Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Sửu tiểu xà 53-55

Chương 53

Làm nóng người trước khi mở màn.


Lãnh Thanh Thanh đang ngoáy mũi, Lãnh Tịnh đang hóa trang__ đánh bóng vảy, phụ trách tạo bóng là thầy tạo hình Bạch Điêu.

Thanh Thanh: “Tiểu Tịnh, tại sao đặc biệt muốn làm vảy phải sáng bóng?”

Lãnh Tịnh: “Từ hôm nay sẽ bắt đầu VIP.”

Thanh Thanh: “Vậy có quan hệ gì với việc đánh bóng?”

Lãnh Tịnh: “Không có quan hệ gì, chính là cảm thấy phải xứng với việc lấy tiền của độc giả, cho nên phải càng hoa lệ.”

Bạch Điêu: “Thiếu đông gia, nhất định phải dán thủy bóng và viền hoa lên mỗi phiến vảy sao?”

Lãnh Tịnh: “... Dán đi.”

Bạch Điêu: Khócππ[mệt chết luôn]

Ly Miêu lấy thanh nẹp ra, cụp xuống: “Các vị các vị! Bớt chút đi! [Action!]

____________

Tiếp hồi trên, hai tay Lãnh Tịnh dán sau lưng Bích Huyên, bắt đầu vận công liệu thương.

Rất nhanh, trên người Bích Huyên bắt đầu bốc ra từng trận nhiệt khí, sau đó trong miệng cũng bắt đầu thở ra nhiệt khí.

“Rất tốt, thêm chút kình lực thì hắn sẽ tỉnh lại!” Lãnh Thanh Thanh ở bên cạnh trợ uy.

Nửa canh giờ sau, tổ ba người Lãnh thị đối diện với khốn cảnh không cách nào tiêu trừ.

Bích Huyên hiện ra nguyên hình__ con thanh long không ngắn, hầu như nhét chật căn phòng, mà hắn vẫn không tỉnh lại, ngược lại trợn trắng mắt.

Lãnh Tịnh thở dài. Xem ra hắn không thể cứu sống Bích Huyên, ngược lại khiến Bích Huyên chìm vào cảnh hấp hối.

Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu đều = =  nhìn Lãnh Tịnh.

“Vẫn là mang hắn đi tìm người biết y trị liệu đi.” Lãnh Tịnh kéo thanh long tới bên hiên, sau đó hóa thân thành bạch long quấn lấy thanh long nửa chết nửa sống bay đi.

Lúc này, thần tiên Cố Phong Trần cuối cùng cũng thoát khỏi trạng thái chịu đả kích, mang bánh bao và bánh kem vui vẻ ngồi trên mây màu đi tìm long bảo bảo.

Nhưng khi tới trên đầu khách điếm, hắn chỉ nhìn thấy bạch long bảo bảo và thanh long quấn lấy nhau, thoáng vụt qua. Là quấn lấy nhau a! Quấn lấy nhau a! Quấn lấy nhau a! Quấn lấy nhau a!

Cố Phong Trần cứng đờ tại chỗ, trong đầu vụt qua vô số suy nghĩ__

Con thanh long đó là mẫu long hay là công long? Tại sao lại áp dụng tư thế như vậy? Bảo bảo nhỏ như thế, là bị uy bức sao? Tại sao tại sao a a a a a a a a!!!

“Bảo bảo________!!” Cố Phong Trần nhỏ máu hô hoán trên mái nhà. Bánh bao và bánh kem đều rớt xuống đất.

Cố Phong Trần lại bị đả kích lần nữa liền ảm đạm bỏ đi.

Không ai hiểu rõ kết cấu của rồng hơn rồng. Lãnh Tịnh nghĩ tới đầu tiên chính là tìm long vương. Nghe nói Bích Huyên là thập tứ hoàng tử của long vương.

Nhưng mà long vương hiện tại là ai vậy? Hắn không biết, hắn chỉ lao thẳng từ trên trời vào đông hải, nhanh chóng tìm tới long cung thủy tinh hiện tại.

Long cung hiện tại vẫn duy trì bộ dáng năm đó khi Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh tới, không biết tiểu ngư hoàng tử năm đó còn ở nhân thế hay không.

Vừa hay đúng ngày long tộc tụ hội, khi Lãnh Tịnh tha Bích Huyên tới long cung thủy tinh, lập tức dẫn tới oanh động. Thập tứ hoàng tử Bích Huyên phong thần tú nhã bị người đánh trọng thương gần chết, chuyện này rất là nghiêm trọng.

Bích Huyên được nâng vào trong cung, mà mấy đại long vương của long tộc và những anh tài của long tộc đều ầm ầm xuất hiện, vây lấy Lãnh Tịnh thẩm vấn.

“Tiểu bạch long! Ngươi có lai lịch gì! Tại sao thập tứ hoàng tử lại bị trọng thương!”

“Thập tứ đệ gặp phải chuyện gì! Ngươi mau nói! Nếu không áp giải lên Trát (cắt, xẻo) Long Đài!”

“Tiểu bạch long ca ca, cho kẹo này, mau nói ai tổn thương thập tứ ca?”

Lãnh Tịnh đẩy chúng long đang kéo kéo đẩy đẩy ra, nói: “Thập tứ hoàng tử bị ta ngộ thương.”

Tất cả mục quang của chúng long đều lập tức trở nên sắc bén.

Chúng long nhất tề tránh ra, tạo ra con đường cho long vương. Long vương trông có vẻ già dặn ôn hậu vuốt vuốt râu, trầm rên bước xuống thủy tinh đài nói: “Tiểu bạch long, dựa vào ngươi có thể đả thương thập tứ nhi, ta không tin, rốt cuộc lai lịch thế nào, sự tình đầu đuôi ra sao, mau nói ra đi.”

“Là ta ngộ thương.” Lãnh Tịnh lại nói, “Cho nên ta nguyện ý gánh vác tất cả chi tiêu và việc vặt trong lúc trị liệu.”

“Cho dù là ngươi ngộ thương, ta thấy trách nhiệm này ngươi cũng gánh không nổi.” Thanh âm động lòng người từ sau đế tọa truyền tới, chỉ thấy một vị tóc trắng mỹ mạo với đôi mắt phượng cao ngạo, từ sau trướng chậm rãi đi ra, hắn chính là thủ tọa y long của long cung.

Y long luôn mang theo nụ cười thần bí, hắn chậm rãi nói: “Vừa rồi đã kiểm tra qua thương thế của thập tứ hoàng tử, thập tứ hoàng tử trừ nội tạng tổn thương do ngoại lực cường đại, trong nội thể còn có chung độc do ma tộc hạ. Loại chung này là độc Truy Hồn, chỉ có ma tộc hoàng gia mới có thể giải. Tiểu bạch long, chắc không phải ngươi là gian tế do ma tộc phái tới chứ?”

Lãnh Tịnh nhìn xung quanh, tất cả rồng đều đang lăm le dòm hắn như hổ rình mồi, trong tay mỗi người đều vặn linh khí chực chờ phát ra.

“Tiểu bạch long, ngươi thật cho rằng vận mệnh là thứ có thể cải biến sao? Cho rằng có thể thoát ra sao? Cho rằng có thể cứu tất cả mọi người sao?” Y long nhẹ cười nói. Hắn thậm chí lấy ra một tẩu thuốc bạch ngọc, dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy, nhẹ để vào trong miệng, khép miệng lại, rồi dùng ánh mắt khinh thường nhìn Lãnh Tịnh.

Lãnh Tịnh nhìn y long tóc trắng mỹ mạo đó, xem ra hình như hắn biết thứ rất ghê gớm.

Y long phà ra từng cuộn khói, không gấp gáp nói: “Long vương bệ hạ, con tiểu long này liền giao cho ta thẩm vấn đi!”

Tất cả chúng long đều rùng mình, phải biết thủ đoạn của y long là khiến người cả thế giới sợ hãi.

________

Lãnh Thanh Thanh nằm sấp trên bàn, Lãnh Tịnh còn chưa trở về, mì để lại cho hắn đã lạnh cả, haizz.

Tạ Đình đã tỉnh dậy ngồi trên giường ăn xong canh mì, lặng lè cầm ly trà không nói. Bạch Điêu thì ôm chén lớn ăn sùm sụp.

Trời lại mưa, Lãnh Tịnh rốt cuộc đang làm gì? Lãnh Thanh Thanh nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.

Từ khi có nhi tử, y đã rất lâu rất lâu không trải qua cuộc sống của riêng mình.

Tất cả đều lấy nhi tử làm chủ.

Thật là như vậy.

Nhưng mà.

Hiện tại đã khác. Lãnh Thanh Thanh mở đôi mắt nghiêm túc, y phải sống cuộc sống của riêng mình! Y phải thoát khỏi bóng râm của nhi tử!

Thế là trích tiên công tử Lãnh Thanh Thanh ngồi dậy, quay đầu, mang chiêu bài cười mỉm ưu nhã nói với Tạ Đình: “Thần y, thỉnh để tại hạ vì người chẩn mạch!” Không sai, y cũng phải bước chân vào giang hồ, cùng nhi tử phân đình kháng lễ!

“Ta ngủ lâu như vậy công tử cũng không nghĩ tới chuyện chẩn mạch, sao đột nhiên lại...” Thần y Tạ Đình có chút kinh ngạc, “Huống hồ thân thể của tại hạ tự tại hạ rõ ràng nhất.”

“... Ách...” Lãnh Thanh Thanh không nghĩ ra được nên ứng phó tình huống này thế nào, “Để tại hạ chẩn đi mà! Nhất định có thể chẩn ra tình trạng mới.”

Thần y = =, cái gì là chẩn ra tình trạng mới.

“Để cho y chẩn đi!” Bạch Điêu vỗ vỗ da lông nói.

Ly trà trong tay thần y rớt xuống, điêu... điêu biết nói?

Cơ hội tốt! Trích tiên công tử Lãnh Thanh Thanh mở phiến quạt tùy thân, cười nói: “Tạ công tử, ngài xem, không phải xuất hiện triệu chứng mới sao? Xem bộ dáng của ngài có phải là xuất hiện ảo giác hay không, cảm thấy bạch điêu đang nói chuyện?”

______

“Uống trà.” Y long đặt ly trà thơm trước mặt Lãnh Tịnh.

Nơi ở của y long là một nơi đơn giản chỉnh tề, tất cả bài trí đều thuần màu trắng, ngay cả nước trà trước mặt Lãnh Tịnh cũng là màu trắng.

“Là sữa sao?” Lãnh Tịnh ngồi trước bàn bạch ngọc hỏi.

“Là Long Tiên Hương, thêm chút hương liệu thì có thể biến thành trắng.” Y long có chút khinh bỉ nhìn hắn, “Còn tự xưng là Long Quân cứu thế, ngay cả cái này cũng không biết?”

Lãnh Tịnh không chạm vào ly trà, ngẩng đầu hỏi: “Ngươi biết lai lịch của ta?”

“Ha.” Y long dựa vào ghế nằm phủ đệm ngân ti, vẫn như cũ cầm tẩu thuốc của hắn, cười nói: “Không chỉ lai lịch, mà chuyện gì cũng rõ hết.”

“Ngươi tìm tới ta, là vì cái gì?” Lãnh Tịnh hỏi.

“Ha ha,” Y long nhẹ cười, giữa chân mày hắn ẩn ẩn mang theo khổ sở, hắn nhẹ mở đôi môi, dùng giọng nói mềm mại nói: “Long Quân, nếm thử tư vị khắc cốt ghi tâm chưa? Khi tình nồng hóa thành thống khổ sâu sắc nhất, khi ái ý biến thành ưu sầu không thể hóa giải, biết chứ, mỗi, mỗi khắc đều trở nên khó chịu như vực sâu địa ngục! Khó chịu này vĩnh viễn không kết thúc, như liệt hỏa, thiêu đốt linh hồn trăm thương ngàn thủng, đem trái tim từng nhu mềm đi xé nát, bóp vụn, dẫm đạp.__ Cuối cùng, khiến trái tim nhu tình bị băng sơn vạn năm không tan bọc lấy kín kẽ, tình chủng đa tình biến thành ác ma vô tình vô lệ. Tim, vì không chịu nỗi quá nhiều thống khổ mà trở nên sắt đá vô cùng, bề ngoài thì trở nên ngông nghênh bất cần, nhưng thật ra là đang trốn tránh đáng thương. Thống khổ không bao giờ biểu hiện trên mặt nữa, mà ẩn giấu sâu trong tim, khi tối tăm không người mới phát tác đau đớn, như vạn xà cắn nuốt, nỗi đau đó, không thể dùng lời để biểu đạt, cũng không thể tố khổ với ai! Nước mắt từng vì đa tình mà chảy xuống hiện tại đã khô cạn, vì chảy quá nhiều, bi thương vượt qua khả năng gánh chịu, mà bề ngoài lại càng lúc càng giả dối! Từ lúc nào, người đa tình đã biến thành người vô tình, học được cách dùng nụ cười giả dối che giấu khổ sở sâu sắc, hững hờ với sự cười nhạo của kẻ khác, mà trong tim lại vĩnh viễn che giấu mối tình khắc cốt ghi tâm năm đó! Cái thứ nhàn định này kỳ thật là sự ngụy trang của thống khổ, ai biết được trái tim này sớm đã đau tới tê liệt, mà tình... ... ... cành cạch cành cạch cành cạch cành cạch... ... cành cạch cành cạch... ... cành cạch cành cạch...” [Phía dưới đã tỉnh lược mười ngàn chữ, vì vào trong lỗ tai nghe chả hiểu gì của Lãnh Tịnh, lời nói của gia hỏa này đều biến thành từ tượng thanh “cành cạch cành cạch”.]

Đã qua hai canh giờ, Lãnh Tịnh vẫn chưa nghe ra được y long này rốt cuộc muốn nói cái gì với mình. Mà đây chính là “giày vò đại pháp” nổi tiếng long giới của y long__ “Giáo dục và cảm ngộ của y long về tình cảm”, y long vẫn còn đang tự đóng cửa lòng mình mỗi lần đều muốn đem thể ngộ sắp tê tâm liệt phế của mình đối với tình cảm để cảm hóa người khác, còn muốn giả vờ bày ra bộ dáng như không có chuyện gì và ưu nhã mị hoặc để chứng minh mình rất nhàn định. Đó chính là nguyên nhân mọi người thấy hắn đều né đi, trừ bản thân hắn ra người khác đều biết sự bình luận dành cho hắn là: Lải nhải long.

Rốt cuộc muốn làm gì đây? Có ai lo cơm không? Mắt thấy trời đã tối, đèn đuốc long cung vừa thắp, Lãnh Tịnh dựa lên bàn một tan đỡ trán, một tay còn lại thì buồn bực gõ gõ lên bàn, khổ não nhìn y long vẫn cành cạch không nghỉ.

Chương 54

Lãnh Thanh Thanh đang làm gì ở nhà vậy?

Lãnh Tịnh bắt đầu suy nghĩ trật trìa. Y long vẫn còn chưa kết thúc tiếng cành cạch.

Gia hỏa này thật là có bệnh a! Lãnh Tịnh vô cùng nhàm chán nhìn y long vẫn không ngừng cành cạch. Y long đã tự tình liên tục không nghỉ suốt ba canh giờ, hơn nữa đã tiến vào trạng thái điên cuồng. Lãnh Tịnh là người đầu tiên nghe hắn cành cạch lâu như thế.

Khi Lãnh Tịnh đã dũa hết cả mười móng tay một lượt, ngoáy lỗ tai và lỗ mũi, gãi gãi da đầu xong, hắn cuối cùng nhàm chán đứng lên, khi hắn phát hiện, y long cành cạch không ngừng đã ngừng lại, thỉnh mọi người liên tưởng tới người bị động kinh.

Nhưng gia hỏa này rốt cuộc tìm mình làm gì vậy? Lãnh Tịnh trề môi, chắp tay sau lưng nhìn quanh nơi ở của y long, sau đó buông một câu: “Đi giải quyết” rồi đi.

Lãnh Tịnh không vội vã về nhà bắt đầu chắp tay huênh hoang tham quan long cung, nghe nói là vì hoài niệm, hiện tại không phải đang rất lưu hành chuyện hoài niệm sao? Đương nhiên, Lãnh Tịnh cũng muốn tìm hiểu cuộc sống ngày thường của long tộc, tuy hắn là long thần vạn năng hiếm có, nhưng hắn chưa từng cùng những con rồng khác chung sống, tóm lại cũng muốn tìm hiểu quy luật sinh sống của long tộc.

Nhưng hiện tại long cung so với trước kia đã thay đổi nhiều, chỉ riêng công năng bố cục, đã được đổi qua rất nhiều lần, tiểu viện Lãnh Tịnh Lãnh Thanh Thanh ở lúc trước, hiện tại đã tu sửa thành Dục Long Đường, mở rộng mấy chục lần.

Dục Long Đường, tên đúng như nghĩa, chính là nơi bồi dưỡng tân sinh ấu long. Hiện nay Dục Long Đường bố trí rất ôn hương hoa mỹ, trong ngoài đều treo rèm châu, long nữ xinh đẹp dịu dàng cung thuận mỗi ngày tỉ mỉ bảo hộ những tiểu long vừa mới ra đời và những quả trứng chưa nở, mà ngoài cùng viện lạc thì là nơi các ấu long mới ra đời không lâu học tập trưởng thành, đồng dạng cũng bố trí rất thú vị, phỏng theo quan cảnh mặt đất bố trí rừng san hô và hoa viên, bên trong còn có đạo sư chuyên môn dạy dỗ những ấu long đó.

Khi Lãnh Tịnh tới gần Dục Long Đường, chính là lúc hoàng hôn, các ấu long kết thúc khóa học, đều đang vui đùa trong vườn. Những con ấu long nhỏ nhỏ này, có con chỉ lớn cỡ hài đồng bốn năm sáu tuổi, thân mặc ti bào viền vàng, con nào con nấy đều khả ái như ngọc được mài giũa, trên đỉnh đầu là mấy cái sừng nho nhỏ phân chẽ (丫) __ Chi tiết nhỏ này bị Lãnh Tịnh tự động bỏ lơ. [Sừng của Lãnh Tịnh cũng phân nhánh (叉), có ý gì thì mọi người tự tưởng tượng đi, XD]

Mấy con ấu long thấy người xa lạ bước vào, không hề sợ hãi, ai nấy đều chạy tới, chớp con mắt to hiếu kỳ nhìn Lãnh Tịnh ngạo khí bừng bừng, có con to gan kéo góc áo Lãnh Tịnh, giọng non nớt nói: “Đại ca ca, ngươi là ai? Là đạo sư mới tới sao?”

Lãnh Tịnh ho khan, hắn thầm nghĩ đương nhiên mấy đứa này sẽ xem mình là lão tiền bối, thế là ở trước mặt các ấu long giả bộ khoan thai ngâm thơ:

“Lúc nhỏ xa nhà già trở lại, hương âm không đổi tóc đã phai.

Nhi đồng thấy người không quen biết, cười hỏi khách là tới từ đâu.

Ly biệt gia hương nhiều năm tháng, hiện tại người sự đã mài mòn.

Duy chỉ có mặt hồ gương trước cửa, xuân phong không đổi sóng như xưa.” Sau đó giả bộ rất từ ái vuốt vuốt đầu ấu long.

Cảm giác làm tiền bối thật là không tồi a ~ sửu tiểu xà có chút đắc ý.

“Đừng chạm đệ đệ! Tiểu bạch long ngu ngốc! Đừng cho rằng đạo hạnh cao hơn chúng ta liền có thể đắc ý như thế!” Một long hài nhi khá lớn giọng non nớt kéo tiểu long hài ra sau lưng. Tựa hồ tiểu hài này là hài tử vương của đám tiểu long khác, những tiểu long khác đều tụ tập sau lưng hắn, làm mặt quỷ với Lãnh Tịnh, rồi vỗ tay hát:

“Tiểu bạch long, tiểu ngốc nghếch, biến đại nhân, niệm cổ thơ, thật bạch si!”

[Chú: Tuổi tác của long tộc có thể tự nhận biết lẫn nhau, chẳng hạn Lãnh Tịnh, tuy ngoại hình rõ ràng là mỹ thanh niên, nhưng khí tức thì vẫn là khí tức của ấu long, đây là pháp quy của tự nhiên mà long thần vĩ đại cũng không thể thay đổi.]

Mặt Lãnh Tịnh sụp xuống, hắn ra đời lâu như thế, chưa từng có ai dám khinh thường hắn, thiên đế không thể, Khúc Nguyệt cũng không, thậm chí Lãnh Thanh Thanh cũng không thể. Nhưng mà, hiện tại tiểu thí hài này dám khiêu chiến với quyền uy của long thần vĩ đại.

Đám nít ranh ngu ngốc, phải biết bổn Long Quân chỉ cần nhấc chân, long cung của bây liền bị dẫm nát. Lãnh Tịnh khinh bỉ nhìn hài tử vương. Rất lâu, hắn lạnh giọng nói: “Thỏ con, bổn Long Quân không nhàm chán tới mức tính toán với đám nít ranh.”

“Ngươi mới là thỏ con! Không! Ngươi là rùa con! Rùa con, con mắt nào của ngươi thấy chúng ta là thỏ con! Bạch si mà bày đặt! Giả hùng!” Hài tử vương hung hăng lợi hại, câu câu mắng trả.

Đám tiểu long kia ồn ào trợ uy nói: “Bạch si tiểu bạch long, dám đôi co với lão đại! Lão đại hắn năm nay đã một trăm năm mươi tuổi rồi! Hừ hừ! Hắn có tu vi cao nhất trong chúng ta đó!”

Một trăm năm mươi tuổi. Lãnh Tịnh = =  tự động giả lơ lần nữa, kỳ thật tuổi tác thực tế của long thần vạn năng Lãnh Tịnh, chẳng qua chỉ mới sáu mươi tuổi mà thôi.

Thế là long thần vĩ đại thò tay ra, bất ngờ nhéo lên mặt hài tử vương, kéo banh hai cái quai hàm của nó, vừa kéo vừa nói: “Nhóc con không giáo dục, cha nương chưa dạy ngươi phải giữ lễ sao?”

“Đi chết đi đi chết đi!” Hài tử vương liều mạng giãy dụa, ngặc nỗi khí lực Lãnh Tịnh quá lớn khiến nó không thể động, chỉ có thể khóc hét: “Cha ta là long vương! Tiểu bạch long cẩu thí! Cẩn thận coi chừng ta kêu phụ hoàng đẩy ngươi lên Trát Long Đài!”

Lãnh Tịnh ném nó sang một bên, không để ý tới chúng nữa, đi thẳng vào bên trong tham quan.

Bên trong là nơi ở năm đó của Lãnh Tịnh, hiện tại đã bị tu sửa thành Dục Anh Đường, ba bốn long nữ đang bận phụ trách phủ chăn tơ giữ ấm lên trứng rồng và đút thức ăn cho tiểu long bảo bảo mới ra đời không lâu.

Lãnh Tịnh chưa từng thấy qua nguyên hình tiểu long của người khác, hắn trốn ở ngoài cửa sổ nhìn vào trong, chỉ thấy từng quả trứng rồng được đặt trong rổ ấm hình vỏ sò đặc chế, mà mấy long nữ kia thì dùng tả lót bao cho mấy tiểu long chỉ biết khóc oa oa, đút từng muỗng canh nhuyễn thơm tho vào miệng mấy tiểu long.

Long nữ đang ôm tiểu kim long không lớn đặt vào bồn tắm, vừa nói với long nữ bên cạnh: “Châu Nhi, xem, vuốt của tiểu kim long đã sắc bén vậy rồi!”

Long nữ bên cạnh cười nói: “Đúng a. Kim long thiếu gia năm nay đã sáu mươi tuổi rồi. Qua vài năm nữa thì có thể tới tiền viện đi học rồi!”

Tiểu kim long kêu oa oa, tựa hồ rất vui.

Biểu tình của Lãnh Tịnh rất kỳ quái. Rồng sáu mươi tuổi mới chỉ lớn như vậy a!

Lúc này, tiểu kim long cảm ứng được khí tức của Lãnh Tịnh bên ngoài đột nhiên trở nên cảnh giác, nó bay lên giữa không, giương nanh múa vuốt bay thẳng tới cửa sổ, sau đó gầm to, cửa sổ bị nó gầm mở bung ra.

Thế là tiểu kim long liền cùng sửu tiểu xà nhìn nhau.

“A! Ngươi là ai!” Các long nữ đều kinh hoảng thất thố, nơi này là cấm địa, đúng ra không ai có thể xuyên qua trùng trùng phòng vệ và trận pháp kết giới để vào đây mới đúng a!

“Là tới truyền lời. Có thủ tín của y long.” Lãnh Tịnh nghiêm chỉnh nói, “Gần đây long dịch lưu hành, y long bảo các ngươi nhanh chóng cho các ấu long mới ra đời ăn liên tâm, hoàng liên, hàn ngọc hỏa đan phòng bệnh.”

“Vâng.” Các long nữ ngây thơ thật sự tin tưởng lời của Lãnh Tịnh, đều lui xuống chuẩn bị dược vật.

Mà tiểu kim long vẫn trừng mắt nhìn Lãnh Tịnh không buông. Đột nhiên, nó cắn lấy tay Lãnh Tịnh không nhả.

“Con lươn vàng, tránh ra.” Lãnh Tịnh lạnh lùng nói.

Tiểu kim long không để ý tới hắn, tự mình cắn chặt không nhả.

“...” Lãnh Tịnh trầm mặc.

Rồng là sinh vật rất hung hãn, đối với sinh vật cường đại hơn mình sẽ luôn sinh ra địch ý, tiểu kim long vừa ra đời không lâu đặc biệt càng thêm bá đạo, nhìn thấy Lãnh Tịnh nó liền cảm thấy rất không vui.

Nó là kim long năm ngàn năm mới ra một con, là long thần tam giới tương lai.

Giả dụ sau này nó đăng cơ, Lãnh Tịnh sẽ là đối thủ cạnh tranh cường mạnh nhất của nó, vì long thần tam giới nhất định phải là người mạnh nhất long tộc.

Tiểu kim long tuổi nhỏ, mà đã nắm vững thuần thục pháp thuật phóng lôi, nó vừa cắn Lãnh Tịnh, vừa liên tiếp phóng ra lôi điện hỏa hoa chói mắt.

Mà Lãnh Tịnh lại bóp chặt đuôi nó, phóng điện.

Rất nhanh, tiểu kim long bị điện giật tê, nó vĩnh viễn ghi hận với Lãnh Tịnh, phát thệ sau này nhất định phải khiến Lãnh Tịnh chết không yên!!!!

Chuyến đi long cung, Lãnh Tịnh tham quan cố cư, còn ăn một bữa đặc sản long cung do long nữ mê luyến ngoại hình hắn mời, đồng thời nhờ vị long nữ này giới thiệu, hắn vào được yến tịch long cung, thưởng thức ca vũ, còn thu luôn tín vật định tình của long nữ.

Tất cả an nhàn như thế, giống như Lãnh Tịnh là khách du lịch tới đây tham quan, hắn lại còn cùng người khác cười nói uống rượu, không hổ là do làm võ lâm minh chủ tôi luyện được.

Xem ra sửu tiểu xà sống rất là đầy đủ, vậy chúng ta tới xem chỗ Lãnh Thanh Thanh đi.

Lãnh Thanh Thanh bày vẻ bắt mạch cho thần y xong, thần sắc ngưng trọng gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Công tử phải mở lòng, bệnh này đối với tại hạ mà nói thì không có gì lớn lao, chỉ cần long thần được ta nuôi trở lại, thì có thể thuốc đến bệnh tan.”

Sau đó y cười thanh nhã động nhân, phất tay áo mà đi.

Kỳ thật y căn bản không biết chẩn mạch, chỉ là chiếu theo khẩu quyết hành tẩu giang hồ của Lãnh Tịnh mà thôi: “Gặp người phải bày điệu bày bộ, vẻ thần bí cười thần bí, ho khan cười lạnh không thể thiếu, lưng thẳng ưỡn ngực chắp tay sau lưng, hất mặt nhìn nghiêng.”

Thế là Lãnh Thanh Thanh ra ngoài hiên luyện tập, ho khan, chắp tay sau lưng, ưỡn ngực ngẩng đầu.

 “Bỉ nhân Lãnh Thanh Thanh, được người xưng tụng ngoại hiệu trích tiên công tử, hiện tại giáng lâm giang hồ, muốn trọng chấn thế đạo hỗn loạn, kiến lập thế giới nhân đức trong lý tưởng của ta! Hừ ha ha ha!” Lãnh Thanh Thanh bung quạt ra, luyện tập cười lạnh, “Hừ, sau này cũng phải làm võ lâm minh chủ, giống Tiểu Tịnh, làm một võ lâm minh chủ uy phong! Có rất nhiều tùy tùng! Có danh vọng! Còn có xe lăn mang cơ quan!” Y mỹ mãn tự nói.

“Đang luyện tập câu từ đi vào võ lâm sao? Cha?” Lãnh Tịnh hỏa tốc về nhà thò đầu từ trên mái nhà xuống hỏi, thì ra Lãnh Tịnh đã về.

NND, tiểu tử hiện tại thực khác người, nhanh cũng quá nhanh đi! Động tĩnh gì cũng không có! Lãnh Thanh Thanh bắt đầu gõ trống trong lòng.

Lãnh Thanh Thanh mặt đầy hắc tuyến nhìn hắn, cười gượng nói: “Nào có, chỉ là đang hóng gió thôi!”

“Nga?” Lãnh Tịnh vẫn trút đầu từ nóc nhà xuống hỏi y.

Lãnh Thanh Thanh mặt đỏ bừng: “Đã nghe tới đâu rồi?”

“Không có gì, tới chỗ xe lăn gì đó thôi. Ta thật rất chấp niệm đối với xe lăn sao?” Lãnh Tịnh = = hỏi.

“Đúng a, nếu không thiếu đông gia ngươi sao đi đâu cũng mang theo một cái xe lăn chứ? Cho dù đó là lễ vật người ta tặng ngươi, cũng không tới mức đi đâu cũng đều mang theo chứ? Thiếu đông gia ngươi kỳ thật rất khát vọng làm công tử xe lăn thanh cao một hồi đi?” Bạch Điêu nghe lén chuyện bát quái không cần mạng dương dương tự đắc đứng ra nói. Hiện tại lá gan của nó càng lúc càng lớn.

“Nga, vậy thì ai đã lén lút thu thập móng tay cắt xuống, đặt chỉnh tề trong cái bình nhỏ mỗi ngày phải lấy ra đếm xem móng tay nào dài nhất?” Lãnh Tịnh hỏi ngược lại Bạch Điêu.

“A a a a a! Quá phận quá đi! Đó là bí mật của ta! Thiếu đông gia ngươi nhìn trộm ta!!” Bạch Điêu tức phát khùng.

Tổ ba người Lãnh thị quay mặt nhìn nhau, người mà, luôn sẽ có một vài bí mật sở thích quái dị không thể nói cho người khác.

Lãnh Thanh Thanh cười mị mị hòa giải: “Được rồi được rồi, Tiểu Tịnh thích mang xe lăn và đo sừng, tiểu Bạch Điêu thích thu thập móng tay và lấy ra thưởng thức, đây đều không phải là chuyện to tát gì a! Chỉ cần mọi người hòa thuận sống cùng nhau là được rồi! Tuy ta không có sở thích đặc biệt gì, nhưng mà sẽ không nói bí mật của các ngươi ra.” Đồng thời gắn lên nụ cười thánh khiết “chỉ có ta dường như là không có sở thích quái dị”.

“Vậy thì, hầu như buổi tối mỗi ngày sau khi thiếu đông gia ngủ, kề vào tai thiếu đông gia nhỏ giọng nói một trăm lần ‘cha cha tối đại tôn kính’ không tính là sở thích đặc biệt?” Bạch Điêu liếc mắt hỏi.

“Mỗi lần trước khi nấu mì đều sẽ rất bạch si kéo ra một cọng mì dài nhất bói toán không tính là sở thích đặc biệt?” Lãnh Tịnh hỏi.

“Khi không có người thì đối diện gương biến ra đầu xà, sau đó tự mình bị dọa nửa sống nửa chết cũng không tính?” Bạch Điêu nói tiếp.

“Khi không có người tự luyện thắt nút kết quả bản thân không thể tự mở ra mém chết cũng không tính?” Lãnh Tịnh tiếp tục.

.............

“Đừng nói nữa!!!!!!!!!!!!!” Lãnh Thanh Thanh che mặt hét lớn.

Tổ ba người Lãnh thị lại lần nữa chứng minh, trên đời này không có cái gì đáng gọi là bí mật.

“Được rồi, đừng thảo luận thứ mất mặt này nữa.” Lãnh Tịnh cuối cùng kết luận, “Cha, ta trở về thay y phục, ta đi long cung rồi, bên đó đánh nhau rồi.”

“Chuyện gì vậy?” Lãnh Thanh Thanh hỏi.

“Khi yến hội, ma giới trực tiếp đến khiêu chiến long cung, sắp loạn thành một đoàn rồi, ma giới đã bao vây cả long cung rồi.” Lãnh Tịnh giải thích.

“Nhưng bệnh của công tử đang ở trong và bệnh của ái nhân hắn thì làm sao a?” Lãnh Thanh Thanh có chút lo lắng.

“Ta rất nhanh sẽ trở lại, cùng đi xem náo nhiệt đi!” Sửu tiểu xà có chút hưng phấn, “Bảo Bạch Điêu đi lấy chút nhu yếu phẩm, chúng ta xuất phát thôi!”

Cái gọi là nhu yếu phẩm là thứ gì a? Bạch Điêu rất phí sức suy nghĩ.

Nhìn nó vẻ mặt không hiểu, Lãnh Thanh Thanh nói: “Nhu yếu phẩm chính là mấy bọc mì trong lu mì của ta! Mang theo hết, còn có chăn! Trà! Mũ, khăn choàng!”

Thế là tổ ba người Lãnh thị cứ thế cưỡi bạch long bay tới long cung.

Nghe nói, vị thần y Tạ Đình bị bỏ lại ở khách điếm, vì thương nhớ ái nhân, nên lên tiếng gọi người, nhưng tổ ba người Lãnh thị đều đi rồi, gọi nửa ngày cũng không ai đáp lại. Hắn giãy dụa lăn xuống giường, không bận tâm đau đớn bén nhọn quanh thân, bắt đầu gượng đứng lên__ thời gian quý báu, hắn không thể nằm tiếp nữa, nhất định phải tìm được rồng và trích tiên công tử!

Mất nửa canh giờ, không dễ gì mới lết được tới nơi cất giữ tạp vật trước cửa, trước mắt Tạ Đình đột nhiên phát sáng__ Trong đó thế nhưng có một chiếc xe lăn bạch ngọc chế tác kỹ càng!

Quá tốt rồi! Có thể dùng cái này đi lại!

Nhưng là, cái xe lăn này của ai vậy? Trích tiên công tử không giống người chân không tiện, lẽ nào là “Lãnh Tịnh” mà hắn từng nhắc tới? Nhân vật có thể làm bạn với trích tiên công tử, nhất định là một nhân sĩ cao khiết thân tàn chí cường! Tạ Đình thầm nghĩ.

Chương 55

Rất nhanh, Lãnh Tịnh, Lãnh Thanh Thanh bọn họ đã bay tới biển.

Lãnh Thanh Thanh ngồi trên lưng rồng, nhìn biển rộng vô tận vô biên. Bầu trời phía trên mây mù giăng kín, từng tầng mây cuồn cuộn lưu động, rõ ràng là khí ma rục rịch muốn động. Vì có cụ phong cường liệt, trên mặt biển màu xanh đen cuồn cuộn từng cơn sóng, tiếng sóng ầm ĩ, giống như đang thể hiện cuồng nộ.

Trời và biển liền thành một khối, sóng mây và sóng biển đều nhiễm thành màu ám nồng đậm, tiến vào vực biển cuồng loạn, tựa hồ phân không rõ đâu là trời, đâu là biển, thậm chí có ảo giác trời biển đã đảo lộn vị trí. Bạch Điêu và Lãnh Thanh Thanh không cẩn thận nhìn xuống dưới vài lần, liền phát hiện trên mặt biển có lúc sóng dâng cao tới mấy chục trượng, che phủ bầu trời, điên cuồng đảo lộn như sơn nhạc áp đỉnh, nếu là thuyền cá bình thường gặp phải sóng lớn thế này, chỉ sợ lập tức sẽ không còn tông tích, bị chìm vào đáy biển tan xương nát thịt.

Quang cảnh này so với biển của thiên giới thì khác biệt, biển của thiên giới tuy là bao la, trên thực tế là trên vân khí tồn tại một vùng thanh thủy, nước biển xanh lam trong vắt thấy đáy, không phải rất sâu, bầu trời phía trên nó rất ít khi âm u, luôn là trời quang trong xanh, mây trắng dập dờn, rất thỏa ý, giống như một khối lam ngọc, gió biển cũng mang theo khí tức đặc trưng của thiên giới, ấm áp, ôn hòa, có chút ít cảm giác hư ảo không thật, nếu nói nó là biển, không bằng nói nó là hồ trời, vì diện tích của nó quả thật không lớn__ nếu là so với nhân gian.

Nếu nói biển của thiên giới là tiên tử nhã nhặn, biển lớn của phàm giới là nam tử nhiệt huyết chân chính__ Khiến người sợ hãi, cực dễ cuồng nộ, mỗi lần Lãnh Thanh Thanh đối diện biển lớn, đều sẽ có một cảm giác kính sợ tự nhiên nảy ra. Biển lớn sâu thẳm thần bí như thế, cho dù vô số sinh vật được sinh ra trong đó, nhưng bí mật chân chính của nó thì có ai có thể thấu triệt? Long cung mệnh danh là chưởng quản thất hải, nhưng đáy biển sâu thẳm vẫn có rất nhiều nơi ẩn mật mà ngay cả long tộc cũng không thể tới, bí mật biển lớn ẩn giấu luôn là ngàn ngàn vạn vạn.

Lãnh Thanh Thanh đang phát cảm khái, bạch long Lãnh Tịnh đã mang bọn họ tới gần hải vực phía trên long cung, hải vực này tên là Tương Tư Hải, là nơi sóng dày đặc nhất, nằm ở trung tâm thất hải, vì long khí hừng hực, hơn nữa sóng không ngừng, thuyền đánh cá đa phần đều bị nhấn chìm, ngư phu lữ nhân luôn có đi không về, tên của Tương Tư Hải vì đó mà ra.

Càng tới trung tâm Tương Tư Hải, gió lốc càng dày, nếu không phải Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu cố sức nắm chặt bờm và sừng Lãnh Tịnh, thì gần như đã bị gió lốc này thổi bay, thậm chí ngay cả thở cũng khó khăn.

Lúc này Lãnh Tịnh mới triển khai kết giới quanh thân, bao trùm bản thân mình trong kết giới nhàn nhạt, lập tức, Lãnh Thanh Thanh cảm thấy hơi thở thông thuận, một khi Lãnh Tịnh mở kết giới, liền biển thị “giờ châm trà” đã tới, vì trong kết giới của Lãnh Tịnh vô cùng an dật, Bạch Điêu và Lãnh Thanh Thanh sẽ lấy điểm tâm chuẩn bị trước đó và trà nóng cất trong ống trúc ra, nhàn nhã tự tại vừa nhâm nhi vừa thưởng thức quang cảnh ngoài kết giới.

Bọn họ ăn trà bánh, bắt đầu quan sát cảnh trí vừa rồi vì gió quá lớn mà không nhìn rõ__ trung tâm mặt biển cuồn cuộn tối tăm hình thành một lốc xoáy cực lớn, lốc xoáy đó chính là vết tích đại quân ma giới đột phá kết giới xông vào long tộc để lại, thế là Lãnh Tịnh liền từ trên không lao thẳng vào trong lốc xoáy, hai con trên lưng xém chút trở tay không kịp.

Bạch Điêu lần đầu tiên xuống đáy biển, bị dọa kêu oa oa, nó nắm chặt bờm trên lưng Lãnh Tịnh, nhắm chặt hai mắt, sợ bản thân sẽ bị nước biển nghẹn chết, thật ra, kết giới của Lãnh Tịnh còn phòng nước, khi nó run run rẩy rẩy thử mở hai mắt ra, mới phát giác bản thân lông tóc vô thương, chỉ là cảnh trí xung quanh biến thành thế giới đáy biển lam đậm, nước biển bao trùm cả kết giới, có thể thấy được một vài con cá mù mắt đâm đầu vào kết giới của Lãnh Tịnh, sau đó nghiêng nghiêng ngả ngả bơi đi.

Vì hiện tại sắc trời cực tối, những gì Bạch Điêu thấy được cũng chỉ là những gì xung quanh Lãnh Tịnh được ánh sáng của hắn chiếu tới, còn những nơi xa hơn chút, đều là hắc ám thâm trầm.

“Đã xuyên qua lốc xoáy rồi sao?” Bạch Điêu cẩn thận hỏi.

Lãnh Tịnh quay đầu, vuốt rồng làm một tư thế đi xuống.

Đột nhiên, choáng váng do tốc độ mang tới khiến Bạch Điêu và Lãnh Thanh Thanh váng đầu, thì ra Lãnh Tịnh bắt đầu nhanh chóng lao tới long cung dưới ba ngàn trượng.

Rất nhanh, Bạch Điêu và Lãnh Thanh Thanh cuối cùng được chạm chân xuống đất, đứng trong góc của đại thính yến hội long cung, tốc độ của Lãnh Tịnh nhanh như thế, tới mức hắn dùng hình dạng rồng đường hoàng bước vào đại thính dưới muôn ánh nhìn chòng chọc mà vẫn không ai phát giác.

Dạng tốc độ mắt thường không thể bắt kịp đại khái chính là thế này đây.

Long cung nổi danh thiên hạ với sự phú lệ, Bạch Điêu và Lãnh Thanh Thanh sau khi bình ổn cảm giác choáng váng do tốc độ cao mang tới, liền bị long cung kim quang lấp lánh chinh phục__

Chỉ mỗi cây cột bọn họ đang dựa vào, cũng là do yên ngọc thủy tinh chế thành, trên mặt chạm trổ trân châu chỉnh tề chạy theo hình xoắn ốc, dưới gốc là xích tinh liên hoa tinh mỹ làm đệm đỡ, lấp lánh phát sáng dưới sự chiếu rọi của đèn dạ minh châu, cây cột này đã đủ khiến đám nhà quê bọn họ chảy nước miếng.

Lãnh Tịnh thì lại chú ý quan sát nhân vật trong đại thính, vì ma giới đột nhiên phát động, đại quân xâm lược, hiện tại ngoài long cung đã bị đại quân ma giới bao vây, vì khi hắn tới thật sự quá nhanh, mới không tới mức bị người phát hiện.

Mà bên trong long cung, đại điện có hộ quốc bảo châu duy trì không cần nghi ngờ là nơi tốt nhất để chống lại ma khí cuồn cuộn tràn vào không dứt, giờ nó đã thành nơi tránh nạn, may là đại điện to lớn rộng rãi, dung chứa cũng không thành vấn đề. Hiện tại, phía tây long cung đã bị sụp đổ do sự công kích của ma giới, vì an toàn, hầu như tất cả nhân viên long cung đều tập trung trong đại điện, đám người muôn hình muôn vẻ đi tới đi lui, có sầu lo, có than thở, có thống khổ, có phấn khích. Nhưng là, long cung hiện tại kỳ thật không có chút lực kháng cự lại thế công hùng hồn của ma giới__ Những long tộc chiến lực bất phàm đó lại hoàn toàn không phải là đối thủ của ma tướng hiện tại, ngắn ngủi không tới một canh giờ, đại tướng long tộc tràn đầy dũng khí ra nghênh chiến ma giới ai nấy đều trọng thương trở về, hấp hối gần chết. Có thể thấy đại điện này bị ma giới công chiếm, chỉ là vấn đề thời gian.

Trong đại điện chỉnh tề, sự ưu sầu của chúng nhân gần như ngưng đọng thành mây mù nặng nề, bao trùm cõi lòng từng người, tiếng thút thít nho nhỏ, thở dài, rên rỉ, bầu không khí bị đè nén càng thêm ngưng trọng.

Đây vốn là một ngày vui vẻ__ Đại yến trăm năm một lần của long tộc, mọi người chúc mừng, khắp nơi vui tươi, nhưng không ngờ lại thành ngày bị hủy diệt.

Mà tình hình của long tướng được nâng vào càng gia tăng không khí sợ hãi__

Những long tướng đó không bị giết chết triệt để, mà đều được cố ý để lại tính mạng, tình trạng của họ lại thảm không nỡ nhìn, có long tướng bị rút hết vuốt rồng, có người thì bị móc hai mắt, còn có người bị rứt tất cả vảy và gân, máu đầm đìa bị ném vào, khí vị của máu lan tràn trong đại điện.

Lãnh Tịnh không kìm được mở to mắt, khi hắn đi ma giới mới vừa bao vây long cung, còn tuyên bố chỉ cần long tộc đầu hàng liền sẽ không khai sát giới, sao đột nhiên lại biến thành như vậy? Lẽ nào ma giới thật sự giống như người ta nói gian xảo lật lọng, hung bạo tàn nhẫn sao?

Có quá nhiều thảm trạng thê thiết của các long tướng, nên không còn ai dám lao ra ngoài khiêu chiến, cho dù là những hoàng tử nghiến răng nghiến lợi, nóng lòng muốn thử, cũng bị long vương quát kêu lại.

Cả Tương Tư Hải này bị ma giới khống chế, ngay cả muốn cầu cứu thiên giới cũng không có biện pháp. Trên gương mặt mọi người bị vây trong long cung đều bắt đầu hiện lên thần sắc tuyệt vọng.

Một thân ảnh cước bộ phù phím chống gậy đi vào đại điện, tóc hắn xõa dài, miệng tái nhợt, sắc mặt phát xanh, y phục hỗn loạn, nhưng vẫn đầy ngạo khí vén mớ tóc loạn ra sau tai, cười lạnh khàn giọng nói: “Chủ thượng, ngươi không phát giác kỳ quặc sao? Từ khi thập tứ hoàng tử bị thương, trở về long cung, kiếp nạn liền giáng xuống! Nhất định là trò quỷ của hắn! Tên bạch long đã đưa thập tứ hoàng tử về! Hắn là gian tế của ma giới! Hắn đánh ngất ta, lén bỏ đi! Sau đó, đại quân ma giới liền tới!”

Lãnh Tịnh đứng ở cạnh cây trụ không xa, rất rõ ràng y long đang điên đảo thị phi.

Y long giơ ngón tay ra, run rẩy thét lên: “Hắn ở đó! Hắn là gian tế!”

Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức rơi lên người Lãnh Tịnh mũ ngọc bạch sam, phong độ ngời ngời, mang theo thù hận sâu đậm__ Lãnh Tịnh lập tức trở thành đích ngắm của ngàn tiễn.

Bầu không khí trong đại điện đạt tới đỉnh điểm khẩn trương.

Bạch Điêu và Lãnh Thanh Thanh trốn sau cột, cũng khẩn trương chú ý tiến triển sự việc, tuy biết rõ Lãnh Tịnh sẽ lấy được thượng phong một cách áp đảo, nhưng vẫn bị bầu không khí khẩn trương này lây nhiễm, không nén được trở nên thấp thỏm bất an.

Lãnh Tịnh trở thành điểm nóng, không chút hoảng loạn nói: “Các vị, ta không phải là gian tế, sau khi thập tứ hoàng tử tỉnh dậy có thể chứng minh điểm này.”

“Nhưng thập tứ đệ hiện tại vẫn hôn mê bất tỉnh! Ngươi là gian tế! Ta đây liền đem ngươi trảm đầu thị chúng!” Long thái tử phẫn nộ đỉnh kiếm lao lên, muốn chém Lãnh Tịnh.

Lãnh Tịnh không chớp không né, để trường kiếm đâm thẳng vào người, chỉ thấy nửa đoạn của thanh bảo kiếm đó đâm sâu vào thân thể Lãnh Tịnh.

“A!!!!!” Lãnh Thanh Thanh  thét lên, hầu như muốn lao ra, nhưng bị Bạch Điêu sống chết kéo lại: “Thiếu chủ không phải là người yếu nhược như thế!”

Quả thật, khi thái tử rút trường kiếm về, phát hiện nửa thân kiếm của mình đã bị sức mạnh vô hình nung chảy rồi, vết nung vẫn còn mới, rìa đoạn kiếm gãy của thanh tinh cương kiếm do huyền thiết ngàn năm chế thành đã bắt đầu chảy do nhiệt độ cao, dịch thép chảy xuống đất, phát ra tiếng xì xì bốc khói, thiêu đốt ra một lỗ động sâu hoắm, có thể thấy độ nóng cỡ nào.

“Ma! Ngươi là ma!!” Thái tử và long vương đều bị kinh sợ giật lùi ba bước, tất cả mọi người đều chấn kinh.

“Ta không phải ma, chỉ là thảo long bình thường mà thôi.” Lãnh Tịnh không có biểu tình gì nói, “Nếu các ngươi không tin ta được, ta có thể giúp các ngươi đánh lui ma quân, nhưng tương ứng, ta muốn các ngươi đáp ứng điều kiện của ta.”

Long vương cắn răng, đi tới một bước hỏi: “Điều kiện gì?!”

“Ta hy vọng người này có thể lưu lại bên cạnh ta một thời gian.” Lãnh Tịnh chỉ y long nói, vừa hay hắn có thể mang y long đi cứu Tạ Đình.

Y long sắc mặt cứng đờ, còn muốn nói gì đó, nhưng Lãnh Tịnh chỉ dùng ngón tay nhẹ vẽ vòng vòng giữa không, miệng của hắn làm sao cũng không mở ra được, mà người khác nhìn, lại chỉ nhìn ra Lãnh Tịnh đang chỉ y long nói chuyện mà thôi.

Tiêu trừ được kẻ tự cho là y long, đây thật sự là một đại may mắn của long cung a! Long vương thế nhưng bắt đầu vui mừng một cách kỳ quái, phải biết y long ỷ mình xuất thân quê hương y thánh, tới long cung giữ chức xong liền hỉnh mũi lên trời, liếc mắt nhìn người, ngay cả long vương cũng phải tất cung tất kính với hắn, vì hắn là thánh thủ y long thao túng đại quyền sinh tử. Người này hành sự lại thập phần hỉ nộ vô thường, cộng thêm công lực lải nhải “vấn đề tình cảm” thảm thiết hại nhân, là gia hỏa khiến người đau đầu muốn nứt, long vương chỉ hận không thể nhanh chóng tiễn hắn đi, thế là gật đầu nói: “Được thôi, y long ngươi nếu đã không có dị nghị gì, thì xin ngươi hãy nghĩ cho đại cục, nếu bạch long thật sự cứu thoát được long cung khỏi nguy cơ, thì ngươi liền đi cùng bạch long một chuyến đi!__ Ngươi không nói chuyện chính là đồng ý rồi!”

Ai cũng có thể nhìn ra, khi long vương nói câu này căn bản chính là một hơi hỏi đáp, không thèm nhìn tới y long một cái.

Long vương bình thường ôn hòa cũng có một mặt này a! Mọi người đều không nén được thầm nghĩ.

Trong vô hình, ngắn ngủi vài câu giao phong, khí độ của Lãnh Tịnh đã khiến toàn trường yên tĩnh, long vương nhìn người trẻ tuổi này trấn định như không, thầm nghĩ: Gác lại chuyện hắn có phải là gian tế hay không, thanh niên này đích thật là có khí độ bất phàm của lãnh tụ. Nếu hắn thật là gian tế, vậy ngày sau con cháu tam giới sẽ gặp đại họa! Phải nghĩ biện pháp tiêu trừ! Thà giết lầm chứ không lưu lại mối họa!

Long vương suy nghĩ một lúc, trong lòng lập tức nảy kế__ Bên ngoài long cung vốn có kết giới cường lực “thiên tru chi giới” mà năm đó khi Long Quân cứu thế đã thiết hạ [Thực tế là phần sót lại của kết giới mà năm đó Lãnh Tịnh đã phát uy ở long cung], nhưng “thiên tru chi giới” cần phải có long hồn thanh niên khỏe mạnh làm tế phẩm mới có thể phát động [đây là đồn bậy], cả ngàn năm nay vẫn luôn trầm tịch, mà ma quân đối với long tướng chỉ ngược không giết, nhất định cũng là sợ hãi sẽ phát động trận pháp này! Không bằng nhân cơ hội này đưa hắn vào trận, trợ thiên tru trận phát động, nhất cử tiêu trừ ma vật!

Long vương quyết định xong, lấy ngọc bội đeo ở thắt lưng giao cho Lãnh Tịnh nói: “Ngọc bội này là hàn băng vạn năm chế thành, bên trong có đan dược khởi tử, lúc khẩn cấp dùng nó, có thể gia tăng công lực, khởi tử hồi sinh, ngọc bội này ban cho ngươi, khi ngươi và ma quân giao chiến có thể sẽ dùng tới.”

Lãnh Tịnh cầm ngọc bội, nhướng khóe môi, mánh khóe này khi hắn hành tẩu võ lâm đã gặp nhiều rồi, kỳ thật trong ngọc bội chính là độc dược đi!

Không sai, đó chính là một viên độc dược cực độc. Long vương hy vọng khi Lãnh Tịnh bị ma giới đánh trọng thương sẽ dùng dược này, khi hắn chết, vừa hay có thể làm tế phẩm dẫn phát thiên tru chi giới nằm trong trăm dặm xung quanh long cung!

Thấy Lãnh Tịnh không chần chừ cầm lấy ngọc bội, long vương chắp tay, nói: “Tráng sĩ, mời theo ta chọn lựa binh khí!”

Lãnh Tịnh lắc đầu nói: “Không cần.” Hắn nhìn sang hướng của Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu, rồi làm những hành động sau: Trước tiên là phất tay áo tiêu sái ra khỏi đại điện, thân ảnh bi tráng. Sau đó trong thoáng chốc ra khỏi đại điện dùng tốc độ mắt thường không thể bắt kịp nhanh chóng trở về, kéo Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu ra, cho nên từ đầu tới cuối, mọi người đều không phát hiện có sự tồn tại của hai gia hỏa Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu.

Như thế, Lãnh Tịnh ra khỏi đại điện rồi, long tộc bị dọa vỡ mật lập tức đóng chặt đại môn, bọn Lãnh Thanh Thanh đứng trên quảng trường rộng lớn.

“Cha, vừa rồi khiến ngươi lo lắng rồi.” Lãnh Tịnh nhìn Lãnh Thanh Thanh, nhàn nhạt nói, mà cánh tay thì đã vòng quanh thắt lưng Lãnh Thanh Thanh.

Hắn không phải là long thần hoàn toàn vô tâm vô tình, khiến Lãnh Thanh Thanh lo lắng, ít nhiều cũng khiến hắn thấy áy náy.

“Không có gì a.” Lãnh Thanh Thanh ngốc ngốc cười. Lãnh Tịnh cảm giác được thân thể Lãnh Thanh Thanh trong vòng tay mình mát lạnh, vì y là một con xà mà.

Lãnh Thanh Thanh bị hắn ôm một chút, hầu như hoàn toàn chìm sâu vào lòng Lãnh Tịnh cao hơn y một cái đầu, nhiệt độ của Lãnh Tịnh khác y, hắn ấm áp, dựa lên người hắn rất thoải mái, cho nên buổi tối y cứ luôn thích quấn lấy Lãnh Tịnh mà ngủ.

Đây không phải là lần đầu tiên thân mật với Lãnh Tịnh như vậy, nhưng đột nhiên được Lãnh Tịnh chủ động ôm vào lòng, mặt Lãnh Thanh Thanh vẫn không tự chủ được đỏ lên, tim cũng đập nhanh hơn một chút, y đột nhiên nhớ tới lần trước trước trước, không nhớ được là lúc nào, khi Tiểu Tịnh hôn mình, tim cũng đập nhanh như thế.

Thật là kỳ quái a! Lãnh Thanh Thanh cúi đầu, lặng lẽ theo sau Lãnh Tịnh hướng ra cửa cung. Bạch Điêu thở một hơi, xem như cái gì cũng không thấy.

Lập tức, liền phải đối mặt thiên quân vạn mã.

Khi Lãnh Tịnh dùng hai tay đẩy cơ quan đại môn long cung nặng nề, đồng thời cũng mở màn cho truyền kỳ mới.

Lãnh Tịnh sẽ gặp phải chuyện kỳ dị nào? Và hắn làm sao đánh lui trăm vạn ma quân? Trong chiến cục sẽ sản sinh ra những biến số nào? Bí mật ma giới là gì? Tất cả thành quả ngoạn mục, xin chờ đợi ở chương sau.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">