Chương 59
Dưới tình trạng tự mình tìm tòi tu luyện vô hiệu quả, sửu tiểu xà quyết định đến nơi khác nghe ngóng một chút, vạn nhất hắn sau này trở thành nhất đại tông sư của tiên giới, người khác hỏi hắn phương pháp tu luyện, mà hắn lại không thể trả lời được, vậy không phải rất mất mặt?
Nhưng mà, nếu hắn buông thân phận xuống đi bái người làm sư, một chút hắn cũng không muốn. Năm đó màn bái sư kỳ quặc hồ đồ đó, cho tới nay vẫn khiến hắn không có hảo cảm gì với việc bái sư.
Sửu tiểu xà phóng người bay lên thánh địa tu luyện__ Côn Luân sơn, chuẩn bị xem thử các yêu quái vì muốn thành tiên mà nỗ lực tại đó có trạng thái sinh hoạt ra sao.
Mà Lãnh Thanh Thanh lưu lại ở nhà, thì lại tiếp đón một tốp khách nhân không tầm thường.
Chuyện là thế này, sáng sớm Lãnh Tịnh đã xuất môn rồi, Lãnh Thanh Thanh còn đang ngủ nướng, bình thường lúc này, tình trạng của Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh là tương phản, Lãnh Tịnh ngủ nướng, Lãnh Thanh Thanh thì bận rộn. Mà hôm nay, nghe nói là tiết kính thân, Lãnh Tịnh hiếu thuận sáng sớm đã xuất môn vân du thiên hạ để chuẩn bị lễ vật cho cha.
Lãnh Thanh Thanh vì thế cũng có một ngày thanh nhàn, thật ra, có bữa nào không phải là thanh nhàn đối với y chứ?
Không dễ gì mới có ngày nắng ráo, Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu đem chăn nệm y phục vật phẩm lấy ra phơi nắng. Một đám võ lâm nhân sĩ xông vào trong nhà, cầm đao hò hét muốn Lãnh Tịnh ra chịu chết.
Trùng hợp Lãnh Thanh Thanh đang đối gương biến thành xà, thế là một đám sát thủ liền khóc cha gọi mẹ, vội vàng lăn lê bò lết chạy đi.
Tốp sát thủ thứ hai Thần Thông Môn phái tới là thánh thủ hạ độc đỉnh cao của võ lâm, bọn họ áp dụng độc trong kịch độc__ xà độc từ thân kỳ xà tinh luyện ra đối phó với đám người Lãnh Tịnh. Sau khi trúng loại xà độc này, sẽ sống không bằng chết, sinh ra vài phản ứng thống khổ cực lớn. Nhưng khi bọn họ đem lượng lớn xà độc hất lên người Lãnh Thanh Thanh, thế nhưng lại khiến Lãnh Thanh Thanh nước mắt lưng tròng: “Vị, vị đạo của quê hương… quê hương ~~~~~~” Thế là biến xà, thế là sát thủ lại lần nữa lăn lết chạy đi.
Vì Vận Lai khách điếm này là nơi võ lâm danh thủ thường xuyên tới lui, đối với loại trận thế giang hồ này thấy nhiều rồi, thế là cũng không tạo nên kinh động gì đặc biệt.
Cuối cùng Thần Thông Môn tức điên quyết định sử dụng thủ đoạn mang tính phá hoại đại quy mô__ phóng mưa tiễn, phóng hỏa! Phóng mưa hỏa tiễn!
Thế là mấy chục cung tiễn thủ nhắm vào Vận Lai khách điếm. Rất không may là, vì kết giới thần lực kỳ diệu của Lãnh Tịnh, tất cả hỏa tiễn đều tới nơi cách khách điếm một trượng thì đều tắt ngúm và hữu khí vô lực chúc đầu.
Tốp sát thủ Thần Thôn Môn thứ tư không chịu khuất phục, theo phái lãnh huyết, tự nhận bản tính ngoan cường tuyệt không thất thủ, sở trường khinh công, sở trường xuất kỳ chế thắng. Bọn họ từ nóc nhà cao cao bắt đầu tập kích, trên nóc nhà cao thấp một đám bay nhảy nhanh chóng. Nhưng mà, khi bọn họ sắp tới nóc nhà Vận Lai khách điếm, phát hiện một con gấu cực lớn đứng trên nóc nhà, dùng móng vuốt của nó vỗ ngực hét lớn: “Đừng xem thường người khác!”
[Thỉnh mọi người tự động liên tưởng tới cảnh King Kong leo lên tòa nhà Empire State.]
Độc giả được đặc biệt mời tới tham gia bình luận cùng Miêu Miêu nói: Ách, con cự gấu đó là Bạch Điêu sao?
Bạch Điêu dùng móng vuốt vỗ ngực nói: Đừng xem thường người khác!]
Thế là tốp sát thủ thứ tư rũ cánh mà về.___ Đùa cái gì hả! Chúng ta là sát thủ, không phải đạo sĩ trừ yêu!
[Một sát thủ trong đó phẫn hận nói.]
Thế là sử sách Thần Thông Môn chưa từng có tiền lệ phái ra một tốp nhân mã không tính là sát thủ__ trừ yêu đại sư thỉnh tới từ Minh Đạo quán.
Lần đầu tiên nghe nói võ lâm vây sát cần phải thỉnh đạo sĩ, khi tốp lão đạo đầu tiên mang theo đủ loại đạo cụ trừ yêu tới trước cửa Vận Lai khách điếm, lập tức dẫn lên một trận cười ầm ĩ của những nhân sĩ giang hồ khác.
Khi đám lão đạo bận dán phù chú dựng tế đàn, tốp sát thủ thứ năm tới. Các nàng chính là Thiên Huyền Âm tiên, cao thủ chuyên môn dùng nhạc khí ma âm giết người! Khi bảy nữ tử tuyệt diễm ôm cầm tì bà tiêu sáo đủ loại nhạc khí bằng ngọc từ giữa không chậm rãi hạ xuống, lập tức tạo nên đủ âm thanh tại đương trường.
Các lão đạo khinh thường phụt một tiếng với những nữ nhân phanh ngực lộ nhũ này, tiếp tục ư ư a a làm phép.
Thiên Huyền Âm tiên cười lạnh, bắt đầu tấu ma âm hướng về phía Lãnh Thanh Thanh đang ở trên ban công coi náo nhiệt. Người tại đương trường không ai không trọng thương thổ huyết, cuồng tính đại phát. Bạch Điêu và Lãnh Thanh Thanh nhận ra đây là sóng âm công kích, lập tức chạy vào trong phòng lấy nồi sắt và nắp nồi ra vỗ lớn, Lãnh Thanh Thanh cũng la lớn: “Yêu quái gần đây ra hết đi!! Thanh Thanh đại vương muốn đại hợp xướng!!”
Kỳ thật khi sửu tiểu xà không có ở nhà, Lãnh Thanh Thanh liền tự tiện tổ chức hội quê hương, yêu quái gần đó sớm đã thân thuộc với y, trong núi gần đó gần đây thường xuyên truyền ra tiếng lang tru quỷ khóc chính là bọn họ đang luyện tập hợp sướng tự ẩm tự vui a!
Thế là yêu quái gần đó từ bốn phương tám hướng đều thò đầu ra, theo tiếng lãnh xướng của Thanh Thanh đại vương cùng hát lên: “Yêu quái hương dã, tự do vui vẻ, cùng sống ở nơi này ~~~~. Chúng ta tràn đầy nhiệt tình, sống cuộc sống hòa hòa mỹ mỹ ~~~~ Sức mạnh của niềm vui có thể khiến mọi người xóa bỏ tất cả bất đồng ~~~~~~~~. Đứng dưới thái dương rực rỡ, chúng ta đoàn kết thành huynh đệ ~~~~~~~~~~~~~~”
Cuối cùng, các Thiên Huyền Âm tiên bị yêu quái đại hợp xướng khiến cho phẫn hận đánh nát ngọc cầm mà đi, một giang hồ kỹ nhân sống nhờ thuyết thư thấy cơ hội tới rồi, lập tức dựng bàn kể: “Có thấy không? Có thấy không? Đây chính là nội lực truyền âm Sư Hống Công trong truyền thuyết giang hồ! Nghe đi, bốn phương tám hướng đều là âm thanh, làm người ta kinh tâm lại sợ vỡ mật, tức đến mức Âm tiên đập cầm bỏ về! Ngài muốn hỏi, nơi này là ai trú, hắn vốn là công tử Lãnh gia bệnh yếu ~~~~…”
Khi người thuyết thư đang nói cao hứng, lại bị một lão đạo dùng kiếm mộc đào thúc ra: “Cút! Đừng cản trở chúng ta thi pháp! Yêu quái này pháp lực tinh thâm, nhất định phải dùng bát quái thái cực huyền hư ảo thần tỏa yêu đại trận mới được! Hừ ha ~ ư a ~~”
Các lão đạo tiếp tục thi pháp, lúc này tốp sát thủ thứ sáu cũng tới, tốp sát thủ này là sát thủ giả trang. Chỉ thấy một chiếc kiệu màu lam chậm rãi tiếp cận khách điếm, một mỹ công tử bạch y bệnh yếu ngồi trên xe lăn được thỉnh từ kiệu ra, thế nhưng có một gương mặt giống y khuôn với Lãnh Tịnh. Người tại đó không ai không xuýt xoa, thế là vị sát thủ giả thành Lãnh Tịnh đó được nâng lên lầu. Tuy vừa rồi bị Thiên Huyền Âm tiên chấn đủ nghẹn, nhưng đám đông thích xem náo nhiệt vẫn bán mạng xem bát quái, vây quanh dưới lầu không chịu đi.
Qua một lúc, chỉ nghe Lãnh Thanh Thanh trên lầu cao hứng nói: “Tiểu Tịnh về rồi à!”
Thế là người dưới lầu không ai không xuýt xoa lần nữa, xem ra sát thủ giả trang này đã thành công một nửa rồi, thế là họ liền có cảm giác thất vọng.
Nói về trên lầu, ‘Lãnh Tịnh’ mặt tươi cười được đẩy vào trong phòng, hắn hít sâu một hơi: Mấy tên ngốc! Hừ hừ, vẫn là ‘Thiên Diện Quyết Sát’ ta đây có bản lĩnh, chỉ cần đắc thủ lần này, hắn nhất định sẽ trở thành đệ nhất cao thủ của Thần Thông Môn! ~~ Xem tình trạng trong phòng, Lãnh Tịnh đó tựa hồ không có nhà, mình có thể bắt giữ thanh niên mỹ mạo tên Lãnh Thanh Thanh này làm con tin. Thế là hắn giả suy yếu nói: “Thanh Thanh, thân thể ta không thoải mái, ngươi dìu ta lên giường được không?”
Cái người tên Thanh Thanh này, không phải là tiểu tư của Lãnh Tịnh thì chính là tiểu quan mà hắn dưỡng, hừ hừ hừ! Lãnh Tịnh giả trong lòng đắc ý nói, huống hồ, tiểu quan đẹp như vậy ở trước mặt, hắn sao có thể không đi chấm mút chút chứ? Lại còn lần trước vì hoàn thành nhiệm vụ, hắn đã mấy tháng rồi không đụng đồ mặn!
“Gia hỏa này là bạch si sao?” Bạch Điêu khinh bỉ ngồi xổm ở chân bàn cắn hạt dẻ, quanh thân Lãnh Tịnh đều là long khí tinh thuần, những người nào làm sao có thể giả trang ra được?
Lãnh Thanh Thanh lăng lăng nhìn hắn, Tiểu Tịnh trước nay không bao giờ xưng hô với mình như vậy, hơn nữa, gia hỏa này vừa thấy là biết cốt người mà!
Thế là y đứng yên bất động.
Lãnh Tịnh giả có chút luống cuống, lẽ nào bản thân lộ sơ hở? Chẳng qua hắn biết rõ, cấp bậc cao nhất của giả trang chính là có thể tùy cơ ứng biến, triệt để biến thành một người khác! Thế là hắn lấy tay ôm ngực, thở dốc từng hơi từng hơi, sau đó bắt đầu thổ huyết: “Ta thật sự không thoải mái… Thanh Thanh… dìu ta lên giường…” Thế là hắn ngã xuống khỏi xe lăn, giãy dụa trên mặt đất.
Lãnh Thanh Thanh kéo hắn lên giường ngồi, hắn thở dốc nói: “Thanh Thanh… ta trúng xuân độc của Thần Thông Môn… nếu… nếu trong một giờ ba khắc không thể… không thể làm cái đó… thì sẽ toàn thân bạo liệt mà chết… Thanh Thanh…” Nói xong ai oán nhìn Lãnh Thanh Thanh.
“Cái nào?” Lãnh Thanh Thanh không hiểu hỏi.
Lãnh Tịnh giả nghiến răng nghiến lợi nói: “Chính là… ta nhất định… phải cùng nam tử… jiao huan*…” [Thời kỳ căng thẳng, dùng phiên âm thay thế, để tránh bị sờ tới, mong mọi người thông cảm] (*Giao hoan)
“Hoan cái gì?” Lãnh Thanh Thanh tiếp tục hỏi.
Lãnh Tịnh giả thổ huyết nói: “… Chính là phải… ta phải… chạm ngươi… mới… có thể… giải độc…”
Lãnh Thanh Thanh chọc chọc hắn, nói: “Chạm đi.”
“Phải chạm mặt sau!” Lãnh Tịnh giả gầm lên.
Lãnh Thanh Thanh quay người, chỉ chỉ lưng mình nói: “Chạm đi.”
Lãnh Tịnh giả xém chút cắn nát răng, hắn không thể nhẫn nỗi nửa, một phát xé nát y phục của mình, sau đó ôm Lãnh Thanh Thanh.
Trong hiện thực, Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu đã thi chướng nhãn pháp đang đứng một bên, nhìn Lãnh Tịnh giả cấp bách ôm khối băng mà Lãnh Tịnh lưu lại, đắm chìm nói: “Thanh Thanh, thân thể ngươi lạnh quá, có phải là xà yêu không thế? Đừng giận, đùa thôi mà, ngươi biết ta là người bị tật chân, ta động không được, ngươi phải chủ động một chút nga! Cái gì, ngươi xấu hổ, được thôi, ta chịu mệt chút là được, ai, nếu không phải đôi chân này của ta… ngươi buông lỏng chút… ta muốn… jin qu* rồi nga…” (*Đi vào)
Chú: Nguyên lý chế tạo khối băng của Lãnh thị như sau: Nhiệt độ tầng ngoài: -3oC. Nhiệt đồ tầng băng bên trong: -120oC__Hai tầng băng trong ngoài kỳ diệu, để tiện vận chuyển sẽ không bị đông lạnh, lại có thể bảo đảm trong phòng được mát lạnh kéo dài. Là điều hòa thiên nhiên đã qua chứng nhận khoa học.
Nếu không phải Lãnh Tịnh giả vào quá sâu, vậy thì sẽ không gặp bi kịch đông lạnh nghiêm trọng sau đó, thật ra tầng ngoài của song tầng băng nhà Lãnh thị cũng rất dày. Chẳng qua Bạch Điêu nhỏ nhen đã đào ra một cái lỗ ở trên mà thôi.
Nghe nói, Lãnh Tịnh giả là được Lãnh Thanh Thanh gọi người từ trên lầu khiêng xuống. Thế là đám đông vây xem bùng lên một trận vỗ tay.
Lãnh Thanh Thanh vội cả ngày, mắt thấy Tiểu Tịnh sắp về, thế là chuẩn bị đi mua chút bột mì về. Y xuống lầu, lại dẫn lên một trận vỗ tay.
Lúc này, mấy tên đại hán trước cửa đang đánh một tiểu khất cái đáng thương, tiểu khất cái đó có gương mặt vô cùng khả ái, nước mắt chảy đầy mặt, khóc nói: “Cầu xin ngài! Đừng đánh nữa! Đại ca ca cứu ta với!” Thế là khất cái nhìn sang Lãnh Thanh Thanh.
Không ngờ, Lãnh Thanh Thanh cũng giống mấy người vây xem, coi náo nhiệt, sau đó cầm giỏ bỏ đi. Kẻ không có lòng đồng tình luôn sợ chuốc vạ lên người.
Thế là, gian kế thứ hai của sát thủ giả trang__ kế khất cái đáng thương, cứ thế chết ngay từ trong bụng.
“Cao nhân! Thật là cao nhân!” Tiểu khất cái đứng lên, vỗ vỗ y phục, hừ lạnh nói: “Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn! Chúng ta đi!”
______________
Một bên, trên núi Côn Luân.
Lãnh Tịnh ngồi trên đỉnh núi, quan sát một tiểu hồ ly khắc khổ tu luyện. Con tiểu hồ ly này vẻ mặt rất nghiêm túc, không hề động đậy ngồi trong phong tuyết trên đỉnh núi mà khổ tư. Vẻ mặt chuyên chú đó cứ như thể thiên địa vạn vật đều là vô hình, tất cả thời gian trong lòng tiểu hồ ly đều hóa thành một khái niệm tu luyện chuyên nhất.
Nó đang cùng trời giao lưu, nó đang cùng đất, cùng phong tuyết ngàn năm không tan, cùng tuyết sơn ngàn năm không dung hóa giao lưu, nó đạt tới cảnh giới thiên nhân hợp nhất, lúc này, nó chính là sinh linh vĩ đại nhất nhất, tinh thần hợp nhất với ý chí vũ trụ!
Rất lâu, trên mặt tiểu hồ ly lộ ra biểu tình buông lỏng, đó là một thần tình cổ quái nhuyễn nhu ủ rũ, chỉ thấy nó quay người lại, bào một chút tuyết ở chỗ vừa mới ngồi qua, sau đó đắc ý nhanh chóng ly khai.
Nó đắc đạo rồi sao?
Lãnh Tịnh lạnh lùng mắng một câu: “Cẩu thí, lãng phí thời gian của ta tới coi hồ ly đại tiện!”
Thế là hắn chuẩn bị trở về. Lúc này đã gần hoàng hôn, trong phong tuyết liên miên, sắc trời càng âm u, tuyết sơn mênh mang gần như một mảng cảnh vật đều không thấy rõ được.
Nhưng mà, Lãnh Tịnh lại ở trong tuyết sơn vạn lý không người này thấy từng đốm sáng, hắn tỉ mỉ phân biệt một chút, xác thực là chỉ có trong thành trấn của phàm nhân mới có thể xuất hiện vạn nhà đốt đèn__ Tại nơi này, có sơn cốc trong nơi phong tuyết vù vù sao? Xem quy mô những đốm sáng đó, tựa hồ là một trấn rất lớn.
Là yêu quái biến ra sao? Lãnh Tịnh nhất thời hiếu kỳ, nhịn không được lại gần xem xét.
_____________
Thời khắc hoàng hôn, Vận Lai khách điếm.
Các lão đạo thi pháp không ngừng cuối cùng bố trí xong trận pháp phức tạp, chỉ thấy mấy lão đạo đứng trong trận, lớn tiếng niệm kinh văn chú ngữ, quát lên một tiếng, tất cả pháp khí trong trận đều nổ tung. Ngay cả phù chú được dán trong ngoài khách điếm cũng toàn bộ cháy đen rồi rớt xuống.
Đây là chuyện gì? Đám đông quay mặt nhìn nhau, chắc không phải sát thủ của Thần Thông Môn lại tới chứ.
Một cánh cửa sổ sát đường đột nhiên bị mở ra, một nữ tử xõa tóc mặc y sam màu máu đỏ thò nửa người vào.
Tiếp theo, lại một cánh cửa sổ sát đường bị mở ra, lại một nữ tử xõa tóc mặc y sam màu máu đỏ thò nửa người vào.
Tiếp theo, cánh cửa sổ thứ ba…
Nhất thời, cảnh tượng dọa người xuất hiện__ toàn bộ cửa sổ của khách điếm đều bị mở ra, mười mấy nữ tử xõa tóc mặc ngoại y màu máu đỏ thống nhất thò đầu vào. Đó thật sự là một tình cảnh quái dị không thể tả.
“Tiêu rồi tiêu rồi! Lệ khí nơi này quá nặng áp không nổi nữa rồi!” Lão đạo đi đầu hoang mang nói.
“Sư phụ sư phụ! Ngươi bày sai trận rồi! Ngươi xem ngươi đem âm dương bát quái họa lộn xộn hết rồi!” Một tiểu đạo ở sau lưng kinh hô.
“Ai da ai da! Thảm rồi thảm rồi! Cả tỏa yêu trận này không phải sẽ nghịch chuyển thành chiêu quỷ trận chứ! Xong rồi xong rồi!! A a a a a!!” Lão đạo kêu thảm.
Tiếng kêu thảm từ hướng khách điếm nhấp nhô truyền ra.
Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu ở quán ăn xa xa dùng cơm nhịn không được quay đầu nhìn, cứ cảm thấy chỗ nào không đúng.
Chỗ nào không đúng đây?
To be continue…… …… …… ……
つづく…… …… …… …… ……
Chương 60
Lãnh Tịnh đi về hướng sơn cốc ở trong đại tuyết sơn, sơn cốc này nằm sâu ẩn nấu trong ngàn dặm tuyết sơn, trăm ngàn năm nay không có người nào có thể tới đây, nhưng sau khi hắn tiếp cận, phát hiện trong sơn cốc mênh mông là một tòa thành thị vô cùng hùng vĩ.
Bất đồng với thành trấn bên ngoài là, lầu phòng nơi này đều là những khối đá vuông cao ngất, trong từng cửa sổ hình vuông lộ ra ánh sáng tỏ, cho dù trong buổi tối phong tuyết đại thịnh, trên đường thành trấn đều có những ‘cây đuốc’ cao dài sáng rực không mờ, đứng thẳng ở hai bên đường chiếu sáng cả con đường.
Phong cảnh hoàn toàn bất đồng bên ngoài, khiến Lãnh Tịnh đoán nơi này nhất định là một quốc gia cách tuyệt ngoại thế.
Hắn từ cửa sơn cốc vượt qua tường vây cao cao, đi lên đường lớn của đất nước sơn cốc, đây vẫn là lần đầu tiên hắn thấy nhân gian cũng có con đường bằng phẳng như thế, hắn nhịn không được cúi đầu nhìn. Khi hắn đang bận quan sát bốn phía, một chiếc xe bằng sắt chói mắt bất ngờ từ gần đó lao tới, đụng hắn ngã xuống đất.
“Tiêu rồi! Tông người rồi! Đáng chết! Làm gì mà ra đứng giữa đường hả!” Có người lầm bà lầm bầm từ trong xe bằng sắt bước xuống, đi tới trước mặt Lãnh Tịnh kiểm tra.
“Người trẻ tuổi bây giờ thật là… nửa đêm mặc trang phục kỳ dị ra ngoài tản bộ… chê chưa đủ lạnh sao? Đáng chết!” Người tới dậm chân, lấy khối vuông nhỏ trong túi ra, ấn vài cái, rồi nói vào trong khối vuông: “A lô, bệnh viện đó hả?”
Lãnh Tịnh nằm dưới đất, nhìn thanh niên mặc y phục kỳ dị này__ hắn ăn mặc không phải kiểu của người trung nguyên.
Thanh niên gọi điện thoại nửa ngày, lại mắng: “Đáng chết, sao không gọi được! Bỏ đi bỏ đi! Coi như tôi tốt bụng, đưa cậu tới bệnh viện vậy! Cậu phải nhớ rõ! Tất cả đều là do cậu không tuân thủ luật giao thông mà ra!! Cho dù tới cục cảnh sát, cậu cũng là kẻ không có lý!”
Thế là hắn kéo Lãnh Tịnh giống như đã hôn mê lên chỗ ngồi, lái xe tới bệnh viện gần nhất.
Lãnh Tịnh nằm trên ghế sau, nhìn cái xe sắt kỳ quái cho dù không có ngựa kéo vẫn chạy rất nhanh, sau đó nhắm mắt lại. Nơi này thật là một quốc gia kỳ diệu, hắn phải xem thử nơi này rốt cuộc có gì bất đồng với bên ngoài.
Thanh niên đưa Lãnh Tịnh tới bệnh viện rồi, rất nhanh gọi vài người tới nâng Lãnh Tịnh lên xe đẩy, đẩy vào phòng cấp cứu.
“Vị tiên sinh này, anh qua đăng ký một chút được chứ?” Một nữ y tá đứng trước cửa phòng cấp cứu gọi thanh niên qua.
“Được, nhưng tôi phải nói rõ, người bên trong không phải do tôi đụng, tôi là thấy việc nghĩa không từ.” Thanh niên cuống quýt nói.
Y tá phất phất tay: “Biết rồi, biết rồi, tiên sinh đừng kích động, cho tôi biết tên của anh, tuổi, nghề nghiệp.”
“Tôi là Cầu Vũ, hai mươi bốn tuổi, là nhân viên công ty điện máy.” Thanh niên đáp.
“Được được, người bên trong thì sao? Anh ta tên gì?” Y tá chớp mắt hỏi.
“Đã nói tôi căn bản không quen biết cậu ta!!” Cầu Vũ dậm chân, tức giận nói.
…………………………..
“Oa! Người này thật đẹp trai nha! Đẹp hơn cả minh tinh trong truyền hình nữa ~~~~” Một đám y tá vây quanh giường Lãnh Tịnh, giống như tham quan động vật quý hiếm. [XD chính xác là động vật quý hiếm…]
“Này, sau này chúng ta gọi cậu ấy là gg cực mỹ hình đi!”
“Được đó được đó!” Một đống y tá lập tức đặt biệt hiệu mới cho Lãnh Tịnh.
“Này! Tập trung ở đây làm gì! Mau đi ra!” Bác sĩ chủ trị dẫn Cầu Vũ vào, xua đám bạch si đi.
Trải qua kiểm tra, Lãnh Tịnh không có trở ngại gì, chỉ là chưa mở mắt ra thôi, cho nên bệnh viện cho rằng hắn là bị choáng đầu, sắp đặt phòng bệnh bình thường cho hắn. Nhưng mà, vì muốn bắt bí một khoản, bác sĩ nói với Cầu Vũ chính là nói kiểu khác.
“Bác sĩ, cậu ta không sao chứ?” Cầu vũ khẩn trương hỏi bác sĩ.
Ông chú lớn tuổi khoác áo blouse hai tay đút túi áo, lau lau mắt kiếng nói: “Bệnh nhân đó là gì của cậu?”
“Không là gì của tôi hết.” Cầu Vũ chu miệng nói, hắn có gương mặt búp bê, thường xuyên bị người khác nhận nhầm là học sinh.
“Tình trạng bệnh nhân rất phức tạp, xương cốt của cậu ta rất dị thường, gặp phải vụ tai nạn xe này, tuy tạm thời không nhìn ra gì, nhưng rất có thể sẽ xảy ra bệnh xương cốt hiếm gặp.” Ông chú cầm phim chụp X-quang ra, “Cậu xem đi, xương sườn, xương sống, sương cổ, bao gồm cả xương tứ chi đều là bẩm sinh dị dạng.” [XD Vì là rồng mà.]
“Vậy phải làm sao?” Cầu Vũ thấp thỏm bất an.
“Do tai nạn xe làm cho vị trí hơi lệch, có lẽ sẽ tạo thành bại liệt toàn thân.” Ông chú không chịu trách nhiệm nói.
“Không phải đi!!” Cầu Vũ chưa từng nghĩ tới hành động vô tâm của mình sẽ hủy đi cuộc đời một người, thở dài thườn thượt trách mình xui xẻo.
“Chẳng qua uống thuốc đặc hiệu của bệnh viện chúng tôi rồi, có lẽ có thể thay đổi tình trạng này.” Ông chú nghiêm túc nói.
“Loại thuốc đặc hiệu đó, mất bao nhiêu tiền?” Cầu Vũ thấp thỏm bất an, phải biết tiền lương của hắn không cao, ngay cả xe cũng là mượn tiền mua.
“Không mắc. Một hộp chỉ ba ngàn nguyên.” Mắt ông chú phát sáng.
“Được thôi.Vậy tôi mua trước một hộp.” Cầu Vũ thầm nghĩ, đợi gia hỏa đó tỉnh rồi, phải bán cho hắn bốn ngàn một hộp.
Lúc này, Lãnh Tịnh không hợp thời mở mắt ra, Cầu vũ vui mừng kêu lên: “Cậu ta tỉnh rồi!” Sau đó chạy tới trước mặt Lãnh Tịnh nói: “Này, nhóc, mau cho tôi biết địa chỉ nhà cậu.”
Lãnh Tịnh tâm tư trong sáng, lời vừa rồi tuy nghe chả hiểu gì, nhưng lời bịa đặt của ông chú đó thì nghe rõ ràng, thế là nhíu mày nói: “Chân của tôi sao một chút cảm giác cũng không có?”
“A a a a a a!!!” Cầu Vũ bắt đầu ôm đầu hét lớn, quả nhiên rượu tạo nên thảm kịch.
“Vậy thì mau làm thủ tục nhập viện đi!! Bệnh viện của tôi giỏi nhất là trị liệu bán thân bất toại! Mỗi ngày chỉ thu phí một ngàn năm trăm!” Ông chú hai mắt rực rỡ nói.
Cầu Vũ gần như nắm lấy áo Lãnh Tịnh nói: “Mau cho biết nhà cậu ở đâu? Mau nói!”
Lãnh Tịnh lắc đầu: “Đầu tôi đau quá, tôi rốt cuộc là ai? Tôi đang ở đâu?”
“A a a a a a~~” Tiếng kêu thảm của Cầu Vũ vang vọng trong hành lang bệnh viện.
……………………………
Nghe nói nếu không tìm được người nhà, bệnh viện sẽ ném Lãnh Tịnh đi, người vừa mới bán thân bất toại lại còn mất ký ức như hắn, nếu ném ra trời lạnh bên ngoài không bị đông chết mới lạ. Vì tiết kiệm một ngàn năm trăm phí tiền viện, Cầu Vũ tạm thời đem Lãnh Tịnh về nhà mình. Hắn cũng không hiểu tại sao lại tốt bụng như vậy, đại khái là tội nghiệp gia hỏa này. Thật ra hắn hoàn toàn có thể ném Lãnh Tịnh qua một bên rồi đi, nhưng mà…
Năm đó ba mẹ nhẫn tâm cũng ném bỏ hắn như thế… trong mắt Cầu Vũ lóe qua một tia đau thương, rồi lập tức chuyển thành bộ dáng không kiên nhẫn bình thường, hỏi Lãnh Tịnh ở ghế sau: “Này, cậu còn nhớ được bao nhiêu, mau nghĩ đi! Cậu không biết cậu là một đại phiền phức sao?”
“Tôi một chút cũng không nghĩ ra được.” Lãnh Tịnh ôm tay nói.
“Đáng chết!” Mắt thấy xe đã tới dưới nhà trọ của mình, Cầu Vũ đậu xe ở bãi trước nhà trọ, đem Lãnh Tịnh ‘bại liệt’ nhấc lên xe lăn, đẩy vào cửa.
Lãnh Tịnh quan sát xung quanh, thì ra bố trí trong những lầu phòng vuông vức là như vậy, tựa hồ hoàn cảnh cũng rất không tồi. Nhà Cầu Vũ là một nhà trọ riêng biệt, không gian cũng không quá lớn, bày biện cũng không quá nhiều. Nhưng mỗi một vật phẩm hiện đại trong này đối với Lãnh Tịnh mà nói đều mới lạ vô cùng. Lãnh Tịnh đẩy xe lăn tới trước máy tính, hiếu kỳ nghiên cứu loại máy này.
“Cậu chắc không phải ngay cả máy tính cũng quên luôn là thứ gì đi?” Nhìn bộ dáng hắn, Cầu Vũ cảm thấy buồn cười, nhìn kỹ, gia hỏa này tướng mạo thật đẹp! Người như thế theo lý mà nói nên đi làm minh tinh mới đúng.
“Đây là chỗ nào?” Lãnh Tịnh hỏi.
“Chỗ này hả? Là vườn địa đàng cuối cùng của nhân loại… thủ đô băng tuyết cô độc.” Trong mắt Cầu Vũ vụt qua thương cảm, nhìn thành thị mênh mông ngoài cửa sổ nói.
“Có ý gì?” Lãnh Tịnh nhìn hắn hỏi.
“Cậu ngay cả lịch sử cũng quên rồi sao? Hỗn trướng, mất ký ức cũng thật sạch sẽ. Vậy nói thế này đi, thành phố của chúng ta là nơi duy nhất trên thế giới tàn lưu nhân loại.” Cầu Vũ chỉ ngoài cửa sổ nói, “Rất lâu về trước, theo chuyên gia khảo chứng đại khái là hai ngàn năm trăm năm trước, nhân loại đạt đến thời đại công nghiệp văn minh cao độ, lúc đó nhân loại phung phí hưởng dụng tất cả tài nguyên trên thế giới, cuối cùng nhân loại bị trừng phạt, vì quá mức cuồng vọng, thế giới bùng phát đại chiến, văn minh của nhân loại bị hủy diệt, nhân loại tuyệt diệt, lúc đó, tổ tiên của thành phố này tới đại tuyết cốc ẩn mật, xây dựng vườn địa đàng cuối cùng trên thế giới, tổ tiên của chúng ta tránh được kiếp nạn, một mình miễn cưỡng sinh tồn. Nhưng văn minh cũng đình trệ không còn phát triển, nghe nói ngàn năm nay thành phố này vẫn luôn không thay đổi… hỗn trướng, cậu biết cũng không có ý nghĩa gì, tôi chỉ là một tiểu viên chức mà thôi…”
“Thì ra là thế, nơi này là nơi thời gian đình trệ a.” Lãnh Tịnh nhìn ra bên ngoài, “Đối với chúng thần mà nói, chẳng qua là thời gian ngắn ngủn, nhân gian liền phát sinh vô số biến hóa nghiêng trời lật đất.”
“Cậu đừng triết học quá như vậy được không?” Cầu Vũ qua người đi tới tủ lạnh lấy đồ, nhưng khi quay lại, chỉ cảm thấy một trận gió lạnh thổi tới, ly nước trong tay hắn rớt xuống đất, cửa sổ đó không biết mở ra từ lúc nào, mà trên xe lăn cũng trống không, lẽ nào…
Cậu ta nhảy lầu rồi!!!?
……………………………..
“Tiểu Tịnh, ngươi đi đâu vậy? Nửa đêm mới về.” Lãnh Thanh Thanh trùm chăn ngồi trên ghế hóng mát trước cửa khách điếm, ngoài ra còn có rất nhiều khách nhân không thể vào phòng, có người hóng mát, có người đánh bài.
“Ta phát hiện một nơi rất thú vị.” Lãnh Tịnh nói, “Các ngươi tại sao không vào?”
“Vì…” Lãnh Thanh Thanh còn chưa nói xong, một đám võ lâm nhân sĩ liền kích động lên: “Lãnh Tịnh công tử chân chính về rồi! Mọi người mau tới xem!”
Thật không biết, ngắn ngủi mấy ngày, trên bảng ngầm võ lâm, Lãnh Tịnh đã là nhân vật đứng đầu, còn là từ đại diện của dũng mãnh.
Sau khi rất có phong phạm lãnh đạo thăm hỏi các vị võ lâm đồng nghiệp, Lãnh Thanh Thanh mới nói với hắn, hôm nay có đạo sĩ tới trừ yêu, kết quả đem trừ yêu trận bày thành chiêu yêu trận, khiến cả khách điếm trở thành sào huyệt lệ quỷ, mọi người chỉ đành ngồi bên ngoài.
“Ta vào xem thử.” Thân là chuẩn võ lâm lãnh tụ tinh thần, Lãnh Tịnh rất có trách nhiệm.
“Để ngươi vào một mình, có phải quá nguy hiểm không.” Một thanh âm lười biếng uy nghiêm từ sau lưng truyền tới, chỉ thấy một chiếc xe ngựa màu đậm dừng trước khách điếm, từ trong bước ra một vị nam tử hắc y khoan thai sang trọng.
“Ngươi là ma tam thái tử.” Lãnh Tịnh nói.
“Tiểu bạch long, ngươi còn nhớ ta a, từ biệt ba ngày, đã phải lau mắt nhìn, không ngờ mấy ngày không gặp, khí phách của ngươi liền đại chấn.” Ma tam thái tử ha ha cười lạnh, gần đây ma giới có biến, ma nhị hoàng tử binh bại bị giết, ma đại hoàng tử phát cuồng, tới mức khiến toàn quân chôn vùi, hiện tại ma giới nguyên khí đại thương, hắn cũng rảnh rỗi đi tứ phía dạo chơi rồi, vừa hay tới tìm tiểu bạch long mà hắn tâm niệm không quên.
Nhưng mà, khi ánh mắt ma tam thái tử chạm vào Lãnh Thanh Thanh, tim hắn nhảy lên một cái, bộ dáng nhà quê ngốc nghếch của Lãnh Thanh Thanh, chính là hợp với sở thích khác người của hắn a!!!!
Nhất kiến khuynh tâm! Ma tam thái tử lập tức cảm thấy bản thân rơi vào lưới tình, thế là ngay tại chỗ lập hạ trọng thệ, đời này kiếp này, không phải xà yêu hắn liền không ái, không đạt được lòng y, cũng phải đạt được người y!
Thế là ma tam thái tử cuồng ngạo liền ngạo mạn cười, xem Lãnh Tịnh như không thấy, mà đi về hướng Lãnh Thanh Thanh. Hơn nữa giơ tay ra, nắm cằm Lãnh Thanh Thanh: “Ngươi tên là gì?”
“Lãnh Thanh Thanh.” Đôi mắt lớn không nơi trợ giúp của Lãnh Thanh Thanh khiến ma tam thái tử ngừng thở, hắn cấp bách muốn hôn lên đôi môi nhỏ nhắn đó. Hắn cười tà một cái, muốn ôm Lãnh Thanh Thanh lên xe ngựa.
Lãnh Tịnh không nói hai lời kéo tay hắn lại: “Ngươi làm gì? Y là người của ta!”
“Người của ngươi? Buồn cười, trên đời này không có thứ ta không đạt được.” Ma tam thái tử liếc mắt nhìn Lãnh Tịnh.
“Y là người của ta, đừng chọc ta phát hỏa.” Lãnh Tịnh cũng sắc mặt ngưng trọng.
“Hừ.” Ma tam thái tử cười lạnh, hàm chứa ma lực cường đại, xuất chưởng hướng Lãnh Tịnh, Lãnh Tịnh dùng long khí chặn lại, hai người liền vì Lãnh Thanh Thanh mà bắt đầu xuất thủ.
“Ha ha ha ha…” Một tiếng cười quái dị từ trong khách điếm truyền ra, chỉ thấy một cánh cửa sổ lầu hai mở ra, một nữ tử thân mặc hồng y thò đầu ra.
Ma tam và Lãnh Tịnh đều dừng lại, nhìn cảnh náo quỷ, nữ quỷ thò đầu ra cười, khiến người ta cảm thấy rất không thoải mái, vì tỉ lệ của nữ quỷ và tỉ lệ của cửa sổ không hợp nhau, nhìn tỉ mỉ sẽ phát hiện, thân thể nữ quỷ kỳ thật là gấp ba người bình thường.
Lãnh Tịnh hóa long khí thành tiễn, định bắn tới nữ quỷ, ma tam thái tử lại nhanh hơn một bước, dùng một đạo ma quang bắn trúng nữ quỷ.
Biến hóa trong thoáng chốc khiến Lãnh Tịnh đều cảm thấy kinh ngạc, còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì, chỉ thấy trong khách điếm bắn ra một đạo thanh quang phản kích ma tam thái tử, mà ma tam thái tử ngay cả kêu thảm cũng còn chưa kịp kêu một tiếng đã hóa thành tro bụi.
Lãnh Thanh Thanh, Lãnh Tịnh Bạch Điêu, cộng thêm tất cả mọi người tại đương trường đều đại kinh thất sắc. Một chiêu giết chết ma giới thái tử, loại ma lực này tuyệt đối không phải là ma quỷ bình thường!
Những thị vệ của ma tam thái tử, đều kêu ầm lên, lập tức muốn đi thông báo ma giới, nhưng còn chưa đi được ba bước, đã bị tia sáng từ trong cửa sổ khách điếm phóng ra giết chết.
Lẽ nào ma quỷ đó kỳ thật có thể tùy ý giết người chỉ là đừng dẫn lên sát cơ của nàng thôi!
Người bên ngoài đều rét run, nhưng ai cũng không dám tùy tiện ly khai, sợ sẽ thành mục tiêu bị nhắm tới.
“Dẫn ta ra khỏi Vạn Tượng Lâu này.” Nữ quỷ cuối cùng lên tiếng, tựa hồ là nói với Lãnh Tịnh.
“Nơi này rõ ràng là Vận Lai khách điếm!” Lãnh Tịnh kinh ngạc.
“Mau dẫn ta ra ngoài!!!!!!!” Nữ quỷ bắt đầu kêu thét.
Xin đón đọc bộ thứ tư__ [Vạn Tượng sát cơ]
______________________
Liệt kê thứ tự những đại sự trong bộ này:
- Từ thiên giới đi vào nhân gian giang hồ, Lãnh Tịnh vì xây dựng hình tượng mà tìm tới Thần Thông Môn.
- Nảy sinh vướng mắc với trang chủ Sương Tuyết sơn trang, nhi tử của trang chủ qua đời, đến Vạn Tượng Lâu phục sinh, đây là chuyện đầu tiên Lãnh Tịnh tiếp xúc có liên quan tới Vạn Tượng Lâu.
- Ngẫu nhiên gặp gỡ ma giới tam thái tử.
- Khi trời mưa gặp được thần y Tạ Đình, đáp ứng hắn cứu người, đem thanh long đưa tới long cung, rồi mang y long về cứu Tạ Đình.
- Tại long cung xử lý chuyện ma giới tiến công, vì chuyện này mà làm loạn hành trình của ma giới tam thái tử, hắn ăn không ngồi rồi đang trên đường tìm Lãnh Tịnh.
- Sứ giả Thần Thông Môn tới viếng, kéo tới bức màn có liên quan tới Vạn Tượng Lâu.
- Lãnh Tịnh ở trước mặt mọi người vạch trần Thần Thông Môn, bị Thần Thông Môn truy sát.
- Lãnh Tịnh ra ngoài, Thần Thông Môn phái tới bảy tốp sát thủ truy sát, bị Lãnh Thanh Thanh đuổi đi, thế là Thần Thông Môn phái đạo sĩ tới trừ yêu.
- Đạo sĩ bày sai trừ yêu trận, biến thành chiêu quỷ trận, không gian khách điếm uốn khúc, một bộ phận tương liên với Vạn Tượng Lâu.
- Lãnh Tịnh trở về, ma tam thái tử tới, bị nữ quỷ giết chết.
[Hoàn bộ ba]
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">