Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Sửu tiểu xà 7-9

Chương 7: Chuyện về Đông Hải Long Đình.

Lãnh Tịnh còn chưa mở miệng, Lãnh Thanh Thanh đã giành trước: “Sao có thể, Tiểu Tịnh là nhi tử của ta, nó là xà tinh.”


Thanh y nam tử nhíu mày nói: “Xà tinh sao lại có long khí được?” Vừa mở miệng, vết thương ở ngực liền đau đớn, hắn hít một hơi, thầm nghĩ trước tiên vẫn phải về Long Đình phục mệnh rồi nói sau, vì thế đáp: “Các ngươi có nguyện vọng làm việc tại Long Đình không?”

Lãnh Tịnh nói: “Chúng ta đều là tiểu yêu không căn cơ, có thể nhận chức tại Long Đình, tự nhiên là tam sinh hữu hạnh.”

Nam tử gật đầu nói: “Tốt, các ngươi đã cứu ta, ta sẽ không tính toán thân phận của các ngươi, tiến cử các ngươi đến Long Đình nhậm chức, báo danh các ngươi đi.”

Lãnh Tịnh nói: “Ta tên Lãnh Tịnh, là tạp long hoang. Vị này là dưỡng phụ của ta, tên Lãnh Thanh Thanh, là một con bạch xà.”

“Thì ra là long chủng hoang, trách không được có long khí. Thế này đi, các ngươi tới Đông Hải Long Đình tìm ta, cầm tín vật thanh ngọc bội của ta, cứ nói là người do Thanh Thương tiến cử.” Nam tử nói, rồi lấy ngọc bội tùy thân đưa cho họ.

Thì ra hắn tên là Thanh Thương.

Sau khi Thanh Thương đi, tin tức sơn chủ chết không truyền đã lan, vì tranh đoạt vị trí tân nhậm sơn chủ, cả tuyết sơn hầu như biến thành nơi giết chóc. Quả nhiên tranh quyền đoạt vị ngay cả yêu quái cũng không tránh khỏi.

Lãnh Thanh Thanh nhìn cục diện hỗn loạn này, chỉ đành cùng Lãnh Tịnh thương nghị chuyện chạy tới Đông Hải.

Tuyết Như Mộng lúc này cũng đã hồi phục lại pháp lực, vì trong núi đại loạn, hắn vừa hay có thể nhân thời cơ đi tìm tình lang phàm nhân, thế là ngay cả cáo từ cũng không kịp nói, đã vội vội vàng vàng hạ sơn.

Lãnh Thanh Thanh gói một bao hành trang lớn, lưu luyến nhìn ngọn tuyết sơn mà y đã từng sống và phấn đấu, lại lần nữa cùng Lãnh Tịnh bước trên con đường lữ hành.

Lần này Lãnh Tịnh hóa ra nguyên hình, Lãnh Thanh Thanh đeo bao hành trang bay lượn trên không, Lãnh Thanh Thanh cằm sừng của hắn, đột nhiên cảm thấy Lãnh Tịnh mọc sừng cũng không tồi.

___

Nghe nói, cạnh Đông Hải có lão hán, trước cửa nhà có một ngọn núi lớn chắn ánh mặt trời và lối đi, rất bất tiện.

Vì thế lão hán quyết định bắt chước ngu công dời núi, mỗi ngày lên núi đào đất. Lão hán đào suốt ba năm, nhưng ngọn núi không thấp đi chút nào, tự tin của hắn cũng từng chút một bào mòn trong quá trình đào núi, tăng thêm hoài nghi với lòng tin của mình.

Cuối cùng, có một ngày, lão hán từ bỏ, đem vứt xẻng và sọt đã dùng ba năm. Quả nhiên mộng tưởng và lòng tin cùng hiện thực là cách xa nhau. Thần tiên cũng sẽ không vì hành động của mình mà cảm động.

Lão hán chán nản trở về nhà ngủ.

Khi ông nằm trên giường, một tiếng vang kinh thiên động địa khiến ông xém chút bị dọa mất hồn.

Ông còn chưa kịp mang giày đã vội chạy ra cửa xem, chỉ thấy một con bạch long tông thẳng lên núi, đụng mạnh tới mức ngọn núi lớn cát bay đá nhảy! Một ngọn núi lớn cứ bị san bằng như thế!

Lão hán quỳ bệt xuống đất, nước mắt đầy mặt, nguyện vọng của ông thế nhưng đã được thực hiện!

Đây chính là sức mạnh của kiên trì sao?!

Kỳ thật, Lãnh Tịnh dù sao cũng chỉ trẻ tuổi khí ít, một mực truy cầu tốc độ, cuối cùng đến cạnh Đông Hải thì không thắng kịp, lao đầu vào ngọn núi gần biển.

“A!! Đều tại ngươi!” Lãnh Tịnh ôm đầu tức giận nói với Lãnh Thanh Thanh.

“Sao lại trách ta chứ… ta chỉ là muốn nhìn thử xem Tiểu Tịnh có thể nhắm mắt mà bay không, cho nên…” Lãnh Thanh Thanh đan ngón tay nói.

“Cho nên ngươi liền cầm miếng vải rách gì đó đột ngột che mắt ta! A?!” Lãnh Tịnh tức giận kêu oa oa, kéo miếng vải che mặt mình xuống, ném xuống đất oán trách: “Ngươi đừng cho rằng ta không biết dụng tâm của ngươi! Ngươi căn bản chính là muốn xem ta như con la! Lấy miếng vải rách này làm dây cương!”

“Đúng nga… Tiểu Tịnh ngươi thật thông minh… ta không ngờ thế nhưng không cẩn thận bịt phải mắt ngươi… 555… đúng ra phải đặt trong miệng ngươi mới đúng…” Lãnh Thanh Thanh xấu hổ nói.

Lãnh Tịnh tức tới nhắm mắt, thầm khuyên bảo bản thân: Đừng kém cỏi giống ngốc xà này!

Ai ngờ Lãnh Thanh Thanh sờ trán hắn, sau đó thổi thổi: “Nhi tử ngoan, đụng đau lắm hả! Cha thổi thổi cho ngươi liền không đau nữa ~”

“Tránh qua một bên!” Lãnh Tịnh đẩy y ra, đi về bờ biển.

Mặt biển mênh mông nhìn không thấy bờ, nối liền chân trời, gió biển mang theo khí tức biển lớn thổi tung mái tóc dài của Lãnh Tịnh, Lãnh Tịnh nhìn mặt biển mênh mông này, không kìm được có chút tâm trí mê say. Lãnh Thanh Thanh từ sau lưng kéo tay hắn, cười hi hi nói: “Tiểu Tịnh, ngươi chưa từng thấy qua biển sao? Đây chính là biển lớn nha! Chúng ta mau xuống biển! Trong biển mới thật sự vui đó!”

Nói rồi kéo tay hắn nhảy vào biển, hai người liền chìm vào thế giới màu lam đậm.

Lãnh Tịnh cùng trầm vào biển với Lãnh Thanh Thanh, chỉ thấy ánh mặt trời từ trên mặt biển chiếu xuống, theo sóng gợn mà nhấp nhô lấp lánh, trong biển sâu tĩnh mịch là một phong cảnh mỹ lệ khác với đất liền, đàn cá giống như đàn chim bay lượn giữa không trung tự do vui đùa, đủ loại san hô và cỏ biển muôn màu khiến người ta hoa mắt, càng không cần phải nói tới những sinh vật hải dương kỳ dị mà Lãnh Tịnh chưa từng nghe tới, thường sẽ khiến sửu tiểu xà nhìn tới phát mê, mà hắn chỉ là để mặc Lãnh Thanh Thanh hầu như rất thông thạo kéo mình lướt đi dưới đáy biển, bất tri bất giác mặt biển đã giống như bầu trời cao cao xa vợi, không thể với tới, mà lòng biển sâu thẳm tựa hồ vĩnh viễn không có biên giới.

Cứ như vậy, Lãnh Tịnh được Lãnh Thanh Thanh mang tới trước cung điện thủy tinh hùng vĩ ở sâu trong đáy biển, xung quanh nơi nước biển sâu thẳm này là lầu các thủy tinh lưu quang rực rỡ, thật sự chỉ có trong mộng mới có thể có cảnh tượng mỹ lệ này.

“Đây chính là Long Đình, thánh địa trong lòng của tất cả long xà trên thiên hạ.” Lãnh Thanh Thanh nhìn cửa thành thủy cung tinh mỹ cao lớn, trong mắt ẩn ẩn hàm chứa thương cảm và hoài niệm mờ ảo.

“Ngươi có quá khứ bi thương truyền kỳ khúc khuỷu hả?” Lãnh Tịnh nghiêng mắt nhìn y.

“Chuyện của người lớn, tiểu hài tử đừng nhiều chuyện.” Lãnh Thanh Thanh bày ra bộ dáng gia trưởng, lại là câu nói đó.

Lãnh Tịnh chu miệng, không thèm để ý tới y nữa.

Trong mắt phụ mẫu, hài tử vĩnh viễn là hài tử. Mà phụ mẫu luôn có một vài bí mật, mà hài tử vĩnh viễn không thể biết.

Nói như vậy, thì thật ra phụ mẫu cũng quả thật là một loại sinh vật thần bí a.

Bất kể Lãnh Tịnh tàn khốc có thâm trầm thế nào, trong mắt Lãnh Thanh Thanh, cũng vĩnh viễn đều là một tiểu xà chỉ biết oa oa đùa nghịch mà thôi. Cho nên y mới chôn vùi tất cả bi thương và thống khổ của mình, đem những thứ tốt nhất lưu cho nhi tử, mà quá khứ không thể quay đầu đó, vĩnh viễn cũng bị chôn vùi sâu trong ký ức và dòng thời gian.

Nguyện vọng duy nhất của y, chính là sống cùng nhi tử, khoái khoái lạc lạc, bình bình phàm phàm. Vĩnh viễn, vĩnh viễn cũng không bị cuốn vào trong ác mộng lần nữa!

Lãnh Thanh Thanh không nén được bất ngờ ôm chặt thắt lưng Lãnh Tịnh từ sau lưng, hiện tại thứ duy nhất y có, chỉ là Lãnh Tịnh.

Mà Lãnh Tịnh vẫn giãy khỏi vòng tay của y, đi về đại môn thủy tinh. Khoảnh khắc đó, khiến Lãnh Thanh Thanh có cảm giác buồn tủi rằng mình chung quy cũng không thể lưu hắn lại được. Nhưng chỉ là trong khoảnh khắc, Lãnh Thanh Thanh hít thật sâu một hơi__ Nếu là vậy, thì ít nhất, y phải cố hết sức ở lại cạnh Tiểu Tịnh!

Thế là Lãnh Thanh Thanh cũng kiên định đi theo, giống như lúc thường, lắc mông chạy qua, kéo góc áo Lãnh Tịnh.

Đại môn Long Đình, cuối cùng cũng mở ra!

“Thanh Thương đại nhân đã nói với ta chuyện của các ngươi.” Hải quy văn quan đeo cái mai nặng nề, dẫn phụ tử Lãnh Tịnh đi vào long cung.

Hành lang xây bằng bạch ngọc được dạ minh châu và màn trướng nhẹ mỏng tô điểm, trên vách tường chạm rỗng những cửa sổ hoa điêu, tinh xảo tới mức khiến Lãnh Tịnh phụ tử hoa cả mắt.

“Ngươi là thảo long đúng không!” Quy quan nhìn Lãnh Tịnh một cái, “Đích thật là thảo long thô bỉ mà có tướng mạo và tri thư đạt lý như ngươi, thật sự hiếm thấy, ân ân, nói thật ngươi cũng là người trẻ tuổi tuấn mỹ… đi phục vụ thất điện hạ đi! Bên cạnh ngài đang thiếu một thị tùng tùy thân. Còn về phụ thân của ngươi, cũng cùng đi đi.”

Bọn họ nói chuyện trên đường, bất tri bất giác đi xuyên qua tầng tầng lầu cát, tới một điện đường cực kỳ hẻo lánh đơn giản trong Long Đình. Quy quan trề trề môi với họ, nói: “Nơi này chính là nơi ở của thất điện hạ.”

Nói xong cũng không đi vào thông báo, cứ như thế tùy tiện bỏ họ lại mà đi.

Lãnh Thanh Thanh kéo góc áo Lãnh Tịnh, nhỏ giọng nói: “Vừa rồi lão đầu đó nói, thất điện hạ là tạp chủng do long hoàng và ngư cơ (*Ngư: cá, Cơ: thiếp) sinh, xem ra không được sủng ái a!”

Lãnh Tịnh giắt lệnh bài thanh ngọc vừa được phát ở thắt lưng, nói: “Cứ vào trước rồi nói.”

Tòa điện vắng lặng này một chút cũng không thích hợp với long cung hoa lệ, vết chữ trên bức hoành hầu như đã bị mài mòn tới không thấy rõ, mơ hồ có thể phân biệt được ba chữ “Tiêu Nhiên điện”. Lãnh Tịnh nhẹ đẩy đại môn, đại môn sơn đỏ sớm đã mục nát liền bị tróc một lớp sơn bự.

Trong điện càng đơn giản, chỉ có gia cụ ngày thường mà thôi.

Phòng trong cùng và đại thính chỉ có một tấm rèm ngăn cách, Lãnh Tịnh đi tới trước rèm, thông qua khe hở nhìn vào trong, thấy bên trong là một chiếc giường lớn, trên giường có một thân ảnh ốm yếu co ro thành một cục, đang khóc thầm.

Thế là Lãnh Tịnh lên tiếng nói: “Tại hạ là thị vệ mới được phái đến hầu hạ thất điện hạ, đặc biệt tới bái kiến.”

Người trên giường lúc này mới ngừng khóc, nghẹn ngào nói: “Mời vào.”

Lãnh Tịnh vén rèm bước vào, trước hành lễ nói: “Tiểu nhân Lãnh Tịnh, và phụ thân Lãnh Thanh Thanh cùng bái kiến thất điện hạ.”

“Bình thân.” Người trên giường tuy yếu thế, nhưng cũng biết rõ lễ nghĩa, trong ngôn từ có phong phạm hoàng gia.

Lúc này Lãnh Tịnh mới ngẩng mắt lên đánh giá, thì ra thất điện hạ là một thiếu niên gầy yếu thanh tú, trên mặt mang theo vết nước mắt chưa khô, ở khóe miệng còn có vết ứ thâm, hình như là bị người ức hiếp. Hắn chỉ cần hơi suy nghĩ một chút đã có thể hiểu, trong long cung đấu đá quyền lực, thất hoàng tử là do ngư cơ sinh ra, ngư cơ lại đã chết sớm, vì thế thất hoàng tử tự nhiên là cô khổ lẻ loi mặc người khi nhục.

Nhưng Lãnh Tịnh lại có cảm giác khác thường, quan sát thất hoàng tử này một lúc, hắn mới hiểu bản thân tại sao lại có cảm giác này__ chân mày của thất hoàng tử và Lãnh Thanh Thanh thế nhưng có vài phần tương tự!

“Lãnh Tịnh, ngươi tới chỗ của ta, ta cũng không có gì chiêu đãi ngươi. Sau này ngươi có cơ hội, thì nên sớm rời khỏi ta, truy cầu tiền đồ tốt đẹp cho mình, ở chỗ của ta sẽ chôn vùi ngươi.” Thất hoàng tử lại rất rõ ràng tình cảnh của mình, đầu tiên liền nói rõ với Lãnh Tịnh. Tuy hắn vừa mới khóc, nhưng khi đối diện Lãnh Tịnh lại lãnh ngôn lãnh ngữ, giống như cố ý cách xa người khác.

“Ách… thuộc hạ chỉ cố tận trách mà thôi.” Lãnh Tịnh đáp.

Sau đó, giữa hắn và thất hoàng tử, là đông cứng.

Hai người ai cũng không nói gì nữa, Lãnh Tịnh lại rất phóng khoáng, tự tìm ghế ngồi xuống. Thế là hai người mắt to trừng mắt nhỏ. Cho tới khi Lãnh Thanh Thanh từ trù phòng bưng ra hai bát mì, cười hi hi nói: “Dùng cơm thôi.” Bầu không khí mới hòa hoãn một chút.

Thất hoàng tử nhìn thấy bát mì nóng hổi, lầm bầm tự nói: “Đã lâu chưa… ăn được đồ nóng rồi…” Nói rồi nước mắt rớt xuống.

“Không khóc không khóc, Tiểu Vân ngoan ngoãn, ta mỗi ngày sẽ làm đồ ngon cho ngươi.” Lãnh Thanh Thanh xoa lưng thất hoàng tử an ủi.

“Gì?!” Lãnh Tịnh bị dọa nhảy dựng, “Các ngươi quen biết?”

“Đúng a? Chúng ta quen biết sao? Sao ngươi lại biết ta tên Thương Vân?” Thất hoàng tử ngẩng đầu hỏi.

Lãnh Thanh Thanh vội che giấu: “Ta nghe những thủ hạ đó nói mà. Mau ăn cơm đi!”

“Ta không tin.” Lãnh Tịnh nhìn thẳng vào y.

Lãnh Thanh Thanh một trận chột dạ, ấp úng nửa ngày mới nói: “Mẹ của Tiểu Vân__ ngư cơ Vân Nhu chính là nghĩa tỷ của ta a!”

“A! Ngươi thật sự là cữu cữu của ta sao?” Thất hoàng tử Thương Vân chưa từng có thân nhân gần gũi, huynh trưởng và các di nương cũng chỉ biết ức hiếp hắn, vừa nghe nói bản thân có một cữu cữu, liền không còn lòng dạ bận tâm thật giả, trước cứ kích động đã.

Lãnh Thanh Thanh nghiêm túc gật đầu: “Năm đó ta và Vân Nhu tương ngộ, vì hai chúng ta có tướng mạo khá giống nhau, liền cảm thấy vô cùng có duyên, thế là kết làm tỷ đệ. Ai, không ngờ Vân Nhu lại ra đi sớm như thế…”

“Cữu cữu…” Thương Vân nhớ tới chuyện cũ bi thương, kìm không được nhào vào lòng Lãnh Thanh Thanh khóc lóc.

“Tiểu Vân ngươi chịu khổ rồi…” Lãnh Thanh Thanh cũng kích động chảy xuống hàng lệ.

Tiêu Nhiên cát nhất thời trở thành nơi thân nhân đoàn tụ.

Lãnh Tịnh nhìn bọn họ vừa khóc vừa cười, chỉ cảm thấy Thương Vân ở trong lòng Lãnh Thanh Thanh khiến hắn cảm thấy không vui. Thế là hắn tự an ủi mình: Lòng ghen tỵ, ai cũng đều có.

Chương 8: Quá khứ đóng bụi.

Thương Vân từ nhỏ đã không có ai thương yêu, lần này đột nhiên xuất hiện một cữu cữu thân cận dịu dàng, khiến hắn dù nằm mơ cũng cười ra tiếng, ban ngày thì càng quấn chặt lấy Lãnh Thanh Thanh không buông. Mà Lãnh Thanh Thanh thì lại rất chiếu cố hài tử được lòng người này, hai người ở chung, thường phát ra tiếng cười hạnh phúc.

Chỉ là, sửu tiểu xà tựa hồ bị lãnh đạm. Từ sau khi Thương Vân và Lãnh Thanh Thanh nhận mặt, số lần Lãnh Thanh Thanh và hắn nói chuyện rõ ràng đã ít đi, hơn nữa mỗi lần Lãnh Thanh Thanh muốn bắt chuyện với Lãnh Tịnh, Thương Vân nếu không phải đau bụng, thì là đau đầu, dọa Lãnh Thanh Thanh phải xoay vòng quanh hắn, cuối cùng đặt hết chú ý lên người Thương Vân.

Lãnh Tịnh cũng phát hiện, Thương Vân trở nên càng lúc càng tùy tiện, có lúc Lãnh Tịnh còn chưa chạm vào hắn, hắn đã khóc ầm lên, sau đó Lãnh Thanh Thanh sẽ vội chạy tới, Thương Vân sẽ cáo trạng nói Lãnh Tịnh đánh hắn. Lãnh Thanh Thanh sẽ vô cùng tức giận, quở trách Lãnh Tịnh trước mặt Thương Vân.

Thế là Lãnh Tịnh cười lạnh, Thương Vân cười trộm. Mầm mống mâu thuẫn đã bị hạ như thế.

Bất tri bất giác, ba người đã ở chung được hai tháng. Thương Vân luôn quấn chặt bên người Lãnh Thanh Thanh, nhưng đối với Lãnh Tịnh lại càng lúc càng nhìn không thuận mắt, thường xuyên ở trước mặt Lãnh Thanh Thanh nói xấu Lãnh Tịnh. Mà Lãnh Thanh Thanh lại không có biểu hiệu gì, luôn cười híp mắt nói: “Tiểu Tịnh chính là như thế, Tiểu Vân đừng để trong lòng.”

Y càng nói vậy, Thương Vân càng tức giận, hễ thấy Lãnh Tịnh liền cảm thấy như có cây kim trong mắt.

Lãnh Thanh Thanh cũng đã hơi ý thức được điều không đúng, thế là có một ngày liền gọi hai người tới trước mặt, nói: “Tiểu Tịnh, Tiểu Vân, các ngươi là biểu huynh đệ, phải chung sống hòa bình chứ. Hôm nay ta muốn ra ngoài giúp Kim quy đại nhân làm việc, hai đứa ở nhà, phải thuận hòa đó.”

Thương Vân vội gật đầu: “Cữu cữu yên tâm, ta nhất định sẽ hòa thuận với Tịnh ca ca, sẽ không cãi cọ.”

“Vậy mới ngoan ~” Lãnh Thanh Thanh sờ đầu Thương Vân, nhìn sang Lãnh Tịnh: “Tiểu Tịnh, Tiểu Vân đã nói như thế, còn ngươi?”

Lãnh Tịnh trừng mắt với y, Lãnh Thanh Thanh không tự chủ rùng mình một cái, vì thế nói: “Bỏ đi… các ngươi ở nhà chơi, ta đi đó.”

Thương Vân đeo nụ cười đơn thuần tiễn cữu cữu đi, sau đó quay mặt qua chính là một biểu tình chán ghét.

“Sau này không cho phép ngươi tiếp cận Lãnh Thanh Thanh! Nghe rõ chưa?” Hắn vênh mặt nói với Lãnh Tịnh.

Lãnh Tịnh cười lạnh một tiếng, ngồi xuống uống trà.

“Ta nói ngươi rốt cuộc có nghe không hả!?” Thương Vân tức giận, đi tới hất tung ly trà của Lãnh Tịnh. Lãnh Tịnh nhướng mày, không thèm để ý.

Thương Vân thấy hắn không để ý tới mình, rõ ràng khiến mình giống như kẻ vô lý gây sự, trút giận không được, liền uy hiếp: “Nếu ngươi còn dám tiếp cận Lãnh Thanh Thanh, thì cứ chờ đó cho ta.”

“Ta chờ coi thử đó, hừ.” Lãnh Tịnh thản nhiên nói.

“Ngươi… ngươi…” Thương Vân chụp lấy bình trà đập bể, sau đó lại bất ngờ phóng lên ào tới những mảnh vỡ!

Lập tức, trên người Thương Vân liền bị mảnh vỡ rạch cho máu tươi đầm đìa, hắn chưa từng chịu khổ sở như thế, rên rỉ vài tiếng liền ngất đi.

Đợi khi hắn tỉnh lại, chỉ thấy mình đang nằm trên giường, Lãnh Thanh Thanh mặt đầy nước mắt nhìn hắn, vui mừng nói: “Tiểu Vân! Ngươi cuối cùng cũng tỉnh rồi!”

Thương Vân hít hít mũi, rồi khóc nói: “Cữu cữu… Tịnh ca ca ngược đãi ta… hắn nói ta không nghe lời, liền lấy mảnh vỡ rạch lên người ta… nói muốn ăn cá…”

“Ha ha.” Lãnh Tịnh ngồi một bên nghe, nhịn không được cười ra tiếng.

Thương Vân bị dọa phát run: “Cữu cữu… cữu cữu ngươi cứu ta… hắn nhất định nói với ngươi những vết thương này là ta tự làm! Còn không cho phép ta nói ra!”

“Không ngờ lại thế! Thật quá mức rồi!” Lãnh Thanh Thanh đột nhiên đại nộ, đứng lên đi tới trước mặt Lãnh Tịnh, trách mắng: “Sao ngươi có thể nhẫn tâm như thế! Ta không có loại nhi tử như ngươi!”

“Ta vốn không phải là do ngươi thân sinh.” Lãnh Tịnh nói.

Lãnh Thanh Thanh vừa nghe, toàn thân chấn động: “Ngươi ngươi… sao có thể không lương tâm như thế!” Rồi giơ tay lên, nhẹ nhàng quạt một cái lên mặt Lãnh Tịnh.

Lãnh Tịnh lại che mặt, vẻ không thể tin nổi: “Ngươi thế nhưng đánh ta!!”

“Tiểu Tịnh… ta không phải cố ý… Tiểu Tịnh… 55555~” Lãnh Thanh Thanh vừa thấy nhi tử bị đánh đau, khí thế vừa rồi liền tan biến, lập tức trở thành hồng mềm, đi tới lấy lòng không ngừng: “Cha thổi thổi cho ngươi được không? Không đau không đau ~ thổi ~”

Thương Vân thấy y như vậy, lập tức liền tan vỡ.

Thì ra bản thân dù có thế nào, cũng không thể bì được địa vị của Lãnh Tịnh trong lòng Lãnh Thanh Thanh! Hắn ghen tỵ cắn góc chăn, trong lòng ấp ủ kế hoạch càng điên cuồng hơn.

Mà Lãnh Tịnh thì lại lạnh mặt, gọi Lãnh Thanh Thanh ra ngoài.

“Tiểu Tịnh, đây là cá chiên được phân hôm nay.” Lãnh Thanh Thanh ngoan ngoãn đem cá chiên trộm từ ngự thiện phòng, bao bọc tầng tầng ra giao cho Lãnh Tịnh.

Lãnh Tịnh cầm cá, gật đầu: “Ân. Khó trách có người ngưỡng mộ ngươi, ta cũng nguyện ý phối hợp ngươi, để ngươi qua cơn nghiệm làm gia trưởng đôn hậu, nhưng vừa rồi bị chọc thủng rồi.”

“Vậy thì sao chứ? Vừa rồi ta thấy Tiểu Tịnh bị đánh đau, trong lòng rất buồn rất buồn a! nhịn không được liền chọc thủng…”

“Không sao, chắc hắn không nhìn ra cái gì, ngày mai ta sẽ tiếp tục phối hợp ngươi, nhưng ta muốn ăn khô mực.” Lãnh Tịnh nói, “Ta nói, cảm giác được người ta ỷ lại và ngưỡng mộ thật khiến ngươi mê đến thế sao?”

“Ân ân! Cảm giác này rất tốt nha! Cảm thấy trên mặt đều lấp lánh kim quang đó!” Lãnh Thanh Thanh mắt sáng rực nói.

Sau đó, Lãnh Tịnh cầm được cá chiên, tự mình trốn vào góc hẻo lánh, ăn đến vui sướng.

Đối với hắn mà nói, thế giới luôn quá lớn. Hạnh phúc nho nhỏ thi thoảng đã đủ cho hắn cảm thấy thỏa mãn. Cho tới hiện tại, hắn chẳng qua cũng chỉ là một con sửu tiểu xà đi theo sau lưng phụ thân, hiểu biết một chút xíu thế giới to lớn mà thôi.

Mà âm mưu đầu tiên sửu tiểu xà phải đối mặt trong đời, đang được ấp ủ lặng lẽ.

Nửa tháng sau, long tộc đại tế, hôm nay tất cả hoàng tử đều phải tới nơi, Thương Vân cũng không ngoại lệ. Hắn sớm đã ăn mặc chỉnh tề, đi tới đại điện. Mà Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh thì lưu lại quét dọn phòng ốc.

Lãnh Tịnh ném chổi đi, trèo lên giường ngủ, Lãnh Thanh Thanh thì đi cán mì.

Đây vốn là một ngày vô cùng bình yên.

Nhưng mà, ai cũng không ngờ được, thất hoàng tử Thương Vân gầy yếu vào lúc đại điển đã lẳng lặng chuồn tới hậu cung.

Cho dù là kết giới phòng vệ nghiêm mật, đối với hoàng tử long tộc mà nói cũng không chút tác dụng. Hơn nữa tầm vóc hắn gầy nhỏ, dễ dàng tránh khỏi thị vệ, chuồn nhanh như khói tới cung điện hậu cung chỗ ở của các tần phi.

Lúc này ngay cả các tần phi cũng đều tham gia đại điển, cho nên hậu cung vô cùng yên tĩnh.

Thương Vân lộ ra nụ cười âm hiểm.

Kết thúc một ngày tế điện, Thương Vân trở về nơi ở của mình, thấy được chính là Lãnh Tịnh đang ngủ gật và Lãnh Thanh Thanh ăn no tới đánh ợ, hắn vừa thấy Lãnh Tịnh, nộ khí không khơi tự phát. Nhưng vẫn bồi cười nói: “Tịnh ca ca, vừa rồi trên đường ta trở về, quy thừa tướng bảo ta kêu ngươi đi trực đêm.”

Lãnh Tịnh ứng một tiếng, đứng lên khỏi giường, chỉnh chỉnh y phục chuẩn bị đi công vụ.

Sau đó Thương Vân lại nói với Lãnh Thanh Thanh: “Cữu cữu, ngự thiện phòng hôm nay chuẩn bị đại yến, lưu lại không ít rượu ngon nha.”

Lãnh Thanh Thanh lập tức tỉnh táo, hưng phấn nói: “Ta đi liền đây.” Thế là chớp mắt đã chạy khỏi viện.

Hiện tại trong phòng chỉ còn lại một mình Thương Vân, hắn cười lạnh đem một bao đồ cất trong ngực ra nhét xuống dưới đệm giường của Lãnh Tịnh.

_____________

Lãnh Tịnh, Lãnh Thanh Thanh không hiểu gì nhìn một đám đông thị vệ lao vào.

Một người đứng đầu trong đó, đi lên nắm áo Lãnh Tịnh, nghiêm giọng nói: “Có phải ngươi trộm châu bảo của nương nương?!”

Lãnh Tịnh đẩy hắn ra, lạnh lùng nói: “Các ngươi nói gì ta không hiểu.”

Lúc này, một thị vệ khác từ dưới giường Lãnh Tịnh lấy ra một bao đồ, mở ra xem, quả nhiên là châu bảo hoàng cung bị trộm.

Thương Vân trốn ở một bên cười trộm, đúng vậy, hắn tự mình trộm châu bảo ra, sau đó lén lút đặt dưới giường Lãnh Tịnh, cuối cùng lại đi tới hoàng cung cáo trạng, nói Lãnh Tịnh trộm đồ.

Tất cả đều quá hoàn mỹ.

Mà Lãnh Tịnh cũng trong thoáng chốc hiểu rõ đây là chuyện gì, hắn không làm ồn, yên tĩnh để mặc thị vệ đeo gông lên cho mình, dưới tình huống tang vật có sẵn như thế, tranh biện cũng vô dụng.

Lãnh Thanh Thanh thì không nói ra lời, chỉ có thể nước mắt lưng tròng nhìn Lãnh Tịnh bị người dẫn đi.

Chỉ là, khi Lãnh Tịnh bị đẩy ra đại môn, hắn đột nhiên quay đầu, nhếch miệng cười nhìn Thương Vân.

Đây thật sự là một nụ cười ưu nhã vô cùng, nhưng Thương Vân lại rùng mình.

Tất cả yên tĩnh trở lại, trong phòng chỉ còn Lãnh Thanh Thanh và Thương Vân.

Qua một lúc sau.

Thương Vân hấp háy mũi, nhào vào lòng Lãnh Thanh Thanh, nỉ non: “Cữu cữu, thật đáng sợ mà!”

Lãnh Thanh Thanh cúi đầu, vuốt đầu Thương Vân.

“Cữu cữu, ngươi sẽ mãi ở bên cạnh ta đúng không?” Thương Vân làm nũng.

“Tiểu Vân…” Lãnh Thanh Thanh sờ tóc hắn, nhẹ nói: “Ngươi… ngu xuẩn hệt như mẫu thân của ngươi…”

“A?” Thương Vân kinh ngạc ngẩng đầu, trong khoảnh khắc đối diện với mục quang của Lãnh Thanh Thanh, toàn thân liền đông cứng.

“Quả nhiên là duyên phận a.” Lãnh Thanh Thanh đột nhiên cười lạnh. Chỉ có thể thấy y cười tới mức bờ vai run rẩy, và Thương Vân tuyệt vọng ngồi bệt dưới đất.

“Cữu cữu… đừng như thế… ta rất sợ…” Thương Vân ôm chân y khẩn cầu.

Lãnh Thanh Thanh cúi nhìn hắn, khóe miệng nhếch lên: “Đi lấy rượu cho ta. Đêm nay ta muốn quậy tưng một bữa.”

“Quậy tưng một bữa? Ta thật sự mong đợi.” Thanh âm của Lãnh Tịnh đột nhiên truyền tới sau lưng bọn họ.

“Hả?” Lãnh Thanh Thanh cứng người quay đầu, thấy Lãnh Tịnh ôm tay dựa bên khung cửa.

“Tiểu Tịnh ~~~~” Trên mặt Lãnh Thanh Thanh lộ ra kinh hỉ, chạy tới ôm hắn, “Sao ngươi được thả về nhanh vậy?”

Lãnh Tịnh xấu xa cười: “Ta đập phá nhà lao, còn thêm chừng một phần ba Long Đình. Nơi này thật sự không chắc chắn.”

“Ngươi… ngươi ngươi…” Lãnh Thanh Thanh kinh ngạc há to miệng.

“Không phải muốn quậy tưng một bữa sao?”

“Ta chỉ hù dọa đám cá con thôi ~~ 5555 ~~ ngươi thế nhưng đập phá long cung ~~ giờ phiền phức lớn rồi ~~” Lãnh Thanh Thanh ôm đầu kêu to.

Lãnh Tịnh tìm một cái ghế ngồi xuống, nói: “Không chỉ như thế, ta còn gặp được long hoàng. Ta nói với hắn, không phục thì tới Tiêu Nhiên các tìm ta.”

“Ngươi ngươi ngươi ~~ đã làm gì long hoàng (phụ hoàng)?!!!” Lãnh Thanh Thanh và Thương Vân cùng hét ầm lên.

“Ha.” Lãnh Tịnh không trả lời, chỉ cười mỉm.

“Oa ~~~ cữu cữu ta sai rồi ~~ 5555 ~~ ta không nên hãm hại Tịnh ca ca!!” Thương Vân cuối cùng bị khí thế của Lãnh Tịnh dọa khóc, hắn không ngờ chuyện sẽ diễn biến tới mức độ này.

“Oa ~~~ Tiểu Vân ta cũng sai rồi ~~ 55555 ~~ ban đầu ta không nên cùng Tiểu Tịnh đùa ngươi ~~ cũng không nên ở trước mặt ngươi giả khí thế ~~~~” Lãnh Thanh Thanh cũng khóc lớn.

Nhưng mà, nói gì cũng đều vô dụng, long cung dần tối đi, điện quang chớp giật, đó là dự báo long hoàng phát nộ.

“Thật là đáng trông đợi.” Lãnh Tịnh còn có thể cười được.

Lúc này nước biển trên kết giới Long Đình đã xuất hiện lốc xoáy cực đại, không khí trong kết giới ngưng trọng, tử điện bộc phát, rõ ràng là long hoàng thịnh nộ, nộ khí sắp bạo phát. Trong Long Đình ai nấy đều bất an, Thương Vân bị dọa trốn sau lưng Lãnh Thanh Thanh, mà Lãnh Thanh Thanh thì lại trốn sau cái ghế.

Cuối cùng, một dòng khí lưu to lớn từ đại môn ập tới, khiến bức tường gạch ở đại môn Tiêu Nhiên Các bị nát vụn, long khí thanh sắc chói mắt giáng xuống. Tạo cảm giác áp bức tới nghẹt thở!

Long khí phân tán, trong quang khí bước ra một nam tử vĩ ngạn thân mặc hoàng bào xanh biếc, chính là long hoàng hiện nhậm__ Thương Liệt.

“Cuối cùng cũng tới rồi!” Lãnh Tịnh tựa hồ có chút hưng phấn, đứng lên khỏi ghế, đưa một tay ra, trong thoáng chốc triển khai thành kết giới cùng long khí tử sắc tràn lan khắp nơi của long hoàng, ngăn cách đại thính nơi bọn họ ở cùng long hoàng.

“Đúng là trò hề con nít!” Bước chân long hoàng không vì thế mà dừng lại, kết giới lập tức bị hắn đánh vỡ, tiếp đó là sát khí quanh thân hắn phát ra, long hoàng cuối cùng bước vào trong phòng.

Trên đời này có thể đối mắt nhìn với long hoàng đang thịnh nộ, mà còn có thể bình tĩnh như thế, tin rằng chỉ có một mình Lãnh Tịnh. Phải biết ngay cả thiên đế cũng phải cố kỵ long hoàng ba phần.

Long hoàng khinh thường trừng mắt nhìn hắn, mới nghiến ra vài câu: “Thì ra là bạch long sao? Tuy rất hiếm gặp, nhưng nếu đã dám chọc giận trẫm, thì ngươi cũng đừng mơ được sống tiếp trên đời!”

“Nga.” Ngữ khí của Lãnh Tịnh giống như không sao, “Đợi một chút, năm nay ta chỉ có năm mươi tuổi.”

“Ấu long chưa dứt hơi sữa sao?” Long hoàng cho rằng hắn đang sợ hãi cầu tha. Bình thường mà nói, ấu long dưới trăm tuổi thì cũng chỉ cỡ như anh hài nhân loại.

“Coi vậy đi.” Lãnh Tịnh nhếch môi, “Vì thế, ngươi muốn giết ta, trước tiên phải thông qua phương diện gia trưởng của ta đi?”

“Gia trưởng? Hừ, cũng tốt, cùng ra chịu chết đi!” Sát ý của long hoàng không chút giảm bớt.

Lúc này, Lãnh Thanh Thanh mới căng da đầu chui ra từ sau ghế: “Cái đó cái đó… ta… ta chính là gia trưởng của hắn… hắn là nhi tử của ta…”

Y run run rẩy rẩy đứng bên cạnh Lãnh Tịnh.

Ánh mắt thách thức của long hoàng ngay khi nhìn rõ Lãnh Thanh Thanh liền trở nên chấn kinh. Hắn không kìm được bước tới trước, nắm vai Lãnh Thanh Thanh, chất vấn: “Ngươi?! Ngươi còn sống sao?! Bạch Thiếu Khanh?!”

“Đúng a… Liệt đại ca…” Lãnh Thanh Thanh cười khổ. Cuối cùng bị phát hiện rồi.

“Quả nhiên có liên quan.” Lãnh Tịnh cười lạnh, ôm tay xem kịch vui. Mà Thương Vân thì hoàn toàn không hiểu tình huống, đã thạch hóa.

“Thiếu Khanh! Ngươi có biết ta tìm ngươi cực khổ thế nào không! Ta cho rằng ngươi đã…” Long hoàng tràn đầy nộ khí lập tức hóa thành kinh hỉ đan xen.

Thì ra Lãnh Thanh Thanh trước kia tên Bạch Thiếu Khanh.

“Liệt ca, ta cũng rất nhớ ngươi…” Nếu so ra thì Lãnh Thanh Thanh rõ ràng trấn định hơn nhiều.

“Thiếu Khanh, ta sẽ không để ngươi chịu khổ nữa!” Long hoàng kéo y vào lòng, không chút che giấu thốt nên tâm tư của mình: “Mấy trăm năm nay, ta ngày nhớ đêm mong đều là ngươi! Đã có vài lần ta nghĩ muốn tới hoàng tuyền tìm ngươi, không ngờ được ngươi vẫn còn sống trên đời, thật là quá tốt! Quá tốt rồi… Ngươi thật nhẫn tâm, thế nhưng mở mắt nhìn ta chịu dằn vặt cũng không tới, có phải ngươi vẫn còn trách ta năm đó không kịp thời tìm được ngươi?”

“Liệt ca, sao ta lại trách ngươi chứ?” Lãnh Thanh Thanh nhớ tới trước kia, nước mắt lập tức trào lên.

Hai người tâm tình không nghỉ, giống như muốn đem tưởng niệm mấy trăm năm toàn bộ thốt ra.

Mà Lãnh Tịnh chỉ lãnh mắt đứng nhìn. Rất lâu, Lãnh Thanh Thanh mới nhớ ra giới thiệu, nói: “Đây là nhi tử của ta, tên Lãnh Tịnh, tính cách không tốt lắm. Chọc Liệt ca tức giận thật xin lỗi…”

Thương Liệt nhìn Lãnh Tịnh, hừ lạnh một tiếng, giống như còn chưa thể tiêu giận, nhưng nếu đã là dưỡng tử của ái nhân, hắn cũng không tiện nói thêm gì, chỉ nói: “Cho dù là vậy, nghĩ chắc Thiếu Khanh ngươi cũng phí không ít tâm. Từ nay về sau, Lãnh Tịnh cũng coi như dưỡng tử của ta, phong làm bạch long hoàng tử, lát nữa ta sẽ lệnh người chuẩn bị tẩm cung cho Tịnh Nhi.”

“Liệt ca ngươi thật tốt!” Lãnh Thanh Thanh vui mừng.

“Đa tạ phụ hoàng.” Lãnh Tịnh lúc này mới hành lễ. Thương Liệt nhịn không được cười lạnh, xem ra Lãnh Tịnh này cũng chỉ là hạng tham lợi, dẫn mình tới đây chắc là vì mục đích này. Nhưng cũng nhờ hắn, mình mới có thể tìm được Thiếu Khanh.

Lúc này long hoàng ôm Lãnh Thanh Thanh, cảm thấy vui mừng vì tìm được ái nhân ngày xưa, lập tức truyền lệnh thiết yến chúc mừng, khắp chốn mừng vui.

Chương 9: Sát ý.

Lãnh Tịnh một bước từ thị vệ ngũ đẳng thăng thành hoàng tử, có thể coi là một bước lên trời. Hắn được cung nhân dẫn tới tẩm cung hoàng tử phú lệ đường hoàng, để cung nữ tỉ mỉ trang diện cho mình, thay bào tử thị vệ, đổi lên sa bào nguyệt bạch viền vàng. Tóc dài cũng được mũ miện bạch ngọc trân châu quấn lại, sau một phen trang hoàng, Lãnh Tịnh vốn đã tuấn mỹ phi phàm càng trở nên tôn quý hoa mỹ, thật sự có khí thế bá chủ hoàng gia, khiến những cung nữ đó ai nấy đều si mê không thôi.

Hắn vừa tô sức xong, Lãnh Thanh Thanh đã ở bên ngoài rèm châu tẩm cung thò đầu tới: “Tiểu Tịnh, ta về rồi.”

“Sao rồi?” Lãnh Tịnh ngồi trên giường hỏi.

“Ý~~ Tiểu Tịnh thật đẹp…” Lãnh Thanh Thanh nhìn nhi tử của mình thay đổi lớn thế, cao hứng tới quên chính sự, đảo quay Lãnh Tịnh.

“Nói xem long hoàng đó nói gì với ngươi?” Lãnh Tịnh chống đầu lên giường hỏi.

“Hắn nói qua vài ngày nữa sẽ phong ta làm hoàng hậu…” Lãnh Thanh Thanh chọt chọt ngón tay nói.

“Vậy hắn có chạm vào ngươi không?” Lãnh Tịnh bất động thanh sắc kéo y ngồi xuống cạnh mình. Hắn nằm nghiêng trên giường, mà Lãnh Thanh Thanh thì ngồi trước mặt hắn, giống như tựa hồ sắp ngồi vào lòng hắn.

“Liệt đại ca… cái đó… cái đó…” Lãnh Thanh Thanh muốn nói lại thôi.

“Sao?” Lãnh Tịnh có chút gấp gáp.

“Ân… hắn dùng miệng hắn chạm vào miệng ta…” Lãnh Thanh Thanh cuối cùng nói ra.

“…” Sắc mặt Lãnh Tịnh không tốt lắm. Lãnh Thanh Thanh cảm thấy ở eo nặng đi, cúi đầu thì thấy một cái đuôi long lấp lánh vảy bạc quấn lấy eo và chân mình, sau đó kéo dài tới chạm thảm, huơ tới huơ lui.

“Vậy hắn có làm chuyện gì khác nữa không?” Lãnh Tịnh tiếp tục hỏi, giống như vẫn còn chưa phát giác bản thân đã để lộ ra một phần nguyên hình.

“Không có…” Lãnh Thanh Thanh nói.

Lãnh Tịnh trừng mắt nhìn y một lúc, xác định y không nói dối, mới “hừ” một tiếng.

“Tiểu Tịnh ngươi rất kích động a?” Lãnh Thanh Thanh hỏi.

“Ta kích động chỗ nào?” Lãnh Tịnh không để ý hừ nói.

“…” Lãnh Thanh Thanh không nói, y biết bình thường khi nhi tử kích động sẽ hiện ra nguyên hình.

“Vậy thì… nói xem ngươi và hắn rốt cuộc là quan hệ gì? Các ngươi làm sao quen biết?” Đuôi long của Lãnh Tịnh gõ gõ lên chân y.

Lãnh Thanh Thanh bắt đầu hồi ức: “Đó là chuyện rất lâu rất lâu về trước, khi ta còn ở trong bạch xà tộc, ta và Liệt ca quen biết. Nhưng sau đó… sau đó ma tộc xâm lăng, bạch xà tộc từ đó diệt vong, ta chạy tới Bích Hải cốc, từ đó thì tách rời Liệt ca…”

“Thì ra là thế. Đây chính là thân thế của ngươi a.” Lãnh Tịnh gật đầu.

“Không sai.” Thanh âm long hoàng vang lên ngoài cửa, thì ra Thương Liệt vẫn luôn đi theo. Thấy đuôi long quấn quanh Lãnh Thanh Thanh, hắn sầm mặt nói: “Tịnh Nhi còn chưa học được cách thu chân thân sao?”

Lãnh Tịnh cười lạnh một tiếng, thu lại đuôi long. Mục quang của hắn nhìn thẳng Thương Liệt, ánh mắt hai người hầu như muốn ma sát ra điện quang.

“Thiếu Khanh, bảy ngày sau là ngày lành, tới lúc đó ta sẽ cử hành đại điển, lấy ngươi làm hậu.” Thương Liệt đi tới ôm Lãnh Thanh Thanh, sủng nhược nói. Nhưng hắn lại đột nhiên sắc giọng: “Nhưng Long Dình có một quy củ, nếu nhập hoàng tộc, cần phải dùng thánh thủy ở Bí Long Trì thực hiện tẩy lễ để trừ bỏ yêu khí. Đến lúc đó ngươi và Tịnh Nhi cùng tới đi.”

Lãnh Thanh Thanh gật đầu.

Thương Liệt nói tiếp: “Đối với yêu mà nói, nghi thức tẩy lễ là vô cùng thống khổ, nhưng Thiếu Khanh ngươi là hoàng tử của xà thần tộc, chắc sẽ không có vấn đề. Chỉ là Tịnh Nhi là tạp long hoang, vốn chính là nửa thần nửa yêu, đến lúc đó sẽ rất cực khổ. Cho nên ta lấy long châu phong bế linh lực của ta ra, Tịnh Nhi nuốt nó vào, thì có thể giảm bớt thống khổ khi tẩy lễ.”

Nói rồi lấy một hạt thủy châu thanh sắc ánh sáng rực rỡ ra.

“Quá tốt rồi ~ Tiểu Tịnh ngươi mau nuốt vào đi.” Lãnh Thanh Thanh nhận lấy long châu, giao cho Lãnh Tịnh.

Lãnh Tịnh nhìn long châu, cuối cùng nuốt vào__ “Đa tạ phụ hoàng.”

Mà Thương Liệt sau khi thấy hắn nuốt xuống, khóe miệng lộ ra nụ cười không dễ phát giác.

Tối đến, Lãnh Thanh Thanh lưu lại tẩm cung của Lãnh Tịnh, không đi, mà ngủ cùng nhi tử.

“Cha, ngươi là hoàng tử của xà thần tộc?” Lãnh Tịnh không ngủ được, nhịn không được hỏi.

“Ân… ta đứng thứ ba trong nhà. Vốn ta cho rằng mình cả đời này sẽ sống vui vẻ trong sự quan tâm của phụ hoàng, mẫu hậu và các huynh trưởng, nhưng có một ngày tất cả đều không còn… mọi người đều chết… mẫu hậu giấu ta trong mật đạo, cho nên ta không chết… nhưng cái gì cũng… không còn nữa… đều chết rồi…” Lãnh Thanh Thanh ôm lưng Lãnh Tịnh, nhẹ khóc nức nở.

“Mọi người… chết như thế nào?” Lãnh Tịnh hỏi.

Lãnh Thanh Thanh như chìm vào ác mộng: “Đại ma đầu mặc khôi giáp hắc sắc… cầm hắc kiếm dính máu, thấy người liền giết… đại ca bị chém thành từng khúc… còn có nhị ca… phụ hoàng cũng vậy… cả cung điện toàn là máu… đại ma đầu lột da phụ hoàng xuống… rồi cứ để máu đầm đìa như vậy treo ở đại môn…”

Lãnh Thanh Thanh liều mạng lắc đầu, nước mắt không ngừng.

“Thì ra là thế.” Lãnh Tịnh trở người, ôm y, vỗ vỗ vai y, “Có ta ở đây, cái gì cũng không cần sợ.”

Bảy ngày sau.

Đêm trăng tròn. Sau yến hội long trọng, Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh được tế tự dẫn dắt, đến thánh địa Bí Long Trì của long tộc.

Bí Long Trì, là một dòng suối ở sâu trong Long Đình, xung quanh là san hô thủy tinh, ba quang dập dờn, vô cùng mỹ lệ thần bí.

Bên trì sớm đã có bảy đại tế ti đứng đợi.

Thương Liệt cũng ở đó, hắn hôn Lãnh Thanh Thanh khích lệ, sau đó thì để tế ti bắt đầu nghi thức.

Trải qua một phen cần nguyện rườm rà, Lãnh Tịnh thân mặc bạch y, chậm rãi bước vào trì, dần dần hóa ra nguyên hình__ một con bạch long mỹ lệ.

Ngay cả tế ti cũng đều kinh thán hình thái ưu nhã mỹ lệ của bạch long là trăm ngàn năm nay chưa từng được gặp. Trong mặt nước xanh lam, yêu khí trên người bạch long dần hóa thành làn khói nhẹ màu xám.

Nhưng đột nhiên, bạch long bắt đầu thống khổ co giật, khó chịu rên rỉ ra tiếng.

Lãnh Thanh Thanh kinh ngạc, đau lòng không thôi, nhìn sang Thương Liệt.

Thương Liệt an ủi nói: “Tuy đã dùng long châu, nhưng thống khổ khi tẩy đi yêu khí cũng là khó tránh. Không cần lo lắng, một lát sẽ tốt.”

Ai biết. Bộ dáng Lãnh Thanh Thanh lại càng lúc càng bất thường, thậm chí có máu từ trong nước nhiễm lên, cả trì dần bị nhiễm đỏ.

Lãnh Thanh Thanh kêu thét lên: “Dừng lại! Mau dừng lại!! Mau kéo Tiểu Tịnh ra! Hắn sẽ chết!”

Thương Liệt nắm chặt cổ tay y: “Ta đã nói không cần lo lắng thì không cần lo lắng!!”

“Đừng!” Lãnh Thanh Thanh giãy khỏi tay hắn, lao tới bờ trì nhìn, kết quả thấy được thế nhưng là một bạch long không chút động đậy. Giống như đã đoạn khí!

“Tiểu Tịnh! Tiểu Tịnh!!!” Y liều mạng gọi.

“Ha ha ha ha! Thật sự bị giải quyết gọn rồi.” Thương Liệt bắt đầu cười lớn, “Xem ra hủ độc trong long châu cộng thêm phệ long trì, hiệu quả thật sự bất đồng, ha ha ha ha! Chưa dứt hơi sữa chính là chưa dứt hơi sữa!”

“Ngươi nói cái gì? Liệt ca?” Lãnh Thanh Thanh mở to mắt.

Thương Liệt ôm tay, cười nói: “Thiếu Khanh, hiện tại trên đời người biết được quá khứ nhục nhã đó của ta, chỉ còn mình ngươi. Ngươi cũng cùng chết với đoạn quá khứ đó đi!”

Những tên được xem là tế ti đó cùng ào lên, vây lấy Lãnh Thanh Thanh, rồi ném vào trong độc thủy trì. Lãnh Thanh Thanh thét to: “Liệt ca, có chết cũng để ta chết minh bạch đi?!”

Thương Liệt cười lạnh: “Thiếu Khanh, năm đó ta chỉ là một ngự tiền thị vệ, cũng như ngươi chỉ là một con xà mà thôi, ngươi nói ta tại sao có thể làm long hoàng chứ?__ Hừ hừ hừ, ta không ngại cho ngươi biết, là một vị tiên nhân nói cho ta biết phương pháp hóa long, còn chỉ dẫn ta đạt được sức mạnh to lớn trở thành thủ lĩnh long tộc!!__ Đó chính là lấy toàn bộ xà thần tộc làm tế phẩm! Hắc hắc, Thiếu Khanh, ngươi có biết các hoàng huynh của ngươi, bọn họ chính là bị ta chặt thành từng khúc! Còn có phụ hoàng của ngươi…”

“Ngươi câm miệng! Tiên nhân đó! Hắn là ai?!” Lãnh Thanh Thanh nghiến răng nghiến lợi hỏi.

“Ta không tất yếu phải nói với con trùng đáng thương như ngươi.” Thương Liệt làm ra tư thế diệt gọn.

3 nhận xét:


Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">