Vụt! Một đạo phá không vang lên. Tiền Triều Minh vừa nổi lên mặt nước chỉ kịp ném hai tiểu đệ tử trong tay đi, sau đó đã bị xung lực cực lớn đè xuống đáy nước. Qua vài giây, mặt nước mới lan ra màu đỏ máu.
Đúng như Phương Khác nghĩ, tối đầu tiên trên thuyền đã gặp được thủ lĩnh của tám vị cao thủ. Một người trung niên toàn thân màu đen gần như dung nhập vào bóng tối, mí mắt rũ xuống chỉ còn đường kẽ lại lộ ra ánh sáng sắc bén. Đường vân pháp lệnh thật sâu trên mặt khiến ông càng thêm âm trầm. Sau khi gặp mặt Phương Khác, vị trung niên này liền biến mất.
“Đồng Đồng! Con ta chịu khổ rồi.” Lúc này đột nhiên một bóng đỏ xuất hiện ôm lấy Hách Liên Đồng, chỉ thấy một nữ tử mỹ mạo mặc áo trùm đỏ sậm ôm lấy Hách Liên Đồng nhẹ giọng hỏi han, đáy mắt tràn đầy lệ quang.
Phương Khác vừa lên thuyền bay đã có tám đệ tử thắt dây lưng vàng đi tới cong lưng hành lễ. Lần này lộ trình đến Tuyết Đỉnh sơn nguy cơ trùng trùng, nhóm người họ giữ chức hộ vệ. Mấy đệ tử này đều tự giới thiệu về sở trường của mình rồi tản ra trở về cương vị.
Dương quan giữa trưa ngày thu mang theo mấy phần nhiệt độ, trên cầu thang đá kéo dài ngoài đại điện Côn Luân có hai người đi trước đi sau, trên mặt đệ tử đi trước có vẻ rất nóng ruột.
Mọi người suy đoán chưởng môn là vì Phương Khác không ngay lập tức đi bái kiến ông mà mất hứng, mới đặc biệt lệnh đệ tử đến ‘nhắc’ Phương Khác một câu. Vì thế trên mặt Phương Khác mới có vẻ mất tự nhiên trong thoáng chốc.
Cánh rừng rậm rạp bị bỏ lại sau lưng, đất vàng dốc đứng dưới chân chẳng có một cọng cỏ. Trừ đất vàng ra mắt chỉ nhìn thấy nhiều nhất là những cục đá lộ ra. Núi này không có đường nào để đi, lại đâu đâu cũng là đường. Người bước trên con đường này, ngay cả thân thể cũng đổ nghiêng đầu chỉ hơi ngửa là có thể thấy mây phủ trời che mắt, hoàn toàn không thấy đỉnh núi.
Từ sau khi Côn Lăng đạo nhân cùng mấy lão tổ đại lục Cửu Châu đồng quy vu tận thực hiện màn rút củi dưới đáy nồi. Cục diện vốn gần sôi trào tựa hồ đã bình tĩnh lại. Phái Côn Luân dành được thời gian thở dốc. Nhưng sự bình tĩnh này chẳng qua chỉ là mặt ngoài, các môn các phái không đâu không căng thẳng chuẩn bị đại chiến, ở biên cảnh các môn phái thì xung đột nhỏ không ngừng, động tác lớn không có.
Tào Đoạt thấy Trí Tiêu như vậy, bất giác rũ mắt. Quả nhiên chưởng môn không phải xem trọng Phương Khác bình thường, nghĩ đến đây hắn liền bừng tỉnh, nhớ tới những gì Phương Khác nói với chưởng môn hôm qua, Tào Đoạt cong lưng nhẹ giọng hỏi: “Lẽ nào ngài thật sự quyết định để Phương Khác vào Duy Pháp đường?”
Không ngoài dự liệu của Phương Khác, số đại nhân vật tìm tới mấy hôm nay tập hợp lại đã xấp xỉ một phần ba tu sĩ cấp cao trong phái Côn Luân. Tìm tới cửa vì tôn nhi của mình, thay người ta cầu tình, những người này sắp đạp nát đại môn mới của Phương Khác.
Trước khi chết trong mắt Tạ An vẫn là không dám tin. Nó không ngờ Phương Khác thật sự dám giết mình, nó cho rằng chỉ cần nó nhận lỗi là được. Trong nhân sinh mười hai năm trời của nó rất ít khi nhận lỗi, cũng chưa từng có ai dám thật sự làm gì nó.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây. Đêm đã khuya rồi, nhưng hôm nay sân diễn luyện vẫn sáng như ban ngày. Đệ tử đời ba mươi bảy thấp thỏm bất an, đệ tử Duy Pháp đường yên lặng vây quanh sân diễn luyện, cùng với các trưởng lão không ở tại đây nhưng vẫn chú ý nơi này.
Tạ An trợn to mắt phượng, mặt vụt qua một tia hoảng loạn, sau đó lại nhanh chóng trấn định, lạnh mặt nhìn thẳng vào Phương Khác nói: “Ngươi muốn làm gì ta.”
Lúc Phương Khác chậm rãi bước tới chỗ Triệu Mạc Vi, chân mày tú lệ của Tiêu Xương Thu lại nhíu lên. Khi Phương Khác vung quyền pháp quyết của Tiêu Xương Thu đã được phát ra.
Tu sĩ bị dẫm không thở nổi, gã không ngờ Phương Khác lại chắc chắn gã nói dối như vậy. Vẻ dữ tợn hiện lên trong mắt gã, tình hình hiện tại dù có thế nào cũng chỉ là một chữ chết. Cho dù nói ra người sai khiến, Phương Khác không giết gã gã cũng không sống được. Còn không bằng…
Trần Chử gật đầu tán đồng, bất luận chuyện này rốt cuộc ra sao, có phải nhằm vào họ hay không, chỉ có tra rõ ràng mới có thể quyết định, so với suy đoán không có chứng cứ thì hắn càng tin chứng cứ bày ra trước mắt.
Trí Tiêu tựa hồ nhìn ra suy nghĩ của Tào Đoạt, chậm rãi nói: “Nếu chút chuyện này mà nó cũng không ứng phó được, vậy dựa vào cái gì đứng được ở tu tiên giới.”
Tướng mạo Phương Minh Hòa và Phương Hiền Thanh không khác biệt gì lớn, nếu không phải bên miệng ông ta đặc biệt nuôi một chùm râu nhỏ khiến ông ta trông có vẻ lớn tuổi chút, thì ông ta và Phương Hiền Thanh Phương Hiền Hoa giống như ba huynh đệ.
Trong trận pháp cổ xưa, thanh niên tuấn mỹ bị xiềng xích quấn thân chậm rãi nhắm mắt lại, không cảm ứng chuyện bên phía Phương Khác nữa. Qua một lát sau, âm thanh sâu thẳm của hắn vang lên.
Phương Khác vừa ra khỏi cửa, Trần Chử và Triệu Lịch Duyệt đã đứng ngoài Duy Pháp đường. Trần Chử thấy y chỉ gật đầu, sắc mặt có chút không vui. Triệu Lịch Duyệt thì đánh giá Phương Khác từ đầu đến chân, trong ánh mắt có thâm ý khác. Phương Khác cảm thấy ánh mắt này khá quen thuộc. Nhưng chưa đợi y nghĩ kỹ, đã thuận theo ra hiệu của Trần Chử nhìn sang Tào Đoạt tựa hồ đã chờ đợi khá lâu.
Mây mù luẩn quẩn, mơ hồ thấy được đỉnh núi xanh bích. Mái ngói cổ xưa cũng lộ ra một góc từ trong vùng xanh bích đó. Nhìn tiếp xuống, là một phiến kiến trúc quy hoạch chỉnh tề giống như cổ thành.