Vạn Tượng thiên –76
Tiết gọi hồn bắt nguồn từ một ngàn năm trước, khi Tuyết Long đế vẫn còn là hoàng tử ấu niên.
Lúc đó, nhân loại của đại tuyết cốc và Tuyết Long tộc sinh sống an nhiên vô sự, nhân loại bên trong chưa từng bước ra ngoài, mà Tuyết Long đế đối với phàm nhân cũng không hứng thú, song phương sống cuộc sống nước sông không phạm nước giếng.
Nhưng Tuyết Long đế tuổi ấu khi đó không thỏa mãn cuộc sống an dật trong nước, là một vương giả trời sinh, hắn đối với việc khai cương khuếch thổ rất hứng thú, thế là đi tới thăm dò đại tuyết cốc cực bắc mà Tuyết Long quốc luôn không can thiệp tới.
Lúc đó, biên cảnh vẫn có tộc dân biên cương của Tuyết Long tộc, khi Tuyết Long đế tới những thôn xóm hẻo lánh này, nhận được sự đón chào nhiệt tình.
Nhưng mà, Tuyết Long đế an thân tại thôn cảnh biên giới chưa được mấy ngày, quái sự liền xuất hiện.
Khởi nguyên của quái sự là một con thỏ chạy quá nhanh mà đụng vào cây trong sơn trang chết, khi đó Tuyết Long đế đang buộc ngựa cạnh gốc cây này, vì thế cảm thấy đặc biệt thú vị, thế nhưng có con thỏ ngu như vậy.
Nhưng là, ngày thứ hai, ngày thứ ba, Tuyết Long đế liên tục hai lần nhìn thấy ba con thỏ dùng cùng một phương thức tông chết tại đó, hắn bắt đầu cảm thấy chuyện không tầm thường.
Như thế, đợi khi hắn tỉnh ngộ lại, hắn đột nhiên ý thức được, bản thân mình cũng cùng một nơi không biết đã buộc ngựa bao nhiêu lần, mà hắn cũng phát giác, con thỏ tông chết đó không phải nhiều con, mà chỉ cùng một con.
Chính là nói, thời gian trong thôn này không ngừng tuần hoàn.
Ý thức được điểm này, Tuyết Long đế mới vội vàng rút thân ra, nhưng đã sức cùng lực tận. Khi hắn cuối cùng đi ra khỏi thôn xóm cổ quái đó, nội đan của hắn đã bị tan hơn nửa, sau đó là phụ hoàng hắn dùng tâm huyết nửa đời mới phục hồi được nội đan của hắn.
Từ đó về sau, lấy tháng xuất hiện tiếng kêu thảm từ đại tuyết cốc làm tín hiệu, Tuyết Long đế hạ lệnh không được phép tiếp cận đại tuyết cốc, sau đó dần dần biến thành một ngày lễ không may.
Mà khiến người sợ hãi là, khu vực thời gian tuần hoàn lấy đại tuyết cốc làm khởi điểm, không ngừng kéo dài ra ngoài, ngàn năm gần đây đã kém dài ngàn dặm.
Hiện tại, phong tuyết vẫn như ngàn năm trước, cứ đúng kỳ mà tới, Tuyết Long đế chăm chú nhìn quốc thổ dưới chân, hắn có khi hồi tưởng lại, Tuyết Long quốc trước mắt mình, thật sự là Tuyết Long quốc chân thật sao? Hay là một mắc xích nào đó trong vòng thời gian tuần hoàn vô hạn? Hắn đã thật sự chạy thoát khỏi lời nguyền của đại tuyết cốc sao?
Có lẽ, ‘vị đại nhân đó’ sẽ cho hắn được một đáp án. Tuyết Long đế cắn mạnh dưa leo, ánh mắt lo lắng chăm chú nhìn hướng tuyết đô ngàn năm.
………………
Đám người Lãnh Tịnh cuối cùng trở lại thế giới đường ống ngầm phức tạp chằng chéo, mà Lãnh Thanh Thanh trải qua một trận chạy vội, thế nhưng quên luôn đường lúc tới, đối với họ mà nói, đường ống ngầm rõ ràng đã trở thành một mê cung.
Lãnh Thanh Thanh nhớ tiểu xà nổi lên trong bồn cầu khách sạn từng nói với mình, đường ống ngầm thông với biển, thế là cho rằng chỉ cần thuận theo đường nước đi nhất định có thể tới được lối ra.
Đây là một lối đi kéo dài, Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh không biết đi bao lâu, nhưng trước mắt vẫn là đường ống và nước bẩn kéo dài vô hạn.
Lãnh Thanh Thanh đi mệt rồi, Lãnh Tịnh liền cõng y tiếp tục đi, cho tới khi bụng Lãnh Thanh Thanh bắt đầu kêu ọt ọt.
“Ta muốn ăn mì… Tiểu Tịnh… ta muốn ra ngoài…” Lãnh Thanh Thanh gục trên vai Lãnh Tịnh vô lực nói.
“Thiếu đông gia, người ta đều nói thịt xà rất mỹ vị…” Bạch Điêu nuốt nước miếng, “Hơn nữa thịt bạch điêu rất chua, khó ăn lắm.”
“… Tiểu Tịnh, các ngươi muốn ăn ta sao… 555555… được rồi, cha trước khi chết cho ngươi biết, thật ra cha có một ngôi nhà tại núi màn thầu, chỗ đó còn có một huynh đệ kết bái của cha, sau khi cha chết, ngươi đem di cốt của cha mang đi, thuận tiện đuổi gia hỏa đó đi, nhất định phải thu hồi tài sản của Lãnh gia chúng ta về a! Nếu không ta chết cũng sẽ không nhắm mắt…” Lãnh Thanh Thanh hư thoát nói.
Lúc này, trong dòng nước bẩn nổi ra bọt nước, ba con lập tức quay đầu, chỉ thấy một nữ nhân ngư trên thân không một tấc lụa quẫy đuôi trong nước bẩn, sau đó chìm vào nước không thấy nữa.
“Nhân ngư của đường nước ngầm… có thể ăn không?” Bạch Điêu mắt sáng rực nhìn Lãnh Tịnh. Nó cũng rất đói a.
“Đương nhiên không thể.” Lãnh Tịnh nói.
“Đói chết rồi…” Bạch Điêu gục dưới đất, ủ rũ ôm gót chân Lãnh Tịnh.
Trong đường nước ngầm tịch lặng, đột nhiên vang lên tiếng chèo thuyền rẽ nước.
Lần này xuất hiện từ hướng lúc họ tới, là một con thuyền nhỏ trôi nổi trên mặt nước. Phía trên có ba người, một người là một nam tử mỹ mạo đầu tóc trắng, một người là nam tử bạch y tướng mạo tuyệt luân, còn một người là nam tử tà mị thân mặc hoa phục. Nhưng lại khiến Lãnh Thanh Thanh và Lãnh Tịnh cảm thấy thân thiết, vì bọn họ đều mặc trường bào tay áo rộng của thế giới bên ngoài, hiển nhiên không phải là người bản địa của thành phố công nghiệp.
“Quấy rầy các vị nhân huynh rồi, xin hỏi nơi này là lối ra sao?” Chiếc thuyền dừng lại bên cạnh họ, nam tử hoa phục trên thuyền chắp tay chào Lãnh Tịnh.
“Chúng tôi cũng là từ bên ngoài tới, đang tìm đường ra.” Lãnh Tịnh đáp.
“Dám hỏi các hạ tôn tánh đại danh?” Nam tử tà mị tiếp tục nói.
“Tại hạ Lãnh Tịnh.” Lãnh Tịnh hồi lễ.
“Thật khéo, Phong nhi nhà ta cũng họ Lãnh.” Nam tử tà mị cười nói: “Ách, tại hạ Hiên Viên Nguyệt, hai người này là nhạc phụ Lãnh Vô Trần của tại hạ và tiện nội Lãnh Nguyệt Thực.”
Lãnh Tịnh cũng chỉ Lãnh Thanh Thanh trên lưng giới thiệu: “Đây là gia phụ Lãnh Thanh Thanh.”
“Mọi người đều họ Lãnh, thì đi cùng nhau vậy, trên thuyền vẫn còn hai chỗ.” Lãnh Nguyệt Thực đề nghị, thế là tổ ba người bánh bao (Xem [Phong Nguyệt] của Lililicat, đám người Lãnh Nguyệt Thực là vai chính trong đó), và tổ ba yêu quái nhà quê ngồi lên chiếc thuyền. Tuy trước đó chưa từng gặp mặt, nhưng lại có cảm giác thân thiết không thể nói rõ, giống như bọn họ sinh ra đã là thân thích. Đại khái là do cùng họ Lãnh!
Hai gia tộc Lãnh thị ngồi với nhau, bắt đầu giải thích nguyên nhân tại sao lại đến đô thị công nghiệp cách tuyệt ngoại thế này cho nhau.
Thì ra Hiên Viên Nguyệt là vương gia của Hiên Viên vương triều, Lãnh Nguyệt Thực là ái nhân của hắn kiêm võ lâm nhất đẳng cao thủ, mà Lãnh Vô Trần lại là phụ thân của Lãnh Nguyệt Thực kiêm võ lâm tiền bối thần bí. Ba người họ ngày trước cũng bị cuốn vào chuyện có liên quan tới Vạn Tượng Lâu, ngẫu nhiên liền tới đại đô thị hiện đại xa lạ này, và thuận theo đường nước ngầm trôi nổi.
“Chúng tôi đã trôi nổi trong đường nước ngầm này ba ngày rồi.” Lãnh Nguyệt Thực lấy sườn heo chua ngọt ra ăn. Tuy là dưới đường nước ngầm u ám này, nhưng Lãnh Thanh Thanh vẫn nhịn không được nuốt nước miếng.
“Xem ra các ngươi rất đói hả? Chúng tôi có rất nhiều lương khô.” Lãnh Nguyệt Thực rất hào phóng đem hộp thức ăn sau lưng mình ra.
Lãnh Thanh Thanh lại nuốt nước miếng.
Lãnh Tịnh nói lời cảm tạ với hắn, nhận hộp thức ăn, đầu tiên lấy cho Lãnh Thanh Thanh một cái bánh bao lớn. Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu ôm bánh bao, kích động trào nước mắt. Lãnh Thanh Thanh dẫn đầu cắn một miếng, thế nhưng vào miệng là__ bánh bao chua ngọt!
Thì ra Lãnh Nguyệt Thực rất thích ăn thức ăn có vị chua ngọt, vì thế lương khô trong hộp thức ăn đa số đều bị làm thành vị chua ngọt.
Bánh bao chua ngọt cũng đành chịu vậy! Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu cực đói bắt đầu đánh chén.
………………..
Khi Lãnh Thanh Thanh đang ăn vui vẻ, Hiên Viên Nguyệt không kìm được cười tà một cái nói: “Dạng khả ái bạch si bổn vương cũng thích, Phong nhi, ngươi không để ý bổn vương nạp thiếp chứ?”
Mà tầng cao trên thuyền__ Lãnh Nguyệt Thực, Lãnh Tịnh, Lãnh Vô Trần lại không để ý tới họ, bắt đầu thảo luận chính sự.
Phát ngôn đầu tiên là Lãnh Vô Trần: “Lãnh Tịnh công tử, xem ra ngươi cũng không phải người bình thường đi? Ta nghĩ chúng ta đều bị cuốn vào âm mưu của Vạn Tượng Lâu, vì thế mới tụ hội lại. Về Vạn Tượng Lâu, không biết Lãnh Tịnh công tử biết được bao nhiêu?”
Lãnh Tịnh nói: “Theo như ta biết, Vạn Tượng Lâu là vào thời đại công nghiệp ngàn năm trước, do một thiếu niên tên Thanh Nguyệt sáng tạo. Thiếu niên này có được năng lượng đặc biệt tên là hỗn đục, vì thế có thể thao túng thần lực, làm rất nhiều chuyện kinh người, cuối cùng tạo ra tổ chức kỳ quái Vạn Tượng Lâu.”
Lãnh Vô Trần gật đầu nói: “Cơ bản ngươi nói đúng, nhưng tin tức ta có được qua vài đường khác thì tỉ mỉ hơn ngươi một chút. Nghe nói thiếu niên tên Thanh Nguyệt đó từ nhỏ đã được y quán thu dưỡng, nhưng mục đích y quán thu dưỡng hắn không hề đơn thuần, mà là vì một loại thí nghiệm. Y quán này cực kỳ giàu có, là một thế lực ngầm, quán chủ nhận lệnh của triều đình khi đó nghiên cứu thuật bất tử bất lão, thời gian đã gần trăm năm, quán chủ thế gia có thể nói bỏ ra tâm huyết gấp bội để nghiên cứu nó.
Dần dần, vì quá mức chấp nhất, nghiên cứu của bọn họ vượt quá giới hạn y học, thậm chí đạt tới cảnh giới mê ly điên cuồng, cuối cùng thậm chí dùng tới một loại vũ khí mạnh nhất lúc đó, vũ khí uy lực cực mạnh, tạo nên thảm cảnh một nửa đất đai thiên hạ bị hủy diệt, một tỷ người táng mạng, tạo nên tai nạn nhân gian. Nhưng đồng thời, năng lực cường đại cũng đánh vỡ phong ấn cấm kỵ của tầng không gian bên ngoài, triệu tới ‘sức mạnh hỗn đục’ cuồn cuộn không dứt.
Nhưng thân thể yếu đuối của phàm nhân không thể thừa nhận thần lực này, quán chủ vì vậy tuyển chọn tỉ mỉ, trong ngàn vạn anh hài chọn ra những anh hài trời sinh có thể thừa nhận lượng nhỏ thần lực, cũng chính là Thanh Nguyệt mà ngươi nói.
Thế là bọn họ tiến hành đủ loại thí nghiệm tiếp dẫn thần lực trên người Thanh Nguyệt, những thí nghiệm này vô cùng tàn nhẫn, Thanh Nguyệt nhiều lần chạy trốn, cuối cùng đều bị dẫn về. Vào năm hắn mười sáu tuổi, vì một lần ngoài ý muốn, quán chủ cuồng tính đại phát đem Thanh Nguyệt đẩy vào trong bình chứa sức mạnh hỗn đực, thế là, quái vật có tên Vạn Tượng ra đời.”
“Phụ thân, loại quái vật này có nguy hại gì?” Lãnh Nguyệt Thực hỏi.
Lãnh Vô Trần thở dài nói: “Vạn Tượng quái vật tên đúng như nghĩa, thiên biến vạn hóa, bao la vạn tượng, có thể trong thoáng chốc xa ngàn dặm quyết định sinh tử người khác, muốn gì làm nấy, giống như thần tạo thế. Thậm chí có thể…”
“Có thể làm gì?”
“Tùy ý thao túng thời gian. Vì thế tòa đại tuyết đô này mới ngàn năm vạn năm không hề thay đổi, đều là do sức mạnh của Vạn Tượng quái vật thao túng. Chỉ sợ hiện tại chúng ta đã nằm trong bụng Vạn Tượng quái vật rồi.” Lãnh Vô Trần lắc đầu nói.
Lãnh Tịnh nói: “Sức mạnh hỗn đục từ tầng ngoài chảy vào tam giới, tới đã lâu, lưu độc lại nặng, lẽ nào không có cách nào tiêu trừ tận gốc sao?”
“Cái này thì ngươi sai rồi, thế giới chúng ta sống vốn chính là từ trong hỗn đục sinh ra a!” Lãnh Vô Trần bất đắc dĩ nói.
“Vì sao nói thế?” Lãnh Tịnh không hiểu.
Lãnh Vô Trần nói: “Hàng tỉ năm, thế giới của chúng ta chẳng qua là một tiểu tiểu đảo trôi nổi trong biển hỗn đục bao la, trên đảo nổi có một vài thú loại hạ đẳng chưa khai hóa, theo thời gian, đảo nổi dần bắt đầu tan vỡ, lập tức sẽ giống như hàng tỉ hạt bụi trong biển hỗn đục, cuối cùng hóa thành hư vô. Sau đó, cự linh thần trong biển hỗn đục ngẫu nhiên nghỉ lại trên đảo nổi, đột nhiên nảy ra ý nghĩ kỳ lạ, đáp ứng thỉnh cầu của một thú loại cấp thấp, canh gác gia viên cho họ. Từ đó, vị cự linh thần tự do này thậm chí tâm huyết trào dâng, thu nhập đảo nổi gần đó, cuối cùng tạo thành hình thái ban đầu của tam giới.
Cự linh thần thậm chí dẫn linh lực của mình vào, cung cấp cho sinh vật trên đảo, khiến vạn vật sinh sôi, còn tạo ra kết giới kín kẽ, sáng tạo nhật nguyệt sao trời, ngăn cản biển hỗn đục làm xói mòn đảo nổi, dưới rất nhiều nỗ lực của vị thần sáng thế của chúng ta, mới có thế giới hiện tại.”
Lãnh Tịnh nghi vấn: “Nếu đã vậy, tại sao hiệt tại kết giới dần dần lỏng lẻo, vị cự linh thần đó lại không quan tâm đến chứ?”
Lãnh Vô Trần mới đáp: “Đây… đây thì phải hỏi vị cự linh thần rồi. Trên thực tế, cự linh thần là kẻ vạn năng nhất được biết tới trước mắt trong biển hỗn đục, mà sinh linh chúng ta đây đối với bọn họ mà nói chỉ bằng hạt bụi. Ngươi có thể tưởng tượng ngươi sẽ phụ trách ngôi nhà cát do ngươi tình cờ ngẫu hứng xây trên bãi cát không? Cho dù thế giới của chúng ta ngàn năm vạn năm, đối với những cự linh thần có thể coi là vĩnh hằng kia thì chỉ là những ngôi nhà cát khi chơi đùa mà thôi…”
Lãnh Nguyệt Thực nói: “Có lẽ vị cự linh thần sáng tạo thế giới đó lúc này đột nhiên mất hứng thú, nên không hỏi tới chuyện này nữa.”
“Không.” Lãnh Vô Trần muốn nói lại thôi.
“Sao vậy?” Bọn Lãnh Tịnh đều nhìn hắn hỏi.
“Cự linh thần đó không hề bỏ đi, hắn chỉ tìm chỗ ngủ thôi.” Lãnh Vô Trần sắc mặt càng lúc càng cổ quái, “Đừng hỏi tại sao ta có được tin tức này, tóm lại nghe nói khi mới sáng thế được một nửa, hảo hữu của cự linh thần đó mời hắn đến làm khách, cự linh thần vô cùng xem trọng chuyện này, thế là quyết định phải ngủ trước một phen, sau đó mới trang diện cẩn thận, cuối cùng đến chỗ hẹn. Vì thế hắn cho ‘ngôi nhà cát’ lâm thời sáng tạo nghỉ ngơi chút.”
Tất cả mọi người đều = =: “Cuộc hẹn đó rốt cuộc là vào lúc nào, hắn khi nào sẽ tỉnh?”
“Đại khái là một ngày nào đó năm trăm triệu năm sau. Tóm lại vị cự linh thần cứ thế để ‘ngôi nhà cát’ chưa đủ kiên cố vậy rồi ngủ. Hắn nghĩ dù sao cũng có một ngày ngôi nhà cát sẽ bị biển hỗn đục xói mòn, đến lúc đó tỉnh lại đổi chỗ khác cũng không muộn, vì hưởng thụ an định thoáng chốc, hắn thậm chí phong bế sức mạnh của mình, để tránh bị ‘ngôi nhà cát’ hủy hoại.” Lãnh Vô Trần nói.
Đột nhiên tất cả mọi người đều yên lặng. Mọi người đều nhìn Lãnh Tịnh.
Chỉ có Lãnh Tịnh vẫn nói: “Mấy lời này thật quá mức xa xôi, chuyện trước mắt vẫn là phải mau chóng tìm lối ra, ngăn cản Thanh Nguyệt tiếp tục hoành hành. Sau này chúng ta lại chậm rãi tìm cách tu bổ kết giới là được.”
Lãnh Vô Trần tiếp tục nói: “Ta dứt khoát nói cách tu bổ cho ngươi là được, tu bổ kết giới đang dần mỏng đi, cần dùng hỗn hợp của sức mạnh cự linh thần và cát bụi trong biển hỗn đục, khi Vạn Tượng quái vật bị tiêu trừ, sẽ xuất hiện lỗ trống ngắn ngủi, chỉ cần từ lỗ trống đó bay ra ngoài, thu thập đủ sao trời, thì có thể bắt tay tu bổ kết giới. Nhưng một khi tới biển hỗn đục, nơi đó ngay cả thời gian cũng bị hỗn loạn, khi trở về không thể chắc là lúc nào, một vạn năm? Trăm triệu năm? Trên đời đã trải qua bao nhiêu chuyện? Nói không chừng thân nhân bằng hữu sớm đã không còn nữa.”
Lãnh Thanh Thanh lập tức cắn nát sườn chua ngọt.
Y nhìn Lãnh Tịnh.
Câu nói của Lãnh Vô Trần vào tay y hết sức vô tình: “Nếu không tu bổ kết giới, thế giới sẽ dần biến dị, quái vật giống Vạn Tượng này sẽ liên tiếp xuất hiện, sẽ mất bao nhiêu năm đây? Mười năm, hay là hai mươi năm? Đến lúc khi kết giới bị biển hỗn đục xói mòn vô ảnh vô tung, chỉ cần thoáng chốc, vạn vật sinh linh yếu ớt sẽ tan thành tro bụi, chúng ta hiện tại cũng chẳng qua là đang hưởng thụ thời gian an dật ngắn ngủi mà thôi.”
Lãnh Tịnh trầm mặc, hắn lặng lẽ đứng trên đầu thuyền, bắt đầu suy nghĩ ý nghĩa sinh tồn của mình.
“Tiểu Tịnh…” Lãnh Thanh Thanh nước mắt rơi lộp độp, “Phải chia ly rồi sao?”
“Sẽ không đâu.” Lãnh Tịnh ngồi xuống, tất cả mọi người đều không nói gì.
Bữa tiệc vui vẻ cũng có ngày kết thúc, ái nhân thân thiết nhất cũng có ngày phải chia ly, vạn vật đều có lúc của nó, chỉ là ai cũng không ngờ được ngày này lại đến đột ngột như thế. Cho dù một lần nữa đem Lãnh Thanh Thanh băng phong, trải qua trăm triệu năm, ai có thể bảo chứng biển cả nương dâu biến hóa thế nào? Đó đã không phải là vấn đề năm ngàn năm ngắn ngủi có thể giải quyết nữa.
Vạn Tượng thiên – 77
Tại sao? Tại sao lại như thế? Lãnh Thanh Thanh vẫn luôn cho rằng mình sẽ cùng Lãnh Tịnh mãi mãi sống vui vẻ, không ngờ đến cuối cùng, vẫn không chống lại được vận mệnh chia tay, vì quá chấn kinh và bi thương, y chỉ dựa vào cách ăn không ngừng mới có thể tìm được chút cảm giác nương tựa, tới mức trong miệng toàn là đồ ăn.
“Lẽ nào, lẽ nào thiếu đông gia đi biển hỗn đục tu bổ kết giới, không thể mang chúng ta theo?” Bạch Điêu luyến tiếc không nỡ.
Lãnh Vô Trần lắc đầu: “Không thể, các ngươi không thể thừa nhận được áp lực của biển hỗn đục, chỉ sợ trong một thoáng ngắn ngủi, đã có thể hồn phi phách tán.”
“Đợi ta về, hay quên ta từ bây giờ? Hoặc chọn bị ta băng phong lần nữa?” Lãnh Tịnh ngay cả đầu cũng không quay lại, âm thanh quyết tuyệt.
“Ta muốn đợi ngươi về. Nhưng ta sẽ không ở trong băng đợi ngươi nữa. Tiểu Tịnh, cho ta một chút thời gian, ta sẽ không thể ở mãi sau lưng ngươi, cho ta một chút thời gian, đợi ngươi trở về, ta chính là người có thể chân chính bảo vệ ngươi.” Lãnh Thanh Thanh nói.
“Hiếm khi ngươi có chí khí như thế, được rồi, Thanh Thanh, ngươi nghe kỹ, đợi khi ta về, bất kể ngươi thành bộ dáng nào, ta cũng sẽ tìm được ngươi.” Lãnh Tịnh quay đầu, cuối cùng kéo Lãnh Thanh Thanh vào lòng.
Hiên Viên Nguyệt nhìn, cảm động thật sâu, cũng kéo Lãnh Nguyệt Thực vào lòng mình, kiên quyết nói: “Phong nhi, đợi ta về, bổn vương nhất định cho ngươi hạnh phúc!”
Lãnh Thanh Thanh hít hít mũi, đột nhiên nghĩ tới mình có lẽ trăm năm vạn năm cũng không thể gặp lại Lãnh Tịnh nữa, nước mắt liền trào ra như vỡ đê, khóc vô cùng thương tâm, hiện tại ngay cả người duy nhất yêu y nhất cũng phải chia tay với y, y ngã vào ngực Lãnh Tịnh, lớn tiếng khóc, phát tiết bi thương mà từ khi sinh ra tới nay chưa từng được giải phóng.
“Nhi tử của ta!!” Lãnh Thanh Thanh siết chặt y phục trước ngực Lãnh Tịnh, từng ly từng tý những chuyện về Lãnh Tịnh hiện lại trong lòng: Khi Lãnh Tịnh vẫn còn là một quả trứng, khi Lãnh Tịnh vẫn còn là ấu ấu long không biết nói chuyện, khi Lãnh Tịnh trưởng thành, trở thành thần long uy vũ, khi cùng tới Tuyết Sơn làm hộ vệ, khi cùng đi long cung, khi cùng xông pha giang hồ, cùng đến vương cung, cùng tới thiên giới… Mà tất cả tất cả, đều sắp trở thành hồi ức của y đối với nhi tử, đều sắp trở thành châu báu trong ký ức của y. Chấp niệm không muốn buông tay, và đại nghĩa không thể không buông, khiến y cuối cùng nếm trải cái gì là đau đớn. Nhưng y hiểu rõ, cuối cùng người có thể ở bên cạnh Lãnh Tịnh, không phải là mình ngu ngốc như vậy, cho dù đau lòng, cho dù lúc này vạn lần không nỡ, y cũng phải kiên trì, y phải để sau khi Lãnh Tịnh trở về, thấy được một Lãnh Thanh Thanh hoàn toàn mới, một Lãnh Thanh Thanh không còn gây phiền toái cho hắn, có thể thật sự xứng với hắn!
Một bên là tình cảm mãnh liệt như lũ dữ, một bên là lý trí. Lãnh Thanh Thanh cuối cùng chọn vế sau. Y phát thệ, bắt đầu từ hiện tại, nhất định phải cố gắng tu luyện, vì Lãnh Tịnh, vì bản thân có thể trở thành xà vương chân chính, vì làm một chỗ dựa chân chính cho Lãnh Tịnh!
Vì Lãnh Thanh Thanh ý thức được rõ ràng, chỉ dựa vào chuyện Lãnh Tịnh hiện tại đi tu bổ kết giới, có lẽ cuối cùng y có thể đợi được, nói không chừng là một con rồng tàn tật không toàn vẹn! Đến lúc đó, y nhất định phải bảo hộ nhi tử, hạnh phúc của nhi tử sẽ dựa vào y!
Trong mắt lấp láy nỗ lực nghiêm túc, Lãnh Thanh Thanh ngẩng đầu, mạnh mẽ gật đầu với Lãnh Tịnh: “Tiểu Tịnh! Vì thiên hạ, vì thế giới chúng ta sinh tồn trước nay, ngươi đi đi! Đừng lo lắng cho ta! Ta sẽ hảo hảo tu luyện và sống sót! Đợi ngươi về, ta sẽ biến thành phong hoa tuyệt đại!!!!”
“Phong hoa tuyệt đại…” Lãnh Tịnh = = thở dài.
“Ta nhất định sẽ phong hoa tuyệt đại! Ngươi không tin ta sao?! Ngươi đó là ánh mắt khinh thường gì?! Ngươi đợi đó cho ta!” Lãnh Thanh Thanh gầm lên, bi thương vừa rồi chuyển hóa thành nhiệt huyết và tinh thần phấn đấu chiến đấu.
Thì ra, trong chỗ tối Lãnh Thanh Thanh che giấu tại nội tâm không để ai biết chính là biến thành phong hoa tuyệt đại a.
Bạch Điêu phát hiện mình hoàn toàn bị hai người bỏ lơ, ngay cả tạm biệt cũng không nghĩ tới mình, khóc rấm rức không ngừng lăn lộn trên sàn thuyền, nó là đang kêu gào bất bình cho mình a!
Lãnh Nguyệt Thực thấy thế, không khỏi cảm thán: “Hỏi thế gian tình là chi, haizz, để kẻ hèn vì hai vị tấu một khúc nhạc, để biểu đạt kính phục.”
Nói rồi quả thật lấy cổ cầm tùy thân ra, bắt đầu đàn trên thuyền.
“Trời ơi, ngươi xác định ngươi không phải đang gẩy bông chứ?” Bạch Điêu ngu ngốc nói.
Nội kình piu một tiếng, dùng khí thế lôi đình vạn tiễn đánh Bạch Điêu rớt sông.
Hiên Viên Nguyệt gian trá nịnh nọt vỗ tay nói: “Khúc này chỉ thượng thiên mới có, nhân gian nào được mấy người nghe! Hảo cầm! Hảo khúc! Hảo kỹ thuật!!”
Lúc này, ba người đó mới tỉnh ngộ lại con chuột bạch kia biết nói chuyện. Nhưng khi Bạch Điêu ướt nhẹp trèo lên thuyền, tất cả mọi người đều không nguyện ý lại gần nó, Lãnh Thanh Thanh và Lãnh Tịnh thì đang trút nỗi lòng, trên thuyền chỉ có tiếng Bạch Điêu khóc ầm ĩ.
…………
“Đã đến lúc nào rồi, các ngươi còn ở đây chần chần chừ chừ.” Xa xa trong đường ống ngầm, Hàn Vũ cầm đuốt đợi mọi người.
“Hàn Vũ, sao ngươi lại vào đây?” Lãnh Tịnh hỏi.
Hàn Vũ đeo khẩu trang và đội mũ trùm vừa đi lại vừa nói: “Ta giống các ngươi, là bị vây trong Vạn Tượng. Lãnh Tịnh ngươi phát hiện rồi chứ, đô thành ngàn năm này là ảo ảnh do Vạn Tượng làm ra, đường cống ngầm chúng ta đang ở này, thật ra chính là phần đáy của tòa nhà Vạn Tượng____ Thời gian, không gian trong và ngoài tòa nhà Vạn Tượng đều bị hỗn loạn. Đường ống ngầm hiện tại kỳ thật là tầng ngầm của Vạn Tượng, theo ta, ta mang các ngươi rời khỏi đây.”
Thế là mọi người nhảy xuống thuyền, theo mũ trùm nam đi trong mê cung phức tạp chồng chéo.
Men bờ đi không biết bao nhiêu lâu, từ phía bên kia đường ống xa xôi truyền tới tiếng nổ ầm ầm, mọi người ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy ẩn ẩn ở khúc quẹo, có một bóng đen mông lung cực lớn dần tiến lại đây.
Hàn Vũ nói: “Đó là quái vật bị bỏ tại tầng đáy, chúng ta tránh nó ra. Đi đường bên này.” Thế là chui vào một thông đạo hẹp dài.
Thông đạo đó đi đã hai canh giờ, cuối cùng mới tới điểm kết. Mấy người bọn họ đều đã đi vòng trong địa đạo tối tăm không ánh mặt trời này mấy ngày, đổi lại là người bình thường chỉ sợ sớm đã tan vỡ.
Hàn Vũ sờ sờ một trận trên vách tường trước mặt, tìm được một vòng thiết, sử lực kéo cánh cửa sắt phong kín ra. Bên trong lại là một hành lang hắc ám, nhưng sau khi Hàn Vũ mở đèn bên tường lên, hiện ra trước mắt mọi người là một căn phòng sinh hoạt cũng coi như sạch sẽ.
“Nơi này là phòng đơn độc, cũng là góc ẩn nấu Thanh Nguyệt không phát hiện. Chúng ta có thể tạm thời an thân ở đây.” Hàn Vũ ra hiệu mọi người nghỉ ngơi.
Thế là đám người Lãnh Tịnh chia ra tìm chỗ ngồi, Bạch Điêu chui vào trong gian rửa mặt bắt đầu xối rửa.
“Lãnh cha, thứ ta cần ngươi có mang tới chứ?” Hàn Vũ hỏi Lãnh Phong Trần.
“Mang theo, vì cái này, ta mới không ngại ngàn dặm đi tới chỗ quỷ này.” Lãnh Vô Trần lấy một túi vải nhỏ trong ngực ra. Hàn Vũ mở ra trước mặt mọi người, thì ra bên trong là một hũ dược phấn trắng tinh thật bự.
Hàn Vũ cầm dược phấn, rồi giao cho Lãnh Tịnh, nói nhỏ bên tai hắn cả buổi. Sắc mặt Lãnh Tịnh trở nên cổ quái. Mà Bạch Điêu và Lãnh Thanh Thanh cùng đám người Hiên Viên Nguyệt đều đầu đầy sương mù.
“Hàn Vũ, ngươi rốt cuộc có thân phận gì, sao ngươi biết tận tường như thế!” Lãnh Tịnh hoài nghi.
“Ta đã từng nói qua thân phận của ta rồi, ta chỉ là một người bị hại.” Hàn Vũ ho khan một tiếng, chỉ tấm cửa sắt khác trong phòng nghỉ nói: “Cánh cửa thứ hai này có hai ngã rẽ, một đường thông tới thời không bình thường của các ngươi, một đường khác là đi lên cầu thang, thông tới tầng đỉnh, một lát trừ Lãnh Tịnh, những người khác đều theo Lãnh cha đi.”
Thế là sáu người cứ thế phân thành hai tổ.
Nghỉ ngơi một lát sau, mọi người đứng lên theo phe, Bạch Điêu cuối cùng cũng ra khỏi phòng rửa tay, đứng cùng Lãnh Tịnh cường đại nhất, vì như vậy khiến nó có cảm giác rất an toàn.
“Được, mọi người xuất phát đi.” Làm tổ trưởng tổ một, Hàn Vũ dẫn đám người Lãnh Thanh Thanh ra lối tắt bên ngoài, mà Bạch Điêu vẫn ngốc ngốc đi theo sau Lãnh Tịnh. Nó một chút cũng không biết, kỳ thật đường thông ra ngoài chỉ có cơ hội mở ra một lần.
Nhưng khi Lãnh Tịnh đem chân tướng nói cho nó thì đã muộn rồi, Bạch Điêu khóc trời trách đất.
Theo âm thanh bước chân và tiếng đóng cửa khi đám người Lãnh Thanh Thanh đi xa, có nghĩa là đường tắt chạy trốn đã bị đóng lại, lúc này, trừ một con đường đi lên, Lãnh Tịnh không còn bất cứ đường nào khác.
“Thiếu đông gia, ngươi nhất định phải để ta sống sót!” Bạch Điêu nước mắt cuồn cuộn ôm chân hắn cọ.
“Nghỉ ngơi trước một lúc rồi nói.” Lãnh Tịnh chìm vào thế giới một người ngồi lên sô pha, bắt đầu nô dịch Bạch Điêu phục vụ cho mình.
………………..
Phòng cá nhân nhỏ hẹp này không phải là một nơi tốt để nghỉ ngơi, tuy một vài máy móc thời đại công nghiệp hầu như trang bị đủ, nhưng không khí lại vô cùng nóng bức, cũng không có cửa sổ thông gió hay khe hở nào.
Lãnh Tịnh ngồi trên sô pha lật xem mấy quyển tạp chí cũ trên giá sách, gác chân lên kỷ trà, cái quạt kiểu cổ trước mắt phát ra tiếng két két thổi ra gió, nhưng khí nóng một chút cũng không giảm.
Bạch Điêu vì quá sợ hãi, mở tủ lạnh ăn không ngừng, nhưng bất luận nó ăn thế nào, nửa bình sữa một chút cũng không hề giảm bớt, số lượng thịt hun khói trong tủ lạnh cũng không hề biến hóa. Rõ ràng không gian này cũng bị sức mạnh thần bí nào đó phong lại.
Không biết qua bao lâu, Bạch Điêu cuối cùng cũng nằm sấp trên sô pha ngủ say. Một tiếng gõ cửa gấp rút truyền tới.
“Tiểu Tịnh! Mở cửa là ta!” Lãnh Thanh Thanh ở ngoài cửa sắt gấp gáp nói, “Chúng ta gặp phải sự tấn công của Thanh Nguyệt! Mau mở cửa cho chúng ta vào đi!”
Bạch Điêu tỉnh lại, kinh sợ nhìn Lãnh Tịnh. Lãnh Tịnh ra hiệu yên lặng, lặng lẽ kéo một phần mặt sàn dưới sô pha ra, lộ ra một cái động đi xuống dưới.
Thế là hắn rón ra rón rén trèo vào động, mà Bạch Điêu cũng lập tức nhảy lên vai hắn.
Bên ngoài căn bản không phải là Lãnh Thanh Thanh đi? Bạch Điêu ôm chặt tóc Lãnh Tịnh, toàn thân phát run.
Lãnh Tịnh đóng cửa hầm lại, phòng ngầm là một phiến đen kịt. Bạch Điêu cảm thấy được Lãnh Tịnh đang từng chút một bò tới, căn phòng ngầm này thấp nhỏ, tới mức phải nằm trên đất.
Mà trên đỉnh đầu họ, cuối cùng truyền tới tiếng cửa sắt bị đá mở, một giọng nói âm trầm xe lẫn tạp âm kim thuộc vang lên: “Quả nhiên! Tên Hàn Vũ phản đồ đó đào một tổ kiến ở đây! Hàn Vũ, ngươi cho rằng ngươi có thể chạy thoát sao?”
Thế là tạp âm kịch liệt vang lên phía trên, tựa hồ như gió bão ập tới.
Hàn Vũ từng nói với Lãnh Tịnh, địa đạo này mới là đường tắt chân chính thông lên tầng đỉnh, thế là Lãnh Tịnh liền kiên trì chậm rãi bò trong địa đạo. Bạch Điêu liều mạng nhịn khóc, chỉ níu chặt sau lưng Lãnh Tịnh. Cũng không biết qua bao lâu, móng vuốt của nó đã tê dại, liền trượt xuống khỏi lưng Lãnh Tịnh, rớt lại sau lưng Lãnh Tịnh.
Lúc này, nó cảm thấy sau đầu nặng nề đụng lên vách tường, thì ra sau lưng Lãnh Tịnh thế nhưng lại gần một tường cản như thế!
Thật kỳ quái! Lãnh Tịnh bò lâu như thế, lẽ nào vẫn luôn dậm chân tại chỗ sao?
Bạch Điêu lên tiếng gọi, Lãnh Tịnh mới quay đầu lại, lấy đèn pin ra bật sáng, để Bạch Điêu nhìn rõ tình hình hiện tại__ Thì ra trước sau trái phải đều là vách tường! Bọn họ bị phong chết trong một hố ngầm kín mít!
Bạch Điêu cảm thấy lồng ngực nghẹt thở, cuối cùng ngất đi.
Lãnh Tịnh chỉ đành bỏ Bạch Điêu đã ngất vào túi, tiếp tục đi tới, thì ra địa đạo này lại là một không gian độc lập kỳ quái, nhìn thì như kín mít không đường, nhưng chỉ cần di chuyển tới trước, luôn sẽ có khe hở, mà không gian sau lưng cũng theo đó biến mất, Bạch Điêu là ngộ nhận bọn họ bị phong chết.
Nhưng không gian này cũng đủ giày vò chết người.
Công sức không phụ lòng người, Lãnh Tịnh cuối cùng tìm được cửa ra. Vách tường trước mặt không kéo dài nữa, hắn dùng lực thúc, vách tường bắt đầu nhẹ động.
Theo Hàn Vũ nói, ngoài vách tường là đường tắt ___ thông đạo khẩn cấp thông lên tầng đỉnh của Vạn Tượng.
Hắn đẩy tường ra, quả nhiên bên ngoài là một cầu thang an tĩnh đèn đuốc sáng tỏ. Lãnh Tịnh thoát khỏi địa đạo, lối ra địa đạo đó lập tức biến mất.
Đèn treo kiểu tây dương treo phía trên cầu thang, một cầu thang dài thòng từ phía dưới nhìn không thấy đỉnh, đây chính là thông đạo khẩn cấp của Vạn Tượng, nghe nói thông đạo này chính là con đường năm đó Hàn Vũ chạy trốn, hơn nữa không có ai biết con đường đã bị bỏ hoang này.
Từ con đường này đi lên lầu, có thể trực tiếp thấy được hạt nhân cuối cùng__ Thanh Nguyệt.
Lãnh Tịnh hít sâu một hơi, bước lên bậc thang đầu tiêng.
Một bậc, hai bậc, ba bậc… Lãnh Tịnh cẩn trọng bước tới, cuối cùng trèo lên phần eo giữa tầng một vào tầng hai, cũng là nơi chuyển ngoặt của cầu thang. Trên vách tường của khúc ngoặt này, có một cửa sổ, có thể thấy được cảnh đêm bên ngoài, Bên ngoài một mảnh an tường, đèn đuốc lấp lánh, nhưng Lãnh Tịnh biết đó không phải là ảo giác, lúc này chỉ có trong tòa nhà lớn này mới chân chính là ác mộng.
Lãnh Tịnh dừng một chút, nhìn địa hình một lát, mới lại bước lên bậc thang.
Khi lên tới lầu hai, ngay cả hai phút cũng chưa tới, nhưng Hàn Vũ cùng từng nói, thời gian huấn luyện bộc lộ tài năng trong giày vò từ lầu một tiếng lên lầu hai, luôn luôn phải tốn trên mười năm, thậm chí còn tiêu hết tính mạng của cả ngàn người. Có lẽ mỗi một tầng trong tòa nhà này đều đã bị sức mạnh của Thanh Nguyệt uốn khúc thành không gian bất đồng, mà thông đạo khẩn cấp này chính là đường bí mật duy nhất có thể liên kết tất cả các không gian.
Trên ba vách tường giữa cầu thang lầu hai có ba cánh cửa. Cửa bên trái là cửa gian công cụ, bên phải là nhà vệ sinh, mà cánh cửa lớn bị khóa chính giữa là cửa khẩn cấp thông tới lầu hai, trên tường dán ký hiệu lầu hai, chỉ cần mở cánh cửa này, sẽ có thể nhìn thấy địa ngục tu la của lầu hai. Nhưng lúc này Lãnh Tịnh ở trong cầu thang lại chỉ cảm thấy vô cùng tịnh mịch, cả thông đạo trừ tiếng thở của hắn ra không còn bất cứ âm thanh nào.
Cuối cùng Lãnh Tịnh từ bỏ ý niệm mở cánh cửa đó, đi thẳng lên lầu ba.
Như thế, rất nhanh, Lãnh Tịnh đã leo lên tầng đỉnh, tầng cao nhất viết chín mươi chín.
Vạn Tượng thiên – 78
Khi Bạch Điêu tỉnh lại, phát hiện bản thân mình đang ở trong đại thính của tòa nhà sáng rực. Đèn treo thủy tinh từ trần nhà rũ xuống, lấp lánh phát sáng, trước cửa sổ thủy tinh chạm đất bày sô pha màu đỏ xa hoa, mấy bồn thực vật xanh tươi bày hai bên, mà Bạch Điêu lúc này đang nằm trên sô pha.
“Thiếu đông gia…” Bạch Điêu vô lực hừ hừ, quay đầu nhìn, Lãnh Tịnh đang ngồi trên sô pha bên cạnh xem báo.
Đây chính là thái độ sắp đối diện với kẻ đầu sỏ sau màn sao!
Bạch Điêu lập tức nhảy lên, nhảy tới ôm chân Lãnh Tịnh: “Thiếu đông gia, chúng ta đang ở đâu?”
“Ở tầng chín mươi chín Vạn Tượng.” Lãnh Tịnh ngữ khí nhàn định giống như bọn họ chỉ là tới tham quan mà thôi.
“Vậy đầu sỏ sau màn đâu! Hắn ở đâu?” Bạch Điêu bắt đầu khẩn trương.
“Không tìm thấy.” Lãnh Tịnh gấp báo lại nói: “Nơi này cái gì cũng không có.”
“Có ý gì?” Bạch Điêu ngây ra.
Lãnh Tịnh chỉ đại thính trống rỗng, có ba lối đi thông tới những căn phòng xa hoa khác nhau, mỗi một gian phòng đều trống rỗng không người. Cũng chính là nói, tầng chín mươi chín của Vạn Tượng trống rỗng.
“Tại sao lại như thế?” Bạch Điêu nghe xong Lãnh Tịnh nói, càng thêm nghi hoặc không hiểu.
Lãnh Tịnh giải thích: “Vì hiện tại nơi chúng ta đang ở, là ‘Vạn Tượng’. Cái gọi là Vạn Tượng, kỳ thật chính là lốc xoáy thời gian hỗn loạn. Tất cả thời gian và không gian ở nơi này đều bị uốn khúc, thời gian và không gian đều trải qua tái tạo trùng tổ của quái vật nòng cốt__ Thanh Nguyệt.
Cái gọi là tầng chín mươi chín, kỳ thật cũng có thể xem như ảnh thu nhỏ của nội tâm Thanh Nguyệt, xung quanh tòa nhà này, vừa có ký ức quá khứ đã hóa thành thực thể của Thanh Nguyệt__ những ký ức đó dùng phương thức tuần hoàn thời gian không ngừng tái diễn. Cũng có sản phẩm vọng tưởng của Thanh Nguyệt thực thể hóa __ chính là tòa nhà tầng tầng vây khốn người này. Nhưng, bất luận Thanh Ngyệt uốn khúc thời không như thế nào, hắn đối với quá khứ của mình vẫn mang ký ức tổn thương sâu sắc, càng thống khổ thì càng chìm sâu vào đó không thể tự thoát, vì thế Vạn Tượng cũng phản ánh chân thật về quá khứ.”
Bạch Điêu lắc đầu hỏi: “Vậy bản thể của Thanh Nguyệt rốt cuộc giấu ở đâu?”
Lãnh Tịnh nhìn ngoài cửa sổ thủy tinh: “Thanh Nguyệt nếu đã là người lưu luyến quá khứ như thế, thì bản thể của tòa nhà này thật ra là sinh sôi từ kết cấu của bệnh viện Vạn Tượng lúc trước, vì thế mới có thông đạo khẩn cấp mà hắn cũng không biết. Nếu ta đoán không sai, tòa nhà này kỳ thật là bệnh viện Vạn Tượng vốn chỉ có năm tầng, mà sức mạnh của Vạn Tượng đã khiến tòa nhà này cao thêm nhiều lần, giống như bao thêm mấy lớp vỏ bánh quanh phần nhân thịt.
Hàn Vũ từng nói hắn là người bị huấn luyện ở cấp bậc cao nhất, có nghĩa là cửa ải từ tầng tám mươi trở lên không ai có thể đột phá. Nếu không ai có thể lên được tầng tám mươi, Thanh Nguyệt cũng không nhất định cấu tạo địa ngục tu luyện cấp cao từ tầng tám mươi trở lên, vì thế tầng tam mưới trở lên cho tới tầng đỉnh trong truyền thuyết đều là trống rỗng, là Thanh Nguyệt lưu lại chuẩn bị chậm rãi nhét đầy.
Vì thế ta nghĩ, có lẽ Thanh Nguyệt vẫn còn lưu lại ‘tầng đỉnh’ của bệnh viện Vạn Tượng chân thật__ cũng chính là tầng năm.”
“Vậy phải đi xuống sao?’ Bạch Điêu nghĩ tới không dễ dàng gì mới thở phào một hơi lại sắp phải đối diện ma đầu cuối cùng, nên lần nữa phát run.
“Vậy đi xuống thôi.” Lãnh Tịnh nói.
Nhưng lần này, trong đại thính vẫn luôn yên tĩnh lại đột nhiên có chút biến hóa__ Thang máy đi lên nằm ở bên trái đại thính bắt đầu vận hành, con số không ngừng nhấp nháy hiển thị từ tầng tám mươi có người bắt đầu đi thang máy lên.
“Thanh Nguyệt phát hiện chúng ta rồi!” Lãnh Tịnh tóm Bạch Điêu đang há họng trợn mắt, gấp rút chạy tới thông đạo.
…………………….
Hiện tại chúng ta chuyển sang xem bên khác, đội ngũ do Hàn Vũ dẫn đầu.
Lại nói Hàn Vũ nhẹ nhàng mang những người khác ra khỏi Vạn Tượng, đợi khi bọn họ rời khỏi cánh cửa sắt đó, mới phát hiện bản thân đã đứng ở đô thành ngàn năm chân chính__ một di tích bị bỏ hoang, thì ra tất cả những gì vừa thấy đều là dựa vào sức mạnh của Vạn Tượng mới có thể duy trì, hiện tại sức mạnh Vạn Tượng bị thu hẹp, vì thế thành phố cũng lộ ra chân diện mục.
“Thật kỳ quái, ngươi không phải nói ngươi trăm phương ngàn kế muốn chạy trốn truy sát của Vạn Tượng sao? Tại sao ngươi có vẻ như đã nắm chắc mọi thứ trong tay rồi?” Lãnh Thanh Thanh bắt đầu nảy sinh nghi hoặc đối với thân phận của Hàn Vũ.
Hàn Vũ kéo mũ trùm nói: “Kỳ thật tất cả những gì Lãnh Vô Trần biết, đều là ta nói với hắn. Tên thật của ta không phải là Hàn Vũ.”
“Ngươi rốt cuộc là ai?” Trừ Lãnh Vô Trần, những người khác đều kinh sợ nhìn hắn.
Hàn Vũ cười lạnh, chậm rãi vén mũ trùm lên.
Tất cả mọi người đều nín thở, run rẩy nhìn mỹ mạo Hàn Vũ lộ ra__
Nhưng khắc tiếp theo, hắn thế nhưng lột bỏ lớp da trên mặt mình xuống!
“A a a a a a a a a a!!!!!!!” Tất cả mọi người đều bị dung mạo dưới lớp mặt nạ da người đó chấn động!!
Thực sự là quá đáng sợ!!
Lãnh Thanh Thanh thậm chí bị dọa ngã bệt xuống đất, miệng run run nửa ngày mới phun ra được hai chữ:
‘Tiểu Tịnh!!!!?”
Gương mặt của gia hỏa đó giống y đút Lãnh Tịnh!
“Hàn Vũ” lộ ra biểu tình khối băng vạn ác đặc biệt của Lãnh Tịnh: “Ta đích thật là Lãnh Tịnh. Nhưng mà, không phải Lãnh Tịnh mới năm mươi tuổi, ta đã sắp bảy mươi vạn tuổi rồi.”
“A a a a a a a a a!!!” Mọi người lại lần nữa kinh hô.
“Ngươi từ tương lai xa xôi tới đây sao?! Lãnh Tịnh ngươi thế nhưng có thể xuyên việt thời gian sao? Tương lai có bộ dáng ra sao?!!” Hiên Viên Nguyệt kêu lớn.
Lãnh Tịnh bảy mươi vạn tuổi ho khan một cái, nhìn Lãnh Thanh Thanh nói: “Thật hoài niệm a, lúc đó cha trẻ tuổi tràn đầy sức sống như vầy a.”
“Lẽ nào ta sau này sẽ biến thành lão đầu tử xà sao?!!!!” Lãnh Thanh Thanh mồ hôi đầy mặt nhìn hắn: “Này, ta nói này lão Tiểu Tịnh, ngươi ở bảy mươi vạn năm sau có tôn kính cha hay không? Có đúng giờ thắp hương cho cha hay không a?”
Lãnh Tịnh bảy mươi vạn tuổi nhướng nhướng môi, không đáp, chỉ ôm tay ngạo khí nói: “Vẫn dùng khẩu khí xem thường người đó a, cha, ta đã là đại thần vạn năm của năm sáu dị thế giới rồi! Chẳng qua thỉnh thoảng hoài niệm một chút chuyện xưa cũng vẫn rất có ý nghĩa.”
Lãnh Vô Trần hắt nước lạnh nói: “Lãnh Tịnh, ngươi thân là thái cổ thần long, hạ cấm lệnh không được nghịch chuyển thời không, hiện tại ngươi lại là kẻ dẫn đầu phạm tội, ngươi giải thích thế nào đây?”
Lãnh Tịnh bảy mươi vạn tuổi nói: “Lần nghịch chuyển thời không trở về không gian quá khứ này, không phải ý nguyện của ta, mà là do lốc xoáy thời không khi Thanh Nguyệt hủy diệt tạo thành, cuốn ta tới đây. Khi ta trở lại, Hàn Vũ chân chính kỳ thật giữa đường đã bị bọn họ truy sát táng mạng, thế là ta thay thế Hàn Vũ, mô phỏng khẩu khí cách hành sự của hắn, lập bố cục này để triệt để tiêu diệt Thanh Nguyệt__ Mà ta cuối cùng cũng hiểu rõ chân tướng lúc đầu khi ta gặp được ‘Hàn Vũ’ đó.”
“Vậy ngươi bảo Tiểu Tịnh ấu niên đi vào trong Vạn Tượng chịu giày vò là có ý gì a?” Mọi người = = nhìn hắn.
“Lúc đầu nơi đó quả thật giày vò ta, ta đương nhiên cũng muốn giày vò hắn.” Lãnh Tịnh bảy mươi vạn tuổi nói.
“Xì, đảo tới đảo lui không phải đều là ngươi sao. Quả nhiên không thẹn là Lãnh Thanh Thanh dưỡng lớn.” Hiên Viên Nguyệt và Lãnh Nguyệt Thực xì nói.
“Phải nha! Tiểu Tịnh là ta nuôi lớn!” Lãnh Thanh Thanh vẫn bộ dáng tràn đầy vinh dự. Y đứng lên, lấy lòng nói với Lãnh Tịnh bảy mươi vạn tuổi: “Tiểu Tịnh, ta hỏi ngươi, bảy mươi vạn năm sau có mì kiểu mới cực kỳ mỹ vị nào được làm ra không?”
Lãnh Tịnh bảy mươi vạn tuổi nói: “Đương nhiên, ta vì ngươi tạo riêng một thế giới, thần ma tam giới nơi đó đều tôn kính mì, xem việc làm ra mì mỹ vị là truy cầu cao nhất cả đời, chỉ có người làm mì ngon mới có thể nắm được pháp lực chí cao. Người không làm ra được mì mỹ vị thì không ngẩng đầu nổi, người không biết ăn mì thì sẽ bị khinh thường, mỗi năm lễ tết mọi người đều bái đại thần mì, nam nữ khi đàm hôn luận gả sẽ làm mì xem như đại lễ làm tín vật định tình, tiểu hài tử sinh hạ sẽ phải học ăn mì, vào trường tư thục phải học nhào mì, sau khi trưởng thành phải làm mì ngon, mới có thể có tiền đồ có tình yêu, sau khi chết phải dùng mì bồi táng__ cha, ngươi đã thỏa mãn chứ?”
“A a a ~~~~” Đại bạch xà mắt lấp lánh, sùng bái Lãnh Tịnh bảy mươi vạn tuổi tới mức ngũ thể chạm đất.
“Vậy có thế giới chuyên sùng bái sườn chua ngọt không?” Lãnh Nguyệt Thực cũng hỏi.
“Ta muốn thế giới hậu cung mỹ thiếu niên!” Hiên Viên Nguyệt giơ tay.
Hiển nhiên Lãnh Tịnh bảy mươi vạn tuổi đã trở thành thần long có thể thực hiện bất cứ nguyện vọng nào rồi.
Mọi người đều quên béng đi Lãnh Tịnh đang chịu giày vò trong Vạn Tượng Lâu. Lãnh Tịnh còn không biết bản thân đã bị mình của tương lai lừa bịp.
Lãnh Tịnh bảy mươi vạn tuổi ngăn cản mọi người hưng phấn, nói: “Lãnh Vô Trần, ngươi chuyển lời cho ta, đa tạ ngươi, ta sẽ mang các ngươi rời khỏi. Còn cha, muốn lưu lại đây tiếp tục đợi ‘ta’ đó ra hay là trước đến chỗ khác tạm thời nghỉ ngơi?”
Lãnh Thanh Thanh mắt lấp lánh nửa ngày, cuối cùng nói: “Tiểu Tịnh, hiện tại ngươi có phải cực kỳ lợi hại không? Có thể nào giúp ta hay không?”
“Ta biết ngươi muốn làm gì.” Lãnh Tịnh = =, “Lúc đó ta thế nhưng ngốc như thế…”
“A a ~ cầu ngươi mà ~~ cầu ngươi mà ~~ ngươi là nhi tử ngoan của ta mà ~ tuy bảy mươi vạn tuổi nhưng vẫn là vẫn là nhi tử ngoan của cha mà ~~~” Lãnh Thanh Thanh không ngừng cọ cọ lên người Lãnh Tịnh bảy mươi vạn tuổi.
“Ừ, nhưng ngươi phải nhớ rõ, thời gian hiệu quả chỉ có một năm. Nửa năm sau, sẽ đối diện với cơn tức của rồng thế nào, ngươi phải chuẩn bị tư tưởng.” Lãnh Tịnh bảy mươi vạn tuổi nói.
“Vạn tuế! Tiểu Tịnh bảy mươi vạn tuổi vạn tuế ~~” Lãnh Thanh Thanh hoan hô.
Lúc này chỉ thấy Lãnh Tịnh bảy mươi vạn tuổi phất tay áo tiêu sái, tay vê thần quyết, thản nhiên nói: “Thiên địa vạn vật, hỗn độn vô thường, theo tâm ý ta, hóa!” Thế là với hắn ở trung tâm, biển quang ngân sắc thoáng chốc lan tràn.
Lãnh Thanh Thanh tắm mình trong tia sáng ngân sắc chỉ cảm thấy một cỗ noãn lưu từ dưới chân dâng lên, theo đó cả thân tâm đều dung nhập vào trong hơi ấm vô cùng vô tận, ý thức của y cũng từng chút một tan đi trong dị năng cường đại của long thần, ôm khát khao tốt đẹp, đại bạch xà hóa thành một tia sáng, hướng phía đông nam vụt đi.
Lời báo trước:
Vạn Tượng thiên sắp kết thúc, câu chuyện quái dị cuối cùng cũng sắp đặt dấu chấm. Lãnh Thanh Thanh đưa ra yêu cầu đặc biệt, sẽ mang tới biến số như thế nào?
Sửu tiểu xà trải qua phân tranh cổ quái, kết cục Vạn Tượng bị phá giải, rồi sẽ dùng phương thức nào cùng Lãnh Thanh Thanh tái tục tiền duyên?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">