Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Sửu tiểu xà 4-6

Chương 4

[Chương độc lập] Chuyện ấu thơ vụn vặt của sửu tiểu xà.


Các vị độc giả đại nhân chú ý nhé, chương này là một chương riêng biệt. Vì tính cách mèo của tác giả bạo phát, cho nên viết chương này, nhưng chương sau thì không chắc khi nào sẽ ra.

Nội dung chương này xem như phiên ngoại riêng biệt.

Cảm ơn thưởng thức. Tác giả mèo thống lĩnh toàn thể nhân viên cúi chào cảm tạ.

----

Sửu tiểu xà, khi được hai tháng.

“Bảo bảo ~ bảo bảo ~ tắm rửa ~~~” Lãnh Thanh Thanh ngâm nga ca khúc tự biên, bày một thùng gỗ lớn ở ngoài hang ổ của mình, bên trong đổ nước ấm, sau đó cao hứng bừng bừng ôm tiểu long còn chưa hóa thành nhân hình, chỉ biết khóc oa oa trong nôi ra.

“Bảo bảo, hôm nay phải tắm rửa nha.” Lãnh Thanh Thanh khơi sừng long và vuốt của tiểu long ra, sau đó đặt nó vào trong thùng nước.

Tiểu long như cá gặp nước, bơi vui vẻ trong thùng. Lãnh Thanh Thanh sờ đầu nhi tử: “Nhi tử tắm ngoan nha, ba ba làm đồ ăn cho ngươi.” Y không lo lắng bảo bảo sẽ chết chìm, xà tộc bọn họ trời sinh đã biết bơi.

“Ô oa.” Tiểu long chỉ biết phát ra âm tiết đơn giản. Biểu thị “biết rồi”.

Sau khi Lãnh Thanh Thanh đi vào trong nhà, thanh xà yêu gần đó vừa đúng lúc mang một nhà ra ngoài tản bộ.

Thanh xà ba ba trên vai quấn mấy tiểu thanh xà vừa mới ra đời, cùng xà ma ma tay nắm tay bước qua.

“Xem kìa, thùng gỗ lớn của nhà ai.” Xà ma ma hiếu kỳ nói.

Thế là một nhà thanh xà đi lại gần thùng gỗ quan sát.

“Oa!” Tiểu long thấy có người tới, liền quẫy đuôi, dấy lên bọt nước, bắn lên đầy người gia đình thanh xà.

“Đáng chết! Là quái thai của ngốc bạch xà Lãnh Thanh Thanh nuôi, con sửu tiểu xà tàn tật đó!” Xà ba ba tức giận nói.

Khi xà ba ba đang nói chuyện, các tiểu thanh xà trên vai hắn tinh ngịch trườn vào thùng nước, vui đùa với tiểu long có thân hình lớn hơn mình một chút.

Nhưng tiểu long một chút cũng không cao hứng, đây là địa bàn của nó, mới không thèm chia sẻ với người khác, một vuốt chụp tới lật ngửa tiểu xà, lăn lộn vài vòng trong nước.

Thế là thanh xà phu thê phẫn nộ, lớn tiếng cổ vũ cho các nhi tử của mình, bồn tắm biến thành ‘chiến trường’ long xà tương tranh.

Năm con tiểu xà ào lên, quấn trên thân thể tiểu long, khiến tiểu long bảo bảo nhất thời rơi xuống hạ phong.

Tiểu long phẫn nộ trong tiếng kêu tốt của phu thê xà, đột nhiên bắt đầu gầm thấp.

Theo sự phát uy của tiểu long, trong bồn nước bắt đầu xuất hiện xoáy nước, xung quanh tiểu long cũng bắt đầu chớp chớp điện quang.

Lách tách mấy tiếng, đám tiểu thanh xà liền bị điện lưu phát ra trên thân tiểu long làm cho mềm nhũn, con nào con nấy toàn bộ sùi bọt mép.

“Bảo bảo ~~” Xà phu thê kêu to, lúc này tiểu long từ trong nước bắn lên không trung, tuy chỉ có thể cách đất hơn trượng, nhưng vẫn có thể xem là một con rồng uy phong lẫm lẫm so với độ nhỏ bé của nó, toàn thân bắn ra điện quang.

Xà phu thê còn chưa kịp phản ứng, đỉnh đầu của họ đã hình thành từng cụm mây đen cỡ nhỏ cuồn cuộn, lôi điện chớp giật.

“Oa oa oa oa ~~ Quái thai a ~~~” Một nhà thanh xà kêu thảm bỏ chạy dưới điện kích âm u bao trùm.

Mà Lãnh Thanh Thanh chậm chạp một chút cũng không chú ý thấy dị trạng bên ngoài, chuyên tâm chuyên chú__ uống rượu. Vốn chỉ là muốn uống một ly rượu giải thèm, kết quả càng uống càng nghiện, cuối cùng xỉn luôn.

Tiểu long tính cách xấu, cũng chính là bắt đầu hiển lộ từ lúc đó.

[Chưa hết.]

Chương 5: Thế giới.

[Tiếp theo chương 3]

Đêm chạy trốn, trời đổ mưa như trút. Hồ nước ở trung tâm cốc nhanh chóng trào lên, thậm chí đã tràn lên bờ hồ. Bức tượng điêu khắc kỳ dị đó dần dần phát sinh biến hóa quái dị.

Khi Lãnh Tịnh cầm dù đi tới bờ hồ quan sát, phát hiện thạch tượng của Họa Vân tiên đã méo mó, giống như cục bột bị ngoại lực vò nắn, nhìn không ra nguyên dạng, chỉ giống như một tảng quái thạch cực đại.

Thật sự là tình cảnh đáng sợ. Thạch tượng đó tựa hồ từng thống khổ giãy dụa, nhưng tình trạng méo mó chỉ càng thêm nghiêm trọng.

Mà tất cả yêu quái đều đã tản đi, chỉ lưu lại Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh.

Trời gió mưa như trút, sát cơ rục rịch muốn động ngoài cốc. Bọn họ cách một màn mưa, vẫn có thể thấy được lúc Tru yêu trận phát động, lưới quang hiện rõ từng tia sáng, thoáng chốc bao trùm toàn bộ sơn cốc.

“Nhi tử, đây là… nhà của chúng ta…” Lãnh Thanh Thanh ôm Lãnh Tịnh, thấp giọng khóc.

Lãnh Tịnh ngẩng đầu lên, nói: “Chúng ta cũng nên đi rồi.”

Thế là bọn họ dìu lẫn nhau, từng bước đi về địa đạo.

Khi bọn họ tới sơn động địa đạo, sau lưng đột nhiên truyền tới tiếng kêu thét chói tai, đáng sợ như tiếng kêu bi ai trước khi chết.

Lãnh Thanh Thanh không tụ chủ được bắt đầu phát run.

“Đi nhìn xem!” Lãnh Tịnh đột nhiên trở nên hưng phấn. Hắn có một loại dự cảm, nhất định đã phát sinh chuyện gì đó rất ghê gớm.

“Đừng! Ta không muốn đi!” Lãnh Thanh Thanh lắc đầu.

“Ngươi ở trong này đợi ta, ta lập tức trở lại!” Lãnh Tịnh nhanh chóng hôn một cái lên trán y, sau đó bước nhanh đi.

Lãnh Thanh Thanh ở lại đó, không dám tin nhi tử thế nhưng bỏ lại mình mà chạy?!

“Nhi tử a!!!” Y lập tức kêu lớn đuổi theo.

Thế là Lãnh Thanh Thanh đi theo nhi tử lao vào màn mưa lớn, xuyên qua rừng cây, Lãnh Tịnh thấy Lãnh Thanh Thanh đi rất chậm, liền kéo tay y cùng đi, lần này Lãnh Tịnh khá cẩn thận, tới bên hồ liền trốn sau lùm cây quan sát, chỉ thấy thạch tượng méo mó bắt đầu nứt ra, mấy trăm thiên binh vây quanh thạch tượng thi pháp, quang ảnh chồng chéo, vô cùng chói mắt.

“Nhi tử, bọn họ đang làm gì?” Lãnh Thanh Thanh không hiểu nói.

“Ta cũng không biết, hình như là muốn hủy diệt thạch tượng đó.” Lãnh Tịnh lắc đầu nói.

Thạch tượng nứt càng lúc càng lợi hại, tiếng kêu thê lương đó chính là từ bức thạch tượng này phát ra.

Cuối cùng nghe được tiếng thứ gì đó nứt vỡ, thì ra là bức thạch tượng hoàn toàn nứt toát. Nhưng những thiên binh đó lại trở nên kinh sợ. Thì ra thạch tượng không vỡ nát, mà giống như là vừa phá vỏ trứng, từ khe nứt bên trong chậm rãi chui ra một sinh vật cực đại.

Lần này ngay cả Lãnh Tịnh cũng kinh ngạc đến há hốc miệng. Chỉ thấy quái vật đó miễn cưỡng có nhân hình, nhưng có ba cái miệng rộng đầy nanh xếp chung với nhau, bên ngoài giống như bị lột mất một tầng da, không ngừng nhỏ xuống những giọt huyết sắc bết dính dơ bẩn. Nó không có mắt, trên đỉnh đầu bị ba cái miệng lớn che kín, nanh vuốt sắc bén vung đi khắp nơi, nơi nó đi tới giống như bị lợi đao sắc bén vô hình, xé nát những thiên binh kia.

Tình cảnh như địa ngục cứ như thế hiện ra trước mắt phụ tử Lãnh thị.

Vật thể dính nhớt nhỏ xuống từ trên người quái vật đó, rất nhanh đã hóa thành nhục trùng to lớn, cũng chỉ có một cái miệng đầy răng nhọn, cứ thấy vật gì là cắn.

“Đây chính là đồng loại của ngươi!” Lãnh Tịnh nghiến răng nghiến lợi chỉ trùng tử nói với Lãnh Thanh Thanh một câu, sau đó kéo tay Lãnh Thanh Thanh chạy về.

“Ta nào có buồn nôn như thế ~5555~” Lãnh Thanh Thanh ủy khuất nói, “Đó rõ ràng không phải là xà a~ là trùng tử a~”

Khi bọn họ đang định chạy, quái vật đã giết sạch sẽ thiên binh, mà nhục trùng càng lúc càng nhiều cũng phát hiện ra bọn họ, bắt đầu đuổi theo long xà phụ tử đáng thương.

Tình hình này thật sự có thể dùng ùn ùn kéo tới để hình dung.

Hai người chạy đến mật đạo của sơn động, Lãnh Tịnh đóng thạch môn, lúc này mới dám thở phào một hơi.

“Cái thứ quỷ gì a?” Lãnh Tịnh nguyền rủa một tiếng, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một con đại bạch xà thè lưỡi nhìn mình.

“Ngươi làm gì?” Lãnh Tịnh vẻ mặt đông cứng nói.

“Bộ dáng này của ta rất buồn nôn sao?!” Lãnh Thanh Thanh hóa thành nguyên hình ủy khuất nói.

“Không. Rất đáng yêu.” Lãnh Tịnh biết nếu bản thân nói ra mấy lời y không thích nghe, không biết y sẽ làm ra chuyện gì, thế là đành nói trái lương tâm.

“Đáng yêu?” Lãnh Thanh Thanh hấp háy mắt, xấu hổ nói: “Ghét ghê a, đừng dùng từ đó để hình dung cha…”

“Cha ngươi không chỉ anh tuấn thần võ, uy phong lẫm lẫm, mà còn có khí độ bách thú chi vương…” Lãnh Tịnh khóe miệng co giật, nhìn bạch xà đang ngất ngây tự mê kia tiến lại gần mình, lấy cái lưỡi xà chạm chạm lên mặt mình. Trải qua chuyện đáng sợ vừa rồi, y thế nhưng một chút cũng không bị ám ảnh tâm lý.

Lãnh Tịnh chỉ có thể cứng người đi về cửa ra đầu kia, một chút cũng không phát giác bản thân đã bước đi đồng chân đồng tay.

Sửu tiểu xà từ khi ra đời tới nay, chưa từng thấy qua thế giới bên ngoài, hắn đứng ở ngoài cốc, nhìn đỉnh núi hùng vĩ vạn trượng, nhất thời ngây người.

Đây chính là thế giới bên ngoài, thật to lớn. Hắn kìm không được nhắm mắt lại, hít thật sâu một hơi.

Những yêu quái khác sớm đã chạy trốn khắp nơi, Lãnh Thanh Thanh kéo kéo góc áo nhi tử, đáng thương hỏi: “Nhi tử, chúng ta đi đâu?”

“Đi qua bên kia núi xem thử đi.” Lãnh Tịnh nói rồi hóa ra nguyên hình__ Một con bạch long uy vũ.

Lãnh Thanh Thanh thì cao hứng ngồi trên thân long, nắm lấy sừng long của Lãnh Tịnh.

Thế là sửu tiểu xà bay thẳng lên trời.

Bạch long lần đầu tiên hưởng thụ khoái cảm phi hành trên trời cao dày đặc mây mặc ý vui đùa, Lãnh Thanh Thanh bị dọa tới nhắm tịt mắt, mặc tiếng gió vút vút bên tai. Giày vò như vậy cả ngày, khi bạch long chơi đủ, Lãnh Thanh Thanh phát hiện bọn họ đã hạ xuống một ngọn tuyết sơn xa lạ.

Lãnh Tịnh hóa thành nhân hình, phát hiện Lãnh Thanh Thanh thế nhưng tinh thần mỏi mệt, bắt đầu gật gù, thì ra khí hậu lạnh, Lãnh Thanh Thanh nhịn không được muốn ngủ.

Lãnh Tịnh chỉ đành vác Lãnh Thanh Thanh lên người, tìm xem gần đó có chỗ nào an thân không.

Hắn vừa đi, vừa tìm, đột nhiên phát hiện trên mặt đất có vết máu. Lãnh Tịnh đi theo vết máu, sau một lùm cây rậm rạp, phát hiện một con xoa vĩ hồ tuyết trắng, vuốt sau của nó bị thương, đang chảy máu. (*Xoa vĩ: Đuôi chéo)

Lãnh Tịnh cảm nhận được yêu khí trên người con tuyết hồ, xem ra chắc là một con hồ yêu tu luyện trên trăm năm.

Mọi người đều là yêu quái, bản thân lại ở nơi xa lạ không quen, bán chút nhân tình sẽ dễ nói chuyện hơn. Lãnh Tịnh nghĩ thế, vì vậy quyết định cứu con tuyết hồ này.

[Lililicat: Tiểu Tịnh à, ngươi cho rằng ngươi là yêu quái sao?

Lãnh Tịnh: Phải.

Lililicat: Tiểu Tịnh à! Thật ra ngươi là…

Lãnh Tịnh: Long yêu.

Lililicat: … Thật là cách nói kỳ quái.]

Lãnh Tịnh nắm đuôi của tuyết hồ đã hôn mê lên, tiếp tục bước đi trên tuyết. Cuối cùng, hắn tìm được một hang động ở chỗ không xa, xem ra là hang động của tuyết hồ, có vẻ như nó không kịp trở về hang động của mình thì đã hôn mê.

Lãnh Tịnh mang Lãnh Thanh Thanh và tuyết hồ vào huyệt động, nhịn không được mở to mắt hơn__ Thật là một hang động hoa lệ a! Hắn lớn như thế rồi, cũng chưa từng thấy qua hang động thế này__ Rèm châu lung linh, giường mềm màn phủ, bàn ghế bạch ngọc, còn bài trí cổ cầm và ống sáo, trong hang động còn có một dòng bích thủy, bên trong trồng bạch liên bốn mùa không héo, thật sự là động phủ thần tiên.

Tương lai chờ hắn công thành danh toại rồi, nhất định cũng phải bố trí nhà của mình thành thế này. Sửu tiểu xà nghĩ như thế, một chút cũng không ý thức được bản thân cũng chỉ là một kẻ nhà quê chưa thấy qua sự đời.

Năm canh giờ sau, tuyết hồ nằm trên giường đã có thể hóa thành nhân hình, thì ra là một thanh niên công tử mỹ mạo cực đẹp, một bộ yếu không chống nổi gió. Hắn lơ mơ tỉnh lại, cảm thấy vết thương trên chân ẩn ẩn phát đau, mở mắt ra nhìn, phát hiện bản thân đang ở chỗ ở của mình.

Nghĩ tới chuyện mình bị đạo sĩ đả thương, hắn nhịn không được chảy nước mắt: Liễu đại ca, chỉ vì ta là hồ, ngươi là người, ngươi liền nỡ tâm hạ sát thủ với ta sao? Nghĩ tới chỗ thương tâm, lòng đau mãnh liệt, tiếng rên rỉ tràn ra khỏi khóe môi. Lúc này hắn mới chú ý, là ai đưa hắn về đây?

Nhịn không được giơ tay vén rèm, chỉ thấy một bạch y thanh niên tuấn dật phi phàm ngồi bên bàn dường như đang ngẫm nghĩ gì đó. Tuyết hồ bị dọa quấn chặt tay, sơn động của mình có thiết kết giới, người này có thể đi vào, nói rõ không phải là yêu chính là pháp sư, nhìn hắn chân mày tiêu sát, tuyệt đối không phải loại thiện lương!

Thế là hắn ho khan một tiếng, nói: “Đa tạ ân cứu mạng của cát hạ, tại hạ Tuyết Như Mộng, dám hỏi đại danh cát hạ là chi?”

Bạch y thanh niên đó chính là Lãnh Tịnh, hắn đáp: “Tại hạ là thằn lằn của Tử Hà cốc, danh gọi Lãnh Tịnh, ta và dưỡng phụ hai người trốn tránh thiên tai, thấy được phủ chủ ngươi ngất bên đường, vì thế đưa phủ chủ về. Phụ tử ta đất lạ không quen, hy vọng nhờ đó kết giao phủ chủ.”

Tuyết Như Mộng hừ lạnh một tiếng, hóa ra là lưu dân chạy nạn, muốn cơm muốn tới tận nhà hắn. Nhưng bản thân vừa khéo gần đây phải dưỡng thương, nhiều thêm kẻ tùy tùng cũng không tồi, vì thế nói: “Lãnh công tử nếu đã không chê bai, thì có thể ở lại nơi nhỏ bé của ta.”

Thế là thân phận đầu tiên của sửu tiểu xà sau khi xuất cốc, chính là tùy tùng kiêm tạp dịch của tuyết hồ.

Tuyết hồ Tuyết Như Mộng dưỡng thương vài ngày trên giường, cuối cùng có thể xuống giường. Trong thời gian này đều là Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh vẫn mơ mơ hồ hồ ngủ không tỉnh chăm sóc hắn, khiến hắn cảm thấy cũng khá thỏa mãn. Đợi hắn có thể xuống đất, liền mang Lãnh Tịnh đến bái kiến sơn chủ, nói là cho Lãnh thị phụ tử nhập vào hộ tịch, sau này coi như là yêu quái định cư tại Tuyết sơn.

Lãnh Thanh Thanh vẫn mãi ngáp, vì thế lưu lại trong động coi nhà, mà Lãnh Tịnh và Tuyết Như Mộng cùng xuất môn.

Trên đường, Tuyết Như Mộng liếc nhìn mỹ thanh niên khí độ thâm trầm này, thật khó tin hắn thế nhưng là yêu quái thằn lằn không bắt mắt, nói ra… thằn lằn nướng cũng rất mỹ vị đó.

Tuyết hồ mang Lãnh Tịnh tới sơn cung của sơn chủ, sơn chủ nơi này là một thanh giao, vốn là một thần thú, vì tâm cao khí ngạo không nguyện xếp vào hàng ngũ thiên đình, vì thế tự tìm ngọn Tuyết sơn này làm sơn chủ, chúng yêu không ai không tất cung tất kính với hắn.

Với tư cách của tuyết hồ tự nhiên là không gặp được bản thân sơn chủ, chỉ dẫn Lãnh Tịnh tới chỗ hồ quan nhập tịch mà thôi. Sơn cung đó nguy nga tráng lệ, lại khiến sửu tiểu xà nhìn tới sững sờ.

Hồ quan có một nơi làm việc ở thiên môn cung điện, thấy tuyết hồ đến, thờ ơ thấy ra giấy bút, nói: “Báo danh tính quê quán.”

Tuyết Như Mộng tiếp lấy nói: “Hắn là nô bộc ta mới thuê, nhập vào hộ tịch của ta, hắn tên là Lãnh Tịnh, thằn lằn tinh, còn có một ông cha tên Lãnh Thanh Thanh, là xà tinh, đều là thủ hạ của ta.”

Hồ cung nhanh chóng viết xuống, mở một khoản lưu cho Lãnh Tịnh vào trong quyển hộ tịch, coi như là nhập tịch. Sau đó nói với Tuyết Như Mộng: “Tối nay hồ tộc mở đại hội, ngươi tới Thủy Trích động tập hợp.”

Tuyết Như Mộng nhìn Lãnh Tịnh tuấn mỹ một cái, nghĩ tới tôi này dẫn một nô bộc thế này đi đại hội cũng thật sự nở mặt, thế là mệnh lệnh nói: “Tối nay ngươi cùng đi với ta.”

Hồ yêu trước nay là yêu tộc truy cầu xa hoa. Địa điểm Thủy Trích động tụ hội của bọn họ cũng được bố trí tinh mỹ cực điểm. Từng con hồ yêu hóa thành tuấn nam mỹ nữ đi thành nhóm ba nhóm năm đến Thủy Trích động, nói nói cười cười, ai nấy đều bày ra phong thái của riêng mình.

Tuyết Như Mộng mặc bạch bào tơ lụa, mang theo hai tên nô bộc huênh hoang đến Thủy Trích động. Hai tên nô bộc này chính là Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh mắt ngủ nhập nhèm__

Hai tên này vừa vào tới nơi liền chỉ lo ăn, khiến Tuyết Như Mộng tức đến mức giật lấy hạt thông trong tay họ: “Hai người các ngươi là heo à! Ra ngoài coi cửa đi!”

Lãnh Thanh Thanh đáng thương nói: “Thiếu đông gia, bên ngoài rất lạnh, có thể nào cho chúng tôi làm việc trong động không?”

Khóe môi Tuyết Như Mộng co giật một chút, chỉ đành nói: “Vậy thì thằn lằn đấm lưng cho ta, xà tinh ngươi tới đấm chân cho ta.”

Thế là tuyết hồ rất đại gia mà ngồi trong hội trường, hưởng thụ đãi ngộ của bậc đế vương__ Lãnh Tịnh xoa bóp vai hắn, Lãnh Thanh Thanh quỳ dưới đất bóp chân cho hắn. Điều này khiến những hồ yêu khác ngưỡng mộ không thôi, có con thậm chí còn đi tới nghe ngóng giá cả thị trường của nô bộc thằn lằn.

Không bao lâu, trưởng lão hồ yêu tộc tới, toàn trường yên lặng. Trưởng lão là một lão hồ yêu sống đã ngàn năm, râu trắng mọc dài gần như chạm đất, ông thanh thanh cổ họng, tuyên bố yến hội hồ tộc trăm năm một lần bắt đầu.

Trưởng lão râu bạch vuốt vuốt râu mình, bắt đầu tuyên bố một đại sự mới phát sinh gần đây trong hồ tộc__ Hồ vương Thần Mi thế nhưng lại tư thông với phàm nhân, phạm phải cấm kỵ của yêu tộc, đã bị hồ tộc xóa tên. Không chỉ như thế, Thần Mi vì cứu mạng của phàm nhân đó, thế nhưng còn trộm đi bảo vật linh châu của sơn chủ, trốn chạy bên ngoài. Vì thế, sơn chủ có lệnh, phàm là ai có thể bắt được Thần Mi và nhân loại đó, thì sẽ được vinh dự là hồ vương đời sau, điều kiện là phải bảo chứng dưới tình huống nhân loại đó lông tóc vô thương mà giết được Thần Mi.

Nghe tới quyết nghị này, hồ tộc từ trên xuống dưới một trận huyên náo, phải biết Thần Mi bất luận là yêu lực hay là dung mạo, năng lực, đều là kỳ tài hồ tộc ngàn năm khó gặp, hơn nữa còn được cho rằng là hy vọng để chấn hưng hồ tộc, nếu qua thêm trăm năm nữa thì có thể vinh đăng tiên vị, hiện tại lại vì một phàm nhân mà từ bỏ tiền đồ, thật là đáng tiếc, đáng buồn, đáng thán.

Nhưng, dưới sự tưởng thưởng tất có dũng phu, hồ tộc này trên dưới ai không ham muốn vị trí hồ vương? Cho nên ai nấy đều bắt đầu động tâm, nghĩ cách làm sao bắt được Thần Mi.

Tuyết Như Mộng cũng không ngoại lệ, tuy hắn biết tư thông với phàm nhân là đại tội, hơn nữa bản thân còn che giấu tộc nhân mà qua lại với nhân loại một thời gian, nhưng mà, vị trí hồ vương đối với hắn mà nói có rất nhiều chỗ tốt, làm hồ vương rồi, thì sẽ có quyền được ăn thánh quả của thánh thụ hồ tộc, đồng nghĩa với việc thăng ngàn năm công lực, đến lúc đó hắn sẽ không sợ những tên đạo sĩ thúi đó nữa, có thể cùng người tâm ái song túc song phi rồi, còn không thì tới lúc đó hắn và ái nhân cao chạy xa bay, để người khác vĩnh viễn cũng không tìm được. Hắn âm thầm mơ mỹ mộng, lại không biết bản thân và Thần Mi thật ra đều có suy nghĩ giống nhau__ Đều là hồ ly đa tình mà còn bi tình.

Khi mọi người đang nghị luận xôn xao, Lãnh Thanh Thanh đột nhiên giơ tay: “Ta có thể hỏi một vấn đề không vậy?”

Thế là ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung lên thân xà yêu trông có vẻ thuần mỹ mơ hồ này.

“Nếu không phải là yêu quái của hồ tộc bắt được Thần Mi, thì có thể làm hồ vương không vậy ~” Lãnh Thanh Thanh hỏi.

Trưởng lão nhìn xà yêu cấp thấp này, thầm nghĩ ngươi thật sự là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, chẳng qua sơn chủ hiện tại đang khẩn cấp muốn người, cho nên ông nói: “Chỉ cần ngươi có thể làm được, sơn chủ sẽ xem xét ban thưởng cho ngươi.”

“Vậy nếu chúng ta thành công, sơn chủ có thể để cho nhi tử của ta làm đông gia không? Chính là chính là… để hắn làm tùy tùng của nhi tử ta ~” Lãnh Thanh Thanh chỉ vào Tuyết Như Mộng nói.

Tuyết Như Mộng nhất thời không khép nổi miệng__ Tử xà yêu này!! Nhìn không ra bình thường y thành thật, thì ra lại dụng tâm hiểm ác như vậy!!

Mà trưởng lão thế nhưng lại đồng ý: “Được, nếu ngươi có thể bắt được Thần Mi, vậy Tuyết Như Mộng có thể làm tùy tùng của các ngươi.”

“Quá tốt rồi ~ Tiểu Tịnh ~ chúng ta đi bắt hồ ly đi ~” Lãnh Thanh Thanh lập tức nhảy cẫng lên, nắm tay Lãnh Tịnh, hưng phấn nói: “Tiểu Tịnh nhà ta giỏi bắt hồ ly nhất a ~ khi còn nhỏ đã cắn cho cả nhà hồ yêu cách vách kêu oa oa. Tử hồ ly tuyệt đối không phải là đối thủ của chúng ta ~~ la la ~~ Lãnh gia nhi tử và lão cha xuất mã ~ hồ ly gian tình toàn bộ quét sạch ~~ hồ ly chết sạch ~~” Nói rồi y bắt đầu hát ca khúc tự biên.

Cuối cùng long xà và tuyết hồ ba người bị hồ tộc phẫn nộ đuổi ra khỏi động__ có vài câu nói mẫn cảm vẫn là không thể nói a.

“Hai tên hỗn trướng các ngươi!!!!!!” Tuyết Như Mộng mất hết uy tính phẫn nộ gầm lên.

____

Không có thứ gì có thể thoải mái hơn chuyện bọc chăn ấm ăn lẩu vào mùa đông a. [Chú thích: Phương ngôn Tô Bắc, ý là nói huyên thuyên.]

Hiện tại trong động phủ của Tuyết Như Mộng, long xà và tuyết hồ mỗi người quấn một tấm chăn bông, ngồi xung quanh nồi lẩu hàn huyên. Tuyết Như Mộng cũng không biết bản thân mình sao lại cùng ngồi ăn lẩu với hai tên hỗn đàn này, nhưng mà bọc kín chăn quả thật rất thoải mái, thoải mái tới mức hắn một chút cũng không muốn động đậy, ngay cả mộng tưởng làm hồ vương cũng trở nên giống như bọt nước có thể có có thể không.

Quản nó làm chi a! Trước cứ ăn no uống say ngủ kỹ, rồi mới đi đàm tình thuyết ái mưu tính đại nghiệp chứ! Ôm suy nghĩ này, tuyết hồ và long xà cùng trụy lạc nhàn nhã đàm chuyện bát quái.

“Thật ra, các ngươi biết không, phàm nhân cùng Thần Mi tư thông đó có gian tình với sơn chủ.” Ba ly rượu cay vào bụng, Tuyết Như Mộng bắt đầu tiết lộ.

Không chỉ nhân loại thích bật mí, thật ra yêu quái cũng như thế.

“Có phải bọn họ đã chơi qua trò hôn hôn rồi không?” Lãnh Thanh Thanh che miệng cười trộm.

“Không chỉ là hôn hôn nha, mà là hắc hưu hắc hưu.” Tuyết Như Mộng nghiêm túc nói. (*Hắc hưu: chơi chữ, ‘hắc’ là trời tối, ‘hưu’ là nghỉ ngơi, ‘hắc hưu’ là nghỉ ngơi buổi tối, nghĩa là: ‘make love’)

“Hắc hưu hắc hưu là cái gì?” Lãnh Thanh Thanh chớp mắt hỏi.

“Chính là giao phối (*Từ gốc: ‘quấn đuôi’ từ này có nghĩa là giao phối).” Lãnh Tịnh chen mồm.

“A ~~ đáng ghét a ~ nói thẳng như vậy ~ làm yêu quái không biết phải nên hàm súc một chút sao?” Tuyết Như Mộng đỏ mặt nói.

“Ta và Tiểu Tịnh thường xuyên giao phối a ~” Lãnh Thanh Thanh cười híp mắt nói.

“A a a a a a a a~~~” Lần này cả Lãnh Tịnh và Tuyết Như Mộng đều cùng hét to. (Thỉnh tưởng tượng tới tư thế của bức họa ‘Tiếng Thét’ của Edvard Munch)

“Giao phối không phải chính là lấy đuôi quấn vào nhau sao?” Lãnh Thanh Thanh không hiểu bọn họ tại sao lại kích động như thế, Lãnh Tịnh khi còn nhỏ thường xuyên quấn lấy đuôi của mình__

Hai người đều là động vật thân dài mình mềm, đuôi quấn lấy nhau cũng không phải là chuyện gì lạ.

Lãnh Tịnh không thẹn là thiện biến lãnh tĩnh, lập tức nghiêm túc trở lại, duy trì trật tự tại chỗ, lạnh lùng nói: “Đừng nói những vấn đề tục tĩu như thế, cẩn thận bị nhiễm!”

Lãnh Thanh Thanh ủy khuất nói: “Cái gì với cái gì a? 55555~” Thế là phồng mang tức giận nghẹn khí.

Tuyết Như Mộng ho khan vài tiếng tiếp tục vấn đề vừa rồi: “Mấy năm trước, sơn chủ nhặt được một tiểu oa nhi ở dưới núi, đặt tên là Vân Tụ. Vân Tụ này thật sự là tiểu oa nhi kiều mỹ, không mất mấy năm đã trổ mã còn động nhân hơn cả tiên nữ trên cửu thiên. Ngay cả sơn chủ cũng đều động tâm với Vân Tụ.

Nhưng ba năm trước, từ khi hồ vương Thần Mi ngẫu nhiên nhìn thấy Vân Tụ xong, hai người nhất kiến chung tình không thể thay đổi. Vân Tụ đó quyết tâm đi theo Thần Mi, thậm chí không tiếc phá vỡ ‘cấm chế’ mà sơn chủ hạ trên người hắn, khiến bản thân chỉ còn thoi thóp.

Thần Mi đó cũng vì muốn ở bên Vân Tụ, lấy trứng chọi đá, bị sơn chủ ngược đãi bằng mọi cách. Cho tới mấy tháng trước, Thần Mi không biết làm sao trộm được linh châu bảo vật của sơn chủ, mới dẫn theo Vân Tụ cao chạy xa bay, sơn chủ vì thế bừng bừng đại nộ, hạ lệnh truy nã cách sát. Ai, tất cả đều là do tình chuốc họa a!”

Lãnh Tịnh nghe xong, trầm ngâm nói: “Ân ~ tình vẫn là nảy sinh từ tâm, vô cùng tự nhiên, lưỡng tình tương duyệt vô cùng mỹ diệu, nếu có một bên cưỡng cầu, một bên cự tuyệt, thì sẽ tạo thành thống khổ cho cả hai, không bằng buông tay. Cưỡng cầu tình không phải, tình vô duyên, chỉ có thể nói rõ người này nhỏ nhen, không có phong độ. Xem ra vị sơn chủ này cũng chẳng qua là kẻ tầm thường.”

“Câu này ngươi không thể nói loạn đâu! Bị sơn chủ nghe được thì chết! Ngươi không biết thủ đoạn của sơn chủ tàn bạo thế nào đâu!” Tuyết Như Mộng sợ hãi nói.

“Thế giới vạn vật, kẻ mạnh ăn kẻ yếu, quả nhiên tới đâu cũng đều không thoát khỏi đạo lý này.” Lãnh Tịnh cười nhạo, “Nếu ta làm vương, sẽ đặt định pháp lý, mở biên vực, khiến thiên địa trật tự ngay ngắn.”

“Chí hướng của tiểu thằn lằn ngươi thật là cao a!” Tuyết Như Mộng vỗ tay, đột nhiên phát hiện tay của mình không biết từ lúc nào đã biến thành móng vuốt đầy lông, vừa nhìn mới phát hiện bản thân thế nhưng đã hiện ra nguyên hình.

Thì ra Tuyết Như Mộng chỉ là một con yêu quái tu luyện hạn hẹp, nhân hình chỉ có thể duy trì vài tháng thì phải biến trở về nguyên hình một thời gian, thời gian này hắn sẽ giống như hồ ly bình thường không có chút pháp lực.

“Thiếu đông gia ~ ngươi làm sao vậy?” Lãnh Thanh Thanh đi tới, sờ sờ lỗ tai Tuyết Như Mộng, đợi xác định hắn đã không thể biến thành người rồi, đột nhiên lại cười hắc hắc gian tà, sau đó quay đầu lộ ra nụ cười mỉm với Lãnh Tịnh: “Nhi tử, ta có thể nuôi chó chơi không?”

“Tùy ngươi.” Lãnh Tịnh mắt cũng không ngẩng lên, tiếp tục ăn nồi lẩu chưa cạn.

Chỉ có Tuyết Như Mộng mà tức tới kêu ngao ngao__ gặp phải cặp phụ tử này hắn thật sự là quá xui xẻo!!!

Chương 6: Thủ vệ ôn tuyền.

Hiện tại giường lớn hoa lệ của Tuyết Như Mộng đã bị Lãnh Tịnh bá chiếm, mà Tuyết Như Mộng đã hóa thành tuyết hồ thì bị đuổi vào giỏ trúc nhỏ bọc bông.

Ôm tín niệm quân tử báo thù mười năm chưa muộn, Tuyết Như Mộng cưỡng ép nuốt cục hận này xuống.

Hôm nay, gió nhẹ trời đẹp, đại tuyết chớm dừng. Lãnh Thanh Thanh ăn mặc như một cục bông cao hứng quấn lấy Lãnh Tịnh, muốn hắn cùng mình đi tản bộ.

Lãnh Tịnh một thân hôi y xuất môn, nói thực sửu tiểu xà lớn như vậy rồi thật sự chưa từng mặc qua y phục đẹp nào, vì Bích Hải Thương Đào cốc là nơi nghèo khổ, kiện y phục đẹp nhất của sửu tiểu xà chính là bạch bào vải bố, là Lãnh Tịnh đích thân may, kiện hôi bào này cũng vậy, nhưng vẫn không làm giảm sút mỹ mạo hoa lệ lãnh diễm của Lãnh Tịnh, hắn chỉ tùy tiện phất mái tóc dài đen nhánh, phong độ ưu nhã cũng đủ làm say lòng người.

Lãnh Thanh Thanh là trời sinh tính tình hồn nhiên, thấy tuyết trắng đầy trời, vô cùng cao hứng, vì thế kéo Lãnh Tịnh đắp người tuyết đánh trận tuyết. Thật ra y chẳng qua cũng chỉ là xà yêu hơn ba trăm tuổi, thật sự nếu tính ra cũng chỉ là thiếu niên trong yêu tinh, mà Lãnh Tịnh với tu vi hơn năm mươi năm, chỉ có thể coi như là tiểu mao hài tử chưa dứt hơi sữa, có trách là trách Lãnh Tịnh thành thục quá sớm, so với yêu tinh ngàn năm còn muốn ổn trọng hơn.

Lãnh Thanh Thanh đang chơi hưng phấn, lúc này một mai thụ tinh liền sáp tới, nháy mắt đưa tình với Lãnh Tịnh, không chút cố kỵ dựa vào lòng Lãnh Tịnh, cười nói: “Tiểu ca, ngươi thật tuấn tú, cùng nô gia vui đùa được không?”

Lãnh Tịnh khẽ cười: “Ngươi không chê ta là thằn lằn tinh thấp hèn?”

“Ôi dào, thằn lằn tinh thì lại thế nào? Chúng ta cũng không trông mong trèo cao. Tiểu ca, ngươi ôm ta đi!” Mai thụ tinh nịnh nọt nói.

Đột nhiên một quả cầu tuyết bắn qua, đập cho mai thụ tinh một thân đầy tuyết, Lãnh Thanh Thanh tức giận nói: “Hồ mi tử! Đừng câu dẫn Tiểu Tịnh nhà ta!”

Mai thụ tinh cười ha ha: “Ta là mai thụ, không phải hồ! Ngốc xà ngươi nhìn cho rõ chút đi!’

Cổ tay không kịp đề phòng của nàng bị Lãnh Tịnh siết chặt. Chỉ nghe Lãnh Tịnh nói: “Đi xa chút đi.” Nói rồi nhẹ vung tay ném đi, mai thụ tinh liền biến thành điểm đen trên bầu trời.

“Tiểu ca thật thần lực a!” Lúc này từ sau một cây tùng gần đó hiện ra một yêu tinh, thì ra là thư ký quan của sơn cung. Gần đây sơn chủ thiếu một thị vệ, hắn đang phát rầu phải tiến cử ai, vừa khéo lại thấy thần lực hơn người của Lãnh Tịnh, thế là trước mắt phát sáng.

Nghe xong mục đích của thư ký quan, Lãnh Thanh Thanh ngược lại rất cao hứng: “Tiểu Tịnh, nếu ngươi đi làm thị vệ, thì có thể coi là công chức nha! Lãnh gia chúng ta cuối cùng cũng có người ra làm quan rồi!”

Lãnh Tịnh nghĩ nghĩ, nói: “Được thôi, ta nguyện ý đi làm thị vệ.”

Thế là sửu tiểu xà từ tùy tùng thăng cấp thành một trong những thị vệ của sơn cung.

Hôm đó Lãnh Tịnh từ chỗ thư ký quan lãnh y phục thị vệ, binh khí và lệnh bài, Lãnh Thanh Thanh vô cùng vui sướng.

Ngày hôm sau, Lãnh Tịnh phục vụ nhi tử mặc lên thị vệ phục, hạnh phúc đưa mắt tiễn nhi tử đi trực ban.

Sơn chủ tên là Thanh Viêm. Khi Lãnh Tịnh được mang đi tham kiến, phát hiện Thanh Viêm là một người vô cùng tuấn mị, luôn mặc một bộ thanh y, toàn thân tản phát ra khí tức lạnh như băng hàn, vừa nhìn đã cho người ta cảm giác vô cùng cường hãn.

Thanh Viêm dù sao vẫn là thần thú thanh giao, bắt đầu từ khi Lãnh Tịnh bước vào sơn cung, đã ẩn ẩn cảm giác được một chút ‘khí’ không giống bình thường, cỗ khí này không giống yêu khí của yêu quái trong núi, mà càng giống linh lực lãnh liệt bá đạo, nhưng lại chỉ phiêu phiêu rất khó nắm bắt, không biết cỗ linh lực này từ đâu mà tới, cho dù hắn thân là thanh giao cũng suy đoán không ra.

Cho dù Lãnh Tịnh quỳ trước mắt hắn, Thanh Viêm cũng chung quy không nhận ra thanh niên tuấn dật trước mắt rốt cuộc có chân thân là gì.

Lãnh Tịnh từ nhỏ đã không cần thầy dạy tự biết nên làm sao che giấu khí tức của mình, Lãnh Thanh Thanh tuy đơn thuần tới đòi mạng, nhưng có lúc cũng có trí tuệ sinh tồn riêng biệt của mình, bình thường y dạy dỗ sửu tiểu xà làm sao an thân lập mệnh trong đại tự nhiên, làm sao thuận ứng thiên mệnh, ẩn giấu tài năng.

Cho nên, sơn chủ Thanh Viêm cho dù nhạy bén phát giác ra dị thường, nhưng căn bản không ngờ được thanh niên nghe nói là thằn lằn tinh trước mắt này lại là long, hắn nhiều lắm cũng chẳng qua là cho rằng, có lẽ là có tiên thiên cao cường bức gần tuyết sơn.

Hơn nữa sau khi nghe hai chữ thằn lằn, hứng thú của sơn chủ đối với Lãnh Tịnh đã bị giảm mạnh, phất phất tay để thư ký quan tùy tiện an bài chức vị cho hắn.

Thư ký quan tra điển sách, phát hiện linh trì ở hậu sơn thiếu người trông coi, thế là liền dẫn Lãnh Tịnh đi trông coi linh trì.

Linh trì hậu sơn là thánh địa ôn tuyền nơi tắm rửa của sơn chủ, nơi này địa linh tràn đầy, chứa đựng linh khí thiên địa thần thánh, phong cảnh tú mỹ, bốn mùa như xuân, nước mênh mông trong vắt. Nghe nói linh trì còn có hiệu quả liệu thương, là tuyết sơn cấm địa, thủy trì của linh trì cũng chỉ có sơn chủ mới có thể sử dụng.

Nhiệm vụ của Lãnh Tịnh chính là cố thủ linh trì, ngăn cấm tạp yêu tự tiện xông vào. Đương nhiên vì tiện cho công việc, hậu sơn còn có một chỗ ở cho người trông coi.

Lãnh Tịnh nhìn linh trì sờ sờ cằm, tựa hồ có suy nghĩ gì đó.

Hôm sau, Lãnh thị phụ tử liền mang theo tuyết hồ dọn vào chỗ ở gần linh trì.

Lãnh Thanh Thanh đi theo Lãnh Tịnh làm quen địa hình, bất tri bất giác liền đến bên bờ trì. Nhìn ôn tuyền thánh địa này, y rất muốn nhảy vào tắm rửa, vì từ khi rời khỏi Bích Hải Thương Đào thì chưa có tắm rửa qua một lần nào. Nhưng mà, trông coi ôn tuyền là công việc của nhi tử, mình làm như vậy sẽ làm hỏng công việc của Tiểu Tịnh. Cho nên y chỉ đành nuốt nuốt nước miếng, ngồi xổm bên bờ trì bày đá chơi.

Chỗ này Lãnh Tịnh sớm đã đi vòng qua, phát hiện chúng yêu sợ hãi sơn chủ, bóng người hiếm hoi. Hơn nữa nghe nói sơn chủ gần đây tâm tình không tốt, cực ít quang lâm linh trì, cho nên hắn xúi giục Lãnh Thanh Thanh: “Cha, ngươi không cần sợ, chúng ta xuống tắm đi.”

“Hả? Có thể sao?” Lãnh Thanh Thanh mở to mắt, “Sẽ không bị bắt được chứ?”

“Như vậy mới kích thích,” Lãnh Tịnh cười xấu xa, nói: “Ngươi yên tâm, sơn chủ sẽ không phát hiện.”

“Thật sao? Như vậy không tốt lắm đâu…” Khi Lãnh Thanh Thanh đang so so ngón tay, Lãnh Tịnh đã hóa ra nguyên hình bạch long nhảy vào trong trì, uốn lượn nghịch nước.

“A… nhi tử! Ngươi đợi ta với ~” Lãnh Thanh Thanh cũng nhịn không nổi, biến thành một con bạch xà cực đại, híp mắt bơi vào nước.

Thế là hai người bắt đầu hưởng thụ ôn tuyền.

Tuyết Như Mộng ở trên bờ bị dọa cho nửa ngày không thể khép miệng__ Đây là tiểu thằn lằn quái thai!!!!

“Tiểu Tuyết xuống đây luôn đi ~~” Lãnh Thanh Thanh thoải mái tới mù đầu huơ đuôi với hắn.

Tuyết hồ ô ô hai tiếng, cuối cùng quyết tâm nhảy vào ôn tuyền, cùng hai kẻ khinh nhờn việc công kia hưởng thụ.

Ba con bơi tới tận trời tối mới đi, còn định sẵn ngày mai mang chút rượu tới ngâm ôn tuyền, thật là cuộc sống dễ chịu.

Nhưng mà, vừa khéo sau khi bọn họ đi không lâu, sơn chủ Thanh Viêm tâm tình ức chế cũng chạy tới ngâm. Kết quả đại kinh thất sắc.

“Sao trong trì lại có long khí?” Thanh Viêm kinh nghi nói, đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ: “Lẽ nào, ngày ta hóa thành long đã không còn xa nữa? Ha ha ha ha ha… Ta cuối cùng có thể báo thù đám gia hỏa đó rồi!”

Sửu tiểu xà và Lãnh Thanh Thanh hiện tại lại được sống cuộc sống bình ổn tạm thời.

Ngâm ôn tuyền, ăn lẩu, câu cá, trêu chọc tuyết hồ, tất cả đều rất an dật.

Ngày tháng cứ thế trôi đi từng ngày từng ngày trong sự bình lặng.

Thỉnh thoảng Lãnh Thanh Thanh còn hoài niệm cố hương Bích Hải Thương Đào của mình, hoài niệm những láng giềng cũ. Nhưng chỉ cần có nhi tử ở bên cạnh thì tốt rồi, bất kể nói thế nào, Lãnh Tịnh ở bên cạnh mình, mình có một gia đình, đi tới đâu cũng có thể an thân.

Cứ như vậy cùng nhi tử cả đời, cũng không tồi.

Y nghĩ như thế, liền dán chặt vào người Lãnh Tịnh thêm mấy phần, hai người ngồi bên cạnh bờ hồ nướng khoai lang ăn.

Đột nhiên một tiếng vang như sấm giật từ xa truyền tới, tiếp theo là chấn động to lớn. Lãnh Tịnh đứng lên, tựa hồ muốn tìm xem đã phát sinh chuyện gì.

“Nhi tử, sao vậy?” Lãnh Thanh Thanh kinh ngạc hỏi.

“Có yêu tinh pháp lực cao cường đang đánh nhau.” Lãnh Tịnh phát giác được dị biến của đại khí.

Trong lúc nói, gió mây trên trời biến sắc, bầu trời trong xanh không một gợn mây trước đó đã biến thành tối đen đè nén, một thân ảnh cực đại từ trời hạ xuống, rơi thẳng về hướng linh trì này.

Giống như thiên thạch rơi thẳng vào giữa hồ, làm bắn lên sóng gợn dậy trời. Hai người toàn thân ướt đẫm, lúc này mới nhìn rõ được một con thanh giao và một con thanh long đang quấn lấy nhau, cắn xé không ngừng.

“Là sơn chủ! Hắn và thanh long đánh nhau!” Lãnh Thanh Thanh la lớn.

“Sao ngươi lại nhận ra đó là long?! A!?” Lãnh Tịnh trở nên phẫn nộ, Lãnh Thanh Thanh trước giờ không chịu thừa nhận bản thân hắn là long.

“Long ai không nhận ra hả?” Lãnh Thanh Thanh một bộ lý lẽ thản nhiên.

“Bỏ đi. Ta lười đấu với ngươi.” Lãnh Tịnh kéo y co chân chạy.

“Nhi tử ngươi không giúp sơn chủ sao?” Lãnh Thanh Thanh hỏi.

“Một con tiểu thằn lằn như ta có thể giúp cái gì? Mau chạy đi!” Lãnh Tịnh vừa chạy vừa nói.

Lãnh Thanh Thanh bị Lãnh Tịnh cưỡng ép chạy khỏi ôn tuyền, nhưng vẫn nhịn không được quay lại nhìn. Lúc này thanh giao đã có xu hướng yếu thế, chỉ thấy sau một trận sóng lớn ngập trời, long và giao đều hóa thành nhân hình.

Sơn chủ bị một nam tử thanh y uy nghiêm dẫm dưới chân, nam tử cười lạnh: “Thanh Viêm, ngươi vẫn không biết tự lượng sức như trước! Lần này ta sẽ không bỏ qua cho ngươi nữa, ngươi cứ đợi vào tù uyên của thủy tộc đi!”

Sơn chủ che ngực đang chảy máu, nghiến răng nói: “Không ngờ ta tu luyện lâu như thế, vẫn không phải là đối thủ của ngươi! Thành vương bại khấu, ta quyết sẽ không trở về nơi chịu khổ tối tăm không thấy mặt trời đó!”

Nói xong, đột nhiên giơ tay đánh tới thiên linh cái của mình, thế là một tiếng nổ ầm vang, lập tức mười dặm xung quanh đều bị chấn động.

Thì ra thanh giao tính tình cương liệt, quyết chọn phương pháp tự bạo để kết thúc sinh mạng của mình!

Lực xung kích cực lớn khiến cảnh trí xung quanh bị hủy diệt. Lãnh Tịnh nhanh tay, đã kéo Lãnh Thanh Thanh xuống dưới thân mình bảo hộ trước một bước, vì thế mới không khiến y bị dính phải.

Nhưng sau khi vụ nổ kết thúc, Lãnh Thanh Thanh ngẩng đầu lên, mới phát hiện Lãnh Tịnh toàn thân tro bụi.

“Tiểu Tịnh, ngươi không bị thương chứ?” Lãnh Thanh Thanh quan tâm hỏi.

“Không có.” Lãnh Tịnh vỗ vỗ bụi trên người, quay đầu nhìn, thấy thanh giao đã hóa ra nguyên hình, nằm chết trong ôn tuyền.

“Sơn chủ…” Lãnh Thanh Thanh nước mắt ào ào nhìn di thể của sơn chủ, kéo tay áo Lãnh Tịnh nói: “Sơn chủ dù sao cũng từng phát bổng lộc cho chúng ta, chúng ta an táng cho hắn đi.”

“Được.” Lãnh Tịnh nói.

Lúc này, thanh y nam tử đó đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, che ngực, dùng kiếm chống đất, nhưng lảo đảo vài cái, cuối cùng cũng ngã xuống.

“Tiểu Tịnh, chúng ta cũng an táng cho người đó đi…” Lãnh Thanh Thanh thiện tâm đại phát.

“Đừng ngốc nữa, người đó còn chưa chết.” Lãnh Tịnh nói xong, tay phất lên, trì thủy của ôn tuyền liền dựng lên rồi tách ra, di thể của thanh giao chậm rãi chìm vào đáy trì, cuối cùng chìm trong đáy nước, không thấy bóng dáng nữa.

“Còn cần một bia mộ nữa. Để sau này chúng ta tiện cúng bái.” Lãnh Thanh Thanh nói.

Lãnh Tịnh không kiên nhẫn nhìn y một cái, lại dùng pháp thuật di chuyển một mỏm đá to gần đó cho cắm vào nước, lộ ra phân nửa, rồi dùng kiếm gãy mà hai người sử dụng vừa rồi khắc lên bốn chữ “Thanh Viêm chi mộ”. Lãnh Thanh Thanh coi như thỏa mãn, đứng bên trì khấn vái rất lâu mới chịu đi.

Lúc này tịch dương đã lặng, Lãnh Tịnh nhìn ôn tuyền đã biến thành mồ của thanh giao, không kìm được cảm thán: “Tranh cường đấu thắng, hô hoán phong vân, ân oán vướng mắc, đến cuối cùng ngay cả thần thú cũng chỉ đành vùi xương trong bích thủy, tất cả tan biến.”

Lãnh Thanh Thanh nhìn bia đá, ánh mắt cũng trở nên mê ly, giống như đang nhớ lại hồi ức rất lâu.

“Tiểu Tịnh… ngươi biết không, ta vốn không phải họ Lãnh.” Lãnh Thanh Thanh nhẹ nói.

“A? Vậy ngươi họ gì?”

“Ta họ… Bạch.” Lãnh Thanh Thanh nhắm mắt lại, thần sắc có chút buồn bã.

“Vậy sau đó sao lại đổi họ?” Lãnh Tịnh không kìm được hiếu kỳ nói.

“Vì… vì…” Lãnh Thanh Thanh muốn nói lại thôi, cuối cùng đáp: “Chuyện của người lớn, tiểu hài tử đừng nhiều chuyện!”

Khi thanh y nam tử tỉnh lại, thứ nhìn thấy đầu tiên là một thanh niên hôi y ngồi bên cạnh mình, thanh niên dung mạo tuyệt lệ, tuy y phục đơn giản, nhưng lại có phong phạm cao quý. Khiến hắn kinh ngạc là, trên người thanh niên này lại có long khí! “Ngươi là người của long tộc?” Hắn nắm tay Lãnh Tịnh hỏi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">