Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Sửu tiểu xà 67-69

Vạn Tượng thiên – 67

Tiểu phiên ngoại trước khi mở màn.


Khi Lãnh Tịnh còn nhỏ, Lãnh Thanh Thanh từng kể những câu chuyện trước khi ngủ cho nhi tử nghe.

Nghe nói khi còn đồng niên, xà ba thường xuyên ôm ấu ấu long, hóng mát bên hồ, còn kể chuyện trước khi ngủ cho nhi tử. Như sau:

“Rất lâu rất lâu về trước, có một tiểu bạch thỏ thiện lương, mỗi ngày gặm củ cải trắng mơn mởn, sống rất hạnh phúc. Nhưng mà, có một ngày, có một thợ săn đáng ghét, bắn chết cha nương của tiểu bạch thỏ. Tiểu bạch thỏ vô cùng thương tâm, thế là khắc khổ tu luyện, phát thệ nhất định sẽ báo thù cho cha nương mình!”

Ấu ấu long cắn đồ chơi cha cho mình, không hiểu ‘ô ô’ kêu lên.

Lãnh Thanh Thanh tiếp tục thâm trầm nói: “Nhưng mà, tiểu bạch thỏ tu luyện năm trăm năm sau, thợ săn đó đã chết rồi.”

Đám yêu quái nhà quê vây quanh nghe kể chuyện tập thể đều 囧.

“Nhưng mà nhưng mà, tiểu bạch thỏ cũng vô cùng khắc khổ đi tìm chuyển thế của thù nhân.” Lãnh Thanh Thanh nói, “Tiểu bạch thỏ quyết định trước tiếp cận thù nhân, sau đó phải có được tín nhiệm của thù nhân, tiếp theo lại giết cả nhà thù nhân. Thế là tiểu bạch thỏ liền biến thành mỹ thiếu niên gả cho thù nhân đã là phú thương!”

“Oa ô.” Ấu ấu long có nghe mà không có hiểu.

“Thế là, tiểu bạch thỏ liền gả cho thù nhân đó.” Lãnh Thanh Thanh nói. Yêu quái nghe đều 囧.

“Tình cảm của họ rất tốt, sống với nhau hai mươi năm, còn nhận nuôi một nhi tử khả ái. Sau đó có một ngày, tiểu bạch thỏ đột nhiên nói với phú thương: “Ngươi là thù nhân của ta! Những nhân loại tham lam vạn ác ích kỷ xấu xa các ngươi! Ta phải khiến ngươi nếm trải tư vị thống khổ nhất! Chính là bị ta phản bội! Ta muốn giết hết toàn gia ngươi!”

Phú thương vô cùng tuyệt vọng, lúc này, dưỡng tử của bọn họ đột nhiên xông vào, cầm dao phay chỉ tiểu bạch thỏ nói: “Ngươi mới là thù nhân của ta! Ngươi giết hết toàn gia ta! Ta phải cho ngươi nếm thử tư vị bị chí thân phản bội! Ta phải giết ngươi!” Xà ba nói năng sinh động.

“Đó là chuyện gì? Tại sao dưỡng tử của họ lại muốn giết tiểu bạch thỏ chứ?” Yêu quái xung quanh không hiểu.

Xà ba cười lạnh một tiếng, cố ý ra vẻ huyền ảo nói: “Vì dưỡng tử của họ là củ cải tinh, tiểu bạch thỏ trước kia đã ăn hết cả nhà củ cải a!”

Các yêu quái đều 囧 ngã ngữa, hầu như không ai dậy nổi.

………………………………..

Hỉ yến nhanh chóng không tầm thường được tiến hành náo nhiệt trong viện tử, rất nhanh, một đám yêu quái hồ ly nâng hỉ bào đỏ thắm đi vào, nhanh chóng mặc hỉ phục cho Lãnh Thanh Thanh, thay bào tử đỏ cho Lãnh Tịnh, thậm chí cũng quấn tơ lụa đỏ lên cho Bạch Điêu, sau đó chen chen chút chút đẩy Lãnh Thanh Thanh ra ngoài, để y đi nghênh thân.

Lãnh Thanh Thanh bị những yêu quái này đẩy đến trước đại môn, trên người cũng đeo hoa đỏ bự, nhưng lại vẻ mặt hoang mang, Lãnh Tịnh đi kèm, đứng trước cửa một lúc, liền không kiên nhẫn quay vào nhà. Ai biết, căn nhà tứ gian cũng bị các yêu quái bố trí thành tân phòng hỉ khánh, không để Lãnh Tịnh đi vào, nói là chỉ có tân nhân mới có thể tiến vào.

Lãnh Tịnh buồn bực ngồi trước cửa, nhìn một đám yêu quái tạp nham.

“Ngươi là thiếu gia của tân lang gia đúng không? Nếu không trước về thiên phòng nghỉ ngơi đi?” Chủ ban yêu quái là dã trư rất tình cảm, hảo tâm nói với Lãnh Tịnh.

“Các ngươi huyên náo ngang nhiên như thế, bách tính gần đây sẽ không phát hiện sao?” Lãnh Tịnh hỏi.

“Thiếu gia ngươi chưa nghe qua truyền thuyết hồ ly giá nữ sao? Khi yêu quái chúng ta thành thân, phàm nhân đều bị mị hồn thuật khiến cho buồn ngủ a!” Dã trư giải thích.

Lãnh Tịnh nhíu chặt mày, không nói một tiếng ngồi trước cửa, ngược lại có không ít tiểu yêu ngốc nghếch mê đắm hắn, to gan tiếp cận muốn bắt chuyện, ai sợ xấu hổ thì trốn một bên lặng lẽ nhìn hắn, hy vọng vị bạch long vương tử này có thể nhìn mình một cái, cũng đã thỏa mãn.

Nhưng Lãnh Tịnh chỉ một lòng quan tâm tình hình ngoài cửa, một chút cũng không để ý tới đám yêu quái này.

Lãnh Thanh Thanh thì ngốc nghếch đeo hoa đỏ đứng bên ngoài, nhìn con đường tràn đầy sương mù, trên đại môn nhà mình còn treo đèn lồng đỏ, tuy trong viện ngồi đầy tân khách, ăn uống linh đình, nhưng cỗ yêu khí quái dị lại xua không tan, dưới trăng tròn, sương mỏng như sa, trạch đệ hỉ khánh lại có vài phần yêu dị bất thường.

Lãnh Tịnh thoát khỏi đám tiểu yêu triền quấn, cũng bưng một cái ghế ra trước cửa, hai phụ tử liền ở trước cửa lặng lẽ đợi.

“Tiểu Tịnh…” Lãnh Thanh Thanh muốn nói lại thôi.

Lãnh Tịnh hung tợn nói: “Cái gì?”

“Không có gì…” Lãnh Thanh Thanh hai tay không biết đặt ở đâu, không biết làm sao đứng ở đó, giống như đã làm sai chuyện gì.

Khi hai phụ tử đang thầm kình nhau, trong con đường xa xa truyền tới tiếng đánh trống thổi kèn.

“Tiểu Tịnh! Ta nhất định sẽ đối tối với ngươi! Tuyệt đối sẽ không thiên vị! Tuyệt đối không ngược đãi ngươi! Tuyệt sẽ không để hậu nương ngược đãi ngươi! Ngươi bị đánh mắng nhất định phải nói với cha! Ngươi mới là trưởng tử của cha, tương lai gia sản của cha đều cho ngươi!” Lãnh Thanh Thanh đột nhiên nắm tay Lãnh Tịnh nói liên mồm.

Lãnh Tịnh mới đầu còn tức tới ngực phập phồng, nghe xong lại cười lạnh. Đẩy tay Lãnh Thanh Thanh ra, tự mình ngồi ở bậc cạnh đó.

“Tiểu Tịnh, ngươi ăn kẹo không?” Lãnh Thanh Thanh không thức thời đi lấy lòng, lấy kẹo trong lòng ra tới gần hắn.

Lãnh Tịnh dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn y, tới mức Lãnh Thanh Thanh đổ mồ hôi ào ào.

Lúc này, đội ngũ đánh trống thổi kèn đã tới bên cạnh họ, Lãnh Tịnh ngẩng đầu nhìn, thấy hoa kiệu đỏ thắm, một vòng tua vàng lưu tô, rèm kiệu được thêu màu điểu phượng, có bốn tiểu yêu tay nhấc đèn đỏ, tám hắc hùng nâng kiệu, tám nhạc thủ mở đường, trận thế không nhỏ chút nào.

Lãnh Thanh Thanh kích động tới dậm chân, lúc này người chủ trì cao giọng báo tin, rèm kiệu chậm rãi vén lên, Lãnh Tịnh cũng bị thu hút quan sát tỉ mỉ, chỉ thấy tân nương tử đầu phủ khăn đỏ, thân khoác áo màu, thân thể vô cùng yểu điệu, chậm rãi từ trong kiệu bước ra.

Lãnh Tịnh đặc biệt lưu ý động tĩnh trong viện lạc sau lưng, phát hiện trong thoáng chốc tân nương tử hạ kiệu, những yêu quái đó thế nhưng có thoáng chốc im ắng, sau đó mới giả như không có chuyện gì ăn ăn uống uống, ai nấy thần sắc có dị thường, trong đó nhất định có bí ẩn.

Lãnh Thanh Thanh vẫn ngốc nghếch đứng đó không biết làm sao, người chủ trì đưa sợi dây đỏ tới, một đầu cho Lãnh Thanh Thanh nắm, một đầu cho tân nương nắm, bảo Lãnh Thanh Thanh dẫn tân nương vào đại môn.

Lãnh Tịnh hừ lạnh một tiếng, bất động thanh sắc đi theo, tiến vào viện.

“Tân nhân nhất bái thiên địa!” Người chủ trì đợi bọn họ vào tới trong viện, liền vội kêu họ bái đường.

“Nhị bái cao đường!”

“Phu thê đối bái.”

Ba bái kết thúc, đột nhiên một trận cường phong thổi tới, khiến khăn đỏ trên đầu tân nương tử bị thổi bay xuống đất, Bạch Điêu nhìn Lãnh Tịnh đứng không xa, biết trận gió này là từ đâu mà tới. Nó biết ý nhân loạn len lén giấu khăn trùm đi. Tướng mạo của tân nương khiến tổ ba người Lãnh thị đều kinh ngạc.

Đó là, một thiếu niên có đôi tai đầy lông, có đôi mắt to còn khả ái hơn Lãnh Thanh Thanh, có làn da nõn nà trắng trẻo khả ái, tướng mạo mỹ miều khiến người hận không thể đi tới cắn một cái.

“Phu quân… ta… ta tên Nhung Nhung…” Đôi môi non nớt của tân nương tử khép mở, khiến người nhẫn không được dục vọng muốn hôn tới.

“Ngươi là hồ ly đực sao?” Lãnh Thanh Thanh ngốc nghếch hỏi.

“Phu quân… sao ngươi lại thô lỗ như thế… Nhung Nhung là nam hài tử.” Nhung Nhung xấu hổ nói.

Lãnh Tịnh chú ý tới bầu không khí tại đương trường lại lần nữa ngưng kết.

Nhưng mà, Lãnh Thanh Thanh tiếp tục ngốc nghếch giới thiệu: “Nhung Nhung, ta giới thiệu người nhà ta cho ngươi một chút, con bạch điêu đó là hạ nhân nhà ta, ngồi bên đó là… ách…” Lãnh Thanh Thanh muốn lấy lòng nhi tử một chút, liền giới thiệu theo cách nhi tử thích nghe nhất: “Đó là nhi tử của ta, tên Tiểu Tịnh, hắn hắn, hắn từ nhỏ đã chỉ có thể ngồi xe lăn!”

Lãnh Tịnh vừa giơ ly uống trà, lập tức mắc nghẹn ho sù sụ.

“Thật đáng thương mà! Phu quân, ta nhất định sẽ thương yêu hài tử của chúng ta, xem hắn như ta thân sinh, sau này ta cũng sẽ nỗ lực sinh cho phu quân một bảo bảo kiện toàn! Để bảo bảo chiếu cố ca ca, hiếu thuận chúng ta ~” Nhung Nhung hai tay chắp lại, chớp đôi mắt to mỹ lệ nói.

“Sinh ra xà có lông hoặc là hồ ly có đuôi xà sao?” Bạch Điêu sát phong cảnh nói một câu gió lạnh.

Lãnh Tịnh lại lần nữa chú ý thấy vẻ mặt của người xung quanh đều đông cứng!

Đây là chuyện gì? Sao có người bắt đầu giống như chạy trốn mà chạy ra ngoài chứ? Lãnh Tịnh lại nhìn sang Nhung Nhung đó, chỉ thấy nụ cười trên gương mặt khả ái đó dần đông cứng, hai mắt cũng phóng ra tia sáng sắc bén, từng câu từng chữ bén nhọn nói: “Ai, đang, nói, bậy!”

Quanh thân hắn thế nhưng nổi lên hỏa diệm yêu hồ nóng bức, mà thân thể Nhung Nhung cũng phát sinh biến hóa, y phục màu sắc trên người dần bị bức rách, chỉ qua công phu một khắc, một con cửu vĩ yêu hồ cực lớn cáu kỉnh xuất hiện trong viện lạc!

“A a a a a a! Nhung Nhung lại phát cuồng rồi!!!! Đã là lần thứ chín rồi!!!” Có người khóc thét lên chạy ra ngoài.

“Ta muốn thành thân a a a a a!” Yêu hồ cực đại tức giận gầm chấn trời. Móng vuốt mang theo lực vạn quân chụp tới chỗ Lãnh Thanh Thanh.

Ai biết, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, một con bạch long hùng kiện hiên ngang lao tới, dùng đuôi đánh bay móng vuốt yêu hồ ra, sau đó bắt đầu cắn xé yêu hồ.

Ghen tuông đáng sợ!!! Bạch Điêu há miệng nhìn trận đấu giữa trời, mà gia hỏa Lãnh Thanh Thanh thì lại hô to “Tiểu Tịnh tất thắng”, lẽ nào y không biết đây đều là vì y mà ra sao?

“Gừ gừ gừ ~~~!!!!!!!!” Tiếng gầm cực lớn của yêu hồ khiến mặt đất bị chấn động, nó há rộng miệng, thì ra trong cái miệng đầy răng nhọn, lại có một bộ răng nhọn khác bên trong, vô cùng quái dị, từ trong cổ họng đó lại có tiếng vang răng rắc, thoáng chốc, một đoàn hào quang lục sắc nóng bức từ trong miệng hắn bắn ra, nhắm thẳng Lãnh Tịnh.

Lãnh Tịnh chật vật né tránh, chỉ dùng đuôi quấn một gốc cây nhỏ, đảo hướng về cột quang lục sắc, chỉ thấy cành cây bị lục quang chiếu tới lập tức phát sinh dị biến, khô héo biến hình, xuất hiện những lỗ đen chi chi chít chít.

Lãnh Tịnh né gốc cây nhỏ đi, triệu vạn đạo diệm lôi tới, đánh lên người yêu hồ. Lập tức tia sáng kịch liệt chiếu tới mắt người không mở nổi, khi bọn Lãnh Thanh Thanh hồi thần, yêu hồ đã biến nhỏ, từ giữa không trung rớt xuống, đã thành một khối cháy đen.

“Chết rồi sao?” Bạch Điêu kinh ngạc.

Ai ngờ đống thịt đen thui đó lại bắt đầu nhúc nhích, phía trên bốc ra rất nhiều khói trắng, dần dần còn hiện ra bộ dáng một tiểu hồ ly, tiểu hồ ly đen thui đứng lên, lảo đảo đi tới phía này.

“Nó thế nhưng là yêu hồ hiếm hoi có năng lực bất tử, tổ tiên của nó là thiểu số may mắn tồn tại sau khi hấp thu lượng ít sức mạnh hỗn đục, rồi sinh con đẻ cái.” Lãnh Tịnh hóa về nhân hình, đứng bên cạnh Lãnh Thanh Thanh nói.

Tiểu hồ ly huyết nhục mơ hồ cười hắc hắc tiếp tục đi tới, đến trước mặt Lãnh Thanh Thanh, bộ dáng đó vô cùng dọa người, nó thế nhưng còn nói: “Phu quân, Nhung Nhung nhất định phải gả cho ngươi!” Rồi giơ cái vuốt đen thui ra, muốn bắt lấy Lãnh Thanh Thanh.

“Ngươi chết tâm đi, y là người của ta.” Lãnh Tịnh giành trước một bước, kéo Lãnh Thanh Thanh ôm vào lòng, liếc mắt nhìn hồ ly đen thui nói.

“Ngươi không phải là nhi tử của y sao! Ngươi muốn làm gì?! Loạn luân sao! Ta quyết không cho phép! Trả phu quân lại cho ta!” Nhung Nhung thét lên.

“Ngươi nhìn cho rõ, chuyện của chúng ta, không tới phiên ngươi chen vào.” Lãnh Tịnh nâng cằm Lãnh Thanh Thanh đang kinh ngạc lên, thâm tình hôn xuống.

Lãnh Thanh Thanh bị hôn tới mức tim đập thình thịch, y đỏ bừng mặt ngẩng đầu lên, thấy trên trán Lãnh Tịnh hiện ra ấn ký long vân mang theo ngân sắc óng ánh, đây là thứ y chưa từng thấy qua.

“A a a a! Sẽ không!” Hồ ly nhắm vào Lãnh Thanh Thanh: “Ngươi muốn ta hay là muốn cùng nhi tử của ngươi loạn luân! Ngươi nói a!!”

“Đương nhiên là Tiểu Tịnh rồi.” Lãnh Thanh Thanh nhỏ giọng nói.

Hồ ly đen thui oa oa khóc lớn, lần thứ hai mươi thành thân lại thất bại rồi!!! Hắn thù hận trừng Lãnh Tịnh: “Rồi sẽ có một ngày, ta sẽ tới giành lại thứ ta nên có!” Rồi nhanh chóng biến mất khỏi đại môn.

Yêu quái tương thân hội là lừa người! Đưa tới tân nương cẩu thí gì không a! Lãnh Thanh Thanh tức phì phò quay lưng lại, nhưng lập tức lại thấy long ấn phát quang trên trán Lãnh Tịnh, lo lắng nói: “Tiểu Tịnh, trên trán ngươi là chuyện gì vậy?”

“Là một loại biểu hiện.” Lãnh Tịnh cười cười.

Là biểu hiện gì chứ? Cuối cùng Lãnh Tịnh cũng không nói.

…………………………………..

Cuối cùng tiễn được ôn thần Nhung Nhung đó. Bạch Điêu thở phào một hơi, cảm thấy cuối cùng có thể trôi qua những ngày yên tĩnh.

Lãnh Tịnh cũng ngủ rất an ổn, một giấc tới sáng. Hắn còn đang say giấc, trong mông lung thấy Bạch Điêu lông đầy người đi tới bên giường, bóp chân cho hắn. Hắn thoải mái ân một tiếng, gia hỏa Bạch Điêu này cuối cùng cũng biết điều cần cù một bữa a!

Nhưng hắn lập tức lại giật mình tỉnh, mở mắt ra, đang bóp chân cho hắn thế nhưng là yêu hồ Nhung Nhung đã hồi phục, chỉ thấy hắn nỗ lực bóp chân và mát xa cho Lãnh Tịnh, miệng còn lầm bầm: “Chỉ cần ta nỗ lực chiếu cố nhi tử tàn phế của phu quân, phu quân nhất định sẽ bị ta cảm động, hồi tâm chuyển ý! Ta phải dùng thành tâm cảm động phu quân!”

Lãnh Tịnh = = nghĩ: Nói không chừng con hồ ly này còn ngốc hơn Lãnh Thanh Thanh, lẽ nào hắn chỉ nhớ những gì Lãnh Thanh Thanh nói sao chứ?

Quả nhiên, con hồ ly đó xoa bóp xong xuôi, lại từ trong túi đeo tùy thân lấy dược cao ra, tự lầm bầm: “Người trường kỳ nằm trên giường đều sẽ mắc bệnh trĩ, trĩ sang linh này của ta thật sự là mang theo quá kịp thời! Ân, phải để phu quân thấy được nỗ lực của ta! Đi gọi y tới nhìn xem ta chăm sóc nhi tử của y thế nào!___

Di! Thủy tinh thạch mà yêu quái tương thân hội cho lại sáng rồi! Quá tốt rồi! Nói rõ đã tìm được tân phu quân rồi!” Thế là hồ ly ném lại trĩ sang cao, hưng phấn bay đi.

Từ đó về sau, mỗi lần tương thân thất bại, con hồ ly kỳ quái đó lại tới Lãnh gia chủ động làm một tiểu tức phụ tận tâm tận lực, hy vọng đổi về tâm của Lãnh Thanh Thanh. Sau đó khi khối thủy tinh lại sáng lên, hắn lại nhanh chóng đi tới chỗ tương thân.

Vạn Tượng thiên – 68

Lãnh Tịnh chuẩn bị đến phương bắc.

Có lẽ là vì chuyện của Vạn Tượng Lâu khiến hắn quá buồn bực, buồn bực tới cực điểm ngược lại không còn cảm giác gì. Lãnh Tịnh mặt không biểu tình đi mua vật dụng lữ hành trên đường, gặp được Cố Phong Trần đã lâu không gặp, vết thương của hắn đã khởi sắc không ít, nghe nói một đường truy theo long khí của Lãnh Tịnh mà tới đây, vừa gặp được Lãnh Tịnh liền cao hứng ôm chặt lấy hắn, sau đó dẫn Lãnh Tịnh đi uống rượu.

“Bảo bảo, ta tìm được thân sinh phụ mẫu của ngươi rồi!” Cố Phong Trần sau khi uống một chén rượu to, hưng phấn bừng bừng tuyên bố.

“Là ai?” Lãnh Tịnh thiếu hưng phấn hỏi.

“Là hoàng đế Tuyết Long quốc! Bảo bảo! Ngươi là hoàng tử bảo bảo bị thất lạc a!” Cố Phong Trần hưng phấn lại uống một chén lớn.

“Không hứng thú.” Lãnh Tịnh ném tiền rượu lên bàn, buồn bực đeo vật phẩm bỏ đi.

“Bảo bảo ngươi đừng đi a, ta đã giúp ngươi liên lạc với người nhà của ngươi rồi ~ bọn họ lập tức sẽ tới đón ngươi ~” Cố Phong Trần lại uống một chén rượu.

“Tuyết Long quốc ở đâu?” Lãnh Tịnh quay đầu hỏi.

“Là ở chỗ cực bắc…” Cố Phong Trần đột nhiên nện đầu xuống bàn, say rượu rồi.

Điếm tiểu nhị tới thu dọn bàn nói: “Ta nói mà… ba chén không qua nổi… vị khách quan này còn không tin.”

“Ách…” Lãnh Tịnh lại đột nhiên nhớ tới ngân lượng tích lũy trong hành lý của hắn từ năm ngàn năm trước đã tiêu gần hết rồi, nếu còn không đi kiếm thêm tiền thì sẽ không có phí dụng nuôi gia đình.

Lãnh Tịnh tăng thêm một tầng buồn bực vẻ mặt không cao hứng trở về tiểu viện thành ô. Đi tới trước cửa, liền nghe thấy Lãnh Thanh Thanh ở bên trong khóc lớn: “Tiểu Tịnh là bảo bảo ta nuôi lớn ~~~ Ta không cần phí phụng dưỡng ~~~ Ta muốn Tiểu Tịnh ~~~”

Thế là Lãnh Tịnh ném đồ đạc xuống đất, dán vào khe cửa nhìn vào trong, chỉ thấy trong viện tử Lãnh Thanh Thanh đang cầm chổi vung vẩy, xua mấy nam tử mặc hoa phục ra ngoài.

Một nam tử trong đó không phục nói: “Lãnh Tịnh mà ngươi nói tới chính là tứ hoàng tử của Tuyết Long quốc chúng ta, năm đó Tuyết Long quốc chịu khổ chiến loạn, hoàng phi bất đắc dĩ bỏ tứ hoàng tử Lăng Tịnh vẫn còn là trứng vào dòng sông ba đào cuồn cuộn, còn dùng huyết rồng họa lên trên quả trứng hộ ấn của long tộc để bảo vệ an toàn cho tiểu hoàng tử, hiện tại Tuyết Long quốc đã an thái bình định, ngươi mau giao tiểu hoàng tử ra, chúng ta phải về phục mệnh.”

Hồ ly Nhung Nhung bạch si đó thế nhưng cũng có mặt, hắn giơ móng vuốt lên hát đệm: “Các ngươi là nói nhi tử Lãnh Tịnh thiếu gia của phu quân ta đi? Ta biết ta biết ~ hắn từ nhỏ thân thể suy yếu, không thể đi đường, ta ngày ngày giúp hắn xoa bóp trị trĩ sang đó!”

Lãnh Tịnh co giật khóe môi, quyết định sẽ giáo huấn tên hồ ly xuẩn ngốc này.

“Ngươi nói cái gì! Tịnh điện hạ từ nhỏ đã bị tàn tật?!!” Những thị vệ Long quốc tới tìm người đó nghe thế kinh ngạc, quay mặt nhìn nhau: “Lẽ nào là khi lưu lạc bị ma khí tổn thương?”

“Ta không biết a! Thủy tinh của ta lại sáng rồi ~ ta phải đi tương thân nha ~” Tiểu hồ ly Nhung Nhung vui vẻ đeo túi hành trang nhỏ, nhảy nhót ra khỏi đại môn.

Khi hắn vừa mới ra khỏi đại môn, liền bị Lãnh Tịnh bóp chặt. “Tử hồ ly.”

“Làm cái gì…” Nhung Nhung một câu còn chưa nói xong, đã bị Lãnh Tịnh bịt miệng.

Còn về hắn cuối cùng làm sao chà đạp con hồ ly biến thái Nhung Nhung đó, ở đây không tường thuật kỹ.

……………

Đêm khuya, đám khách viếng thăm lưu lại trong tiểu cư.

Bộ dáng Lãnh Tịnh đích thực dọa bọn họ, vốn nghe con hồ ly đó hồ ngôn loạn ngữ, bọn họ cho rằng Lăng Tịnh điện hạ này là thiếu niên bệnh yếu, không ngờ vừa gặp, phát giác nguyên lai tứ hoàng tử điện hạ là một vị mỹ thanh niên khí độ khoáng đạt, rất có phong độ của Tuyết Long đế tôn, không thẹn là thừa hưởng huyết mạch tốt nhất của Tuyết Long nhất mạch.

“Các ngươi nói Tuyết Long quốc nằm ở cực bắc? Vậy không biết có nghe những lời đồn liên quan tới Vạn Tượng Lâu không?” Lãnh Tịnh nói với họ.

Những thị vệ Tuyết Long tộc ôm quyền nói: “Không giấu điện hạ, chúng ta chưa hề nghe qua về Vạn Tượng Lâu, ngược lại ở biên giới phía bắc của Tuyết Long quốc có một đại tuyết cốc, kéo dài ngàn dặm, trong đó có một tòa thành trì cổ ngàn năm trước, cư dân bên trong vẫn duy trì sinh hoạt cổ xưa ngàn năm trước, trong đó có một tòa lầu cao, ngày đêm đèn hỏa không nghỉ, xung quanh lầu cao vây phủ kết giới thái cổ cực mạnh, vì thế quốc tộc dân ta chưa từng tiếp cận nơi đó.”

“Thì ra là thế. Vậy vài người chúng ta ngày mai liền theo các ngươi đến Tuyết Long quốc đó, các ngươi báo với Tuyết Long đế đi.” Lãnh Tịnh trầm ngâm nói.

“Điện hạ, thánh thượng cũng là thân sinh phụ thân của ngài, ngài nói như thế thì xa lạ quá. Chúng ta biết điện hạ nhiều năm nay lưu lạc bên ngoài chịu khổ, nhưng một số lễ nghi hoàng gia, vẫn phải ít nhiều nói cùng điện hạ ngài.” Mấy tên thị vệ hành lễ nói.

“Tất cả mọi chuyện trong lòng ta tự hiểu, các ngươi không cần vượt quyền.” Lãnh Tịnh nhướng chân mày, khí thế uy nghĩa trời sinh, những thị vệ tiến thoái lưỡng nan, nghĩ tới vị tứ hoàng tử này không phải là người dễ chọc, vẫn là ít nói vài câu thì hơn, thế là ngoan ngoãn lui xuống.

Lãnh Tịnh vào phòng, Lãnh Thanh Thanh tức giận không thèm nói chuyện với hắn, nằm ềnh ra giường, vùi mặt vào đầu khóc oán: “5555 ~~ cha thật đáng thương ~~ nhi tử có thân cha hoàng đế có quyền có thế liền quên xà ba đã dưỡng hắn trưởng thành ~~ 5555 ~~”

“Nói cái gì chứ, mau ngủ đi.” Lãnh Tịnh mất cảm giác leo lên giường, trèo qua người Lãnh Thanh Thanh, tự mình kéo chăn.

“Không cho ngủ! Để cha nhìn ngươi thêm một cái ~~ 555 ~~ Tiểu Tịnh đi làm hoàng tử rồi, cha liền nhảy sông tự sát là xong, dù sao cũng không có người cần cha nữa ~~~ 555 ~~” Lãnh Thanh Thanh nước mắt ào ào nâng mặt Lãnh Tịnh khóc nói.

“Tiểu Tịnh, nhìn kỹ cha lần cuối đi! Cha sắp đi nhảy sông rồi!” Lãnh Thanh Thanh biến thành đại bạch xà thống khổ liếm mặt và cổ Lãnh Tịnh.

Lãnh Tịnh nghiến răng nghiến lợi nắm đầu đại bạch xà: “Biến trở về, nếu không ta liền…”

“Ngươi chán ghét đến mức muốn bóp chết cha ngươi sao… xem ta đây! Vạn đạo xà xà thắt kết phân thân ảnh!!!!!” Đại bạch xà nước mắt cuồn cuộn nói, rồi sử ra tuyệt chiêu cực độ buồn nôn.

“Ngươi nghe này!! Ta muốn đến phía bắc tìm Vạn Tượng Lâu, nói không chừng Vạn Tượng Lâu đó chính là nằm gần Tuyết Long quốc, đi theo bọn họ có thể nghe ngóng vài tin tức.” Lãnh Tịnh vội đem đại bạch xà giãy dụa đè xuống dưới thân.

“Thật sao…” Đại bạch xà chậm rãi biến về Lãnh Thanh Thanh thân xích lõa, mà Lãnh Tịnh vẫn áp trên người y.

“Đương nhiên, ta sao có thể là hoàng tử của Tuyết Long quốc đó chứ?” Trên trán Lãnh Tịnh dần bắt đầu hiện ra long ấn ngân sắc hôm đó.

“Nhưng mà, bọn họ nói tứ hoàng tử đó, tình trạng giống hệt như ngươi…” Lãnh Thanh Thanh lắc đầu, “Ngươi đừng an ủi ta…”

Lãnh Tịnh chậm rãi cúi đầu xuống, ngón tay vẽ theo xương quai xanh của Lãnh Thanh Thanh, mà long ấn trên trán hắn từ ngân sắc dần phát sinh biến hóa, chuyển thành chu ấn hơi đỏ, hắn nhẹ nói bên tai Lãnh Thanh Thanh: “Ngươi thả lỏng, ta không lừa ngươi… cái đó… ngươi tỉ mỉ nói ta hay bọn họ rốt cuộc nói gì?”

“Bọn họ nói…” Lãnh Thanh Thanh cảm thấy nóng người, ngón tay Lãnh Tịnh từ vai y đi xuống từng chút, thế nhưng khiến y cảm thấy trong lòng có một cỗ cảm giác kỳ dị quấn lấy, vừa cấp thiết vừa có chút sợ hãi.

“Tiểu Tịnh! Ngươi… ân… ô… ngươi muốn làm gì?” Lãnh Thanh Thanh cuối cùng phản ứng lại.

“…Thanh Thanh.” Lãnh Tịnh vẻ mặt đỏ bừng nhẹ thở một hơi bên tai y.

Đột nhiên…

“Ô a a a ~~~ Tiểu Tịnh ngươi… ngươi… ngươi… thân thể của ta…” Lãnh Thanh Thanh mở to miệng, nhưng hầu như không phát ra tiếng, chu ấn trên trán Lãnh Tịnh biến thành đỏ rực như máu, theo động tác của hắn, thân thể của Lãnh Thanh Thanh và hắn dán sát vào nhau.

“A… a… Tiểu Tịnh…” Lãnh Thanh Thanh bị cảm giác xa lạ bất ngờ ập tới này dọa cho không biết làm sao, nhưng mà…

…………………..

Sáng sớm hôm sau, Lãnh Tịnh chán nản nằm trên giường, mà Lãnh Thanh Thanh thì lưng đau eo mỏi trèo xuống giường, bưng nước tới cho hắn rửa mặt.

Xem ra chịu đả kích khá nặng, ngược lại là Lãnh Tịnh thực chất vô cùng thuần tình.

Hắn cả ngày đều không nói câu nào, hành trình cũng vì vậy mà trì hoãn. Lãnh Thanh Thanh lặng lẽ bồi hắn, thậm chí dùng xe lăn đẩy hắn đi vài vòng, Lãnh Tịnh đều không ngẩng đầu lên.

Cho tới sau trưa, hắn mới nói: “Ta đã không còn mặt mũi gặp người rồi.”

“Tiểu Tịnh… dù sao đã phát sinh rồi, ngươi nếu thật sự không cao hứng, nếu không ta liền làm như vậy với ngươi một chút, chúng ta sẽ công bằng ngay… ách…” Lãnh Thanh Thanh phát giác Lãnh Tịnh dùng ánh mắt sát khí âm độc nhìn mình, vội câm miệng.

“Ta không ngờ được đột nhiên như thế, ta một chút chuẩn bị cũng không có. Đều là ngươi nói cái gì mà một vạn con xà thắt nút buồn nôn như thế… nhân sinh của ta…” Lãnh Tịnh ôm đầu nói.

“Ta cũng không có chuẩn bị mà… ta cảm thấy không có gì, lại không thiếu đi khối thịt nào.” Lãnh Thanh Thanh nhìn trời.

“… Cái này một chút cũng không giống như ta tưởng tượng, không nên như vậy, đáng ra nên đợi đến ba bốn trăm năm sau, lúc đó ít nhất ta đã có cung điện lãnh thổ của mình, tại hoa viên tuyệt diệu hoặc trong tẩm cung xa xỉ… tại sao…” Lãnh Tịnh ôm đầu và Lãnh Thanh Thanh nhìn trời nói chuyện hoàn toàn không ăn khớp.

“Chỉ là một loại hoạt động tiếp xúc giữa sinh linh, không phải sao?” Lãnh Tịnh nói năng có chút lộn xộn ngẩng đầu nhìn Lãnh Thanh Thanh, “Ta không có tạo thành hậu quả thống khổ gì không phải sao? Thân thể của xà rất mềm dai cho nên ngay cả chảy máu cũng không có, vì thế cũng không có tạo thành thống khổ quá nhiều__ ngươi chắc sẽ không có tâm tình oán phụ gì chứ?”

“Cái gì oán phụ?” Lãnh Thanh Thanh ngốc ngốc hỏi.

“Ngươi sẽ oán hận ta chứ?” Lãnh Tịnh hỏi ngược lại.

“Hận ngươi cái gì?” Lãnh Thanh Thanh ngơ ngác nói.

“Hận ta tối qua nhất thời xung động đem ngươi làm cái kia.” Lãnh Tịnh nhíu mày nói.

“Ta liền xem như thời gian dài quấn eo Tiểu Tịnh đó là báo thù là được. Lại nói không phải rất đau a, chỉ quái quái thôi.” Lãnh Thanh Thanh vẫn ngốc ngốc.

“Ngươi không cho rằng ta đoạt đi đồng trinh, trinh tiết, trong trắng, tự tôn, tôn nghiêm của ngươi? Ngươi không cho rằng ta xem ngươi thành đồ chơi, công cụ tiết dục, tiểu quan, nam sủng, nữ tử thanh lâu? Ngươi không cho rằng ta loạn luân, tội đáng vạn chết, cả đời không gặp ta hoặc là thống hận đến hận không thể giết ta hoặc là tự sát hoặc là vẻ ngoài giả như không có chuyện gì, sau lưng lại thống khổ rơi lệ? Ngươi không cho rằng ta là mặt người dạ thú hoặc là giả quân tử hoặc là…” Lãnh Tịnh cạy ngón tay tính hậu quả cho y.

“Tiểu Tịnh, ngươi đợi đã.” Lãnh Thanh Thanh chạy đi bê một cái ghế tới, lấy bánh kem và trà mật, ngồi bên cạnh xe lăn nghe Lãnh Tịnh làm báo cáo hậu quả.

Mà Bạch Điêu thì lại ôm bụng nhìn hai người này mà sắp nghẹn cười tới chết. Nó sớm đã biết thiếu đông gia mơ tưởng lão gia rất lâu rồi, chỉ là vẫn luôn áp chế mà thôi, tối qua không biết sao lại bạo phát ra. Đây cũng không phải là chuyện kỳ quái gì, cho dù ngoài mặt nói lý tính lý trí, nhưng xung động tới rồi, cũng không có bất cứ lý do nào có thể ngăn cản được. Hơn nữa, ai biết xung động sẽ tới lúc nào chứ? Có lẽ chính vào lúc ngươi không ngờ tới nhất không có chuẩn bị gì nhất.

Đây chính là vận mệnh hoặc là duyên phận đi.

Ống kính tiếp tục trở về bên cạnh phụ tử Lãnh thị. Lãnh Thanh Thanh ợ một cái, nghe xong Lãnh Tịnh làm báo cáo hậu quả dài thượt, thế là bảo Bạch Điêu đi mua bánh bao thang về.

Lãnh Tịnh không kiên nhẫn ngắt lời: “Ngươi có nghe ta nói gì không? Tiếp tục nghe dự định của ta. Ta phải bồi thường cho ngươi.”

“Bồi thường ta cái gì? Là rượu ngon sao?” Lãnh Thanh Thanh nghe tới bồi thường liền hưng phấn.

“Ta muốn tự trừng phạt, suốt đời ngồi trên xe lăn này.” Lãnh Tịnh nói.

“Lừa người, đó rõ ràng là sở thích của Tiểu Tịnh, ta muốn mỹ tửu ngon nhất!” Lãnh Thanh Thanh kháng nghị.

“Tâm ta đã quyết, ngươi không cần nói vậy để khuyên hay an ủi ta.” Lãnh Tịnh xoay bánh xe quay lưng với y.

Đã nói ra hết tâm tình tốt lên rất nhiều. Lãnh Tịnh thở ra một hơi.

Lãnh Thanh Thanh thì lại ngây ngốc mang nỗi thất vọng không có được mỹ tửu đi xuống làm mì.

Đại khái, cái gọi là H đối với Lãnh thị phụ tử mà nói, chính là chuyện như thế.

…………………

Hôm sau, Lãnh Tịnh ưu sầu thu dọn hành lý, cùng Lãnh Thanh Thanh tinh thần rất tốt và Bạch Điêu, bước lên cuộc lữ trình tới Tuyết Long quốc.

Thị vệ Tuyết Long quốc mang tới xe ngựa do thiên mã kéo, Lãnh Tịnh ngồi trong xe ngựa ôm tay, lắc mũi chân, ánh mắt đảo đảo trên người Lãnh Thanh Thanh.

“Tiểu Tịnh ngươi nhìn cái gì?” Lãnh Thanh Thanh đem bánh bao trong tay cho hắn một nửa.

“Không có gì.” Lãnh Tịnh quay đầu đi.

Bạch Điêu cười xấu xa một cái, hiện tại tâm tình của thiếu đông gia nhất định là tràn ngập lượng lớn những thứ không lành mạnh nha, hơn nữa dạng người cứng nhắc như hắn đại khái đang không ngừng đấu tranh cùng những thứ không lành mạnh, nhưng có vài thứ ngươi càng không muốn nghĩ tới, thì nó lại càng trào lên ào ào, chẳng hạn như bản chất dục cầu bất mãn.

Xem sắc mặt âm trầm bất định đó của thiếu đông gia liền biết.

“Bạch Điêu.” Lãnh Tịnh gọi một tiếng, “Gần đây ngươi càng lúc càng mắt vô chủ thượng.”

“Ta nào có.” Bạch Điêu cười ha ha.

“Hiện tại bắt đầu đứng tấn cho ta ba canh giờ, lập tức.” Lãnh Tịnh hạ mệnh lệnh trừng phạt.

5555555 ~~~ Ta đắc tội ngươi chỗ nào sao ~~ Bạch Điêu khổ mặt nhấc vuốt sau lên.

Thiên mã bay lên, xe ngựa cũng dâng lên trời, bên ngoài cửa sổ thủy tinh là từng đóa mây trắng đang lùi dần ra sau, Lãnh Tịnh đang tiếp cận dần Vạn Tượng Lâu chân chính, không biết tại Tuyết Long quốc xa xôi, lại có thứ gì đang chờ đợi hắn…

Thanh Thanh thiên – 69

Xe do thiên mã kéo đi vào trong đám mây, ngoài cửa sổ đều là những đám mây dày đặc, cũng giống như kẹo bông mà Lãnh Thanh Thanh ăn, mềm mềm mịn mịn, Lãnh Thanh Thanh dán lên cửa sổ, mắt không chớp lấy một cái nhìn mỹ cảnh kỳ dị. Chỉ thấy trong đám mây dày, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện một vài bãi mây bằng phẳng, một vài con thỏ trắng tuyết đang huơ móng vuốt với họ.

“Đó là tiên thỏ cấp thấp, chúng đều đang khắc khổ tu luyện, nếu thông qua thiên trắc thì có thể đến Nguyệt Cung làm thị tòng của Nguyệt Thần.” Cố Phong Trần ngồi trong xe ngựa phụ trách hướng dẫn du lịch nói.

“Ngươi tới đây làm gì? Sao ngươi lại ngồi ở đây?” Lãnh Tịnh hỏi.

Cố Phong Trần lắc đầu: “Ta nghĩ bảo bảo chắc cần chiếu cố của ta, cho nên vừa tỉnh rượu liền tới đây.”

Lãnh Tịnh mở cửa xe, đẩy Cố Phong Trần ra ngoài.

Cường phong từ bên ngoài thổi vào khiến Bạch Điêu phải ôm chặt chân Lãnh Thanh Thanh mới không tới mức bị thổi bay.

Sau khi Lãnh Tịnh đóng cửa xe lại, trận xao động nho nhỏ đó mới coi như bình ổn.

Lãnh Tịnh quay mặt lại, hồi phục biểu tình nghiêm túc thường ngày.

“Tiểu Tịnh, trông ngươi không cao hứng cho lắm.” Lãnh Thanh Thanh cẩn thận thăm dò.

“… …” Lãnh Tịnh nhất thời không nói nên lời, trong lòng chung quy cảm thấy có chút vướng mắc. Hắn đột nhiên sinh ra rất nhiều nỗi lo vô vị, vì một đêm đó qua đi, trên trán Lãnh Thanh Thanh cũng xuất hiện long ấn ngân sắc nhàn nhạt, là hắn sáng sớm thức dậy đã dùng pháp thuật che giấu đi, Lãnh Thanh Thanh mới không phát giác.

Vô số ý niệm không hay lướt qua trong lòng Lãnh Tịnh, hắn đứng lên rồi lại ngồi xuống, cuối cùng không nhịn được nữa nắm cổ tay Lãnh Thanh Thanh, bắt mạch cho y.

“Ngươi rốt cuộc rầu rĩ cái gì a?” Lãnh Thanh Thanh không hiểu nói.

“Ta chỉ là tùy tiện kiểm tra một chút mạch tượng mà thôi.” Vẻ mặt Lãnh Tịnh nghiêm túc tới cực điểm.

“… … Thiếu đông gia.” Bạch Điêu gian xảo rất nhanh đã hiểu được nỗi lo của Lãnh Tịnh: Hắn đang lo lắng Lãnh Thanh Thanh sẽ sinh hài tử! Tuy Lãnh Thanh Thanh là hùng xà, nhưng Lãnh Tịnh là thần long, không biết sau khi làm qua chuyện đó sẽ có hậu quả không thể tưởng tượng nào, nói không chừng nam nam sinh tử cũng không phải không có khả năng. Thiếu đông gia ích kỷ sao có thể cho phép lại có một kẻ khác tới tranh sủng với mình chứ? Hừ hừ.

Sau khi bắt mạch một hồi, sắc mặt Lãnh Tịnh mới chậm rãi hòa hoãn, xem ra tình trạng sinh tử mà hắn lo lắng nhất chỉ là suy tưởng chủ quan thôi. Thế là hắn nói: “Thanh Thanh, sau này ta sẽ không gọi ngươi là cha nữa.”

“Tại sao…” Lãnh Thanh Thanh cảm thấy buồn bã, nhi tử không chịu gọi mình là cha nữa.

“Quan hệ giữa ta và ngươi đã không phải là phụ tử nữa rồi. Thanh Thanh, sau này ngươi cũng đừng gọi ta là nhi tử nữa.” Lãnh Tịnh nghiêm mặt nói.

“Vậy là quan hệ gì a?” Lãnh Thanh Thanh càng lúc càng không cao hứng.

“Chúng ta là quan hệ tình nhân. Thanh Thanh, ta chính thức cầu ái cùng ngươi.” Lãnh Tịnh nghiêm túc nói.

“Ta mới không cần quan hệ tình nhân, một chút hứng thú cũng không có…” Lãnh Thanh Thanh nhỏ giọng không cao hứng lầm bầm.

“Tóm lại, cứ định vậy đi.” Lãnh Tịnh giống như đã hoàn thành một chuyện rất quan trọng, thở một hơi, “Sau này ta sẽ gọi ngươi Thanh Thanh. Thanh Thanh, ngươi hiện tại là ái nhân của ta rồi, ta sẽ hảo hảo thương yêu ngươi.”

“Vô vị. Hừ. Rõ ràng bản thân là nhi tử của người ta.” Lãnh Thanh Thanh ôm tay tức phì phò bắt đầu chiến tranh lạnh cùng Lãnh Tịnh.

Bầu không khí trong khoang xe lập tức ngưng trọng.

Cứ thế, một khắc, hai khắc, ba khắc…

Bầu trời xanh lam xung quanh xe dần bị bầu trời đêm mênh mông sâu thẳm thay thế, trên đường mây, một tòa thành trì từ xa lấp lánh tia sáng mỹ lệ, đó đều là nơi ở của chúng thiên nhân, vì con đường mà bọn họ đi là đường tắt để thông tới thiên giới. Mắt thấy trên trời đêm trôi nổi những tia cực quang rực rỡ tuyệt lệ, tổ ba người Lãnh thị đều dán vào cửa sổ ngắm nghía, tuy Ferrari hình rồng thoáng chốc đi ngàn dặm, nhưng vẫn chưa từng tỉ mỉ thưởng thức qua quan cảnh mỹ diệu như thế.

Chỉ thấy những tia cực quang đó biến ảo khó lường, từ nơi tập trung dần dần phân ly ra không ít quang linh tiên tử, bọn họ hoặc là một nhóm năm ba người, đều đang ca hát khiêu vũ, vô cùng vui vẻ. Không ít tiên tử trẻ tuổi thậm chí còn múa quanh xe ngựa, có người thậm chí lại gần cửa sổ, làm mặt quỷ với tổ ba người Lãnh thị đang dán vào cửa sổ ngắm cảnh, còn làm ra khẩu hình: “Đồ nhà quê”, sau đó cười nhạo bay đi.

“Thật là một đám không có giáo dục!” Lãnh Tịnh vốn tâm tình không tốt hừ lạnh nói, cùng Bạch Điêu làm tư thế cút với đám tiên tử.

Những tiên tử cười điệu đó lại làm mặt quỷ với họ, không bao lâu đều bay sang chỗ khác.

“Bọn họ đang làm gì?” Tổ ba người Lãnh thị hiếu kỳ quan sát.

Một lúc sâu.

“Cha!! Ngươi nhìn cái đám không có giáo dục đó! Thực sự quá vạn ác!” Lãnh Tịnh chỉ cửa sổ tức giận nói.

Thì ra đám tiên tử đó ở giữa không trung tổ hợp thành năm chữ lớn phát quang “Đồ nhà quê đi chết”.

“Bọn họ tìm chết sao?” Lãnh Tịnh đứng lên, muốn ra ngoài giáo huấn bọn họ.

“Đừng đi a! Thiếu chủ, ngươi xem trên chỉ nam du lịch của Cố thị có viết này__ quang linh tiên tử là nhất tộc nương gia của thiên hậu, không thể chọc tới, sẽ chuốc lấy nhiều phiền phức.” Bạch Điêu huơ huơ chỉ nam du lịch trong tay nói.

“Vậy thì sao chứ, chẳng lẽ để bọn họ ức hiếp người như thế?” Lãnh Tịnh chọc ngón tay lên cửa sổ thủy tinh, chỉ thấy chữ lớn phát quang đã biến thành mấy chữ “hạ tiện”.

“Cứ coi như không thấy là được.” Bạch Điêu bất đắc dĩ nói, “Thiếu chủ ngươi làm gì lại đi tính toán với đám tiểu hài đó?”

Thế là tổ ba người Lãnh thị lặng lẽ đi tiếp trong tiếng cười nhạo của những chữ lớn phát quang.

Chỉ là nghe nói vân đạo viễn cổ quanh năm trong xanh sau đó phát sinh sấm chớp mưa bão to lớn vạn năm chưa từng gặp, chính là phát sinh sau khi xe ngựa của tổ ba người Lãnh thị đi qua được một khắc, Lãnh Tịnh đối với việc này bảo trì im lặng, vì thế không thể nào xác định lần tai nạn thời tiết này rốt cuộc là nguyên nhân tự nhiên hay là do nhân tố con người tạo thành.

………………

Tuyết Long quốc, quốc gia thần tộc xa xôi quanh năm bị băng tuyết bao trùm, vì hoàng tộc là Tuyết Long nhất mạch nổi danh. Tuyết Long tộc ở trong long tộc có uy danh rất cao, đặc điểm là long thể của Tuyết Long tộc đều là toàn thân tuyết trắng, trời sinh đã có năng lực cực mạnh. Khi tổ ba người Lãnh thị tới bầu trời của Tuyết Long quốc, thấy được Tuyết Long quốc chân chính là một phiến tuyết nguyên và dãy núi nhìn không thấy điểm kết, nghe nói Tuyết Long quốc có lãnh thổ mười vạn dặm, nhưng tuyệt đại bộ phận vì quá mức hàn lạnh mà không ai cư trú, kỳ thật thủ đô Tuyết Long quốc chân chính nằm trong Lục Sơn ở đông bắc tuyết nguyên.

Lục Sơn là một ngọn núi to hình tròn, chắn hết tuyệt đại đa số phong tuyết, lại thêm địa khí tràn đầy linh lực, trở thành một trong những phúc địa bốn mùa như xuân của nơi băng thiên tuyết địa này. Cung điện nguy nga của Tuyết Long quốc, đứng thẳng trên Tuyết Thần Bình ở giữa Lục Sơn.

Lãnh Thanh Thanh và Lãnh Tịnh đều cho rằng, sẽ có rất nhiều người ra đón tiếp họ, dù sao thân phận hiện tại của Lãnh Tịnh là “tiểu hoàng tử đã thất lạc nhiều năm của Tuyết Long quốc”, ai biết thiên mã lại kéo xe dừng lại ở nơi cách rất xa cửa cung điện, sau đó bọn họ và bốn thị vệ cùng ngồi xe lừa bí mật giả trang vào thành.

Kỳ thật Lãnh Tịnh rất muốn giống như xà ba, hưởng thụ ham muốn làm hoàng tử một lần, đãi ngộ như vậy không thể không nói đã khiến hắn cảm thấy vô cùng nghẹn khuất.

Trong thành trì Tuyết Long quốc vô cùng phồn hoa, nhưng kiến trúc và cách ăn mặc của mọi người rất khác biệt với trung nguyên, nam nam nữ nữ long tộc đều mỹ mạo phi phàm, ai nấy đều ăn mặc tuyệt lệ, bất luận nam nữ đều làm đủ hết công phu cho vẻ ngoài, thậm chí có người không tiếc đeo lên đầu mình nhiều tầng bảo thạch rườm rà và đủ loại phục sức, hoặc là ở thắt lưng, mu bàn tay vân vân, đâu đâu cũng đeo vòng vàng vòng bạc lung linh hoặc là những chuỗi xích tinh mỹ, tóm lại, hoàn toàn là ăn mặc theo thời trang thiên giới khoa trương tinh chất.

Ngược lại đám người Lãnh Thanh Thanh, vì che giấu thân phận mà mặc bào xám, mặt cũng che đi, nhìn không có gì khác biệt với đám nhà quê. Tuyết Long tộc lấy diện mạo để phân phẩm cấp, diện mạo càng mỹ lệ, biểu rõ linh lực càng cao. Vì thế người có tướng mạo bình thường sẽ bị khinh thường, đám người Lãnh Thanh Thanh càng bị xem như là tiểu tốt hạ đẳng, suốt đường bị ném tới không ít ánh mắt coi khinh.

Dưới sự dẫn dắt của thị vệ, bọn họ dừng lại ở cửa hông vương cung, thị vệ nói thầm vài câu với thủ vệ, rồi cho bọn họ vào.

Vương cung Tuyết Long quốc khí phái phi phàm, chỉ riêng một hành lang hông đã được chau chuốt đẹp đẽ tinh xảo, trăm chuyển ngàn hồi, cây mây xanh tươi rậm rạp quấn lên mỗi cây trụ trắng tuyết, hoa Tường Vi nở rộ tỏa hương, tuy chỉ một góc nhỏ, nhưng cảnh trí lại mê người như vậy.

Xuyên qua hành lang dài, mới đi vào trong trắc cung. Bên trong lại là một phen phong vị, ngàn môn vạn hộ, tầng tầng đa dạng. Đám người Lãnh Thanh Thanh chỉ lo đi theo thị vệ dẫn đường phía trước, cuối cùng tới một chỗ ở, trên tấm biển ngoài cửa viết ‘Tĩnh Điện’. Thị vệ giải thích: “Đây là tẩm cư của điện hạ ngài.”

Tổ ba người nhà quê liền đi vào Tĩnh Điện không người, trong Tĩnh Điện trang bị đầy đủ, bố trí vô cùng chỉnh tề, chỉ là trên bàn phủ một tầng bụi dày, rõ ràng nơi này đã rất lâu không có ai ở, ngay cả cung nữ thị tùng tùy tùng cũng không có, tất cả hiện tượng đều nói rõ, nơi này là một đại lãnh cung.

Nhưng Lãnh Thanh Thanh ngửi được khí vị hoàng gia quen thuộc và Bạch Điêu chưa từng có cơ hội vào cung đình đều hưng phấn đến chết, bắt đầu bận rộn quét dọn. Vì Lãnh Thanh Thanh muốn dùng vạn đạo xà xà phân thân thuật trong lời đồn để tăng nhanh tốc độ quét dọn, Lãnh Tịnh vội vàng chạy ra ngoài. Chuyện quét dọn này vĩnh viễn không tìm được đại gia Ferrari hình rồng.

Không hiểu Lãnh Tịnh rốt cuộc chuồn tới chỗ nào, tóm lại thời gian cơm trưa, Lãnh Tịnh đúng giờ trở về, mang theo thức ăn chất đống, thế nhưng còn có bánh nướng ở rìa đông hải, điểm tâm ngọt của nam man, trà hoa của viễn tây, và thịt viên chấm tương của tiểu sạp nơi đó, không cần ra khỏi cửa cũng nếm được mỹ thực thiên hạ, đây chính là chỗ lợi rất lớn của Ferrari hình rồng. Thế là Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu quét dọn tới đầu đầy mồ hôi liền trải tiệc ra đất, ba người ngồi xuống cùng ăn.

“Cha, ngươi rất quen thuộc đối với lễ nghĩa và quy củ cung đình đi.” Lãnh Tịnh thăm dò hỏi.

“Hừ,” Lãnh Thanh Thanh ôm bánh lớn ra vẻ, mặt hếch sang một bên: “Là ai nói không thèm gọi cha nữa? Hừ hừ hừ, nếu có người gọi một tiếng cha cha vạn tuế, ta liền đem hết lễ nghi cung đình ta biết ra giao cho hắn.”

“Vậy bỏ đi.” Lãnh Tịnh tiếp tục ăn cá nướng.

“Cha cha vạn tuế ~” Bạch Điêu ngược lại kích động giơ vuốt lên, nhà quê mà, luôn sẽ có tâm lý sùng bái hoàng gia như thế. Trong lòng nó, thiếu đông gia nhờ vào tài năng bất phàm, sẽ có một ngày tiếp nhận vị trí của Tuyết Long đế, đến lúc đó Lãnh Tịnh liền biến thành hoàng đế nha ~ mà bản thân ít nhất cũng sẽ được phong làm vương gia đi ~ nga a ~~ Bạch Điêu vương gia ~~ không, lúc đó bản thân mới không thèm dùng cái tên ngốc nghếch Bạch Điêu này nữa, nó đã nghĩ xong hết rồi, đợi khi mình lên làm vương gia, liền đổi tên lại là Bạch Địch Áo, làm một vương gia hiền đức phong hoa tuyệt đại, có nhiều mỹ nhân bầu bạn bên cạnh, sau đó nô dịch bọn họ làm tạp vụ cho mình ~~~

Bạch Điêu chìm vào trong ảo tưởng mỹ miều.

Lãnh Thanh Thanh có người theo đuôi, càng thêm hưng trí, cao thâm khó dò nói: “Hừ, thích nghe thì nghe, ta chỉ nói với người thích học tập nghe thôi. Nghe này, Bạch Điêu, gặp hoàng đế phải gọi là phụ hoàng, thấy hoàng hậu phải gọi là mẫu hậu, thấy hoàng tử lớn hơn mình phải gọi là hoàng huynh, thấy hoàng tử nhỏ hơn mình thì ta chưa từng gặp qua cho nên không biết gọi là gì. Thấy những phi tử bình thường thì gọi là nương nương, thấy thái giám thì gọi công công, thấy cung nữ thì gọi tỷ tỷ!”

“Còn gì không còn gì không? Vậy trong cung phải sống sao để được yêu thích? Làm sao để khiến hoàng đế vui vẻ?” Bạch Điêu chớp chớp đôi mắt to long lanh hỏi Lãnh Thanh Thanh.

“Không biết.” Lãnh Thanh Thanh tiếp tục ăn bánh.

Đã biết gia hỏa này không nói ra được cái gì tốt… Bạch Điêu thất vọng ném đồ ăn xuống, đi quét dọn nhà xí chuyên thuộc của mình.

Thế là, tới tối, trong Tĩnh Điện trong trong ngoài ngoài đều thay đổi như mới, ba con ngồi trong Tĩnh Diện sạch sẽ sáng rực, hưởng thụ uống trà nói chuyện.

Đây chính là sinh hoạt cung đình của các ngươi sao? Đám nhà quê tự bế!!!!

Bọn họ nhàn nhã tám chuyện bát quái của tiên nhân thiên giới, cho tới khi ngoài điện truyền tới một tiếng hô: “Ảo phi nương nương giá đáo ~~~~~”

Còn chưa đợi ba con thu dọn xong đồ vật đầy đất, đại môn đã bị mở ra, một đám cung nữ nối đuôi đi vào, cúi đầu đứng ở hai bên, một mỹ phụ cao quý hoa lệ khoan thai được vây quanh chậm rãi đi vào trong Tĩnh Điện. Khi nàng thấy rõ được ba con đang ngồi dưới đất, liền bước nhanh tới trước, một phát ôm lấy Lãnh Thanh Thanh đang ngây ngốc nghẹn ngào khóc nói: “Nhi tử khổ mệnh của ta a ~~~ vi nương cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi ~~~~”

Lãnh Thanh Thanh bị cảm động cũng khóc theo, rất lâu, người tên Ảo phi nương nương này mới ngẩng đầu lên, nước mắt lượn vòng sờ trán Lãnh Thanh Thanh hỏi: “Hoàng nhi, nhiều năm như thế ngươi làm sao mà chịu được?”

Hóa ra vì cùng Lãnh Tịnh có sàng đệ chi hoan (chuyện trên giường), long khí trên người Lãnh Thanh Thanh quanh quẩn không tan, khiến Ảo phi hiểu lầm y chính là Tuyết Long hoàng tử.

“Ta… ta và Tiểu Tịnh sống cùng nhau.” Lãnh Thanh Thanh thành thật trả lời.

Ảo phi hàm lệ gật đầu: “Hài tử ngoan, sau này nương không bao giờ để ngươi chịu khổ nữa. Ngày mai nương sẽ mang ngươi đi gặp phụ hoàng, trả cho ngươi danh phận chân chính!”

Bạch Điêu mở to miệng nhìn tất cả, nhìn Lãnh Thanh Thanh, lại nhìn Lãnh Tịnh phiền muộn.

……………….

“Đây tính là gì! Rõ ràng ta mới là rồng, rõ ràng đã nói rõ hoàng tử đó để ta làm! Cha quá ngang ngược, tranh hoàng vị với nhi tử, đây tính là đạo lý gì!” Ảo phi đi rồi, Lãnh Tịnh bắt đầu náo sự với xà ba.

“Không phải nói ngươi ngay cả người cha này cũng không nhận rồi sao? Hừ, hiện tại cạnh tranh công bằng! Bản thân ngươi không giống hoàng tử làm gì lại trách cha!” Lãnh Thanh Thanh xem ra cũng rất hưởng thụ khi được nhặt lại thân phận hoàng tử. Y sờ sờ mặt mình nhắm mắt nói: “Ai da, cha quả nhiên vẫn có khí độ hoàng gia a, không giống bất hiếu tử đại nghĩa diệt thân nào đó, ngay cả cha cũng không nhận, chỉ xứng làm võ lâm minh chủ làm sơn đại vương a ~~~~ ai da ~~~ y phục hoàng tử thật thoải mái ~~~ ai da ~~~ kim quan hoàng tử thật xinh đẹp ~~ ai da ~~~ ai da ~~~”

Đại bạch xà mê say mặc trang phục được đưa tới cười híp mắt cọ cọ.

“Đi giải thích rõ ràng với họ, ngươi chính là một con xà.” Lãnh Tịnh đi qua bóp cổ xà.

“Không! Ta giống hoàng tử hơn ngươi! Tức chết ngươi! Tử Tiểu Tịnh, xú Tiểu Tịnh!” Lãnh Thanh Thanh thè lưỡi xà hướng Lãnh Tịnh.

Bạch Điêu trốn sau trụ giường lén nhìn, trong lòng lặng lẽ nói: Tình kết hoàng thất của thiếu đông gia cũng không nhỏ a!

Lãnh Tịnh cuối cùng vẫn là lặng lẽ xoay lưng với bọn họ ngồi trên giường to lớn, không nhìn tới nhiệt độ đang giảm mạnh xung quanh, Lãnh Thanh Thanh đắc ý thử mặc tân y. Cuối cùng con đại bạch xà đắc ý này vì nhiệt độ quá thấp mà ngủ đông, trước khi ngủ vẫn còn ôm chặt phục trang hoàng tử.

Nghe độc giả nào đó nói Thanh Thanh là một con đại bạch xà tam quan bất chính, tam quan___ luyến ái quan, thẩm mỹ quan, trinh tiết quan.

Mà Lãnh Tịnh cuối cùng cũng ghen tỵ Lãnh Thanh Thanh một hồi, cho dù hắn chết cũng không thừa nhận bản thân đang ghen tỵ Lãnh Thanh Thanh, phải biết, Lãnh Thanh Thanh lần này là thời gian mỹ diệu đánh cược tính mạng để đổi lấy một lần duy nhất trong đời được nhi tử ghen tỵ, khi đang ngủ đông y còn nghĩ, cho dù chết cũng đáng, cảm giác được người ghen tỵ thật sự quá quá quá quá tốt!!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">