Hoang mang hỗn độn rời khỏi nhà Lục Hạo Thiên, Dương Phường đi gần hơn hai tiếng mới về tới nhà mình, trên người mặc áo ngủ lại không mang tiền, ngay cả xe buýt cũng không thể bắt, chỉ đành đi bộ về.
Làm xong phòng sự, trên người Dương Phường đắp một tấm chăn, nhiệt độ thân thể của Lục Hạo Thiên tựa như lò lửa, tuy không hề tình nguyện, nhưng vẫn chưa thả hai tay của Dương Phường ra, chỉ ôm Dương Phường vào lòng để sưởi ấm.
Phục vụ viên ở nhà hàng giúp Dương Phường mở cửa phòng hội nghị, Dương Phường mang theo nụ cười bước vào. Người của phía đối phương thấy người bên quốc tế Sâm Uy tới rồi, cũng không tiện trực tiếp trách móc cái gì, chỉ đứng lên bắt tay với Dương Phường.
Ba mẹ của Dương Phường từ sau khi nghỉ hưu liền dọn khỏi khu vực nội địa thành phố S, chuyển đến khu ngoại thành ở thành phố H lân cận mua một căn biệt thự nhỏ một mình một hộ có kèm theo khu vườn, bình thường sẽ trồng hoa nuôi chim, ngày tháng rôi qua rất thanh nhàn.
Dương Phường ngồi trên ghế phụ lái suốt cả quãng đường không nói chuyện gì, Lục Hạo Thiên chỉ dùng tay trái điều khiển vô lăng, tay còn lại thì nắm chặt tay Dương Phường không buông, ngón tay chốc chốc lại vuốt ve từng ngón tay của Dương Phường.
Dương Phường đương nhiên biết, khi Lục Hạo Thiên mới bị Lục Sâm Uy mang đi nhưng chưa kịp dẫn ra khỏi thành phố nhỏ nơi mà bọn họ học hành, thì Lục Hạo Thiên đã từng né tránh tầng tầng bảo vệ trốn khỏi khách sạn, chẳng qua là rất nhanh lại bị phát hiện, bị mang đi khỏi nhà Dương Phường.
Tiếng chuông báo thức chói tai vang lên vào sáng sớm, Dương Phường mới ngủ chưa được mấy tiếng cảm thấy như đầu mình bị lún hẳn vào gối, toàn thân mềm nhũn căn bản không có sức lực để rời giường.