Chương 10
“Quả nhiên là vậy.” Trong thủy trì vang lên giọng nói lãnh đạm.
Tất cả mọi người đều ngây ra.
Mọi người mục trừng khẩu ngốc nhìn Lãnh Tịnh hóa thành người trần truồng bước ra khỏi nước, sau đó nhặt y phục trên bờ mặc vào, cuối cùng dùng ánh mắt chế nhạo nhìn Thương Liệt.
“Ngươi ngươi ngươi ngươi… sao có thể?! Không thể nào! Không thể nào! Không thể có ai sống sót dưới hai loại kịch độc!!” Thương Liệt không chút hình tượng thét to.
“Vì độc dược và độc thủy tương hỗ trung hòa.” Lãnh Tịnh vẫn một bộ lãnh đạm.
“A a a a a a a a!!” Thương Liệt càng chấn kinh.
Đợi hắn thét xong, Lãnh Tịnh mới nói: “Đùa thôi.”
Thương Liệt xém chút cắn nát răng, lúc này tế ti đứng đầu chỉ hắn chất vấn:
“Ngươi không chết! Vậy máu đó là chuyện gì?!!”
“Ân, cái này.” Lãnh Tịnh lấy một cây gậy màu đỏ cứng ngắc trong ngực ra: “Thuốc màu hong khô.”
Lãnh Thanh Thanh thở ra một hơi, trốn sau lưng Lãnh Tịnh nhỏ giọng báo oán: “Liệt ca ngươi cũng quá xem thường long thần thái cổ rồi…”
“Hả?” Lần này ngay cả Lãnh Tịnh cũng có chút kinh ngạc, chẳng qua lập tức cười cười: “Bỏ đi, đợi lát nữa sẽ hỏi ngươi. Trước tiên xử lý nghi án thảm diệt xà tộc trăm năm trước.__ Thương Liệt, thần tiên đó rốt cuộc là ai?”
“Ngươi cho rằng ta sẽ chịu để ngươi uy hiếp sao?” Thương Liệt lộ ra nụ cười dữ tợn.
“…” Thương Liệt cởi thắt lưng, giao cho Lãnh Thanh Thanh: “Che mắt lại, ngồi xuống, cái gì cũng đừng nghe.”
Lãnh Thanh Thanh nghe lời làm theo, che mắt bịt tai lại, co ro sau đám san hô thủy tinh bên trì.
“Bệ hạ, ngươi từng thấy qua địa ngục chưa?” Lãnh Tịnh đột nhiên mỉm cười nói.
Thương Liệt đột nhiên cảm thấy lông tơ dựng đứng, toàn thân đều trở nên run rẩy. Bản năng cho hắn biết, tình hình rất không tốt! Đây giống như con chuột biết lúc nào sẽ có động đất, hoàn toàn là sợ hãi xuất phát từ bản năng!
Mà đối với Lãnh Thanh Thanh thì, y nhắm chặt mắt, bịt chặt tai, nhưng xung quanh lại tĩnh tới phát sợ, cho dù có buông tay xuống, thì vẫn không nghe được bất cứ âm thanh nào.
Giống như bản thân bị điếc vậy.
“Tiểu Tịnh? Ngươi ra sao rồi?” Lãnh Thanh Thanh sợ hãi cất tiếng, muốn tháo miếng vải che mắt xuống.
“Đừng mở mắt ra, nếu không sẽ bị mù.” Thanh âm Lãnh Tịnh truyền tới, tựa hồ ở bên cạnh y.
Lãnh Thanh Thanh nghe lời gật đầu, lúc này, y nghe Lãnh Thanh Thanh tựa hồ nói với Thương Liệt: “Vẫn không nguyện ý nói ra kẻ xúi giục sao? Hay là ngươi căn bản cũng không biết thân phận kẻ đó?”
Nhưng bên phía Thương Liệt lại không có thanh âm. Chỉ có một chút tiếng vang cổ quái và tiếng răng rắc không ngừng, nghe có vẻ rất không thoải mái.
Lúc này Lãnh Tịnh lại nói: “Long thân hiện tại của ngươi chẳng qua là giả tượng do dùng sinh mạng oan hồn của xà thần tộc giả tạo ra mà thôi, một khi giả tượng này bị tiêu trừ, ngươi vẫn sẽ biến trở về nguyên hình, bao gồm cả những nhi nữ đó của ngươi cũng sẽ biến thành quái xà nửa xà nửa long, cho dù như vậy ngươi vẫn không nguyện tiết lộ một chút chân tướng năm đó sao?”
Thương Liệt vẫn như cũ không đáp lời. Lãnh Thanh Thanh nghe thấy những tiếng vang khiến người phản cảm đó càng lúc càng nhiều, cảm giác như bị đàn cóc dần dần bao vây.
“Ta hiểu rồi, ngươi bị ‘thần tiên’ đó hạ lời nguyền không thể nói ra bí mật đúng không.” Lãnh Tịnh trước đây đã từng đọc qua lời nguyền tà môn này trên một quyển sách, nghe nói đã thất truyền vạn năm, không ngờ Thương Liệt lại bị loại chú thuật này khống chế.
Cho nên hắn nói tiếp: “Vậy thì kết quả của phá chú, kết quả của nói ra chân tướng, có phải sẽ giống như Họa Vân tiên?”
“Họa Vân Tiên?!!” Lãnh Tịnh khản giọng gọi ra tên người này, sau đó kinh sợ hét lớn: “Hắn nói ra rồi!!! Hắn nói ra rồi!!! Hắn nói ra rồi!!! A a a a a a a a!!” Rồi bắt đầu điên cuồng.
Lãnh Thanh Thanh cảm thấy mặt đất đang chấn động. Khí lưu cường liệt ập về phía y, nhưng Lãnh Tịnh đã chắn trước người y một bước, như cũ giăng kết giới long khí tử sắc, thoáng chốc vây lấy hai người, hình thành một vòng cung sáng rực tử sắc.
Lãnh Thanh Thanh cuối cùng nhịn không được kéo miếng vải che mắt xuống, kết quả thấy được là mình và Lãnh Tịnh đang ở trong một kết giới hình cầu, trôi nổi giữa không trung, mà bên ngoài kết giới lại là một phiến hỗn độn, bão táp màu xám màu đen không ngừng không nghỉ, trừ nó ra thì cái gì cũng không có.
“Đây chính là nộ khí của long hoàng a.” Lãnh Tịnh ngồi xuống, kết giới này cũng xem như rộng rãi, hơn nữa hiệu quả cách âm cũng rất tốt, cho nên Lãnh Thanh Thanh cảm thấy rất yên tĩnh.
“Xem ra long hoàng sắp phát cuồng tới chết rồi, đây cũng coi như lần điên cuồng và sợ hãi cuối cùng của hắn.” Lãnh Tịnh nhìn bên ngoài nói.
“Tiểu Tịnh, vậy Long Đình có phải cũng bị hủy diệt không?” Lãnh Thanh Thanh lo lắng hỏi, dù sao vẫn có nhiều sinh mạng vô tội trong Long Đình.
“Không, chỉ là phần nhỏ.” Lãnh Tịnh ra hiệu giải thích__ “Từ khi ta đi vào cái gọi là thánh địa này, ta đã thiết lập kết giới ở xung quanh có thể bao bọc cả thánh địa này, sau đó ta lại làm một kết giới khác để bao lấy chúng ta, nếu không có gì sai lầm, hắn hủy đi chỉ là một mảnh đất thánh địa không người mà thôi. Giống như là làm một cái sủi cảo, sau đó lại bỏ một cái sủi cảo nhỏ hơn trong chiếc sủi cảo đó.”
Lãnh Thanh Thanh nghe tới đau đầu, dán sát mặt vào vách kết giới, mát lạnh, giống như làm từ thủy tinh.
“Chẳng qua có thể khóa chặt sức mạnh long hoàng đủ để lật trời này vào trong một chỗ nhỏ bé, thật là rất lợi hại a! Nếu không khóa được, cho dù chỉ bị lộ ra một bộ phận nhỏ, người trong Long Đình cũng toàn bộ không sống được…” Lãnh Thanh Thanh tự lầm bầm.
Bảo tố hỗn độn bên ngoài càng lúc càng mãnh liệt, ẩn ẩn có long cốt cự hình tháo chạy, Lãnh Thanh Thanh cảm thấy rất sợ hãi, lại có chút choáng váng, bắt đầu run rẩy. Lãnh Tịnh liền thoát ngoại y phủ lên cho y, sau đó ôm y vào lòng, dùng tay che mắt y.
Trên tay Lãnh Tịnh xuất hiện phiến vảy màu bạc, trên đầu cũng hiện ra sừng long, thậm chí đuôi long cũng không giấu được, quấn lên thân Lãnh Thanh Thanh.
“Tiểu Tịnh…” Lãnh Thanh Thanh phát giác dị trạng của hắn.
“Vì phải thiết lập kết giới, ta không thể duy trì nhân hình hoàn toàn.” Lãnh Tịnh giải thích. Dù sao hắn vẫn là ấu long, muốn tạo ra kết giới cường lực độc nhất vô nhị trên thế gian này thì vẫn phải tiêu phí không ít khí lực.
“Không sao, cha sẽ cho ngươi sức mạnh.” Lãnh Thanh Thanh dựa vào lòng hắn, chậm rãi từ miệng nhả ra nội đan óng ánh lấp lánh, đây là tất cả tinh hoa tu vi của y.
“Ngươi muốn ta nuốt nội đan của ngươi?” Móng tay Lãnh Tịnh đã bắt đầu biến dài và sắc, có bộ dáng vuốt long.
“Ân!” Lãnh Thanh Thanh chớp chớp mắt nhìn nhi tử, dáng vẻ trông đợi.
“Ngươi từ miệng nhả ra…” Lãnh Tịnh khiết phích hừ một tiếng, quay đầu đi, lúc này hắn đã hoàn toàn hiện ra nguyên hình, duỗi móng vuốt sắc nhọn vạch miệng Lãnh Thanh Thanh, sau đó… đem nội đan nhét trở vào miệng y.
Thế là Lãnh Thanh Thanh trở thành yêu quái đầu tiên trong lịch sử xém chút nữa đã bị nội đan của mình làm nghẹn chết.
Mà Lãnh Tịnh hóa thành long hình thì lại vì cảm thấy trên vuốt long của mình có lẽ cũng dính phải nước miếng của Lãnh Thanh Thanh, liền cọ cọ lên y phục của Lãnh Thanh Thanh, kết quả móng vuốt sắc bén đã xé nát vụn y phục của Lãnh Thanh Thanh, thân hình thon dài hoàn toàn lộ ra trước mặt Lãnh Tịnh.
Kết quả Lãnh Tịnh đã làm ra một chuyện mà sau đó hắn cũng cảm thấy rất là vô vị__ không biết tại sao hắn lại thè lưỡi ra, liếm lên xương quai xanh của Lãnh Thanh Thanh.
Đầu lưỡi của Lãnh Tịnh trượt qua xương quai xanh của Lãnh Thanh Thanh, liếm thẳng xuống dưới, khiến Lãnh Thanh Thanh cảm thấy toàn thân nóng lên tê dại. Nhưng Lãnh Tịnh không làm gì tiếp theo, có lẽ vì cao hứng, Lãnh Thanh Thanh bắt đầu hiện ra nguyên hình.
Trong không gian thu hẹp, đuôi xà của bạch xà và thần long giao nhau, quấn chặt khó phân.
Mơ hồ nghe thấy tiếng gầm thấp của Lãnh Tịnh: “Đừng quấn cổ ta!”
“Nhi tử ~” Lãnh Thanh Thanh yêu thích liếm liếm mặt hắn, thè lưỡi rắn ra thật dài, chạm vào mũi hắn.
Lúc này gió lốc màu đen cuối cùng cũng dừng, thay vào đó là xương xà thịt nát đầy đất.
Lãnh Thanh Thanh hóa về nhân hình, đi tới trước xương cốt Thương Liệt trầm mặc một lát, đột nhiên mở miệng: “Ta vốn hy vọng tất cả đều không tái diễn, nhưng thứ nên tới và không nên tới đều gộp lại, quả nhiên đã định tránh không khỏi.
Bạch long nầm sấp sau lưng y, lặng lẽ nhìn phụ thân Lãnh Thanh Thanh của mình__ thân thể thon dài trắng tinh, mái tóc dài như thác nước rũ xuống, bờ lưng quanh lõa đủ khiến người nghĩ sâu xa.
Sửu tiểu xà lúc này hoàn toàn không phát hiện ánh mắt của mình lại nóng cháy và tham lam như thế, mà đối với hắn, ngắm Lãnh Thanh Thanh thật sự là một chuyện rất thoải mái.
Lãnh Thanh Thanh cuối cùng hồi thần lại, mỉm cười với nhi tử, sau đó thò tay sờ đầu bạch long, bạch long không tự chủ được hiện ra vẻ thoải mái, như con mèo được vuốt ve híp mắt lại.
“Tiểu Tịnh, chúng ta phải đến một chỗ.” Thần sắc Lãnh Thanh Thanh thống khổ, nơi y muốn đến có quá khứ của y và tất cả thống khổ.
Đó chính là di chỉ năm đó của xà thần tộc_ Hương Khuê Nguyên.
…
Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh cuối cùng trở về long đình, lúc này long đình loạn thành một đoàn, thì ra không chỉ là long hoàng thất tung, các hoàng tử cũng đều mắc phải quái bệnh, ai nấy thân hình phát sinh dị biến, biến thành quái vật nửa xà nửa giao xấu xí. Đáng sợ hơn là, những quái vật đen thui này cuồng tính đại phát, thấy người liền cắn, long đình lập tức rơi vào trong kinh sợ.
Thương Vân không biết đi đâu, Lãnh Thanh Thanh chỉ đành trở về chỗ ở của mình thay y phục, lại lần nữa thu thập hành lý của mình, cưỡi lên ‘tọa kỵ’ bạch long.
“Tiểu Tịnh! Mục tiêu Hương Khuê Nguyên! Ya!___” Lãnh Thanh Thanh cưỡi trên người bạch long, hét lớn.
“Xì!” Bạch long vô cùng khinh thường búng búng vuốt, lười biếng nằm úp trên đất trống tại đình viện, hải dương vốn xanh lam trên đầu họ lúc này bị lốc xoáy màu đen cuộn tung, thỉnh thoảng có quái vật nửa xà xấu xí bay lòng vòng lên.
“Tiểu Vân có phải cũng ở đó không?” Lãnh Thanh Thanh ngẩng đầu, tự nói.
“Nếu hắn cũng biến thành quái vật, nhất định là một con sửu tiểu ngư.” Lãnh Tịnh nhìn theo ánh mắt y.
“Chỉ mong Tiểu Vân có thể sống sót.” Lãnh Thanh Thanh thở dài.
Chương 11
Hương Khuê Nguyên là một nơi tiên linh ở xa phía Tây Nam, thuyết nói rất lâu về trước, nơi này sơn trạch ưu mỹ, dựng dục địa linh chi khí, là lạc thổ tươi đẹp giao nhau giữa linh giới và nhân giới. Xà thần nhất tộc là một nhánh của linh thú, an cư tại mảnh lạc thổ này sinh sôi nảy nở, trải qua cuộc sống anh tường hài hòa.
Nhưng một trận tai ương mấy trăm năm trước đã khiến Hương Khuê Nguyên trở thành một di chỉ hoang tàn, xà thần tộc bị diệt tuyệt một cách thần bí, rồi không còn ai dám đi tới chỗ xui rủi nghe nói đã bị nguyền rủa này.
Vậy thì, Hương Khuê Nguyên cách long cung rốt cuộc xa bao nhiêu đây?
Nghe nói sau khi xà thần nhất tộc diệt tuyệt, Hương Khuê Nguyên bị oán niệm của xà thần bao vây, trở thành kết giới khó thể vượt qua. Mà bản thân Hương Khuê Nguyên đã có danh xưng là ‘mảnh đất ngoài trời’, vì thế cũng coi như là một nơi hẻo lánh xa vợi mà thần tiên cũng khó tới.
Đã từng có đám long trẻ tuổi bướng bỉnh muốn tới Hương Khuê Nguyên mạo hiểm lang bạt, đi tìm bí bảo của xà vương, kết quả bay được nửa đường đã mệt tới đứt hơi. Mà long hoàng Thương Liệt đã từng đi tới Hương Khuê Nguyên một chuyến, cũng cần mất cả ba tháng trời, hơn nữa còn phải cưỡi Tích Thủy Thú nghe nói là có tốc độ nhanh nhất thiên hạ.
Nhưng mà, đối với Tiểu Tịnh Ferrari hình rồng (đương nhiên đây là xưng hô lén lút của tác giả mèo) mà nói, thời gian để vượt qua khoảng cách này là bao nhiêu đây?
Có lẽ Lãnh Thanh Thanh nắm chặt sừng của Lãnh Tịnh, ngồi trên lưng bạch long là có xúc cảm này nhất.
Y vừa xuống đất đã bắt đầu ói mửa. Gần như muốn ói hết phế phổi của mình ra, nửa ngày cũng không đứng lên nổi, cuối cùng vẫn là miễn cưỡng dựa vào một thân cây mới không ngã xuống.
“Thế nào?” Lãnh Tịnh hỏi.
“Nhi tử ngoan, cha không sao.” Lãnh Thanh Thanh miễn cưỡng mỉm cười.
“Ta là hỏi tốc độ thế nào?” Lãnh Tịnh rõ ràng mê đắm tốc độ của mình, lấy vuốt vuốt râu, “Vốn còn có thể nhanh hơn một chút, hôm nay hơi chậm rồi.”
“Không chậm đâu…” Lãnh Thanh Thanh sắc mặt tái trắng, thấy mặt trời còn chưa xuống núi, tính ra rời khỏi long cung mới hai canh giờ mà thôi.
Hiện tại, bọn họ đã tới lùm cây ngoài rìa Hương Khuê Nguyên.
Nhưng Lãnh Thanh Thanh không vội đi vào, mà để Lãnh Tịnh nghỉ ngơi trước. Lãnh Tịnh đã tiêu phí rất nhiều linh lực tại Long Đình, mấy ngày gần đây đều không cách nào hóa về nhân hình, Lãnh Thanh Thanh tìm một chỗ đất trống cho hắn nằm xuống, sau khi trời tối thì nhóm lửa, ngồi bên cạnh bạch long.
Trên lưng bạch long có bờm tuyết trắng, khi sờ cảm thấy rất mềm mại thoải mái, Lãnh Thanh Thanh co mình trong vòng cuộn của thân bạch long, dần chìm vào trong mộng. Nơi này là cố hương của y, ám triều trong lòng y từ khi bước chân tới đây cũng chưa từng bình ổn.
Khi Lãnh Tịnh mở mắt ra lần nữa, Lãnh Thanh Thanh đã đặt mì trước mặt y.
“Nhi tử, ta đút ngươi ăn nha.” Lãnh Thanh Thanh cười híp mắt.
Lãnh Tịnh cảm thấy có chút không đúng, nhưng vẫn mở miệng ra, để cọng mì trơn trợt trôi vào miệng mình. Không biết tại sao, mì hôm nay đặc biệt ngon, Lãnh Tịnh rất nhanh đã ăn vồm vã.
Lãnh Tịnh ăn no uống kỹ tiếp tục nằm ngủ trưa, nhưng cuối cùng đã phát giác ra chỗ nào không đúng.
Hắn mở bừng mắt ra, phát hiện mặt Lãnh Thanh Thanh dán vào mình, mắt nhìn thẳng vào mình.
Trọng yếu là, Lãnh Thanh Thanh trông có vẻ cao lớn hơn bình thường rất nhiều!
Không đúng, là mình biến nhỏ đi!
Lãnh Tịnh kinh sợ nhìn thân thể mình, không ngờ__ biến thành bạch xà rồi!!!!
“Móng vuốt của ta đâu?!!!” Lãnh Tịnh hét lên.
Lãnh Thanh Thanh vội kéo hắn lại: “Tiểu Tịnh, trong mì của ta có thêm dược hóa xà, đợi đến trăng tròn sẽ biến trở về!”
“Tại sao!” Lãnh Tịnh trừng y.
“Vì chỉ có xà mới có thể đi vào Hương Khuê Nguyên a.” Lãnh Thanh Thanh chọt ngón tay nói.
“Hừ.” Lãnh Tịnh hừ lạnh một tiếng, thể hình hiện tại của hắn chỉ là một con bạch xà lớn bình thường, vừa hay bị Lãnh Thanh Thanh nắm trong tay.
Thế là Lãnh Thanh Thanh liền đặt nhi tử trên vai mình, xuất phát đi vào Hương Khuê Nguyên.
______
Đã đi trong rừng cây ba ngày trời.
“Nói thử xem, dược hóa xà làm thế nào?” Lãnh Tịnh mang hình dáng bạch xà trườn tới bên tai Lãnh Thanh Thanh lần thứ mười ba, ý đồ nghe ngóng ra gì đó.
Nhưng Lãnh Thanh Thanh lại không đáp. Trên thực thế cổ y rất mệt, vì nhi tử rất nặng.
Lãnh Tịnh không có được đáp án hừ lạnh một tiếng, gục trên vai y vù vù ngủ. Cuối cùng, nghe được Lãnh Thanh Thanh nói một câu: “Tới rồi!”
Lãnh Tịnh mở mắt nhìn, chỉ thấy một pho tượng điêu xà thần tàn tạ to lớn đứng thẳng trong cổ thụ, sau lưng tượng điêu chính là di chỉ thành trì.
“Phụ hoàng, mẫu hậu…” Lãnh Thanh Thanh nhìn di chỉ, khóe mắt đỏ lên, y lau nước mắt, dẫn nhi tử đi vào trong xà thần thành.
Từ di chỉ hoang phế có thể thấy, nơi này cũng từng là đại đô phồn hoa mỹ lệ, hiện tại chìm vào cảnh thê lương cực điểm.
Lãnh Thanh Thanh vừa đi vừa lau nước mắt, đột nhiên không biết từ đâu truyền ra tiếng kèn hiệu u u, y còn chưa kịp phản ứng, đã bị bao vây.
Bao vây y là mấy người trông như xà tộc, tay cầm đao kích, vây chặt lấy Lãnh Thanh Thanh, quát lên: “Kẻ đến là ai?! Tự tiên xông vào cấm địa xà thần thì phải chết!!”
Lãnh Thanh Thanh bọc Lãnh Tịnh trong bao hành trang bảo vệ trong ngực, trên thực tế chỉ cần che đầu của Lãnh Tịnh là được. Y khẩn trương nói: “Ta là… Bạch…”
“Thiếu Khanh!!!!” Thủ lĩnh đi đầu đó cuối cùng cũng nhận ra y, kích động hét lên, “Con thật sự là Thiếu Khanh!!!”
“Vương thúc!!” Lãnh Thanh Thanh nhận ra người đi đầu chính là hoàng thúc Bạch Hoa của y, cũng trở nên kích động.
Hai người lập tức ôm nhau bật khóc.
Lãnh Tịnh thò đầu ra từ trong bao hành trang, thấy Bạch Hoa đó là một nam tử vô cùng diễm mị, mày mắt quả thật tương tự Lãnh Thanh Thanh.
“Vương thúc, đây là nhi tử của con, tên Lãnh Tịnh.” Lãnh Thanh Thanh lúc này mới nhớ ra Lãnh Tịnh trong lòng, đưa hắn cho Bạch Hoa xem.
“Vậy sao! Quá tốt rồi!” Bạch Hoa đại hỉ, “Mau cùng ta về doanh trướng, ta có rất nhiều chuyện muốn nói với con!”
Vậy thì, doanh trướng lại là nơi thế nào đây?
Nơi này nghe nói là cứ điểm của thế lực tàn lưu của xà thần tộc, vô cùng ẩn mật. Có phần giống với lãnh địa bộ lạc ở tái ngoại.
Lãnh Thanh Thanh dưới sự khuyên bảo của Bạch Hoa giao sửu tiểu xà cho bảo mẫu chuyên môn chăm sóc. Vì bảo đảm cho số lượng xà tộc tăng lên, trong mấy trăm năm quá khứ Bạch Hoa vẫn luôn cố gắng để cho xà tộc được sinh sôi mạnh mẽ, vì thế có nhà nuôi trẻ chuyên môn.
Đối với xà thần tộc mà nói, Lãnh Tịnh năm mươi tuổi thật sự chỉ là một con ấu ấu xà.
Nhưng điều này cũng tạo nên ký ức khó quên nhất cho Lãnh Tịnh. Khi bảo mẫu đem hắn tới nhà nuôi trẻ__ thật ra chính là một lều trướng lớn rộng rãi dễ chịu. Hắn thấy được số lượng xà nhiều nhất mà cả đời này hắn từng thấy!!! Khắp nơi đều có!! Xà bò đầy đất!!! Lớn lớn nhỏ nhỏ trườn tới trườn lui quấn cục vào nhau!!!!
Thế là____
“Tiểu ca ca chúng ta cùng chơi được không?
“Tiểu ca ca ~”
“Mới tới à! Ngươi tên gì?”
“…”
Một đám tiểu xà chạy tới chào hỏi, vây lấy hắn.
“Phải chịu khổ trong khổ, mới thành long trong long.” Lãnh Tịnh nghiến răng nghiến lợi cổ vũ mình. Sau đó hắn nhắm mắt lại, giả chết.
…
Lại nói, cảnh giới cao nhất của tu hành chính là vô.
Vô ngã.
Vô niệm.
Vô thế giới.
Đương nhiên cũng vô xà.
Đây là chân lý tu đạo mà Lãnh Tịnh đã có thể hóa thành nhân hình giác đạo được trong lúc ngồi thiền giữa đám xà bao vây.
Khi Lãnh Thanh Thanh vội vàng chạy tới dục anh phòng, chỉ thấy Lãnh Tịnh nhắm hai mắt ngồi thiền, mà xung quanh đều đang dùng ánh mắt kỳ quái nhìn tiểu xà của hắn.
“Tiểu bạch xà! Ngươi làm cái gì a!” Một tiểu xà nhìn có vẻ rất hung muốn leo lên mặt Lãnh Tịnh, nó vô cùng bất mãn đối với sửu tiểu xà chưa đủ năm mươi tuổi đã có thể hóa thành nhân hình này, lấy đuôi của mình đánh lên mặt Lãnh Tịnh.
“…” Lãnh Tịnh cuối cùng mở miệng nói: “Lẩu tứ thập tam.”
“Cái gì?” Đám tiểu xà không hiểu hỏi.
“Ta là nói.” Lãnh Tịnh lộ ra hàm răng trắng tinh, âm lạnh nói: “Vừa đủ một nồi lẩu thịt xà tứ thập tam, dùng, thịt xà, của các ngươi.”
Các tiểu xà trầm mặc một trận, đột nhiên tập thể hét lên, đây là câu nói đáng sợ nhất từ khi chúng ra đời tới nay đã nghe được.
Sắc mặt Lãnh Thanh Thanh vô cùng khó xem, xách Lãnh Tịnh lên tha ra ngoài: “Nơi này không thích hợp với ngươi, nhi tử.”
Thúc thúc Bạch Hoa của Lãnh Thanh Thanh vào mấy trăm năm trước may mắn chạy thoát, sau đó tập hợp dân chúng còn sống âm thầm phục hưng xà tộc, vì thế mới có quy mô hiện tại. Hiện tại Lãnh Thanh Thanh trở về rồi, Bạch Hoa vô cùng cao hứng, ồn ào muốn định một hôn sự cho Lãnh Thanh Thanh, từ đó chấn hưng hoàng tộc.
Mà Lãnh Thanh Thanh, cuối cùng cũng có thể có phòng riêng, không cần phải đối diện với đám xà.
Lãnh Thanh Thanh tự nhiên hồi phục thân phận hoàng tử, mỗi ngày sự vụ triền thân, không còn thanh nhàn như trước, Lãnh Tịnh thì một mình chơi trò ủ ê.
Nhưng trên thực tế, Lãnh Thanh Thanh không phải là một hoàng tử xứng chức, gây ra không ít chuyện cười, chẳng hạn nói không cẩn thận làm rớt hư ngọc tỷ truyền quốc của xà thần tộc, chẳng hạn chạm vào đèn dầu làm cháy công văn… những thứ này tựa hồ khiến Bạch Hoa phải cào đầu.
Thế là Bạch Hoa nói với Lãnh Thanh Thanh, trong mười ngày nhất định phải lấy hoàng phi, kéo dài huyết mạch của xà thần tộc.
Thế là Lãnh Thanh Thanh tìm tới Lãnh Tịnh đang ngồi bên bờ hồ chơi trò ủ ê, ôm Lãnh Tịnh khóc lớn.
“Tiểu Tịnh!!!!!!!! 555555 ~~~~ Ta không muốn thành thân a!”
“…” Lãnh Tịnh đẩy y ra, ngừa nước mũi của y dính lên người mình, sau đó hỏi: “Thúc Thúc của ngươi bảo ngươi thành thân làm gì?”
“Vì kéo dài huyết mạch xà thần tộc…”
“Vậy thì, thúc thúc của ngươi là đệ đệ của phụ thân ngươi, cho nên hắn cũng là xà thần hoàng tộc thuần chủng, ngươi có thể đẩy nhiệm vụ kéo dài huyết mạch cho hắn a!” Lãnh Tịnh nói.
“Đúng a! Tiểu Tịnh ngươi thật thông minh! Ta đi hỏi thúc thúc thử!” Lãnh Thanh Thanh lắc mông bỏ đi.
Qua một canh giờ sau, Lãnh Thanh Thanh lại chạy tới ôm Lãnh Tịnh khóc lớn nói: “Tiểu Tịnh ~~~ 55555 ~~~ Hoàng thúc hắn mắng ta dữ quá trời!!”
“Tại sao?”
“Hắn nói hắn sẽ không thành thân!”
“Vì cái gì?”
“Vì hắn thích nam nhân!” Lãnh Thanh Thanh tức giận nói.
“Vậy ngươi cũng nói với hắn, ngươi cũng thích nam nhân!”
“Đúng a! Tiểu Tịnh ngươi thật thông minh! Ta đi nói với hoàng thúc!” Thế là Lãnh Thanh Thanh lại lắc mông đi mất.
Lại qua một canh giờ, Lãnh Thanh Thanh lại chạy tới ôm Lãnh Tịnh khóc lớn: “Tiểu Tịnh ~~~ 55555 ~~~ Hoàng thúc mắng ta nữa!! Hắn hỏi ta rốt cuộc thích ai…”
“Vậy ngươi nói thế nào?”
“Ta… ta nghĩ tới nghĩ lui, liền nói thích nhất là nhi tử ngươi…”
“Vậy hắn nói thế nào?”
“Hắn nói ta là súc sinh a a a a a a! Hơn nữa lập tức muốn cử hành hôn sự cho ta!”
“Vậy ngươi cứ nói với hắn thế này…” Lãnh Tịnh kề vào tai Lãnh Thanh Thanh nói nhỏ.
Khi bọn họ đang rỉ tai nhau, hoàng thúc Bạch Hoa tức giận phát khùng tìm tới, chỉ vào hai người mắng lớn: “Hai gia hỏa xx các ngươi!!”
Lãnh Thanh Thanh bị dọa giật mình, lập tức la lớn lời Lãnh Tịnh vừa mới dạy ra: “Ta yêu Tiểu Tịnh cho dù là chết ta cũng phải cùng Tiểu Tịnh ở bên nhau chúng ta đời đời kiếp kiếp đều sẽ không chia lìa Tiểu Tịnh chính là trời của ta hơn nữa trong bụng của ta cũng đã có hài tử của Tiểu Tịnh ngươi nếu muốn chia lìa chúng ta ta lập tức sẽ công khai chuyện ngươi tằng tịu với nam nhân sau đó đụng đầu chết trước mặt các ngươi thúc thúc ngươi đừng tức giận a a a a a a a!!!!!!”
Nói xong Lãnh Thanh Thanh hầu như bị nghẹn ngất đi.
Mà Bạch Hoa thật sự tức ngất luôn.
Khi Bạch Hoa cuối cùng mơ hồ tỉnh lại, thấy bên cạnh là Lãnh Thanh Thanh vẻ mặt lo lắng, thở dài một hơi nói: “Được rồi… ngươi hoài hài tử của nhi tử của ngươi, cũng coi như là huyết mạch của xà thần tộc…”
Lãnh Tịnh đi tới, chen vào một câu: “Ta không phải xà a. Ta là long.”
“Cái gì!” Bạch Hoa triệt để tan vỡ, lại ngất đi.
“Tiểu Tịnh! Hoàng thúc rất ghét long tộc!” Lãnh Thanh Thanh lớn tiếng trách cứ.
Lúc này Bạch Hoa đột nhiên kéo cổ áo Lãnh Thanh Thanh: “Ta không có đứa điệt tử như ngươi! Ngươi cút!”
Thế là dưới cơn thịnh nộ của Bạch Hoa, Lãnh Thanh Thanh phụ tử cứ thế bị đuổi ra khỏi Hương Khuê Nguyên, hành trình tìm thân của Lãnh Thanh Thanh cứ thế kết thúc.
Bất kể thế nào, cuối cùng xác định được xà thần tộc vẫn chưa diệt vong, Lãnh Thanh Thanh thật sâu cảm thấy vô hạn an ủi. Nhưng bản thân thật sự không có tư chất làm vương. Y lặng lẽ cầu khẩn trong lòng, hy vọng thúc thúc có thể tiếp giữ xà tộc, mà bản thân, có nhiều chuyện cần phải làm hơn.
“Tiếp theo đi đâu???” Bạch long đã được giải phóng khỏi dược lực hóa xà thoải mái ưỡn người dưới ánh mặt trời, Lãnh Thanh Thanh hoàn toàn hiểu tốc độ đáng sợ sắp tới của con bạch long này, nhịn không được rùng mình.
“Tiểu Tịnh, ngươi muốn đi đâu?”
“Hàng Châu.” Suy nghĩ của Lãnh Tịnh có chút kỳ quái.
“Đó là nơi của phàm nhân, Tiểu Tịnh ngươi muốn tới đó làm gì?” Lãnh Thanh Thanh rất kỳ quái.
“Ngươi đừng hỏi, lên đi.” Lãnh Tịnh có chút cao thâm khó dò. Kỳ thật hắn muốn đi Hàng Châu là vì khi ở long cung, nghe có người nói Hàng Châu có một tiệm Xuân Ý lâu rất thú vị, bên trong có rất nhiều đồ vui hoan lạc của phàm nhân, quan trọng hơn là, hắn có thể học hỏi một chút, làm sao để đem gia hỏa này ‘ăn’ sạch. Mắt hắn liếc nhìn Lãnh Thanh Thanh.
Lãnh Tịnh kỳ thật là một con rồng vừa tà ác vừa đơn thuần, ai bảo hắn bị xà ba ngốc nghếch nuôi lớn, chưa từng chân chính dạy qua cái kia cái kia, mà hắn sĩ diện cũng không tiện đi hỏi yêu quái khác.
Chương 12
Sửu tiểu xà lần đầu thấy được nơi phồn hoa, đứng ở đầu phố Giang Nam Thủy thành ngây ngốc rất lâu.
Vì khi sửu tiểu xà đi ra chỉ mặc một kiện y phục thô ráp mà xà tộc tự làm (xà tộc rất nghèo), dùng dây gai quấn quanh thắt lưng coi như là dây lưng, cho nên hình tượng hắn đứng ở đầu phố đó rất giống như muốn ăn xin.
Rất nhiều người tới lui đều nhao nhao lắc đầu. Thanh niên tuấn mỹ như thế, lại là tên ngốc ăn xin… thế là tiền đồng trước mặt sửu tiểu xà dần dần nhiều lên.
Như vậy Lãnh Thanh Thanh đi đâu rồi?
Qua chừng một khắc, Lãnh Thanh Thanh cao hứng múa may ngân phiếu từ trong tiệm cầm đồ chạy ra__ Dựa vào một chút hiểu biết của y đối với nhân thế trước kia, biết có thể dùng bảo vật yêu tộc đến tiệm cầm đồ đổi lấy thứ gọi là ‘tiền’, có tiền rồi, trong nhân gian cái gì cũng có thể mua được!
Thế là y cầm mười hạt dạ minh châu trộm từ long cung ra, đổi lấy năm mươi lượng bạc ngân, còn cao hứng tới muốn chết, không hề biết rằng mình đã bị ‘chém’ dữ dội.
“Nhi tử ~~~~~ Chúng ta có tiền rồi ~~~~~” Lãnh Thanh Thanh nhào vào lòng Lãnh Tịnh, hưng phấn nói.
Trong mắt người khác, đây là một màn huynh đệ khất cái cô khổ khiến người đồng tình ở bên nhau khiến người chua xót.
“Cha, ta muốn ăn cái đó!” Lãnh Tịnh chỉ vào bánh bao thịt trong tay người đi đường.
“Ngoan, cha mua cho con nha ~” Lãnh Thanh Thanh sờ đầu Lãnh Tịnh, ỷ vào kinh nghiệm nhân sinh khá phong phú của mình, sau đó cổ vũ dũng khí đi tới trước tiệm bánh bao, đem năm mươi lượng ngân phiếu hùng hồn đưa tới trước mặt ông chủ: “Ta muốn mua bánh bao!”
“Mua mấy cái?” Ông chủ nhìn bộ dáng y, y phục rách rưới, nhỏ nhỏ gầy gầy, lại cầm nhiều tiền như thế, khẳng định là ăn trộm.
“Muốn… năm cái!”
Ông chủ thấy ngân phiếu liền nổi lòng tham, nhận lấy ngân phiếu, lấy năm cái bánh bao đưa cho y, thầm nghĩ nếu y dám đòi ta thối tiền, ta sẽ nói ngân phiếu này là y trộm được.
Nhưng Lãnh Thanh Thanh đơn thuần một chút cũng không hoài nghi ôm lá sen gói bánh bao, huênh hoang bước đi.
Thế là. Mười hạt dạ minh châu cuối cùng biến thành năm cái bánh bao.
Lãnh Tịnh rất nhanh đã ăn xong bánh bao, lúc này trời bắt đầu đổ mưa râm râm, Lãnh Thanh Thanh cởi ngoại bào phủ lên cho Lãnh Tịnh, còn mình thì run run rẩy rẩy kéo tay Lãnh Tịnh, hai người chậm rãi đi trên phố, một bộ dáng khổ sở nương tựa nhau mà sống.
Hai người đi tới trước cửa một lữ điếm, ông chủ lữ điếm chán ghét huơ tay: “Cút đi! Đồ ăn xin! Đừng đứng trước cửa cản đường!”
Lãnh Thanh Thanh chỉ đành đáng thương dẫn Lãnh Tịnh đi, trong tay Lãnh Thanh Thanh cầm vỏ bánh bao Lãnh Tịnh ăn sót lại, trong cơn mưa se lạnh chậm rãi ăn, thật sự thảm tới cực điểm.
Lãnh Tịnh nhìn y, cuối cùng nói: “Cha, có phải chúng ta rất nghèo?”
Lãnh Thanh Thanh nghẹn ngào nói: “Tiểu Tịnh, cha có lỗi với con… Cha cũng không biết tại sao đến nhân gian sẽ nghèo như thế… 55555 ~~”
Lãnh Tịnh liếc xéo y, yên lặng trả lại y phục cho y, rồi bảo y tới góc tường bên đường ngồi đó.
Lãnh Thanh Thanh không hiểu nhìn Lãnh Tịnh, không biết hắn muốn làm gì.
“Ta đi ngoài.” Lãnh Tịnh nói xong thì đi.
Lãnh Tịnh mặc y phục thô ráp, chân mang giày cỏ, cứ như thế tản bộ trong thành. Thông qua những gì quan sát vừa rồi, sửu tiểu xà biết tác dụng của kim ngân tài bảo, xem ra cái thế gian rộn ràng này, phàm nhân cũng không thoát khỏi sự dụ hoặc của kim ngân, có tiền, cái gì cũng làm được.
Khi hắn đi tản bộ khắp nơi, một lão đầu kéo xe bán than đi ngang qua hắn, Lãnh Tịnh thuận tay cầm một khối than lên, lão đầu cũng không hề phát giác. Sau đó Lãnh Tịnh nắm khối than trong tay, hai lòng bàn tay bao chặt lấy nó, rồi đem chân nguyên toàn thân cuồn cuộn không dứt tập trung tới hai lòng bàn tay, không bao lâu, khối than đen thùi lùi đó trải quá áp lực và nhiệt độ cao cường đại của hai lòng bàn tay Lãnh Tịnh mà được tinh luyện thành một viên kim cương óng ánh! [Kim cương hình thành từ quá trình luyện nguyên tố cacbon dưới nhiệt độ cao và cao áp.]
Thế là Lãnh Tịnh lấy vim kim cương đó đi tìm ông chủ tiệm cầm đồ, ông chủ chưa từng thấy qua bảo thạch nào thuần tịnh như thế, hiểu là thứ tốt, chỉ sợ là Lãnh Tịnh trộm được, thế là dò hỏi: “Ngươi từ đâu có được?”
Lãnh Tịnh thành thật trả lời: “Là, là nhặt, nhặt được ở hậu sơn… còn có rất nhiều…” Dáng vẻ ngu si.
Ông chủ tiệm cầm đồ kinh hỉ phát cuồng, cầm viên kim cương, rồi muốn đóng tiệm, sau đó đến chỗ Lãnh Tịnh nói nhặt bảo thạch, Lãnh Tịnh lại nắm lấy y phục của hắn: “Có thể cầm bao nhiêu tiền?”
“Năm mươi lượng!” Ông chủ không kiên nhẫn nói.
“Một vạn!” Lãnh Tịnh không buông tay.
Ông chủ khẩn trương muốn chạy đi nhặt bảo thạch, tức giận nói: “Mau buông tay!”
“Không buông! Một vạn! Hậu sơn có rất nhiều người nhặt bảo thạch, người ta đều bán một vạn…”
“Cái gì! Đã có người đi rồi!?” Ông chủ gấp chết, nếu còn không đi thì thật không kịp nữa! Nhưng mà Lãnh Tịnh lực khí lớn, hắn giãy không ra, chỉ đành nói: “Được rồi! Ta cho ngươi một vạn! Mau buông tay!”
Lãnh Tịnh mới buông tay, ông chủ hậm hực lấy một vạn lượng ngân phiếu đưa cho hắn, dù sao bảo thạch này nói ít cũng đáng giá mười vạn lượng bạc ngân.
Thế là Lãnh Tịnh dùng một hòn than đổi lấy một vạn lượng bạc ngân.
Lãnh Thanh Thanh ngồi ở góc tường bị đông lạnh run lẩy bẩy, khi đang chảy nước mũi, Lãnh Tịnh mặc một thân hoa phục nguyệt bạch sắc đi tới, còn chưa kịp đợi y phản ứng, đã bị Lãnh Tịnh ném lên xe ngựa vừa mua, sau đó đi thẳng tới một gian khách điếm, đến trước cửa khách điếm, Lãnh Thanh Thanh được xách lên lầu, sau đó còn không kịp nghĩ kỹ đã nhanh chóng bị Lãnh Tịnh ném vào bồn tắm, cọ rửa, tẩy sạch, lau khô, đổi lên y phục mới, trong tay còn được nhét vào một bát mì nóng, bị cưỡng ép uống canh nóng, sau đó được khăn tay lau sạch miệng, được đẩy lên giường, y phục bị cởi xuống, đổi lên trung y, chăn tơ được phủ lên người, Lãnh Tịnh nói: “Ngoan ngoãn ngủ đi, dưỡng tốt thân thể.” Buông màn giường xuống, cuối cùng chỉ còn lại mình Lãnh Thanh Thanh ngơ ngác co trong ổ chăn, hấp háy mũi, nửa ngày không phản ứng được.
Hiệu suất làm việc của Ferrari hình rồng cũng như tốc độ phi hành của hắn…. Chăm sóc người khác cũng vậy.
Đợi khi Lãnh Thanh Thanh cuối cùng cũng tiến vào mộng đẹp ngọt ngào, Lãnh Tịnh lại ngồi xuống, đếm tiền dưới ánh nến, nhìn một vạn lượng ngân phiếu còn lại không ít, nhưng tóm lại cũng có một ngày tiêu hết, nên nghĩ cách gì có thể kiếm càng nhiều tiền hơn đây?
Lãnh Tịnh nghĩ một lúc, thấy sắc trời không còn sớm, đã sắp tối, quyết định lại ra ngoài tản bộ, nghiên cứu một chút phương pháp kiếm tiền.
Thế là hắn đứng lên, thiết lập một vách ngăn quanh Lãnh Thanh Thanh, sau đó cầm dù ra khỏi khách điếm.
Đêm mưa vắng vẻ, Lãnh Tịnh một mình đi trên đường, bất tri bất giác bước vào trong con hẻm khói hoa đèn đỏ rượu xanh, chỉ thấy hai bên hoa lâu đứng thẳng, tiếng hoan ca không dứt bên tai, ca vũ thái bình phồn hoa thối nát nhưng lại khiến bạch long không phải là người mà cũng động tâm.
Lãnh Tịnh còn chưa đi được mấy bước, đã có nữ tử phong trần chào mời khách nhân trang điểm yêu diễm cười ghẹo Lãnh Tịnh, muốn kéo Lãnh Tịnh vào thanh lâu. Lãnh Tịnh bất động thanh sắc nói: “Ta thích nam nhân.” Nữ tử chào khách nghe vậy, lập tức không cao hứng, phất khăn lụa lên người Lãnh Tịnh một cái rồi bỏ đi.
Mà Lãnh Tịnh quay người, liền có một nữ tử khác kéo hắn nói: “Công tử thích nam nhân, trong lâu của chúng tôi có tiểu quan cực phẩm, công tử mau tới, nếu không lát nữa sẽ bị người đặt hết!” Nói xong xô xô đẩy đẩy dẫn Lãnh Tịnh tới thanh lâu cách vách.
Thanh lâu cách vách này quy mô rất lớn, vừa vào, đã có ba bốn tiểu quan hóa trang tiêu lệ được dẫn tới, kéo Lãnh Tịnh đi uống hoa tửu, Lãnh Tịnh có khí chất rất giống công tử phú gia có thân phận, cộng thêm hắn tuấn mỹ phi phàm, phi thường được các tiểu quan hoan nghênh.
Lãnh Tịnh ngồi xuống, các tiểu quan liền kính rượu hắn, sắp tới Đoan Ngọ, Giang Nam đều lưu hành tục uống rượu hùng hoàng, Lãnh Tịnh chưa từng uống qua, tự nhiên không biết loại rượu này chính là rượu hùng hoàng, cộng thêm hắn không phải xà tộc, có uống cũng không có cảm giác gì, chỉ là chưa từng dính qua rượu, vào miệng cay nóng, nhịn không được lấy áo che miệng ho sù sụ.
Khi hắn ho xong, ngẩng đầu lên, xung quanh đột nhiên yên tĩnh xuống.
Tiếng cười, ca vũ huyên náo nhất thời biến mất. Lãnh Tịnh nhìn quanh tứ phía, những tiểu quan kính rượu đó ai nấy đều ngã ra, ngữa mặt lên trời, sắc mặt xanh đen, không ngờ là đã trúng độc chết rồi.
Lãnh Tịnh có chút kinh ngạc, hắn rời khỏi bàn rượu, đi tới đại thính, nhưng trong đại thính cũng là di thể ngang dọc, đều là trúng độc mà chết, không chỉ như thế. Khi sửu tiểu xà ra tới ngoài đường, mới phát hiện, người của cả con đường đều trúng kịch độc chí mạng!
“Ha ha ha ha, thứ ngu xuẩn, thế nhưng dám trở ngại bổn tọa, bổn tọa bắt các ngươi đều chết sạch!” Trong trời đêm đột nhiên vang lên tiếng cười khinh linh quái dị, Lãnh Tịnh nhìn theo tiếng cười, thấy một thiếu niên ngồi trên mái nhà, chân huơ tới huơ lui.
“Ân? Còn có người chưa chết hả?” Thiếu niên cũng phát hiện Lãnh Tịnh một thân bạch y đứng trên đường, híp mắt lại, sát ý trào lên. Đột nhiên phóng người nhảy xuống, xuất chưởng về phía Lãnh Tịnh!
Chưởng phong thiếu niên mang theo ám hương, thực chất là độc hương kỳ độc, Lãnh Tịnh nhận một chưởng, thân thể lại bị nội lực hùng hậu của thiếu niên chấn động tới lùi vài bước.
Thiếu niên càng thêm hứng thú, không ngờ trên đời này còn có nhân vật trúng độc hương của hắn mà vẫn còn chống được không ngã xuống, xem ra hôm nay gặp được người thú vị có thể cùng chơi với hắn một bữa, bất kể thế nào, hắn nhất định phải độc chết gia hỏa này!
Mà Lãnh Tịnh thì lại không có tâm tình tính toán với phàm nhân, quay người bỏ đi, thiếu niên quát lên: “Đứng lại!” Nhưng làm sao bì được với tốc độ nhanh nhất nhân gian? Trong chớp mắt, Lãnh Tịnh đã đi mất tăm, chỉ lưu lại thiếu niên gầm lên không cam lòng với bầu trời: “Ta nhất định phải tìm được ngươi! Ta nhất định phải giết ngươi!!”
Lãnh Tịnh về khách điếm, thay y phục dính độc phấn xuống, chỉ mặc một thân tiết y lên giường ngủ, lúc này Lãnh Thanh Thanh ngủ rất giống một con xà chết, miệng còn chẹp chẹp liên hồi, tựa hồ mơ thấy được ăn đồ ngon.
Lãnh Tịnh nằm bên cạnh y, nhìn dung mạo hiền hòa của Lãnh Thanh Thanh, nghĩ tới tư thái dính người của những tiểu quan thanh lâu kia, không kìm được vươn tay ôm lấy Lãnh Thanh Thanh, Lãnh Thanh Thanh tựa hồ cũng phát giác, trong mông lung cũng ôm lại hắn, nói mê: “Tiểu Tịnh… ngươi về rồi à… ăn… ăn mì…”
Trong lúc nói, Lãnh Tịnh cảm giác phần eo mát lạnh, một cái đuôi xà trắng tuyết đã quấn lấy hắn vài vòng.
Lãnh Tịnh toàn thân đông cứng, nhưng vẫn không quấy rầy mỹ mộng của Lãnh Thanh Thanh, chỉ đành để y quấn như thế, miễn cưỡng ngủ. Còn về chuyện cả đêm thấy ác mộng, mơ thấy Lãnh Thanh Thanh biến thành xà chín đầu, khắp nơi đều là xà, quấn hắn tới thở không nổi.
Lãnh Tịnh không biết là, vì hắn nằm mơ ác mộng giãy dụa trằn trọc, kết quả đã đá Lãnh Thanh Thanh xuống dưới giường.
Sáng hôm sau, Lãnh Thanh Thanh kiên quyết muốn cùng Lãnh Tịnh ra ngoài chơi, nào biết Lãnh Tịnh thật ra là muốn đi kiếm tiền.
Lãnh Tịnh không muốn nghe y lải nhải, chỉ đành dẫn y cùng ra khỏi khách điếm, vì sợ Lãnh Thanh Thanh lạc mất, còn đặc biệt dùng dây lụa quấn cổ tay y, còn mình thì cầm đầu kia của dây lụa.
Không ngờ trong đại sảnh khách điếm ngay cả nửa bóng người cũng không có, Lãnh Tịnh xuất môn, phát hiện trên đường lớn là một mảng mây mù ảm đạm, nhà nhà hộ hộ đóng chặt cửa, trên đường người thưa thớt, thỉnh thoảng có vài người đi đường thần sắc vội vàng, thất hồn lạc phách bước đi.
“Ân?” Phát giác ra không khí trong thành khác thường, Lãnh Tịnh đi tới cản một người đi đường, nói: “Vị tiên sinh này, trong thành xảy ra biến cố gì sao?”
“Tiểu ca không tốt rồi không tốt rồi! Ngươi mau chạy đi! Xích Nguyệt giáo giáo chủ giết đến trong thành rồi, tối qua một đêm độc chết mấy trăm người! A! Ta không nói với ngươi nữa! Ta phải chạy trốn đây!” Nói rồi người đi đường đi ôm chặt hành lý của mình, vội vàng bỏ chạy.
Lãnh Tịnh hơi cân nhắc, hiểu được hóa ra thiếu niên hạ độc tối qua chính là Xích Nguyệt giáo giáo chủ, khi đang thầm tính toán, có một đội nhân mã hùng hồn từ cửa thành nam tiến vào, một đường quát thét: “Giết chết Xích Nguyệt ma đầu! Trả lại thanh bình cho võ lâm!” Mấy người đi đầu tay cầm cờ, trên cờ phất phới viết bốn chữ lớn ‘Võ Lâm Công Minh’.
Mắt thấy đội nhân mã này sắp đi ngang qua Lãnh Tịnh, hắn đột nhiên đi tới cản người cầm đầu lại, chắp tay ôm quyền nói: “Chư vị tráng sĩ lưu bước!”
Người đi đầu đánh giá Lãnh Tịnh, thấy hắn dung mạo nghiên lệ ưu nhã, thân hình thon dài, không giống người luyện võ có man lực, nhưng lại có một cỗ khí thế uy tôn lẫm lẫm, nghĩ chắc là người có lai lịch, thế là nói: “Người tới là ai? Vì sao cản đường?”
“Tại hạ Lãnh Tịnh, người giang hồ gọi là ‘Bạch Hồng công tử’, nguyện ý gia nhập kế hoạch trừ ma.” Lãnh Tịnh nói.
“Thiếu niên lang ngươi phải nghĩ kỹ, chúng ta là đi tiêu diệt ma đầu, phải liều mạng, nếu ngươi không sợ chết, thì cứ theo sau!” Người đi đầu không muốn làm lỡ thời gian, ném lại một câu, rồi thống lĩnh đội ngũ tiếp tục đi về phía trước.
Vì thế Lãnh Tịnh dắt Lãnh Thanh Thanh, đi cùng đội ngũ. Lãnh Thanh Thanh cảm thấy rất vui, cũng bắt chước hô khẩu hiệu.
Mà Lãnh Tịnh thì vừa đi, vừa lục tìm trên người xem có thứ gì có thể làm vũ khí, tìm nửa ngày, cuối cùng chỉ đành xé dây lụa trên tay mình thành những đường mỏng, quấn thành cục nắm trong tay.
Một đoàn nhân mã như thế cuối cùng cũng tới chỗ hẹn cùng giáo chúng Xích Nguyệt giáo ở trung tâm thành, thù địch nhìn nhau vô cùng đỏ mắt, võ lâm minh chủ chỉ vào Xích Nguyệt giáo chủ__ một thiếu niên tướng mạo diễm mị hét lớn: “Tên ma đầu Hàn Tinh Lộ ngươi! Giết người vô số! Hôm nay chính là thời khắc báo ứng của ngươi!”
“Ha ha ha ha ~~~~” Xích Nguyệt giáo chủ cười lớn, hắn ngồi trên nóc nhà, xoa tay cuồng vọng cười, “Chó hoang sủa gâu gâu! Bổn tọa vốn muốn ban cho các ngươi toàn thây, đáng tiếc hôm nay tâm tình không tốt, vậy ban các ngươi được cắt thành tám khúc!!”
Hắn một thân y sam đỏ máu, thân hình linh động vọt xuống, giống như một đoàn hỏa vân, tốc độ nhanh tới khó tin, võ lâm minh chủ còn chưa kịp nhìn rõ, đã cảm thấy trước mặt chớp lên hồng vân, trong thoáng chốc, Xích Nguyệt giáo chủ đã nhảy trở về, vẫn ngồi trên nóc nhà khinh thường liếc mọi người, mà võ lâm minh chủ thì ngây ngốc đứng tại chỗ, không chút động đậy.
“Minh chủ!” Bên cạnh có một thủ hạ đẩy đẩy minh chủ, không biết hắn trúng phải tà gì, ai biết vừa đẩy, võ lâm minh chủ lập tức phân thành từng khúc, máu tươi ướt đẫm!
“A a!!!” Võ Lâm Công Minh lập tức loạn thành một đoàn, Xích Nguyệt giáo chủ cười lớn ha ha, phất tay, Xích Nguyệt giáo chúng lập tức như thủy triều ập tới Võ Lâm Công Minh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">