Khi mở cửa biệt thự mà Ân Thiển hiện đang tạm ở, lão thái gia đang trông chừng Tạ Tín nấu thuốc, hai người đứng trong nhà bếp, cách một lớp cửa sổ nhìn thấy ngay Long Sùng Vũ đang ôm Ân Quyết chạy tới trong màn mưa.
Buổi tối Trì Sính tan ca, vẫn như bình thường, trong ánh mắt đánh giá của mấy cô gái trước cửa bước thẳng ra khỏi tòa nhà. Vừa muốn gọi xe, lại đảo thấy bóng dáng Ngô Sở Úy đứng cách đó không xa. Trong lòng kinh ngạc, bước qua chỗ y.
Long Sùng Vũ và Ân Quyết hoàn toàn không ngờ được tình trạng trong huyện lại như thế này, bọn họ không muốn gây chú ý, nên đậu xe cùng xe của đội cứu viện rồi đi bộ từ đường nhỏ trong núi vào khu tai nạn.
Ngô Sở Úy tiếp tục làm thân với Đâu Đâu, Đâu Đâu vẫn không thèm để ý. Tay cầm một cây kẹo que vị chocolate, kiêu ngạo bỏ vào miệng liếm cắn, không biết còn cho rằng nó đang ăn que nhựa phía dưới.
Ngô Sở Úy đang ăn cơm ở phòng ăn, Khương Tiểu Soái ở phòng khách xem tivi, không ngờ tiếng nhai của Ngô Sở Úy còn lớn hơn tiết mục tivi. Sườn non nhai rôm rốm, đây là phần mà Khương Tiểu Soái thích ăn nhất, hắn thậm chí có thể tưởng tượng hương thơm của phần sụn mềm và thịt heo nồng nàn hòa quyện trong miệng mình.
Sau khi Ngô Sở Úy chạy khỏi nhà Trì Viễn Đoan, không dám đi đường lớn, chuyên cắm đầu vào những ngõ nhỏ xe hơi không đi lọt. Như thế, y tránh được thuộc hạ của Trì Viễn Đoan đuổi theo, nhưng cũng bỏ lỡ cơ hội gặp mặt Trì Sính. Sau khi chạy đủ xa, Ngô Sở Úy mới ra đường lớn.
Thiếu niên dù có kiên cường thế nào lúc này đã bị dọa chống đỡ không nổi, tín niệm báo thù nghẹn trong lòng cuối cùng cũng hoàn thành, chân cậu mềm đi, trực tiếp ngã xuống đất ngủ mất.
Điểu của Ngô Sở Úy còn chưa kịp nhét vào, huênh hoang nhún nhảy bên ngoài quần, tinh hoa trên tay cũng chưa kịp lau đi, bị ánh đèn rọi sáng, còn lóe tia dâm mị.
Huyện Lâm Sơn lại tăng mạnh cảnh giác, quân đội dọn dẹp tang thi bên ngoài cũng nhiều lên, còn có quân đội trang bị đủ chờ chấp hành nhiệm vụ nối tiếp, đặc biệt là trên công trường xây dựng của phạm vi an toàn, cảm giác khẩn cấp đè ép làm mọi người không thở nổi.
Long Sùng Vũ đang ngủ ngon, nghe tiếng kêu của Ân Quyết lập tức giật bắn, hắn vô thức ngồi dậy kéo Ân Quyết vào lòng, tay kia hoang mang sờ ngọn đèn ở đầu giường.
Trương Bảo Quý bỏ ra mười thỏi vàng và một chiếc xe, nhưng lại không nghe được một chút hồi âm nào. Ông ta không dám đột ngột đi tìm Trì Sính, chỉ có thể nhờ người đến nội bộ cục tài chính nghe ngóng tin tức, kết quả lại chuốc lấy mất mặt.
Linh quang chiếu sáng khu rừng tối tăm, tựa như ban ngày, khi ba người phát hiện Long Sùng Vũ, Long Sùng Vũ đang tựa nghiêng trên đống đá, nhắm mắt, trên mặt dính một chút vết máu.
Tạ Vũ và Long Sùng Vũ một trước một sau chạy qua con đường hẻo lánh vắng vẻ, Long Sùng Vũ híp mắt, vẻ mặt không còn ôn hòa như khi ở cạnh Ân Quyết vừa rồi, nhưng lúc đối diện với Tạ Vũ vẫn tràn đầy nhẫn nại, tuy trong mắt hắn không có quá nhiều nhiệt độ, nhưng vẫn biểu hiện giống một quý ông.
Trên đường về Ngô Sở Úy còn rất vui vẻ, vậy mà vừa về đến nhà, y càng nghĩ càng thấy không vui nổi. Đứng một mình bên cửa sổ nhìn ra ngoài, đã thế còn có chút thương cảm.
Ân Quyết thoáng sửng sốt nhìn Long Sùng Vũ một hồi, sau đó đột nhiên mặt mũi tai gì đỏ lên rồi trắng đi, trắng rồi lại đỏ, đôi mắt như mặt hồ sâu thẳm mở ra thật lớn, thần sắc như bị dọa ngốc đó suýt nữa chọc cười Long Sùng Vũ.