Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Sửu tiểu xà 44-46

Chương 44

Khi niêm vật bị thiêu đốt sạch, thân thể hình người của Khúc Nguyệt cũng phát sinh biến hóa, khe nứt đó dần biến mất, khi khe nứt biến mất, không gian xung quanh cũng bắt đầu uốn khúc chấn động, đại phong bạo chân chính của thiên giới vừa mới bắt đầu.


Sửu tiểu xà chỉ cảm thấy bản thân bị không gian uốn khúc xoay chuyển không ngừng đó ném lên lộn nhào cả trăm lần, không gian uốn khúc còn nhanh hơn cả tốc độ của hắn, sau khi không gian uốn khúc duy trì được mười mấy canh giờ, khe nứt cuối cùng cũng hoàn toàn biến mất, mà thân xác của Khúc Nguyệt cũng trở thành một bộ xương khô, tán loạn tiêu thất.

Ý niệm đầu tiên của Lãnh Tịnh là: Tìm nơi tắm rửa.

Khi hắn quan sát xung quanh mới phát hiện, thiên giới một mảng hoang tàn thế nhưng đã đổi thành  nơi mỹ cảnh với biển mây mênh mông, tiên sơn tọa tọa, tường vân quấn quít, xem ra thiên giới cũng trọng sinh theo sự biến mất của quái vật.

Lãnh Tịnh bay đi tìm một dòng suối tiên trong vắt, trước tiên vào đó tắm rửa một cái.

Sau khi tắm sạch, hắn mới nhảy lên tiên phong, hiện tại thiên giới một người cũng không có, hắn muốn chiếm đất lập địa bàn, sau này sẽ xem nơi này là căn cứ địa của cả nhà lão tiểu, còn muốn dựng một tòa sơn trang hùng vĩ như thiên cung tại đây.

Thấy tòa tiên phong này cây cối um tùm, Lãnh Tịnh thầm nghĩ trước hết chuẩn bị nguyên liệu gỗ đầy đủ, vì vậy sau công phu một khắc, Ferrari hình rồng đã đem cây cối tiên tú trên cả tòa núi này đốn sạch chất thành đống.

Sau đó hắn liền quẫy quẫy đuôi, đi tìm Lãnh Thanh Thanh.

Thật ra sửu tiểu xà nào biết, khi khe nứt đó biến mất dẫn tới không gian uốn khúc, đồng thời cũng làm uốn khúc thời gian, trên thực tế, thiên giới hiện tại trước mắt hắn, đã là thiên giới của mấy ngàn năm sau.

Ngọn núi hắn vừa mới đốn sạch, chính là lãnh địa của một vị thiên vương nào đó.

_____

Mộng Trảo là một hồ bích thủy óng ánh ở biên giới mơ hồ giữa hai giới thiên nhân.

Biên giới hoang tàn cho dù đã qua ngàn năm, cũng vẫn có khách tới thăm.

Cả Mộng Trảo yên tĩnh giống như mộng cảnh tịch liêu, bình tĩnh vô ba, an ổn mà cô độc. Ngàn năm vạn năm không hề thay đổi.

Không, khi Ferrari hình rồng tới đây, nơi này đã không còn bình lặng.

Trong ánh mắt kinh ngạc của tiên nhân đang thả câu bên Mộng Trảo, một con bạch long thần võ tiêu sái hiếm thấy thế nhưng từ trời giáng xuống, sau đó rơi thẳng vào trong hàn đầm ngàn năm có thể đông cứng tiên thể của thần tiên.

“Lại là người trẻ tuổi vì tình khốn đốn, tới tìm kiếm yên tĩnh sao?” Thần tiên thả câu lắc lắc đầu, đợi một lát con rồng đó chịu không nổi, thì tự nó sẽ lên.

Quả nhiên, không bao lâu bạch long đã chui ra, chẳng qua còn đeo thêm một khối băng bao bọc thứ gì đó.

Thần tiên thả câu vừa muốn tán thưởng vài câu bạch long công lực bất phàm, con rồng đã đã tự mình ngồi xuống thổi lửa làm tan băng, lộ ra hai con bọc chăn bên trong.

“Tiểu Tịnh... còn chưa đi?” Lãnh Thanh Thanh rùng mình một cái, cuối cùng sống lại.

Bạch Điêu thì tiếp tục nói: “Thiếu đông gia, có thể nào mang theo lò ấm không?”

Khi Lãnh Tịnh đang muốn thổi phòng công lao của mình với bọn họ, tiên nhân thả câu đã lắc đầu nói: “Người trẻ tuổi hiện tại, sao cứ bày trò bịp bợm vậy a? Thật là. Các ngươi có công sức bày mấy trò vô vị này, không bằng tu luyện nhiều thêm, không trông mong các ngươi cúc cung tận tụy như Long Quân, nhưng ít nhất cũng phải làm chút cống hiến cho thiên giới chứ!”

“Lão đầu râu bạc, cút, chỗ này là lãnh địa của Lãnh Tịnh ta.” Lãnh Tịnh muốn đương nhiên là đem cả thiên giới tự cho là không người này thành lãnh địa riêng của mình.

“Ngươi nói gì?! Ngươi thế nhưng dám tự xưng danh hiệu của Long Quân?!” Tiên nhân thả câu tức dựng râu trừng mắt.

“Hỗn đàn a! Lão đầu! Thiếu đông gia tên gì cũng phạm vào kỵ húy của ngươi sao! Đã giữ thể diện cho đừng bày đặc không cần! Mau cút!” Bạch Điêu giả hổ uy.

“Tiểu Tịnh nhà ta chính là ép ~ khí chọc lão đầu kêu oa oa ~” Lãnh Thanh Thanh cũng bỏ đá xuống giếng chế nhạc mắng người.

Tiên nhân thả câu vốn muốn phát tác, nhưng hồi tưởng lại sự tích vĩ đại của Long Quân mà mình tôn kính nhất, thế là miễn cưỡng tâm bình khí hòa, ý đồ muốn dùng lý phục nhân nói: “Người trẻ tuổi, các ngươi đừng cuồng vọng như thế. Các ngươi có nghe qua truyền kỳ về Long Quân chưa?”

“Không hứng thú.” Lãnh Tịnh nhấc đuôi lên.

Nhưng tiên nhân thả câu vẫn thao thao bất tuyệt: “Năm ngàn năm trước, kết giới thiên giới bị sụp đổ, ma vật ồ ạt xâm lăng, bạch long Long Quân Lãnh Tịnh một mình đơn độc chống hạo kiếp, sả thân tu bổ kết giới thiên giới, lập công lao hãn mã, mới có tam giới bình an hiện nay, đám người trẻ tuổi các ngươi...”

Lời còn chưa nói xong, đã bị bạch long quất đuôi ném lên trời, không thấy bóng dáng.

Sau khi bọn họ xua tiên nhân thả câu đi, mới bắt đầu cảm thấy không đúng.

[Giải thích một chút, là thế này, Lãnh Tịnh đã vượt qua năm ngàn năm trong không gian bị biến hóa kịch liệt, cảm giác lại như chỉ ngắn ngủi mười mấy canh giờ, mà Lãnh Thanh Thanh bị phong trong băng năm ngàn năm rồi, chính là nói, hướng đi của câu chuyện đã tới thế giới năm ngàn năm sau rồi, vì sự tuyên truyền của thiên đế còn may mắn sống sót, Lãnh Tịnh trở thành anh hùng trong truyền thuyết.]

Bất luận thế nào, nếu tai nạn đã bình ổn, hiếm khi tới được thiên giới một lần, Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh quyết định trước tiên chậm rãi tham quan rồi nói sau. Bất luận là qua một ngàn năm hay là năm ngàn năm, đối với bọn họ mà nói đều không sao cả, ai cũng thân vô vướng bận, vốn chính là kẻ lang thang, đi tới đâu cũng là kẻ lang thang.

Chỉ cần phụ tử hai người còn ở bên nhau là được.

Thế là ba con liền nấu cơm dã ngoại bên bờ Mộng Trảo, mì bị đóng băng năm ngàn năm đó, đun lên một chút vẫn có thể ăn.

Cá bơi trong Mộng Trảo, bắt tới cũng có thể nướng ăn.

Sau khi ăn no uống đủ, sưởi mặt trời thiên giới, nằm trên bờ đánh ợ, cũng là chuyện rất sảng khoái.

Thời gian năm ngàn năm ngắn ngủi như thể năm ngày.

Sau khi ngủ một giấc mỹ mãn, tổ ba người Lãnh thị bắt đầu chân chính du lịch thiên giới. Hôm nay vừa đúng lúc là tế điển thiên giới ngàn năm một lần, tất cả thần tiên đều sẽ tới tân đế cung tiến hành đại hội khánh chúc, Lãnh Tịnh ở giữa không trung nhìn nhìn chỗ đó người nhiều náo nhiệt, liền chở Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu chạy tới góp vui.

Đây mới chân chính là thiên giới phồn hoa, tường vân ngũ sắc quấn quít giữa đình đài lầu các tráng lệ, nơi nơi nở rộ biển hoa tuyệt sắc, Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh đi trên thềm dài bạch ngọc, cánh hoa như mưa rơi lên vai họ.

Rất nhiều thần tiên đi ngang qua đều chào hỏi bọn họ, Lãnh Thanh Thanh mỉm cười đáp lại, tuy y không nhận ra ai.

“Hồ vương tới rồi! Thiên hồ vương tới rồi!” Khi Lãnh Thanh Thanh đang bận tìm người bắt chuyện, các thiên nhân trở nên xao động, thì ra là thiên hồ vương tân nhậm giá lâm.

Nghe đồn vị thiên hồ vương này có phong thái tuyệt đại phong hoa, mị hoặc chúng sinh, tất cả thần tiên đều muốn tranh nhau để được nhìn thiên hồ vương một cái.

Lãnh Thanh Thanh tự nhiên kéo Lãnh Tịnh đi tới xem náo nhiệt, xem náo nhiệt là chuyện rất vui a!

Chỉ thấy trong hương khí lượn lờ, một vị tuyết y nam tử đeo vòng ngọc chậm rãi từ bậc cao đi tới, chân mày hắn hàm chứa phong tình vạn chủng, khí chất lại thanh nhã xuất trần, đi tới đâu, nơi đó đều bị dẫn lên ánh mắt diễm mộ.

“Đó không phải là Tuyết Như Mộng sao?” Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh đều ngồi trên điêu thú tử tinh dùng để trang trí mà ngóng, Lãnh Tịnh ôm tay nói. “Hắn thật sự trở thành hồ vương rồi, xì.”

“Tuyết Như Mộng ~~~~~~~!!!!!!” Lãnh Thanh Thanh há họng gào to với đám người.

Bạch Điêu không hiểu gì hết, nhưng cũng la theo: “Tuyết Như Mộng!!”

Tuyết Như Mộng đã trở thành hồ vương cảm thấy toàn thân rét run, rất ít có người nào còn nhắc tới nhũ danh năm đó của hắn. Sẽ là ai đây? Thế là đưa mắt nhìn quanh.

“Các ngươi đi xuống, không được phép đứng lên điêu thú!” Lúc này, tiên quan duy trì trật tự tới bảo Lãnh thị phụ tử đi xuống, quở trách một phen, trong mắt hắn, ba con này là nhà quê phàm giới vừa mới thăng tiên.

Thế là Tuyết Như Mộng cuối cùng không thấy được ba con vừa gọi tên hắn.

Tuyết Như Mộng tiếp tục đi về hướng đại điện, đoạn đường cuối cùng chỉ có thần tiên địa vị cao mới được phép thông qua, vì thế an tĩnh không ít. Ai biết, trong biển hoa đột nhiên lao ra một con bạch điêu chặn đường hắn lại.

“Ngươi là Tuyết Như Mộng sao?” Bạch Điêu chống nạnh hỏi.

“Tại hạ chính là Tuyết Như Mộng.” Tuyết Như Mộng chau mày nói, “Các hạ làm sao biết được danh hiệu của trẫm?”

“Ngươi đi theo ta tự nhiên liền biết, có người tìm ngươi.” Bạch Điêu thừa nước đụt thả câu.

“Xin lỗi, trẫm có việc gấp. Thứ không phụng bồi, nếu muốn tìm trẫm, mời vị đó tự hiện thân đi!” Hắn đã bắt đầu hơi không vui.

Lời vừa nói xong, Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh liền từ bụi cây chui ra.

Lặng yên nửa ngày, mặt Tuyết Như Mộng đột nhiên sụp đổ.

“Sao lại là các ngươi...” Tuyết Như Mộng có cảm giác rơi vào hầm băng.

“Bạch Điêu, Tuyết Như Mộng này là sủng vật trước ngươi, là tiền bối của ngươi.” Lãnh Thanh Thanh giới thiệu. Bạch Điêu ra vẻ ngạc nhiên.

“Ai là sủng vật của các ngươi... hai tên hỗn đàn các ngươi...” Tuyết Như Mộng đang muốn phát tác, liền bị ba con không mang ý tốt lôi vào lùm hoa.

Không bao lâu, một con đại tuyết hồ uất ức xám xịt đi vòng từ sau lùm hoa, mà Lãnh Tịnh lại mặc y sam cao quý của Tuyết Như Mộng nghênh ngang mà bước.

“Nghe nói thiên đế muốn thiết yến khoản đãi chúng tiên, các ngươi lấy tiên bài của Tuyết Như Mộng là có thể trà trộn vào.” Sau khi Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh lén lút hợp kế xong, liền nghênh ngang hống hách bước vào thiên môn, đi thẳng tới tiên điện Dao Trì.

Tuy nói chỉ có thần tiên địa vị cao mới có thể tiến vào, nhưng năm nay sản sinh ra không ít tân thần vương, do đó các thủ vệ thiên binh tuy không nhận thức Lãnh Tịnh, nhưng thấy tiên bài cũng liền cho hắn vào.

____

 Lãnh Tịnh ngồi trong đám đông tiên gia, ăn ăn uống uống xem khiêu vũ, còn cụng ly cùng các tiên gia khác, thật sự một chút cũng không xa lạ. Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu đều dùng ánh mắt tôn kính nhìn hắn, đây mới là cảnh giới cao nhất của ăn chực uống chực a! Lãnh Tịnh cười tà với hai con, hắn đã giữ chức võ lâm minh chủ suốt mười năm nha, có trường hợp nào chưa trải qua?

Thiên đế cuối cùng cũng xuất hiện, hắn bước lên bảo tọa trong sự xúm xít của tùy tùng, sau lưng còn có thái tử đi theo. Năm ngàn năm không gặp, thiên đế già đi rất nhiều, dáng vẻ nghiêm chỉnh, ngược lại thiếu niên thái tử bên cạnh đó, có vài phần tướng mạo phong lưu của cha mình năm đó.

Thiên quan lĩnh tôn chỉ xong, tuyên bố các tiên gia báo cáo công tác, thế là ca vũ yến tịch đều tạm thời dừng lại, các thần tiên chiếu theo vị trí ngồi từng người bước ra giữa báo cáo.

Lúc này thiên đế mới chú ý tới Lãnh Tịnh đang ngồi bên dưới, hắn mới đầu còn cảm thấy người trẻ tuổi này thật quen mắt, hiện tại nhìn tư thế đoan chính ngồi đó của người ta, càng phát giác đã gặp qua ở đâu đó rồi. Khí thể tỏa ra trên người hắn, khiến thiên đế không có tâm tư gì để nghe hồi báo của những tiên quan đó nữa.

Đó là ai vậy? Thiên đế không ngừng đánh giá thanh niên bạch y. Đột nhiên, thanh niên đó quay đầu sang nhìn hắn, ánh mắt hai người giao nhau.

Thế là thiên đế đã làm ra một động tác suốt năm ngàn năm nay chưa từng có__ té từ bảo tọa xuống dưới.

____

Thật sự là đại đại mất mặt!

Có thể coi là một sự cố lớn nhất từ trước tới nay trong lịch sử ngàn năm tế điển, thiên đế thế nhưng lại té từ bảo tọa xuống!

Không thể không nói, thiên đế thật sự là có hơi già rồi, thiên đế trải qua hạo kiếp thiên địa, thật ra sớm đã là một lão nhân về chiều. Thái tử lo lắng canh bên giường hắn, nhìn phụ thân thở dốc không ngừng, thiên đế vươn một tay ra, nói: “Đi... gọi Lãnh... gọi Lãnh Tịnh tới đây...”

“Phụ hoàng, ngài quên rồi, Long Quân đã ẩn cư ở Thiên Nhai hải rồi, cách nơi này mười vạn dặm xa xôi!” Thái tử nhẹ nhắc nhở.

“Đi gọi Lãnh Tịnh tới đây!” Thiên đế lặp lại lần nữa, sau đó ho khan kịch liệt.

“Nhưng mà... nhưng mà...” Thái tử trở nên khó xử, hắn cũng không biết làm sao mới có thể thỉnh Long Quân Lãnh Tịnh trong truyền thuyết tới đây, tuy hắn từ nhỏ đã nghe câu chuyện của Lãnh Tịnh tới lớn, nhưng nghe nói sau hạo kiếp thiên địa đó, Lãnh Tịnh bị thương nặng không còn xuất hiện qua lần nào nữa.

Trong lòng thần ma tam giới, cái tên Lãnh Tịnh này như một ngọn núi, hắn hy sinh bản thân mang tới cho tam giới an ổn bình định, cố xoay chuyển tình thế, không còn có anh hùng nào đáng để tôn kính bằng hắn nữa, hắn chính là tấm gương phẩm hạnh cho cả thiên giới. Tế điển ngàn năm một lần chính là ngày lễ to lớn cử hành để kỷ niệm Long Quân Lãnh Tịnh.

Lúc này, Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh đang ở quảng trường thiên giới vô cùng hứng thú quan sát nghi thức trừ ma của tế điển, một vài vũ giả thân mặc hí phục chia ra diễn Long Quân Lãnh Tịnh và ác ma, dùng hình thức ca vũ tái hiện cảnh tượng Lãnh Tịnh trừ ma năm đó, vừa từ đó cầu phúc. Lãnh Tịnh không kìm được cười lạnh nói: “Phàm nhân hướng thiên nhân cầu phúc, thiên nhân hướng ‘Long Quân’ cầu phúc, rốt cuộc phúc này là ai tới ân thưởng?”

Lãnh Thanh Thanh nghĩ một chút, nói: “Ăn ngon uống đủ chơi vui chính là phúc.”

Thế là hai người cũng gia nhập vào nghi thức cầu phúc vạn người, hướng về Long Quân trong lý tưởng cầu phúc, cùng đem nguyện vọng viết lên dải lụa, thả vào Long Quân trì.

Chương 45

Hôm sau.

“Đây là nơi năm đó chúng ta cùng đối kháng Khúc Nguyệt! Còn nhớ không!” Thiên đế hưng phấn chỉ một vùng biển hoa cây xanh nói với Lãnh Tịnh. Thiên đế cuối cùng dưỡng khỏi bệnh tổ chức du lịch hoài niệm, mời Lãnh Tịnh phụ tử không dễ gì mới được gặp tới tham quan di chỉ năm đó, lão niên nhân chính là thích ôn chuyện xưa a!

“Lúc đó ta bắn một ngọn thần tiễn!” Ánh mắt thiên đế phát sáng.

“Nhưng hình như một chút cũng không có tác dụng.” Lãnh Tịnh vừa đi vừa ăn đồ vặt đặc sắc của thiên giới.

“Ồ ồ, cảnh tượng hùng tráng lúc đó ta suốt đời khó quên!” Thiên đế giơ hai tay ra, tay cầm thần trượng hào tình vạn trượng, tụng thi ca tự sáng tác.

Thái tử không tin tưởng đi theo sau lưng bọn họ, không ngừng đánh giá Lãnh Tịnh trông có vẻ chỉ là một thanh niên, đây chính là thánh nhân trong truyền thuyết sao?

“Nói chút chuyện thực tế đi! Ta quét sạch tà ma dị giới, có ban thưởng gì không?” Lãnh Tịnh ăn hết đậu chấm tương, thẳng thừng cắt đứt hưng phấn của thiên đế.

“Không phải nói rồi sao, ban Thiên Nhai hải cho ngươi rồi sao?” Thiên đế dừng lại, có chút phô diễn nói.

Lãnh Tịnh liếc mắt nhìn lão đầu một cái: “Chỉ có vậy thôi sao?”

“Lẽ nào ngươi muốn vị trí này của ta sao?” Sắc mặt thiên đế lập tức thay đổi, “Long Quân à! Ngươi có biết ta chỉnh lý lại thiên giới bị sụp đổ năm đó đã tốn bao nhiêu tâm huyết hay không! Ta sắp ói hết gan mật ra rồi... ngươi nhìn Tấn Nhi, con của ta, vì trùng kiến thiên giới, ta thậm chí còn không kịp gặp mặt mẹ nó lần cuối...” Hắn bắt đầu tố khổ trước mặt Lãnh Tịnh, nói xong một đống gian nan, hắn mới tiếp: “Ta phong ngươi là thánh nhân chí cao vô thượng, cả thiên giới và ma giới đều ngưỡng mộ ngươi, ngươi nể tình cái này bỏ qua cho thiên giới đi? Ta sẽ xây thêm cho ngươi một tòa cung điện được không?”

Lãnh Tịnh thế nhưng gật đầu đáp ứng: “Được thôi, nhưng ta muốn tự thiết kế.”

Thiên đế lau lau mồ hôi trên trán, sau đó bổ sung: “Lãnh Tịnh, ta không thể không nhắc nhở ngươi, từ sau khi ngươi tiêu diệt Khúc Nguyệt, tam giới phát sinh biến hóa rất lớn, năng lực và thọ mạng của tất cả tân sinh thần tiên đều không tới được một phần mười trước đó, ngươi xem ngay cả ta cũng già đi rất nhanh rồi. Cho nên nhất cử nhất động của ngươi phải đặc biệt chú ý, hành vi đối với ngươi là rất đơn giản, có lẽ sẽ trở thành hạo kiếp hủy diệt thứ hai.”

“Ta có chừng mực, ngươi yên tâm đi.” Lãnh Tịnh nói.

“Vậy ngươi nguyện ý thu Tấn nhi làm đồ đệ không?” Thiên đế lại trông mong nói.

Lãnh Tịnh quay đầu lại nhìn thái tử tuấn dật ngạo nghễ sau lưng, nói: “Làm đồ đệ của ta, phải trải qua huấn luyện nghiêm khắc khắc khổ phi nhân đạo, ngươi nỡ sao?”

Chỉ cần có thể kéo được quan hệ với long thần hủy diệt, chính là cho thiên giới một đạo niêm phong an toàn. Vì thiên giới, muốn bắt được rồng không thể không hy sinh nhi tử, có không nỡ cũng phải nỡ a! Thiên đế nghiến răng nghiến lợi trong lòng, hắn kiên quyết kéo thái tử qua nói: “Tấn Nhi, mau dập đầu lạy sư phụ!”

Thái tử Liên Tấn không hiểu gì, hắn đánh giá Long Quân so với mình cũng chỉ sấp xỉ này, trong mắt đều là nghi hoặc và không phục. Nhưng phụ lệnh khó trái, chỉ đành quỳ một gối nói: “Sư phụ tại thượng, thu đồ nhi một lạy.” Miễn cưỡng bái một lạy, coi như bái sư.

____

Đối với sư phụ Lãnh Tịnh, Liên Tấn làm sao cũng nhìn không thuận mắt. Trong lòng hắn, Long Quân đúng ra là một vị trưởng giả ôn văn nho nhã, chứ không phải là một thanh niên khoa trương hệt mình. Hắn bị phụ mệnh bức phải đi theo Lãnh Tịnh, trong trong ngoài ngoài đã đánh giá Lãnh Tịnh không biết bao nhiêu lần, không thể không nói, Long Quân này tướng mạo thật sự không tồi, nhìn sóng lưng thẳng tắp của hắn, khi ôm chắc rất thoải mái.

Hừ hừ! Sư phụ đại nhân! Thái tử tà mị cười hiểm, hắn đột nhiên có một kế hoạch, chính là triệt để áp đảo Long Quân ‘yếu nhược’ này dưới thân, cho hắn biết ai mới là chủ nhân chân chính của thiên giới!___

Trong mắt thái tử, phàm là sự vật bạch sắc thì đều là yếu nhược, cũng như tiểu bạch lan Hoa thần Tố Lan gần đây hắn trêu chọc.

Lúc này, Liên Tấn đã đi theo Lãnh Tịnh tới một phiến đất trống, hắn có chút nghi hoặc nói: “Sư phụ, chúng ta tới đây làm gì? Không phải ngươi muốn đến Thiên Nhai hải sao?  Sao còn không tới chuồng thiên mã tìm vài thiên xa đi?”

“Không cần.” Lãnh Tịnh vỗ vỗ tay, Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu sớm đã đợi lâu từ lùm cây nhảy ra, Lãnh Tịnh đem giải thưởng đạt được lần này nói cho hai con nghe, sau đó lại giới thiệu thái tử.

Thái tử đối với Lãnh Thanh Thanh càng không xem ra gì, ngay cả để ý cũng không thèm để ý tới y, chỉ kiêu ngạo đứng một bên. Hắn liếc xéo qua nhìn, lại thấy Lãnh Tịnh biến về nguyên hình!

Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu hoan hô: “Đi hóng gió thôi!” Sau đó nhảy lên lưng rồng. Thái tử không hiểu gì cả__ Long Quân thế nhưng có thể để những tiểu yêu này tùy tiện cưỡi lên sao?

“Thái tử cũng lên đi!” Lãnh Thanh Thanh vẫy tay với hắn, “Lưng của Tiểu Tịnh rất thoải mái!”

“Có thể cưỡi sao?! Thật sự?!” Thái tử bị bọn họ làm cho hồ đồ, nhưng vẫn lập tức nhảy lên lưng rồng, cưỡi rồng là một chuyện tốt hiếm gặp, đặc biệt cưỡi còn là Long Quân. Trong lòng hắn cười lạnh: Đây là ngươi bảo ta cưỡi!

“Tóm chặt.” Bạch long quay đầu lại nhắc nhở, đồng thời cười xấu một cái.

Bình thường, nếu là thiên xa, tới Thiên Nhai hải cả đi lẫn về cũng phải mất một tháng.

Nhưng mà, một khắc sau.

Thái tử chống lên vách đá của Thiên Nhai hải nôn ẹo, xác thực mà nói, là ngã gục trên bờ đá nôn ọe.

Hắn chưa từng thử qua tốc độ bay cao như thế, quả thật là quá điên cuồng. Mà tổ ba người Lãnh thị vô tâm vô phế còn đang một bên thảo luận nói lần phi hành này vì chiếu cố người mới, nên tốc độ đã chậm hơn mười lần rất là không thỏa nghiện vân vân.

“Mau đứng dậy, chúng ta còn chuyện bận.” Lãnh Tịnh đi tới đá đá thái tử mềm nhũn.

“Không... được... rồi... ta... nghỉ... nghỉ... nghỉ ngơi...” Thái tử khó chịu nói.

Thế là, một canh giờ trôi qua.

Hai canh giờ trôi qua.

Ba canh giờ trôi qua.

Lãnh Thanh Thanh cuối cùng không kiên nhẫn nói: “Chúng ta đốt lửa bên bờ biển đi!”

Thái tử vẫn vô pháp cử động.

“Thật yếu đuối. So với ta còn yếu đuối hơn.” Bạch Điêu dùng vuốt không cần mạng chọc chọc thái tử đang mềm nhũn, nói như vậy.

_________

Lãnh Tịnh và Bạch Điêu đều mở to mắt ngồi trên tảng đá bên bờ biển.

Trời đã tối rồi, màn đêm buông xuống, trên bờ biển bừng lên ngọn lửa hừng hực.

Một con mãng xà bạch sắc cực lớn lăn lộn trong biển, sau đó nhảy lên bờ, lao về hướng hai con đang phát ngốc há rộng cái miệng đỏ máu, dữ tợn cười.

“Ăn các ngươi rồi!~” Đại bạch xà dùng đuôi vỗ lên sóng nước rất cao, sau đó làm động tác có độ khó cao là quấn lấy vách núi, còn cố ý thể hiện bản thân có thân hình thu duỗi uốn éo.

Cuối cùng, đại bạch xà bơi tới cạnh hai con, thè cái lưỡi đỏ rực trên đầu hai con, ý đồ phát ra tiếng “phì phì” khiến người vỡ mật mà độc xà hay có.

“Xì ~~~ xì ~~~ xì xì xì xì ~~~ xì xì xì xì xì xì xì xì ~~~~~” Đại bạch xà hiển nhiên dùng miệng niệm ra.

Lãnh Tịnh và Bạch Điêu sắc mặt đều rất không tốt, hai con đang bọc thảm, đang rùng mình.Vì đại bạch xà đang làm tất cả động tác vụng về của xà khiến người ta cảm thấy không vui.

“Xì xì xì xì ~~~ hừ hừ ~~~~ buồn nôn chết các ngươi ~~ tiết mục tiếp theo, khiến người không vui nhất, xà nuốt trọn vật sống ~” Đại bạch xà thè lưỡi hướng Bạch Điêu.

“Ta không phải là chuột a a a a a~~~” Bạch Điêu phối hợp thét lên.

“Hừ hừ, bổn tọa còn chưa nhắm ngươi ~~ xì xì ~~ ta biết động tác buồn nôn nhất đối với Tiểu Tịnh ~~ nhìn ta này ~~ thắt nút ~~” Đại bạch xà thật sự vặn thân thể lại, thắt ra một cái nút.

“Quá ác liệt rồi... thiếu đông gia... các ngươi không thể nghĩ ra chuyện gì có ý nghĩa chút để giết thời gian sao?” Bạch Điêu nước mắt lưng tròng nhìn Lãnh Tịnh.

Chỉ thấy Lãnh Tịnh nghiến răng nghiến lợi, khẩn trương nhìn đại bạch xà, nói: “Câm miệng, không thấy ta đang rèn luyện lực tinh thần của mình sao?”

Thái tử nằm bệt trên bãi cát cạnh đó, lặng lẽ nói: “Các ngươi khiến ta buồn nôn.”

Gió biển vù vù, bãi cát mênh mông, trên vách núi trong một đêm dựng lên mấy gian nhà tranh, đây là nơi ở của tân chủ nhân Thiên Nhai hải.

_____________

Bên vách, gió biển thổi tung mái tóc của nam tử bạch y, phất phơ bay lượn. Hắn ngồi khoanh gối trên cát đá sạch sẽ, trên chân đặt một cây cổ cầm, gẩy âm điệu u buồn cùng ánh trăng sáng, độc tấu trước biển rộng, vô cùng tịch liêu.

Thái tử thiên giới đứng sau lưng bạch y nhân, thần tình mê mang, tư duy hòa cùng tiếng đàn cô tịch, nhất thời vô tận vô biên. Từ ngày ra đời, hắn chính là thiếu chủ thiên giới tôn quý nhất, chưa từng nếm qua khổ như vậy, cũng chưa từng trải qua quá nhiều đại bi đại hỉ, nhưng nghe tiếng đàn của người này, lại khiến lòng hắn trống rỗng thất lạc, một cỗ thương cảm không biết từ đâu sinh ra.

Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu che miệng trốn sau lưng tảng đá, không dám thở mạnh. Lãnh Tịnh đang giảng bài cho đồ đệ, bọn họ tuyệt đối không dám phát ra tạp âm.

“Tấn Nhi, ta muốn hỏi cách lý giải của ngươi đối với thuật pháp.” Lãnh Tịnh vừa gảy dây đàn, vừa dùng giọng nói nhàn định nói.

“Thuật pháp... ách, ta cho rằng chỉ có trải qua tu luyện khắc khổ, cộng thêm thiên tư, mới có thể lĩnh  hội được thuật pháp cao đẳng.” Thái tử nói.

“Ngươi nói không sai, đối với thần tộc các ngươi mà nói, lý do quan trọng nắm vững thuật pháp, là để đối kháng với ma giới đi?” Lãnh Tịnh hỏi.

Thái tử gật đầu, rồi sẽ có một ngày, hắn cũng sẽ giống như các phụ bối bước lên chiến trường, đấu với ma giới.

“Được, ta làm sư phụ của ngươi, những lý luận hư vô mờ mịt đó, ta sẽ không lải nhải với ngươi nữa, mục tiêu của ngươi nếu là biến cường, ta sẽ dạy ngươi pháp môn biến cường.” Lãnh Tịnh phất tay áo, nhấc cổ cầm lên, tay áo lật ngược, trong tay lập tức ngưng tụ vân khí thành kiếm, tấn công thái tử.

Thái tử giật mình, hắn một thân tu vi bất phàm, phản ứng cũng rất nhanh, rất nhanh đã dùng thanh ngọc bội hóa ra bảo kiếm, so chiêu cùng Lãnh Tịnh.

Lãnh Tịnh vượt xa thái tử, khí định thần nhàn, như đang du hí, mà thái tử thì bị vây trong hiểm tượng, tự lo không xong. Lúc này hắn mới kinh ngạc về thực lực của người này. Hai thân ảnh nghiêng nghiêng bay lượn trên vách núi, nhìn như phiêu dật, thực chất lại sát chiêu vô số, chiêu thức của Lãnh Tịnh kèm theo hỏa lôi song kích, không niệm chú không hồi khí, pháp lực thu phóng tùy theo ý muốn, mà thái tử ngay cả quyết tránh lôi cũng còn chưa niệm xong, luôn luôn bị Lãnh Tịnh bức tới hoa rơi nước chảy.

Hạt mồ hôi to như hạt đậu từ góc trán không ngừng chảy xuống, nhưng thái tử bướng bỉnh cắn chặt răng, chính là không chịu nhận thua, khổ sở chống đỡ kết quả là vết thương toàn thân càng lúc càng nhiều.

Lãnh Tịnh cười lạnh một tiếng, khí kiếm nhẹ khiêu, liền đánh thái tử đã sớm không còn thể lực chống đỡ ngã xuống.

“Đối diện với cường địch như ta, ngươi muốn làm sao lấy nhược chế cường đây?” Lãnh Tịnh cúi nhìn hắn nói: “Nếu không có nhiều thời gian cho ngươi tu luyện, ngươi làm sao khắc địch?”

“Cùng hắn liều mạng!” Thái tử không chịu thua ngẩng đầu lên.

Lãnh Tịnh liên tục lắc đầu: “Tinh thần của ngươi không tồi, nhưng mà, phương pháp không đúng. Thứ ta muốn dạy ngươi, chính là môn lộ làm sao lấy nhược khắc cường, lấy cường chế cường hơn. Ngoan ngoãn theo ta học, ta sẽ khiến ngươi trở thành thiên đế mạnh nhất.”

Thái tử ngây ra một lúc, quả nhiên ngoan ngoãn gật đầu, nói: “Sư phụ, xin ngài cho ta biết mấu chốc chế thắng đó.”

Lãnh Tịnh lại hỏi: “Tên của ta là gì?”

“Ngài là Lãnh Tịnh__ lẽ nào nói, ngài muốn ta lãnh tĩnh?” Thái tử bừng tỉnh nói.

“Lãnh tĩnh là một phương diện, mấu chốt ngươi phải học là lãnh tĩnh tỉ mỉ tìm kiếm nhược điểm nhỏ bé của địch nhân, có lúc chỉ là một khe hở nho nhỏ, đều có thể trở thành thời cơ cho ngươi lật ngược toàn cục. Cái gọi là trí giả, luôn luôn là giỏi tận dụng mọi thứ.” Lãnh Tịnh vươn tay ra, muốn đỡ hắn dậy.

Mục quang thái tử rét lạnh, đột nhiên nổi loạn vào lúc này, một chưởng vỗ ra. Chưởng khí rạch mở y sam của Lãnh Tịnh.

Lãnh Tịnh cười nhẹ: “Ngươi học rất nhanh.”

Thái tử đắc ý nhướng khóe môi: “Là sư phụ dạy dỗ hữu hiệu!”

“Đáng tiếc sai lầm thứ hai của ngươi là, quá mức khoa trương, không thể nhận rõ tình thế địch ta. Ngươi cho rằng ngươi thắng được ta sao?” Lãnh Tịnh xuất chưởng áp chế, chưởng chưa tới, chưởng phong đã khiến thái tử không thể động đậy. Khi chưởng này sắp đánh lên thiên linh cái của hắn, thái tử nhắm chặt hai mắt thét lớn: “Đồ nhi biết sai rồi!”

Lãnh Tịnh cũng nửa đường ngừng lại, gọi Lãnh Thanh Thanh: “Thời gian giảng bài hôm nay tới đây là hết, Bạch Điêu thu cầm, thái tử trả học phí, trả theo bài học.”

“... Không thể dạy thêm một chút sao? Ta cảm thấy rất hứng thú với cách dạy của ngươi.” Thái tử giao bảo vật ngọc bội cho Lãnh Thanh Thanh.

“Không, phải tiến hành tuần tự.” Lãnh Tịnh nói.

Chương 46

Nhân công của cung điện còn chưa tới đâu, Lãnh Tịnh liền lợi dụng thời gian trú ở căn nhà tranh dạy dỗ thái tử, đương nhiên, là làm theo thể chế chiếu theo thời gian học mà thu phí lưu hành nhất hiện tại.

Hôm nay, sau khi thái tử trả học phí, do Lãnh Tịnh mang đi diễn luyện thực tế, địa điểm diễn luyện chính là biên giới của thiên giới và ma giới. Năm ngàn năm nay, phân tranh giữa thiên giới và ma giới cũng chưa từng dừng lại, mà thiên giới vẫn đứng ở tình thế miễn cưỡng phòng thủ, so sánh với ma giới chưa từng trải qua kiếp nạn, rõ ràng là giật gấu vá vai, chuyện chủ động tìm tới ma giới gây sự như vậy thì nghĩ cũng không dám nghĩ, thái tử vô cùng kích động, khi ngồi trên lưng Lãnh Tịnh đã bắt đầu cảm khái mà hát.

Chẳng qua, cho dù vượt qua thời không năm ngàn năm, Lãnh Tịnh tuổi tác thực tế không tới một trăm tuổi chưa từng đi tới ma giới, hắn thế nhưng dẫn thái tử tới một nơi cấm địa bị thiên địa lãng quên__ Cố hương ban đầu của hắn, Bích Hải Thương Đào cốc.

_____________

Bích Hải cốc bị phong ấn đã bao nhiêu năm chưa trở về, nhìn từ xa, cây cối nơi này vẫn rậm rạp như thế, Lãnh Tịnh cảm thấy trào lên một cỗ nhớ quê hương đặc biệt. Bọn họ đứng ở ngoài cốc, thái tử không hiểu hỏi: “Tịnh sư phụ, nơi này không phải là địa giới của ma giới, ngươi dẫn ta đến đâu vậy?”

“Nơi này là một nơi còn hung hiểm hơn ma giới vạn phần. Cha ngươi từng nói với ngươi đầu đuôi đại kiếp thiên giới chứ?” Lãnh Tịnh hỏi hắn.

Thái tử lắc đầu, chỉ nói: “Phụ hoàng chỉ nói năm ngàn năm trước có dị ma nhiễu loạn thiên giới, là ngươi một tay xoay chuyển tình thế.”

“Ngươi từng nghe qua miêu tả về dị ma chưa?” Lãnh Tịnh hỏi.

Thái tử lắc đầu, đây là cấm kỵ thiên giới, hắn cho rằng cái gọi là dị ma, chính là giống như vương của ma giới, hiếu dũng thiện chiến, pháp lực vô biên, tâm tính tàn bạo, cho nên tạo thành đại kiếp thiên giới.

Nhưng Lãnh Tịnh nói với hắn, dị ma chân chính so với ác mộng còn kinh người hơn. Thái tử tưởng tượng không ra dị ma đó đáng sợ cỡ nào. Hắn theo sát sau lưng sư phụ, cùng sư phụ đi qua sơn động tối tăm để vào sơn cốc.

“Sư phụ, sừng của ngươi có phải là từng bị bẻ qua không?” Thái tử vừa đi vừa hỏi.

“Tại sao hỏi vậy?”

Thái tử gãi đầu nói: “Vừa rồi ta ở trên lưng sư phụ phát hiện, sừng của ấu long ba trăm tuổi so với sư phụ ngươi thì còn dài hơn, sừng rồng không phải có thể phản ánh tuổi tác của rồng sao? Hay là nói sư phụ ngươi trời sinh đã có khiếm khuyết sừng ngắn?”

Lãnh Tịnh hừ một tiếng, hắn rõ ràng đã dùng thước lặng lẽ đo thử, sừng của mình so với mười năm trước đã dài hơn không ít, lời của tiểu thí hài quả nhiên khiến người không vui.

Thái tử a, kỳ thật những gì ngươi nghĩ đều sai rồi, trước mắt ngươi chính là một con tiểu tiểu tiểu tiểu bạch long mà thôi.

Tại sao lại dùng nhiều chữ tiểu như thế?! Biến đi! Lãnh Tịnh trừng mắt với tác giả mèo.

 Sư đồ hai người xuyên qua sơn động tối tăm ẩm ướt, tới trước thạch môn bị phong lúc đầu, sau đó bắt đầu cạy cửa. Cho dù là Lãnh Tịnh, cũng chỉ có thể miễn cưỡng cạy ra được một đường rãnh chứa đủ một người, bọn họ đi qua đường rãnh, Lãnh Tịnh lại khép thạch môn lại. Quay đầu, một khu rừng phong quang rậm rạp xuất hiện trước mắt hai người, chẳng qua khiến thái tử kinh ngạc là, cây cối hoa thảo nơi này đều là màu lam đậm.

Bích Hải cốc trước kia không phải là như thế. Lãnh Tịnh nhìn xuống dưới chân, ngay cả mặt đất cũng biến thành đầm lầy bùn sình màu lam ngập qua đùi, thế là hai người liền sắn quần lên, lội sình đi vào trong cốc.

Mà vừa vào trong cốc, thái tử liền cảm thấy thân thể dị thường nặng nề, chân nặng khó nhấc, xem ra nơi này địa khí kỳ dị, sư phụ quả nhiên sẽ chọn nơi này để huấn luyện mình.

Nơi này là di chỉ của thế giới cũ, chứng cứ duy nhất ‘khe nứt’ lưu lại thế giới này.

Lãnh Tịnh vừa dẫn đường vừa nói: “Năm ngàn năm trước, từ trong hỗn đục của thế giới, một con quái vật xé rách kết giới không gian, đi đến thế giới này, theo khe nứt nó xé ra, sức mạnh hỗn đục chảy vào và lây nhiễm rất nhiều tiên nhân, khiến bọn họ phát sinh dị biến, biến thành quái vật đáng sợ. Mà nơi này, chính là một trong những nơi thần tiên dị biến từng tới, đây chính là chân tướng của đại kiếp thiên giới năm đó.”

“Thì ra là như vậy sao! Nói như vậy cảnh sắc đặc thù của nơi này cũng là do bị sức mạnh hỗn đục ảnh hưởng mà nên!” Thái tử không thẹn là người trẻ tuổi, lực lý giải và tiếp nhận rất mạnh, “Như vậy chúng ta phải đối phó với tiên nhân dị biến đó sao?”

“Có lẽ.” Lãnh Tịnh dùng đoản đao mang tới chém đứt cành nhánh màu lam cản đường, thái tử lại trở nên kích động, đây là chuyện so với đối kháng ma giới còn trọng đại hơn__ Cùng Long Quân đối phó với quái vật diệt thế tàn lưu từ đại kiếp! Sớm biết sư phụ dẫn mình tới làm chuyện trọng đại như vậy, hắn nên sớm chuẩn bị, ít nhất phải mang theo thiên chi khải giáp để mặc a!

Lúc này, bọn họ đã xuyên qua mảnh rừng cuối cùng, tới được bên hồ trung tâm__ Vị trí của Họa Vân tiên lúc đó. Từ sau khi hắn tới Bích Hải cốc, tất cả liền thay đổi. Đó là thời cơ chuyển biến trong nhân sinh sửu tiểu xà.

Nhưng cảnh tượng trước mắt lúc này, chỉ có thể dùng chấn động để hình dung, thái tử kinh ngạc ngã ngữa xuống đất, chỉ thấy vô số trùng thạch hóa phân bố chi chi chít chít xung quanh hồ, trong hồ nước cũng toàn là thạch trùng, hồ nước là dịch thể màu lam, mà giữa hồ đứng thẳng một khối đá cực lớn bị thạch trùng bao bọc, khối đá đó hình dạng quái dị, thấp thoáng có vô số răng bén mọc ở bên trong, chỉ là phần trên cùng vẫn là nửa thân gồm đầu và vai của tiên tử, đầu của tiên tử này rõ ràng vô cùng to lớn, làn da cũng tựa hồ dung làm một thể với tảng đá.

“Họa Vân tiên, ngươi còn sống đó chứ?” Lãnh Tịnh hỏi.

Cái đầu hơi động một chút, mở mắt ra, tình cảnh đó thật khiếp người. Sau đó hắn dùng giọng nói thấp trầm xen lẫn âm khàn quái dị nói: “Ngươi là con bạch long đó... ngươi... cuối cùng cũng tới rồi.”

Thanh âm đáng sợ này khiến thái tử phải bịt tai, hắn trốn sau lưng Lãnh Tịnh, khẽ phát run.

“Quái vật thiên giới đã bị tiêu trừ rồi, ngươi xem, đây là đời tân sinh của thiên giới,” Lãnh Tịnh chỉ thái tử nói: “Ngươi có thể yên tâm rồi.”

“Quá tốt rồi.” Họa Vân lộ ra nụ cười mang theo từng phiến đá rơi rụng, mỗi động tác của hắn, đều dẫn tới bản thân nứt vỡ rụng rơi, xem ra hắn cũng sắp tử vong rồi.

“Họa Vân, ngươi còn có điều gì khác muốn phó thác không?” Lãnh Tịnh hỏi.

“Ta nghĩ ta đã tới lúc nên nghỉ ngơi rồi.” Họa Vân cười thảm nhạt, “Ngươi giải thoát cho ta đi... ... ... Ta đói quá.” Ba chữ cuối cùng, là tất cả cái miệng lớn mang đầy răng nhọn trên tảng đá đồng thời kêu vang.

Lãnh Tịnh vỗ vỗ vai thái tử: “Ngươi tới giải thoát cho hắn. Nhớ kỹ bộ dáng hiện tại của hắn, năm ngàn năm trước, vì sử dụng sức mạnh cấm kỵ, tất cả thiên nhân đều chịu khổ như thế, ngươi tuyệt đối không thể lại bị sức mạnh hỗn đục dường như vô tận đó mê hoặc.”

Thái tử gật đầu, chiếu theo tiễn pháp linh mà Lãnh Tịnh truyền thụ nhắm vào quái vật đá đã sắp mất khống chế.

Nhưng chuyện không đơn giản như thế, khi thái tử bắn một tiễn tới Họa Vân tiên, bắn nát nửa bên đầu của hắn, thạch quái dưới thân hắn đột nhiên kịch liệt phản kháng, nương theo thạch quái uốn khúc, cả sơn cốc cũng bị chấn động nghiêng ngả, mặt đất tách ra lồi lên, thái tử đứng không vững, nắm chặt Lãnh Tịnh, Lãnh Tịnh lập tức nắm cổ áo hắn chạy ra ngoài, giống hệt năm đó lúc chạy bán mạng. Nhưng lần này đã không dùng được ám động đặc biệt nữa, vì theo địa chấn kịch liệt, cả sơn cốc đều bắt đầu biến hình, quái thạch đó vốn sớm đã cùng sơn cốc dung làm một trở thành quái vật càng thêm lớn, lúc này thế nhưng giãy thoát khỏi bó buộc dưới dất, dần thoát khỏi đất, dâng lên trời.

Nhưng dù sao quái vật đã gần đất xa trời, bay lên giữa trời không tới một khắc, đã bắt đầu rơi xuống, bạch long chở thái tử bay lên cao, nhìn được rõ ràng cảnh tượng hùng đại này.

“Ngươi tới thử xem.” Lãnh Tịnh bảo thái tử đích thân giải quyết quái vật.

_________

Lãnh Thanh Thanh hạnh phúc nấu mì trong nhà tranh, hôm nay y muốn nấu loại mì vị trái cây, đây là y tự sáng tạo nghiên cứu.

Bạch Điêu đi câu cá, vì thiếu đông gia nhà hắn tối nay muốn ăn cá nướng.

Khách không mời mà tới lúc này đột nhiên xuất hiện.

Một thân ảnh nhỏ bé, từ khung cửa cẩn thận thò đầu vào, sau đó dùng giọng nói nhu nhược mềm mại nói: “Xin hỏi... Long Quân đại nhân sống ở đây sao?”

Lãnh Thanh Thanh dừng động tác trộn mì, đánh giá thiếu niên cẩn thận tiếp cận kia__

Đôi mắt to chớp chớp, gương mặt mềm mại, dáng vẻ cực kỳ khả ái.

“Xin hỏi, ngài là Long Quân sao?” Thiếu niên rụt rè hỏi.

“Ta không phải.” Lãnh Thanh Thanh lau mì trên tay nói.

“Vậy... Long Quân đại nhân đâu?” Thiếu niên hỏi.

“Hắn ra ngoài rồi. Ngươi có chuyện gì?” Lãnh Thanh Thanh phát hiện thiếu niên lùn hơn mình một cái đầu, hơn nữa còn dễ ức hiếp hơn mình, lập tức lưng thẳng ngực ưỡn.

Thiếu niên nhìn y, nhỏ giọng nói: “Cái đó cái đó... ta tên Lâm Lâm, là tiểu tiên ở phía đông thiên giới... ta... ta và đệ đệ đều rất ngưỡng mộ Long Quân... liền đặc biệt... đi hết ba năm, tới bái sư... ta ta... ta mang theo lễ vật!”

Nói tới lễ vật, thanh âm hắn lớn hơn một chút.

Lãnh Thanh Thanh mắt sáng rực nói: “Lễ vật gì a? Ngươi đưa cho ta trước là được, ta sẽ giao cho hắn.”

“A... ân... chính là cái này!” Thiếu niên Lâm Lâm lấy bao hành trang bên ngoài vào, mở lớp bao cho Lãnh Thanh Thanh xem, Lãnh Thanh Thanh lập tức hắc tuyến đầy mặt.

________________________

Mệt quái đi, thái tử chưa từng mệt nhọc như thế bao giờ, hắn ngã ngữa trên đóa vân dùng để phi hành, thở dốc phì phò. Trải qua khổ chiến một ngày cùng Lãnh Tịnh, bọn họ cuối cùng cũng đánh bại được quái vật cự thạch đó, hiện tại, đang trên đường về.

Lãnh Tịnh cũng ngồi trên đóa vân do đai ngọc hóa thành của thái tử, ôm tay khoanh gối, lần đầu tiên hưởng thụ lạc thú ngồi bay, hắn cảm thấy rất mới mẻ, thế là nói với đồ đệ: “Thái tử, đai ngọc này xem như học phí hôm nay đi.”

“Tùy tiện ngươi. Thật không dám tin, ta thế nhưng đánh bại quái vật đó rồi!” Thái tử mệt mỏi nhưng hưng phấn, “Sư phụ, ngày mai chúng ta đi ma giới đi!”

Lãnh Tịnh không biết ma giới ở đâu, nhưng cũng gật đầu.

Hắn để ý là, đóa vân này bay quá chậm, quá chậm rồi.

“Quá chậm rồi!” Lãnh Tịnh không kiên nhẫn nổi xách cổ áo thái tử lên, bắt đầu đi bão.

“Đừng!!!! Sư phụ a a a a a a a!!!!” Tiếng kêu thảm của thái tử chẳng ăn thua gì.

Cuối cùng, rốt cuộc vẫn chạy không thoát vận mệnh ói mửa trên bãi cát.

“Sư phụ, ngươi cho ta tốt nghiệp đi! Ta bảo phụ hoàng cho ngươi thêm nhiều học phí.” Thái tử gục trên bờ biển vô lực nói.

“Ta không phải vì học phí của ngươi mới dạy dỗ, ta dạy ngươi là vì trách nhiệm đối với thiên giới.” Lãnh Tịnh dáng vẻ chính chắn nói.

“Bớt...” Thái tử vô lực hừ, “Ngươi biết thiên giới đều đồn đãi về ngươi thế nào không? Hừ.”

“Nói ta thế nào?”

“Hừ hừ...” Thái tử cười lạnh cao thâm khó dò, “Nói ngươi ẩn cư ở Thiên Nhai hải, xương sống bị gãy, gân bị rút, hai mắt mất ánh sáng, bị cụt một tay.”

“?!”

“Cho nên ta mới hoài nghi ngươi có phải thật sự là Long Quân không! Vì ngoại giới đều đồn thổi Long Quân là một kẻ tàn phế hơn nữa còn bị hủy dung, là gia hỏa vô cùng bi thảm. Mà ngươi xem ra chỉ là một tiểu long mà thôi, ngươi bảo người ta làm sao tin tưởng ngươi là Long Quân, hừ, sư phụ, nếu ngươi đem kỹ nghệ truyền hết cho ta, ta sẽ cải chính cho ngươi, nói ngươi thật ra không bị tàn phế, mà là thần long anh tuấn tiêu sái.” Thái tử đưa ra điều kiện.

“Ngươi dám bàn điều kiện với ta?” Lãnh Tịnh liếc hắn.

“Đồ nhi không dám a, đồ nhi chỉ là nghĩ cho sư phụ, nếu sư phụ ghét lời thật mất lòng, vậy đồ đệ cũng... a a a a a a a a a a a! Sư phụ ngươi đừng như thế... ta không nói bậy nữa... cầu ngươi!!” Thái tử sợ hãi kêu lên.

Chúng ta lấy kính viễn vọng ra coi, nhìn cảnh tượng kinh người trên bờ biển trải đầy tịch dương, một thanh niên ngã dưới đất, co giật giãy dụa, mà phần đầu của người đứng bên cạnh hắn, ẩn ẩn thấp thoáng là đường nét đầu rồng.

Nương theo gió biển vang vọng trên bờ, rõ ràng là tiếng nghiến răng giày vò người.

“Ăn ngươi luôn.” Lãnh Tịnh tiết ra ba chữ từ kẽ răng, thái tử sau khi nghe, cuối cùng cảm thấy trước mắt mơ hồ, hôn mê luôn.

Long Quân mới không phải là thánh nhân truyền kỳ thương tàn bi thương đa tình, hắn là một gia hỏa đáng sợ đáng hận đáng ghét nhưng lại mang tới ảnh hưởng thật lớn khiến người ta thở không nổi. Thái tử nghĩ vậy trong ác mộng.

Lãnh Tịnh biến về nhân hình bắt đầu tha thái tử đi lao động. Bọn họ đào một thủy trì dưới vách núi cạnh bờ biển, làm thành trì tắm rửa sau này cho họ, sau đó do Lãnh Tịnh triệu hoán lôi vũ trút đầy nước vào thủy trì. Không chỉ như thế, Lãnh Tịnh còn dẫn lôi hỏa xuống dưới đất, khiến nó trở thành ôn tuyền.

Sau khi thu dọn thỏa đáng, Lãnh Tịnh và thái tử chia ra tắm nước nóng, sau đó về nhà ăn cơm.

Tới nhà tranh trên vách núi, Lãnh Tịnh phát hiện Bạch Điêu nằm gục trên cửa nhìn lén, Lãnh Tịnh hỏi: “Nhìn cái gì vậy?”

Bạch Điêu quay đầu qua, che miệng, chỉ vào nhà múa máy tay chân.

Cái gì a? Thái tử cũng hiếu kỳ nhìn qua khe cửa, sau đó hắn cũng che miệng múa máy tay chân.

Cái gì a cái gì a? Lãnh Tịnh cũng đưa đầu tới nhìn.

Trên đại đường nhà tranh, đột nhiên bày một cái xe lăn tựa hồ là do bạch ngọc chế thành.

“Cái đó để làm gì? Cha làm trò quỷ gì vậy?” Lãnh Tịnh mặt đầy hắc tuyến.

“Là một tên ngốc Lâm Lâm tặng!” Bạch Điêu hồi báo, “ Nói là lễ vật tặng cho Long Quân. Hơn nữa bộ dáng đối với Long Quân sùng bái muốn chết!”

Lãnh Tịnh và thái tử đều lặng yên.

Thái tử nỗ lực che miệng để mình không cười ầm lên, với bộ dáng như gấu của Lãnh Tịnh, oa ha ha ha ha ~~~ nếu gia hỏa đó biết Lãnh Tịnh có bộ dáng thế nào, tình cảnh này khẳng định buồn cười chết!

Khắc tiếp theo.

Khiến Bạch Điêu và thái tử đều xém hóa thạch, Lãnh Tịnh thế nhưng bước qua, bộ dạng nghiêm chỉnh nói: “Các ngươi phải duy trì hình tượng thần thánh cho ta, không được phép tiết lộ ra ngoài.”

Bạch Điêu co giật khóe môi, hắn nghĩ ra rồi, thiếu đông gia có sở thích cực kỳ đam mê được người sùng bái, nếu không cũng sẽ không chạy đi làm võ lâm minh chủ suốt mười năm mà chẳng được gì tốt và làm hộ quốc thần long gì đó nữa...

Thái tử nghẹn tới xém hôn mê.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">