Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Sửu tiểu xà 64-66

Vạn Tượng thiên – 64

Lãnh Thanh Thanh lần đầu tiên cùng Lãnh Tịnh vượt nóc băng tường, cảm giác vô cùng không tốt. Tổng bộ của Thần Thông Môn nằm trong một tiểu sơn thành không bắt mắt, đi đâu cũng đều là lâu các tường viện cao thấp chênh lệch, Lãnh Tịnh thân hình như bay, Lãnh Thanh Thanh thì tay chân đều dùng, vừa leo vừa trèo, một lát lại gặp tường cao cản, gần như khiến Lãnh Thanh Thanh nghiến nát răng, trèo được một đoạn lớn sơn lộ và tường cao, Lãnh Tịnh mới đứng trên nóc một ngôi nhà chỉ về tòa đình viện trong có vẻ vừa lớn vừa lụn bại ở không xa nói: “Đó chính là tổng đàn của Thần Thông Môn, Khô Diệp sơn trang.”


“Cuối cùng cũng tới!” Lãnh Thanh Thanh nghiến răng nghiến lợi.

Lãnh Tịnh dùng khăn che mặt lại nói: “Cha, ngươi ngồi trên bức tường này đợi ta đi!”

“Không phải nói là cùng đi sao?” Lãnh Thanh Thanh vẻ mặt ngây ngốc hỏi.

“Đây không phải là cùng tới rồi sao? Ta đi chút rồi về, không vượt quá một khắc.” Lãnh Tịnh ấn đầu vai y lại, khiến y ngồi vững trên tường.

Thế là Lãnh Thanh Thanh liền ngoan ngoãn ngồi trên tường, nhìn Lãnh Tịnh nhấp nhô vài cái, rồi chìm vào trong Khô Diệp sơn trang.

Thật vô vị, Lãnh Thanh Thanh ngồi trên tường, lấy đường tô trong lòng ra, liếm liếm rồi bắt đầu ăn. Thời gian đợi chờ là khó chịu nhất, ăn xong đường tô, y lại lấy đường khối, bỏ vào miệng nhai tới nhai lui. Đường khối cũng ăn hết rồi, Lãnh Thanh Thanh thở một hơi, chống cằm nhìn trời, sắc trời hôm nay không tốt lắm, bầu trời đêm không thấy trăng sao, một tầng mây đen che phủ.

Khi nhìn trời cũng đã vô vị, Lãnh Thanh Thanh đột nhiên có một cảm giác rất kỳ quái từ trong lòng truyền ra. Luôn cảm thấy chỗ nào đó quái quái, lạnh buốt. Nhưng mà, y không để ý gì, tiếp tục ngồi trên tường, hai chân lắc tới lắc lui ở đó.

“Cha!” Một giọng nói khàn khàn từ dưới tường truyền lên. Lãnh Thanh Thanh đại hỉ, Lãnh Tịnh đã ra rồi a! Thế là vội nhìn xuống dưới: “Tiểu Tịnh, ngươi cuối cùng cũng ra rồi! Mau lên đây! Chúng ta về nhà!”

Lãnh Tịnh đứng trong bóng tối, vịn vào tường nhìn không rõ, chỉ nghe hắn thở dốc nói: “Ngươi xuống đây.”

“Ngươi lên đi a! Ta mới không muốn lại leo tường lần nữa.” Lãnh Thanh Thanh chu miệng, không nguyện động đậy.

“Ngươi xuống đây! Ta bị người đâm rồi!” Lãnh Tịnh nói xong câu này, liền ngã quỵ xuống đất, Lãnh Thanh Thanh lật tức trắng mặt.

………..

Lãnh Tịnh trước nay chưa từng bị thương, nhìn bộ dáng hắn rất không dễ chịu, ngã ngồi dưới đất, lưng dựa vào tường thở dốc. Dưới góc tường này là một con hẻm nhỏ hẹp, Lãnh Thanh Thanh đau lòng kéo cánh tay che bụng hắn ra, cấp thiết nói: “Tiểu Tịnh, để cha xem thử ngươi bị thương ra sao?’

Tách ngón tay Lãnh Tịnh ra, Lãnh Thanh Thanh lần mò ở phần bụng Lãnh Tịnh, nhưng lại mò được y phục hoàn hảo không tổn hại, lẽ nào là bị nội thương, Lãnh Thanh Thanh truyền linh khí vào trong nội thể Lãnh Tịnh, lại bị long khí dồi dào bắn ngược trở lại. Cũng chính là nói, Lãnh Tịnh không có hiện tượng bị thương, hắn đây là làm sao?

“Tiểu Tịnh! Ngươi không sao! Đừng sợ!” Lãnh Thanh Thanh an ủi.

“Ta đã phát giác rồi.” Lãnh Tịnh đứng lên dưới sự dìu đỡ của Lãnh Thanh Thanh, thân hình lảo đảo, hắn nắm chặt tay Lãnh Thanh Thanh, tâm trạng vẫn còn phập phồng nói: “Cha, ta… vừa rồi… vừa rồi…” Xem ra hắn bị đả kích không nhỏ.

“Ngươi gặp phải cái gì a?” Lãnh Thanh Thanh khẩn trương hỏi.

Lãnh Tịnh nghiến răng nói: “Ta đi vào trong Khô Diệp sơn trang đó, vốn chuẩn bị tìm kiếm quyển tông của Thần Thông Môn, nhưng mà… sau khi đắc thủ, ta gặp được một nam nhân, nam nhân đó toàn thân đều là sát khí khiến người run sợ, hắn thế nhưng khiến ta cũng cảm thấy sợ hãi. Tốc độ của ta thậm chí còn không theo kịp tốc độ hắn truy kích ta, còn chưa tiếp cận hắn, ta đã cảm thấy bản thân bị lợi đao đâm xuyên, không có bất cứ khả năng phản kháng nào, chỉ có nhanh chóng chạy trốn…!___ Thật kỳ quái, cảm giác đó chân thật đến mức khiến ta cảm thấy bản thân thật sự bị trọng thương, nhưng mà…”

“Tiểu Tịnh, chúng ta mau rời khỏi đây!” Lãnh Thanh Thanh khẩn trương kéo hắn nói.

“Ta không thể biến thành nguyên hình!” Lãnh Tịnh lắc đầu nói, “Ta cảm thấy chỉ cần ta có động tĩnh quá lớn, nam tử đó nhất định sẽ đuổi tới! Hắn vẫn luôn truy ta! Gia hỏa đó quả thật chính là… cảm giác đó giống như bị núi ngã đè! Gia hỏa đó tuyệt đối không phải là người!”

“Vậy hiện tại hắn có phải đang ở gần đây?!” Lãnh Thanh Thanh nhìn quanh tứ phía, y cắn cắn môi, đột nhiên cõng Lãnh Tịnh lên lưng, dù sao y cũng là hoàng tử xà tộc có ngàn năm đạo hạnh, nhi tử bị dọa không thể bay, lần này đến lượt y thồ nhi tử.

Thoáng chốc, khí lưu sôi sục, một con đại bạch xà biểu tình nghiêm túc xuất hiện trong con hẻm dài tối tăm, bạch xà dùng đuôi nhẹ nhấc nhi tử đặt lên lưng mình, rồi cưỡi không mà đi.

“Ngu ngốc!!! Ta không phải đã nói không thể hiện nguyên hình dẫn tới sự chú ý của ‘hắn’ sao!” Lãnh Tịnh phẫn nộ hét lớn.

Hắn vừa nói xong, vết thương ở phần bụng lại đột nhiên nứt toát, máu tươi gần như bắn phụt ra.

“Hắn tới rồi…” Lãnh Tịnh thổ ra máu tươi nói. Hắn cuối cùng cũng hiểu, chỉ cần nam tử kỳ quái đó tiếp cận mình, tất cả vết thương sẽ biến thành thật.

“Cha! Mau… mau chạy!” Lãnh Tịnh kẹp cổ đại bạch xà nói.

Khắc tiếp theo, Lãnh Thanh Thanh còn chưa kịp hồi thần, đã cảm thấy giống như có cuồng triều cuốn lấy mình, bản thân như con xà bị lột da, ném vào trong nước nóng, toàn thân đều chịu thống khổ to lớn, loại thống khổ đó nhanh chóng ngắn ngủi như thế lại cường liệt như thế, cho dù có chết mười lần cũng không thống khổ như thế. Y ngay cả cơ hội mở mắt cũng không có, đã hoàn toàn bị đánh ngã.

Vạn kiếp bất phục! Lãnh Thanh Thanh khó chịu tới không thể suy nghĩ, để mặc thân thể từng tấc từng tấc bị nghiền thành bụi.

Lãnh Thanh Thanh cuối cùng vẫn gặp may, khi y không dễ dàng gì mới có thể thở dốc được, là nhi tử kéo y tới một sơn lộ làm bằng đá xanh, hai người nằm bệt dưới đất thống khổ đấm đất, Lãnh Tịnh ngẩng đầu lên, bản thân hắn cũng không biết vừa rồi chạy như ruồi mất đầu đã chạy tới tận đâu rồi, nhìn quanh tứ phía mới phát hiện bản thân đã chạy tới nửa sườn núi của sơn thành. Cả sơn thành bao trùm trong tử tịch, nửa âm thanh cũng không có, ngay cả tiếng trùng kêu cũng không có.

“Tiểu Tịnh, ta sắp chết rồi…” Lãnh Thanh Thanh bốn chân chổng trời tê liệt trên đất.

“Không, cha, ngươi không bị gì hết, giống như ta vừa rồi. Hiện tại ngươi tin rồi đi, chúng ta không có bất cứ cơ hội phản kích nào, chỉ có thể không ngừng chạy trốn.” Lãnh Tịnh nói. “Căn bản không phải vấn đề tốc độ, chỉ cần hắn tiếp cận, chúng ta sẽ chịu sự tập kích đáng sợ. Nhưng mà, chỉ cần kéo dài khoảng cách với gia hỏa đó, tất cả tổn thương đều sẽ biến mất. Trừ không ngừng chạy trốn ra chúng ta không thể làm gì!” Lãnh Tịnh chán nản nói, “Lẽ nào nói gia hỏa đó thật ra là do Vạn Tượng Lâu phái tới sao?”

“Ta cái gì cũng không biết! Tiểu Tịnh, ta sắp chết rồi ta sắp chết rồi…” Lãnh Thanh Thanh khóc lớn nói.

“Cùng đi với ta, ta tin công kích của gia hỏa đó có phạm vi, nếu không trên người chúng ta cũng sẽ không xuất hiện hiện tượng kỳ quái này.” Lãnh Tịnh kéo Lãnh Thanh Thanh dạy, hai người lảo đảo ngả nghiêng chạy xuống núi.

……………..

Chạy trốn trong đêm khuya như hũ nút, không biết nguy hiểm từ nơi nào, hoặc là lúc nào sẽ cuốn tới, hai người chỉ giống như ruồi mất đầu thấy tường thì leo, thấy đường thì chạy, cũng không biết rốt cuộc chạy được bao lâu, Lãnh Thanh Thanh thậm chí cảm thấy lâu như thể đã chạy được một năm.

Cảnh sắc trước mắt càng lúc càng không giống lúc tới, những con đường và hẻm nhỏ càng lúc càng phong bế, càng lúc càng nhỏ hẹp.

Mà cảm giác nguy hiểm tiếp cận lại một chút cũng không giảm bớt, Lãnh Thanh Thanh liều mạng nắm tay Lãnh Tịnh, sau lưng tựa hồ truyền tới tiếng bước chân trầm nặng của quái nhân đó, bước bước bức gần.

Thử quan sát bốn phương tám hướng, trừ hẻm dài và tường vây tối tăm, thì không thấy được gì khác. Lãnh Tịnh đột nhiên nói: “Chúng ta chạy lâu như thế, sao đâu đâu cũng chỉ thấy tường, nhà của người nơi này đều không có cửa chính sao?!”

Quả thật như thế, hồi tưởng lại, suốt đường liều mạng chạy, ngay cả một đại môn cũng không thấy.

“Chỗ đó chỗ đó! Chỗ đó có cửa!” Lãnh Thanh Thanh chỉ bậc thềm cách không xa, quả nhiên cuối bậc thềm đó có một cửa sắt.

“Đó là lối ra sao? Là lối ra của kết giới hoặc pháp trận kỳ quái này sao?” Lãnh Tịnh hồ nghi, đột nhiên cảm thấy phần bụng mát lạnh, hắn dùng tay sờ, lại sờ được một đống máu tươi__ “Vết thương lại xuất hiện rồi!”

“A a!” Lãnh Thanh Thanh nhìn cánh tay mình, cũng bắt đầu xuất hiện dấu vết bị bỏng, “Hắn tới rồi! Hắn lại tiếp cận rồi!”

“Mau!” Lãnh Tịnh gần như liều mạng kéo Lãnh Thanh Thanh chạy tới phiến đại môn duy nhất đó.

Có lẽ vì gia hỏa đó tiếp cận, Lãnh Tịnh cảm thấy có lực hút cực đại đang kéo mình về, di chuyển một bước cũng giống như chân bị đeo chì nặng ngàn cân, một cự ly ngắn ngủi hầu như phải tiêu hết tất cả sức lực của hắn, khi không dễ dàng gì mới tới được hàng rào cửa sắt, hắn dùng sức kéo Lãnh Tịnh lại, ném lên, sau đó bản thân mới liều mạng leo lên.

Bịch một tiếng, hai người đều rớt xuống dưới cửa sắt, mà cảm giác áp bách đáng sợ cùng vết thương thần bí trên người cũng dần dần biến mất.

“Nơi này hắn không vào được?” Lãnh Thanh Thanh kinh hỉ nói.

Nhưng là, đây không phải lối ra, đích xác mà nói, chỉ là một vườn rau mà hàng rào tường viện vây lại, nơi bọn họ ngã xuống tản ra mùi hôi của phân bón, Lãnh Tịnh đứng lên, vườn rau này nhìn vừa bẩn vừa nát, sao có thể chống cự được sự tấn công của gia hỏa đó chứ?

Vừa rồi sức lực hắn dùng để chạy trốn sự tấn công của gia hỏa đó, nếu đặt vào lúc thường cũng là tốc độ thoáng chốc vạn dặm, nhưng dưới lực hút cực đại của quái nhân, lại chỉ miễn cưỡng đủ để chạy thoát mà thôi, nếu ở lâu thêm vài khắc trong phạm vi công kích của quái nhân, sợ là hắn sớm đã thịt nát xương tan, vĩnh sinh vĩnh thế cũng không thể thoát khỏi.

Lãnh Tịnh thực sự nghĩ không thông, tại sao công kích của quái nhân sẽ ngừng ở vườn rau chỉ có một đạo cửa sắt này, hơn nữa cửa sắt này là ai mở ra để bọn họ đột phá kết giới chứ?

“Tiểu Tịnh, chúng ta cứ ở lại đây chờ trời sáng được không?” Lãnh Thanh Thanh bị dọa toàn thân run rẩy nói.

“Không được, ta thấy trong quái thành này sẽ không có ban ngày, nếu chúng ta không chết, gia hỏa đó sẽ không ngừng lại. Cho dù trốn trong vườn rau này, ta nghĩ cũng chỉ được tạm thời, đây là có ai đang gợi ý cho ta.” Lãnh Tịnh nói.

Lãnh Thanh Thanh một khắc cũng không dám buông tay hắn ra, Lãnh Tịnh đứng lên, tỉ mỉ quan sát vườn hoa không lớn này, đột nhiên, hắn tựa hồ được cái gì dẫn dắt.

“Cha! Ngươi chú ý thấy đặc điểm của vườn rau này chứ!” Lãnh Tịnh có chút cao hứng nói.

“Đặc điểm? Vuông vuông vức vức, phân ra thành nhiều khối vuông nhỏ.” Lãnh Thanh Thanh không hiểu nói.

“Đúng a, phân thành nhiều khối vuông nhỏ.” Lãnh Tịnh tỉ mỉ nhìn vườn rau, khu vườn này bị chủ nhân phân thành hình chữ điền (田), tựa hồ là chuẩn bị trồng nhiều loại rau, vuông vuông vức vức, cộng thêm chỗ bọn họ đứng, tổng cộng có mười sáu khối vuông, tổ thành một khối đất vuông vức.

“Có lẽ, đây chính là gợi ý.” Lãnh Tịnh hưng phấn chỉ vườn rau nói: “Nguyên nhân gia hỏa đó không dám vào, chính là cái này!”

“A? Hắn sợ rau sao? Chúng ta có phải đội củ cải vào thì ra ngoài sẽ không sao nữa không?” Lãnh Thanh Thanh cảm động nói.

“Không đúng, ta nghĩ người gợi ý là muốn nói với chúng ta, đây chính là hình thức quái nhân tấn công__ một phạm vi tấn công có trận hình vuông, nguyên nhân quái nhân đó không dám vào, là hắn sợ tiết lộ góc chết trong phương trận tấn công của mình!

Hắn thật là một người cẩn trọng. Nếu hắn vào đây tấn công chúng ta, mà vườn rau nơi chúng ta đứng trùng hợp với phạm vi tấn công của hắn, vậy có lẽ chúng ta nói không chừng có được một phần mười cơ hội đứng trên góc chết, như vậy nhược điểm tấn công của hắn bị vườn rau này làm bại lộ rõ ràng!” Lãnh Tịnh to gan phán đoán.

“Vạn nhất không phải là gợi ý này mà là cái khác thì sao!! Kết giới của Tiểu Tịnh đối với hắn không có tác dụng!” Lãnh Thanh Thanh vội lắc đầu.

“Đích thật tất cả năng lực của ta trước mặt gia hỏa đó đều bị giảm bớt, nhưng hiện tại ta vẫn còn sống không phải sao? Ta tuyệt đối sẽ không chết ở nơi này!” Trong mắt Lãnh Tịnh bắt đầu xuất hiện thần sắc liều mạng, “Ta tuyệt đối sẽ giúp cha thuận lợi rời khỏi đây!”

…………

Quái nhân truy sát Lãnh Tịnh, là gia hỏa ngay cả tiếp cận cũng không chút động tĩnh, bất cứ thuật pháp gì cũng tránh được, thậm chí ngay cả hắn tướng mạo ra sao, Lãnh Tịnh cũng không biết. Quái nhân chỉ cần tiếp cận, thì sẽ tạo đả kích chí mạng cho người trong phạm vi nhất định, mà nếu có thể trong thời gian cực ngắn thoát ly khỏi phạm vi tấn công của quái nhân, tất cả vết thương sẽ biến mất.

Cõ lẽ là vì để truy sát bọn Lãnh Tịnh hiệu quả hơn, cả sơn thành này đều vì một kết giới nào đó mà biến thành một tòa tử thành, vây Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh bên trong, chỉ có khi bọn họ chạy tới một vườn rau bất ngờ xuất hiện, mới miễn cưỡng trốn được sự truy sát của quái nhân.

Tại đây, Lãnh Tịnh tự cho rằng có được một sự gợi ý nào đấy, bắt đầu kế hoạch phản kích.

Lãnh Tịnh phải làm sao để đột phá khốn cảnh thần bí này?

Tất cả kết quả đặc sắc, xin đợi chương sau.

Vạn Tượng thiên – 65

Dưới bầu trời mây đen âm u, con hẻm khiến người nghẹt thở.

Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh vô kế khả thi. Bọn họ một thân bùn đất đứng trong vườn rau nhỏ, Lãnh Tịnh mặc kệ Lãnh Thanh Thanh kỳ kèo kiên quyết ra ngoài. Lãnh Thanh Thanh mắt long lanh nhìn Lãnh Tịnh từ hàng rào sắt cao cao trèo ra, đứng thẳng tại mặt đất trải đá cách hàng rào không xa, mà trong tay hắn chỉ cầm một thanh chủy thủ sáng choang, thanh chủy thủ này là khi mua dạ hành phục đã giắt vào ủng.

Trên đường hẻm khuya khoắt không khí trầm muộn mà ẩm ướt, một lọn gió cũng không có, hơi nước ngưng tụ thành thủy châu trên chủy thủ, thuận theo thân đao trượt xuống, có thể thấy chủy thủ này cũng là vật phi phàm.

Dưới sự chú mục khẩn trương của Lãnh Thanh Thanh đang ôm hàng rào sau lưng, Lãnh Tịnh quay người, đối mặt Lãnh Thanh Thanh, đồng thời chầm chậm nâng chủy thủ lên, di chuyển gần gương mặt mình, thông qua ảnh phản chiếu của chủy thủ, Lãnh Tịnh có thể thấy được tình hình sau lưng.

Quái nhân cứ muốn bức tới gần hắn không buông đó, nếu nói là hắn cẩn trọng, không bằng nói là hắn tự ti. Tất cả thế công của hắn, đều là xuất phát từ sau lưng. Lãnh Tịnh cho rằng tư thế này vừa khéo có thể kịp thời phản chiếu tình hình sau lưng, không cần thuật pháp gì cả, phương pháp đơn giản nhất luôn là phương pháp hiệu quả nhất.

Lãnh Tịnh duy trì tư thế đó, không động đậy, Lãnh Thanh Thanh cũng không dám thở mạnh.

Tịch lặng vô cùng.

Lãnh Thanh Thanh lần đầu tiên nghe rõ được tiếng thở và tiếng tim đập của mình. Y nuốt từng ngụm nước bọt, khẩn trương tới muốn ngất. Tay nắm chặt hàng rào sắt không tự chủ được phát run, ngay cả răng cũng run cầm cập theo. Y khẩn trương ôm củ cải lớn trong lòng.

Y cần một vài thứ để chống đỡ mới không sụp đổ tinh thần, mà củ cải trắng nhổ ra từ trong vườn này là thứ duy nhất có thể khiến y hơi an tâm.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Qua bao lâu rồi? Không biết, Lãnh Thanh Thanh cảm thấy đã lâu như thể một năm, có loại ảo giác quái nhân đó vĩnh viễn cũng sẽ không xuất hiện, tinh thần vốn căng thẳng cũng trở nên lơ là. Y muốn gọi Lãnh Tịnh một tiếng, hắn đứng yên không động đã lâu rồi, nhưng cổ họng khản đặc một chút âm thanh cũng không phát ra được.

Nguy hiểm đã qua rồi sao!? Y và Tiểu Tịnh đều sẽ yên ổn về nhà… Lãnh Thanh Thanh cầu nguyện liên tục. Những suy nghĩ đáng sợ không hay đó lại liên tục ào lên, y cố gắng khống chế mình đừng nghĩ tới những chuyện không may mắn đó, nhưng suy nghĩ khiến người bi thương lại giống như dòng sông nước lớn cuồn cuộn nhấn chìm y.

Lãnh Thanh Thanh cảm thấy mình thở không nổi, mũi y chua xót, suy nghĩ không may khiến hai mắt y dần bị nước mắt làm mơ hồ, mà y thì vẫn đang tự thuyết phục mình: “Nghĩ về khía cạnh tốt đi!”

Nước mắt cuối cùng vẫn cuồn cuộn rơi xuống, Lãnh Thanh Thanh không biết đó là do bị dọa hay là sao, tóm lại theo nước mắt tuôn ra, y cũng sắp bị đè ép tới tan vỡ.

Rất sợ!!! Sợ chết rồi!!!

“Ta đã bảo ngươi đừng tới, ta nói ngươi sẽ hối hận.” Lãnh Tịnh gian khổ nói một câu.

“Ta không sợ…” Lãnh Thanh Thanh nghẹn ngào nói, y ôm củ cải trắng thuận theo hàng rào trượt xuống, dường như ngay cả khí lực đứng cũng mất luôn.

Máu thuận theo dạ hành y của Lãnh Tịnh chậm rãi chảy xuống, bên chân hắn hình thành một vũng máu nhỏ. Vết thương ở phần bụng từng chút một tách ra, Lãnh Tịnh không động đậy, hắn nhìn thấy rất rõ ràng, bên Lãnh Thanh Thanh một chút phản ứng cũng không có, nói rõ vị trí Lãnh Thanh Thanh đứng nằm ngoài phạm vi công kích của quái nhân, vậy mình đã ở ngay rìa phạm vi công kích.

Gia hỏa đó chậm rãi lại gần. Lãnh Tịnh nhìn chủy thủ của mình, một thân ảnh mơ hồ chậm rãi xuất hiện ở giữa.

Là gia hỏa đó. Hắn lại tới rồi.

Lúc này, Lãnh Thanh Thanh cảm thấy khí tức nguy hiểm nóng bức, y chậm rãi ngẩng đầu, chỉ thấy quanh thân Lãnh Tịnh đều như có lợi đao chém qua, máu tươi phun trào, bên chân hắn hầu như hình thành một vũng máu đọng đỏ tươi, mà y lại không cách nào thấy được sau lưng Lãnh Tịnh rốt cuộc là cái gì. Đó là một đoàn sáng kịch liệt, chỉ cần nhìn một cái sẽ có thể khiến mắt như bị mù, cho dù đang đứng trong nơi được coi là ‘khu vực an toàn’__ trong vườn rau, Lãnh Thanh Thanh vẫn bị cỗ sức mạnh cường đại đè ép không thể ngẩng đầu, y cắn chặt răng, liều mạng nâng tay, bất luận thế nào, y cũng phải giúp nhi tử!

“A a a a a a a a a!!!” Lãnh Thanh Thanh dùng hết sức toàn thân phát ra tiếng gầm phẫn nộ nhất cả đời, sau đó cố gắng dùng toàn lực ném củ cải ra.

Ném chết tên láo toét ngươi!! Lãnh Thanh Thanh còn chưa nói câu đó ra, đã bị đè nằm úp triệt để, đầu cũng vùi sâu vào trong đất.

……………

Mà Lãnh Tịnh lại liều mạng theo tình huống khác, với nguy hiểm sẽ bị xé nát, lần này hắn kiên trì đợi gia hỏa đó tiếp cận, chuẩn bị nghịch lưu mà lên, dùng xác suất một phần mười cho gia hỏa đó một kích chí mạng.

Tâm ý đã quyết, Lãnh Tịnh kẹp chủy thủ giữa hai hàm răng, cắn chặt, đột nhiên quay người. Vết thương trên người càng lúc càng nhiều, càng lúc càng sâu, mà hắn lại giống như đang đứng giữa trung tâm lốc xoáy gian nan ngược gió tiến tới, lao vào trung tâm công kích.

Còn kém một chút! Hắn xác định gia hỏa đó đang ở trong cự ly rất ngắn! Còn kém chút nữa! Lãnh Tịnh đã thấy được đường nét của gia hỏa đó, hắn cầm chủy thủ, muốn thi hành kích cuối cùng.

Nhưng mà, khi chủy thủ của hắn đã chạm tới gia hỏa đó, cánh tay phải cầm chủy thủ đột nhiên bay ra. Thật là thất bại trong gang tấc!!! Lãnh Tịnh cảm thấy mình tựa hồ đã chia năm sẻ bảy.

Mà một biến cố chen ngang đã quấy nhiễu tất cả kế hoạch, một củ cải trắng đột nhiên bay tới. Khi củ cải rớt xuống đất, công kích của gia hỏa đó cũng đột nhiên dừng lại. Lãnh Tịnh ngã xuống đất, vết thương lại biến mất, cánh tay bị đứt và thân thể bị phân tách cũng hồi phục như lúc đầu. Hắn ngã gục dưới đất, không chút động đậy, tựa hồ còn chưa hồi phục từ thương tích kịch liệt vừa rồi, mà củ cải thì lăn vài vòng, dừng lại.

“Ách… ta thực sự quá nóng ruột rồi…” Lãnh Tịnh thấp giọng nỉ non. Rất lâu, hắn mới rên rỉ chậm rãi đứng dậy. Sờ tìm chủy thủ của mình.

Một lần nữa, hắn đứng lên, vẫn duy trì tư thế đối lưng vừa rồi, cầm chủy thủ, đợi quái nhân tiến công lần nữa.

Mà Lãnh Thanh Thanh rõ ràng không có lực tinh thần kiên nhẫn không khuất phục của hắn, sau đợt công kích đầu tiên đã chúi đầu xuống đất, thực sự không động nổi nữa.

_____________

Tất cả lại như một vòng tuần hoàn, lại hồi phục tịch lặng, không khí lại ngưng kết.

Chẳng qua, lần này Lãnh Tịnh đối lưng với địch nhân, khóe miệng nhướng lên nụ cười khó phát giác, hắn vô cùng cảm tạ vận mệnh để cho hắn gặp được vị dưỡng phụ mơ hồ Lãnh Thanh Thanh này.

Vô cùng cảm tạ.

Hơi khác với vừa rồi là, trong không khí tựa hồ có thêm chút vị đạo sốt ruột vi diệu, Lãnh Tịnh và gia hỏa đó, trong hai người có một người đã bắt đầu cuống lên rồi.

___________

Tâm tình của ‘hắn’ trước nay chưa bao giờ khó chịu như hiện tại, cuống quýt và không dám xác định. ‘Hắn’ vô cùng ghét cảm giác này. Từ trước tới nay chưa từng có tình trạng này, những thú săn vốn để chơi đùa biến thành thứ buồn nôn khiến hắn nghiến răng nghiến lợi nhưng lại giết không được. Nhưng mà nhưng mà, ‘hắn’ nổi danh là cẩn trọng, ‘hắn’ tuyệt đối không để có nửa kẻ hỡ hoặc thất thủ. ‘Hắn’ luôn luôn phủ quyết cái thứ ‘không xác định’ này, ‘hắn’ không bao giờ đánh cược.

Nhưng mà, lần này ‘hắn’ không thể không cược, là hai cái thứ buồn nôn giết sao cũng không chết này bức hắn! Thứ nhất, tên trẻ tuổi đó thật sự là quái vật đáng chết! Chưa từng có ai có thể kiên trì lâu như thế trong sát trận của ‘hắn’! Thậm chí có thể lao tới tiếp cận mình, hơn nữa chỉ còn kém một chút nữa thôi! Vừa rồi thật sự dọa chết ‘hắn’!! Tim ‘hắn’ cho tới giờ vẫn còn đập thình thịch! ‘Hắn’ không xác định lần sau mình có thể thành công giết chết quái vật đó không!

Điểm thứ hai, củ cải đáng chết đó là chuyện gì đây?!!!! Tại sao lại đúng lúc xuất hiện ngay góc chết duy nhất của sát trận!? Là trùng hợp sao?! Hay là cố ý!! Không, cái này vẫn chưa cần phải suy nghĩ, việc khẩn cấp trước mắt là, quái vật đáng chết giết không chết đó có chú ý tới tiểu tiết này không! Củ cải nằm ở góc chết! Sẽ chú ý sao? Hay là không chú ý đây?! Tại sao tại sao?! Hắn ghét nhất là cảm giác này! ‘Hắn’ không thể xác định tên trẻ tuổi đó rốt cuộc có chú ý tới góc chết của mình không!

‘Hắn’ không thể không cược một lần!!

Nếu không hoàn thành nhiệm vụ, thì bản thân sẽ… hậu quả không thể tưởng tượng! Nhất thiết phải! Cho dù phải thử thứ hắn ghét ghét nhất, là cược, hắn cũng nhất định phải giết tên trẻ tuổi đó!

Xem bộ dáng tên trẻ tuổi đó, chắc hắn không chú ý đến góc chết đi? Vẫn áp dụng tư thế ngu xuẩn vừa rồi, hừ hừ… tới lần nữa vậy.

Đợi một chút, bầu trời đó là sao? Chuyện gì đây?

…………………….

Bầu trời… Lãnh Thanh Thanh khó khăn rút đầu khỏi đất, mê mang nhìn trời.

Thật là kỳ quái, bầu trời đêm phía bắc thế nhưng xuất hiện một tia sáng, một tia dương quang từ trong mây đen rọi ra, bầu trời nửa đêm xuất hiện kỳ cảnh này, thật sự quá quái dị, tình hình này giống như bầu trời tách ra một đường nứt.

“Kết giới quá thừa rồi.” Lãnh Tịnh lạnh lùng nói, “Ngươi cũng đợi hết nổi rồi đi! Tới tử chiến một trận nào!”

Khí lưu và cảm giác áp bách như lốc xoáy lại tiếp cận, lần này, Lãnh Tịnh đột nhiên quay người, hắn sớm đã âm thầm đem vẽ phần chu vi dưới chân mình thành nhiều ô vuông, hướng hắn lao tới không phải là trung tâm tấn công nữa, mà là nơi củ cải của Lãnh Thanh Thanh rớt xuống__

Nếu chuyển đổi một chút, đó chính là khu vực từ vị trí hắn đứng tiến về bên phải một ô, ở đó chính là góc chết của gia hỏa kia!

Chính là dựa vào việc củ cải rớt tại đó vẫn không gặp chuyện gì.

Tuy vẫn toàn thân máu me đầm đìa như cũ, lần này Lãnh Tịnh thành công tới được góc chết, có được thoáng chốc thở dốc.

Gia hỏa đó thấy tình hình không hay, vội vã biến hóa vị trí của mình, ý đồ thay đổi phương vị của góc chết. Lãnh Tịnh tính toán hơn người cũng nương theo chuyển động của hắn mà bám sát góc chết, tư thế một hơi chạy trốn bắt đầu phát sinh biến hóa kỳ diệu, Lãnh Tịnh dần nắm được chủ động. Cái này cũng giống như trò chơi nhảy lò cò của tiểu hài tử, một khi chọc thủng mặt thật công kích của quái nhân, Lãnh Tịnh liền cảm thây phương thức tấn công này thật ra vừa riêng biệt vừa xuẩn ngốc__ Quái nhân đó chưa từng hiểu được nên làm sao chủ động xuất kích, chỉ là một hơi dựa vào phạm vi công kích của trận hình vuông, tuy trong trận hầu như là vạn năng tất sát, nhưng lại có một góc chết, giống như khi thượng thiên ban cho người này năng lực đáng sợ, đồng thời cũng lại gán cho hắn một giới hạn buồn cười.

Mà phát hiện góc chết này nhanh chóng như vậy, phải tính công thuộc về củ cải may mắn của Lãnh Thanh Thanh.

Cơ hội nghịch chuyển cục thế đã tới rồi, quái nhân liên tục thay đổi trận thế vẫn không tạo ra được phương pháp giải quyết hiệu quả nào, cuối cùng cấp bách không thể đợi đã gom góp dũng khí duy nhất một lần trong đời, trực tiếp lao về phía Lãnh Tịnh. Lãnh Tịnh cũng tại đó đồng thời thấy được chân diện mục của quái nhân__ Chẳng qua là một nam nhân bình thường sắc mặt thống khổ, da mặt vàng vọt, mặt đầy mồ hôi, có thể thấy áp lực Lãnh Tịnh mang tới cho hắn không nhỏ.

Khi hắn cầm một thanh trủy thủ hét lớn “chết đi” và lao tới, Lãnh Tịnh đã không chút bận tâm đến thương tích trên người mình, y giơ nắm tay lên, hung hăng đánh ngã nam tử.

Khi nam tử thổ huyết ngã xuống, lập tức, sát trận biến mất.

Thì ra kẻ thao túng được sát trận bao bọc, bản thể cũng chỉ là một người bình thường mà thôi.

“Năng lực của ta không còn rồi…” Nam tử miệng đầy máu, ngã dưới đất nghẹn ngào ngọng nghịu nói: “Ta sắp chết rồi…”

“Tại sao con hẻm cổ quái này vẫn không biết mất?!” Lãnh Tịnh từ cao nhìn xuống thẩm vấn.

“Đó không phải là năng lực của ta, đó là… một người khác… do ‘Chức Mộng Sư’ tạo nên… nhưng mà, xem ra nàng cũng sắp không được rồi… kết giới… nứt ra rồi… ngươi lập tức sẽ giết hai chúng ta… hỗn đàn… đi chết đi… kiếp sau cũng không muốn thấy ngươi…” Nam tử thổ ra một ngụm máu, ngã bệt dưới đất không động đậy nữa.

Quả nhiên, khi đường cách trên bầu trời dần rộng ra, cảnh sắc xung quanh cũng dần tan biến, khi con đường như mộng quỷ xung quanh tan thành mây khói, Lãnh Thanh Thanh và Lãnh Tịnh phát hiện bọn họ đều đang ở trong vườn rau hậu viên của sơn trang tổng bộ Thần Thông Môn, mà nam tử vừa chết đó nhanh chóng biến thành một cỗ thi khô, nằm dưới chân Lãnh Tịnh.

……………….

Lãnh Thanh Thanh toàn thân bùn đất chạy qua, ngẩng đầu nhìn Lãnh Tịnh cũng đồng dạng bùn đất đầy người, Lãnh Tịnh sắc mặt ngưng trọng nói: “Ta ở trong kết giới của Chức Mộng Sư này gần như liều mạng giải phóng lượng lớn long khí và sức mạnh, nhưng đều lập tức bị kết giới hút lấy, khiến ta cảm thấy bản thân giống như một phàm nhân vô lực. Sau đó kết giới vì hút quá nhiều không thể thừa nhận nổi, cho nên nứt ra, vì thế ta nghĩ gần đây nhất định còn có một cỗ thi thể bất thường.”

“Ta nghĩ Tiểu Tịnh ngươi nói là cái đó!” Lãnh Thanh Thanh chỉ bầu trời sau lưng hắn. Giữa không trung trôi nổi một cỗ nữ thi tản phát hào quang.

Tham lam vô hạn hút lấy lượng lớn sức mạnh long thần, kết quả sẽ thế nào đây?

Đương nhiên là lập tức có được đặc quyền muốn gì làm nấy, mới đầu, nàng vui mừng như điên, trong đầu hiện lên vô số nguyện vọng và suy nghĩ, muốn lợi dụng sức mạnh vô tận này lập tức thoát ly Vạn Tượng Lâu! Muốn thống trị tam giới thành chí tôn nữ đế! Muốn… rất nhiều rất nhiều! Nhưng mà, nàng trước tiên phải dùng sức mạnh long thần to lớn này để tạo dựng hình tượng hoàn mỹ cho mình! Một hình tượng nữ thần vương chí tôn chí mỹ quân lâm thiên hạ!!! Nàng phải trở thành nữ thần đẹp nhất!

Thế là, theo mỗi lần liều mạng của Lãnh Tịnh trong kết giới, sức mạnh long thần đó không ngừng bành trướng, cho tới khi nàng chết đi trong sự vui sướng điên cuồng.

Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh, và rất nhiều người đều phát hiện cỗ nữ thi chí tôn chí mỹ, vô pháp dùng ngôn ngữ hình dung này, nữ thi trôi giữa không trung, duy trì tư thế tuyệt mỹ mở rộng sáu chiếc cánh trắng tuyết, đỉnh đầu có vòng sáng kim sắc, chân dẫm lên kim liên chín cánh, có tia sáng ngũ sắc vây quanh, bất cứ vật thể nào tiếp cận tia sáng đều lập tức bị đốt thành tro bụi. Với nữ thi ở giữa, quang vũ ngũ sắc không ngừng rơi xuống, đám người gần đó ầm ầm bái lễ với nữ thi, chỉ sợ trong tam giới trừ Lãnh Tịnh ra, không ai có thể thay người thao túng kết giới tuyệt đỉnh đáng thương__ Chức Mộng Sư này chôn cất thi thể.

Vạn Tượng thiên – 66

Bạch Điêu một mình ở lại nhà thuê rất không kiên nhẫn.

Cũng không biết chuyện gì, Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh đi một đêm cũng không về, theo lý mà nói hiệu quả hành sự của Lãnh Tịnh sẽ không chậm như thế mới phải, nói không chừng lại mang xà ba đi đâu dạo chơi rồi. Bạch Điêu quyết định tự đi ra ngoài dạo.

Trước khi đi dạo, Bạch Điêu thực sự quá đói, liền chuyển sang ăn chút đồ trong phòng của Lãnh Thanh Thanh ở khách điếm. Phòng của Lãnh Thanh Thanh có rất nhiều thứ ngon, tùy tiện bày loạn khắp nơi, mỗi lần Lãnh Tịnh đi vào phòng y, luôn đem tất cả điểm tâm của Lãnh Thanh Thanh ném hết ra ngoài

Một lần__ nghe nói là đã sinh dòi, sau đó Lãnh Thanh Thanh liền nước mắt cuồn cuộn theo Lãnh Tịnh xin tiền mua đồ ăn vặt, lắc mông đi mua một núi lớn. Cứ thế tuần hoàn lặp lại, Lãnh Thanh Thanh cực thích đồ vặt thậm chí có một lần vì tức giận Lãnh Tịnh, liền mua một đống bánh kem về xếp thành cái nhà nhỏ trong phòng, sau đó biến thành đại bạch xà chui vào, liều mạng mà ăn.

Cho nên, trong phòng của xà ba chính là thiên đường đồ vặt a. Bạch Điêu nhảy vào, tìm kiếm thứ mình thích ăn, rất nhanh đã bưng ra một đống bánh đủ màu đủ dạng.

Trước tiên ăn cái nào thì tốt đây? Bạch Điêu chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn trúng một cái hộp vừa thô vừa cao, hộp dùng bạch kim phục sức, bên trong nhất định là điểm tâm danh tiếng! Bạch Điêu hưng phấn dùng vuốt mở chiếp hộp xinh đẹp ra.

Bất ngờ là, trong hộp không phải mỹ thực, mà là tia lửa đột nhiên bắn ra, Bạch Điêu giật mình, tia lửa đó hóa thành pháo hoa chọc trời, ầm một tiếng vang lớn rồi bay thẳng lên trời, ngay cả nóc nhà cũng bị chọc ra một lỗ lớn, thông qua lỗ lớn trên nóc, có thể thấy trên trời bùng ra diệm hỏa năm màu lục sắc.

Bạch Điêu vỗ ngực, dọa chết rồi, nếu không phải nó tránh nhanh, móng vuốt của nó đã bị thiêu cháy rồi, Lãnh Thanh Thanh chết tiệt, làm gì lại để thứ nguy hiểm này cạnh người?!

Sau khi ngốn cho đã, Bạch Điêu tâm viên ý mãn chùi mép, lắc người biến thành mỹ nam như băng liên, học theo bộ dáng Lãnh Tịnh, hiên ngang đi dạo phố.

Khi nó vừa bước ra khỏi cửa, trời liền đổ mưa. Tiếp theo, một nam nhân thân đầy máu lảo đảo chạy tới, khi tới trước cửa Lãnh phủ, liền tông đầu vào cửa, rồi không dậy nổi nữa.

Bạch Điêu nhìn xung quanh không người, liền muốn đem gia hỏa xui xẻo này kéo sang cửa nhà hàng xóm, ai biết nam tử đó lại nắm chặt cổ chân Bạch Điêu.

“Cứu…” Nam tử chỉ nói một chữ, liền ngất đi, nhưng tay vẫn nắm chặt chân Bạch Điêu không buông. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Bạch Điêu tha nam tử này vào trong phòng, tay nam tử dần buông lỏng ra.

Cuối cùng cũng buông rồi sao?! Bạch Điêu cười âm hiểm, rồi ném nam tử ra ngoài, ai biết nam tử lại mơ mơ hồ hồ tỉnh lại, lại nói một chữ “cứu”, lại nắm cổ chân Bạch Điêu không buông, lại ngất đi.

Bạch Điêu chỉ đành tha nam tử lên giường Lãnh Tịnh, nam tử lúc này mới buông tay ra, Bạch Điêu vội lấy dây thừng, muốn trói gia hỏa này lại rồi ném đi, nam tử đột nhiên lại mở mắt ra, “cứu”, thế là lần này nắm cổ tay Bạch Điêu không buông.

A a a a a a a a! Ta căn bản không muốn cứu ngươi a! Nào lại thế được!! Bạch Điêu tức giận dậm chân.

………………

Lại nói về Lãnh Tịnh, sau khi thu xác cho nữ tử, hắn dùng hàn khí bao quanh di thể nữ tử, rồi ngưng thành hàn băng bọc lấy di thể, sau đó mới đem nữ thi vùi sâu trăm trượng. Cho dù như thế, long khí chậm rãi lộ ra trên người nữ thi vẫn ảnh hưởng đến địa mạch nơi đó, dẫn tới phong thủy đột biến.

Khi Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh trở về tiểu viện trú tạm, ai nấy đều mệt mỏi cực điểm, trên người cũng toàn là bùn dất, rõ ràng vô cùng dơ bẩn. Lãnh Thanh Thanh đã biến thành đại bạch xà đội củ cải bự của y, vô lực chậm rãi bò vào nhà.

Lãnh Tịnh thì lại kéo đuôi y lại, bảo y đi tắm trước.

“Chỗ này căn bản không có thủy trì a… để cha ngủ cái đã…” Đại bạch xà không có tinh thần nói.

Tiểu bạch long cũng biến về chân thân, dùng đuôi gõ ra một hố sâu trên đất, sau đó cưỡng ép kéo đại bạch xà vào, gọi vũ vân tới tắm rửa.

Thế là đại bạch xà đội củ cải và bạch long bắt đầu chen chút tắm rửa trong thủy trì.

Lúc này, một nhóm sát thủ đột nhiên từ bờ tường nhảy xuống, hét: “Mau giao Vệ Phong Vân ra đây!” [Vệ Phong Vân chính là nam tử vừa rồi Bạch Điêu cứu.]

Nhưng khi nhóm sát thủ nhìn rõ được tình cảnh đáng sợ long xà tắm rửa trong viện, toàn bộ kinh sợ, chỉ có sát thủ đầu lĩnh trấn định nói: “Không cần sợ! Đây là một loại ảo trận trong võ lâm! Những cảnh tượng này là ảo ảnh trong trận pháp! Không cần sợ, chúng ta xông vào, đánh vỡ ảo trận, bắt Vệ Phong Vân!” Thế là mấy sát thủ đó không tiếp tục kinh hoảng, đều cầm đao kiếm giương nanh múa vuốt chém tới chỗ bạch long.

Bạch long nhẹ nhàng nhấc vuốt lên đập mấy người này xuống, đầu lĩnh bị đè ngã xuống đất kinh hô: “Sai rồi! Đây không phải là ảo trận! Mà là Quy Nguyên Du Long trận! Chúng ta phải chiếu theo bộ pháp thiên canh bắc đẩu mà đi, nếu không sẽ bị du long trong trận pháp tập kích!”

Thế là một đám sát thủ hắc y lại nhảy nhảy nhót nhót theo cái gọi là bộ pháp, miệng còn niệm “sinh môn tả, tử môn bắc, thiên can địa chi…”

“Cút.” Bạch long từ trong thủy trì bò ra, chặn ngang trước mặt đám sát thủ.

“Không tốt! Mọi người đi sai bộ pháp rồi! Chạm tới cơ quan! Du long sát cục đã bị mở rồi! Mau lùi!” Đầu lĩnh kinh hô một tiếng, tất cả sát thủ lập tức chạy trốn mất dạng.

…………………

Cuối cùng Lãnh thị phụ tử tắm rửa xong đi vào phòng, gọi Bạch Điêu ra làm cơm dọn giường. Nhưng mà, lại thấy một nam tử tuấn tú đang nằm trên giường Lãnh Tịnh, lúc này mỹ nhân Bạch Điêu đang thâm tình cuồn cuộn chăm chú đút hắn uống dược, một cảnh tượng thật hài hòa a.

Bạch Điêu thấy hai người tiến vào, liền mỉm cười với nam tử thần bí Vệ Phong Vân đó rồi nói: “Ách, Vệ công tử, ta giới thiệu một chút, hai người vừa vào này là… ân, vị này là chủ nhân của ta, tên Lãnh Thanh Thanh, vì ta tuổi nhỏ bị bán vào Lãnh phủ, Thanh Thanh thiếu gia đối với ta rất tốt, cho nên sau khi gia đạo Lãnh gia sa sút, ta vẫn xem Lãnh Thanh Thanh thiếu gia là chủ nhân của mình. Mà vị công tử đó là Lãnh Tịnh, hắn là dưỡng tử trên danh nghĩa của Thanh Thanh thiếu gia.”

Vệ Phong Vân gật đầu nói: “Đa tạ ân cứu mạng của các vị, tại hạ Vệ Phong Vân, là Trấn Viễn đại tướng quân của đương triều, vì rơi vào cạm bẫy của kẻ gian mà bị truy sát, nhờ Bạch công tử tương cứu, ân này nhất định hồi báo!” Ánh mắt hắn nhìn sang Bạch Điêu, là ánh mắt đưa tình.

Lãnh Thanh Thanh và Lãnh Tịnh không nói một lời lui ra ngoài, ngày xuân của Bạch Điêu đến rồi sao?

Bạch Điêu cũng theo ra, chọc ngón tay nói: “Thiếu đông gia, vốn ta không muốn cứu nam tử đó, nhưng sau khi hắn tỉnh lại liền nói ta rất đẹp, còn nói rất nhiều lời dễ nghe, còn là đại tướng quân, ta đột nhiên có cảm giác nhất kiến chung tình… thiếu đông gia, ta nghĩ ta… có… ta có lẽ không thể tiếp tục theo các ngươi được nữa… ta muốn ở cùng Phong Vân…”

“… … Tùy tiện đi.” Lãnh Tịnh = = nói.

………………

Ba ngày sau.

Lãnh Tịnh ngồi trên xe lăn của mình sưởi nắng nghiên cứu cuộn tông trộm ra được từ Thần Thông Môn, Lãnh Thanh Thanh nghiêm cứu mì củ cải của y.

Mà tình cảm của Bạch Điêu và Vệ Phong Vân tiếp tục dâng độ. Còn không phải sao, Bạch Điêu đang dìu Vệ Phong Vân ra khỏi phòng bước đi trong viện.

“Tịnh công tử sao lại…” Nhìn bộ dáng Lãnh Tịnh, Vệ Phong Vân giật mình.

“Lãnh Tịnh thiếu chủ thân thể không tốt, thỉnh thoảng sẽ ngồi xe lăn!” Bạch Điêu nói lấy lệ. Vệ Phong Vân gật đầu: “Ta quen biết một đại phu không tồi, có thể điều dưỡng cho Tịnh công tử. Điêu Điêu, ngươi cả ngày chăm sóc người khác, bản thân cũng phải bảo trọng a!”

“Vân Vân, ngươi thật tốt!” Bạch Điêu dịu dàng cười, đỡ tay hắn: “Ngươi mau khỏe lên.”

“Ân, ta sẽ mang Điêu Điêu về phủ, hồi bẩm lão phu nhân, để bà đồng ý hôn sự của chúng ta.” Vệ Phong Vân vuốt cằm Bạch Điêu cười nói.

Lãnh Tịnh = = ngẩng đầu nhìn họ một cái.

Lúc này, một đám hắc y nhân lại lần nữa từ trời giáng xuống, kẻ đi đầu cười lạnh: “Vệ Phong Vân! Hôm nay cuối cùng cũng tóm được ngươi! Mau chịu chết đi!”

“Điêu Điêu! Ngươi mau đi!” Vệ Phong Vân biến sắc.

“Cẩn thận trận pháp! Mọi người lên!” Hắc y nhân một tiếng hạ lệnh, lao lên, Vệ Phong Vân lập tức triền đấu với họ.

“Vân Vân a!” Bạch Điêu khẩn trương, cũng gia nhập chiến cục. Vệ Phong Vân không ngờ Điêu Điêu nhìn như nhu nhược lại có võ công xuất sắc như thế, hắn vốn không đủ thể lực có Bạch Điêu trợ giúp, đối phó mười tên sát thủ đã dư dả.

Ngay lúc này, một tên sát thủ đột nhiên gác kiếm lên cổ Lãnh Tịnh vẫn ngồi kia: “Dừng tay! Nếu không ta giết hắn!”

Bạch Điêu làm như không nghe, một chưởng vỗ bay một người, hung tợn nói: “Tuyệt đối không cho phép các ngươi tổn thương Vân Vân!”

“Điêu Điêu! Tịnh công tử gặp nguy hiểm!” Vệ Phong Vân che ngực nhắc nhở.

“Chỉ cần ngươi không sao là được!” Bạch Điêu thâm tình nhìn hắn nói.

Hắc y nhân thấy uy hiếp không có tác dụng gì, nháy mắt với nhau một cái, nâng cả Lãnh Tịnh lẫn xe lăn lên.

“Nếu muốn công tử tàn phế này bình an, thì tới Ngũ Lý Bình dùng khẩu cung của ngươi chuộc người!” Hắc y nhân lưu lại một câu, rồi đều tản đi.

“Điêu Điêu! Tịnh công tử bị bắt rồi! Phải làm sao mới tốt?! Ta hiện tại bị thương, không thể đánh thắng đám người đó… ai, chỉ cần có thể liên lạc được với tướng quân phủ là tốt rồi… Điêu Điêu ngươi có thể thay ta đi một chuyến không?” Vệ Phong Vân nhíu mi nói.

“Vân Vân, ta nhất định sẽ làm được!” Bạch Điêu nghiêm túc gật đầu.

Thế là Bạch Điêu đeo túi hành trang lên đường.

Vệ Phong Vân một mình lưu lại trong đình viện, nhớ tới còn có Lãnh Thanh Thanh tú lệ ngon cơm, đột nhiên cảm thấy hạ thể bắt đầu bốc hỏa. Đáng chết, chẳng qua mới ba ngày mà thôi, đã nhịn không nổi nữa rồi!

Kỳ thật hắn vừa ý nhất, vẫn là Tịnh công tử vân đạm phong khinh kia, người ưu nhã phi thường như thế, ăn được nhất định mỹ vị vô cùng, đáng tiếc bị Thiết Huyết Môn bắt đi. Không sao, chỉ cần tên Bạch Điêu ngốc đó kịp thời thông báo tướng quân phủ, phái đại đội binh mã tới, hắn liền có thể dễ dàng thoát hiểm, cũng có thể hồi phục thân phận tôn quý đại tướng quân của mình.

Muốn trách, tất cả phải trách ba năm trước, hắn trúng quỷ kế của vu nữ biên cương, luyện dùng dương bổ dương công, từ đó hắn liền chìm sâu trong biển dục vọng không thể tự thoát, ban ngày là đại tướng quân, đến tối liền là dã thú cơ khát. Gần đây vì liên tục cưỡng bức mấy công tử danh gia Giang Nam, mới bị Thiết Huyết Môn nhắm vào, ngàn dặm truy sát. Chẳng qua, mệnh chưa phải chết, thế nhưng cho hắn gặp được Bạch Điêu mỹ nhân võ công cao cường lại ngu ngốc, thật là trời giúp hắn!

Hiện tại, hắn đã nhịn ba ngày, nếu còn không tìm con mồi hợp khẩu vị, cỗ hỏa trong thân thể sẽ thiêu cháy hắn. Thế là hắn bước mau về trù phòng chỗ Lãnh Thanh Thanh đang ở.

Đáng chết, là dục hỏa làm mình hoa mắt sao? Vệ Phong Vân nhu nhu mắt, trong phòng rõ ràng là một con đại bạch xà đội củ cải trắng!

Nhìn kỹ lại, quả nhiên là hoa mắt, đó chẳng qua là Thanh Thanh mỹ nhân đội củ cải mà thôi.

Vệ Phong Vân cười tà một cái, từ sau lưng ôm lấy Lãnh Thanh Thanh.

Lãnh Thanh Thanh quay đầu, đột nhiên trề môi.

………….

“Công tử là kỳ nhân bố trận, chúng ta đã rất mạo hiểm, thực sự là công tử có điều chưa biết, Vệ Phong Vân đó là hái hoa đại tặc!” Mấy hắc y nhân chắp tay cung kính nói với Lãnh Tịnh.

“Ta hiểu rồi, các ngươi đưa ta về đi.” Lãnh Tịnh nói.

“Nhưng mà, vì an toàn của công tử, vẫn nên để chúng ta bắt Vệ Phong Vân xong hãy nói, chỉ sợ thiếu niên tên Điêu Điêu vừa rồi quấy nhiễu, lúc này Vệ Phong Vân sợ là đã chạy thoát!” Thủ lĩnh Thiết Huyết Môn nói: “Thất bại trong gang tấc mà, chúng ta truy sát Vệ Phong Vân đã nửa năm rồi.”

“Ta nghĩ các ngươi hiện tại trở về, vừa lúc có thể thu xác cho hắn.” Lãnh Tịnh không cho là đúng nói.

“A?” Hắc y nhân quay mặt nhìn nhau.

………………….

Lại nói, lúc này trong tiểu ốc Lãnh thị.

Bạch Điêu và Lãnh Thanh Thanh mang nụ cười âm hiểm nhìn Vệ Phong Vân bị trói như cái bánh chưng.

“Vân Vân, ngươi thật khiến ta thất vọng quá.” Bạch Điêu ôm tay nói, “Ngươi cho rằng ta dễ lừa thế sao?”

“Kỳ thật chúng ta là yêu quái!” Lãnh Thanh Thanh ra vẻ tà ác cười hiểm.

“Ngươi đồ lừa gạt!” Bạch Điêu cũng tà ác cười lạnh.

Thế là______________

“Ngàn cân điêu điêu áp!”

“Vạn đạo xà xà ảnh!”

“A a a a a ~~~~~ cứu ~~~~”

Trong phòng truyền tới tiếng kêu thảm không giống người.

Cuối cùng, Vệ Phong Vân còn một hơi thoi thóp bị Thiết Huyết Môn mang đi, Bạch Điêu vô cùng thất vọng, chán nản một thời gian dài, mỗi ngày lặng lẽ đi nhà xí, lặng lẽ ăn cơm, lặng lẽ bị Lãnh thị phụ tử nô dịch.

Lại là một ngày mưa nhiều, Bạch Điêu một mình đứng trước cửa, chuẩn bị đi mua đậu phụ mà Lãnh Thanh Thanh thích ăn.

Nhưng, một cánh tay mang theo vết máu từ bên khung cửa thò vào, một thanh niên mặt đầy vết máu gian nan ngẩng đầu: “Cứu…” Thế là tay liền nắm lấy cổ cân Bạch Điêu. Bạch Điêu nhấc chân lên, hung tợn dẫm lên người hắn. “Nhìn đại môn kìa!” Bạch Điêu lạnh lùng ném lại một câu, rồi mở dù đi khỏi.

Thanh niên gian nan ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên đại môn gắn một tấm biển, trên viết: “Cấm cầu cứu.”

Thế là thanh niên chỉ đành lặng lẽ gian nan lết qua nhà hàng xóm cách vách.

Nhất kiến chung tình, luôn luôn là xúc động hư ảo. Bạch Điêu hấp hấp mũi, đem Lãnh Tịnh mắng một vạn lần một vạn lần trong lòng.

…………..

Đêm khuya.

Dưới ngọn đèn dầu, Lãnh Tịnh lật tông quyển thần bí, đây chính là văn kiện tuyệt mật giấu trong cơ quan tổng bộ Thần Thông Môn, ký lục có liên quan tới ‘Vạn Tượng Lâu’:

Đại Đức năm thứ ba, tháng chạp, giao dịch với Vạn Tượng Lâu, dụ chín nam tử, bảy nữ tử vào lâu, không thấy ra. Được ba rương hoàng kim.

Đại Đức năm thứ ba, tháng sáu, dụ mười tám nam, hai mươi nữ vào lâu.

Đại Đức năm thứ ba, tháng bảy, dụ mười lăm nam, mười lăm nữ vào lâu.

Đại Đức năm thứ tư, … … … … … … … …

… … … … …

… … … … …

Ghi chú như thế, Lãnh Tịnh đếm một chút, số người ‘vào lâu không thấy ra’ tổng cộng đã đạt tới hơn ba ngàn người. Mà bảng giá Vạn Tượng Lâu đưa ra, trừ hoàng kim tài bảo ra, còn có rất nhiều vật đặc biệt chưa từng nghe danh, như ‘ma kính’, ‘giáp đao thương bất nhập’ vân vân, nhưng từ sau Đại Đức năm thứ tư, thứ mà Vạn Tượng Lâu cho Thần Thông Môn làm giao dịch đã được thay bằng ‘quỳnh tương thăng tiên’.

Rất rõ ràng, quỳnh tương là một thứ khiến người mắc nghiện, vì sau đó số lượng người Thần Thông Môn dụ vào Vạn Tượng Lâu càng lúc càng lớn, thậm chí xuất hiện ghi chú như sau:

Tháng tám, quỳnh tương hết, mua chịu của Vạn Tượng Lâu ba thăng, tháng này phải dẫn sáu mươi tám người nhập lâu.

Vì muốn có quỳnh tương đó, Thần Thông Môn thế nhưng còn đi mua chịu, có thể thấy đã bị Vạn Tượng Lâu khống chế sâu sắc. Mà lượng nhu cầu của Vạn Tượng Lâu đối với người sống, từ sau Đại Đức năm thứ năm dần hạ xuống. Thậm chí cho tới gần đây, đều không có tới lui đặc biệt gì, lật tới nửa phần sau cuộn tông, tựa hồ là một bộ ‘Vạn Tượng thám mật’ môn chủ đích thân viết, tường thuật tỉ mỉ tới lui giữa hắn và Vạn Tượng Lâu, ý tứ đại khái là:

Môn chủ từng được Vạn Tượng Lâu tài trợ sáng lập Thần Thông Môn, nhưng đồng thời Vạn Tượng Lâu cũng đưa ra đủ loại điều kiện khiến môn chủ không ngừng đưa người sống vào Vạn Tượng Lâu, những người sống này sau khi vào lâu đều không trở về. Sau đó, Vạn Tượng Lâu thậm chí dùng quỳnh tương thánh hiền, loại dược vật có thể mắc nghiện để khống chế Thần Thông Môn. Môn chủ cảm thấy bản thân vô pháp tự cứu, liền đem tất cả những gì mình biết viết hết ra, theo như hắn nói, Vạn Tượng Lâu vốn là một tòa y quán, nằm ở cực bắc, cách trung nguyên rất xa, sứ giả Vạn Tượng Lâu lại có thể ngày đi vạn lý, tới lui dễ dàng. Vì ngưỡng mộ danh tiếng Vạn Tượng Lâu, cầu y giả càng ngày càng nhiều, đích thật có không ít tiền lệ chứng minh y thuật cao minh của Vạn Tượng Lâu, nhưng mạng che mặt thần bí của Vạn Tượng Lâu, chung quy lại không cách nào vén lên. Gần đây, theo yêu cầu của môn chủ, Vạn Tượng Lâu phái ra hai sứ giả đối phó Lãnh Tịnh, đồng thời xử lý chuyện của ‘Vận Lai khách điếm’, tựa hồ Vạn Tượng Lâu đối với chuyện phát sinh tại khách điếm này là hết sức ngoài ý muốn.

Hai sứ giả đó, chính là hai người truy sát mình mấy ngày trước đi! Lãnh Tịnh nhớ tới một nam một nữ đã chết đó.

Lãnh Thanh Thanh thì lại nhìn pháo hoa do Bạch Điêu phóng ra phát ngốc, y mới phát hiện pháo hoa đã bị Bạch Điêu phóng hết rồi. Đó là do yêu quái thương thân hội phát cho y làm tín hiệu, chỉ cần phóng pháo hoa ra, ba ngày sau tân nương tử sẽ lên tới cửa.

Hiện tại, cũng không kịp rồi. Y sắp thành thân rồi.

Lãnh Thanh Thanh chán nản nhìn Lãnh Tịnh, không biết Lãnh Tịnh có thể tiếp nhận được hay không. Không ngừng đánh giá Lãnh Tịnh, phát hiện hắn chỉ quan tâm một quyển sách cũ trước mặt. Lãnh Thanh Thanh có chút thất vọng, cố ý nói: “Tiểu Tịnh, mấy ngày trước chúng ta từng nói qua chuyện muốn tìm một hậu nương cho ngươi, ngươi còn nhớ chứ?”

“Rồi sao?” Lãnh Tịnh hoang mang.

“… Cái đó… cái đó… bọn họ đã tới rồi.” Lãnh Thanh Thanh chỉ đại môn nói.

“Sao có thể?” Lãnh Tịnh không tin.

“Bọn họ nói đây gọi là phục vụ một con rồng.” Lãnh Thanh Thanh vùi đầu nói.

“Phục vụ một con rồng? Có ý gì? Phục vụ cho ta?” Lãnh Tịnh rõ ràng không mấy lý giải với từ mới này.

“Chính là…” Lãnh Thanh Thanh còn chưa nói xong, chỉ thấy đại môn bị người mở ra, trong viện tử không lớn bị rất nhiều hồ ly sơn miêu nhanh chóng bày bàn bày ghế, rượu tịch lập tức đưa lên, chữ hỉ đỏ lớn và đèn lồng dán xong, pháo đốt vang, kèn trống um xùm, náo náo nhiệt nhiệt kết thân! Ngay cả khách tới cũng đều là các yêu quái đã được an bài từ sớm, khách tới chật nhà, nhất thời trong viện hỉ khí trào dâng, tốc độ nhanh tới mức Lãnh Tịnh cũng bái phục.

“Ngươi xem ngươi xem! Đã bắt đầu rồi!” Lãnh Thanh Thanh mặt nhăn mày nhíu nói.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">