Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Sửu tiểu xà 41-43

Chương 41

Vì hơi nước bị bốc sạch, cảnh sắc xung quanh trở nên rõ ràng. Thì ra vườn bàn đào này nằm trên một phiến đất cao, phóng mắt nhìn, địa hình xung quanh trải qua dị biến long trời lở đất, sớm đã không còn nguyên vẹn, toàn là quang cảnh biển mây sóng dữ nhấn chìm vô số quái vật, mà lốc xoáy biển mây khi bọn họ tới nằm ở cực tây, cho dù cách rất xa, vẫn có thể thấy đường nét của nó, lốc xoáy đó tựa hồ hút lấy ma lực của quái vật, quái vật đông nghìn nghịt đều bị hút vào, hình thành cảnh tượng ngoạn mục giữa không trung.


Mà tòa tiên cung từng rất tráng lệ của thiên giới, lúc này chỉ còn lại những vách tường trơ trọi. Ở phía đông, ẩn ẩn thấy một tòa cung điện cao to hùng tráng, đó tựa hồ chính là cung của thiên đế mà thụ nữ nói. Nói tới cung điện, thật ra dưới góc nhìn của họ, nó to bằng mấy tòa thành lớn, đó chính là cung điện của thiên đế.

Mà rãnh nứt sâu hoắm xung quanh cung điện, rõ ràng đã phân thiên giới thành hai phần, biển mây vây quang bên ngoài và cung điện ở vòng trong, đây chính là “thiên giới bị phân thành hai nữa” mà năm đó kỳ lân đã nói, mà trong rãnh nứt thỉnh thoảng sẽ phun lên hỏa diệm cao vạn trượng, đó chính là kỳ cảnh mà Lãnh Tịnh đã thấy trong mơ.

Lãnh Tịnh kêu Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu tập trung trên bè gỗ, sau đó nói: “Ta muốn dùng kết giới băng phong, vượt qua biển lửa. Cho nên phải tạm thời băng phong các ngươi, các ngươi chuẩn bị tốt đi.”

Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu nhìn nhau, không hẹn mà cùng tranh giành cái chăn để bọc lấy mình.

“Thiếu đông gia, khi phong đừng phong lạnh quá nha!”

“Tiểu Tịnh, chúng ta có thể ôm lò ấm không?”

Khi hai con chi chi chít chít đề ra ý kiến, Lãnh Tịnh búng tay một cái, một tiếng vang thanh thúy, Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu liền bị khối băng hình tròn óng ánh phong trụ.

Đối với Lãnh Tịnh, làm chuyện gì cũng phải chú trọng tốc độ hiệu suất, thi pháp cũng vậy. Sức mạnh vô tận, tăng dần từng ngày trong người hắn, đủ để khiến hắn không cần bất cứ chú văn hoặc tiêu phí thời gian gì đã có thể ngưng kết được pháp thuật vừa nghĩ trong lòng, đây thật sự là một năng lực kỳ diệu nguy hiểm mê người, chỉ sợ trong thiên địa này có thể sánh với sức mạnh vô khuyết đó, chỉ có sức mạnh dị biến tràn ra từ ‘khe nứt’.

Lãnh Tịnh băng phong Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu rồi, sau đó vỗ hai tay, nâng chân nguyên toàn thân, chỉ thấy toàn thân hắn lập tức bị ánh sáng bao bọc, đất khô trong trăm dặm xung quanh đều vì sức mạnh của hắn mà phát sinh biến hóa, băng lấy hắn làm trung tâm nhanh chóng lan ra, ngắn ngủi một khắc, đất khô biến thành núi băng trăm trượng, mà khối băng chứa Lãnh Thanh Thanh thì bị phong kín ở trung tâm núi băng.

Dường như cảm thấy như vậy vẫn không đủ, Lãnh Tịnh hóa long bay lên, bay vòng quanh núi băng, ở trên đắp thêm mây mù cuồn cuộn, bắt đầu trút cơn mưa thật lớn.

Như vậy qua một canh giờ, núi băng lại bị nước lũ nhấm chìm, một lần nữa trở thành một vùng ngập lún. Lúc này Lãnh Tịnh mới cảm thấy yên tâm, cảm thấy che giấu hoàn mỹ. Thế là vẫy đuôi, bay về hướng thiên cung.

Thiên cung nhìn thì thấy không còn xa lắm, nhưng thực tế đã bị thi chướng nhãn pháp, Lãnh Tịnh bay nửa ngày, cho tới khi bầu trời thiên giới hoàn toàn tối đen, đêm tối chân chính của thiên giới buông xuống, hắn mới bay tới trước hỏa diệm vạn trượng vây ngoài thiên cung. Chỗ này chất đầy di cốt quái vật, xem ra cho dù là những cự quái này cũng không thể dễ dàng xuyên qua bức tường lửa đó.

Lãnh Tịnh tạo kết giới phòng hỏa quanh người, rồi chui vào trong hỏa diệm đó đầu tiên. Quả nhiên nóng phi thường, hơn nữa vào trong hỏa diệm rồi, phát hiện hỏa diện vô biên vô tận, ngay cả phương hướng cũng không thể phân biệt. Chẳng qua Lãnh Tịnh tin vào trực giác của mình, hắn hít sâu một hơi, sau đó bắt đầu phát huy tốc độ cực cao của mình, một tốc độ không thể so sánh, cho dù là ở trước mặt Lãnh Thanh Thanh cũng chưa từng triển thị qua__

Khi hắn dùng tốc độ này phi hành, bất cứ sự vật xung quanh nào đối với hắn mà nói đều chậm tới mức đứng yên.

Hắn giống như một tia chớp điện màu trắng, thoáng chốc tách hỏa diệm, lao thẳng vào trong.

Mà từ cảm quan của bạch long, khi hắn xuyên qua biển lửa, đi vào vòng trong, thấy được lại là cảnh trí tuyệt mỹ tuyệt luân__

Cung thành tinh mỹ hùng vĩ dưới trời đêm treo đầy đèn hỏa lấp lánh, và cả hoa thụ kéo dài từ trong ra ngoài cung thành cứ như phù vân, những hoa thụ này vô cùng giống hoa đào, hoa anh đào của nhân giới, nương theo làn gió thoảng vi vu, cánh hoa bay khắp nơi như mưa, chẳng qua dưới tốc độ của Lãnh Tịnh, những cánh hoa bay lượn này cũng dừng lại giữa không trung, thác nước và dòng suối mát lạnh từ trong thành chảy xuống, có vài dòng thác còn từ thành lầu cao cao tuôn xuống, thủy cảnh, hoa ảnh, phồn mỹ chi thành, đây thật sự là mỹ cảnh trong mộng mới thấy được.

Cung thành không bị chút ảnh hưởng nào từ hỏa diệm, cao ngất ngàn trượng, lại thấp thoáng có tiếng ca vũ ưu mỹ ẩn hiện từ bên trong truyền ra. Lãnh Tịnh có hơi kinh ngạc, hắn đáp vào trong biển hoa, hóa thành nhân hình, dùng thanh phong bay quanh người hóa thành một thân bạch y nho nhã, chậm rãi tiếp cận thành môn bạch ngọc. Chỉ riêng đại thành môn bạch ngọc điêu khắc tinh mỹ, đã cao năm mươi trượng, chỉ là cửa thành mở rộng, không người trông coi, Lãnh Tịnh từ cửa đi vào, bên trong càng hoa mỹ không cần nói, to lớn phức tạp như mê cung.

Những tiếng ca đó, đều là từ đại điện trung ương ở tầng cao nhất truyền tới, trong cung thành này đâu đâu cũng là kỳ hoa dị thảo, đóa hoa cùng cột trụ, cửa hiên quấn vào nhau, hương thơm tứ phía.

Bình yên an dật là từ hình dung tốt nhất cho tòa cung thành này, khó thể tưởng tượng thiên đế xấu xa đứng sau lưng vẫn luôn hưởng thụ phúc khí này, mà thần tiên bên ngoài lại rời vào địa ngục dị biến, thống khổ tột bực.

Khi Lãnh Tịnh quan sát tứ phía, một thanh âm chậm rãi thong dong mang theo hồi âm từ đại điện vang lên: “Thái cổ bạch long thần, ngươi cuối cùng cũng tới, không ngờ sức mạnh của ngươi thế nhưng cường đại đến vậy, những quái vật thiên giới đó cũng không thể làm gì ngươi. Thỉnh tới vương tọa gặp đi.”

Đương nhiên, khi hồi âm của thanh âm này còn chưa biến mất, Lãnh Tịnh đã đứng trước đại môn hắc tinh thạch của tầng cao nhất, bên trong chính là đại điện đế tọa ca vũ thái bình. Lãnh Tịnh đứng trước đại môn có thể soi gương chỉnh lý lại tóc tai và y phục của mình, còn đặc biệt biến ra một sợi dây buộc tóc, mất một phen công phu cột lại mái tóc dài buông xõa. Sau đó lại lau sạch bụi bặm trên mặt, còn thử tập mấy biểu tình cười lạnh và nghiêm túc, dù sao đây là trường hợp so với chủ trì võ lâm tỉ võ đại hội, so với tham gia tuyển chọn long thần hộ quốc còn trọng đại hơn mấy lần, đây là gặp mặt người lãnh đạo cao nhất thiên giới, có khả năng kết quả gặp mặt sẽ liên quan đến hướng đi mới của thế giới.

Thế là sau khi bề ngoài đã chỉnh trang ngăn nắp, Lãnh Tịnh tự tin đẩy đại môn, ưỡn đầu đi vào, cùng thiên đế mặt đối mặt.

Chỉ thấy đại điện đế tọa so với bên ngoài còn tinh mỹ bội lần, hai bên thảm trải đại điện có rất nhiều tiên tử tuyệt luân, ai nấy ăn mặc hở hang, tựa hồ là vũ cơ và ca cơ, bọn họ đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Lãnh Tịnh.

Ban đầu Lãnh Tịnh còn hơi lấy làm lạ sao bọn họ lại nhìn mình như thế, sau đó bâng quơ quay đầu lại nhìn, mới phát hiện thì ra đại môn hắc tinh thạch sau lưng mình là loại trong suốt một chiều, động tác chỉnh lý y phục vừa rồi của hắn đều bị những người này thấy được

“... ...” Sửu tiểu xà không có biểu tình gì, chỉ là tiếp tục bước thẳng về bảo tọa ở chính giữa.

“Thật sự là một con rồng có chút đặc biệt. Chẳng qua, tướng mạo thật sự đẹp đó.” Một nam tử hoa phục lười biếng nằm nghiêng trên đế tọa , dùng khẩu khí cũng lười biếng nói với Lãnh Tịnh. Nam tử này chắc chính là thiên đế, dung mạo hắn như ánh ban mai, khí chất vượt bậc, có phong phạm đế vương. Mà trên trán hắn có một đạo tinh thạch hẹp dài, đó chính là chứng minh cho thân phận thiên đế.

“Ta nói này tiểu bạch long, khi ngươi thoát ly khỏi cấm địa thiên giới thì vẫn còn là một quả trứng, tính toán thời gian, ngươi còn chưa đủ trăm tuổi đi?” Thiên đế cắn một trái nho xanh do người hầu bên cạnh dâng tới, giống như trêu chọc nói với Lãnh Tịnh, “Tiểu gia hỏa chưa đủ trăm tuổi đã có công lực bậc này, xem ra ngươi thật sự là một tiểu đông tây đáng sợ. Qua đây, để ta nhìn kỹ ngươi, ta rất hứng thú với ngươi.”

Lãnh Tịnh đi lên thềm ngọc, thiên đế vẫn bộ dáng ưu nhã nằm nghiêng ở đó, hắn duỗi cổ tay đeo ngọc xuyến bảy vòng, ngoắc ngoắc ngón tay: “Lại gần chút nữa, tiểu đông tây, trẫm có một bí mật muốn nói với ngươi.”

Lãnh Tịnh thế nhưng lại thuận tùng đi lại gần hắn, đứng ở khoảng cách ngón tay hắn có thể chạm vào.

Thiên đế cười tà, cánh tay vuốt lên người Lãnh Tịnh, cười nói: “Tướng mạo thật không tồi, nhìn gần càng động nhân, thân thể này thật sự không phải tốt bình thường.” Trong lúc khen ngợi, tay hắn thậm chí duỗi vào trong y sam Lãnh Tịnh bắt đầu vuốt ve.

“Qua đây, ngồi bên cạnh ta, ta nói bí mật lớn nhất của tam giới cho ngươi nghe. Tiểu gia hỏa, ngươi thật mê người.”

Thiên đế liếm liếm môi, đã duỗi tay tới eo Lãnh Tịnh.

“Đã bao nhiêu năm ngươi không ra khỏi tòa cung điện này rồi?” Lãnh Tịnh không ngồi xuống, mà từ trên cao cúi nhìn hắn.

“Tiểu đông tây, khẩu khí của ngươi thật lớn, đừng cho rằng ngươi có thể tiến vào, trẫm liền không thể làm gì ngươi.” Thiên đế vô cùng hứng thú nhìn hắn, “Ngươi vẫn chưa thấy qua uy lực của trẫm. Thành thật ngồi xuống cho trẫm, nếu không đừng trách trẫm không khách khí.” Tay hắn thậm chí cách lớp y phục di chuyển tại chỗ tư mật của Lãnh Tịnh, còn nhéo một cái tại mông Lãnh Tịnh, “Trẫm không để ý áp đảo một tiểu long.”

Ánh mắt ngả ngớn và kiêu ngạo di động trên người Lãnh Tịnh, giống như muốn lột sạch nuốt trọn Lãnh Tịnh.

“Ngươi từ lúc nào bắt đầu không ra khỏi tòa đế cung này?” Lãnh Tịnh vẫn dùng ánh mắt áp bức phủ nhìn hắn.

Thiên đế ngả ngớn có một thoáng đông cứng, nhưng lập tức nhếch môi cười, bày ra nụ cười lãnh ngạo đắc ý, muốn nói gì đó, nhưng Lãnh Tịnh lần thứ ba dùng giọng nói không có cảm tình nói: “Ngươi đã thấy qua cảnh tượng bên ngoài chưa?”

Bầu không khí trở nên ngưng trọng, ngay cả động tác trêu ghẹo cũng dừng lại, thiên đế nhìn vào mắt Lãnh Tịnh.

“Tiểu đông tây ngươi...” Thiên đế không phát giác nụ cười của mình bắt đầu cương cứng, thậm chí không thể xưng là cười, mà là da thịt phần mặt uốn éo, đó tuyệt đối không phải là cười, mà giống như biểu tình trộn lẫn của chấn kinh và thống khổ.

Thời gian dường như ngưng đọng. Bầu không khí bị gì đó đè nén dần lan tràn.

Rất nặng nề, tựa hồ không thể hít thở, nghẹt thở, không, tuyệt vọng, một thoáng lại lâu như thể ngàn năm... trời ơi! Đây là cảm giác gì!??

Con mắt thiên đế bắt đầu không tự giác trượt sang một bên, nhưng thân thể và cổ vẫn đông cứng, là trong một thoáng bị đông cứng hay là đã bị cố định như thế? Không, không phân rõ... cái gì... trong đầu trào ra đủ mọi cách nghĩ kỳ quái... không đúng không đúng... đừng nghĩ nữa! Đừng nghĩ nữa! Nghĩ tới ngày trước tiên tử mỹ diễm ôm ôm ấp ấp đó... không được không được không được không được! Những suy nghĩ đó vẫn trào lên, là suy nghĩ gì a a! Sắp bị nhấn chìm rồi!!!

Mồ hôi lạnh bắt đầu tuôn xuống từ góc trán thiên đế, đây là một cảnh tượng kỳ dị, hắn vẫn duy trì tư thế nằm nghiêng, nhưng lại chảy mồ hôi lạnh, thân thể khẽ phát run như co giật, hắn không trốn được ánh mắt bức tới của Lãnh Tịnh!

Những suy nghĩ sắp nhấn chìm hắn đã như lũ dữ trào vào lòng hắn, làm hắn khó thể thừa nhận, những suy nghĩ đó kỳ thực là cảm xúc có tên ‘sợ hãi’!

“Hỗn trướng! Sao ta phải sợ gia hỏa này!” Hắn hét to trong lòng, cuối cùng, giãy khỏi trạng thái giống như bị mộng ma áp thân.

Hắn cười lạnh hắc hắc, thở dốc phì phò, nhãn châu trượt xuống bên dưới__

Tất cả tiên tử đều dùng ánh mắt kỳ dị kinh ngạc nhìn hắn.

Tại sao lại nhìn ta như thế?! Nhãn châu của hắn lại hướng lên Lãnh Tịnh.

“Ngươi vừa nói ngươi sợ ta. Rất lớn tiếng.” Lãnh Tịnh nhàn nhạt giải thích, thoáng chốc, khí thế của hắn như núi Thái Sơn, triệt để đánh gục thiên đế vẫn đang ý đồ duy trì phong thái, chớp mắt, thanh niên vừa mới bị hắn gọi là tiểu đông tây, cảm giác áp bức và uy nghiêm kẻ đó phóng ra đã đánh gục nam nhân ngoài mạnh trong khô. Nó giống như là sự uy hiếp của một con mèo đối với chuột.

Mèo dù có nhỏ, cũng vẫn có thể khiến con chuột đông cứng.

Đây là sợ hãi từ bản năng sinh vật.

Huống hồ Lãnh Tịnh là sinh vật thần bí vượt xa hắn.

“Ngươi đã bao lâu không ra khỏi thiên cung này rồi?” Lãnh Tịnh lần thứ tư đặt câu hỏi, lúc này từng chữ nghe vào trong tai thiên đế giống như lôi đình vạn cân.

“Đã... đã mười năm rồi! Từ khi biết Họa Vân tiên bắt đầu biến dị thì thiên cung đã bị phong kín rồi!” Miệng thiên đế hầu như không nghe theo sai khiến nhanh chóng trả lời.

“Tuy ta rất muốn tiến hành vấn đề tiếp theo, nhưng trước hết ta muốn để cho ngươi nhìn thấy chân tướng bên ngoài.” Lãnh Tịnh xách cổ áo hắn lên, mọi người chỉ cảm thấy trước mặt vụt qua một đạo bạch quang, thiên đế và Lãnh Tịnh đều đã biến mất tăm.

Chương 42

Sau khi thiên đế bị Lãnh Tịnh mang ra ngoài, tất cả các tiên tử trong thiên cung đều kinh hoảng thất thố, phải biết những thần tiên may mắn tồn tại như bọn họ, bị vây trong thiên cung này đã mười năm rồi, thiên đế là chủ nhân của họ, cũng là cột trụ tinh thần cho họ, không có thiên đế, tòa thiên cung còn lại này cũng sẽ sụp đổ.

May là, thiên đế rất nhanh lại bị mang về, vẫn là một đạo bạch quang, thiên đế bị Lãnh Tịnh sách cổ áo tha về vương tọa.

Lúc này sắc mặt thiên đế trắng xanh, gục trên vương tọa không ngừng run rẩy, mà nhãn thần cũng kinh hoàng sợ hãi, giống như một tiểu hài bị trách mắng nghiêm khắc.

“Đây không phải là sự thật... ngươi dùng chướng nhãn pháp...” Thiên đế nắm góc áo Lãnh Tịnh, gần như nằm rạp dưới chân Lãnh Tịnh ai thanh nói: “Đây không phải là sự thật đúng không? Bên ngoài mới không phải là cảnh tượng đó?”

“Ngươi nói xem? Muốn ta mang ngươi đi xác nhận lại lần nữa không?” Lúc này Lãnh Tịnh thật sự cao cao tại thượng, vô luận là vị trí hay về mặt tinh thần.

“Đây không phải là thật...” Thiên đế ôm tay Lãnh Tịnh, giống như tóm chặt long thần cường đại hữu lực này rồi, thì có thể khiến trái tim bị kinh hoàng của hắn tìm được chút an ủi.

“Nói rõ chân tướng sự việc và lai lịch của khe nứt, ta có thể giúp thiên giới hồi phục.” Ngữ điệu của Lãnh Tịnh khiến người yên tâm và tín nhiệm, hắn có tiềm chất làm lãnh tụ tôn giáo, trời sinh đã có lực thuyết phục và khiến người ỷ lại.

“Thái cổ thần long...” Thiên đế thống khổ che mặt, “Ta biết ta vẫn luôn tự lừa mình dối người... nhưng ta không có cơ hội hối hận rồi...”

Khi hắn ngẩng đầu lên lần nữa, nước mắt đầy mặt nói: “Tai nạn này phải truy ngược về một trăm năm mươi năm trước...”

Một trăm năm mươi năm trước, nhà tiên đoán của xà thần tộc dùng cái chết khuyên can, tự tận mà chết trên thềm ngọc đế cung, đó là lần đầu tiên thiên đế biết tới sự tồn tại của ‘khe nứt’.

Khi biên cảnh thiên giới xuất hiện quái vật dị biến, hắn mới bắt đầu nhìn lại chuyện này, cũng chính là lúc đó, hắn tiếp xúc với “khe nứt”.

Từ đó về sau, ...

“Từ đó về sau... ta... tất cả những gì ta làm... đều là... chỉ thị của ‘hắn’...” Thiên đế cúi đầu, dùng âm thanh nhỏ đến không thể nghe tựa như thở dốc nói: “‘Hắn’ bảo ta trừng trị ba người tiếp cận bí mật đó__ Họa Vân, Long đế và Tố La... ‘hắn’ chỉ thị ta đem khe nứt tới cung điện, phân phát sức mạnh thần kỳ đó cho tất cả thiên nhân... ‘hắn’ cấm ta tiếp xúc với sức mạnh đó, đồng thời phong cả đế cung này lại, vì hắn nói hắn muốn cho ta thứ tốt hơn... đều là ‘hắn’! Tất cả đều là ‘hắn’!”

Thiên đế ngẩng đầu lên, nắm chặt tay áo Lãnh Tịnh nói: “Đều là hắn đều là hắn!! Tất cả đều là hắn tạo thành!! Nhưng đã muộn rồi!! Ta đã không thoát khỏi hắn được nữa!!!!”

Lãnh Tịnh hỏi từng câu từng chữ: “‘Hắn’ là ai?”

Thiên đế cào tóc, tựa hồ can đảm vỡ nát nói: “‘Hắn’! ‘Hắn’! ‘Hắn’ chính là ‘khe nứt’ đó!!”

“Khi ta ở biên cảnh tìm được hắn, ngươi khó thể tưởng tượng cảnh tượng đó... ta từng thấy qua tiên nữ đẹp nhất thiên giới, nhưng đều không so được một phần ngàn mỹ mạo của hắn! Ta không biết lai lịch của hắn, nhưng ta lập tức bị mị lực của hắn hấp dẫn...” Thiên đế ôm đầu nhớ lại, “Nhưng mà, hắn nói với ta thân thể của hắn chính là nguồn gốc sức mạnh vô tận! Chỉ cần hắn theo ta, ta sẽ trở thành ‘thần sáng thế’ chân chính!”

“Tại sao là thần sáng thế? Lẽ nào ngươi không phải là thần sao? Ngươi không phải đã ngồi trên vị trí thiên đế sao?” Lãnh Tịnh hỏi.

“Không đúng! Tuy ta là thiên đế, nhưng chung quy cũng chẳng qua là cấp bậc thiên nhân mà thôi! Thọ mệnh dù có dài cũng chỉ được mười sáu vạn sáu ngàn năm (166000)! Tóm lại có ngày ta sẽ giống như phàm nhân chấm dứt sinh mạng! Thần lực của ta cũng không phải vô biên vô tận, thậm chí quán tuyệt thiên giới, cũng không thể một tay điên đảo vạn sự vạn vật! Nhưng là ‘hắn’ lại nói với ta, thiên giới, phàm giới thậm chí đến cả thế giới chúng ta đang ở, chẳng qua đều là một bọt khí trong dòng ám hải hỗn đục vô biên mà thôi, bên ngoài kết giới bao bọc tam giới, tràn đầy ‘sức mạnh’ vô cùng vô tận khó thể tưởng tượng__ Một ‘sức mạnh’ trong thoáng chốc có thể sáng tạo ra một thế giới hoàn mỹ... các cự đại linh thần có được sức mạnh này trong biển hỗn đục mới là thần thật sự, bọn họ mặc ý sáng tạo và hủy diệt các loại thế giới, bọn họ có sự tồn tại vĩnh hằng... mà ‘hắn’ hứa, sẽ cho ta sức mạnh có thể sáng thế, để ta trở thành thần chân chính thoát khỏi bọt khí yếu nhược này!” Thiên đế thống khổ nói, “Nhưng mà... ta không ngờ được cả thiên giới lại bị... biến thành địa ngục... mà ta lại trốn ở chỗ này... ta đã vô pháp chống lại ‘khe nứt’ đó rồi...”

“Khe nứt đó ở đâu?”

“Ở... hoa viên lơ lửng tại tầng cao nhất đế cung...” Thiên đế đưa mắt nhìn lên trên, “Ngươi đi tìm hắn đi... có lẽ hắn thao túng ta lâu như thế, chính là để đợi ngươi tới đây... Nhưng ta nhắc nhở ngươi, không ai có thể chống lại mị lực của hắn.”

Thế là Lãnh Tịnh bỏ lại thiên đế đã gần như tan vỡ, đi về đại môn. Thiên đế đột nhiên gọi hắn lại: “‘Hắn’ có tên... hắn tên... ‘Khúc Nguyệt’...”

______

Cái gọi là khe nứt, không phải là một đường nứt, mà là một người cụ thể hóa, người này tên Khúc Nguyệt. Nghe nói hắn có mỹ mạo và mị lực khiến thiên đế cũng phải điên cuồng, và cả mưu kế tỉ mỉ tạo ra tai nạn dị biến.

Người này là nguồn gốc chân chính mang tới tất cả biến dị, là người cuối cùng Lãnh Tịnh phải đối diện.

Từ sự miêu tả của thiên đế, ít nhất có thể phán đoán, Khúc Nguyệt là thứ tới từ dị không gian, tất cả những thứ hắn miêu tả và thổi phồng với thiên đế, có lẽ chính là cảnh tượng của dị không gian.

Thế giới thật sự là một bọt khí nhỏ bé sao? Lãnh Tịnh ngẩng đầu nhìn màn mây màu chì đậm, bên ngoài thiên giới thật sự là không gian hỗn đục vô cùng vô tận, bao bọc vô số thế giới sao? Vậy bao lấy không gian hỗn đục lại là cái gì? Là không gian hỗn đục càng lớn hơn nữa sao?

Vấn đề nguồn gốc thế giới, thật sự là một chuyện càng nghĩ càng loạn. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, cuối cùng mình đối diện lại là sinh linh tới từ dị thế giới ẩn hiện. Một quái vật vượt qua tất cả nhận thức của tam giới__ Khúc Nguyệt.

Toàn bộ tầng cao nhất của thiên đế cung là hoa viên nằm lộ bên ngoài. Hoa viên này nở rộ toàn là đóa hoa màu lam, lá cây rậm rạp. Lãnh Tịnh không phí bao nhiêu sức đã vào trong hoa viên, quả nhiên trong biển hoa màu lam phát hiện một người đang ngủ trên giường hoa.

Người này cũng mặc bào tử màu lam, cánh tay thon gầy tuyết trắng gác bên ngoài, bảo trì tư thế ngủ thoải mái. Nhìn nghiêng từ xa xa, thân hình người này giống một thiếu niên.

Đây chính là Khúc Nguyệt trong miệng thiên đế sao?

Lãnh Tịnh nhẹ nhàng lại gần. Thiếu niên đó liền quay đầu qua, cười cười với Lãnh Tịnh.

Nói thế nào đây? Khúc Nguyệt này đích thật có mị lực đáng sợ. Vì trong mắt Lãnh Tịnh, tướng mạo của hắn và Lãnh Thanh Thanh giống y hệt nhau, quả thật chính là phiên bản của Lãnh Thanh Thanh.

Nếu nói tướng mạo của Lãnh Thanh Thanh có thể mê đảo thiên đế đã duyệt qua vô số mỹ nhân, vậy thì thật không thông. Huống hồ dùng loại hình dung thiên đế đã dùng ‘so với tiên nữ đẹp nhất còn đẹp hơn ngàn lần’ để hình dung Khúc Nguyệt, nói rõ tướng mạo của Khúc Nguyệt vượt xa Lãnh Thanh Thanh.

Nhưng Khúc Nguyệt trước mắt, lại giống y như Lãnh Thanh Thanh, tựa như từ một khuôn đúc ra.

Vậy nói rõ điều gì? Nói rõ Khúc Nguyệt trước mắt, thật ra là dùng chướng nhãn pháp, hắn sẽ thay đổi dung mạo tùy theo những gì từng người nghĩ tới trong lòng. Vậy cũng khó trách hắn lại có mị lực lớn như thế.

Vì hắn sẽ biến thành người mà ngươi thích nhất.

“Tiểu Tịnh, ngươi tới rồi.” Khúc Nguyệt cười hi hi nói với hắn một câu, ngay cả giọng nói và ngữ khí đều giống hệt Lãnh Thanh Thanh.

Lãnh Tịnh có chút mê hoặc, cho dù là hắn, cũng không thể nhìn rõ được Khúc Nguyệt này rốt cuộc bộ dáng thế nào. Trong mắt hắn chỉ thấy một Lãnh Thanh Thanh.

“Sao ngươi biết tên của ta?” Lãnh Tịnh cảnh giác hỏi.

“Ta cái gì cũng biết.” Khúc Nguyệt cười cười, dùng hai tay gối đầu, “Ngươi được mang ra khỏi cấm địa thiên giới, bị con bạch xà đó phát hiện rồi dưỡng lớn, nhất cử nhất động của ngươi ở phàm giới ta đều biết.”

“Vậy mục đích ngươi tới thiên giới là gì? Tại sao phải chế tạo ra tai nạn lớn như vậy?”

Khúc Nguyệt nghiêng đầu nghĩ nghĩ, bộ dáng đó có vài phần đáng yêu, sau đó thốt ra lời nói kinh người: “Ta đưa ra một so sánh, cha ngươi thích làm mì trứng gà cho ngươi ăn, nhưng mì trứng gà phải làm thế nào chứ? Đầu tiên phải trộn mì, sau đó bắt nồi, đun sôi, đánh trứng gà vào trong, rồi lại cho gia vị, ngươi xem, đợi khi bưng tới trước mặt ngươi, một chén mì đơn giản đã trải qua mấy khâu tuần tự. Nhưng các ngươi sẽ cảm thấy phiền sao? Đương nhiên sẽ không phiền, chỉ cần có thể làm ra mỹ thực thỏa mãn ham muốn ăn của mình, con người sẽ không sợ phiền toái. Đạo lý đồng dạng, ta cũng sẽ không để ý lãng phí một chút ít thời gian, chỉ cần có thể đạt tới mục đích cuối cùng là được.”

“Mục đích cuối cùng của ngươi là?”

“Đương nhiên là giống như các ngươi, là vì mỹ thực a.” Khúc Nguyệt lý lẽ đương nhiên nói, còn ngáp một cái, “Ngươi xem, ta đem sức mạnh hỗn đục dẫn vào thế giới này, đây chính là ‘gia vị’ của ta, những sinh linh đó trải qua ‘điều phối’ của ‘gia vị’, sẽ trở nên càng lúc càng ngon miệng, nhưng đây vẫn chưa phải là mỹ thực cực phẩm nhất, đợi khi bọn chúng tự cắn nuốt lẫn nhau, khi kẻ mạnh nhất còn lưu lại, đó mới là lúc thích hợp nhất cho ta hưởng dụng mỹ thực.”

Cũng giống như nguyên lý ma giáo trong võ lâm phàm giới bồi dưỡng chung trùng. Xem ra Khúc Nguyệt này tốn một phen tâm tư tạo nên kịch biến thiên giới, chỉ là vì thỏa mãn khẩu dục (dục miệng: ăn) nguyên thủy nhất.

Sinh vật ngoại lai thọ mạng vĩnh cữu thật sự là cực kỳ nhàn nhã a.

Lãnh Tịnh đột nhiên có xung động muốn bóp chết Khúc Nguyệt này.

“Vậy ngươi chú ý tới ta lại là mục đích gì nữa?” Hắn trầm khí hỏi.

Khúc Nguyệt mang dung mạo Lãnh Thanh Thanh kéo y phục ra, lộ ra cánh tay và đôi chân trắng tuyết, còn làm ra động tác mê người nói: “Lãnh Tịnh, ngươi là sự kinh hỉ trong chuyến hành trình này của ta, lẽ nào ngươi không biết ta đã dụng tâm lương khổ với ngươi sao? Đặc biệt để cho những quái vật đó từng con rơi xuống phàm giới, an bài để ngươi gặp gỡ chúng, khiến ngươi từng bước mạnh dần, chính là vì chuyện hiện tại chúng ta sắp làm a!” Hắn vừa nói, vừa chậm rãi thoát y phục ra, gần như xích lõa, rồi tách hai chân ra, càng thêm dẫn dụ.

“Mau tới đây, lẽ nào ngươi không muốn ôm khối thân thể này sao?” Khúc Nguyệt dùng đầu lưỡi liếm liếm môi mình, “Ta sẽ cho ngươi hưởng thụ tốt nhất.”

Rất khó tin tưởng ‘Lãnh Thanh Thanh’ ở trước mặt mình làm ra động tác và biểu tình yêu mị như thế, Lãnh Tịnh hơi động dung.

Mà hương thơm của biển hoa màu lam xung quanh cũng bao hàm dược hiệu thúc đẩy dục vọng, khiến trái tim Lãnh Tịnh bắt đầu trở nên xao động, hắn cảm thấy mặt mình nóng lên, tim phát hoảng, trong lòng có thứ gì đó đang gõ gõ.

“Ngươi muốn cùng ta sinh hài tử sao?” Một câu nói của Lãnh Tịnh phá thủng tâm tư hắn.

“Ngươi thật không thẹn là người ta nhìn trúng.” Khúc Nguyệt duy trì tư thái và thần tình dâm đãng đó, lia miệng cười nói: “Sinh hài tử cùng ta không tốt sao? Đối với ta mà nói, thế giới này của các ngươi thật sự là yếu ớt như gốm sứ, ta có thể cho ngươi sức mạnh thống trị thiên giới và nhân giới này. Lãnh Tịnh, ta sẽ giúp ngươi thành thần vương... hoặc là, nếu ngươi muốn đến biển hỗn đục, ta cũng có thể giúp ngươi trở thành bá vương nơi đó... tới đây đi ~ ta cần ngươi ~~ mau lên ~~”

Thuật mị hoặc của Khúc Nguyệt hầu như không thể chống lại, cho dù Lãnh Tịnh bảo trì biểu tình nghiêm túc, nhưng đã đỏ bừng mặt, hắn ho khan một tiếng nói: “Phàm giới chúng ta có câu ăn no nghĩ chuyện dâm dục, ta thấy ngươi vẫn là ăn no trước rồi nói sau đi! Ta nghĩ vì bữa cơm lớn đó của ngươi, nhất định ngươi đã mấy chục năm chưa ăn rồi đi?”

Khúc Nguyệt nuốt nước miếng nói: “Ngươi thật sự hiểu ta, được thôi, đợi ta ăn no rồi sẽ tới cùng người hành sự, dù sao những thức ăn đó cũng sắp tới lúc nuốt chửng lẫn nhau rồi. Lãnh Tịnh, ngươi đừng vọng tưởng giở trò gì, đừng quên thiên giới này đều đang nằm dưới mí mắt ta, nếu ngươi bận tâm đến con bạch xà đó, thì thành thực chờ đợi ở đây.”

Hắn nói xong câu này, những nhánh hoa hồng màu lam từ bốn phương tám hương ào tới, cột chặt cổ tay Lãnh Tịnh, rồi kéo hắn vào sâu trong biển hoa.

Chương 43

Tứ Xuyên Đường Môn nổi danh giang hồ với sở trường dụng độc. Mà ở trong Đường Môn khi nói tới sử độc, thiên hạ không ai có thể vượt qua Đường Thất công tử.

Đường Thất công tử vốn là con riêng của chưởng môn Đường Môn, trời sinh không tốt, đi đường bất lợi, vốn là một nhân vật lặng lẽ không tên. Nhưng là “Minh Châu Môn biến” đã khiến Đường Thất một đêm thành danh, kỳ độc hắn chế tạo khiến Minh Châu Môn to lớn một đêm bị diệt, từ đó, hắn với vô số kỳ độc quái dị khiến giang hồ chấn động.

Không cần hoài nghi, đây quả thật là chuyện sửu tiểu xà. Vì Đường Thất này có chút liên quan với Lãnh Tịnh.

Vì thù gia của Lãnh Tịnh rất nhiều, những thù gia này muốn nghĩ mọi biện pháp giam lỏng thê tử của Đường Thất, để lấy đó uy hiếp yêu cầu Đường Thất sử dụng độc độc chết Lãnh Tịnh.

Đường Thất tận tâm nghiên cứu ba năm, cuối cùng chế thành kiệt tác cao nhất bình sinh__ Kịch độc bị kẻ âm mưu đặt lên là “Diệt Tịnh Linh”. Mà hắn vì chế độc cũng gặp phải độc dược phản phệ, hai mắt mất đi ánh sáng. Kẻ âm mưu vì ngừa hắn tiết lộ bí mật, thậm chí độc câm hắn.

Mà sau khi hắn trả giá những điều trên, đạt được chỉ là di thể băng lạnh của thê tử.

Thật ra Lãnh Tịnh từng có giao tình với hắn sớm đã nhắc nhở hắn, đừng đặt chân vào giang hồ này, nhưng lúc đầu vì nhất thời ham cường hiếu thắng, dẫn tới nhân quả này. Đường Thất bắt đầu thống hận cả giang hồ này, hắn phát thệ phải cho thế giới vô tình này một sự báo thù nghiêm lệ nhất.

Cuối cùng chuyện trở nên không thể thu thập, đây cũng là “Oán độc hạo kiếp” được ghi lại trên võ lâm sử, do Đường Thất công tử sá mạng tung ra kịch độc có tính truyền nghiễm cực mạnh, ngắn ngủi một tháng đã độc chết hơn ngàn người. Cuối cùng vẫn là Lãnh Tịnh hạ lệnh phong trụ nơi bị nhiễm, áp dụng phương pháp dùng long hỏa cao độ hỏa thiêu di thể, mới miễn cưỡng ngăn cản được độc này.

Tất cả dư độc, đều bị Lãnh Tịnh dùng dị năng phong trên một phiến vảy, mà phiến vảy này lập tức biến thành đen kịt như mực. Sau đó Lãnh Tịnh suy nghĩ rất nhiều biện pháp muốn trừ đi độc tố, đều không thành công. Mà phiến vảy này đã được hắn cẩn thận cất giấu.

Đây đã là chuyện xảy ra từ ba năm trước.

Hiện tại, Lãnh Tịnh bị nhánh hoa hồng lam quấn chặt, không thể cử động, xung quanh đều là hương thơm ngọt nị vô cùng, khiến tinh thần hắn tê dại. Hắn hít sâu một hơi, đầu cũng bắt đầu trở nên hỗn loạn không rõ, có cảm giác dần muốn ngủ.

Hắn bắt đầu chỉnh lý tư duy, chỉnh lý lại kế hoạch của mình một lượt.

Trước khi hắn tới thiên giới, hắn đã làm một động tác nho nhỏ, chính là bao bọc miếng vảy rồng đen kịt đó vào trong một khối thịt nai, sớm đã nhét vào trong miệng một quái vật, muốn xem thử kịch độc này đối với quái vật có truyền nhiễm hay không, hơn nữa hắn sớm đã phát hiện quy luật quái vật cắn nuốt lẫn nhau, nếu vận khí tốt nói không chừng có thể giải quyết một đống quái vật. Nếu mục đích của Khúc Nguyệt là ăn quái vật cuối cùng, vậy thì kịch độc này trải qua chuỗi cắn nuốt trùng trùng, chắc cũng có thể đi vào trong bụng Khúc Nguyệt.

Nếu phương thức này không được, vậy thì liền cắn chết hắn!

Sửu tiểu xà bắt đầu mài răng. Hắn rất ít khi hung tàn, nhưng hiện tại hắn phải chuẩn bị liều mạng với người ta.

______

Khi Lãnh Tịnh từ hoa viên tầng đỉnh trở lại, thiên đế đang uống rượu để làm tê liệt bản thân mục trừng khẩu ngốc nhìn hắn. Lãnh Tịnh y sam rách rưới, y phục toàn thân đều bị nhánh hoa xé nát.

Lãnh Tịnh hỏi xin thiên đế một kiện y phục, sau đó đơn giản nói lại mục đích của Khúc Nguyệt một lần.

“Nói như vậy, Khúc Nguyệt vừa mới từ kết giới đi ra, là vì đi ăn...?!” Sắc mặt thiên đế trắng bệch, cảm thấy bản thân đang mơ ác mộng.

“Chắc là vậy, ngươi cũng nghĩ biện pháp đi, làm sao ngăn cản quái vật đó tiếp tục làm hại.” Lãnh Thanh Thanh nói.

“Có lẽ hắn ăn no rồi sẽ trở về.” Thiên đế chán nản nói.

“Sẽ không, ta thấy nó muốn đem chỗ này làm ổ an thân rồi.” Lãnh Tịnh kéo ghế ngồi xuống, những tiên tử khác thấy tình thế này, đều biết điều lui ra khỏi đại điện.

“Ta không biết nên làm sao... Không ngờ thiên giới lại mất trên tay ta...” Thiên đế hoàn toàn mất đi lòng tin.

“Nếu có thể tìm được chân thân của Khúc Nguyệt, nói không chừng có thể giết chết nó, ngươi không thể cung cấp một chút đầu mối hữu dụng sao?”

“Để ta nghĩ xem.” Thiên đế bắt đầu đi tới đi lui, đột nhiên nói: “Ngươi biết khe nứt thông tới hỗn đục nằm ở đâu không?”

“Lẽ nào là @#@%# trên người hắn?” Lãnh Tịnh nói ra một từ không hay ho.

“Suy nghĩ của ngươi thật dơ bẩn....” Sắc mặt thiên đế biến đổi, đột nhiên cảm thấy bản thân và gia hỏa này ở riêng có lẽ rất nguy hiểm. Hắn dùng tay so so một chút trên người mình rồi nói: “Trên thực tế, khe nứt đó nằm ở bụng của hắn, đại khái là ở vị trí này. Là một khe nứt hẹp dài.”

Thế là Lãnh Tịnh nói: “Cho nên, có lẽ bộ dáng của hắn trước mắt chúng ta hiện tại đều là chướng nhãn pháp, thật ra chân thân của hắn trốn trong khe nứt của cái xác đó.”

“Ta nghĩ vậy. Nếu hắn muốn ra ngoài tìm thức ăn, vậy thì khi hắn ăn, có lẽ chúng ta có thể thấy được chân thân của hắn, tiểu bạch long, đây cũng là một cơ hội. Ta có thể cho ngươi mượn thần tiễn của thiên giới!” Thiên đế cuối cùng hơi hưng phấn lại.

“Ngươi đi cùng ta.’ Lãnh Tịnh lại nắm cổ áo hắn, tha ra ngoài.

___

Khi bạch long mang thiên đế bay khỏi biển lửa, phát hiện cảnh tượng bên ngoài lại thêm một lần chấn động. Những quái vật đó đã cắn nuốt lẫn nhau tới cuối cùng, chỉ còn lại xương khô thành núi, mà quái vật dị biến cuối cùng còn tồn tại cũng đã thi thể không toàn, thống khổ lăn lộn trong biển mây. Thiên đế che mắt, bắt đầu nức nở, con quái vật còn sót lại đó, chính là vị văn quan vĩnh viễn điềm tĩnh ưu nhã bên cạnh hắn, là người duy nhất bầu bạn bên hắn trăm ngàn năm nay, là người từng cùng hắn phát thệ không xa không cách.

“Để hắn chết đi!” Thiên đế thống khổ vạn phần.

“Không, hắn là mồi câu cuối cùng.” Ngữ khí Lãnh Tịnh bình tĩnh mà tàn khốc.

Thiêu đế gào khóc, rất lâu, cuối cùng lau khô lệ, lấy thần tiễn trên lưng xuống, nhắm vào Khúc Nguyệt giữa không trung.

Bọn họ cách nhau tới ngàn trượng.

Thiên đệ là thần xạ thủ tốt nhất thiên giới, hắn nghiến chặt răng, nhưng tay vẫn hơi run rẩy. Tiễn trong tay tên là Truy Nhật, là thượng cổ thần khí từng giết chết Thất Hải ác thú.

Khúc Nguyệt trôi nổi giữa không trung, quanh thân tản ra ánh sáng màu lam, mà toàn thân hắn xích lõa, từ trong khe nứt ở phần bụng hắn chảy xuống một thứ niêm vật bết dính bán trong suốt, bắt đầu chậm rãi bao phủ quái vật dị biến đó, quái vật bị niêm vật bao trùm bắt đầu chậm rãi thối rữa. Tình cảnh này thật sự khiến người buồn nôn.

Lãnh Tịnh vốn trốn sau vách núi, nhưng lúc này Khúc Nguyệt lại đột nhiên quay đầu nhìn sang phía họ, dùng giọng nói căm hận thốt lên: “Ngươi quả nhiên không thành thật, Lãnh Tịnh! Ta ghét kẻ nào gián đoạn ta hưởng dụng! Ngươi đi chết đi!”

Cùng với tiếng gầm tức giận của Khúc Nguyệt, nhân thân của hắn bắt đầu bành trướng, đặc biệt là chỗ bụng. Thiên đế kinh hô: “Hắn muốn giải phóng sức lực của hỗn đục!”

Hắn còn chưa kịp nói xong chữ cuối cùng, đã cảm thấy một trận hư không, thân thể nhanh chóng rơi xuống, thì ra bạch long đã vứt hắn xuống, lao thẳng về phía Khúc Nguyệt.

Đây là đọ pháp lực hay là vật lộn, thiên đế cũng phân không rõ, hắn tóm chặt vách núi mới tránh được khỏi rơi xuống vực, trận đấu đáng sợ ở xa có thể nhìn được rõ ràng.

Bạch long mang theo tử lôi vạn dặm đánh tới dịch dính của khe nứt, nhất thời cả thiên giới đều bị điện quang bao trùm, thiên phong vạn trượng bắt đầu ầm ầm sụp đổ, biển mây cuồn cuộn sục sôi, mặt đất hỗn loạn vô cùng. Mà quái vật dị biến bị niêm vật bao trùm chỉ còn lại phân nữa cũng bắt đầu phản kháng, cắn xé lăn lộn, cảnh tượng chỉ có thể dùng thảm thiệt để hình dung.

Nhưng mà niêm vật cuồn cuộn không dứt trào ra như thủy triều ào tới, khi bạch long phát uy đồng thời mở rộng, bao trùm lấy bạch long.

Vậy là xong rồi!!!

Thiên đế ôm đỉnh Nam Thiên lảo đảo muốn ngã, nhìn một tia hy vọng cuối cùng của thiên giới bị hủy diệt.

_____

Thiên đế đập mạnh đầu vào vách đá, hắn biết ngày tàn tới rồi.

Khi mặt hắn đầy máu, hắn ngẩng đầu lên, nhìn thế giới sắp bị hủy diệt.

Thời cơ chuyển biến tựa hồ vừa giáng xuống vào lúc này. Hắn lau đi máu tươi làm tầm nhìn mơ hồ, nhìn thấy niêm vật đó tựa hồ ngừng nhúc nhích một thoáng. Niêm vật vừa rồi còn giống như nước sôi ùng ục không ngừng lúc này lại tử khí trầm trầm trở nên tê liệt, nhưng một dòng tử thủy.

Đây chính là độc dược đó phát huy tác dụng. Nhưng dược hiệu đối với niêm vật mà nói, nhỏ bé không đáng kể, nhiều lắm cũng chỉ khiến quái vật bị tê liệt tạm thời.

Một chút thời gian đó, đối với Lãnh Tịnh mà nói đã đủ rồi. Bạch long bị bọc trong niêm vật không hề bị tiêu hóa, mà vươn một móng vuốt sắc đâm thẳng vào trong khe nứt trên lớp da bụng của Khúc Nguyệt.

Hắn có thể mất đi một vuốt rồng cũng không chừng! Thiên đế tựa hồ sắp cắn nát răng.

Lúc này, thiên phong cuối cùng sụp đổ, một khối sơn thạch cực đại đập trúng thiên đế, hắn hôn mê rồi rơi xuống.

_____

Mà bên này, Lãnh Tịnh vẫn nhân lúc niêm vật hôn mê tạm thời mà nỗ lực.

Dưới lớp bọc của niêm vật, mùi tanh cường liệt kích mũi, toàn thân đều bết dính hết cỡ, động tác chậm chạp, thậm chí có cảm giác đau ngứa nhoi nhói. Lãnh Tịnh xem như bản thân bị rớt vào hầm phân, chuyên tâm chuyên chí dùng vuốt đào khoét trong khe nứt.

Khi niêm vật bắt đầu nhúc nhích trở lại, Lãnh Tịnh móc ra được một manh mối sự kiện từ trong khe nứt.

Thứ nhúc nhích màu thịt đó, có vẻ như là nội tạng gan mật gì đó của niêm vật. Lãnh Tịnh nắm thứ đó, đột nhiên bắt đầu hối hả nhảy lên, rất nhanh đã thoát khỏi thể vật chất bết dính. Niêm vật như màn trời dâng lên, muốn lần nữa nuốt chửng Lãnh Tịnh, hai người triển khai truy đuổi.

Lãnh Tịnh tóm chặt một đầu của nội tạng, bay nhanh không cần mạng. Trong thời gian ngắn ngủi, đã bay được chín vạn dặm, quay đầu lại nhìn, nội tạng nhiều vô số kể của niêm vật thế nhưng đều bị hắn níu ra, kéo căng chặt, giống như sợi thừng kéo co.

Niêm vật đang cùng hắn kéo co để tranh đoạt nội tạng.

Vì một phen đọ kình lực của họ, cả không gian thiên giới đều bị sụp dổ, đã phân không rõ ranh giới thượng hạ, những nơi thấy được đều là di cốt và cuộn vân hoang tàn hỗn độn.

Trong khe hở của nhân thân Khúc Nguyệt đã không còn chảy ra niêm vật, nói rõ chân thân của niêm vật đã hoàn toàn rơi ra, niêm vật đó có thể trải bằng cả thiên giới này. Chỉ là nội tạng của niêm vật đều là vật thật dạng thịt, có một nửa bị Lãnh Tịnh kéo ra, lộ ra ngoài chất bết dính.

Trả cho ta!!! Khúc Nguyệt hung ác gầm lên.

Bạch long lộ răng nhọn, cười xấu xa. Bắt đầu từ đỉnh nhọn của vuốt rồng, hỏa diệm điện kích ngưng tụ thành hình xoắn ốc, thuận theo nội tạng bắt đầu lan tràn truyền dẫn.

Nếu Lãnh Thanh Thanh thấy được cảnh tượng tiếp theo, nhất định sẽ cùng Bạch Điêu hét lớn hô nhỏ hoan hô: “Hỏa diệm thật tráng lệ!”

Vì cả thiên giới đều bị thiêu bùng lên dưới điện hỏa đan xen. Niêm vật bị thiêu đốt từ nội tạng bắt đầu mất đi sự bảo hộ của chất dính, toàn thân dẫn điện dẫn nhiệt, giãy dụa lăn lộn.

Đại hỏa duy trì thời gian rất lâu đủ ba ngày ba đêm. Lãnh Tịnh cũng mệt mỏi ngã ngửa trong biển mây, cười hắc hắc điên cuồng.

Cuối cùng thiên giới huyên náo trầm tịch trở lại, chỉ còn tiếng cười điên cuồng của Lãnh Tịnh.

Mây đen tan đi, một tia sáng chiếu vào thiên giới hoang tàn trống rỗng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">