Đoản văn

Hổ Hổ


Tác giả: Phong Dao Ảnh Di

Thể loại: Đoản văn, thú thú văn, nhẹ nhàng khả ái


Chuyển ngữ: Lightraito (Huyết Phong – Light)

Giản giới:

Hổ Hổ rời khỏi mẹ, huynh đệ, đến vườn động vật mới, không mấy thích ứng với hoàn cảnh mới, người nuôi thú tìm một con chó tên A Hoàng tới làm bạn với nó, hai con thú ấm áp bên nhau cùng triển khai cuộc sống thú vị……

***

! Ư! Ư…….

Thanh âm đơn điệu dường như vĩnh viễn không ngừng liên tục lập lại, Hổ Hổ mày ủ mặt chau cuộn thành một cục, trong con mắt to rưng rưng nước, giọt lệ óng ánh như châu ngọc lăn qua lăn lại trên mặt.

Ta muốn mẹ…… ta muốn anh…..

Hổ Hổ ngao ngao gọi hai tiếng, xuyên qua chiếc lồng đáng thương nhìn người bên cạnh, không có ai để ý tới nó.

Sẽ không bao giờ được gặp họ nữa rồi sao……

Hổ Hổ buồn bã hít hít mũi, nhắm mắt lại.

Nước mắt giọt lớn giọt nhỏ, cuối cùng tí ta tí tách rơi xuống đất.

Đầu năm 1991, một con hổ con vừa được sinh ra tám tháng trong vườn động vật ở Nam Kinh, được đưa tới tỉnh Tứ Xuyên tặng cho vườn động vật Kampot, ở đây vốn có một con hổ của Bangladesh, nhưng đã chết vào thời thập niên 80, dân thành phố mười năm nay vẫn luôn muốn vườn động vật chuyển về một con hổ mới. Cứ như vậy, Hổ Hổ được đưa vào vườn động vật Kampot. Các phương tiện truyền thông ở đây vội tiến hành tập trung thông cáo về vị ‘khách nhỏ’ dễ thương này, vườn động vật cuối cùng cũng được trùng chấn hổ uy rồi.

Nhưng Hổ Hổ không hề thị ‘uy’, vì mong nhớ mẹ và anh em mà nó không màng ăn uống, không dậy nổi tinh thần. Đa phần thời gian nó đều dùng để nhắm mắt tức giận, thường xuyên tức khí tông vào lồng sắt.

.

.

.

“Cứ như vậy thì không được a, con hổ này không dễ gì mới được đưa tới, khoảng đầu tư cho vườn động vật nhất định sẽ bị thu lại, các anh phải có chút trách nhiệm cho tôi.” Viện trường vườn động vật dùng bút bi đâm lên bàn, nhìn thẳng vào người nuôi thú Lý Hồng.

“Hổ Hổ còn quá nhỏ, năng lực thích ứng với hoàn cảnh xung quanh rất kém, hổ vốn là loại động vật rất cô độc, trưởng thành một chút thì sẽ tốt thôi.” Lý Hồng giải thích.

“Trưởng thành một chút? Đừng co rụt lại thì tốt rồi, anh cho rằng tôi không biết sao, Hổ Hổ vốn nặng 5kg, hiện tại chỉ còn có 4.5kg. Anh cho nó ăn thế nào vậy?”

“Phần ăn của Hổ Hổ đều có chuyên gia điều chỉnh, nó không ăn cơm chủ yếu là do vấn đề tâm lý.”

“Cái này thì ai không nhìn ra chứ, nhưng anh là người nuôi thú mà, chăm sóc nó là một phần trong chức trách của anh.”

“Sếp à, tôi thấy chúng ta nên tìm một người bạn cho Hổ Hổ có được không?” Phó viện trưởng Trương kiến nghị.

“Ngươi bỏ tiền ha?” Viện trưởng Lý hung hăng đốp lại.

“Không nhất định phải tìm một con hổ, chúng ta tìm một con chó kích thước tương tự với Hổ Hổ, có lẽ có thể khiến nó không còn cô đơn.”

.

.

.

A Hoàng cảm thấy hôm nay thật sự như được vận may chiếu rọi, Miles ở cách vách cuối cùng cũng bị nó nắm trong tay, hôm nay rất đáng chúc mừng là ngày đầu tiên mang danh chó trưởng thành, có thể bắt được con chó thuần chủng Miles suốt ngày hỉnh mũi lên trời đó vào tay, A Hoàng cảm thấy bản thân sống không uổng kiếp này.

“A Hoàng, qua đây.” Vừa về tới nhà đã nghe thấy tiếng gọi mang ý đồ bất thiện của chủ nhân, A Hoàng dựa vào sự nhạy bén của giống chó cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần, bây giờ mà giả vờ không nghe thấy thì không kịp nữa rồi, A Hoàng chỉ đành đi lại gần, liều mạng vẫy đuôi, đồng thời há mỏ bày ra nụ cười nịnh nọt.

“Chính là nó!” A Hoàng gần như bị tiếng thét lên của cô gái đó chấn điếc màn nhĩ, “Nó ăn hiếp Miles nhà tôi.”

“Làm sao có thể, cô Lý, A Hoàng vẫn còn là một chú chó con.” A Hoàng thấy chủ nhân cười trừ với cô hàng xóm xinh đẹp, nó lại cố mở miệng lớn hơn, nụ cười này là nó học từ chủ nhân, trong đa số tình huống thì đều rất hiệu quả.

“Nó còn khè răng hù tôi kìa.” Cô Lý xem ra càng thêm tức giận, thế là trên đầu A Hoàng lập tức bị ăn một nắm đấm, cấm nó cười nụ cười quái dị đó.

“Vậy cô nói nên làm sao bây giờ.”

“Tôi có thể làm gì, nếu anh đã không biết cách dạy thì đừng nuôi chó nữa.”

“Vậy được rồi, nếu cô đã nói vậy, ngày mai tôi liền bán nó, vì cô Lý….. không, vì Miles. Tôi bằng lòng cắt đứt tình thân ba năm sống cùng nhau với A Hoàng.” Chủ nhân buồn bã nói.

Có tính nhầm hay không, A Hoàng cười gian bên cạnh, ba tháng trước nó mới được nhặt về nuôi thôi, xem ra lại bị đẩy ra đầu đường xó chợ rồi.

Lại thêm một quả đấm, A Hoàng lắc đầu nín cười, sau đó nghe thấy bà cô ác độc phun ra mấy lời đáng sợ.

“Như vậy thì tôi cũng có chút áy náy….. đúng rồi, không bằng để nó làm bạn với con hổ trong vườn động vật của chúng tôi đi.”

.

.

.

Đừng a!

Trời nổ sấm sét, ta đã tạo ra tội nghiệt gì mà lại bị con hổ ăn tươi nuốt sống a. A Hoàng bị dọa ngồi bệch xuống đất.

A Hoàng là một con chó thông minh, nghe hiểu lời của con người, càng xui xẻo hơn là, nó thích nhất xem tivi, đài Discovery, loài hổ và sư tử tàn bạo trong chuỗi động vật săn mồi đã cho nó ấn tượng sâu sắc nhất.

Không được, ta phải nhanh chóng chạy trốn…

Đừng đem ta nhốt vào lồng mà… cứu mạng a…

Chủ nhân nhìn con chó đột nhiên thất thường sủa ầm ĩ không kiên nhẫn nói: “Xem ra đưa mày đi là không sai.”

Ta X tổ tông mười tám đời nhà ông. A hoàng tiếp tục sủa.

.

.

.

Con hổ và con chó bị đặt đối diện nhìn nhau.

Đây là cái thứ gì… nó cũng là màu vàng… có chút giống anh trai… nhưng con mắt không có phiêu phiêu như anh trai nga…

Hổ Hổ bật đứng dậy, mở mắt thật lớn, không ngừng đánh giá A Hoàng đang ngây dại.

Chỉ là một con thú nhỏ thế này…

A Hoàng cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nhìn bảo bảo hiếu kỳ đang không ngừng đi xung quanh mình, tứ chi mới nãy bị dọa cho mềm nhũn từ từ hồi phục sức lực, dần dần nhịn không được ngưỡng cổ nhìn trời cười man rợ.

Đây cũng gọi là hổ sao, ngay cả chó cũng không thèm công nhận.

A Hoàng ngồi xổm dưới đất, tỉ mỉ quan sát con hổ con lớn hơn mình cỡ một vòng.

Lớn lên đầu tròn tròn, con mắt vừa bự vừa tròn rất xinh đẹp, xem ra chơi rất vui đây.

“Xin chào.” A Hoàng tiến lại gần ngửi ngửi đầu con hổ.

“Cậu là ai?” Hổ Hổ bị dọa nhảy dựng, lùi lại một bước.

“Tôi là A Hoàng.” A Hoàng trịnh trọng tự giới thiệu.

“Tôi… tôi là Hổ Hổ.”

“Cậu lớn lên nhìn rất dễ thương.”

“Tại sao cậu lại tới đây.”

Ta cũng muốn biết đó. A Hoàng tức giận gầm trong lòng.

“Cậu cũng bị tách ra khỏi mẹ sao?” Hổ Hổ buồn bã hỏi.

“Đúng vậy.” Câu hỏi ngây thơ của Hổ Hổ khiến A Hoàng nhớ tới mẹ… ngày đó trời mưa rất lớn, mẹ suy yếu vì muốn để A Hoàng được sống tiếp, đem chút thức ăn cuối cùng để lại cho nó, mẹ cuối cùng ngã xuống trong mưa, đôi mắt hiền từ nhắm lại…

Đều là do tiểu tử này hại mà, hại ta nghĩ tới chuyện buồn hồi xưa, A Hoàng phát hiện hai hàng nước mắt mặn mặn trượt vào khóe môi.

“Cậu khóc rồi… xin lỗi…” Hổ hổ liếm liếm gương mặt A Hoàng, “Tôi cũng rất nhớ mẹ…”

.

.

.

Nhật ký người nuôi thú.

Ngày 15 tháng 3, trời nắng.

Con hổ và con chó ở chung không tồi, liếm mũi và đầu cho nhau, giống như đang tiến hành một nghi thức kết giao giữa động vật, không lâu, chúng cùng nhau chạy nhảy đùa giỡn, xem ra đã trở thành bạn bè.

.

.

“Hổ Hổ trở nên hiếu động có sức sống rồi, chúng thường xuyên chơi trò đuổi bắt qua lại trong lồng, thỉnh thoảng còn gãi ngứa cho nhau, hoặc chúng cùng kêu ầm ĩ, chuyện càng có ý nghĩa là, có lúc chúng còn luân phiên nhau kêu sủa theo tiết tấu.” Lý Hồng đứng cạnh lồng giới thiệu với lãnh đạo vườn, “Lượng cơm của Hổ Hổ cũng tăng thêm, biện pháp của phó viện trưởng Trương rất hiệu quả.”

“Có tính lầm hay không.” A Hoàng hắc xì một cái, khì mũi biểu thị chế giễu lời lẽ giả tạo này.

“Sao vậy?” Hổ Hổ lại gần, chậm rãi liếm lên lông trên đỉnh đầu A Hoàng.

“Cậu còn nhớ lần trước hai chúng ta cãi nhau không?”

“Nhớ a, lần đó cậu hung dữ lắm.” Hổ Hổ ủy khuất nghiêng đầu, “Tôi chẳng qua là muốn chơi với cậu.”

“Tổ tông của tôi, cậu đuổi theo tôi đến gà bay chó nhảy, tôi xém chút nghẹn thở mà chết rồi, cậu còn không bỏ qua cho tôi.”

“Tôi là tổ tông của cậu sao? Cậu sao lại là gà? Là loại gà mà tôi ăn sao? Cậu cũng biết bay sao?” Hổ Hổ bắt đầu cao hứng, “Cậu bay cho tôi xem đi!”

“Nói chuyện với một thú con không có học vấn như cậu thì không thể nói thành ngữ.” A Hoàng tức đến nghẹn, “Cậu cái thứ đầu trâu không khớp mỏ ngựa.” (Râu ông nọ cắm cằm bà kia)

“Trâu…”

“Được rồi được rồi, tôi từ từ dạy cậu, chúng ta vốn đang nói chuyện gì nhỉ?”

“Cậu nói lần trước cãi nhau.”

“Đúng, cãi nhau, xem cậu quấn quấn, cãi nhau không phải là tôi một câu cậu một câu sao, vậy mà lại giúp cho đám đó nói xằng nói xiên, nhìn không ra là đang cãi nhau sao chứ, thứ không có não!”

“A Hoàng…” Giọng nói Hổ Hổ ngọt đến phát ớn.

“Sao?” A Hoàng quay đầu nhìn, con hổ nhỏ đã hai mắt tỏa sáng như ánh sao.

“Khi cậu mắng người thật sự rất đẹp trai a, thật rất tuyệt rất tuyệt.”

“Thôi đi, khi tôi đang răn dạy cho cậu thì cậu nên nghe chứ không phải luôn chú ý tới phương diện tiêu cực như vậy? Cậu sao không lo học hỏi gì hết hả?”

.

.

.

Ngày 24 tháng 3

Lượng cơm của con hổ tăng mạnh, bản tính động vật vẫn quyết định, về phương diện ăn cơm chúng không có thứ tình bạn đáng tin. Khi tôi đưa cơm cho con hổ, nó nhất quyết không cho con chó lại gần, mà khi đem chén cơm đưa cho con chó đó, nó cũng ngậm đem tới một xó mà ăn.

.

.

“A Hoàng, cậu cả ngày rốt cuộc là ăn cái gì, vàng óng ánh a, tại sao trước giờ không cho tôi coi.”

“Đi đi đi, khi người ta đang ăn cơm thì đừng có quấy rầy đó là lễ nghi cơ bản, khi cậu ăn cơm tôi trước giờ có lại gần bao giờ chưa.”

“Nhưng mà… nhưng mà tôi rất muốn nếm thử.”

“Cậu đi mà nói với Lý Hồng.”

“Nhỏ nhen.” Hổ Hổ tức giận dựng đầu, A Hoàng ngậm cái bánh đã ăn hết một nửa, đi tới góc lồng, từ từ ăn hết.

“Tiểu ngu ngốc ở trong phúc mà không biết hưởng.” A Hoàng quay đầu nhìn miếng thịt bò mà Hổ Hổ còn chưa ăn xong, nuốt nước miếng. Ai bảo người ta là hổ, còn mình chỉ là chó, trời sinh mà, chấp nhận thôi.

.

.

Lý Hồng lại đưa cơm tới, Hổ Hổ không mấy để ý trừng trừng miếng thịt bò trước mặt, rồi nhìn sang chỗ A Hoàng, Lý Hồng ném vào chỗ A Hoàng một miếng bánh màu vàng. Hổ Hổ dùng tư thế hổ lao xuống núi, nhào tới, A Hoàng bị nó tông ra lăn một vòng, thật vất vả mới đứng dậy được, Hổ Hổ đã thành công ngậm chiếc bánh kia vào miệng, cắn mấy cái, đột ngột phun ra.

“Chả ngon lành gì cả.” Hổ Hổ tức giận lắc đầu.

“Tôi thích ăn.” A Hoàng nhìn bữa tối của mình đã bị Hổ Hổ phun nhổ khắp nơi, chỉ cảm thấy buồn bã vô cùng, ngay cả tức giận cũng không còn sức.

“A Hoàng cậu đừng giận, cậu nếm thử đồ của tôi có được không?” Hổ Hổ áy náy liếm mặt A Hoàng, thấp giọng ô ô xin lỗi.

“Cậu là nói thật hả?” A Hoàng lập tức vực dậy tinh thần, nước miếng đã chịu không nổi nhỏ giọt xuống, Hổ Hổ ngây ngây gật đầu. Miếng thịt bò lớn như vậy… A Hoàng nhìn đến hoa mắt từng cơn, hung hăng táp một phát.

“A Hoàng cậu lừa tôi…” Tiếng nói của Hổ Hổ có chút quái dị, A Hoàn ngẩng đầu lên, “Cậu cũng thích ăn thịt bò, tại sao lừa tôi?”

“Cậu là hổ, tôi chẳng qua chỉ là chó.” A Hoàng nhìn miếng thịt bò bị cắn hết một nửa, chăm chăm không chịu rời đường nhìn đi, “Cậu từ lúc nhỏ được sống những ngày thế nào? Vừa sinh ra đã có người hầu hạ, có mẹ chăm sóc, có anh em chơi với cậu, chuyện buồn nhất, chính là rời khỏi họ. Nhưng mỗi ngày của cậu vẫn được sống rất dễ chịu, nơi cậu ở có máy điều hòa, mỗi ngày có bao nhiêu thịt tươi ngon như vậy để ăn, tôi không sợ cậu cười tôi, tôi lớn như vậy rồi, nhưng chưa từng ăn qua miếng thịt thơm ngon lớn như vậy… ngay cả khi cậu ở đây một mình không được vui, họ liền đem tôi đến đây bầu bạn với cậu, cũng không quan tâm một ngày nào đó tôi sẽ bị cậu…” A Hoàng nuốt xuống nửa câu sau, ngây ra một lúc, chầm chậm nói tiếp, “Tôi từ khi sinh ra, mẹ đã không có sữa, anh em của tôi đều đói chết. Khi lớn lên một chút, đồ ăn có được là một chút rác mà mẹ không dễ dàng gì mới bươi ra được, những thứ đã thối hoắc rồi, thì mẹ ăn, còn những thứ ngon, những thứ tốt người ta vứt thì mẹ đều dành cho tôi… cuối cùng mẹ, cũng chết đói luôn… tôi thì sao, đành đi lang thang khắp nơi, gặp người có lòng tốt thì nhặt về nuôi mấy ngày, cũng không có ai nguyện ý vì một con chó hoang mà đi đăng ký, nên lại bị ném đi… nhưng mà các cậu… tôi có thấy trên tivi, vì muốn cứu một con hổ không chịu mở mắt, có người cung cấp sữa cho nó uống… đó chắc không phải chính là cậu luôn đi… cho nên mới nói, Hổ Hổ, chúng ta không giống nhau, cái này gọi là địa vị, địa vị của hổ các cậu hiện nay cũng không phải dễ dàng đạt được, phải cho người ta lớp da xương cốt hy sinh biết bao đồng bào, mới có được ngày hôm nay, cậu cứ tranh thủ hưởng thụ là được. Cậu cũng không cần tội nghiệp tôi, tôi tuy là một con chó, nhưng cũng có tôn nghiêm của mình, tôn nghiêm cậu hiểu không?” A Hoàng thấy Hổ Hổ mắt ngấn nước gật đầu, mới tiếp tục nói, “Cho nên tôi cũng không cầu mong gì cậu, sau này chúng ta ai ăn của người nấy, cậu đừng đến làm phiền tôi.”

.

.

.

Ngày 27 tháng 4

Hổ Hổ có lẽ là cảm thấy bất bình đối với chuyện con chó bị đãi ngộ chỉ được ăn lương khô làm bằng bột gạo, mỗi ngày khi tới giờ cơm của mình, luôn để lại miếng thịt cho con chó, sau đó một mình rời khỏi lồng lớn, đi tới “hang hổ’ phía bên trong lồng nghỉ ngơi. Lúc này, con chó sẽ tuyệt diệt miếng thịt.

Tình cảm của chúng xem ra vô cùng tốt.

Hổ hổ càng lúc càng lớn, đem so thì con chó trở nên nhỏ bé hẳn, nhưng thật ra con chó lớn lên tròn tròn như vậy cũng vô cùng dễ thương, nghe nói nó vốn tên là A Hoàng, rất nhiều du khách thích nó, có lúc cũng sẽ cho nó đồ ăn, tôi sẽ kiến nghị viện trưởng chuyển con chó ra ngoài, tránh để thảm kịch phát sinh.

.

.

Tôn nghiêm tuy rằng rất quan trọng, nhưng đối với một con chó mà nói, mê hoặc của thịt bò càng lớn hơn, huống hồ Hổ Hổ đã rất thân thiết rồi, thế là A Hoàng liền không thèm áy náy nữa, có thể cùng hưởng cấp độ đãi ngộ của hổ, thật không biết là phúc khí tu được từ kiếp nào.

Đã qua nửa năm rồi, A Hoàng phát hiện mình cao đến khoảng nửa mét thì không còn lớn nữa, thế là dưới tình trạng dinh dưỡng đầy đủ nó nhanh chóng trở nên tròn tròn, Hổ Hổ càng lúc càng thích sáp tới ngủ cạnh nó.

“A Hoàng cậu vừa mềm vừa ấm.” Hổ Hổ nói, sau đó dán sát hơn.

Vấn đề là Hổ Hổ đã cao hơn một mét rồi, nhìn thì thấy hùng tráng cao to, uy phong lẫm liệt, tuy bị nhốt trong lồng, nhưng vẫn mang bộ dáng khác biệt và thần thái ngạo nghễ bốn phương. Đem ra so sánh, A Hoàng hiển nhiên nhỏ bé vô cùng, không chịu nổi một cú. Khi cùng chơi rượt bắt, A Hoàng bắt đầu phát hiện mình luôn rơi vào thế hạ phong. Đặc biệt là khi Hổ Hổ gầm lên một tiếng rồi bổ nhào lại, A Hoàng luôn không tự chủ được mà mềm nhũn người. Nhưng mà buổi tối khi được Hổ Hổ dựa sát vào, đám lông mềm mềm ấm áp cũng thật sự rất dễ chịu.

.

.

Ngày 21 tháng 5 năm 1992

Hôm nay có một du khách nói với A Hoàng: “Cứ đợi đi, Hổ Hổ là con hổ mặt cười, sớm muộn gì cũng ăn mày thôi.” Tôi nghe thấy thật sự thấy lo lắng, dù sao, A Hoàng cũng được tôi chăm sóc lâu như vậy, thật sự không nhẫn tâm để nó bị Hổ Hổ…

Tôi đem A Hoàng thả ra, trải qua cuộc sống bị nhốt khá lâu, nó cao hứng vô cùng chào đón tự do, lập tức chạy mất dạng.

.

.

Hôm nay có một du khách nói với tôi: “Cứ đợi đi, Hổ Hổ là con hổ mặt cười, sớm muộn cũng ăn mày thôi.”

Ta hừ hai tiếng, đương nhiên cũng không thể nói hoàn toàn không lo lắng, vạn nhất một ngày nào đó Lý Hồng quên cho Hổ Hổ ăn thì sao. Nó hiện tại đã càng lúc càng uy phong, dùng cách nói của nhân loại mà hình dung, là hùng dũng, nhưng có lúc ta nhìn nó, thật sự bỗng nhiêm cảm thấy một sự sợ hãi kỳ lạ. Không biết tại sao.

Câu nói hôm nay Lý Hồng cũng nghe thấy, xem ra ông ấy còn lo lắng hơn, người này thật sự không tồi, nhưng ta không ngờ, hôm nay ông ấy lại thả ta ra.

Hổ Hổ, ta phải rời xa cậu rồi, tuy sớm đã nghĩ tới ngày hôm nay, nhưng thật không ngờ nó lại đến nhanh như vậy, thế nhưng… thế nhưng không kịp từ biệt cùng cậu.

.

.

Ngày 22 tháng 5 năm 1992

Tôi hối hận rồi, tuy A Hoàng rất dễ thương, nhưng Hổ Hổ dù sao cũng quan trọng nhất.

Hôm nay Hổ Hổ nằm trong lồng, không gào cũng không nháo, cũng không ăn thứ gì. Cứ liên tục nhìn theo hướng A Hoàng biến mất. Trở nên giống y khuôn như lúc nó vừa tới đây. Tôi cũng sắp điên mất rồi.

Ngày 23 tháng 5 năm 1992

Hổ Hổ xem ra là tuyệt thực rồi, buổi tối cũng không trở về hang động, cứ nằm ở bên ngoài, cũng không có năng nổ như trước đây, ngây dại hẳn, khiến người ta phi thường đau lòng.

Hôm nay viện trưởng lôi tôi ra hung hăng mắng một trận, người này bình thường thì không sao, nhưng lần này mắng cũng đúng lắm, tôi thật sự là kẻ ngu như heo.

Nhưng nếu như ông ấy biết tôi cố ý thả A Hoàng ra, tôi không phải chỉ là con heo thôi đâu.

Hôm nay tôi và mấy người đồng nghiệp đi khắp nơi tìm A Hoàng, cũng không tìm thấy nó, con chó quỷ này vẫn luôn linh tính như thế.

Nếu như nó biết Hổ Hổ sẽ chết, nó có chịu trở về không?

Phi phi phi, tôi nói bậy cái gì vậy.

Ngày 24 tháng 5 năm 1992

Trời ơi, tôi nhìn thấy cái gì, Hổ Hổ khóc rồi, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một con hổ khóc, tôi cũng khóc theo, tôi xin lỗi nó.

Nó vẫn không chịu ăn thứ gì, tôi nghĩ nó nhất định rất hận tôi.

Hổ Hổ dùng đầu tông vào song sắt, ngẩng cổ hú dài, nó đang khóc thét sao?

Nó thật sự sẽ chết, nếu như A Hoàng không trở lại.

Ngày 25 tháng 5 năm 1992

Khi tôi nghe thấy động tĩnh đi ra, thì thấy A Hoàng đứng cách song sắt liếm mũi Hổ Hổ, Hổ Hổ giống như điên dại tông vào lồng, cái vuốt to lớn điên cuồng trảo lên song sắt, giống như sợ A Hoàng sẽ tùy thời biến mất.

A Hoàng bị tôi bắt lại, bỏ vào lồng, Hổ Hổ lập tức cắn cổ A Hoàng, chúng tôi đều bị dọa một phát. Nhưng A Hoàng rất ngoan ngoãn để Hổ Hổ ngậm nó mang vào trong hang hổ.

Thượng đế phù hộ cho A Hoàng.

Cũng xin thượng đế phù hộ cho tôi sau này đừng bỗng nhiên lại trí óc teo nhỏ.

.

.

.

Ta trở về rồi, tuy trong lòng sợ hãi, tuy phải đánh cược với tự do và mạng sống của ta, ta vẫn trở về.

Ta không biết bản thân bị gì nữa, nhưng khi ta giống như trước đây lang thang ở những con đường quen thuộc mà xa lạ, ta đột nhiên cảm thấy đau khổ, ta quá tuyệt tình rồi, bất luận thế nào, ta ít nhất nên nói một tiếng với Hổ Hổ. Ta cứ thế mà đi.

Ta không ngờ Hổ Hổ lại đột nhiên trở nên điên cuồng như thế, nó gọi mọi người lại, ta lại bị bắt về, mấy người Lý Hồng bỏ ta vào trong chiếc lồng có con hổ đang tức giận, con người thật sự là thứ không có nhân tính nhất trên thế giới này.

Hổ Hổ ngậm lấy cổ ta, nhưng không dùng sắc, chỉ là tha ta vào trong hang động. Chuyện đến lúc này ta cũng đành nghe theo ý trời thôi, ai bảo ta mềm lòng, bị ăn cũng đáng kiếp.

Không phải có một bài thơ nói thế này sao: Sinh mạng đã đáng quý, tự do càng quý hơn, nếu là vì ái tình, hai thứ đó đều có thể từ bỏ…

Ta hình như sai lầm rồi, bỏ đi, mấy thứ lộn xộn rối rắm. Tình yêu, ngất, trước không cần nói nó là con hổ, mà nó còn là con đực nữa.

Ta cứ nghĩ bậy nghĩ bạ như vậy, cho đến khi Hổ Hổ vứt ta lên đám cỏ mềm mại.

.

.

Hổ Hổ không ăn ta, nó đè nghiến ta dưới đất, cái chưởng mãnh lực của hổ ấn ta không thể động đậy, tuy không có bung vuốt ra, nhưng cũng đủ để dọa ta phát khiếp. Hổ Hổ thả lỏng một vuốt, ta lật người muốn đứng lên, lại bị nó đẩy ngã, liên tục mấy lần như vậy, xem ra nó thật sự tức giận rồi. Không còn cách nào, ta chỉ đành banh tứ chi giả làm con chó chết, Hổ Hổ không mắc lừa, nó dùng cái vuốt mềm thịt lật ta qua, lật ta lại. Ta để mặc cho động tác của nó làm lăn mấy vòng trên đất, ngay cả lắc rơi cỏ vụn cũng không dám, không thể nhìn ra Hổ Hổ đang nghĩ gì, thật đáng sợ.

Hổ Hổ mở to cái miệng đỏ như máu… a ô… ngáp một cái… dọa chết ta rồi…

Nó dùng sức kéo ta vào lòng, sau đó giống như trước đây, liếm liếm lỗ tai ta, rồi ngủ.

.

.

.

Ngày 26 tháng 5

Hổ Hổ xem ra rất vui vẻ, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nó thậm chí cho phép A Hoàng ăn chung với nó, cặp động vật này nói ra thật sự không dám tin. Chúng cửu biệt trùng phùng, ai cũng không thể rời khỏi ai, cứ dán dính lấy nhau. Tôi vô cùng cảm động. Hôm nay lại có một vị du khách cảm khái thế này: “Điểm đáng quý của hổ là ở chỗ, dù sao khi nó cường đại lên thì vẫn không thay đổi tình cảm với bạn bè.”

A Hoàng đối với Hổ Hổ cũng không có nửa điểm phòng ngừa, chúng càng thân thiết hơn cả trước khi xa cách.

.

.

Hổ Hổ xác thực bị kích thích, ta xác định.

Hôm nay nó không để ta rời khỏi nó nửa bước, khi Lý Hồng đưa cơm trưa tới, nó dồn ta vào một bên, không để ta lại gần cửa nhỏ.

Cơm trưa nhất định phải ăn chung với nó, ta vô cùng không quen, nhưng không còn cách nào, vuốt của Hổ Hổ quá mạnh mẽ, ta vừa nghiêng đầu là nó liền lôi ta về. Khi ngủ trưa, ta cho rằng có thể đi dạo trong lồng, khi đứng dậy mới phát hiện, nó thế nhưng đè lên đuôi ta.

Ta không dễ dàng gì mới rút được đuôi ra, đau ghê, ta thương tiếc liếm liếm đám lông xinh đẹp trên đuôi, khi quay đầu qua, Hổ Hổ đã tỉnh rồi.

Nó ánh mắt nhập nhèm đụng đụng vào người ta, thật dễ thương, ta liếm liếm mặt nó, Hổ Hổ hình như nhận thức được sai lầm của mình, giúp ta liếm lông đuôi, nó liếm vừa tỉ mỉ vừa sạch sẽ, ta lại có chút áy náy rồi…

Sau đó nó sáp lại gần ta, bịch…, lại đè lên cái đuôi đáng thương của ta, Hổ Hổ dựa vào người ta thoải mái ngáp một cái, ngủ tiếp.

Ta chịu không nổi nữa, tuy đột ngột chạy mất có trách nhiệm của ta, nhưng Hổ Hổ nó… nó cũng không thể đối với ta như thế… 555 ~ ~ ~

.

.

.

Ngày 3 tháng 2 năm 1996

Con hổ trưởng thành, A Hoàng hoàn thành nhiệm vụ mỹ mãn, vốn nó có thể thu binh hồi doanh, nhưng hổ chó cùng lồng đã là một kỳ cảnh trọng yếu của vườn động vật. Vật lấy ít làm quý, con hổ thường bị người ta mời ra ngoài đi ‘xuất động’. Những vườn động vật, công viên ngoại địa bầy đủ loại đủ kiểu hội đèn lồng, lôi kéo nó, long trọng thúc đẩy, để tăng doanh thu.

Viện trưởng gần đây vui đến chết được.

Hôm nay công viên thành phố Long Châu tổ chức hội đèn lồng, đơn độc mời Hổ Hổ tham gia, mấy năm nay nó và A Hoàng như hình với bóng, nhưng đơn vị tổ chức lại không hề nhắc tới A Hoàng, tôi cũng nhân cơ hội này ôm A Hoàng về nhà chăm sóc, tôi thật sự rất thích nó. Con mắt đen như hạt đậu của A Hoàng đặc biệt xinh đẹp, cá tính cũng rất ôn thuận, lông toàn thân sáng đẹp mịn màng, khi ôm nó trong lòng, làm cho người ta cảm thấy đặc biệt bình tĩnh dễ chịu.

Tôi nghĩ tôi hiểu rõ Hổ Hổ tại sao không rời khỏi nó được, tôi cũng yêu nó chết mất.

Hổ Hổ ở công viên ăn uống như hùm như hổ, không chút khách khí, ha ha, nó thật sự đến đâu là làm loạn đến đó.

Ngày 4 tháng 2

Thật không thẹn là Hổ Hổ, ai.

Khi hội đèn lồng vừa bắt đầu___ nó thật biết chọn thời cơ___ Hổ Hổ bắt đầu nổi tính trẻ con, nghe nói nó đá mâm cơm, tông vào lồng, phát cuồng gào rú, còn dùng vuốt trảo song sắt, giống như muốn xé nát tất cả, hoàn toàn không cố kỵ tới tâm tình của người khác…, ai, nếu mà nó để ý tới tâm tình của người khác thì nó không phải là Hổ Hổ nữa.

Người tổ chức hội đèn lồng kinh sợ không thôi, cho rằng con hổ phát bệnh, chiếu theo hợp đồng quy định, trong lúc mượn con hổ mà con hổ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, sẽ quy vào trách nhiệm của bên nhà tổ chức, giám đốc công viên gọi điện thoại hỏi tôi xem thử có chuyện gì, nghe giọng nói của ông ta xem ra sắp khóc tới nơi rồi.

Cũng may tôi nhạy bén, nghĩ tới chuyện lần trước khi A Hoàng chạy ra ngoài, phản ứng của Hổ Hổ cũng giống y vậy, tôi nói cho họ biết Hổ Hổ có thể là nhớ A Hoàng.

Giám đốc lập tức dùng một chiếc xe hơi hỏa tốc đến chỗ tôi đón A Hoàng, gần tối, chúng tôi mang A Hoàng bỏ vào lồng sắt, Hổ Hổ nhất thời không tức giận nữa, trở nên hài hòa dễ gần, mọi người lập tức như trút được gánh nặng. Giám đốc ban tổ chức nói với Hổ Hổ: “Chút yêu cầu nhỏ này, sớm nói có phải tốt không, ban đầu mang theo A Hoàng luôn thì được rồi.”

Tôi nghe thấy cũng muốn cười.

Xem ra sau này phải nhớ kỹ, cho Hổ Hổ xuất huyệt nhất định phải dẫn theo A Hoàng.

.

.

.

Một người mập mạp nói với Hổ Hổ: “Chút yêu cầu nhỏ này, sớm nói có phải tốt không, ban đầu mang theo A Hoàng luôn thì được rồi.”

Ta nghe thấy cũng muốn cười.

Hai ngày nay ở nhà của Lý Hồng thật thoải mái dễ chịu, ông ấy thật sự là một người có lòng yêu thương động vật, trừ em gái đáng sợ đó của ông ấy ra, tất cả mọi chuyện ta đều rất vừa lòng.

Tuy có hai ngày không được gặp Hổ Hổ, trong lòng có chút chua sót, nhưng ta tin nó sẽ quay về, Lý Hồng và Hổ Hổ rất giống nhau, đều thích ôm ta, ông ấy còn luôn thích ôm ta xem ti vi, hai ngày này vô cùng vui vẻ.

Hôm nay đột nhiên bị ôm vào xe hơi, đi đến công viên mới biết Hổ Hổ lại nổi tính, nói thật cả quãng đường ngồi trên xe choáng váng không chịu nổi, nhưng nhìn bộ dáng đáng thương mắt ngấn lệ của Hổ Hổ, ta không nói nổi cái gì, ta đi lại gần liếm miệng nó. Hổ Hổ đặc biệt thân thiết dùng đầu nó chạm vào ta, thấy bộ dáng vui vẻ của nó thế này, nói thật, trong lòng ta cũng rất cao hứng.

.

.

Ngày 11 tháng 12 năm 2000

Vườn động vật thành phố Lô Châu mới nhập được một con hổ cái từ nước ngoài, tuổi tác đúng vào thời kỳ thích hợp nhất để sinh dục, họ tự đến đây nhờ vả. Hổ Hổ cũng nên yêu đương rồi, nhưng mà, chuyện này cần mang tính bí mật một chút, lãnh đạo quyết định vẫn là không mang theo A Hoàng, tôi rất vui vẻ, lại có thể ôm A Hoàng về nhà rồi.

Sáng sớm hôm nay Hổ Hổ bị xe đưa đi, A Hoàng đột nhiên sủa dữ dội, đại khái là vì chúng đột ngột bị tách ra mà cảm thấy bất an.

.

.

Thật kỳ quái, sáng sớm hôm nay họ lại mang Hổ Hổ đi, trong lòng ta tràn ngập cảm giác bất an, đây là lần thứ hai Hổ Hổ bị đưa đi, họ không phải là muốn tách chúng ta ra chứ…

Ta không dám nghĩ nữa, lần đầu tiên ta căm hận con người, thế nhưng lại có thể không chút trách nhiệm thao túng sinh mạng khác như vậy.

.

.

Ngày 12 tháng 12

A Hoàng gần đây giống như có chút không đúng, nó không giống trước đây hoạt bát sinh động, cứ xìu xìu, giống như con chó mất nhà, tôi biết nó đang lo lắng cho Hổ Hổ.

Tôi ôm A Hoàng nói không cần lo lắng cho Hổ Hổ, nó đi yêu đương thôi, qua hai ngày liền trở về, Hổ Hổ vẫn là của chúng ta.

A Hoàng dùng cặp mắt như hạt đậu đen lóng lánh nước nhìn tôi, khiến tôi rất thương tâm, tôi nghĩ nó không hiểu lời của tôi.

.

.

Tốt lắm, thì ra là đi tìm bạn gái, thượng đế phù hộ con hổ cái mà cậu tìm…

Ai… ta ai oán thở dài, hổ cái… Hổ Hổ cầu còn không được mà.

.

.

“Sao lại không có tinh thần như vậy?” Lý Hồng dùng lực cào cào đầu ta, mấy sợi lông rụng trước mặt ta, “A Hoàng mày tính nết tốt vậy a.”

Lý Hồng ha ha cười lớn, lại hôn một cái lên mũi ta, ta hắc xì một cái vào mặt ông ấy.

“Đừng đau lòng, Hổ Hổ đi rồi, còn có tao mà. Tao thích A Hoàng nhất mà.”

.

Ông và Hổ Hổ không thể so sánh, gia hỏa đó là ta nhìn nó từ nhỏ tới trưởng thành mà…

Lý Hồng ôm A Hoàng vào lòng, mở tivi, Discovery, hôm nay là câu đố về xác ướp, khiến người ta không còn cảm giác muốn ăn, thông đạo kim tự tháp chập hẹp uốn khúc âm u tràn đầy không khí đáng sợ. Lý Hồng xem hết sức say mê, thỉnh thoàng còn hoa tay múa chân, tay ôm A Hoàng càng lúc càng chặt, cằm dưới vùi vào đám lông mềm mại của nó, môi nóng ấm thỉnh thoảng lại hôn hôn lên lỗ tai nhỏng lên của A Hoàng.

Ngứa quá, ta nâng chân sau lên gãi gãi tai, Lý Hồng lại đột ngột cười: “A Hoàng mày đáng yêu quá…”

Lý Hồng ông thần kinh, chưa từng thấy chó gãi tai sao?

“A Hoàng, bảo bối…”

Còn bảo bối, da gà toàn thân của ta đều dựng lên.

“Mày có thích tao không?”

Nói thật sao? Không ghét.

“Rốt cuộc có thích tao không?”

Ông đừng trừng mắt ta, ta sắp biến thành co rút rồi.

Môt người một chó mắt lớn trừng mắt nhỏ bộ vui lắm hả?

“Nói hay không? Nói hay không?”

Đừng rờ mông ta, biến thái a…

“Ha ha, tao thật ngốc. Thật không muốn để mày về.” Sau đó ông ấy ôm ta bắt đầu lắc, “Thích mày thích mày thích mày…”

Ta có chút cảm động, từ sau khi mẹ chết, đây là lần đầu tiên có người___ một người chân chính___ thích ta như thế.

So với cái tên Hổ Hổ ngu ngốc thấy sắc quên bạn đó, tốt hơn nhiều.

.

.

Cảnh tượng ấm áp bị điện thoại phá hoại, Lý Hồng nhận cuộc gọi, từ từ nhíu mày.

“Ai, Hổ Hổ chính là không chịu để mày ở bên tao vài ngày.”

Không cần hỏi, cũng biết Hổ Hổ lại gây chuyện nữa.

Ta biết nó không rời khỏi ta được mà, ha ha.

Ta vui vẻ liếm mặt Lý Hồng, ông ấy ôm chặt ta, than thở.

.

.

Ngày 14 tháng 12

Đến Lô Châu tôi mới biết, Hổ Hổ và Hoa Hoa (tên con hổ cái) sau khi nhìn mặt nhau, liền bắt đầu cắn xé. Mọi người vội vàng khua chiêng gõ trống, còn châm lửa bao vây chúng, hai con hổ đều bị dọa sợ, tự tách ra chạy đi. Sau đó lại thử mấy lần, đều không thành công. Họ mới nghĩ đến A Hoàng.

Tôi đem cái lồng đựng A Hoàng để gần lồng hổ, Hổ Hổ lập tức trở nên hoạt bát, nó cách lớp lồng hỏi thăm A Hoàng, tính tình cũng nhu thuận lại.

.

.

“Cậu lại náo loạn cái gì?” Ta không kiên nhẫn nói, thật không muốn nghe nó kể về phiền não yêu đương với ta.

“Nó không để tôi cưỡi mà.”

“Cậu ngu ngốc sao, muốn cưỡi thì cưỡi sao? Dù sao cũng phải chào hỏi người ta chứ.” Ta không thể không moi móc kinh nghiệm nhỏ xíu về chuyện yêu đương của mình ra, thật buồn mà, ta cũng chẳng qua chỉ có một lần nói chuyện lãng mạn mà thôi.

“Chào hỏi?”

“Giống như khi chúng ta lần đầu gặp mặt đó, hỏi tên, giới thiệu bản thân, cùng chơi, sau đó… ngửi ngửi sau mông nó.”

Hổ Hổ cũng coi như thông minh, vừa học vừa hành, may mà hiện tại là thời kỳ phát tình của hổ, không cần phí công sức gì đã nắm trong tay, nó vừa cưỡi trên lưng hổ cái vừa hỏi ta: “Là như vậy sao?”

Ta ngã.

.

.

Ngày 16 tháng 12

Hổ Hổ yêu đương thành công, vừa cưỡi trên người Hoa Hoa vừa hơi gầm gừ với A Hoàng, xem ra là đang đắc ý khoa trương.

Hôm nay chúng tôi phải trở về rồi, tôi ôm A Hoàng ngồi lên một chiếc xe khác, hiện tại tôi càng lúc càng không nỡ tách khỏi A Hoàng.

A Hoàng hôm nay có hơi ủ rũ, nó cọ tới cọ lui trên người tôi, tôi rờ xuống dưới, gia hỏa giỏi lắm, một cây tiểu côn thịt cứng như cành cây. Xem ra hai ngày nay cả ngày nhìn hoạt xuân cung của Hổ Hổ đã bị kích thích rồi.

Tôi cười hôn nó, giúp nó bắn ra, hai con mắt đậu đen tinh linh của A Hoàng ẩm ướt một tầng sương mù, nhìn đến khiến người ta yêu cực. Sau khi thoải mái nó vẫn nằm trên đùi tôi không chịu ngẩng đầu, hi hi, nó cũng biết xấu hổ sao.

Trở về sẽ tìm bạn cho nó.

.

.

Mất mặt quá…

Sau khi trở về ổ không muốn đi ra, Hổ Hổ lại liên tục dỗ ta, xem ra yêu đương đích thật tốt cho cơ thể… nó xem ra có tinh thần lắm.

Thiệt đau lòng…

.

.

“A Hoàng…” Hổ Hổ đi lại, liên tục hửi phía sau, “Kỳ quái, mùi gì vậy?”

Giật bắn…

“Không… không có gì?” Kẹp chặt đuôi quay người đi, A Hoàng trừng Hổ Hổ đang lờ mờ, “Đừng qua đây.”

“Mùi rất lạ a, tôi thích mùi này. Chỉ cần là mùi của A Hoàng tôi đều thích.”

A Hoàng căng da đầu nghe bộc bạch vụng về của Hổ Hổ, trừ cái tên A Hoàng ra, thì giống y chang lúc nó dụ dỗ Hoa Hoa không khác một chữ.

Ngất. Thì ra thời kỳ phát tình của Hổ Hổ còn chưa kết thúc…

Xuất hiện nguy cơ với trinh tiết vẫn chưa phải là điều đáng sợ nhất, ngay cả con hổ cái cũng không chịu nổi nhiệt tình như hỏa của Hổ Hổ, bị nó cưỡi nhất định sẽ toi mạng.

A Hoàng cảnh giác dùng đuôi che mông lại, lùi đến góc tường, vừa giả ngủ vừa suy nghĩ phương pháp chạy thoát kiếp nạn này.

“A Hoàng, đừng ngủ a, chơi với tôi một chút.” Thân hình to lớn của Hổ Hổ sáp lại, đám lông vừa dày vừa mềm, dựa gần lại thật dễ chịu. Tuy biết có chút nguy hiểm, A Hoàng vẫn dựa vào thân thể ấm áp của Hổ Hổ, dịu dàng liếm vuốt cho nó.

Hổ Hổ cảm động nhìn động tác thân thiết của A Hoàng, A Hoàng liếm sạch sẽ cái móng to dày lông của nó, rồi thoải mái gối đầu lên, ngủ mất.

“A Hoàng?” Hổ Hổ không cam lòng liếm liếm tai A Hoàng, A Hoàng linh hoạt xoay tai, Hổ Hổ nhất thời không liếm được, bực bội a ô táp một phát.

A Hoàng bị dọa nhảy dựng lên, Hổ Hổ phát ra tiếng khục khục khi động tác ác ý thành công, vui vẻ liếm liếm lên lỗ tai xinh đẹp của A Hoàng.

Khi đầu lưỡi nóng ấm thò vào bên trong lỗ tai, thắt lưng A Hoàng liền mềm đi.

“A Hoàng cậu làm sao vậy?”

“Đừng liếm nữa…” A Hoàng uể oải nói.

“Vậy để mình hửi một chút.”

“Hửi cái gì?” Còn chưa tỉnh táo khỏi kích thích từ lỗ tai, A Hoàng liều mạng tránh khỏi đầu lưỡi trơn trợt của Hổ Hổ, hai lỗ tai đều bị Hổ Hổ liếm đến ướt nhẹp.

“Nơi này…”

Hổ Hổ bắt đầu di tới phần da bụng của A Hoàng, lỗ mũi nhất thời bị hung hăng trảo một cái.

“A ô.” Hổ Hổ đau điếng che mũi quay người chạy ra, nước mắt óng ánh nhìn A Hoàng, con chó nhẫn tâm tức khí dựa sát vào chân tường, không thèm để ý.

.

.

.

Lý Hồng kỳ quái nhìn A Hoàng tức hừ hừ và Hổ Hổ vô tội.

Hổ Hổ luôn đi theo sau lưng A Hoàng, xem ra rất vui vẻ, như vậy cũng có lợi cho việc vận động giảm béo của nó, còn về A Hoàng, tức phì phì đi loạn trong lồng, xem ra vô cùng đáng thương.

Lý Hồng đem một chiếc lồng đặt cạnh cửa bên hông, mở cửa nhỏ, A Hoàng vù một cái chui qua, Hổ Hổ cũng theo sát, có chút buồn cười bị kẹt ngay cửa.

Miles…

A Hoàng nước mắt lưng tròng, Miles vẫn còn nhận ra bạn cũ, thân thiết lại gần.

“A ô…”

Hổ Hổ ngoài ý muốn tức giận rồi, trong tiếng gầm gừ trầm thấp tràn đầy ý tứ uy hiếp, trước khi Lý Hồng kịp phản ứng, Hổ Hổ đã dùng hết sức lực bổ nhào đến song sắt thật to, chấn động cả lồng sắt run động lạt xạt.

Miles bị dọa mất khống chế tiểu bậy, A Hoàng vừa sợ vừa tức, tập hợp dũng khí sủa vang lên với Hổ Hổ.

“A ô…”

“Gâu! Gâu gâu gâu…”

Hổ Hổ và A Hoàng trước giờ thân như anh em đã cãi nhau rồi, nhất thời thu hút một đám đông du khách.

“Hổ hổ ghen tỵ rồi.” Không biết là ai ở bên cạnh thốt lên, mọi người nhất thời cười phá lên.

Miles mắt đẫm lệ dựa sau lưng A Hoàng, củng cố cho A Hoàng anh hùng cứu mỹ nhân thêm mấy phần anh dũng khí khái. Hổ Hổ tức giận đi vòng vòng trong lồng, chui vào hang động, chỉ thò ra một cái đuôi đặt bên ngoài.

.

.

A Hoàng sau khi giải tỏa nghẹn tức, cuối cùng thỏa mãn chui vào trong lồng.

Một miếng thịt bò thật lớn…

Hổ Hổ một chút cũng không đụng đến.

A Hoàng quay đầu nhìn hang động, cái đuôi bình thường uy phong lẫm liệt đó giờ không chút tinh thần rũ xuống, chịu không được thấy hơi buồn buồn, nhưng chút lương tâm ngắn ngủi này sau khi phát hiện miếng thịt bò thì rất nhanh bị mê hoặc mất.

Vừa mới làm xong vận động kịch liệt, đói cũng là đương nhiên, A Hoàng hung hăng bổ tới cạnh miếng thịt, vui vẻ bắt đầu ăn.

Bóng râm…

A Hoàng chưa tận khẩu vị ngẩng đầu, Hổ Hổ nằm xuống cạnh nó, ngọt ngào liếm miệng A Hoàng.

“Cái kia… ách…” A Hoàng cúi đầu nhìn miếng thịt bỏ không còn đến một nửa, có chút lúng túng bày ra nụ cười chính hiệu của mình, hai con mắt như hạt đậu đen sáng rực híp lại trên gương mặt bầu bầu.

“Cậu đói rồi hả?” Hổ Hổ xem ra tâm tình đã tốt hơn nhiều, chỉ cần A Hoàng trở lại, nó lập tức trở nên ôn thuận khả ái.

“Ngô… hiện tại đã không còn…”

“Nếu cậu thích, thì ăn hết đi. Mình nhìn cậu ăn cũng vui rồi.”

“Thật sao?”

“Ha ha…”

“Không được cười, giống như tên ngốc, hổ mặt cười.”

“A Hoàng…”

Không thèm để ý nó. A Hoàng tiếp tục vô tâm vô phế cắn miếng thịt, Hổ Hổ ở một bên nhìn nó ăn như hùm hổ, cười còn hạnh phúc hơn.

.

“Hừ hừ hừ…”

“A Hoàng, làm sao vậy.” Hổ Hổ ánh mắt nhập nhèm đi lại, cái đuôi lồm xồm lông vỗ mấy cái lên người A Hoàng, lại dẫn đến tiếng hừ hừ càng lớn.

“Đau đau…”

A Hoàng tứ chi banh rộng nằm trên đám cỏ, ô ô không dứt.

Hổ Hổ ở cạnh nó hoảng loạn cuộn người.

“Đau ở đâu?”

“Ô ô ô…”

Hổ Hổ đột nhiên nhảy ra khỏi hang hổ, gầm lên thật to, nhưng không có ai tới.

Lo lắng cho A Hoàng cứ lăn khắp mặt đất, Hổ Hổ thất vọng lại gấp gáp chui vào động.

“A Hoàng…”

“Ô___”

Hổ Hổ đau lòng nói không ra lời, chỉ có thể dán sát bên cạnh A Hoàng, liếm đi nước mắt cho nó.

Ngày thứ hai mọi người thấy Hổ Hổ phản ứng cuồng bạo mới phát hiện ra A Hoàng có vấn đề, nó ăn quá nhiều, uống chút thuốc xổ và thuốc bao thử xong rồi đi xổ mấy lần, cuối cùng hết đau bụng, không còn chút tinh thần mò về ổ.

“A Hoàng…” Hổ Hổ lập tức chui theo vào động, A Hoàng ngẩng đầu lên, hừ lạnh vài tiếng.

“Tôi cảnh cáo cậu, không cho phép cười tôi.”

“Sao có thể chứ.” Hổ Hổ dịu dàng dựa một bên, dùng nhiệt độ sưởi ấm cho cái bụng suy yếu của A Hoàng, “Còn đau không.”

“Bụng không còn đau nữa, giờ thì lại đau cái mông, Lý Hồng không biết cho tôi ăn thứ gì. Thịt bò hôm qua toàn bộ đều thải ra.”

“Thì ra là cậu ăn quá nhiều…” Hổ Hổ mới định cười, nhưng liền thu lại dưới cái liếc mắt trắng dã của A Hoàng. “Mông còn đau sao?”

Đầu lưỡi ấm nóng liếm lên trên, A Hoàng giật bắn.

“Đừng nha. Đợi một chút là tốt rồi.”

Lòng bàn tay hổ mạnh mẽ hữu lực đè A Hoàng xuống đất, Hổ Hổ chuyên tâm liếm a liếm a, A Hoàng bị nó liếm đến toàn thân run rẩy.

“Ha… ha…” A Hoàng thở dốc vù vù, “Được rồi… được rồi, không còn… không còn đau nữa, bỏ bỏ bỏ… bỏ tôi ra a a a a a…”

Hổ Hổ bị dọa một phát, thả lỏng vuốt, A Hoàng tê liệt liều mạng thở dốc dưới đất.

“A Hoàng, cái này đứng lên nè. Ha ha.” Hổ Hổ vẫn là bộ dáng ngây thơ khả ái như thế, cái vuốt đầy thịt ấn lên đồ vật nhỏ đang đứng thẳng của A Hoàng, quả thật là đòi mạng.

“Cái này… cái này… bỏ… bỏ ra…”

“Chơi rất vui nga…” Hổ Hổ hàm hậu hừ hừ, vừa dùng vuốt vỗ lên vài cái, “Nó động đậy, ha ha.”

“Chơi không vui! Chơi không vui!” A Hoàng cuối cùng tức giận khi Hổ Hổ vẫn liên tục trêu chọc nó, “Không cho phép liếm! Gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu…”

.

.

Nhật ký Lý Hồng.

Ngày 24 tháng 12

Hôm nay A Hoàng sủa rất dữ dội, tôi đoán Hổ Hổ có phải lại đang ức hiếp A Hoàng không, Tiểu Lưu nói chuyện đó không có khả năng, đi qua nhìn thử, Hổ Hổ rất dịu dàng liếm lông cho A Hoàng, cảm tình của chúng thật tốt, hy vọng có thể chăm sóc chúng cả đời.

Hết

5 nhận xét:


Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">