“Ủa?” Thiếu tướng Noah trên bệ cao nhạy bén phát hiện dị trạng của Đường Vũ, “Vừa rồi hình như sắp không kiên trì nổi nữa, sao đột nhiên lại…” Tiếp theo, trong mắt hắn vụt qua vẻ kinh ngạc, “Tốc độ phản ứng này, chỉ sợ mức độ sử dụng não của cậu ta…”
Cho dù trình tự cơ giáp hai bên va chạm dữ dội, nhưng bình thường Đường Vũ cực kỳ để ý huấn luyện độ linh hoạt của ngón tay, cho nên đến hiện tại, vẫn chưa bị cơn đau trên cánh tay ảnh hưởng đến thao tác của mình.
“Thượng tá?” Nhận ra thượng tá không có ý nói rõ với mình, Đường Vũ chỉ đành bước theo, lúc này cậu mới phát hiện, vì hai người vẫn đứng nói chuyện, nên đã khiến nhiều người chú ý.
Cơ giáp màu đỏ thu thập chiếc cơ giáp kia nhanh như gió lốc, đã thế còn chưa đã, nó lại ngoắc ngón tay, một chiếc cơ giáp khác đáp lời ra nghênh chiến, Sư Tử Đỏ lại dùng các chiêu điêu luyện đánh bại đối phương.
Đường Vũ đang đặt tay lên màn hình thao tác đột nhiên cứng lại, trong đầu nhanh chóng hồi tưởng lại một ngày nào đó vào mấy tháng trước, Carlos cầm một bức thư hưng phấn bừng bừng đánh cược với mình đó là thư tình…
“Còn hỏi tôi chuyện gì, sao cậu không áp chế một chút, lỡ trị số sử dụng não thật sự của cậu bị kiểm tra ra, cậu sẽ phiền toái! May mà tôi vào sớm, mới đến 45%.”