Chương 17
Uyển Nhi nghe rồi chỉ cười ngốc ngốc: “Ngươi không cần xin lỗi ta, cũng không cần cảm thấy hổ thẹn, cho dù ta ghét ngươi thì hiện tại cũng không còn quan trọng nữa. Trước đây ta tự mình ngu xuẩn, biết rõ không thể mà vẫn một lòng nghĩ tới hắn, cảm thấy chỉ cần để ta có hắn, cho dù là một khắc ta cũng nguyện ý. Nhưng hiện tại cái gì cũng đều kết thúc rồi, Tả Kiếm Minh, ngươi là tên ngốc, tên ngốc chỉ có thể thương tâm. Ai bảo ngươi không làm một hữu sứ đường hoàng, mà nhất định phải trèo lên giường của giáo chủ, hiện tại chính chủ bên cạnh giáo chủ đã sắp trở về, ngươi và ta đều phải lặng lẽ bi thương chết tâm thôi!”