Vạn Tượng thiên – 73
Cuộc sống hậu hiện đại của Lãnh Tịnh.
[Cuối cùng cũng tới tình tiết mà Ly Miêu vô cùng muốn bạo phát, ha ha ha.]
Lại nói, Lãnh Tịnh dẫn Hàn Vũ, Lãnh Thanh Thanh, Bạch Điêu tạm thời rời khỏi cuộc sống hoàng tử, đem sự vụ cung đình giao lại cho thập tứ tạp long xử lý, mà bọn họ thì lại đi tới đô thị ngàn năm bất biến__ tuyết đô công nghiệp hóa từ thời đại cũ lưu lại.
Trong đô thị cực lớn này, cuộc sống của mọi người là ảnh thu nhỏ của thời đại cực kỳ phồn vinh ngàn năm trước, các vị độc giả hoặc là cười ngốc hoặc là bất đắc dĩ với văn này trước màn hình máy tính, nơi bọn họ tới là giống với hoàn cảnh hiện tại của mọi người, có lẽ khi bạn chơi máy tính mệt rồi, mở cửa sổ cho thoáng khí, khi nhìn xuống lầu, thì có thể thấy tổ ba người Lãnh thị đó không chừng.
Mọi người có nghĩ tới nơi mình sống thật sự chân thật như trong ấn tượng không? Bạn có từng nghĩ qua nơi mắt mình không nhìn tới được nó ra sao không? Nó giống như quan niệm mà tất cả mọi người truyền đạt cho bạn, hay là__ kỳ thật bạn căn bản đang sống trong đô thị chân không cách tuyệt ngoại thế ngàn năm sau mà bạn không hề hay biết?
Tóm lại tổ ba người Lãnh thị lần này tới tuyết cốc, nơi giống như thời đại công nghiệp hóa, dân chúng duy trì sự phồn vinh cao độ ngàn năm trước, bọn họ giống như đám nhà quê tới từ cổ đại.
Hàn Vũ hít sâu một hơi không khí tuyết cốc, trong không khí đó xen tạp mùi vị đặc trưng của xe hơi, sau đó hắn ngồi xổm xuống đường khóc lớn. Đây chính là nỗi nhớ quê, đối với hắn mà nói, không cần nghi ngờ là đã về tới cố hương ngàn năm trước. Trên thực tế chỉ riêng ngược đãi phi nhân đạo trong Vạn Tượng, đã kéo dài tới cả ngàn năm, mà đợi khi hắn chạy thoát được, tất cả đã thay đổi.
“Nhân sinh của ta…” Hàn Vũ nằm bệt trên con đường đọng tuyết khóc thương tâm.
Khóc xong rồi, hắn lau nước mắt, đứng lên nói với Lãnh Tịnh: “Cách ăn mặc của các ngươi quá bắt mắt, phải thay đổi.”
“Làm sao đổi?” Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh lúc này đều là nhà quê.
“Hiện tại là đêm khuya, cùng ta tới cửa hàng bách hóa đi.” Hàng Vũ đeo mũ trùm lên.
Cửa hàng bách hóa???? Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh cùng Bạch Điêu tiếp tục vẻ nhà quê phát ngốc.
Nhìn bóng lưng Hàn Vũ cũng thấy được gia hỏa đó đang rất đắc ý đi? Tổ ba người Lãnh thị buồn bực nghĩ, cảm giác bị người ta coi là đồ nhà quê thật không tốt chút nào.
Tối khuya, người trên đường không nhiều lắm, cộng thêm bọn họ đều đeo mũ trùm, cho dù bị người nhìn thấy cũng chỉ coi họ là dám lưu manh.
Hàn Vũ dẫn nhóm nhà quê đi trên đường, cuối cùng dừng lại trước một tòa lầu lớn, chỉ bên trong nói: “Đây chính là công ty bách hóa.” Nói rồi nhẹ ấn lên khóa điện tử, cửa chống trộm nhẹ mở ra một khe nhỏ.
Trang phục thời đại công nghiệp đầu tiên của Lãnh Tịnh là tới như thế, từ trong công ty bách hóa trực tiếp lấy ra. Hàn Vũ chọn cho mỗi người một bộ y phục thời đại công nghiệp, Lãnh Tịnh mặc đồ mới xong, hoàn toàn chính là một đại thanh niên lãnh khốc, mà Lãnh Thanh Thanh thì là một thanh niên thủy nộn.
“Thực rất hợp.” Hàn Vũ đeo khẩu trang lên, nhìn Lãnh Thanh Thanh và Lãnh Tịnh thỏa mãn gật đầu.
Lãnh Tịnh mang giày thể thao và quần jean, thân trên là áo sơ mi, cảm thấy vô cùng cổ quái. Nhìn bản thân trong gương, bắt đầu từ hiện tại, hắn chính là một con rồng thời đại công nghiệp.
Cách ăn mặc của Lãnh Thanh Thanh không khác gì Lãnh Tịnh, nhưng bất luận là mặc y phục gì, y luôn có chút vẻ kawaii. Ít nhất Hàn Vũ nghĩ vậy, Kawaii, từ thật khiến người hoài niệm.
…………..
Trời sáng rồi, một ngày bận rộn của đại đô thành lại bắt đầu. Con đường yên tĩnh về đêm lại trở nên náo nhiệt sầm uất, đủ loại xe cộ và dòng người tới lui không ngừng. Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh ngây ngốc đứng trên đường, nhìn nơi hoàn toàn xa lạ này.
Không khí vào sáng mùa đông rét buốt khiến người cảm thấy tỉnh táo vô cùng, cho dù như thế, các thiếu nữ đôi mươi trên đường vẫn mặc váy dày và quần giữ ấm mỏng manh, mang đôi giày cao gót vội vàng đi qua. Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh còn có Bạch Điêu, thì ngồi xổm cạnh luống hoa bên đường, vừa nhìn kỳ cảnh, vừa đợi Hàn Vũ mua đồ ăn sáng về.
“A a a a ~~ Thật là xinh đẹp ~~” Một đám nữ sinh mặc trang phục cao trung vây tới, lấy di động ra bắt đầu chụp ảnh Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh.
“Các anh đến tham gia vòng tuyển chọn ‘siêu sao tương lai’ sao! Thật đẹp trai nha!” Đám nữ sinh kêu thét lên với Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh. Thì ra tòa nhà sau lưng bọn Lãnh Tịnh chính là tòa nhà của đài truyền hình. Lúc này, đài truyền hình đại đô thị đang tiến hành tiếp mục tuyển chọn nam sinh.
“Mau nói tên mấy anh cho chúng tôi với, chúng tôi gởi tin nhắn ủng hộ các anh nha! Thực sự quá đỉnh! Còn vượt hơn cả nhân vật được đánh giá sẽ đứng đầu Lam Hải Đào! Đào Đào giờ có đối thủ rồi! Dô ~~~~!!!” Các nữ sinh vây phụ tử Lãnh thị lại, truy hỏi tổ của họ tên là gì.
“Tổ?” Trong tay Lãnh Thanh Thanh nhét đầy chocolate do các nữ sinh tặng, y ăn một miếng, lập tức cảm thấy cả thế giới một phiến rực rỡ ~~ thực sự là quá quá quá quá quá quá quá quá quá ngon nha ngao ngao ngao ~~ đại bạch xà lập tức tràn đầy tình yêu đối với tuyết đô xa lạ này.
“Chúng ta là tổ hợp Sợi Dài Dài ~~” Lãnh Thanh Thanh miệng đầy chocolate cười híp mắt.
“A a a a ~~~ Kawaii ~~~” Các nữ sinh ầm ĩ vây chặt Lãnh Thanh Thanh, ngược lại Lãnh Tịnh không ai hỏi tới.
“Kawaii là ý gì? Thiếu đông gia?” Bạch Điêu nhìn ra được bất mãn trong mắt Lãnh Tịnh.
“Ý là ngu ngốc đi.” Lãnh Tịnh nói.
Cuối cùng đại bạch xà thu hoạch được rất nhiều rất nhiều đồ ngon. Lãnh Tịnh định lấy, y còn giấu đi, không cho Lãnh Tịnh chạm.
………….
Hàn Vũ mua về một loại bánh mì mềm mềm, bên trong có dùng thịt gà băm nhuyễn và xà lách, nghe nói loại thức ăn này tên là hamburger. Lãnh Thanh Thanh cắn một miếng, cảm thấy so với mì mình nấu, thứ này khó ăn hơn nhiều, ngay cả thứ y đút Bạch Điêu cũng ngon hơn cái này. [Bạch Điêu ToT: Nghe y dùng từ gì không? Đút! Ngươi xem ta rốt cuộc là đãi ngộ gì chứ… 5555]
“Ăn xong mau giúp ta tìm mỹ thiếu niên.” Hàn Vũ có vẻ rất gấp.
“Ngươi cũng phải nói rõ chúng ta nên đi đâu tìm chứ.” Lãnh Tịnh nhón thịt gà trong hamburger ra ăn, đem bánh mì và rau xà lách ném đi.
Hàn Vũ ngẩng đầu nhìn đài truyền hình sang trọng treo màn hình cực lớn sau lưng, nói: “Đương nhiên là ở đó! Nơi làm việc mơ ước của mỹ thiếu niên, hiện tại đang tổ chức hoạt động tuyển tú, mỹ thiếu niên rất nhiều, các ngươi giúp ta làm mối.”
“Tuyển tú chính là trò của những nghệ nhân hí tử đi? Sao ngươi lại thích hí tử?” Lãnh Tịnh vô cùng khinh thường nói.
“Ngươi không hiểu, ở thời đại công nghiệp, nghệ nhân chính là sự tồn tại giống như sủng nhi của thần. Tóm lại, thiếu niên tướng mạo ưu tú nhất đều được tập trung ở đây.” Hàn Vũ nhớ tới quang cảnh vào thời đại đó của mình, trong ngữ khí mang theo mấy phần khát khao.
“Được rồi được rồi, chúng ta đi tìm thử xem.” Lãnh Tịnh quyết tâm muốn thoát khỏi tùy tùng sau lưng liền trực tiếp đi thẳng vào chỗ báo danh ở cửa.
“Các vị là tới báo danh sao? Đến điền đơn đăng ký đi.” Người ngồi sau bàn cản họ lại. Thế là Lãnh Tịnh thật sự điền tên mình và Lãnh Thanh Thanh vào.
“Các cậu là tổ gì?” Người đó lại hỏi.
“Tổ Sợi Dài Dài!” Lãnh Thanh Thanh giành trước trả lời. Vì vậy người đó giúp họ bổ sung thêm vào phần tên tổ là ‘Tổ Sợi Dài Dài’__ Lãnh Thanh Thanh, Lãnh Tịnh.
“Có thể vào rồi chứ?” Lãnh Tịnh hỏi.
“Ách… phòng đạo diễn lầu ba quẹo trái, tất cả thí sinh báo danh đều đang đợi thi vấn đáp ở đó.” Người đó nhìn tên tổ, cực lực nhẫn cười, nhưng vẫn nhịn không được hỏi thêm một câu: “Tên tổ của các cậu thật sự là yd a!” (Yd: dâm đãng)
“Oa đệ là cái gì?” Lãnh Tịnh lại một lần nảy sinh nghi vấn.
Thế là bọn họ quay người muốn đi, người đó đột nhiên gọi với theo: “Tổ Sợi Dài Dài! Các cậu… không phải là đồng tính luyến chứ?”
“Đồng tính luyến là gì?” Lãnh Thanh Thanh hỏi.
“Không có gì. Nếu phải, vạn nhất được chọn lại có hiệu ứng truyền thông không tốt. Không phải là tốt nhất, cảnh cáo các cậu.” Người đó phất tay để họ đi.
Đợi bọn Lãnh Tịnh lên lầu, người đó gọi điện cho đạo diễn: “Đạo diễn, vừa có một tổ ngoại hình cực được tới, nhưng có chút quê, phải điều giáo nhiều, tên của họ… ách, là tổ Sợi Dài Dài!... A lô! Đạo diễn anh không sao chứ? Sặc rồi hả? Đạo diễn?”
Trong hành lang dài dài ngồi đầy mỹ thiếu niên tới thi vấn đáp. Hàn Vũ lẳng lặng ngồi cạnh Lãnh Tịnh, tỉ mỉ đánh giá những người này, nhìn nửa ngày, thế nhưng không vừa ý một người nào. Thất vọng lắc đầu, hắn ngồi một bên xem báo.
Tổ Sợi Dài Dài rất nhanh được gọi vào thi vấn đáp, mấy vị chủ khảo vừa thấy Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh, liền cho số điểm cực cao, sau đó bảo bọn họ hát nghe thử.
Lãnh Thanh Thanh tràn đầy dũng khí hát một bài đại hợp xướng yêu quái, còn biểu diễn tài nghệ mô phỏng nấu mì, Lãnh Tịnh cái gì cũng không làm, chỉ đứng đó. Cuối cùng Lãnh Thanh Thanh được điểm cao nhất, được công ty giải trí nổi tiếng ký hợp đồng. Lãnh Tịnh khốc hình cái gì cũng không ký, dưới sự năn nỉ của Lãnh Thanh Thanh, đối phương mới xem Lãnh Tịnh như điều kiện phụ kèm để thuận lợi ký kết với nghệ nhân lâm thời này.
Lãnh Thanh Thanh chưa từng nghĩ tới bản thân có thể trở thành minh tinh trong thời đại công nghiệp, nhưng hiển nhiên, y có khí chất khuôn mẫu và khả ái mà Lãnh Tịnh vĩnh viễn không thể sánh được, đó chính là thứ lưu hành nhất hiện tại, yếu tố hấp dẫn tiểu nữ hài nhất chính là cái này.
Ngày hôm sau, Lãnh Thanh Thanh liền bị gọi đi thử ống kính, mà Lãnh Tịnh lại tiếp tục đi tìm người vừa ý Hàn Vũ.
……..
Một tháng sau.
Trong phòng tổng thống của khách sạn sang trọng, Lãnh Thanh Thanh dưới sự bảo hộ của vệ sĩ không dễ gì mới chen ra được khỏi vòng vây của fans nhiệt tình, cuối cùng về tới phòng riêng của mình.
Lãnh Thanh Thanh hiện tại, tên tiếng Anh là Clean Boy, trong vài tuần ngắn ngủi đã trở thành ngôi sao sáng quyền thế cao nhất, thậm chí đến sân vận động Hồ Quang cử hành biểu diễn nhạc hội ba vạn người__ ‘Tiếng lòng của yêu quái’, đạt được thành công cực lớn, mấy tuần gần đây luôn có mặt trên bảng xếp hạng, lượng tiêu thụ của Lãnh Thanh Thanh đạt tới trăm vạn lần.
Y là ngôi sao mỹ thiếu niên khuôn mẫu siêu cấp không hơn không kém.
Nhưng y có một bí mật tuyệt đối không thể để cho đội săn ảnh phát hiện__ Y có một nhi tử.
Một nhi tử còn cao hơn mình__
Lãnh Tịnh, nếu bị chụp được, như vậy, sẽ trở thành chuyện chấn động nền giải trí.
Mệt mỏi một ngày, Lãnh Thanh Thanh mở bồn nước nóng, mỹ mãn ngâm mình__ Thời đại công nghiệp thật tốt, ăn uống ở đều vô cùng thuận tiện. Lãnh Thanh Thanh vừa tắm, vừa mở đồ chăm sóc da có tiếng, đem mấy thứ lộ a sương a không biết là dưỡng da hay có công hiệu dưỡng nhan đó thoa lên mặt, người quản lý nói nghệ nhân quan trọng nhất chính là gương mặt.
Nói ra thì, y đã rất lâu không thấy nhi tử của mình rồi. Mặc dù có lẽ hiện tại ra ngoài sẽ gặp đội săn ảnh, y vẫn quyết định đi tìm nhi tử Lãnh Tịnh của mình. Bắt đầu từ ngày y ký hợp đồng, Lãnh Tịnh và Hàn Vũ hần như không biết tung tích.
Đến hiện tại mình đã thành danh rồi, cũng không thấy bóng dạng họ, Lãnh Thanh Thanh cảm thấy càng lúc càng cô đơn.
Tiếng gõ cửa cốc cốc từ ngoài truyền tới, Lãnh Thanh Thanh mặc áo choàng tắm vội vã chạy ra kiểm tra, thế nhưng là quản lý tới.
Quản lý mang nụ cười giả tạo, nhìn mái tóc ướt đẫm và làn da mê người của Lãnh Thanh Thanh, hắn nuốt nước bọt, cười hi hi nói: “Thanh Thanh, tôi tới đưa thông báo ngày mai cho cậu.”
Con mắt hắn đảo lên xuống trên người Lãnh Thanh Thanh, một bộ trông phát thèm. Tìm được cớ rồi, hắn chen vào phòng Lãnh Thanh Thanh: “Thanh Thanh, cậu có bạn gái không?”
“Vẫn chưa có.” Lãnh Thanh Thanh đáp.
“Thanh Thanh, đã sắp bắt đầu bình chọn tên trên bảng vàng rồi, cậu biết đó, giải thưởng lớn này rất có lợi cho cậu, nhưng mà, Lam Hải Đào đó rõ ràng là đối thủ cạnh tranh đáng gờm của cậu. Thanh Thanh, tôi có kế hoạch vượt qua hắn, cậu nghe thử được không?’
Nói rồi, tay hắn bất động thanh sắc gác lên eo Lãnh Thanh Thanh.
Vạn Tượng thiên – 74
Người quản lý tiếp đó đẩy Lãnh Thanh Thanh lên giường, miệng mang hơi rượu nói vào tai y: “Thanh Thanh, cậu cho rằng sao cậu có thể nổi tiếng nhanh như thế? Vì tôi là thương gia giải trí lớn nhất thành phố này, chỉ cần một câu của tôi, sẽ quyết định ai đỏ ai đen, hê hê, Thanh Thanh, cậu cũng nên báo đáp tôi một chút rồi chứ!” (*Đỏ: nổi tiếng)
“Báo đáp ngươi cái gì?” Lãnh Thanh Thanh hỏi.
“Dùng thân thể của cậu báo đáp tôi, hê hê hê hê hê hê!” Quản lý cười tà xé áo choàng tắm trên người Lãnh Thanh Thanh xuống, gần như trèo lên người y.
“Vậy không được.” Lãnh Thanh Thanh trơn tuột trượt khỏi tay hắn, khi người quản lý còn đang nằm sấp trên giường, Lãnh Thanh Thanh đã trườn xuống dưới giường.
Người quản lý hiểu lầm thân thể Lãnh Thanh Thanh linh hoạt mới có thể trơn như vậy, vì thế vươn tay bắt y: “Cậu muốn chạy?! Không dễ như thế! Bên ngoài có người canh chừng rồi!!”
Lãnh Thanh Thanh linh hoạt thoát khỏi khống chế của hắn, trốn vào trong nhà vệ sinh, khóa trái cửa.
Ngồi xổm trong nhà vệ sinh, Lãnh Thanh Thanh suy nghĩ phải làm sao đối phó với người quản lý đó. Lúc này, một con tiểu thủy xà từ trong bồn cầu nổi lên, kinh hoảng thò đầu ra: “Không được rồi, ta thế nhưng đi tới nhà nhân loại! Mau rời khỏi!”
“Đợi một chút!” Lãnh Thanh Thanh bật tới cạnh bồn cầu, ngăn cản con tiểu thủy xà chỉ to bằng ngón tay: “Tiểu lão hương, ngươi từ đâu tới? Có thể mang ta ra ngoài chứ?”
“Phù! Ngươi là đại xà tinh!” Tiểu thủy xà bị dọa, dùng đuôi xà kính lễ với Lãnh Thanh Thanh, sau đó chỉ đường nước phía dưới bồn cầu: “Ta chính là từ chỗ đó trôi vào, bên ngoài liền với biển!”
“… …” Lãnh Thanh Thanh xua tan ý niệm cùng tiểu lão hương chạy trốn. Tiểu thủy xà lè lè lưỡi.
“Mở cửa! Đồ ăn trong rào ngoài!” Cửa nhà vệ sinh bị người quản lý đá kêu vang, Lãnh Thanh Thanh nghĩ nghĩ, đột nhiên trong đầu nổi lên một chủ ý.
Ầm!!
Cửa nhà vệ sinh cuối cùng cũng bị người quản lý đá mở. Hắn nhìn quanh nhà vệ sinh bố trí tinh xảo, chỉ thấy cả gian đều là gạch men sứ trắng tinh, còn mang theo phong cách cổ xưa, trừ bồn cầu màu vàng và bồn tắm màu trắng, thì một nửa người cũng không thấy.
“Đáng chết! Chạy đi đâu rồi?” Người quản lý tức giận chống tay lên tay đỡ hình bạch ngọc xà để giấy vệ sinh cạnh bồn cầu, tức phì phò lẩm bẩm, lẽ nào nhảy lầu rồi? Không thể, chỗ này là tầng mười ba! Cái cửa sổ kia đang mở, nói không chừng là từ nhà tắm trèo sang trốn ở nhà cách vách rồi!
“Gặp quỷ mà!!” Người quản lý rửa tay, dùng sức rút giấy vệ sinh trong miệng của đồ vịnh tay hình xà, lau lau. Sau đó hắn mới chú ý, khách sạn này thật là bệnh thần kinh, thế nhưng lại bố trí vật trang trí hình bạch xà lớn như vậy, cái đầu xà đó lớn bằng trái dưa hấu, trong miệng là dùng để đặt giấy vệ sinh, bố trí buồn cười như thế còn có thể đặt trong phòng tổng thống.
“Lãnh Thanh Thanh, cậu chết chắc trồi! Hội công bố tin mới siêu sao ngày mai, tôi xem cậu là không muốn sống rồi! Hừ ha ha ha!!!! Cho dù cậu trốn được nhất thời, cũng không trốn được cả đời!” Người quản lý cười điên cuồng.
Thế là Lãnh Thanh Thanh sắp sửa nghênh đón phong ba tai tiếng lần đầu tiên trong đời xà của y.
………………..
Lại nói cả tháng này Lãnh Tịnh đã đi đâu?
Một tháng này Lãnh Tịnh tiến tiến xuất xuất đại đô thị mấy chuyến, có lúc giúp Hàn Vũ chọn người tình trong mộng, có lúc trở về Tuyết Long quốc xem thử, có lúc đi quản chút chuyện võ lâm. Cuộc sống với hắn mà nói là không rõ mục đích, tới mức hắn cũng đã có phần giống Hàn Vũ, nảy sinh ý niệm muốn cùng Lãnh Thanh Thanh đàm tình thuyết ái.
Có lúc, hắn sẽ nằm trên đám mây suy ngẫm nhân sinh, để bản thân trôi lềnh bềnh theo đám mây, để suy tư trôi nổi kéo dài không dứt.
Có lúc hắn sẽ suy nghĩ, Lãnh Thanh Thanh đối với hắn mà nói, rốt cuộc tính là gì chứ?
Nhiều năm như vậy, hắn chưa từng thử rời khỏi Lãnh Thanh Thanh, hắn cảm thấy bản thân có thể độc lập rồi, nhưng cuối cùng vẫn trở về bên cạnh Lãnh Thanh Thanh.
Trong sinh mạng của hắn có rất nhiều người đi ngang qua, nhưng chỉ có Lãnh Thanh Thanh vẫn luôn ở cạnh hắn cho tới lúc cuối, không cố kỵ ở cạnh hắn, bọn họ cùng nhau đi qua phàm giới, thiên giới, chân trời góc biển, cho dù trên thế giới này, kỳ thật không có nơi dung thân chân chính của họ.
Cố hương của họ, là Bích Hải Thương Đào cốc đã sớm tan thành mây khói, hắn và Lãnh Thanh Thanh đều là người không có nhà.
Lãnh Thanh Thanh là di tộc cuối cùng của xà thần tộc đã bị hủy diệt, mà hắn là một con rồng vĩnh viễn lai lịch bất minh, từ khi sinh ra tới nay, trên đời này chân chính có thể giúp đỡ họ, chỉ có lẫn nhau mà thôi.
Không có nghi kỵ, không có bi thương, không có phản bội, không có oán hận, không có giày vò, đây chính là cuộc sống đơn giản của hắn và Lãnh Thanh Thanh.
Cho dù tam giới biến động như thế, tất cả đối với cuộc sống an dật của họ mà nói, đều chỉ là phù vân.
Hắn chỉ muốn sống cùng Lãnh Thanh Thanh như thế, bình thản cả đời.
Lãnh Tịnh nhắm mắt lại, để toàn thân nương theo đám mây trôi lơ lửng giữa bầu trời xanh.
………………
Lại nói, hội ký giả công bố của Lãnh Thanh Thanh đúng hạn cử hành. Lãnh Thanh Thanh vẫn thành thành thật thật tới tham gia hội, khiến người quản lý đang ngồi trên đài công bố cười lạnh không thôi.
Khi các ký giả giới truyền thông đều đã tới đủ, người quản lý lặng lẽ ra hiệu, thế là có một ký giả át chủ bài từ trong đám người chen ra, tiêu sái cầm micro lại gần Lãnh Thanh Thanh đang ngồi trước đài tuyên bố, bắt đầu công kích:
“Lãnh Thanh Thanh tiên sinh, gần đây tin đồn đồng tính về ngài càng lúc càng nhiều, xin hỏi ngài có cách nhìn thế nào về việc này?
Lời này một phát đâm trúng vấn đề mẫn cảm của giới giải trí, tất cả mọi người tại đương trường đều ngừng thở, chờ đợi câu trả lời của Lãnh Thanh Thanh.
“A?” Lãnh Thanh Thanh không hiểu.
Vì thế ký giả lại lặp lại vấn đề lần nữa.
“A?” Lãnh Thanh Thanh tiếp tục không hiểu.
Mặt ký giả trầm xuống, trực tiếp hơn một chút: “Chính là xin ngài thể hiện quan điểm về lời đồn ngài có tình cảm đồng tính với một nam giới khác?”
“A?”
“Ngài chắc không phải muốn dùng phương thức này cố ý trốn tránh vấn đề chứ? Lãnh Thanh Thanh tiên sinh! Xin ngài đừng tự kiêu như vậy!!” Ký giả chụp mũ tự kiêu lên đầu y.
“A?”
“Ngài đừng cho rằng thái độ này có thể trốn tránh trách nhiệm! Xin cho mọi người một chân tướng rõ ràng!”
“A?”
“Cậu cho rằng a a thì có thể di chuyển ánh mắt của mọi người sao?”
“A?”
“Xin trả lời!”
“A?”
“Xin ngài đáp thẳng vào vấn đề của tôi!! Đừng ấp a ấp úng!! Cậu có phải có gian tình với nam giới không?” Ký giả bị thái độ của y chọc giận, mặt đỏ cổ nổi gân, gần như muốn dùng micro đâm chết Lãnh Thanh Thanh.
“A?” Vẫn là ngốc xà.
“Lãnh Thanh Thanh! Hiện tại cậu đang đối diện với trăm vạn khán giả! Xin trả lời!! Cậu có phải từng lên giường với nam giới không!!!!!!!” Ký giả sắp thổ huyết.
“Từng lên! Ta ngày ngày ngủ chung với nhi tử!” Lãnh Thanh Thanh cuối cùng dứt khoát.
Hiện trường lại lần nữa bạo động, thì ra Lãnh Thanh Thanh có nhi tử!!! Y thế nhưng bí mật sinh con!!!
“Nói như vậy cậu thật ra là bí mật sống chung với một nữ giới nào đó sao?!!!” Ký giả khai thác được thứ không ngờ tới, hưng phấn hét to, “Cô ấy rốt cuộc là ai?!!!”
“Ta không có sống cùng nữ nhân. Ta chỉ sống chung với nhi tử.” Lãnh Thanh Thanh ngoáy mũi.
“Xin đáp thẳng vào vấn đề của tôi!!! Đừng chuyển đề tài!!!”
“A?” Ngốc xà lại bắt đầu.
“A a a a a a a a!!!” Ký giả với xưng hiệu tiên phong chuyện bát quái cuối cùng cũng chịu không được thái độ của Lãnh Thanh Thanh, dẫn đầu ngã trước đài. Tựa hồ là xuất huyết não đột ngột.
Có huyết tinh của ký giả đầu tiên giáo huấn, những ký giả khác được người quản lý an bày đều không dám lên, Lãnh Thanh Thanh thực sự quá đáng sợ, nhất thời buổi công bố huyên náo liền lặng yên như tờ.
Tô Vưu Na là lính mới vừa bước vào lĩnh vực phỏng vấn, vì cha hiện tại đang nằm viện, cô rất cần một khoản tiền. Giới ký giả trước đó từng có lời đồn đại lão nổi danh của ngành giải trí treo thưởng giá cao cho ai có thể làm Lãnh Thanh Thanh bị ô danh, cho nên mặc dù đã có vết xe đổ đẫm máu trước đài công bố của ký giả nổi danh, cô vẫn khẽ run rẩy tiến lên một bước, chậm rãi lại gần Lãnh Thanh Thanh cường đại như núi kia__ Đúng vậy, tuy từ chỗ ký giả đến đài công bố chỉ có mấy mét ngắn ngủi, nhưng cô cảm thấy mình đang đối đầu gió lốc, lũ lớn đáng sợ, đó là một trải nghiệm gian nan vô cùng, cô gần như sắp bị đánh tan, gần như sắp ngã xuống cạnh xác của tiền bối! Khi gần như sắp khuất phục trước mặt Lãnh Thanh Thanh, cô, cuối cùng nghiến răng mặt đầy lệ đứng bên đài.
Run rẩy cố gắng đem micro trong tay đến trước mặt Lãnh Thanh Thanh, giọng cô phát run ngồi xổm dưới đất nói: “Lãnh tiên sinh, cha tôi mắc bệnh nặng, rất cần một món tiền lớn để chữa bệnh, nhưng tiền trong nhà đều đã dùng hết rồi, nếu tôi không kiếm được phí chữa trị, bệnh viện sẽ ném cha tôi ra đường… tôi không muốn mở mắt trân trân nhìn ông chết! Cầu anh! Chỉ cần anh trả lời đúng thật, tôi sẽ có cơ hội có tiền, có thể cứu ông ấy! Cầu xin anh!!”
Lãnh Thanh Thanh lập tức bị cảm động, y bắt đầu mở máy thu thanh: “Được rồi, cô hỏi gì tôi đều sẽ nói với cô!”
“Vậy… bạn gái của anh là ai? Ai sinh nhi tử cho anh? Nhi tử của anh hiện tại mấy tuổi rồi?” Tô Vưu Na hỏi.
“Tôi không có bạn gái mà, nhi tử là tôi sinh… ách, là ở nơi rất xa nhặt được, tên Tiểu Tịnh, nhi tử hiện tại đã cao bằng tôi rồi. Hiện tại nó đang ở đâu tôi cũng không biết nữa.” Lãnh Thanh Thanh nói.
“A!! Vậy các người là quan hệ thu dưỡng!! Xin hỏi vừa rồi anh nói ngày ngày lên giường cùng nhi tử, kỳ thật là mang một hàm nghĩa khác sao?!! Khi các người lên giường thì làm gì??” Tô Vưu Na nỗ lực khắc chế bản thân, mới không tới mức đột phát xuất huyết não.
“Chúng tôi…” Khi Lãnh Thanh Thanh sắp đem hai chữ cuối cùng nói ra, Tô Vưu Na cảm thấy nguy hiểm cực lớn, trong một thoáng chốc ngắn ngủi, trước mắt cô xuất hiện ảo giác__ Cha thế nhưng đứng trước mặt cô, cảnh cáo cô, Vưu Na! Đừng nghe!! Sẽ mất mạng!!! Nguy hiểm! Mau chạy!!! Dự cảm sợ hãi to lớn khiến cô đứng bật dậy, liều mạng chạy ra cửa.
Khi cô liều mạng nhảy ra khỏi cửa lớn, Lãnh Thanh Thanh nói ra hai chữ có lực sát thương cực mạnh: “Giao phối.”
Thế là từ hiện trường truyền hình trực tiếp của hội công bố, một sự kiện thanh thanh môn đến quá oanh oanh liệt liệt. Mọi người rầm rộ suy đoán, nghĩa tử kiêm thông gian của đại minh tinh Lãnh Thanh Thanh, rốt cuộc là người ra sao? Vì thế cái tên ‘Lãnh Tịnh’ trở thành điểm được chú ý nhất trên báo chí truyền thông trong một thời gian, Lãnh Thanh Thanh lập tức từ đỏ chuyển đen.
……………..
Ba ngày sau sự kiện Thanh Thanh Môn, Lãnh Thanh Thanh cuối cùng bị người quản lý gọi tới phòng làm việc.
“Bốp!” Người quản lý ném tờ báo dày nặng lên mặt Lãnh Thanh Thanh, sau đó cười dữ tợn nằm trên ghế ông chủ nói: “Lãnh Thanh Thanh, thấy rõ rồi chứ? Cái gì gọi là thân bại danh liệt? Nếu hiện tại cậu chịu mở miệng cầu tôi, thì vẫn còn kịp! Nhưng mà, tôi muốn cậu tới đây liếm giày cho tôi!”
“Tại sao ta phải cầu ngươi. Ta lại không thiếu cái gì.” Lãnh Thanh Thanh nói.
“Còn cứng miệng!” Người quản lý híp mắt nhìn y, “Được, cậu ngon lắm, tôi thấy cậu chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà! Đến lúc đó cậu có tới liếm giày tôi cũng không đủ nữa! Tôi không để tâm hủy đi cậu!” Hắn ngậm một điếu thuốc, miệng nhếch lên.
Lãnh Thanh Thanh lặng lẽ đi ra khỏi cửa phòng làm việc, công việc hôm nay của y đã không cần làm nữa, chụp ảnh quảng cáo gì đó cũng không gọi y đi chụp nữa, y muốn tới nhà hàng cao cấp ăn mì. Nghĩ tới mì, Lãnh Thanh Thanh liền cười híp mắt.
Ai biết y vừa mới ra khỏi công ty giải trí, một đám ký giả liền vây lấy y, mấy ngày này đều như vậy.
Lãnh Thanh Thanh vừa ngoáy mũi vừa đi, một chút cũng không để những người đó vào lòng. Khi y định bước xuống thềm, một tiếng kêu thét từ ngoài đám người truyền tới: “Ba ba!! Thanh Thanh ba ba!!!”
Chỉ thấy một thiếu niên gầy yếu đội mũ che kín mặt, ngồi trên xe lăn dưới sự bảo vệ của mấy người mặc cảnh phục tách đám người ra, thiếu niên đó lặng lẽ đi tới cạnh thềm, sau đó đột nhiên ngã khỏi xe lăn, run rẩy dùng sức lực hai tay trèo lên thềm, cuối cùng nắm lấy chân Lãnh Thanh Thanh, hắn ngẩng đầu lên, lộ ra gương mặt tú mỹ không kém gì Lãnh Thanh Thanh. Chỉ thấy hắn nước mắt đầy mặt nói: “Ba ba! Tại sao ba không thừa nhận con là do ba thân sinh!! Con rõ ràng là Tiểu Tịnh Tịnh do ba thân sinh! Ba không phải nói ba yêu con sao?”
“Tôi không quen cậu a.” Lãnh Thanh Thanh lắc đầu.
“Ba ba!!!” Thiếu niên khóc tê tâm liệt phế, “Tại sao ba nói dối! Lẽ nào Tiểu Tịnh còn chưa đủ ngoan sao?”
Lãnh Thanh Thanh muốn giải thích, một cái còng tay đã còng lên cổ tay y, cảnh sát lạnh lẽo nói: “Lãnh Thanh Thanh, anh bị hiềm nghi cố ý giết người, giam cầm ngược đãi nhi đồng phi pháp, hơn nữa tiến hành xâm phạm bị hại thời gian dài, hiện tại y pháp luật tạm giam anh, anh có quyền giữ yên lặng… hơn nữa…”
Cảnh sát bắt đầu đọc các điều khoản.
“Đừng!! Đừng bắt ba ba ta!! Ba ba! Con không phải cố ý! Là bọn họ mang con ra ngoài!! Ba ba!” Thiếu niên ôm chân Lãnh Thanh Thanh khóc nói.
“Lãnh Thanh Thanh! Anh là ác quỷ! Chúng tôi vừa mới cứu Tiểu Tịnh ra khỏi địa ngục đó!” Một phụ nữ trung niên đeo kính đi tới, lời lẽ đanh thép: “Lần này mang Tiểu Tịnh ra, chính là để vạch mặt thật của anh!!”
“A?” Lẽ nào phát hiện ta là xà rồi? Lãnh Thanh Thanh = =
Ký giả lập tức bao vây người phụ nữ trung niên đó lại, cô ta oang oang giải thích: “Tôi là chủ tịch hiệp hội cứu trợ thanh thiếu niên, ba tháng trước, chúng tôi nhận được tin tức Lãnh Thanh Thanh bí mật giày vò con trai ruột, nên tiến hành điều tra, cuối cùng cứu được Tiểu Tịnh ra khỏi ma trảo của Lãnh Thanh Thanh.” Sau đó đáng thương nhìn thiếu niên được dìu lên xe lăn, mới tiếp tục đó, “Xin mọi người bảo vệ chuyện riêng của Tiểu Tịnh, xin sử dụng photoshop__ Tiểu Tịnh là một đứa trẻ vô cùng đáng thương, nó mới mười lăm tuổi, là con riêng của Lãnh Thanh Thanh và một nữ ca sĩ. Sau khi sinh Tiểu Tịnh ra, Lãnh Thanh Thanh liền bỏ tiền thuê người ám sát mẹ ruột của Tiểu Tịnh, hơn nữa còn xem Tiểu Tịnh như công cụ phát tiết giam cầm dưới hầm. Vì sự ngược đãi của Lãnh Thanh Thanh, hai chân Tiểu Tịnh bị đánh đập mà không kịp thời chữa trị dẫn tới tàn tật suốt đời, ngoài ra, khi chúng tôi nghiệm thương còn phát hiện Tiểu Tịnh bị Lãnh Thanh Thanh xâm phạm tình dục thời gian dài…”
Lãnh Tịnh chân chính và Hàn Vũ đứng ngoài cửa sổ trưng bày xem truyền hình trực tiếp, Hàn Vũ đột nhiên nói: “Thiếu niên đó không tồi…”
“Nhưng hắn ta chính là bị người khác thuê mà tới.” Lãnh Tịnh nói.
“… Dù sao ta nhìn trúng rồi, thần tình của Thanh Nguyệt năm đó và hắn rất giống.” Hàn Vũ có chút kích động khó áp chế.
“Được, vậy ta giúp ngươi đưa thiếu niên đó tới, ngươi phải tuân thủ ước định, đừng đi theo ta nữa, từ nay về sau tất cả mọi chuyện của Vạn Tượng Lâu đều không có liên quan tới ta.”
“Ân.” Hàn Vũ gật đầu.
……………………………….
Đây là lần thứ hai Lãnh Thanh Thanh ngồi tù.
So với lúc ngồi tù cùng Lãnh Tịnh năm đó, nhà tù của thời đại công nghiệp thoải mái hơn nhiều. Nhưng Lãnh Thanh Thanh ngồi phòng giam đơn không hề tịch mịch, có một vài con chuột thỉnh thoảng sẽ tới nói chuyện với y.
Thông qua mấy miếng bánh mì, Lãnh Thanh Thanh và chúng chuột đã xây dựng quan hệ tốt đẹp. Các chú chuột nói với Lãnh Thanh Thanh, chỉ có tội phạm tử hình mới ở trong phòng giam hiện tại của y.
Mà phán quyết của Lãnh Thanh Thanh cũng quả nhiên giống như bọn chuột nói, nơi này chẳng qua là trạm chờ mà thôi, Lãnh Thanh Thanh dưới sự phỉ nhổ của vạn người bị phán tử hình__ ngồi ghế điện.
Lối đi được sơn xanh dài dài bên ngoài phòng giam, chính là ký hiệu thông tới phòng ghế điện.
Lãnh Thanh Thanh quyết định vượt ngục.
Vạn Tượng thiên – 75
Trong nhà tù tối tăm, Lãnh Thanh Thanh đang suy nghĩ kế hoạch vượt ngục. Mấy chú chuột bằng hữu nói với y, trong tù có một đường ống ngầm thông ra bên ngoài, chỉ cần biết bản đồ kết cấu nhà tù và thời gian nghỉ ngơi của người gác, thì có thể lợi dụng khoảng không ngắn ngủi đó chạy đi.
Mà bản đồ kết cấu nhà tù đã được một phạm nhân vượt ngục vẽ trên sàn trong phòng giam của Lãnh Thanh Thanh, chỉ cần dịch giường ra, thì có thể thấy được kế hoạch chạy trốn tỉ mỉ.
Lãnh Thanh Thanh dịch giường sắt ra, quả nhiên thấy lộ tuyến dày đặc do muỗng khắc trên sàn, không chỉ có bản đồ lộ tuyến tỉ mỉ, mà còn có thời gian nghỉ ngơi của người gác và những điều cần chú ý, quả thật chính là tay liền tay chỉ ngươi cách DIY. Lãnh Thanh Thanh nghên cứu nửa ngày, sau đó hiểu rõ cho rằng, mình đã là đại sư vượt ngục rồi.
Thế là bắt tay chuẩn bị vào giờ người canh gác chuyển ca lúc mười hai giờ đêm ba ngày sau sẽ vượt ngục.
Nửa đêm, con đường khu giải trí vẫn đèn đuốc sáng bừng, dục vọng tràn lan. Trong một club bí mật, trong căn phòng trang trí như biển cả, từng đôi đang thân thể giao triền, mê mẩn trong kích thích cảm quan. Những người này rõ ràng đều đã hút thuốc phiện, ống tim ném lung tung khắp nơi, ngay cả Lãnh Tịnh và Hàn Vũ đi vào cũng không phát giác.
Một thiếu niên mỹ mạo bị hai nam tử đè trên giường, ánh mắt mê ly hơi ngẩng đầu lên, nhìn họ, trong mắt lộ ra không hiểu: “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?”
Lãnh Tịnh cười lạnh một tiếng, ngồi vào xe lăn cạnh giường: “Ta chính là Lãnh Tịnh mà ngươi mạo danh, dưỡng tử chân chính của Lãnh Thanh Thanh.”
Thì ra thiếu niên này chính là người đã mạo danh Lãnh Tịnh trước mặt đông đảo mọi người.
“Ngươi! Giở trò gì đây!!” Thiếu niên đẩy nam tử trên người ra, ra hiệu bọn họ đi ra. Mà hắn thì để thân trần ngồi dậy, hai chân gầy yếu cho thấy hắn quả thật đi đường bất tiện.
“Những người đó tốn bao nhiều tiên để sai ngươi đi hãm hại Lãnh Thanh Thanh?” Lãnh Tịnh dứng lên, đưa tay đỡ cằm hắn.
“Ngươi không quản nổi! Ngươi muốn làm gì?!” Thiếu niên lấy súng giảm thanh dưới gối ra, nhắm vào Lãnh Tịnh.
“Đi chết đi!!!” Hung tợn xẹt qua trong mắt hắn, hoàn toàn không tương xứng với vẻ ngoài yếu đuối. Trong lúc giãy dụa, hắn bóp cò súng.
Nhưng cây súng đó lại biến mất khỏi tay hắn một cách thần kỳ, chỉ thoáng chốc đã xuất hiện trên tay Lãnh Tịnh.
“Thành thật chút đi.” Lãnh Tịnh ném súng sang một bên, sau đó cột tay thiếu nên lên trụ giường.
“Ngươi muốn làm gì!!! Buông ta ra! A a a a ~~” Thiếu niên thét lên.
“Hàn Vũ, giao cho ngươi.” Lãnh Tịnh quay đầu nói với mũ trùm nam trong bóng tối.
“… Ta còn cho rằng ngươi sẽ dùng một chút thủ đoạn ngoằn ngoèo. Được rồi, đợi sau khi ngươi cứu được Lãnh Thanh Thanh, chúng ta hẹn gặp sau.” Ánh mắt Hàn Vũ đang đặt trên mặt thiếu niên không dời.
“Ngươi không phải nói sẽ rời khỏi chúng ta sao? Tại sao còn muốn đi theo chúng ta?” Lãnh Tịnh không cao hứng nói.
“… Ta cần một chút thời gian để tiêu hóa đoạn tình cảm này.” Hàn Vũ nhìn chằm chằm thiếu niên trên giường, hắn thật sự quá giống Thanh Nguyệt, thần sắc đó ánh mắt đó.
“Tùy ngươi.” Lãnh Tịnh trề môi, cuối cùng rời khỏi căn phòng, để Hàn Vũ và thiếu niên đó ở lại.
Sau tiếng cạch khi cửa đóng lại, ánh mắt thiếu niên chuyển sang kinh hoảng: “Ngươi đừng qua đây!!!”
Mà Hàn Vũ chỉ cởi trói cho hắn, nói: “Ngươi đừng sợ, ta chỉ muốn nói chuyện với ngươi.”
“Đừng qua đây!” Thiếu niên lấy gối ném Hàn Vũ.
“Ta sẽ không tổn thương ngươi.” Hàn Vũ ngồi bên giường.
“Ngươi cút đi!” Thiếu niên nỗ lực leo lên xe lăn, sau đó đẩy tới nhà vệ sinh.
Hàn Vũ thành thật đợi ở ngoài, một khắc sau, hắn không chịu được đi tới gõ cửa. Nhưng không có phản ứng. Hàn Vũ lo lắng mở cửa, chỉ thấy xe lăn ngã một bên, cửa sổ mở to. Hàn Vũ vội nhìn xuống dưới, chỉ thấy trên đường lớn, một bóng người ngã ở đó, mà một chiếc xe hơi lại dừng ngay đó, chủ xe la to: “Tông người rồi!! A a!”
Thiếu niên đó rõ ràng bị xe tông phải, được đưa lên xe cấp cứu.
Hàn Vũ do dự mình có cần đến bệnh viện xem hắn không.
…………………………..
Lại nói, Lãnh Tịnh thuận lợi đi vào phòng giam tử hình, muốn cùng Lãnh Thanh Thanh rời khỏi, nhưng dưới sự khuyên nhủ của Lãnh Thanh Thanh, Lãnh Tịnh không khỏi cũng cảm thấy hứng thú với chuyện vượt ngục, thậm chí còn giúp Lãnh Thanh Thanh cùng vạch kế hoạch, chuẩn bị tối hôm sau sẽ chạy khỏi nhà tù tồi tàn này.
Tối khuya hôm sau, Bạch Điêu cũng thuận lợi đi vào, nó mang theo cọng kẽm để mở khóa. Nhân lúc người canh gác đổi ca, Lãnh Tịnh bắt đầu mở khóa. Nhưng cuối cùng nghe Bạch Điêu nhớ lại nói, Lãnh Tịnh và vì nửa ngày mở không được, cuối cùng thẹn quá hóa giận, phóng điện khiến khóa điện tử hư luôn.
Ba con rón ra rón rén rời khỏi phòng giam, Lãnh Thanh Thanh đã thuộc đường chạy trốn liền gánh trách nhiệm dẫn đường, dẫn nhi tử và Bạch Điêu cùng chạy tới đại môn tự do. Thì ra ra khỏi phòng giam tử hình, bên ngoài chính là lưới điện cảm ứng, máy giám sát nhạy bén vân vân, đủ loại thiết bị tiên tiến, vì thế Lãnh Thanh Thanh chiếu theo những gì viết trên bản đồ mà chuẩn bị đi lối khác, từ một đường ống ngầm đi vào thông đạo đã bỏ hoang mười năm trước để rời khỏi đây.
Dưới sự dẫn đầu của Lãnh Thanh Thanh, bọn họ tránh được máy theo dõi, từ đường cống ngầm trước cửa nhà tù chui ra ngoài.
Đường cống ngầm của đại đô thị được xây dựng như một mê cung, đủ loại đường ống chằn chéo phức tạp, Lãnh Thanh Thanh cầm bật lửa, chiếu theo bản đồ chạy trốn trong đầu từng chút một tìm kiếm lối đi cuối cùng thông tới ánh sáng, cuối cùng, y trảm đinh chặt sắt chỉ một đường ống đen kịt nói: “Không sai đâu! Đây chính là đại môn thông ra ngoài!”
Thế là ba con liền bắt đầu bò đi trong đường ống chật hẹp, Bạch Điêu có chứng sợ hãi nơi chật hẹp gần như sắp tan vỡ, bắt đầu chi chi và kêu khóc.
Cuối cùng, trước mặt có một chút ánh sáng, Bạch Điêu vui mừng, trèo ra trước tiên, nhưng lại bị cảnh tượng trước mắt dọa ngốc. Thì ra lối ra của đường ống này dính liền với một gian phòng không có cửa sổ, trên bốn vách tường đều là vết gỉ, vết bẩn và nét vẽ nguệch ngoạc, một ngọn đèn chân không mờ nhạt treo trên trần nhà, bày biện trong phòng chỉ có một cái ghế và một cửa sổ sắt trên tường nằm ở góc cùng một nơi đi vệ sinh mà thôi, rõ ràng đây là một phòng giam, hơn nữa là một phòng giam bỏ hoang đã lâu.
Lãnh Thanh Thanh vui mừng nói: “Chính là nơi này! Trên bản đồ ghi chú thông đạo bỏ hoang chính là bắt đầu từ phòng giam bỏ hoang này, có đường đi ra ngoài!”
“Nhưng mà.” Lãnh Tịnh nhảy ra khỏi đường ống, nhìn quanh nói: “Nơi này tuy là cũ nát, nhưng xem ra có người ở, không giống như nơi hoàn toàn bị bỏ hoang, ngươi xem, trên cái ghế này không có đóng bụi.”
“Quản làm gì! Chúng ta ra trước rồi nói sau!” Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu đi tới cửa sắt, quả nhiên cửa sắt đó cũng chỉ dùng để che giấu, mở cửa xong, bên ngoài là một hành lang dài dài u ám, hành lanh hẹp vô cùng, chỉ chứa được một người đi qua, phía trên cũng treo cùng một loại đèn chân không, sáng mờ bất định, trên hai vách tường đá xám hai bên cũng toàn là nét vẽ nghệch ngoạc và rêu xanh bẩn thỉu, ba người chỉ có thể nghiêng người mà đi.
Lãnh Tịnh không khỏi lưu ý những nét vẽ nghệch ngoạc đó, chỉ thấy nét vẽ cẩu thả, ẩn ẩn có thể phân biệt ra một người lớn dắt một đứa bé.
“Đây là…” Lãnh Tịnh xem lướt qua, chỉ thấy nội dung của nét vẽ tựa hồ có liên kết, đều là một người lớn dắt một đứa bé, mới đầu là người lớn dắt đứa bé, bức thứ hai biến thành người lớn đặt đứa bé trong một cái thùng lớn nghiêng nghiêng xẹo xẹo, bức thứ ba là đứa bé ngồi, xung quanh có rất nhiều hình vẽ người nằm xuống, mà bức vẽ nghệch ngoạc cực nhỏ ở cuối hành lang, lại vẽ một hình người đeo khẩu trang và mũ trùm đơn giản, bên cạnh còn có một người có sừng.
Lãnh Tịnh giật mình, bức hình đội mũ trùm này, không phải rất giống Hàn Vũ sao? Mà người có hai sừng trên đầu là…”
“Cửa này thật chặt!” Lãnh Thanh Thanh bắt đầu kéo cửa sắt ở cuối lối đi.
“Cha, ngươi đợi đã!” Lãnh Tịnh lên tiếng ngăn cản, nhưng không đợi hắn nói xong, Lãnh Thanh Thanh đã mở cánh cửa đó ra.
……………………………
Trong bệnh viện, Hàn Vũ ngồi ngoài phòng phẫu thuật chờ đợi. Thiếu niên đó sau khi được đưa tới bệnh viện, cuối cùng hắn vẫn đi theo. Không bao lâu, đèn phòng phẫu thuật tắt, một y tá đi ra thông báo: “Vị tiên sinh này, tình trạng của người nhà anh cũng phải thông báo với anh một chút…”
“Cái gì! Phải cưa hai chân!?” Hàn Vũ không ngờ kết quả của thiếu niên đó lại nghiêm trọng như thế.
“Ừ, vì vết thương quá nặng, nếu không cắt chân sẽ nguy hiểm tới tính mạng.” Y tá giải thích.
Hàn Vũ ngã ngồi xuống ghế, hai tay ôm đầu, hắn ẩn ẩn cảm thấy, có chỗ nào đó không đúng.
“Xin anh ký tên lên bảng đăng ký của bệnh nhân này!” Y tá đưa một bản kê khai cho hắn.
Hàn Vũ nhận bản kê khai, hai mắt dần trừng to ra: “Đây! Đây không thể nào!!!!!”
………………………………….
Tuyết Long quốc, trong hoàng cung thâm viện, Tuyết Long đế chắp tay đứng ở Phục Thiên điện, nhìn ra xa, thưởng thức cảnh tuyết mênh mang dưới chân.
Thập tứ long lo sợ nơm nớp đứng ở một bên.
Trên mặt Tuyết Long đế không thấy một chút ba động, chỉ nói: “Hắn cuối cùng vẫn là đến tuyết đô ngàn năm sao?”
Thập tứ long đáp: “Vâng, phụ hoàng ngươi hoài nghi quả thật chuẩn xác, ta đã điều tra qua lai lịch của hắn, thực tế chứng minh, tứ hoàng tử năm đó bị bỏ ngoài cung đã trứng vỡ thân vong rồi, cho nên người này thuần túy là giả mạo. Mà thân phận thật sự của hắn lại… chưa từng kiểm tra, nghĩ chắc là thứ đạo chích muốn thật giả lẫn lộn…”
“Hừ, nếu hắn là đạo chích, vậy có thể đi vào tuyết đô ngàn năm sẽ là một quái sự rồi. Trong lòng ta ngươi đều rõ ràng, tuyết đô ngàn năm là một chỗ như thế nào.” Tuyết Long đế nói.
“Nếu không phải là đạo chích… vậy người có thể vào đó, nói rõ nếu không phải hắn có sức mạnh to lớn, thì chính là chủ nhân tuyết đô cố ý mời hắn… mà nhìn chung tam giới long tộc có được tu vi như thế, chỉ có… ‘vị đại nhân đó’!” Thập tứ long đổ mồ hôi lạnh.
Tuyết Long đế hừ một tiếng nói: “Không sai, người đó tuy ở cạnh ta không biểu hiện chút dị thường nào, nhưng mà, muốn che giấu được hai mắt ta dễ dàng thế sao? Tổ tiên lưu lại mật lục, cảnh cáo long tộc không thể dễ dàng chọc tới người này. Như vậy cũng tốt, vừa hay có thể tiêu trừ mối họa tuyết đô.”
“Phụ hoàng, tuyết đô rốt cuộc có lai lịch ra sao? Tại sao ngài nghiêm cấm tộc dân lại gần nơi đó chứ?” Thập tứ long không hiểu nói, từ nhỏ tới lớn hắn đã bị cảnh cáo không được phép tiếp cận tuyết đô, nỗi sợ sâu sắc với tuyết đô đã mọc rễ trong lòng.
“Tuyết đô là… phần mộ dục vọng của phàm nhân, là nơi vạn vật không thể tiếp cận!” Tuyết Long đế ánh mắt thâm trầm nói.
……………………………..
Giờ chúng ta trở lại chú ý chuyến hành trình địa ngục của hai phụ tử Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh.
Lãnh Thanh Thanh mở cánh cửa sắt đầu tiên, nhưng sau cánh cửa vẫn là một hành lang dài dài, và nét vẽ nghệch ngoạc đầy tường. Nét vẽ lần này càng thêm lung tung, hầu như không thể phân biệt ra là cái gì, Lãnh Tịnh nghiền ngẫm tỉ mỉ, miễn cưỡng có thể phân biệt được nét vẽ hình tháp cao, chỉ là khắp tường đều bị chữ ‘hội’ (vỡ, thất bại, thối rữa) đỏ máu bôi đầy.
“Sao lại có nhiều chữ ‘hội’ như thế?” Bạch Điêu sợ hãi khiếp đảm, “Hay chúng ta đi ngược về đi!”
“Không được, không dễ gì mới chạy tới đây, nói không chừng chúng ta mở thêm một cánh cửa nữa, thì có thể chạy ra ngoài rồi!” Lãnh Thanh Thanh chỉ cánh cửa sắt thứ hai cuối lối đi.
Lãnh Tịnh thì dừng lại, hỏi hai người bọn họ: “Các ngươi cảm thấy chữ ‘hội’ này sẽ là ý nghĩa gì?”
Bạch Điêu run rẩy giơ tay nói: “Hội? Hội lạn (thối rữa)? Hội dương (lở loét)? Hội bại (tan tác)? Hội…?”
“Cảm thấy hội này giống như một phiến lớn…” Lãnh Thanh Thanh rùng mình.
“Một phiến lớn… một phiến lớn!!” Bạch Điêu kinh hô ra tiếng.
Khúc nhi ca quái dị đó lại xuất hiện trong đầu họ: “Giường nệm đỏ, căn phòng tím, cầm tiểu bài tử của tỷ tỷ, đến phía bắc tìm tỷ tỷ, tỷ tỷ không ở nhà ca ca ở nhà, ca ca mời ta ăn kẹo ~ kẹo liền ăn bây giờ, ăn tới tối không về nhà được ~ một phiến lớn a một phiến lớn ~”
“Ư…” Nói như thế, Lãnh Thanh Thanh cũng bắt đầu sợ hãi, y rụt tay đặt trên nắm đấm cửa về, đổi ý nói: “Hay là, chúng ta trở về đi?”
Ba người chìm vào im lặng căng thẳng. Cuối cùng Lãnh Tịnh quyết định: “Chúng ta đi về thôi!”
Thế là cánh cửa gần như bị mở ra cứ thế bị bọn họ ném ra sau đầu, Lãnh Tịnh kéo Lãnh Thanh Thanh cấp tốc đi ngược trở về.
Mà ngay khi bọn họ quay lại, ngọn đèn trên đỉnh đầu chớp tắt càng lúc càng nhiều, Bạch Điêu gục trên vai Lãnh Thanh Thanh, sợ hãi quay đầu lại, chỉ thấy sau lưng họ dần bắt đầu tối đi, rõ ràng là nơi ánh đèn chiếu tới được, nhưng lại tối tới mức giơ tay không thấy năm ngón, giống như ngay cả ánh sáng cũng bị cắt thành hai nửa, giống như hắc ám dày đặc đang bức gần bọn họ.
Bạch Điêu vội nhảy lên vai Lãnh Tịnh, nhắm chặt hai mắt, chỉ dùng móng vuốt của mình ôm chặt cổ Lãnh Tịnh không buông.
“Thiếu đông gia!!! Mau mau mau chạy đi!!!” Bạch Điêu nhắm mắt lại đồng thời cảm thấy được sợ hãi và áp lực cường liệt, tới mức nó muốn cắn đứt đầu lưỡi của mình.
……………….
Bên phía bệnh viện, Hàn Vũ run rẩy nhìn tờ bệnh án, sức lực toàn thân đều như bị rút hết. Hắn ném tờ bệnh án xuống đất, sau đó hai tay ôm chặt đầu, bắt đầu rên rỉ kìm nén.
Hắn đã bị nhốt tại tòa nhà Vạn Tượng đó cả ngàn năm rồi! Không dễ gì mới chạy ra được, nhưng đối diện hắn lại là vận mệnh còn tệ hơn là chết!!
Hắn đấm một đấm lên tường, lần này, hắn nhất định phải tìm được Lãnh Tịnh! Hắn không cam tâm!!
Tuyệt đối không cam tâm!! Cuộc đợi hắn cứ thế bị hủy trong Vạn Tượng này!
Thế là hắn đứng lên, bước nhanh ra cửa bệnh viện.
Mà trên tờ đơn đăng ký bệnh án bị hắn ném xuống đất, ở hàng điền tên bệnh nhân, bất ngờ viết ba chữ ‘Liên Thanh Nguyệt’.
Thiếu niên mạo danh Lãnh Tịnh, còn vì chạy trốn mà bị xe tông, tên là Liên Thanh Nguyệt.
Khi hắn từ trong hôm mê tỉnh lại, trong đau đớn mới phát hiện hai chân mình đã không còn nữa. Không chỉ như thế, vì tổn thương nghiêm trọng trong tai nạn xe, hắn còn mất đi một quả thận, ba ngón tay và mắt phải. Mặt hắn cũng bị hủy, hắn sờ lên lớp băng dày kín trên mặt.
“Tại sao lại như vậy… tại sao lại như vậy…? A a a a!!” Liên Thanh Nguyệt liều mạng múa may hai tay, khiến những thứ trên tủ đầu giường đều đổ vỡ, cũng không bận tâm ống tiêm trên tay bị rớt ra, chỉ điên cuồng thét lên.
Khi hắn cuối cùng sức cùng lực kiệt, cửa phòng bệnh hé mở, một bác sĩ nghịch sáng đứng ở đó.
“Thanh Nguyệt, cậu lại chạy trốn khỏi chỗ tôi. Cậu cho rằng trốn được tầm mắt công chúng, thì có thể trốn khỏi lòng bàn tay tôi sao?” Giọng nói của bác sĩ rất bình ổn.
“Cầu xin ông, tha cho tôi! Tôi không muốn… không muốn làm những thí nghiệm đó nữa! Tôi thà đi làm nam kỹ!!!” Liên Thanh Nguyệt khóc nói.
“Không được, Thanh Nguyệt, cậu nên xem thử sau này cậu sẽ làm được những chuyện lớn lao gì, cậu sẽ phụ trách hy vọng duy nhất cứu thoát những nhân loại tàn tồn chúng ta!” Bác sĩ đi tới trước giường hắn, đôi tay đeo găng cao su nhẹ vuốt lên gương mặt bị thương tổn.
“A a a a!!!!!!!!” Thanh Nguyệt lại lần nữa kêu thảm, tiếng kêu thảm đó tới lúc cuối, đã hoàn toàn không giống như âm thanh nhân loại có thể phát ra nữa.
…………………….
Lại tới tiết gọi hồn mỗi năm một lần.
Từ hướng đại tuyết cốc liên tục truyền ra tiếng kêu thét thảm thiết chói tai không ngớt, mỗi năm vào lúc này, Tuyết Long quốc sẽ tiến vào tiết gọi hồn suốt một tháng. Quy củ tổ thượng lưu truyền lại nói, một tháng này là ngày đại hung. Vì thế thần dân Tuyết Long quốc đều phải mặc hắc sa toàn thân, đóng cửa không ra ngoài, không nói những lời vọng ngôn.
Tuyết Long đế vẫn chăm chú nhìn hướng tuyết đô ngàn năm, tiếng thét từ nơi đó truyền ra đã quấy nhiễu Tuyết Long quốc một ngàn năm rồi.
Hy vọng lần này, ‘vị đại nhân đó’ thật sự có thể mang tới hy vọng mới cho Tuyết Long quốc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">