Chương 47
Nhưng mà, tiết lộ bí mật của Lãnh Tịnh, hậu quả rất đáng sợ. Cho nên Bạch Điêu và thái tử đều thành thật gật đầu.
Lãnh Tịnh thỏa mãn chắp tay sau lưng chuẩn bị đi gặp kẻ sùng bái mình.
Hắn đẩy cửa, đi vào trong nhà.
Chỉ thấy một thân ảnh gầy nhỏ đang theo sau lưng Lãnh Thanh Thanh học làm mì, Lãnh Thanh Thanh mỉm cười với thiếu niên nói nói cười cười đó, khiến Lãnh Tịnh có chút không vui.
“Ta về rồi.” Lãnh Tịnh gõ cạnh cửa nói.
Lãnh Thanh Thanh quay đầu, thiếu niên đó bộ dáng đáng thương khả ái, nắm góc áo Lãnh Thanh Thanh hỏi: “Thanh Thanh ca ca, con tiểu long long này là ai?”
“Ai là tiểu long?” Mặt Lãnh Tịnh lập tức xệ xuống.
Lâm Lâm chỉ trên đầu.
Lãnh Tịnh sờ đầu của mình__
Thì ra sau khi hắn biến ra đầu rồng dọa thái tử, đã quên thu sừng lại rồi! Nhìn thấy sừng của hắn, người khác vừa nhìn liền có thể nhìn ra tuổi tác của hắn.
“Đây là nhi tử Tiểu Tịnh của ta a!” Lãnh Thanh Thanh cười híp mắt nói.
“Là Thanh Thanh ca ca thu dưỡng sao?” Lâm Lâm nhảy nhót tới cạnh Lãnh Tịnh, mỉm cười nói: “Xin chào Tiểu Tịnh! Ta là Lâm Lâm ~ có thể làm bằng hữu không? Ngươi mới một trăm tuổi đi? Ta đã hai trăm tuổi rồi nha! Lớn hơn ngươi nha! Ngươi gọi ta Lâm ca ca cũng được!”
Bạch Điêu và thái tử cùng Lãnh Thanh Thanh đều câm nín.
Lãnh Tịnh chỉ nói: “Ăn cơm đi.”
Thế là mọi người ngồi vây quanh bàn cơm, Lãnh Thanh Thanh bưng thức ăn ra, mọi người bắt đầu dùng bữa.
Khi Lãnh Tịnh vươn đũa ra gắp cá nướng mà mình thích nhất, một tiếng kinh hô dọa mọi người đều dừng động tác. Lãnh Tịnh quay đầu sang, chỉ thấy Lâm Lâm hai tay chắp hình chữ thập, trong mắt lấp lánh lệ quang nói: “Ăn ngon quá đi! Thực sự là quá ngon mà!! Thanh Thanh ca ca, ngươi biết không, ta đã rất lâu không ăn được thức ăn mỹ vị như thế! Thật hy vọng Kỳ Kỳ cũng có thể ăn được, ách...”
Mọi người câm lặng, sau đó dùng ánh mắt giao lưu:
__ Tiểu Tịnh nên làm sao đây? [Lãnh Thanh Thanh]
__ Ta thấy nên khuyên hắn đi... [Thái tử]
__ Ta không dám khuyên a, bộ dáng hắn thực rất đáng thương... [Bạch Điêu]
__ Ngươi đi! [Lãnh Tịnh nhìn Lãnh Thanh Thanh]
__ 5555 Ta không biết nói gì... [Lãnh Thanh Thanh]
__ Đi! [Mọi người trừng mắt nhìn Lãnh Thanh Thanh]
“A... Lâm Lâm... đừng khóc nữa, ăn cơm đi, cơm rất ngon, đặc biệt là món cải trắng này, rất giòn rất thơm, con cá này khó ăn nhất, ngươi nhất thiết đừng ăn.” Lãnh Thanh Thanh bảo vệ thức ăn cho Lãnh Tịnh.
“Thật sao? Ta thích ăn cải trắng do Thanh Thanh ca ca làm nhất!” Lâm Lâm cười tươi nói.
Thế là tất cả cải trắng đều được đẩy tới trước mặt hắn, những người khác đều chỉ mong sao không ăn.
“Nhưng mà, Long Quân sao còn chưa về nữa?” Lâm Lâm bỏ chén đũa xuống, chuyển đề tài nói.
“Long Quân không phải chính là ta sao?” Lãnh Tịnh làm như không để tâm nói.
“A?” Lâm Lâm ngây ra nửa ngày. Đột nhiên___________
“Mấy con yêu quái quê mùa lớn gan các ngươi! Dám lừa ta!! Uổng công ta diễn kịch nửa ngày! Ai da phi! Cải trắng cẩu thí gì vậy! Chịu chết đi!” Lâm Lâm lộ ra bản tính điên cuồng, một cước đá tung bàn, hung ác dữ tợn.
Thái tử và Lãnh Thanh Thanh cùng Bạch Điêu câm nín, đều nhìn sang Lãnh Tịnh.
Lãnh Tịnh tạm thời không có động tác gì.
Mà Lâm Lâm lại chống nạnh, há họng chửi mắng không ngừng, còn biến ra một thanh đao lớn.
Lãnh Tịnh nháy mắt với Bạch Điêu. Thế là Bạch Điêu chạy qua, ôm chân Lâm Lâm, bắt đầu chớp con mắt to khả ái: “Lâm Lâm đại nhân ~~~ cầu ngươi đừng trách tội chúng ta ~ Tiểu Tịnh thiếu chủ là một tiểu bạch long rất đáng thương, hắn không cha không mẹ lưu lạc bên ngoài, cầu xin ngươi bỏ qua cho chúng ta được không? Chúng ta thật sự rất đáng thương, hôm nay chúng ta ăn được bữa cơm này là lần tốt nhất suốt mấy tháng trời nay... 5555555 ~~”
Lâm Lâm dẩu môi nói: “Hừ! Một đám tiện nhân! Bảo ta tha mạng cũng được, tiểu bạch long về sau phải làm sủng vật cho ta chơi!” Hắn thu đại đao lại, nghênh ngang hống hách ôm tay nói.
“Đi chết đi, đánh cho nó chừa đi.” Lãnh Tịnh uống trà nói, ly trà này là Lãnh Thanh Thanh theo thông lệ đưa cho nhi tử.
“Ngươi nói cái gì!” Lâm Lâm đại nộ.
Lúc này, chỉ thấy cửa sổ của gian nhà tranh đều bị đóng lại, tiếng đánh nhau từ bên trong truyền ra.
Tiếng này hình như là đánh hội đồng.
“Các ngươi chờ đó cho ta!” Lâm Lâm mặt mày bầm tím hung tợn ném lại một câu, hóa thành một đoàn thanh quang, cuối cùng thoát khỏi ma trảo, bay đi.
Chẳng qua, hắn thực rất xui xẻo, vừa mới bay không lâu, đã gặp phải bão tố lốc xoáy dữ tợn trăm năm khó gặp của Thiên Nhai hải, bị thổi đi càng xa .
Mưa bão tới rồi.
Gió biển và mưa bão cường liệt lập tức đập tan gian nhà tranh của Lãnh gia, tất cả mọi người đều ôm chặt đuôi của bạch long, thân thể thì phấp phơ trong cuồng bong bạo vũ.
Bạch long níu chặt vách núi, tha ba người bay xuống dưới, cuối cùng tìm được một huyệt động tránh gió.
“Sư phụ ngày mai ta muốn về nhà!” Thái tử cuối cùng chịu không nổi.
“Vậy cung điện của ta đâu?” Lãnh Tịnh không nguyện ý thả người.
“Ta bảo phụ hoàng tìm nơi dựng lại một tòa cho ngươi là được rồi!” Thái tử khẩn cầu nói.
“Ta thích nơi này.” Lãnh Tịnh đứng trước cửa động chắn gió nói: “Các ngươi đều là kẻ không đáng dựa, bỏ đi, cung điện ta tự mình xây, nhưng mà, trong ba tháng, tạp vụ gì đó đều phải tập trung, đến lúc đó nghe ta phân phó.”
Thái tử liên tục gật đầu.
Trên thực tế, ba tháng sau, nhân viên thiên giới phái đến làm việc đều là những tiểu tiên nhà quê vừa mới từ hạ giới thăng thiên, đây là chuyện về sau, về sau hãy nói.
____
Sau khi thái tử đi, ba con liền bắt tay dựng cung điện.
Thật ra đều là Lãnh Tịnh vận chuyển gỗ từ các nơi trên thiên giới về, hơn nữa động tác của hắn cực nhanh, luôn luôn là trên tiên sơn một khắc trước còn cây cối xanh um, một khắc sau đã đột nhiên biến thành đồi trọc, rất nhiều tiên gia đều đối với điều này cảm thấy vô cùng quái dị, có người thậm chí nói đây là một loại thiên kiếp kiểu mới! Trước tiên là tiên sơn bị đốn trọc, sau đó chính là tới bản thân các thần tiên!
Thế là mũ bảo vệ đầu tóc tiên nhân lập tức trở nên lưu hành trên thiên giới.
Nhưng gỗ tích trữ ở Thiên Nhai hải càng lúc càng nhiều, Lãnh Tịnh thấy lượng gỗ thu thập được đã đủ, liền bắt đầu tự thân xây nhà.
Lại trải qua chừng một tháng, một tòa sơn trang với bề ngoài y đúc Lãnh gia sơn trang được dựng xong tại sơn cốc Thiên Nhai hải. Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu đều dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Lãnh Tịnh, hiển nhiên long thần vạn năng không biết dựng cung điện, mà số gỗ chất đống còn lại, thì được chất ở hậu sơn.
Trông ngóng tới trông ngóng lui, tốp tiểu tiên quê mùa đầu tiên cưỡi thuyền tiên đi tới. Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh đứng ở bờ biển đón chào, kết quả thấy một con thuyền lớn cập bờ, từ trên thuyền bước xuống rất nhiều thiếu nam thiếu nữ, xem điệu bộ đều cùng một loại người với Lãnh Thanh Thanh. Khi Bạch Điêu vào sổ mới phát hiện, những nhân viên công vụ ngoại lai này đều là tiểu bạch thỏ, tiểu hồ ly, tiểu điểu ... vân vân, một đám nhà quê vừa thăng tiên, duy nhất một con trông có vẻ mạnh mẽ, là một tiểu hổ tiên, sau khi biến thành người thân hình vẫn không tới vai Lãnh Tịnh, một bộ nghiêm túc cực điểm, còn yêu cầu làm hộ vệ tùy thân của Lãnh Tịnh.
Người vui nhất là Lãnh Thanh Thanh, hiếm khi đám nhà quê đại tụ hợp, còn đều là một cấp bậc như y, thế là y liền bắt đầu dạy dỗ những nhân viên công vụ này, còn dùng thân phận tự cho là cha rồng.
Lãnh Tịnh cảm thấy vô cùng nhàm chán, khi Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu bọn họ bô bô nói mãi, hắn trốn trong sơn trang ăn cá rồi ngủ.
Hắn rất hoài niệm giang hồ của hắn.
Hảo nam nhi nên xông pha tứ phương mới đúng, chứ không phải cùng một đám nhà quê sống qua ngày.
Khi Lãnh Tịnh ăn no một bụng cá, hắn bắt đầu hoài niệm gà miếng Cung bảo, vi cá, sườn chua ngọt của phàm giới.
Hắn quay nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy mấy cái đầu tiểu tiên hiếu kỳ nhìn lén qua khe cửa.
“Các ngươi qua đây!” Lãnh Tịnh thầm nghĩ hiếm khi mình cũng có hạ nhân, liền ngoắc ngoắc ngón tay.
Các tiểu tiên lần đầu tiên gặp Lãnh Tịnh, liền bị phong thái tuyệt dật của Lãnh Tịnh mê đảo, ai nấy tự nhiên tất cung tất kính từ sau cửa đi vào, trong đó có con lanh lợi hơn chút, nhanh chóng chạy qua, nhấc xe lăn Lâm Lâm tặng vào.
Lãnh Tịnh câm nín một chút, nói: “Các ngươi qua đây, phục vụ ta thay y, ta muốn hạ phạm một chuyến.”
“Thiếu chủ! Thân thể ngài không tốt lắm, hay là bảo hữu tướng quân bồi ngài cùng đi...” Các tiểu tiên quan tâm nói.
Lãnh Tịnh lại lần nữa câm nín, sau đó hỏi: “Đợi một chút, các ngươi đây là xưng hô thế nào? Ta hỏi các ngươi, ai bảo các ngươi gọi ta là thiếu chủ?”
“Là Thanh Thanh chủ nhân và Bạch Điêu đại tổng quản.”
“Hữu tướng quân lại là ai?”
“Hữu tướng quân chính là Lôi Quân đại nhân.”
“Lôi Quân là ai?” Lãnh Tịnh đầu đầy sương mù.
Các tiểu tiên quay mặt nhìn nhau, nhớ tới mắt của Long Quân trong truyền thuyết cũng không tốt lắm, có thể là không thấy được bộ dáng của hữu tướng quân, thế là nói: “Chính là... hổ tiên nhân đó.”
“Không phải chỉ là tiểu hổ sao, còn bày đặc phức tạp như thế.” Lãnh Tịnh nhảy xuống giường, nói: “Không cần phái người theo ta, ta đi chút liền về.” Vị trí võ lâm minh chủ! Ta lại tới đây ~~~~ Lãnh Tịnh ôm một phen hùng tâm hưng phấn nghĩ.
“Đừng đi a!! Thiếu chủ không thể tùy tiện hạ phàm!” Mấy con bạch thỏ chỉ có một sợi gân não giống Lãnh Thanh Thanh toàn bộ ôm chặt tay Lãnh Tịnh, bắt đầu kéo co.
“Mọi người mau ngăn cản thiếu chủ! Thiếu chủ định một mình hạ phàm!” Đám bạch thỏ vừa kéo co vừa kêu các tạp dịch khác đang xem náo nhiệt ở sau cửa. Thế là kéo co đại quy mô bắt đầu.
“Cút ra!” Lãnh Tịnh muốn bạo phát, khi hắn muốn biến thành bạch long giãy rớt đám gia hỏa này, một cái bạt tai đánh lên mặt Lãnh Tịnh.
Tất cả mọi người đều dừng lại. Lãnh Tịnh ngơ ngẩn nhìn thanh niên thanh tú căn bản không quen biết trước mặt, chính là hắn to gan dám xuất thủ đánh long thần vạn năng vĩ đại.
Thanh niên nghiến răng nói: “Thiếu chủ! Ngươi cũng phải có tự giác một chút! Ngươi muốn để mọi người thương tâm vì ngươi sao! Thân thể ngươi như vậy nếu tùy tiện hạ phàm hậu quả sẽ thế nào còn cần chúng ta tới nhắc nhở ngươi sao?”
“Hậu quả sẽ thế nào?” Lãnh Tịnh ngây ngây hỏi.
“Khí tức phàm giới bẩn đục, không quá một giờ ba khắc, nguyên thần của ngươi sẽ bị nhiễm bẩn!” Thanh niên điệu bộ nghiêm túc nói, “Ta đánh thiếu chủ tội đáng chết vạn lần, nhưng là chỉ hy vọng thiếu chủ có thể hiểu rõ lợi hại trong đó! Thỉnh thiếu chủ ban tội!”
“Bạch thỏ, người này là ai?” Lãnh Tịnh quay đầu thấp giọng hỏi nha đầu bạch thỏ sau lưng.
“Là... là tả tướng quân Bích Huyên đại nhân... hắn là thanh long...” Bạch thỏ nha đầu nhỏ giọng nhắc nhở. 555 ~ nàng rõ ràng tên là Tiểu Liễu, sao lại biến thành bạch thỏ rồi?
Lãnh Tịnh hít sâu một hơi, dù sao hắn là thần long khí lượng rộng rãi, năm đó thập đại môn phái cùng liên hợp hãm hại hắn, chọc tức hắn, hắn cũng chỉ cười nhạt như không, huống hồ là một đám quê mùa nho nhỏ? Chỉ cần hắn lộ răng nanh, đám quê mùa này đều bị dọa không dám cử động.
Nhưng mà, Lãnh Tịnh không biết là, trải qua năm ngàn năm thiên giới trùng tổ, các tiên ma hiện tại đều không còn giống như trước kia biết rõ thiên mệnh và giỏi phát giác nguy cơ, cho dù sát khí của Lãnh Tịnh bành trướng, đối với đám nhà quê đơn thuần này mà nói, chẳng qua là cảm thấy nhiệt độ hạ thấp, cho rằng phải mặc thêm nhiều y phục mà thôi.
Thế là Lãnh Tịnh và bọn họ bắt đầu giằng co, cuối cùng tất cả mọi người đều bắt đầu kịch liệt run rẩy, còn có người nói: “Lạnh quá đi! Mọi người mau lấy y phục khoác lên cho thiếu chủ! Lạnh lạnh lạnh lạnh...” Có lẽ đám nhà quê sống trong nhung lụa này không biết cái gì gọi là cảm giác nguy cơ.
Lãnh Tịnh đột nhiên có cảm giác thất bại như đang đối diện Lãnh Thanh Thanh.
Chương 48
Lãnh Tịnh lưu lại một phong thư xong liền bỏ nhà ra đi. Hắn vô hạn mong nhớ giang hồ và võ lâm.
Nhưng Lãnh Tịnh đã phạm một sai lầm rất nghiêm trọng. Đó chính là vấn đề khác biệt khoảng cách.
Lúc đầu, khi Lãnh Tịnh tới thiên giới, là trải qua chỗ trống của lốc xoáy uốn khúc, bay đủ mấy canh giờ mới tới thiên giới, nhưng mà, sau khi quái vật bị tiêu diệt, không gian uốn khúc đó không còn tồn tại nữa. Cũng chính là nói, khoảng cách giữa thiên giới và nhân giới đã rút ngắn, mà sửu tiểu xà vẫn dùng tốc độ cao độ bay qua Nam Thiên Môn, sau đó nhanh chóng hạ xuống.
Kết quả chính là Lãnh Tịnh đụng đầu xuống đất, rạch ra một khe sâu hoắm trên đất, mà hắn thì ôm đầu lăn lộn, thực sự quá đau.
May mà chỗ hắn rơi xuống là rừng già núi sâu, nếu không đối với nhân gian mà nói lại là một trận kiếp nạn.
Lãnh Tịnh trán sưng đỏ bừng từ hố sâu trèo lên, nhìn đầm lầy núi rừng quen thuộc, không phải là mây mù lờn vờn của thiên giới, nhất thời cảm thấy vô cùng thân thiết.
Hắn lại lần nữa nhảy lên thiên không, bắt đầu chậm rãi bay, nhàn nhã thưởng thức cảnh sắc biến hóa của nhân giới sau năm ngàn năm.
Theo địa hình trong ký ức, hắn bay thẳng về phía nam, vì hắn biết Giang Nam là nơi diễn ra nhiều sự kiện võ lâm, đi tới đó nhất định không sai. Tuy trán sưng tím, nhưng bạch long vẫn mang nụ cười kỳ quái nhẹ bay suốt đường.
Chẳng qua, rồng mang nụ cười chính là bộ dáng rất kỳ quái.
“Tiểu bạch long, ngươi cao hứng cái quỷ gì?” Một thanh niên cười híp mắt ngồi trên đám mây bên cạnh, bảo trì tốc độ như hắn, xem ra là vị tiên nhân. Người thanh niên này một thân thanh y, tuấn mỹ phi phàm, nhưng đôi mắt lại lóe lên giảo hoạt.
Lãnh Tịnh không để ý hắn.
“Tiểu bạch long, sao ngươi không để ý tới người khác chứ?” Thanh niên rất không cam tâm nói, hắn mỉm cười tiến sát lại, “Ai da, trán bị sưng tím rồi nè! Tiểu bạch long ngươi bị thương không nhẹ nha, có cần ta xem cho ngươi không? Y thuật của ta là rất cao minh đó!”
Lãnh Tịnh vẫn không để ý tới hắn.
Thanh niên cố ra vẻ thở dài nói: “Ai, thật lạnh nhạt.” Thế là từ trong lòng lấy ra bánh bao hương khí bốn phía, cắn ăn từng miếng.
Lãnh Tịnh quay đầu lại nhìn hắn một cái, thanh niên giảo hoạt cười lên: “Tiểu bạch long, ngươi muốn ăn sao? Bánh bao này rất thơm a! Ta mời ngươi ăn được không?”
Lãnh Tịnh vẫn không đế ý tới hắn, thanh niên thở dài nói: “Ai, hiện tại long tộc sao đều ngạo mạn như thế a, đáng tiếc nga đáng tiếc nga, ta vốn còn muốn cùng ngươi kết giao bằng hữu! Tiểu bạch long ngươi vội vội vàng vàng là muốn đi làm gì vậy?”
“Cút đi.” Lãnh Tịnh không hảo khí nói.
__________
[Không cần nghi ngờ có phải BL không, để ta tự do kể câu chuyện cho mọi người nha! Các bạn đều bị những đam mỹ kia thôi miên thành chứng cưỡng bách rồi! Muốn xem H, tùy tiện lật một bộ, đâu đâu cũng là H, tại sao nhất định muốn tiểu xà cũng cưỡng bách thêm vào loại vận động pittong này a!! Không có H thì không thành văn sao! Vận động pittong có cái gì đáng xem a! Lẽ nào thấy phụ tử tiểu xà phá hoại quan hệ vốn có, cả ngày khanh khanh ta ta tâm can bảo bối cùng ôm ôm ấp ấp tê liệt sau đó cả ngày giao phối mười bảy mười tám lần thì tốt sao? Tình tiết H cưỡng ép là độc dược phá hoại câu chuyện! Hơn nữa, về H long xà, đã có kế hoạch rồi, không cần gấp. Ly Miêu không thích tiểu thụ, nhưng để thỏa mãn yêu cầu của mọi người, chương sau, cũng chính là chương phiên ngoại viết riêng cho Thanh Thanh.]
__________
Thanh niên lấy lòng nửa ngày, đều chỉ thấy Lãnh Tịnh dáng vẻ cứng nhắc, vốn muốn thiêu lên đấu chí, chinh phục tiểu long này sát đất, đột nhiên bên cạnh lại có một con tiểu phượng hoàng xinh đẹp bay qua.
Thế là thanh niên liền lấy lòng con tiểu phượng hoàng đó__ “Này này, tiểu phượng hoàng, ngươi bay nhanh như thế làm gì?”
Lãnh Tịnh cuối cùng đứng trên đường phố xa cách đã lâu, hắn ngây ngốc đứng nửa ngày, sau đó quyết định bắt đầu dạo phố từ sáng tới tối đen!
Trước tiên lao tới trước sạp nướng cá, gọi một con cá nướng ngũ vị hương lớn. Sau đó thơm phức bưng tới trước bàn dài.
“Ngươi xem, ta nói này, thiếu đông gia chính là mạng nghèo a! Tới Giang Nam khẳng định sẽ đi ăn cái này trước!” Bạch Điêu ngồi ở bàn đối diện thấp giọng nói.
“Quả nhiên!” Lãnh Thanh Thanh kéo thấp mũ trùm, cố gắng không để Lãnh Tịnh phát hiện ra mình. Thật ra hành tung của Lãnh Tịnh rất dễ đoán, nếu không y làm sao làm cha được?
____
Sau khi Lãnh Tịnh ăn cá xong, bắt đầu đi dạo bốn phía. Lúc này, theo dõi hắn không chỉ có Lãnh Thanh Thanh, còn có tả hữu tướng quân thanh long bạch hổ phóng truy hương lên người Lãnh Thanh Thanh, rồi lập tức đuổi tới, và cả bốn năm tiểu tiên bạch thỏ, mọi người đều đang ở trạng thái tiếp sức theo dõi Lãnh Tịnh.
Trạm thứ hai Lãnh Tịnh tới là tiệm binh khí, hắn nhìn trúng một thanh bảo kiếm, tốn chút tiền mua nó, sau đó giắt trên người.
Tiếp tục đi dạo.
Nhưng là giang hồ hiện tại ẩn náu cũng quá sâu đi! Hắn đã đi dạo lâu như thế rồi, ngay cả chuyện đánh nhau gây sự cũng không có! Hắn đi tới đâu tìm giang hồ a?
Vô vị... thật sự quá vô vị... Lãnh Tịnh cô đơn đứng trên đường phố trị an tốt đẹp.
“Thiếu chủ rốt cuộc muốn làm gì? Hắn chỉ là đơn thuần tới phàm giới chơi sao?” Bạch thỏ hỏi thanh long bạch hổ.
Bích Huyên lắc đầu, hắn cũng không rõ, thiếu chủ rốt cuộc muốn làm cái gì? Thôi cứ nhìn trước nói sau, thực sự không được thì tha hắn về thiên giới.
Thế là, tiếp theo, Lãnh Tịnh chạy tới nơi khói hoa gần đó, Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu đều rất kinh ngạc. Kẻ theo dõi sau lưng họ càng thêm kinh ngạc.
“Không được rồi nha! Thiếu chủ lẽ nào động phàm tâm sao!! Đó là vi phạm thiên điều a!” Các bạch thỏ hoang mang.
“Trước không cần gấp, thiếu chủ nếu thật sự có ý niệm tằng tịu, chúng ta cũng không thể mạnh bạo, phải biết thân thể thiếu chủ không tốt, bạch hổ! Ngươi đi nghĩ biện pháp trà trộn vào đó!” Bích Huyên hạ lệnh.
Bạch hổ tướng quân không thỏa mãn nói: “Tại sao là ta? Ta vào đó làm gì!”
Thế là hai người đùn đùn đẩy đẩy, từ cửa sau bước vào kỹ viện mà Lãnh Tịnh sắp vào.
Mục đích Lãnh Tịnh tới đây rất đơn giản, nơi này cũng là một trong những nơi xảy ra nhiều sự kiện võ lâm.
Khi Lãnh Tịnh ngồi ở đại đường, tú bà liền sáp tới, khi chuẩn bị đón khách, đột nhiên nàng bị một đám nha hoàn thân mặc bạch y kéo ra, sau đó một cô nương nũng nịu hóa trang đậm lè ôm tì bà bước ra, hắng giọng nói: “Thiếu... ách... công tử, nô gia gảy đàn cho ngài nghe.”
Lãnh Tịnh gác chân lên, tay gác lên lưng ghế chống cằm, nghe bạch hổ phẫn nữ tử boong boong gảy đàn, giống y như đánh hoa bông.
Nghe rồi nghe, Lãnh Tịnh nhịn không được ngẩng đầu lên, nhìn tầng cách trên đầu.
Chương 49
“Thiếu... công tử, ngươi đang nhìn cái gì?” Bạch hổ cũng ngẩng đầu lên nhìn theo hắn.
Thế là hai con duy trì tư thế ngước nhìn.
Đang nhìn cái gì vậy? Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu cũng rất kỳ quái.
“Rất kỳ quái...” Lãnh Tịnh lầm bầm, thì ra trên sàn gỗ ở trên có một khe hở, tựa hồ có dịch thể gì đó đang nhỏ xuống.
Tách, một giọt máu tươi từ khe hở đó rơi cạnh chân Lãnh Tịnh. Lãnh Tịnh khom người xuống, tỉ mỉ nhìn giọt máu tươi đó một lát, sau đó đột nhiên giật người chạy lên lầu, căn cứ theo kinh nghiệm giang hồ nhiều năm của hắn, trên lầu nhất định là giết người rồi!
Bạch hổ ngây ra một lúc, cũng chạy lên theo, Bích Huyên và Lãnh Thanh Thanh tự nhiên không chịu rớt lại, thanh lâu to lớn bị một đám người làm cho gà bay chó sủa.
Lãnh Tịnh chạy tới khách phòng ở trên, một cước đạp mở cửa phòng, bị tình cảnh trong phòng dọa ngốc.
Thì ra, nguyên lai không phải là hiện trường án mạng gì cả.
Chỉ thấy trên mặt thảm, một nam tử tà mị cao to cưỡi trên thân một thiếu niên nhu nhược, hai người đều là toàn thân xích lõa, thân thể bọn họ quấn vào nhau, nam tử điên cuồng trước sau trừu động trên thân thiếu niên, những giọt máu tươi thấm qua ván gỗ chính là từ hạ thân thiếu niên chảy ra, lúc này trên sàn sớm đã máu tươi một mảng. Thiếu niên thống khổ kêu khóc, ngắt ngứ cầu tha: “Cha... cầu ngươi... đừng...”
“Ngươi câm miệng!!!! Tại sao ngươi lại là thân sinh nhi tử của ta!! Tại sao!! Đồ nghiệt chủng! Tiện nhân!” Nam tử gầm rú, “Cút đi!! Muốn đại gia móc mắt ngươi hay sao!!” Câu sau là nói với Lãnh Tịnh.
Lãnh Tịnh = =
Khi hắn đang không biết nên nói cái gì cho tốt, thiếu niên đó sắc mặt dần tím tái, tựa hồ sắp không được.
“Không cho phép ngươi ngủ!!” Nam tử duỗi tay muốn đánh thiếu niên mấy bạt tai, nhưng không ăn thua gì, thiếu niên vẫn dần cứng lại.
“A a a a a a!” Nam tử trở nên điên cuồng, thét muốn điếc tai.
Khi bạch hổ chạy tới nhìn rõ sự tình trong phòng xong, vội kéo Lãnh Tịnh ra ngoài: “Thiếu chủ!!! Đừng nhìn!!! Sẽ học xấu!!!”
Hắn tha Lãnh Tịnh xuống lầu, liền nghe thấy trong căn phòng đó truyền ra tiếng kêu khóc kinh thiên của nam tử: “Khải Nhi!!!!! Đừng chết!! Ta không cho phép ngươi chết!!! A a a a!”
Qua một lúc lâu sau, nam tử đó mới sơ sài khoác một kiện y phục, từ trong phòng ôm di thể thiếu niên đi ra, vừa đi vừa cười si dại nói: “Khải Nhi, cha sẽ không chọc con tức giận nữa, chúng ta cùng đi tới nơi không còn ưu phiền được không, chúng ta ở bên nhau, không bao giờ phân ly nữa... không bao giờ...”
Thế là chậm rãi đi tới cầu thang.
Các cô nương và tiểu quan thanh lâu bị dọa trốn đi lúc này mới dám thò đầu ra từ các cửa sổ phòng riêng xem náo nhiệt, đây chính là nguyên nhân tại sao hôm nay thanh lâu đặc biệt vắng vẻ___
Trang chủ của Sương Tuyết sơn trang tới tìm kiếm nhi tử lưu lạc bên ngoài tới mức phải làm tiểu quan, không ngờ tạo thành thảm kịch nhân gian. Tất cả mọi người đều không dám ra mặt, sợ trở thành vong hồn dưới tay trang chủ hỉ nộ vô thường.
Lãnh Tịnh và bạch hổ đứng trước lối cầu thang, nhìn nam tử ôm di thể đi xuống lầu, hắn vẫn còn không ngừng lặp lại câu đó: “Chúng ta đi tới nơi không có người không có ưu phiền... khoái khoái lạc lạc... không có áp lực thế tục...”
“Cho dù tới được nơi đó, chuyện duy nhất ngươi sẽ làm vẫn là không ngừng cưỡng bức hắn, hắn chết ngược lại là sự giải thoát. Hừ, đồ khỉ đực cấp thấp như ngươi, vẫn là đi tìm địa động nào đó phát tiết cái %¥#T&^% đó của ngươi đi.” Lãnh Tịnh bất thình lình chen vào một câu chế nhạo.
Câu này hắn nói ra, làm bạch hổ không kìm được rùng mình một cái, thiếu chủ đang nói thô tục sao? Bản thân không nghe lầm chứ?
Nam tử tang thương đột nhiên quay đầu, đôi mắt tựa hồ sắp phóng ra lửa, hắn đột nhiên xuất ra một chưởng, chính là muốn đánh về phía Lãnh Tịnh.
“Bảo hộ thiếu chủ!” Bích Huyên hét lớn, thanh long và bạch hổ đồng thời nhảy ra cản lại chưởng đó.
Thế là, loại tranh đấu giang hồ tầm thường cuối cùng cũng xuất hiện, trang chủ mang di thể cùng hai thanh niên chiến đấu rực lửa, mà Lãnh Tịnh thì ngồi xuống, nhàn nhã uống trà.
Lãnh Thanh Thanh cũng tiến tới, cởi mũ trùm giả thần bí, từng bước lặng lẽ tiếp cận sửu tiểu xà đã hống hách hết mức kia.
Nhưng mà, giữa đường có người lạ chen vào. Chỉ thấy đám xem náo nhiệt lúc này rầm rộ bước ra, trong đó có một hoa phục công tử phất quạt bước tới, chắp tay thi lễ với Lãnh Tịnh nói: “Các hạ hảo khí độ a, ngay cả Sương Tuyết trang chủ cũng dám đụng chạm, lại thấy các hạ có hai vị hộ vệ tuyệt thế thủ hộ, chẳng lẽ các hạ chính là ‘thánh công tử’ mà giang hồ tương truyền?”
Đó là cái gì? Sửu tiểu xà tâm niệm động động, liền gật đầu nói: “Chê cười rồi.” Coi như ngầm thừa nhận thân phận này.
“Thiếu chủ, đừng nói chuyện với phàm nhân a! Sẽ bị khí bẩn lây nhiễm tới...” Bạch thỏ Tiểu Liễu ném bỏ giả trang, chặn chính giữa hoa phục công tử và Lãnh Tịnh.
Hoa phục công tử lại ra vẻ bừng tỉnh nói: “Chẳng lẽ vị tiểu thư này chính là thị nữ thần y Liễu Tiểu Ngọc bên người thánh công tử, được xưng là tâm như ngọc linh lung! Quả thật thủ hạ của công tử là ngọa hổ tàng long, vị cô nương này còn trầm ngư lạc ngạc, dáng vẻ hiên ngang a!”
Sửu tiểu xà gật đầu: “Đúng, nàng chính là Liễu Tiểu Ngọc tiểu bạch thỏ.”
Mặt tiểu bạch thỏ thì đỏ bừng. Dù sao chưa từng có nam nhân nào điềm ngôn mật ngữ với nàng như vậy nha!
Bạch Điêu và Lãnh Thanh Thanh lau mồ hôi, hiện trường thật hỗn loạn, sao mọi người lập tức đều gia nhập võ lâm rồi! Ta cũng muốn! Lãnh Thanh Thanh không cam lạc hậu.
Nhưng không ai để ý tới y, một người cũng không có.
Cuối cùng, vì trong ba trăm chiêu không thể giành thắng, Sương Tuyết trang chủ hiếu cường ôm di thể, phi thân bỏ chạy. Trò kịch náo này mới coi như kết thúc, nhờ vào vị công tử hoa phục miệng rộng, thân phận mạo danh của Lãnh Tịnh nhanh chóng truyền ra khắp giang hồ, đều nói thánh công tử thần long thấy đầu không thấy đuôi đã xuất giang hồ rồi. Lãnh Tịnh tâm thỏa mãn tìm khách điếm trọ lại, để vạch ra chuyện làm võ lâm minh chủ.
Chẳng qua, bạch hổ và Bích Huyên, Tiểu Liễu đều đi theo, bắt đầu luân phiên oanh tạc, khuyên Lãnh Tịnh về thiên giới.
Thật ra Lãnh Tịnh không phải không có biện pháp. Hắn đầu tiên gọi ba con tới, sau đó đóng cửa sổ lại, bắt đầu tuyên giảng lý luận.
Nội dung cụ thể tác giả mèo không thuật lại, chỉ là mọi người vẫn nhớ Đức Thích Ca Mâu Ni và chúa Jesu chứ? Lý luận truyền đạo cứu thế đó mọi người ít nhiều cũng biết mà, Lãnh Tịnh chẳng qua là tinh chế những lý luận này lại mà thôi, sau đó nói bản thân thà gánh chịu thiên kiếp cũng muốn trọng chấn võ lâm, cứu giúp thế nhân vân vân, tóm lại, cuối cùng bạch hổ và Tiểu Liễu ẩn nhẫn đều bị hắn nói tới khóc, chỉ có Bích Huyên thở dài, nói: “Thiếu chủ, ngài lưu lại phàm gian nhất thời cũng không phải không được, chỉ là thân phận ngài đặc thù, thân thể tôn quý, xin để Bạch Huyên và mọi người tùy thân bảo hộ.”
Nhiều thêm vài người thì nhiều thêm chút phô trương, Lãnh Tịnh nghĩ nghĩ rồi đồng ý. Nhân lúc trời còn chưa tối, hắn mời mọi người ăn lẩu ở khách điếm.
Mọi người đều ra ngoài mua rau, Lãnh Tịnh chắp tay đứng trước cửa sổ ngắm tịch dương. Một con đại bạch xà xuất hiện sau lưng hắn, vô cùng ủy khuất thè thè lưỡi.
“Tiểu Tịnh, ngươi đối với cha thật lạnh nhạt! Ngay cả nhìn cha một cái cũng không nguyện ý!” Lãnh Thanh Thanh bất mãn nói.
“Ta không nhìn, ngươi khẳng định đang thắt nút.”
“Ta nào có, căn bản không có thắt, ngươi quay đầu lại nhìn ta a!”
“Ta không nhìn!
“Phải nhìn!”
Thế là đuôi xà quấn lên người hắn, hai người bắt đầu triền đấu, cuối cùng Lãnh Thanh Thanh tha Lãnh Tịnh lên giường, quấn thành nút kết.
“Xuỵt... ngươi nghe, cách vách có động tĩnh.” Lãnh Tịnh lên giường, dán lỗ tai vào vách.
“Động tĩnh gì?” Đại bạch xà thè thè lưỡi, cũng dán đầu qua.
Chỉ nghe vách vách ẩn ẩn truyền tới tiếng khóc thảm thiết của một nam nhân, còn không ngừng gọi “Khải Nhi! Khải Nhi!!”
Lẽ nào là Sương Tuyết trang chủ đó? Lãnh Tịnh hóa ra vuốt rồng, dùng móng sắc nhọn vạch một khe hở nhỏ trên vách.
Quả nhiên, là Sương Tuyết trang chủ đó đang ôm di thể mà khóc. Không chỉ như thế, mà còn đang đối với di thể %……&¥#@#. Nơi này là khách điếm hào hoa a, Lãnh Tịnh dùng rèm giường che khe hở lại.
Vào đêm, các hạ nhân mang thức ăn về, mọi người cùng ăn lẩu. Nhưng mà, khi tới giờ dậu, không khí nóng ban ngày biến thành cơn mưa như trút. Tập đoàn Lãnh thị không bị ảnh hưởng, tiếp tục ăn uống. Lần này còn mua rượu trái cây và mì mà Lãnh Thanh Thanh vô cùng thích, không khí phi thường náo nhiệt.
Nhiều người ăn cơm cũng náo nhiệt hơn lúc ít người, cùng thuộc hạ ăn cơm thoải mái hơn cùng thượng cấp.
Lúc này Lãnh Tịnh mới có chút cảm giác rằng mình có thế lực, nhờ mấy phần say rượu, hắn rất hào hùng đứng lên kính rượu nói: “Các vị, thỉnh đi theo bỉ nhân, san bằng tam giới hắc ám này, kiến lập thế giới nhân đức lý tưởng đi!”
Lập tức tẻ ngắt
Lúc này, bọn họ bắt đầu nốc rượu, Lãnh Tịnh bị Lãnh Thanh Thanh tha về phòng ngủ, sau đó Lãnh Thanh Thanh tự mình lắc mông đi ẩm tiếp.
Liễu bạch thỏ ôm y phục mới chạy vào phòng ngủ, phục vụ Lãnh Tịnh tắm rửa, ngay cả giày và chăn mềm cũng chuẩn bị hết, Lãnh Tịnh tắm xong, bạch thỏ bưng trà dâng lên, đấm lưng cho Lãnh Tịnh ngồi trên giường.
Bạch thỏ chính là hiểu chuyện hơn Bạch Điêu a! Lãnh Tịnh như chủ lão tài mãn ý gật đầu.
“Kỳ thật a, thiếu chủ, Bích Huyên đại nhân lưu lại bồi ngài cũng là có nguyên do, ngài đừng nói là ta nói ra nga!” Bạch thỏ rầm rì nhỏ tiếng.
“Nguyên nhân gì a?” Lãnh Tịnh dựa lên nệm mềm, thoải mái hưởng thụ xoa bóp.
“Thật ra, gần đây ma giới đối với thiên giới làm nhiều động tác, thậm chí phái mật thám tới Thiên Nhai hải, Bích Huyên đại nhân sợ bất lợi cho thiếu chủ, cho nên mới mượn cơ hội này để thiếu chủ hạ phàm tránh đi. Nhất thiết đừng nói là ta nói nga!” Đặc điểm của bạch thỏ chính là miệng rất lớn.
“Biết rồi biết rồi.” Lãnh Tịnh phất tay, bảo bạch thỏ lui xuống.
“Vậy nô tì cũng có thể đi nốc rượu chứ?” Bạch thỏ chớp chớp mắt khẩn cầu Lãnh Tịnh.
“Đi đi.” Lãnh Tịnh nói.
Bạch thỏ liền cao hứng chạy đi, bên ngoài truyền tới tiếng thi đố phạt rượu của bọn họ.
Hứng thú cấp thấp. Lãnh Tịnh nghĩ như thế, sau dó vén rèm che trên tường, bắt đầu nhìn trộm cách vách.
Chỉ là hiếu kỳ mà thôi!
Lúc này, trang chủ cách vách đó đã không còn khinh nhờn di thể nữa, mà cùng một khách nhân lớn tuổi bắt đầu hội đàm.
Lãnh Tịnh dán lỗ tai vào nghe, nghe được trang chủ đó khẩn cầu: “Cầu xin ngài! Ô thần y! Xin ngài cứu giùm Khải Nhi!”
Lão đầu than dài: “Lão phu còn chưa có bản lĩnh gọi người chết sống dậy... chẳng qua... có lẽ có chỗ có thể...”
“Thật sao? Chỗ nào?” Trang chủ kinh hỉ nói.
“Là... Vạn Tượng lâu, ân, đúng, Vạn Tượng lâu, nghe nói từng có trường hợp người đã đoạn khí bảy ngày được cứu sống. Vạn Tượng lâu là một y sở, tương truyền y thuật trong lâu diệu tuyệt thiên hạ, trình độ của lão phu xách dép cho người ta còn chưa đủ, đáng tiếc tuổi tác của ta đã lớn rồi, nếu không nhất định phải đi bái phỏng cầu học.” Lão đầu nói.
Vạn Tượng lâu có thể khiến người chết sống lại? Lãnh Tịnh nghe liền cảm thấy rất mơ hồ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">