Khi người áo đen chạy về viện ẩn cư của họ, Ân Thiển đang yên tĩnh đứng trước một cây linh thảo, sau khi phát hiện động tĩnh, hắn hơi quay người qua nói: “Sao hôm nay về sớm vậy?”
Long Sùng Vũ cảm thấy đi cùng với Tạ Vũ thật sự quá mất mặt, năm phút trước cô còn hơi xấu hổ nói chuyện với người đàn ông xa lạ đó, năm phút sau ngay cả người được Ân Quyết đặc biệt phái đến đón họ cũng bắt đầu chống đỡ không nổi sự nhiệt tình của Tạ Vũ.
Các cung nữ thị vệ trong tẩm cung ra ra vào vào, trải qua khoảng thời gian hoảng loạn ngắn ngủi, Ân Thiển cũng nghĩ đến khả năng long bảo bảo phá vỏ, nhưng vấn đề là, hiện tại nó ở đâu?!
Khi mở cửa biệt thự mà Ân Thiển hiện đang tạm ở, lão thái gia đang trông chừng Tạ Tín nấu thuốc, hai người đứng trong nhà bếp, cách một lớp cửa sổ nhìn thấy ngay Long Sùng Vũ đang ôm Ân Quyết chạy tới trong màn mưa.