Chương 50
Trong tiếng mưa rơi, Lãnh Tịnh chìm vào giấc mộng.
Trong mộng cảnh của Lãnh Tịnh, luôn sẽ xuất hiện cố hương Bích Hải Thương Đào cốc thời ấu niên, phong cảnh vẫn vậy, một đám nhà quê sống tại sơn cốc phiếm vị, thật ra là một nơi rất nhỏ, nhưng đối với tiểu tiểu sửu tiểu xà năm đó mà nói, lại cảm thấy đặc biệt to lớn, mỗi một chi tiết trong cốc đều được phóng đại vô hạn, giống như đó chính là cả thế giới của hắn.
Những người những chuyện thấy vào ban ngày, khi vào trong mộng đều xuất hiện với một dáng dấp khác, diễn ra một câu chuyện ly kỳ hoang đường, đây là từng mộng cảnh, giống như là Lãnh Tịnh tự mình đạo diễn, tuy hắn không biết kết quả, nhưng vẫn cảm thấy quen thuộc vô cùng. Nếu hơi dụng tâm, nội dung trong mộng cảnh kỳ thật có thể thao túng.
Nhưng mà, thỉnh thoảng, cũng sẽ xuất hiện một chút chuyện không chịu khống chế, “dị mộng” xa lạ. Cảm giác đó giống như là đi vào thế giới của người khác để nhìn lén, nguy hiểm mà còn kèm theo chút kích thích khẩn trương nho nhỏ. Những dị mộng này, có lúc chỉ thoát vụt qua một đoạn nhỏ, nhưng lại để lại ấn tượng rất sâu.
Giống như hiện tại, Lãnh Tịnh đột nhiên bị ác mộng làm giật mình tỉnh, nhưng lại quên mất nội dung của ác mộng vừa rồi. Hắn mù mờ quay nhìn xung quanh, phát hiện vẫn là đêm khuya, tiếng mưa còn đó, thế là hắn mang hờ giày, khoác y phục ngồi dậy.
Ra khỏi phòng ngủ, mấy con kia không ngờ vẫn còn uống rượu, lúc này đều đã uống say, Lãnh Thanh Thanh múa máy tay chân, Bích Huyên một lời không phát chỉ nốc rượu, bạch hổ thì đã ngã gục, mà bạch thỏ và Bạch Điêu đều biến về nguyên hình, so xem da lông của ai trắng hơn.
Thật biết uống. Lãnh Tịnh xì một tiếng, xem ra bọn họ định uống suốt đêm.
“Tiểu Tịnh, ngươi đi đâu đó?” Lãnh Thanh Thanh uống say rồi, ngược lại trở nên đặc biệt nghiêm khắc.
“Ta đi nhà xí.” Lãnh Tịnh nói như thật.
“Ngươi qua đây, cha có chuyện nói với ngươi.” Sắc mặt Lãnh Thanh Thanh càng trở nên nghiêm trọng.
“Có chuyện gì?” Lãnh Tịnh hỏi.
“Trong mắt ngươi có còn tôn trưởng không a! Thành thành thật thật qua đây cho ta!” Lãnh Thanh Thanh nổi bão.
“...” Lãnh Tịnh yên lặng một chút, sau đó dùng tốc độ cực nhanh lao ra, không bao lâu lại thần tốc lao vào phòng ngủ, đóng cửa phòng lại.
Chỉ thấy trên cửa sổ giấy của vách phòng ngủ, ngọn đèn phản chiếu bóng của một con đại xà, con đại xà này vừa xoay tròn uốn éo thân thể, vừa dùng giọng nói khủng bố nói: “Tiểu__ Tịnh__ ra__ ra đây cho ta____!!!”
Lãnh Tịnh chèn cửa lại thật chắc, lúc này con đại xà lại nói: “Xem bí thuật xà thần của ta! Xà ảnh vạn đạo!!!”
Thế là chỉ thấy chớp mắt, vô số bóng tiểu xà ánh lên cửa sổ, Lãnh Tịnh rùng mình, nghe thấy tiếng kêu thảm của bạch thỏ bạch điêu bạch hổ bên ngoài____
“Xà!! Xà!!! Nhiều xà quá a!!!! Mẹ ơi! Cứu mạng a!!!”
Lãnh Tịnh thở phào một hơi, sau đó trèo lên giường tiếp tục ngủ.
_________________________
Sáng sớm hôm sau, mọi người đều ngả đông ngả tây. Lãnh Thanh Thanh vô cùng sa sút, ngay cả nhân hình cũng không duy trì nổi, một con đại bạch xà nằm cứng dưới đất.
Lãnh Tịnh thức dậy, xách lỗ tai bạch thỏ và đuôi của bạch điêu lắc lắc, bọn chúng vẫn say túy lúy không tỉnh. Nhìn sang bên cạnh, một con bạch hổ nằm gục dưới đất ngủ thật ngon, chỉ có Bích Huyên coi như đỡ hơn chút, duy trì được nhân hình, nằm gục trên bàn.
Mọi người đều say mèm. Lãnh Tịnh nhíu mày suy nghĩ một lúc. Sau đó hắn đặt bạch điêu và bạch thỏ lên bàn, để chúng nằm theo dạng sắp bị giải phẫu, sau đó cạy miệng, tai bạch điêu và bạch thỏ ra kiểm tra, đồng thời quan sát da của chúng, thật rất vui a! Long mềm mềm, so sánh một chút, thì long bạch điêu thích hợp làm khăn choàng cổ hơn.
Đuôi thỏ thật sự ngắn hệt như trong truyền thuyết a! Nhưng tai thỏ khi sờ vào tựa hồ hơi ấm, thì ra tiểu bạch thỏ cũng có móng vuốt, chẳng qua không bén chút nào mà thôi. Cái miệng ba chúm của thỏ cũng rất thú vị.
Chơi đùa bạch điêu và bạch thỏ xong, Lãnh Tịnh đi tới ghẹo lão hổ, cuối cùng là đại bạch xà nằm uốn éo dưới đất.
“Thật thô thiển.” Lãnh Tịnh khom xuống, tỉ mỉ quan sát đại bạch xà, còn dùng đũa chọc chọc, đại bạch xà không chút động đậy, trong cái miệng mở to toàn là tửu khí.
Lãnh Tịnh thò ngón tay ra, gom đầy dũng khí sờ sờ lên thân bạch xà, mát lạnh, phiến vảy sếp đều kín mít, sờ lên có cảm thụ khác lạ.
__________
Sinh hoạt trong khách điếm vẫn còn tiếp tục.
Trời mưa liên tục ngăn cản chuyến lữ hành của họ, Lãnh thị tập đoàn lưu lại trong thành trấn Giang Nam. Từ ban công lầu hai nhìn xuống, sẽ thấy được người đi đường tới lui mang đủ loại dù vội vàng bước đi. Lãnh Tịnh xem loại thưởng cảnh này như một chuyện rất có nghệ thuật để làm, hắn dứt khoát bê ghế ra, lặng lẽ ngồi quan sát con đường.
Lãnh Thanh Thanh cũng kéo ghế qua, ngồi nhìn cùng hắn.
“Nhi tử, ngươi từng nghĩ qua sau này chúng ta nên làm sao không?” Lãnh Thanh Thanh suy tư hỏi.
“Ta nghĩ, sau này có lẽ có thể bồi dưỡng thế lực của mình, làm một lãnh chủ có uy vọng.” Lãnh Tịnh nói, “Ta muốn hỏi dự định của cha, sau này còn muốn về xà thần tộc không? Hay tiếp tục lưu lại bên cạnh ta?”
“Sống cùng ngươi luôn rất vui, không biết tại sao luôn rất vui.” Lãnh Thanh Thanh nói.
“...” Lãnh Tịnh trầm mặc một lúc sau, mới nói: “Ta không thích biểu hiện tình cảm ra ngoài quá lộ liễu.”
“Ngươi từ nhỏ đã vậy.” Lãnh Thanh Thanh nói.
“Có vài chuyện ta cho rằng ta có thể không nói, ngươi cũng hiểu.” Lãnh Tịnh cúi đầu nhìn y phục của mình.
“Tựa hồ là như vậy.” Lãnh Thanh Thanh gật đầu.
“Ta cảm thấy người cuối cùng vẫn ở bên cạnh ta, vĩnh viễn là cha. Cách nghĩ này khiến ta không còn mê mang nữa.”
“Ta cũng nghĩ thế. Như vậy sẽ không còn cô đơn.”
“Cho dù tới tận cùng thế giới, cha cũng sẽ ở cạnh ta chứ?”
“Còn cần phải nói sao, ngươi là do ta ấp ra mà.” Lãnh Thanh Thanh dùng sức gật đầu.
Lãnh Tịnh di chuyển đường nhìn xuống phố, nói: “‘Tình ái’ mà phàm nhân luôn thích nói, sự mài mòn của năm tháng sẽ khiến hồng nhan phai lão, thanh xuân qua đi, đến cuối cùng, ‘tình ái’ thoát khỏi vẻ ngoài mới mẻ, trải qua trùng trùng khảo nghiệm, còn lại chẳng qua chỉ là người già khô gầy ‘nương tựa’ nhau. Tiên gia có lúc thà vi phạm thiên điều, cũng muốn học theo phàm nhân, thích oanh oanh liệt liệt, nhưng mà, cái gọi là tình ái, cụ thể hóa mỗi ngày mỗi khắc, lại là ân ái bình phàm tự nhiên nhất. Nếu không chống được thời gian, yêu đến oanh liệt, tan cũng nhanh chóng, vậy thì không gọi là ân ái chân chính. So với ái kịch liệt đó, ta ngược lại hy vọng có tình bình lặng như nước.”
Lãnh Thanh Thanh đầu đầy sương mù gật gù nói: “Ta sớm đã phát giác nhi tử ngươi rất khốc. Nhưng mà, đối với xà nữ tiên nữ ma nữ xà nam tiên nam ma nam phàm nữ phàm nam khác, cha đều không nghĩ tới việc muốn lấy hay gả, cha chỉ muốn thành thành thật thật cùng nhi tử sống là được, tình ái gì đó đều là chuyện vớ vẩn a! Cha không muốn phí công sức để phân tích, nếu Tiểu Tịnh thích cha, vậy cha sẽ nói cha cũng thích Tiểu Tịnh, có gì lớn lao chứ, không phải chính là cùng nhau vui vui vẻ vẻ sống hay sao!”
“Ta chỉ là muốn cùng ngươi giao lưu sâu sắc hơn chút mà thôi.” Lãnh Tịnh = =
“Người đã có tuổi đối với dạng sâu sắc hơn của người trẻ tuổi ngươi chẳng xem ra gì.” Lãnh Thanh Thanh bắt đầu ỷ già ra mặt.
“Tinh thần của ngươi quá thiếu hụt = =.” Lãnh Tịnh nói.
“Cái thiếu hụt đó đợi ngươi tới tuổi của ta rồi sẽ biết đó chẳng qua vẫn là trò chơi tán gẫu yêu thích của người trẻ tuổi.” Lãnh Thanh Thanh tiếp tục ỷ già ra mặt.
“Ngươi ra vẻ cụ non như thế, lẽ nào trước kia ngươi có kinh nghiệm rồi?” Lãnh Tịnh đào gốc già của Lãnh Thanh Thanh lên.
“Đương nhiên, nhớ năm đó, cha đây cũng là mỹ nam tử đứng đầu Bích Hải Thương Đào cốc, cùng bao nhiêu yêu quái diễn qua luyến tình sinh tử a!” Lãnh Thanh Thanh nói được một nửa, trước hết là bưng ly trà tới uống, sau đó lại ra vẻ ông cụ non tiếp.
“Ngươi là nói sự hiểu lầm giữa thằn lằn tinh đó và vị hôn thê của thằn lằn tinh?” Lãnh Tịnh co giật khóe môi, đó là vụ tai tiếng lưu truyền bao nhiêu năm trong Bích Hải cốc a!
Lãnh Thanh Thanh gật đầu, sau đó bắt đầu hồi ức quá khứ.
Nghe nói, đó là một đoạn tình cảm vướng mắc khó quên của Lãnh Thanh Thanh, trình độ rất rối rắm phức tạp, cho nên chúng ta chỉ nói một chút về lưu trình.
Nghe nói, một nhà thằn lằn sinh ra hai kẻ tuổi trẻ tài năng, thằn lằn huynh và thằn lằn đệ, hai người đồng thời yêu thằn lằn tiểu thư. Thằn lằn đệ nén đau từ bỏ tình yêu, viễn khứ tha phương, từ đầu đông Bích Hải cốc dọn tới đầu tây, làm hàng xóm của Lãnh Thanh Thanh. Thế là thằn lằn đệ ngày ngày buồn phiền a, sầu muộn a, tố khổ lý giải sâu sắc về tình cảm của mình cho Lãnh Thanh Thanh nghe.
Lâu dần, thằn lằn đệ nảy sinh hảo cảm bình lặng như nước cùng Lãnh Thanh Thanh đạm nhạt.
[Lãnh Thanh Thanh chen vào: “Tiểu Tịnh, ngươi xem, bình lặng như nước kỳ thật cũng là một dạng nghi hoặc của người trẻ tuổi khi trưởng thành.]
Trùng hợp lúc đó, hắc hùng thường xuyên tới tìm Lãnh Thanh Thanh uống rượu, thằn lằn đệ liền thống khổ a lạc lõng a cho rằng bản thân đã bại trận trong chuyện chọn một trong hai với hắc hùng, thế là lại lần nữa bỏ nhà ra đi, hễ thấy trời mưa liền chạy ra dầm mưa, uống rượu ủ, oán hận vận mệnh bất công. Chính vào lúc hắn tâm nguội lạnh, chuẩn bị trải qua đời yêu trong vò rượu, thằn lằn tiểu thư đào hôn vào ngày thành thân, tới bên cạnh thằn lằn đệ, cùng hắn oanh oanh liệt liệt ¥#¥%%¥%, sau đó nói với hắn, nàng chân chính yêu là thằn lằn đệ.
Mà lúc này, thằn lằn đệ mới phát hiện, người bản thân chung quy không thể quên được thật ra là Lãnh Thanh Thanh! Mà thằn lằn tiểu thư nói với hắn, nàng mang thai rồi!
Thằn lằn đệ tiếp tục thống khổ, lúc này thằn lằn huynh truy tới, không phân trắng đen xanh đỏ đã muốn cùng thằn lằn đệ quyết đấu. Thằn lằn đệ ôm tâm tình tự tận tới tìm Lãnh Thanh Thanh, nói hết một đống lời cao thâm, đại ý là bản thân thích Lãnh Thanh Thanh nhưng mà kiếp này không thể có duyên vân vân tới kiếp sau hy vọng hai người có thể là tình lữ bạch đầu giai lão vân vân.
Kết quả ngày hôm sau, thằn lằn huynh đệ bắt đầu tử đấu, Lãnh Thanh Thanh nghe một đống lời cảm động tối qua của thằn lằn đệ liền làm ra một chuyện kiến thằn lằn đệ đau đớn không thôi____________________________ Y gọi tất cả yêu quái ra xem náo nhiệt.
Từ đó cho tới khi Lãnh Tịnh trưởng thành, quan hệ của một nhà thằn lằn và Lãnh gia đều rất ác liệt.
“Ngươi xem, tình cảm gì đó là không qua nổi khảo nghiệm mà.” Lãnh Thanh Thanh uống trà tổng kết.
“... Vậy đấm chân đi.” Lãnh Tịnh cuối cùng nằm trên giường gác hai chân lên, tình cảm, chính là phải biết nắm lấy cơ hội mà hưởng thụ.
Trời vẫn tiếp tục đổ mưa.
Thanh long bạch hổ cùng bạch thỏ đi mua đồ ăn không biết đã đi tới tận đâu rồi, đi đã mấy canh giờ cũng không trở lại, mắt thấy trời sắp tối, Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu ngồi trong khách phòng sang trọng đánh mạt chược đều ôm chặt cái bụng kêu ọt ọt. Cho tới khi Lãnh Tịnh ngủ đủ xem sách xong hiếm khi cần cù một chuyến, chủ động yêu cầu đi mua đồ ăn, phải biết bình thường hắn là chủ nhân ngay cả bình dầu đổ cũng không biết tự dựng dậy.
“Nhi tử, mang theo dù đi, cẩn thận đừng để ướt vạt áo!” Lãnh Thanh Thanh quan tâm dặn dò.
“Biết rồi.” Lãnh Tịnh mang theo dù giấy dầu đi xuống lầu.
Hai bên hành lang khách điếm đều là khách phòng, người ở trọ tại đây không giàu cũng quý, Lãnh Tịnh mang dù từ phòng chữ thiên bước ra, đi qua gian phòng của Sương Tuyết trang chủ cách vách, hắn nhịn không được nhìn thêm vài cái, nghe nói ngày thứ hai sau khi trang chủ vào ở thì đột nhiên mất tích, không biết đi đâu, gian phòng này cũng để trống từ đó. Lãnh Tịnh nghĩ có lẽ bọn họ đã tới Vạn Tượng lâu trong truyền thuyết rồi.
Khi hắn đi xuống dưới lầu, đã có thể thấy được tình hình ở đại thính dưới lầu. Chỉ thấy bên quầy trước cửa đứng hai khách nhân, tựa hồ đang bàn chuyện làm ăn với chưởng quỹ. Lãnh Tịnh vốn không mấy để ý, chỉ định lặng lẽ đi qua, hắn cúi đầu, vội vàng xuống tới lầu một, đi ngang qua quầy gỗ.
“Thật khéo, thánh công tử, lại gặp mặt rồi.” Một giọng nói âm trầm từ bên cạnh truyền tới, Lãnh Tịnh cảm thấy có chút quen tai, thế là quay đầu sang nhìn.
Vừa nhìn, Lãnh Tịnh liền kinh ngạc giật lùi một bước, làm bàn ghế cạnh đó bị ngã.
Vì người nói chuyện với hắn chính là Sương Tuyết trang chủ, hắn ta đã trở lại. Càng khiến long thần vạn năng kinh ngạc là, thiếu niên bên cạnh hắn___ một thiếu niên sống sờ sờ, đội mũ trùm màu xám, chính là Khải Nhi nhi tử của trang chủ đã chết hôm đó!
Hắn thật sự sống lại sao?! Lãnh Tịnh kinh nghi nhìn hắn. Trang chủ hừ hừ cười lạnh, nói: “Thánh công tử, hà tất kinh ngạc như thế chứ? Mối thù lần trước, ta vẫn chưa kịp báo đâu! Hai thị vệ của ngươi đâu? Sao không thấy bóng dáng chúng?”
Mà Lãnh Tịnh chỉ đem toàn bộ lực chú ý đặt trên người Khải Nhi đã chết lại phục sinh, Khải Nhi này đích thật là người sống, còn gật gật đầu cười cười với hắn, nhưng nụ cười này khiến Lãnh Tịnh cảm thấy không đúng và không thoải mái.
Rốt cuộc là chỗ nào không đúng chứ? Lãnh Tịnh cố ý run giọng nói: “Ngươi ngươi... nhi tử của ngươi không phải chết rồi sao?”
“Nhi tử của ngươi mới chết! Khải Nhi của ta còn sống rất khỏe mạnh! Là Vạn Tượng lâu y thuật cao minh, cứu sống Khải Nhi của ta, ha ha, thật sự là ý trời!” Trang chủ cười lạnh nói: “Lần này ta trở về, chính là vì báo đáp mối sỉ nhục hôm đó công tử đã ban!”
“Cha, bỏ đi, thánh công tử không phải là văn nhược thư sinh không biết võ công, ngươi đừng oan oan tương báo.” Khải Nhi lại lên tiếng ngăn cản.
Trang chủ hừ một tiếng, nói: “Được thôi, nếu Khải Nhi đã nói thế, ta tạm thời tha cho hắn một lần. Này, ta nói thư sinh thúi này, sau này tốt nhất đừng để ta gặp lại ngươi! Mau cút!”
Lãnh Tịnh “biết điều” nhanh chóng bỏ đi, hắn nhanh chóng chạy ngang qua phụ tử hai người, trông thật sự cứ như đang chạy trốn.
Hắn một hơi chạy đi ba dặm, ngay cả dù cũng không cầm, cho tới một con hẻm mới dừng lại, sau đó tỉ mỉ hồi tưởng lại tình cảnh thấy vừa rồi.
Lãnh Tịnh có tốc độ nhanh nhất thế gian, vì vậy thị lực của hắn cũng có thể nắm được những biến hóa nhỏ bé trong thoáng chốc, vừa rồi khi hắn và Khải Nhi đó sượt qua vai nhau, khóe mắt của hắn rõ ràng thấy được một màn kinh người__ Khải Nhi đó đảo mắt trắng một cái, tuyệt đối là một cái đảo mắt cực ngắn trong thoáng chốc, nhưng trong một con mắt của thiếu niên, thoáng chốc đó lại xuất hiện hai con ngươi, mà Khải Nhi chính là dùng ánh mắt kỳ quái đó phối hợp với ngũ quan trên mặt tạo ra một nụ cười khủng bố mà chỉ với tốc độ gần như khiến mọi thứ đứng yên đó mới có thể thấy được.
Mà nụ cười âm trầm không thể tin nổi đó, đã bị ánh mắt Lãnh Tịnh thoáng chốc tóm được. Khi thiếu niên cười, đồng thời sắc mặt của hắn cũng hiện lên một loại tử bụi nhàn nhạt khác với người thường, giống như người chết. Thật ra, trang chủ đã dẫn về, vẫn là một khối thi thể đi? Lãnh Tịnh nhất thời cảm thấy tim bị treo lên.
Vạn Tượng lâu, một tổ chức kỳ diệu có thể khiến người chết bước đi.
Chương 51
Lãnh Tịnh nhanh chóng mua gà nướng cá nướng bánh gạo ngàn tầng, mà trong lòng hắn lại bắt đầu hiện lên đủ tâm tình vĩ đại với danh là đại nghĩa, hắn quyết định phải đi điều tra Vạn Tượng lâu quái dị đó.
Vì thế ông chủ bán bánh run run rẩy rẩy giao bánh cho Lãnh Tịnh gương mặt nghiêm túc cứng nhắc, mua bánh có cần trưng mặt cừu đại khổ thâm như vậy không! Làm hắn còn cho rằng bản thân thiếu khách nhân này rất nhiều tiền đó! Đợi khi Lãnh Tịnh mang bánh đi rồi, hắn mới nhớ ra, tiêu rồi, quên thu tiền của khách nhân đó rồi!
Lãnh Tịnh cầm theo đồ ăn dầm mưa đi trên đường, suy nghĩ nên làm sao tìm hiểu nguồn gốc, tìm đến Vạn Tượng lâu đó. Lúc này, một cây dù đưa tới trên đầu hắn.
“Tiểu bạch long, lại gặp mặt rồi! Sao ngươi không mang dù a? Dầm ướt y phục thật đáng tiếc mà.” Người che dù cho hắn mỉm cười giảo hoạt, chính là thanh niên thần tiên đã bắt chuyện với hắn trên trời hôm đó.
Lãnh Tịnh yên lặng nhìn hắn, thần tiên bị hắn nhìn tới mức không thoải mái, ho khan một tiếng nói: “Khụ khụ, để ta tự giới thiệu một chút, ta tên Cố Phong Trần. Tiểu bạch long ngươi có hứng thú kết giao bằng hữu với ta không? Hôm đó trên trời ta đã cảm thấy ngươi rất đẹp nga! Không ngờ biến thành người lại càng đẹp!”
“Trần ca ca, ta phải về nhà ăn cơm, ngươi có thể đi tìm một nơi hóng mát trước một chút không?” Lãnh Tịnh bắt chước giọng điệu bạch thỏ của Lãnh Thanh Thanh nói.
Cố Phong Trần = =: Tiểu bạch long này sao có thể dùng biểu tình nghiêm túc như thế để nói những câu đáng yêu không chút tương xứng này chứ? Chẳng qua, hắn đối với những thứ đáng yêu là không có sức kháng cự nhất! Biểu tình nghiêm túc này có thể bỏ qua không tính! Hắn có thể dụ về nhà trước rồi từ từ bồi dưỡng!
Thế là hắn ý đồ hướng dẫn vỡ lòng nói với Lãnh Tịnh: “Tiểu long long, ca ca có thể đưa ngươi về nhà không? Ca ca sợ ngươi đi một mình lạc đường a! Dạng tiểu long như ngươi đi bên ngoài, rất dễ bị người của ma giới nhắm trúng a! Ca ca có thể hỏi ngươi chút không, tại sao muốn đến phàm gian a?”
Lãnh Tịnh bày ra một bộ nghiêm chỉnh, dùng giọng điệu kiên định nói: “Ta muốn san bằng tam giới hắc ám này, kiến lập thế giới nhân đức lý tưởng.”
Cố Phong Trần lập tức bị nghẹn, phong cách này chuyển biến khiến hắn không thể chịu nổi a, hắn cứng đờ tại đó, nửa ngày cũng không hồi thần lại.
Mà Lãnh Tịnh thì đã đi xa rồi.
Khi Lãnh Tịnh trở về khách điếm, nghe ngóng một chút, ông chủ nói phụ tử Sương Tuyết trang chủ đã thanh toán, dọn đi rồi. Hắn trở về phòng, thấy Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu đói tới mắt long lanh nhìn thức ăn trong tay hắn.
Lãnh Tịnh đặt thức ăn xuống bàn, ba người dùng bữa. Nhưng còn những hạ nhân kia tựa hồ vẫn không chút tin tức. Hắn hồi tưởng lại những lời vừa rồi của Cố Phong Trần, cảm thấy có lẽ đám hạ nhân đó bị ma giới bắt đi rồi cũng không chừng.
“Nhi tử ngươi muốn đi tìm những người đó sao?” Lãnh Thanh Thanh cắn bánh gạo nói.
“Ân, ta trước tìm khí tức của họ.” Lãnh Tịnh nói.
Đương nhiên, đó là sau khi Lãnh Tịnh ăn cơm xong, sau đó lại nằm trên giường đọc sách cả buổi, Lãnh Thanh Thanh phụ trách xoa chân, Bạch Điêu rửa chén. Mắt thấy mưa không nhỏ bớt, Lãnh Tịnh mới không tình nguyện bước xuống giường, sau đó khoác áo tơi đi lên nóc nhà thi pháp tìm kiếm khí tức của bọn bạch thỏ.
Thật ra, Lãnh Tịnh là kẻ mù chú văn, hắn trước nay khinh thường xem bất cứ chú văn nào, tất cả pháp thuật đều là hắn tùy tâm sở dục sáng tạo và thi triển, chưa từng có cách thức cố định nào. Vì thế dạng pháp thuật trung đẳng tìm kiếm khí tức người khác đối với hắn mà nói, chính là có chút khó khăn, Lãnh Tịnh đứng trên nóc nhà, suy nghĩ một chút. Nếu làm theo cách làm cố định của tiên giới mà nói, tìm kiếm khí tức, nếu ở chỗ xa, nhất định phải triệu hoán linh thú bay tới chỗ xa được chỉ định trước để xem xét, nhưng phương pháp tốn thời gian này đối với sửu tiểu xà mà nói hiển nhiên sẽ không được áp dụng, hắn hy vọng trong thời gian sớm nhất có được tin tức mình muốn.
Thế là sửu tiểu xà ngồi xổm trên nóc nhà, sờ cằm ngẫm nghĩ.
Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu thì ăn no không chuyện làm, đều gục trên cửa sổ đợi tin tức của Lãnh Tịnh, không bao lâu, Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu đột nhiên cảm thấy cả khách điếm đều chấn động một chút. Thật ra, đó là cảm giác về mặt tâm lý mà thôi, khách điểm vẫn ổn định một chút cũng không có dấu hiệu bị địa chấn, khiến bọn họ cảm thấy đầu choáng mắt hoa là do linh lực Lãnh Tịnh đột nhiên bùng lên, nếu không phải cả tòa khách điếm này sớm đã được kết giới của Lãnh Tịnh duy trì, Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu sớm đã bị chấn tới hôn mê cộng thêm bị đánh về nguyên hình rồi.
“Tiểu Tịnh! Ngươi làm cái gì a!!!!” Lãnh Thanh Thanh hét lớn một tiếng về hướng nóc nhà.
“Lão gia lão lão lão lão gia!!! Mau nhìn bên ngoài!!!” Bạch Điêu thì lại ôm tay Lãnh Thanh Thanh, kêu lớn. Bạch Điêu và Lãnh Thanh Thanh đều là linh thú, có thể thấy được thứ phàm nhân không thấy được, trong mắt bọn họ, thành trấn bên ngoài hiện ra một kỳ quan đáng sợ___ Linh khí do long khí tử sắc ngưng tụ mà thành dâng trào nhanh chóng lan tràn cuồn cuộn với khách điếm đứng ở trung tâm, trong thoáng chốc liền không thấy biên giới, mà nơi bị sóng lớn cập tới, phàm nhân gia súc không một ngoại lệ đều bị chấn tới hôn mê.
“Tiểu Tịnh!!!! Ngươi làm cái gì a!!!” Lãnh Thanh Thanh lại lần nữa gầm lên nóc nhà.
“Ta đang kiểm tra bọn bạch thỏ đang ở phương vị nào.” Lãnh Tịnh thò đầu ra nói.
“Ngươi đó không phải gọi là kiểm tra, là phá hoại!” Bạch Điêu và Lãnh Thanh Thanh đồng thời kêu oa oa.
“Nào có, chỉ là khiến người choáng váng chút thôi mà.” Lãnh Tịnh không cho là đúng. “Ngươi xem, có rồi, tìm được rồi, trong ba trăm dặm hướng đông bắc, sóng linh lực của ta có hồi ứng.”
“Thật TNND đủ nhanh.” Bạch Điêu lầm bầm một câu.
“Vậy liền đi tìm bọn họ a.” Lãnh Thanh Thanh nói.
“Không gấp, phương vị quá thô, ta thăm dò tỉ mỉ chút nữa đã.” Lãnh Tịnh là kẻ cuồng chuẩn xác.
“Đừng a a a a ~~~~” Khi Bạch Điêu và Lãnh Thanh Thanh hét lớn thì đã không kịp nữa, sóng linh lực thứ hai khiến bọn họ choáng váng buồn nôn tới mức bữa cơm tối vừa ăn đều ói ra hết.
Chuyển ống kính của chúng ta vào trong cứ điểm kết giới của ma giới ở ngoài ba trăm dặm đi, trên thực tế, khi Lãnh Tịnh phát động sóng linh lực đợt đầu, cứ điểm kết giới này đã không còn tồn tại nữa.
Tướng soái tiên phong của ma giới không ai không bị chấn tới đứng không nổi, ngược lại bạch thỏ, bạch hổ, Bích Huyên bị nhốt trong địa lao, từng được long khí của Lãnh Tịnh bảo hộ thì cũng coi như an nhiên vô sự, chỉ là đầu váng mắt hoa.
Khi đợt long khí thứ hai lại trào lên, chúng tướng lĩnh ma giới cũng chống đỡ không nổi, đều trọng thương thổ huyết. Mà trong phạm vi long khí của Lãnh Tịnh cập tới, cứ điểm ma giới không một chỗ may mắn tránh khỏi, tổn thất thảm trọng. Sau chuyện, quân sư ma giới nghiên cứu điều này nhiều ngày cũng không hiểu, chỉ có thể quy kết là do hiện tượng tự nhiên thất thường trong thiên địa nhân gian.
Nửa khắc sau khi đợt sóng thứ hai của Lãnh Tịnh tập kích, đám người bạch thỏ hôn mê được Ferrari hình rồng xách về.
Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu đều = =, còn có thể nói gì nữa chứ? Đây chính là hiệu suất a hiệu suất.
Trần thuật đơn giản trải nghiệm của bọn bạch thỏ một chút.
Mấy ngày trước, bạch thỏ bạch hổ Bích Huyên đi mua cơm theo chỉ thị của thiếu chủ, nhưng nửa đường lại bị người ma giới phát hiện, thế là bắt bọn họ để khảo vấn. Bạch thỏ chịu không nổi sự đe dọa của đối phương, khai ra mình là thủ hạ của Long Quân, kết quả bị người của ma giới cười nhạo và không tin tưởng, cũng bị bạch hổ và Bích Huyên xem thường. Bọn họ đều bị nhốt trong lao phòng có thiết pháp thuật, kết quả không biết sao lại được cứu về khách điếm.
Lãnh Thanh Thanh giải thích cho bọn họ là, là Lãnh Tịnh cứu bọn họ về. Nghe nói Long Quân vì cứu bộ hạ ra khỏi hang ổ yêu ma, tiêu lực quá lớn, hiện tại không thể không nằm yên nghỉ ngơi, Lãnh Thanh Thanh không để người khác tiếp cận phòng ngủ của Long Quân, chỉ có mình y trong phòng ngủ đã lập kết giới thay Long Quân “liệu thương”.
Bạch thỏ vì thế liền bị dọa bệnh nặng một trận, bị bạch hổ đưa về thiên giới. Mà Bích Huyên thì lưu lại, ý đồ muốn tìm một nơi an toàn có thể cho thiếu chủ an tâm nghỉ dưỡng.
Đây đều là những chuyện phát sinh trong lúc Lãnh Tịnh vù vù ngủ say. Nguyên tắc của Lãnh Tịnh là, bất cứ chuyện gì đều không thể chiếm dụng thời gian nghỉ ngơi quý báu của hắn. Mà Lãnh Thanh Thanh thì lại nằm bên cạnh hắn ngủ, quấn lấy nhi tử ngủ là thói quen của y.
Sáng sớm rất nhanh đã tới, mưa vẫn không ngớt. Lãnh Tịnh thức dậy đầu tiên, rửa mặt súc miệng ăn mặt chỉnh tề, sau đó cởi bỏ vòng quấn của đại bạch xà, vòng qua Bích Huyên mệt tới ngã ngữa trong khách thính, đi mua cơm sáng.
Hôm nay hắn cầm một cây dù mới, đi dạo vài vòng trên chợ, tối qua người gần đó đều bị hắn chấn ngất, hôm nay chợ sớm không có ai, mua không được cơm sáng.
Sửu tiểu xà cô đơn chỉ đành quay về khách điếm. Mặt đất lát đá xanh trên đường bị nước mưa gột rửa trở nên trơn nhẵn, trong tường vây bên đường, thò ra rất nhiều nhánh hoa, xanh mướt mượt mà, Lãnh Tịnh một mình đi trên đường vắng không người, chỉ có tiếng mưa rào rạt.
Khi Lãnh Tịnh nhìn phong cảnh trên đường tới xuất thần, từ xa một con chiếc xe ngựa màu đen do một con ngựa lớn kéo đi tới, xe ngựa đi ngang qua người Lãnh Tịnh liền thả chậm tốc độ, từ trong xe ngựa thò ra một cái đầu nam tử, nam tử này trời sinh một thân bá khí, chân mày như kiếm, rất có uy nghiêm, hắn nói với Lãnh Tịnh: “Tiểu bạch long kia! Ngươi biết gần đây có người của thiên giới xuất nhập không? Nơi này xuất hiện dị thường gì ngươi biết không?”
Lãnh Tịnh lắc đầu.
Nam tử nhìn bộ dáng hắn ngốc ngốc, rất khinh thường, nhưng tiểu bạch long này trời sinh rất đẹp, hắn nhịn không được nhìn nhiều thêm vài cái, phải biết cả tam giới, có thể khiến tam hoàng tử ma giới hắn nhìn thuận mắt thật không có mấy ai. Nghĩ tới cuộc sống thiếu vị gần đây, hắn nhịn không được sản sinh tâm lý muốn bắt tiểu bạch long dễ nhìn này về chơi. Thế là hạ thấp khẩu khí nói: “Tiểu bạch long, ngươi là nhà nào?”
“Ta là Lãnh Tịnh của tây hải Lãnh gia.” Lãnh Tịnh ra vẻ thuần lương bịa đặt.
“Nga? Trong long tộc hình như chưa từng nghe qua gia tộc này, xem ra nhà ngươi là xuất thân tạp long đi!” Tam hoàng tử biểu thị dừng xe, sau đó bắt đầu bắt chuyện cùng Lãnh Tịnh.
Lãnh Tịnh giả ngốc lắc lắc đầu.
“Ngươi tới phàm gian làm gì?” Tam hoàng tử tiếp tục hỏi.
“Tới chơi.” Lãnh Tịnh nói.
“Hừ hừ, thật là tiểu gia hỏa tham chơi, qua đây, ta dẫn ngươi tới nơi vui hơn nữa.” Tam hoàng tử vẫy vẫy tay với hắn.
“Vậy ta phải nói với cha một tiếng.” Lãnh Tịnh tiếp tục giả ngốc.
“Được thôi, ta còn có chuyện, đợi ngày mai ta lại tìm ngươi, hạt châu này ngươi cầm đi, đừng làm mất.” Tam hoàng tử đem bảo châu có thể tránh ma khí ném cho Lãnh Tịnh, để tránh khi bản thân mang tiểu bạch long này về ma giới thì ma khí lại làm hắn bị thương.
Thế là trong sự chú mục của Lãnh Tịnh, xe ngựa đi xa dần.
Lúc này, thần tiên thanh niên Cố Phong Trần vẫn luôn trốn sau tường vây mới bước ra, kéo tay Lãnh Tịnh nói: “Tịnh bảo bảo, ngươi nhất thiết đừng đi theo nam nhân đó! Hắn là người của ma giới! Nghe lời ca ca, ca ca đưa ngươi về nhà được không?”
“Làm trò gì đó, tìm chỗ ăn cơm đi.” Lãnh Tịnh không biểu tình nói.
Cố Phong Trần lại lần nữa đông cứng, 5555 ~~~ Bảo bảo nhà hắn thật sự khiến người nhìn không thấu a. [Từ lúc nào biến thành bảo bảo nhà hắn rồi?]
Thế là Cố Phong Trân cưỡi mây mang Lãnh Tịnh tới trạch đệ tư nhân của hắn__ Mộng Điệp Hồ sơn trang.
Khi còn trên đám mây màu, Cố Phong Trần liền đem bánh bao tới lấy lòng Lãnh Tịnh, Lãnh Tịnh cũng xem như hồi báo nói với hắn: “Theo kinh nghiệm nhiều năm hành tẩu giang hồ gặp người vô số của ta, ta có thể cho ngươi mấy câu cảnh báo chân tâm.”
“Lãnh bảo bảo muốn nói gì với ca ca? Ca ca đang nghe đây!” Cố Phong Trần cười mị mị nói.
“Ngươi là dạng quý công tử nhìn thì rất phong lưu dễ gần lại thông minh, nhưng thực tế là một người một khi đã yêu sẽ phi thường chuyên tình, hơn nữa cuối cùng sẽ trải nghiệm rất nhiều khổ tình. Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng dấn vào quá sâu.” Lãnh Tịnh không có biểu tình gì nói.
“Ta là người như thế sao? Bảo bảo?” Cố Phong Trần cười hi hi nói, bảo bảo này thật thích ra vẻ người lớn a!
Lãnh Tịnh yên lặng một lát, trên mặt chậm rãi bày ra nụ cười dịu dàng: “Bảo bảo, chỉ cần ngươi có thể hạnh phúc, ta sao cũng được cả, bảo bảo, ta sẽ vẫn luôn ở sau lưng ngươi lặng lẽ bảo vệ ngươi. Cho dù nguyên thần của ta không còn nữa, ta cũng sẽ hóa thành gió tới bầu bạn bên ngươi, bảo bảo, có thể gặp được ngươi, là chuyện may mắn lớn nhất trong đời này của ta... khụ khụ khụ.” Vẻ mặt đó, mười phần giống hệt Cố Phong Trần thổ huyết hấp hối, hoàn toàn là lời mà Cố Phong Trần nhất định sẽ nói lúc cuối cùng.
Cố Phong Trần lại lần nữa cứng người, hắn quay lưng lại, đả kích rất lớn.
“Khi ta làm võ lâm minh chủ, dạng gia hỏa như vậy ba ngày hai lượt tới tìm ta làm trung gian tìm thần y cứu mạng.” Lãnh Tịnh ôm bánh bao giải thích, “Ngày tháng thật khiến người hoài niệm.”
“Bảo bảo... ngươi... tại sao muốn đi làm võ lâm minh chủ...” Cố Phong Trần vẻ mặt khóc tang chậm rãi quay đầu.
“Không chỉ vậy, còn có rất nhiều cặp tình lữ vì ở bên nhau đã lâu, mâu thuẫn không ngừng, còn tìm ta tới hòa giải, từng có một đôi luyến nhân song phương đều là nam tử, vì mâu thuẫn thực quá sâu, do ta chủ trì hảo tụ hảo tán, cuối cùng hai bên đều thành gia lập nghiệp, cái dạng tình cảm này thực tế rất nông cạn. Giả sử ta là một lão đầu long, ngươi sẽ không ân cần như vậy. Ngươi tin rằng chỉ cần hai người trẻ tuổi ở bên nhau ngắn ngủi vài ngày liếc mắt đưa tình liền có thể đạt được mức sống chết bên nhau sao? Sau khi ngươi vì đối phương bỏ ra sinh mạng, nếu đối phương lập tức liền quên ngươi đi tìm tân hoan, ngươi thật sự có thể dung thứ sao?” Lãnh Tịnh tiếp tục đả kích hắn.
“555555 ~~ Cầu cầu ngươi! Bảo bảo! Đừng nói nữa! Ta rất thương tâm!” Cố Phong Trần lau khóe mắt.
“Thần tiên vốn chính là chủng loại ưu tú vượt hơn phàm nhân, nhưng lại muốn học theo phàm nhân có sinh mạng ngắn ngủi đó đàm tình thuyết ái, đây rõ ràng là hành vi thoái hóa của chủng loại! Tất cả thần ma đều nên dùng tinh lực cho việc vượt qua giới hạn chủng loại, bước tới tầng cao nhất của sinh mạng! Mục tiêu của chúng ta là bất diệt chứ không phải tồn tại vì tình yêu phản bội! Chúng ta phải tin tưởng sẽ có một ngày, bí ẩn của thiên giới đều sẽ nằm trong tay chúng ta, chúng ta có thể bao quát mọi thứ, đạt được mục tiêu cuối cùng trên con đường sinh mạng! Mà sinh mạng vạn vật nảy nở không ngừng, lẽ nào không phải là vì thấy được ngày đó mới nỗ lực tiếp nối sinh mạng sao! Chúng ta tại sao lại sống, tại sao phải sinh sản không ngừng, ta tin vũ trụ sẽ cho chúng ta đáp án cuối cùng! Mà chúng ta vượt hơn phàm nhân, chính là người chứng kiến mà thượng thiên đã chọn ra a!” Lãnh Tịnh bắt đầu hùng ngôn tráng ngữ lay động Cố Phong Trần.
“Oa hu hu hu hu ~~~ bảo bảo! Ta không dám nữa! Bắt đầu từ hôm nay ta sẽ tu luyện đàng hoàng!!! Bảo bảo!” Cố Phong Trần nước mắt lưng tròng.
Sau đó rất lâu.
“Bảo bảo, ta cảm thấy trong lòng rất loạn, ngươi mang những bánh bao và điểm tâm này đi đi... ta muốn được yên tĩnh một mình...” Cố Phong Trần cuối cùng mệt mỏi trở về sơn trang của mình.
Chương 52
Trời mưa lớn a!!!
Lãnh thị phụ tử không có chuyện gì làm nghĩ ra chút trò giết thời gian.
Bạch Điêu đội lá chuối chạy tới chạy lui bên hồ, nó là động vật lông mao, ghét nhất là bị ướt, nhưng mà, hai chủ nhân của nó lại là kẻ thủy sinh.
Kẻ đang phiên giang đảo hải trong hồ nước dưới trời mưa to như trút đó, không phải là thiếu chủ lõa thể vĩ đại của hắn thì là ai? Mà đại bạch xà đang quấn chặt lấy bạch long không buông, chính là đông gia Lãnh Thanh Thanh càng thêm vĩ đại của hắn.
“Cút! Đừng quấn ta!” Lãnh Tịnh cào đại bạch xà.
“Cùng chơi đi mà!” Lãnh Thanh Thanh không buông tha.
“Ai chơi với ngươi! Lão đầu đi sang một bên!”
“Tiểu Tịnh ngươi quá không biết lớn nhỏ!!!” Lãnh Thanh Thanh thắt nút trên người hắn.
“Cút! Ngươi là khăn quàng cổ sao!” Lãnh Tịnh giãy y.
“Tiểu Tịnh...” Bạch xà lộ ra biểu tình bị thương, nước mắt cuồn cuộn nhìn nhi tử.
Bạch long trầm xuống nước, lặng lẽ trầm xuống nước.
Chúng ta phát hiện Tịnh bảo bảo của chúng ta sợ nhất không phải là bộ dáng nhiễu loạn triền quấn của Thanh Thanh, không phải là bộ dáng phụ thân nghiêm túc của Thanh Thanh, mà là khi Thanh Thanh lộ ra biểu tình bị tổn thương, nước mắt lưng tròng.__ Có thể bản thân Thanh Thanh cũng không biết tới pháp bảo này đâu.!
________
Một khắc sau, bạch xà và bạch long náo đủ rồi liền trôi lềnh bềnh trên mặt nước, hưởng thụ cơn mưa to xối xuống.
Hai con dài dài cứ thế chiếm cứ cả nửa mặt hồ. Sắc trời quá tối, trên mặt hồ một mảng mông lung, vì thế bọn họ nằm trên mặt hồ, nhìn sơ thì như đã dung làm một thể với sắc hồ, không nhìn kỹ sẽ không thể phân biệt được.
Lãnh Tịnh hưởng thụ bồn tắm thiên nhiên, vươn móng vuốt hướng trời, bộ dáng muốn bao cổ quái có bấy nhiêu cổ quái, thỉnh mọi người tưởng tượng dáng vẻ một con rồng tắm phơi bụng hưởng thụ mặt trời liền biết.
Mà Lãnh Thanh Thanh thì lại nằm bên cạnh hắn trong trạng thái tự trôi.
Thời tiết ác liệt như thế, trừ tổ ba người Lãnh thị, chỉ sợ sẽ không có người nào ra ngoài chơi!
Nhưng hiển nhiên bọn họ đã sai rồi, lúc này, một lão giả tiên phong đạo cốt mang theo các đệ tử của lão ra ngoài dạo chơi.
Lão giả và mấy đệ tử đứng bên hồ, duỗi tay chỉ giữa hồ nói: “Xem! Đó chính là xác rồng theo thế mưa thiên kiếp này rơi xuống.”
Các đệ tử đều dùng ánh mắt sùng kính nhìn lão giả, tán dương: “Sư phụ, ngài thật thần cơ diệu toán! Quả nhiên lời đồn xác rồng xuất hiện rồi!”
Lão giả gật gật đầu, cười nói: “Đây cũng là vận khí chúng ta tốt, ta tính ra hôm nay trong cơn mưa lớn sẽ xuất hiện vật thần dị, không nghĩ thế nhưng là xác rồng. Nghe nói ăn thịt rồng có thể gia tăng công lực một giáp (60 năm), ta chuẩn bị dùng xác rồng này luyện thành thiên long đan, các đệ tử, mau kéo xác rồng đó lên.”
Thế là một đám thanh niên mặc áo mưa cầm lưới cá, cái chụp, móc câu vân vân, bắt đầu xuống nước kéo xác rồng.
Lãnh Tịnh thuận theo nước trôi lơ lửng, bị bọn họ dùng dây thừng quấn lấy, lão giả kinh hỉ nói: “Thì ra là di thể bạch long hiếm gặp, chậc chậc, thật là trời cũng giúp ta.”
Thế là hắn không để ý bùn dơ, nhảy xuống bờ đê kiểm tra đầu long đang gần lại. Con bạch long này toàn thân trắng tuyết, ngay cả bờm cũng trắng tinh không chút xen tạp, sừng chỉ phân ra một nhánh, xem ra là ấu long chết yểu.
“Đáng tiếc a! Nếu ngươi có thể may mắn hưởng thiên mệnh, nói không chừng ngày sau có thể thành long vương.” Lão đạo vỗ vỗ đầu rồng tiểu bạch long chết yểu than thở.
“Sư phụ, xác rồng này chúng ta xử lý thế nào?” Một đệ tử hỏi.
“Trước tiên cưa sừng xuống, sau đó cắt bờm, cuối cùng lột vảy, rút gân, xẻo thịt lóc xương.” Lão giả phân phó tuần tự. =))))))))
Thế là chúng đệ tử chuẩn bị động tay giải phẩu, lúc này, một chiếc kiệu nhỏ màu xanh đội mưa lớn xuyên qua khu rừng, đi tới bên bờ đê, phu nâng kiệu là bốn tiểu đồng áo xanh, ai nấy khinh công bất phàm.
“Thiên Mục lão nhân, chủ nhân nhà ta khẩn thỉnh ngài chậm động thủ, xác rồng này có thể nhường cho chủ nhân nhà ta?” Tiểu đồng nâng kiệu nói.
“Ngươi là thần y Tạ Đình?” Lão giả kinh ngạc nói, “Ngươi cũng có ý đồ với xác rồng? Hừ hừ, thì ra các ngươi vẫn luôn theo dõi ta!”
“Lão nhân, lời này sai rồi.” Người trong kiệu nhẹ nói một tiếng, giọng như thanh phong, nghe rất dễ chịu, “Lão nhân chẳng qua lấy xác rồng luyện đan, kéo dài thọ mạng. Mà tại hạ lại là muốn lấy vật hiếm quý ngàn năm khó gặp đi cứu người, là việc gấp cận kề a! Lão nhân nếu nguyện ý chuyển nhượng, tại hạ có thể đáp ứng bất cứ điều kiện nào của lão nhân.”
“Ta muốn ngươi chuyển nhượng cơ nghiệp ba trăm năm của Thần Y Cốc cho lão hủ, ngươi nguyện ý sao?” Lão giả trợn trắng mắt nói.
“Có thể! Đồng nhi, trình khế đất lên.” Thanh niên trong kiệu dứt khoát nói.
“Ha ha ha! Tạ Đình! Ngươi thật là cố ý sao? Ta chỉ nói chơi thôi, chút địa sản nát của ngươi ta còn không thèm ngó, xác con rồng này ta tuyệt sẽ không chuyển tay cho bất cứ ai! Ngươi chết tâm đi!” Lão giả tức giận nói.
“Vậy tại hả chỉ đành tiên lễ hậu binh.” Thanh niên trong kiệu u u nói. Bốn tiểu đồng nâng kiệu lập tức bày trận thế, chính là trận pháp Lạc Diệp Phiêu Hồng mà võ lâm ai ai nghe cũng sợ vỡ mật.
“Ha!” Lão giả cười lớn một tiếng, vỗ tay cái bốp, các đệ tử của lão cũng bày trận pháp nghênh chiến, một trận võ lâm huyết chiến sắp mở màn.
“Xác rồng” lúc này mở mắt ra, hơi có hưng trí nằm trên bãi cỏ cạnh bờ nhìn giác đấu.
Chỉ thấy nhân mã hai bên chém giết tới thiên hôn địa ám, đủ nửa canh giờ, bốn tiểu đồng đó chém giết khiến bảy đệ tử của lão giả thảm bại, lão giả tức giận, hú dài một tiếng rồi đột nhiên xuất chưởng, chỉ nghe vài tiếng cự vang, bốn tiểu đồng bị lão giả đánh ngất tại chỗ.
“Tạ Đình! Có bản lĩnh cùng lão hủ đơn đả độc đấu!” Tiếng nói của lão giả như chuông lớn, sắc mặt đỏ bừng, râu vì tức giận mà phát run.
Chỉ thấy rèm kiệu chậm rãi vén lên, một chiếc xe lăn bằng gỗ chậm rãi lăn ra, ngồi trên xe chính là thánh thủ thần y Tạ Đình thần bí__ một thanh niên yếu nhược gương mặt thanh mỹ, ánh mắt u buồn.
Hắn một thân bạch y bị nước mưa thấm ướt, cứ thế chậm rãi từ kiệu xuất hiện, xem ra thân thể hắn không khỏe lắm, giống như cố sức ẩn nhẫn thống khổ, biểu tình khổ sở.
“Lão giả, ta là một phế nhân, không biết nửa điểm võ công. Ái nhân của ta hiện nay đang chịu đựng bên bờ sinh tử, cầu ngươi nể mặt một lần, nhường cho ta cỗ xác rồng này để cứu người, mong ngài thấu hiểu.” Tạ Đình thần y u u nói, “Chỉ cần nàng có thể sống sót, cho dù ngươi muốn ta lột da rút gân ta cũng cam tâm tình nguyện.”
Nói xong, hắn đột nhiên không cố kỵ thân tàn tật, nhảy xuống xe lăn, nỗ lực dập đầu với lão giả.
Lão nhân ngửa mặt than dài: “Ai... Hỏi...”
Một câu còn chưa nói xong, đã nghe thấy một người trẻ tuổi rất có khí thế nói tiếp: “Hỏi thế gian tình là gì, mà khiến người thề nguyền sống chết. Không ngờ đã qua năm ngàn năm, phàm nhân vẫn còn theo kiểu nói chuyện cố định đó.”
“Là ai!!!” Tất cả mọi người đều quay nhìn xung quanh, nhưng không thấy được thanh niên cao thủ dùng nội lực truyền âm đó.
“Các hạ cũng là muốn giành xác rồng sao? Thỉnh hiện thân đi!” Lão giả gầm lên, hy vọng dùng sư hống công của mình bức đối phương ra. Mà thần y ướt đẫm quỳ dưới đất đã bắt đầu thổ huyết.
“Dô, ta không phải ngay ở đây sao.” Thanh niên thần bí khinh thường nói.
Những đệ tử đó mở to miệng nhìn sau lưng sư phụ__ Một con bạch long lia miệng, lộ ra hàm răng đều khít. Không sai!!! Rồng đang nói chuyện! Còn dùng giọng nói của người trẻ tuổi rất có khí thế!!! Dọa chết người rồi!!!
Lão giả nhìn ra được sự kinh hoảng của đồ đệ, thế là chậm rãi quay đầu.
Tiếp theo, là mặt đối mặt cùng rồng.
Trên lịch sử võ lâm chưa từng xuất hiện qua đại quái sự kỳ dị như vậy__ con rồng còn sống gia nhập vào đấu đá võ lâm. Tất cả mọi người tại đó đều tin rằng mình đã chứng kiến một khoảnh khắc mang tính lịch sử, đồng thời hoài nghi bản thân có phải do dầm mưa mà sinh hoa mắt không?
Lão giả mắt không chuyển nhìn bạch long, bạch long đột nhiên bày ra nụ cười cổ quái trên khóe môi, tác giả mèo nghĩ đó đúng ra là nụ cười tà mị của rồng.
Sau đó bạch long há to miệng, trình độ đó đủ để nuốt chửng đầu lão giả, hắn nói: “Tại hạ Lãnh Tịnh, vừa đến bái sơn.”
Trong tiếng kinh hô của chúng đệ tử, lão giả trực tiếp ngã thẳng xuống. Lão nhân gia đã có tuổi, rốt cuộc không chịu đựng được như người trẻ tuổi.
Nhưng không có ai dám đi ra kéo lão đầu đã hôn mê lại, mọi người đều sợ bị bạch long cắn chết, cũng không có ai dám nói chuyện với hắn. Công tử thổ huyết không ngừng kia lại liều mạng ngẩng đầu, không quan tâm bùn đất, bắt đầu chậm rãi bò qua chỗ bạch long.
“Ta... nhất định phải... cứu... Nhược Liên!!” Thần y nghiến răng tụ lại sức lực cuối cùng của mình giãy dụa đi tới.
“Hỏi thế gian tình là chi, mà khiến người thề nguyền sống chết.” Một tiếng thở dài luẩn quẩn từ xa truyền tới, như mưa xuân tháng hai tại Giang Nam, mềm mềm nhu nhu, nhẹ nhẹ phiêu phiêu.
Mọi người nhìn theo tiếng, chỉ thấy một nhân nhi tú mỹ như trích tiên nhẹ lướt trên mặt hồ, tóc hắn đen như mực, mặt như quan ngọc, đôi mắt đẹp hàm chứa luyến thương, khí chất toàn thân cao khiết thuần tịnh.
Trích tiên công tử đi lên bờ, giơ tay sờ sờ đầu bạch long, dịu giọng cười nói: “Đây là tiểu long nhà ta, dọa mọi người rồi, thật xin lỗi. Xin hỏi vị công tử này, tại sao lại chấp nhất như thế?”
“Thỉnh các hạ... cứu người... ta cần long cốt...” Thần y công tử thở dốc ho ra máu nói.
Trích tiên công tử trách trời thương dân thở dài: “Hỏi thế gian tình là chi, mà khiến người thề nguyền sống chết... ách...” Chỉ thấy bạch long quay đầu lại, = = nhìn hắn.
Trích tiên công tử ho khan một tiếng chuyển lời: “Các hạ cần long cốt, nhưng tiểu long là chí thân của ta, nếu ngươi lấy long cốt của hắn, ta thật sự không nhẫn tâm, nhưng một phen tâm ý của các hạ, thiên địa chứng giám, kẻ hèn cũng thập phần cảm động, vậy phải làm sao mới tốt?___ A, không bằng thế này đi, để Tiểu Tịnh đi tìm dược khởi tử hồi sinh cho ngươi là được, ngươi yên tâm đi, chúng ta nhất định giúp ngươi cứu người, theo ý ta, hỏi thế gian ai là mạnh nhất, bất cứ ai cũng bảo là Tiểu Tịnh vạn năng!”
Thế là bộ mặt thật của kẻ nhà quê liền bại lộ.
“Hỏi thế gian ai là mạnh nhất, bất cứ ai cũng bảo là Tiểu Tịnh vạn năng!” Những đệ tử của lão giả đều tề thanh nói theo.
“Hỏi... thế gian... ai là...” Thần y cũng không thể không khuất phục lặp lại theo.
Trích tiên công tử, cũng chính là Lãnh Thanh Thanh thỏa mãn gật đầu, lộ ra nụ cười nói: “Mọi người cũng dầm mưa ướt rồi, theo ta tìm nơi nghỉ ngơi một chút đi! Tiểu Tịnh lại đây!” Y búng ngón tay.
Bạch long khinh thường nhìn y một cái, cũng búng ngón tay, thế là không gian xung quanh biến đổi, mưa ngừng hẳn, bầu trời trên đầu hóa thành ngân hà lung linh, bờ đê không thấy nữa, mọi người toàn bộ đứng trên mặt nước bình lặng như gương, mà kim ngư trong suốt thì lại bơi tới bơi lui giữa không xung quanh. Nơi này là trong kết giới của Lãnh Tịnh.
Lãnh Thanh Thanh vẫn duy trì phong phạm trích tiên công tử, mỉm cười nói: “Tiểu Tịnh, chiêu đãi khách nhân.”
Lãnh Tịnh lại lần nữa búng ngón tay, y phục của mọi người đều khô, bệnh đau của thần y cũng khỏi hẳn, trước mặt mỗi người đều có thêm một chén mì nóng hầm hập. Chỉ có lão giả đó là vẫn luôn hôn mê bất tỉnh.
“Mọi người đừng kinh ngạc, chỉ cần lần sau khi võ lâm đại hội, đều chọn Lãnh Tịnh làm võ lâm minh chủ là được.” Trích tiên công tử vẫn xuân phong mát lòng người.
Các đệ tử của lão giả ăn mì ngon, thầm nghĩ: Đây là chuyện quái lạ gì a? Trước tiên là gặp được rồng biết nói chuyện, sau đó gặp được công tử trích tiên thần bí. Tiếp theo chính là ăn mì ở nơi kỳ dị, còn muốn chọn võ lâm minh chủ, cái này có quan hệ gì với minh chủ sao?
“Nhất định phải chọn Lãnh Tịnh nga!!!” Trích tiên công tử lại cường điệu lần nữa, sau đó đeo nụ cười thánh khiết cưỡi lên lưng rồng, trong tay không biết từ lúc nào nhiều thêm một cây tiêu ngọc, chỉ thấy y nhẹ nhàng ngâm nga: “Hỏi thế gian tình là gì, mà khiến người tán thưởng Tiểu Tịnh mạnh nhất? Ai, lương thần mỹ cảnh như thế, kẻ hèn cũng nhịn không được muốn tấu một khúc thương tình!” Thế là ôm tiêu ngọc bắt đầu thổi.
Tiếp theo, xin mọi người tự liên thưởng tới âm thanh thổi còi.
Lãnh Thanh Thanh sau khi xong chuyện rất ủy khuất đè tay lên ngực tự hỏi: Tại sao! Tại sao! Tại sao bản thân xây dựng hình tượng lại khó như thế a! Rõ ràng là đã làm theo Tiểu Tịnh dạy rất tiêu chuẩn mà a a a! Người ta cũng muốn làm quý công tử phong nhã a!!!
Long xà kết thúc cuộc vui bên hồ trở về khách điếm, đương nhiên, Lãnh Tịnh lại cõng về một người, chính là thần y Tạ Đình đó.
Lúc này, Bích Huyên còn đang nghỉ ngơi trên giường, không ngờ thiếu chủ lại mang về một người bệnh. Trong ngoài hai gian khách phòng chỉ có hai cái giường lớn, Lãnh Tịnh liền đem Tạ Đình đặt bên cạnh Bích Huyên.
Tạ Đình đã hôn mê, Bích Huyên mơ mơ hồ hồ nửa tỉnh nửa ngủ, bọn họ đều không biết bản thân đã cùng một nam tử xa lạ đồng giường cộng chẩm.
“Tiểu Tịnh, Bích Huyên sao cứ hôn mê, mãi không thấy khỏi, thần y đó ngươi lại dự định làm sao cứu hắn? Lãnh Thanh Thanh hỏi.
Lãnh Tịnh nhướng nhướng khóe môi nói: “Thân là thánh công tử ta sao có thể không hiểu thuật chữa bệnh chứ? Ngươi cứ chờ xem ta làm sao cứu người là được.”
Chỉ thấy Lãnh Tịnh trải chiếu xuống đất, ôm Bích Huyên xuống, bày thành thế ngồi khoanh chân, sau đó Lãnh Tịnh liền ngồi khoanh chân ở sau lưng hắn, hai tay chống lên lưng hắn, bắt đầu vận công liệu thương.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">