Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015

Lá bài - PN4,5,6

Phiên ngoại 4: Tác dụng hóa học của nguyên tắc và truyền thanh.


Chuyện này, xảy ra trên hành trình bình luận viên vĩ đại của Lâm Dược. Đúng, lúc đó y vẫn chưa bị 3W sa thả.

Mỗi ngày hưng phấn bừng bừng cùng Ike bay tới nơi này nơi kia.

Còn về Ike, chúng ta đã rất quen thuộc, nhưng vẫn phải giới thiệu một chút ở đây. Đây là một người đàn ông, một người đàn ông trẻ tuổi, một người đàn ông trẻ tuổi có thể nói là anh tuấn. Nếu chỉ nghe giọng nói của hắn, bạn sẽ cho rằng hắn là một người tóc đỏ, có lẽ còn có tàn nhang, nhưng tuyệt đối vô cùng nhiệt tình.

Nhưng hiện thực luôn tàn khốc, cho dù là nhìn chứng minh thư của hắn, bạn cũng sẽ hoài nghi, người này chính là Ike thường xuyên la hét kiệt lực trong tivi sao?

Cha của Ike là người Anh, mà mẹ của hắn lại là người Đức. Nhìn từ diện mạo bên ngoài, hắn kế thừa mẹ, mà vẻ mặt thì kế thừa cha.

Cho nên, hình tượng của hắn thế này: Tóc vàng mắt xanh, gương mặt nghiêm túc.

À, đúng, người này cực thích âu phục, cho nên bất luận ngồi máy bay hay đi bình luận, đều mặc âu phục màu đậm, thắt cà vạt lụa. Mà khi không phải quay tiết mục, hắn cũng trầm mặc kiệm lời, đồng nghiệp của hắn nói thế này: “Tất cả nhiệt tình, đều đã bỏ vào trong công việc.”

Nhưng cũng có người chịu không được sự lãnh đạm của hắn, cộng sự trước kia của hắn là Andy nói thế này: “Cậu ấy rất tốt, bình luận rất tuyệt, nhưng, bạn sẽ không cảm thấy cậu ta là đồng nghiệp của bạn, thậm chí là người bạn quen biết.”

Tuy trong bình luận nhiệt tình như lửa, nhưng lúc bình thường, cho dù gặp mặt đối mặt, Ike cũng làm như không thấy. Ike ba mươi ba tuổi, trong cuộc sống quá khứ của hắn không có phụ nữ cũng không có đàn ông, hắn cũng chưa từng nghĩ muốn có gia đình, hắn chưa từng cho rằng mình lãnh đạm với người khác thì có gì không đúng. Đồng thời, hắn cũng không cho rằng người khác lãnh đạm với mình thì có gì không tốt.

Hắn lãnh đạm như thế, cô độc như thế, sau đó, cho tới khi Lâm Dược tới.

Lâm Dược là ai, đó là người có thể nhìn bức tường mà lải nhải được, Ike tuy lạnh mặt, nhưng y cũng không phải lần đầu tiên gặp mặt liệt. Bất kể nói thế nào Ike vẫn có thể mặt đối mặt với y, năm đó y ngay cả vẻ mặt của Caesar cũng không nhìn thấy.

“Ike à, trưa hôm nay anh muốn ăn gì?”

“Ike à, anh từng ăn đồ ăn TQ chưa?”

“Ike à, có một vấn đề tôi vẫn luôn rất nghi hoặc, anh nếu không tiện có thể không trả lời, cái này, anh có phải là người có hai nhân cách không, hay là sinh đôi?”

“Ike à…”

Ike tuy lãnh đạm, nhưng rất lịch sự, hắn sẽ không chủ động chào hỏi với người khác, nhưng, nếu người khác mở miệng trước, hắn sẽ đáp lại. Đối với Lâm Dược mà nói như vậy là đủ rồi, cho dù hắn chỉ “ừ, à” vài âm tiết đơn, Lâm Dược cũng có thể tiếp tục đề tài.

Thế là, thời gian dần trôi, hai người ở chung cũng càng lúc càng hài hòa, sau đó đột nhiên có một ngày, mọi người kinh ngạc phát hiện, Ike thế nhưng lại gật đầu với Lâm Dược trước.

“Nghe nói Kẹo que là người yêu của đại đế, tại sao tôi cảm thấy anh ta và Ike ở chung cũng không tồi.”

Không biết là ai cảm thán như thế, sau đó bị đủ các tòa soạn oanh tạc một phen, nhưng vấn đề này thì không thể oanh tạc.

Caesar bọn họ không thể phỏng vấn. Ike cũng chỉ có một câu: “Không liên quan tới công việc, xin không trả lời.”

Còn về Lâm Dược, là nữ thì cũng thôi đi, y nhiều lắm là nói bậy nói bạ một phen, mà nếu đổi thành nam, y sẽ cười ha ha bắt tay người ta, ôm vai người ta, sau đó rất thân thiết nói: “Ừ, tôi cảm thấy hai ta ở chung cũng không tồi, anh nói xem chúng ta có quan hệ gì?”

Đa số bị y đối đãi như thế, lần sau tuyệt đối không dám hỏi y như thế nữa, đương nhiên cũng có muốn mượn cớ oanh tạc, nhưng cảnh ngộ đều vô cùng thê thảm.

À, không phải là Caesar làm gì, mà Lâm Dược tự xua tan mấy vấn đề này: “Cái gì, anh nói có quan hệ thân mật với tôi? Được thôi, chỉ cần anh ta có thể nói ra được ở trên mông phải của tôi có thứ gì, tôi sẽ thừa nhận có quan hệ khác bình thường với anh ta. Nhưng nếu anh ta không thể nói ra được, vậy thì anh ta phải lộ mông ra để tôi cắt một đao, tôi bảo đảm, tôi chỉ cắt một miếng thịt trên mông phải, tuyệt đối không cắt thứ không nên cắt, điểm này, chúng ta có thể đi làm chứng.”

Y thề thốt bảo đảm, nhưng có người tin tưởng sao? Cho dù có, cũng không nguyện ý lộ mông cho y cắt một miếng thịt. Cho nên, chuyện này cứ thế trôi qua, vốn dĩ, nó chỉ như một giọt nước, rơi vào trong dầu lạnh, lắc tới lắc lui, cũng không có phản ứng gì, nhưng có một ngày, dầu này đột nhiên tăng nhiệt độ, thế là giọt nước đó cũng bại lộ.

Đồ tăng nhiệt độ này tới từ việc Lâm Dược bị sa thải.

Lâm Dược rất buồn bực, y nhiệt tình yêu thích công việc bình luận này, y cảm thấy mình cuối cùng cũng tìm được một sự nghiệp có thể thể hiện toàn bộ giá trị của mình, hơn nữa y vốn cư xử với đồng nghiệp rất tốt, tiền lương cũng cao, danh tiếng cũng có, tỷ lệ bình luận cũng tăng, đột nhiên bị sa thải như thế, bị đả kích cỡ nào chứ.

Đàn ông bị đả kích thường xuyên uống rượu, Lâm Dược cảm thấy lúc này y cũng có thể học hỏi vai chính trong phim một chút, tìm một quán bar say một phen.

Mà khi y chuẩn bị làm thế, Ike nói: “Tôi biết một quán bar không tồi.”

“Hả?”

“Tôi mời anh uống rượu.”

Lâm Dược tuy cảm thấy tình trạng này mình uống rượu một mình có không khí hơn, nhưng, có một đồng nghiệp cùng uống, hình như cũng là cảnh thường xuất hiện trong phim ảnh.

Thế là, hai người uống rượu cả đêm tại quán bar, bọn họ đều say, Ike bị lay tỉnh trong quán bar, mà Lâm Dược, thì bị đưa về JA__ Trong chỗ tối, bên cạnh y luôn có người.

Khi Lâm Dược tỉnh lại, phát hiện Caesar đang ở bên cạnh mình, sắc mặt rất đen, y ngây người, sau đó rất quan tâm sờ sờ đầu Caesar, phát hiện nhiệt độ không cao xong, nói: “Lạc Lạc, anh trúng độc hả?”

Caesar không để ý tới y, quay người đi, Lâm Dược không hiểu gì, nhưng cũng không mấy để tâm, mà bắt đầu lải nhải sự thương tâm của mình, Caesar vẫn không để ý tới y, Lâm Dược càng thêm thương cảm.

Y nói với Carlos thế này: “Tôi trước kia từng xem phim, nhân vật trong đó khi thất nghiệp luôn thất tình, tôi trước kia cho rằng cũ rích, hiện tại cuối cùng cũng được lĩnh hội chân lý này. Đàn ông, chính là phải có sự nghiệp, anh xem tôi không có sự nghiệp nữa, Lạc Lạc liền không thèm để ý tới tôi nữa.”

Carlos co giật khóe miệng, lần thứ một triệu hối hận mình tại sao phải đi học tiếng Trung.

Đúng, Lâm Dược sở dĩ thích đi tìm Carlos nói chuyện, chính là vì hắn biết tiếng Trung, dùng cách nói của y chính là: “Có vài lời vẫn là dùng tiếng Hán nói thì càng có vị hơn, hơn nữa, anh coi, tôi cũng chỉ có khi ở bên cạnh anh mới gọi anh ta là Lạc Lạc.”

Đối với sự giải thích này, Carlos cũng chỉ có thể câm nín tránh xa, hắn rất muốn nói, “Cậu đừng gọi vậy khi ở cạnh tôi”, chỉ là hắn cũng biết, nói vậy vô dụng.

Sau khi chịu đựng Lâm Dược lải nhải hai ngày, hắn cuối cùng nhịn hết nổi: “Cậu Lâm, tôi cảm thấy, ông chủ đang tức giận.’

Lâm Dược trợn mắt, lý lẽ hùng hồn nói: “Anh ta tức giận cái gì?”

Nhìn y nói vô tội như thế, Carlos cảm thấy mình còn phải nhắc nhở một chút, vì thế nói: “Cậu là vị Ike đó…”

“Tôi và Ike làm sao?”

Carlos không biết nói gì nữa, nhưng Lâm Dược cũng đã hiểu, y sờ cằm nói: “Anh nói Lạc Lạc đang ghen?”

“Cậu Lâm, đây không phải là tôi nói.”

“Nhưng anh không phải là ý này sao?”

“Tôi không nói.”

Lâm Dược nhìn Carlos, Carlos nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu Lâm, tôi không nói gì cả!”

Tuy Carlos liên tục nhấn mạnh mình không nói gì cả, nhưng Lâm Dược vẫn tìm tới Caesar.

“Lạc Lạc, anh có phải chuẩn bị bỏ rơi tôi không?”

Caesar trừng mắt nhìn y.

“Vậy nếu không phải, tại sao anh không để ý tới tôi?”

Caesar nhìn y một lúc lâu, sau đó lấy ra một bức ảnh, bức ảnh đó… ừm, bức ảnh rất duy mỹ. Thanh niên phương đông nằm sấp trên lưng thanh niên phương tây, mái tóc màu đen và mái tóc màu vàng giống như quấn vào nhau. Trên mặt thanh niên phương tây có một chút vô thố, mà ánh mắt, lại là dịu dàng.

Một tay của hắn nhấc lên, như muốn vuốt tóc thanh niên phương đông, lại giống như muốn vỗ vai y an ủi y.

Thanh niên phương đông lộ ra nửa gương mặt có chút đỏ, mắt nửa híp, không biết là ánh sáng hay là vì nguyên do gì, mà dường như có một tầng hơi nước.

Độ sáng của bức ảnh có hơi tối, nhưng bất luận góc độ nào cũng là góc độ nghệ thuật, đều là thượng thừa, nó biểu đạt rất tốt đau đớn của thanh niên phương đông, và do dự khổ não của thanh niên phương tây.

Lâm Dược cầm ảnh chụp nhìn một lúc lâu, sau đó bình luận: “Tôi không nhớ có chụp hình chung với Ike, vậy Lạc Lạc, anh tức giận vì bức ảnh này sao?”

Caesar không để ý tới y, Lâm Dược nghĩ nghĩ, sau đó ôm vai hắn: “Lạc Lạc, anh phải tin tưởng tôi, tôi trong sạch!”

Caesar vẫn không để ý tới y, Lâm Dược cảm thán: “Anh xem lần đầu tiên của tôi cũng cho anh rồi, giờ cũng không còn biện pháp chứng minh nữa.”

Khóe miệng Caesar co giật, cuối cùng nhịn hết nổi: “Lâm Dược, tôi biết cậu và Ike đó không có gì, nhưng, tôi hy vọng sau này cậu nếu xảy ra chuyện gì, trước tiên hãy tìm tôi nói.”

Lâm Dược chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt, sau đó bừng tỉnh đại ngộ: “Lạc Lạc, thì ra là anh đang ghen.”

“Đây là nguyên tắc.”

“Cái này cũng liên quan tới nguyên tắc?” Lâm Dược lầm bầm một câu, sau đó nói: “Được rồi, tôi hiểu rồi, ý của anh là nếu tôi xảy ra chuyện thì phải nói với anh, đúng không.”

“Đúng.”

“Vậy thì được thôi, vậy nếu anh xảy ra chuyện gì sao?”

“Đương nhiên cũng sẽ nói với cậu.”

“Thật sao?”

“Đương nhiên.”

“Vậy thì được rồi, Ngựa hoang là chuyện thế nào?”

Caesar mê mang, có liên quan gì tới Ngựa hoang?

Lâm Dược nói lại chuyện mình muốn khiến Ngựa hoang tự cung, sau đó nói: “Ngựa hoang ngay cả chuyện anh có kỵ nam sắc hay không đều biết, anh còn nói không có liên quan tới cậu ta?”

Caesar rất vui, Lâm Dược ngay cả chuyện lâu như thế cũng vẫn nhớ, lúc này lại lật ra, vậy nói rõ y để ý.

Nhưng đồng thời lại có mấy phần lúng túng, mấy chuyện đó tuy đã là quá khứ, nhưng cũng không mấy vinh quang, vì thế nói: “Không liên quan tới Ngựa hoang, chỉ là cậu ta luôn tặng người cho tôi, vì thế mới biết.”

Nói xong, vì tránh Lâm Dược quấn lấy, lại nói: “Cậu rất để ý sao?”

“Đây là nguyên tắc.”



Sau một phen nguyên tắc với nhau, hai người cũng coi như tiêu tan hiềm nghi.

Sau đó, ba tháng sau, khi Lâm Dược ở trên mạng đặt cược với chủ tịch hội đồng quản trị của 3W, lại chuẩn bị xuất bản sách, chuyện này, bị lộ ra.

Trong một đêm, không biết hình chụp từ chỗ nào lưu truyền ra các trang mạng lớn, trong đó có ảnh chụp Ike và Lâm Dược, bọn họ đứng sóng vai, đương nhiên, hiệu ứng oanh động nhất là, còn có một bức ảnh Lâm Dược nửa dựa lên vai hắn.

Lúc này Lâm Dược đang ở đầu ngọn gió, những bức ảnh này vừa tung ra, đương nhiên sẽ tạo nên một lượng lớn truy cập, những người từng bị y niệm qua cuối cùng cũng tìm được cơ hội báo thù: “Kẹo que nếu đánh cược với Reid, tôi cảm thấy ít nhất, ván cược của anh ta không có vấn đề, cái khúc phía dưới của anh ta quả nhiên khỏe mạnh, nếu không bức ảnh này cũng sẽ không xuất hiện.”

Hiếm khi, đối với những lời này, Lâm Dược không lập tức nhảy ra đấu võ mồm với người ta, y cũng không có tâm tư để ý những chuyện này, từ sau khi ảnh chụp bị tung ra, khí áp bên cạnh Caesar đã đạt tới cấp bậc khủng bố, mỗi tối khi Lâm Dược và hắn đấu bài đều không dám kéo dài thời gian nữa.

Mỗi tối y thua xong, sẽ ngoan ngoãn vào nhà tắm tắm rửa, ngoan ngoãn nằm trên giường, đương nhiên, y cũng sẽ rất phiền muộn hỏi: “Lạc Lạc, anh rốt cuộc có tâm sự phiền lòng nào, chắc không phải là để ý những bức ảnh đó đi.”

“Không có.”

Caesar nói không có, có vẻ thật sự không có. Mỗi buổi tối hắn vẫn thắng, vẫn mỗi lần sau khi xong chuyện sẽ giúp Lâm Dược rửa sạch xoa bóp, vẫn mỗi ngày ba bữa chăm sóc chú ý khẩu vị của Lâm Dược, nhưng khí áp của hắn càng lúc càng khủng bố, sau đó vào ngày thứ tám, Lâm Dược phát hiện hắn bắt đầu hút thuốc.

Lâm Dược thật buồn bực, y nói với Carlos thế này: “Anh nói xem, anh ta rốt cuộc bị rút gân gì, lẽ nào ăn ngon uống đủ không tự tại, nhất định phải tự ngược một phen mới vui? Anh nói xem anh ta cần gì cứ nói đi, tôi hoàn toàn có thể thỏa mãn anh ta mà.”

“… Cậu Lâm, tôi cảm thấy cậu nên hỏi ông chủ.”

“Tôi hỏi rồi, nhưng anh ta không nói, anh nói xem liệu có phải…”

Carlos trông đợi nhìn y

“Thời kỳ mãn kinh của anh ta tới rồi?”



“Nhưng kỳ mãn kinh vào ba mươi sáu tuổi, cũng hơi sớm quá đi, nếu là nữ thì còn có thể, nam, không phải đều sau năm mươi tuổi sao?”



“Cậu Lâm, tôi cảm thấy ông chủ có lẽ không có cảm giác an toàn.” Sau khi hít thở sâu mấy lần, Carlos mở miệng, “Vì cảm giác cậu cho người khác… quá ngẩn ngơ, cho nên ông chủ, tâm tình hơi không tốt.”

Lâm Dược nhìn hắn, Carlos vội nói: “Đây là tôi tự nghĩ tới, cũng không biết đúng không.”

“Carlos, tôi phát hiện mỗi lần anh nói đều rất đúng.”

“Đó là vì tôi theo ông chủ đã được một thời gian dài.”

Lâm Dược hồ nghi: “Thật chỉ là thế?”

Carlos nói khẳng định: “Đúng.”

“Vậy thì tốt, tôi xém chút cho rằng anh thầm yêu anh ta.”



Hôm đó, sau khi hai người nằm trên giường, Lâm Dược ôm eo Caesar nói: “Lạc Lạc, gần đây anh không vui có phải là vì không có cảm giác an toàn không?”

Caesar không nói gì.

“Nếu vậy thì, hai chúng ta liền đi kết hôn đi.”

Thân thể Caesar cứng lại, sau đó nói: “Tôi không muốn ép cậu.”

Giọng hắn mang theo mấy phần than thở, Lâm Dược vội nói: “Không ép không ép, thật ra hai chúng ta hiện tại cũng không có gì khác biệt với kết hôn. Thật ra tôi cảm thấy có tờ giấy chứng nhận đó hay không đều không quan hệ, nhưng nếu anh muốn, hai chúng ta liền đi làm. Nhưng Lạc Lạc anh là một người đàn ông tính toán chi li như thế làm gì, xem Ike người ta kìa, đâu có định kết hôn.”

“… Tôi không phải Ike.”

Câu thở dài này hàm ý càng sâu, thậm chí còn mang theo mấy phần lay động, Lâm Dược vội bổ sung: “Chuyện này, ngày mai tôi sẽ đi tra ngày tốt, hai chúng ta tìm người đi làm.”



Ngày hôm sau, Lâm Dược bắt đầu tra lịch, Carlos nhận được một phong bì cực dày. Ba ngày sau, Lâm Dược có chút nghi hoặc nói với Caesar: “Lạc Lạc, mấy hôm nay sao không thấy Carlos? Không phải anh ta bị bệnh rồi chứ.”

“Cậu ta đi nghỉ phép rồi, kỳ nghỉ của cậu ta đã tới.”

“Hả? Vậy khi nào anh ta trở lại?”

“Hai tháng sau.”

“Kỳ nghỉ mỗi năm của anh ta nhiều như thế sao?”

“Ừ, đây là phần thưởng dành cho mười năm công tác của cậu ta.”

Mà lúc này, Carlos đang trong kỳ nghỉ phép thỏa mãn nhắm mắt lại: “Thế giới thật trong lành, công việc truyền thanh này, thật ra nên làm thường xuyên.”

Phiên ngoại 5: Kết hôn thì phải tổ chức hôn lễ, kiên quyết mới là đạo lý thép.


Lâm Dược vẫn luôn khoe khoang là một người TQ truyền thống, ít nhất về một vài phương diện, y quả thật cũng truyền thống. Chẳng hạn, y cảm thấy nếu muốn kết hôn, còn phải tra hoàng lịch TQ, hơn nữa còn cần một hôn lễ.

Nhưng chuyện này y chưa từng làm qua, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cần phải thỉnh giáo một người có kinh nghiệm, sau khi suy xét những người bên cạnh xong, y gọi điện thoại cho ba mình trước, Lâm Kiến Thiết lúc đó đang chuẩn bị ngủ, nhận được điện thoại của y thì hưng phấn nhảy cao ba thước__ Con trai nhà mình cuối cùng cũng muốn kết hôn rồi, nói ra thì cũng đã ba mươi tuổi rồi, nếu còn không kết hôn, thì còn ra cái giống gì nữa!

“Con muốn kết hôn? Người TQ hay là người nước ngoài? Da trắng hay da đen, bỏ đi, bất kể người thế nào, chỉ cần con kết hôn là được rồi. Phải chuẩn bị cái gì? Phải có nhà, tiền của con đủ hay không? Nhà là quan trọng, còn phải phô trương một vài thứ, phải có đoàn xe, đội trống nếu con tìm không được thì thôi, phải đốt pháo, phải bắn pháo hoa, nếu không con dứt khoát về nước kết hôn đi, ba giúp con mua nhà. Chừng nào con kết hôn? Ba còn phải đi làm visa, còn chưa định ngày sao? Phải nói trước cho ba đó…”

Lâm Kiến Thiết lải nhải dài dòng một đống, nói điện thoại xong thì hoàn toàn không còn buồn ngủ, mà bên này Lâm Dược lại gọi điện thoại cho Vua sư tử, Vua sư tử đang ăn cơm với bà xã, nhận được điện thoại của y, miếng thịt kẹt trong cổ họng xém chút nữa nghẹn chết.

Hắn qua một lúc mới mất khống chế kêu lên: “Cậu muốn tổ chức hôn lễ?”

“Kết hôn không phải cần tổ chức hôn lễ sao?”

Nghe bên kia trả lời rất đương nhiên, Vua sư tử câm nín ngửa mặt nhìn trời. Được thôi, cho dù hiện tại Las Vegas thừa nhận hôn nhân đồng tính, cho dù chuyện của cậu và đại đế toàn thế giới đều biết, nhưng, có tất yếu phải tuyên dương như thế không? Hai người các cậu là đồng tính đó đồng tính đó, cậu lại đang ở đầu sóng gió, lúc này không thấp điệp thì thôi, ngược lại còn muốn tổ chức hôn lễ?

Lâm Dược không biết trạng thái của hắn, chỉ ở bên kia hỏi, hôn lễ phương tây chú trọng những gì.

“Cậu phải tìm một nhà thờ, cậu hỏi thử xem đại đế thuộc tôn giáo nào, nếu không có, thì tùy tiện tìm một nhà thờ, cái khác sao? Cái khác cậu xem rồi làm đi.”

Vua sư tử vô thức trả lời, qua một lúc lâu vẫn chưa tỉnh táo lại, hắn cảm thấy mình rất khó hiểu nổi tư duy của Lâm Dược.

“Lẽ nào chính vì như thế, mình với họ mới có khoảng cách lớn đến vậy?”

Hắn lầm bầm, mà bên kia Lâm Dược không rất thỏa mãn với câu trả lời của hắn, chỉ cần một nhà thờ? Ngay cả y cũng biết còn cần phải chuẩn bị nhẫn cưới nữa mà!

Lâm Dược không thỏa mãn lại tìm tới giám đốc quan hệ xã hội, thấy y, giám đốc quan hệ xã hội Brian vốn muốn quay đầu đi, sau khi phát hiện mình thực sự chạy không thoát chỉ đành đứng đó, cười như khóc đáp: “Cậu Lâm có chuyện gì sao?”

“Anh từng kết hôn rồi phải không?”

“… Phải.”

“Anh kết hôn thế nào?”

“Thì cứ kết hôn như thế…”

“Thế nào?”

“Cũng giống như mọi người.” Nói xong, thấy Lâm Dược bắt đầu sờ cằm, vội nói, “Cậu Lâm, hiện tại có công ty chuyên tổ chức hôn lễ, cậu hoàn toàn có thể tìm họ hỏi, thậm chí tìm họ giúp đỡ.”

Lâm Dược nhìn hắn nửa ngày, làm Brian toàn thân đổ mồ hôi, cho rằng mình nói sai cái gì.

“Không sai, anh nói rất đúng, anh không nói tôi cũng quên mất.”

Lâm Dược vỗ vai hắn, quay người đi, cho tới khi bóng dáng y biến mất cuối hành lang, Brian mới hoàn hồn__ Cậu Lâm tại sao lại hỏi chuyện hắn kết hôn? Lẽ nào là? Không phải chứ…

Nhờ Lâm Dược đi khắp nơi dò hỏi, Caesar lập tức biết được Lâm Dược đang chuẩn bị hôn lễ, sau khi biết tin này, hắn cũng chỉ ngẩn ra, hắn chỉ nghĩ Lâm Dược có thể cùng hắn tới sở công chứng đăng ký là được rồi, không ngờ y còn muốn tổ chức hôn lễ.

Hắn sững người một lúc, thấp giọng thở dài, buông văn kiện đang xử lý rồi đi tìm Lâm Dược.

Lâm Dược đang tìm kiếm công ty hôn lễ trên máy tính, phát hiện Caesar qua cũng không ngẩng đầu, Caesar cũng không nói gì, đứng bên cạnh y một lúc mới dẫn tới sự chú ý của y.

“Có chuyện gì, Lạc Lạc?”

“Không có gì.”

Lâm Dược mắt giật giật, Caesar đi qua, úp lên bàn, chậm rãi mở miệng: “Chỉ là, muốn nhìn cậu.”

Câu này, nói rất bình thản rất tự nhiên nhưng lại rất chân thành. Vừa rồi khi hắn nhìn Lâm Dược, hiếm khi, có một cảm giác hổ thẹn.

Cho tới nay, hắn luôn có một cảm giác Lâm Dược sẽ chạy mất khỏi tay mình, cho nên hắn thực hiện thủ đoạn, uy hiếp dụ dỗ, hạ thái độ, là muốn lưu y lại, sau đó, lại nghĩ biện pháp để y chủ động mở miệng nói kết hôn. Hắn đương nhiên là thật tâm, nhưng lại không đủ chân thành.

Lâm Dược ngược lại, nói lưu lại, thì thật sự lưu lại, nói muốn kết hôn, thì thật sự bắt đầu chuẩn bị hôn lễ. Hắn vẫn luôn cảm thấy lòng Lâm Dược quá không ổn định, nhưng thật ra có lẽ y càng để ý.

Hắn nhìn Lâm Dược, Lâm Dược nhìn hắn. Sau đó, Lâm Dược qua sờ đầu hắn: “Không bị sốt, à, đúng rồi, Lạc Lạc, hôn lễ là tôi yêu cầu, nên áo cưới sẽ do anh mặc.”

Khóe môi Caesar co giật: “Nếu nói theo thứ tự trước sau, thì tôi cầu hôn trước.”

“Nhưng, không phải anh cầu hôn không thành công sao?”

Hai người lại bắt đầu mắt to trừng mắt nhỏ, cuối cùng Lâm Dược lùi một bước: “Được rồi, vậy anh nói làm sao đây?”

“Đánh một ván.”

Lâm Dược lập tức lắc đầu như trống bỏi: “Không cược, nếu không hai chúng ta thi đấu đi, ai nói chuyện thời gian dài thì người đó mặc đồ nam…”

Caesar nhìn y, Lâm Dược cuối cùng sải tay: “Dù sao tôi sẽ không đánh bài với anh.”

“Tôi là một người chú trọng công bằng.”

Lâm Dược trề môi, nhưng không phủ nhận.

“Vậy thì rút thăm đi.”

Đối với đề nghị này, Lâm Dược cảm thấy phần thắng của mình vẫn không phải rất lớn, nhưng từ góc độ công bằng mà nói, biện pháp này tốt nhất, nhưng y vẫn nói: “Chẳng qua tôi rút trước.”

Caesar cũng không tranh với y, chỉ nói: “Chấp nhận cược thì chấp nhận thua?”

“Quyết không hối hận!” Nói xong, lại ai oán nhìn Caesar một cái, “Lạc Lạc, hiện tại anh không còn tốt như xưa nữa, luôn ức hiếp tôi.”



Khi hai người đang tranh cãi xem ai mặc áo cưới, toàn thế giới đã biết hai người sắp kết hôn. Sao biết? Đương nhiên không phải Lâm Kiến Thiết nói, ông căn bản không biết con trai nhà mình kết hôn với ai. Cũng không phải Brian nói, cho dù hắn có nghĩ ra, cũng chỉ cảm thấy đó là ác mộng.

Đúng, chính là Vua sư tử.

Lần này Vua sư tử không có rộng miệng, hắn chỉ là trong lúc quá mức kinh ngạc nói với vợ của mình, đây là chuyện rất khó tránh, lúc đó hắn đang ăn cơm với vợ mình. Chỉ là vợ hắn và vợ của Người khổng lồ lại là bạn tốt.

Vợ của Người khổng lồ sau khi biết tin, lại nói cho chồng của mình, mà Người khổng lồ, cuối cùng cũng tìm được cơ hội báo thù! Thế là, toàn thế giới đều biết.

Khi tin tức mới lộ ra, rất nhiều người cho là bịa đặt. Đồng tính luyến ái không có gì, hôn lễ của đồng tính cũng không có gì. Nhưng, nhưng đại đế không giống người không hàm súc như thế đâu?

Nhưng bọn họ rất nhanh liền phát hiện, chuyện này là thật, khi có phóng viên phỏng vấn Lâm Dược, y không chút che giấu nói: “Đúng, chúng tôi đang chuẩn bị kết hôn, có cử hành hôn lễ không à? Đương nhiên là có rồi, kết hôn là một chuyện vui, sao có thể không cử hành hôn lễ chứ.”

… Ngay cả phóng viên đang phỏng vấn y lúc đó cũng muốn nói, kỳ thật, có rất nhiều người không cử hành. Có điều, tuy là cảm thấy logic của y có chút vấn đề, nhưng gần như tất cả phóng viên đều hưng phấn.

Kết hôn! Hôn lễ! Công khai!

Hôn lễ của đôi đồng tính cao thủ đầu tiên! Hơn nữa một vị trong số đó còn là đại đế! A, thượng đế, đây quả là chuyện quá mỹ diệu, người toàn nước Mỹ đều sẽ điên cuồng vì thế, bọn họ cuối cùng không thiếu tin nữa.

Trong thế giới toàn cầu hóa này, tin tức bên Mỹ cũng rất nhanh truyền tới TQ, chẳng qua phần nhiều chỉ là trên mạng, trừ người chơi poker Texas tương đối tốt, người bình thường đều không biết Lâm Dược, vì thế, Lâm Kiến Thiết không biết, con trai nhà mình không phải lấy vợ, mà là kết hôn cùng một người đàn ông.

Hộ chiếu của ông vẫn chưa quá hạn, nhưng còn phải đến Bắc Kinh làm visa, đối với cái này, ông không chút nào lo lắng, cảnh một năm trước Lâm Dược được trao vòng tay vàng để lại ấn tượng rất sâu cho ông, con nhà mình đã có tiền đồ, mời ông đi tự nhiên cũng không vấn đề.

Chuyện quả thật cũng như ông nghĩ, khi đi thị thực không có bất cứ khó khăn nào, thậm chí không hỏi gì hết đã làm cho ông.

Sau đó ông chạy thẳng tới tiệm trang sức lớn nhất Bắc Kinh, tỉ mỉ chọn lựa một đôi vòng ngọc__ Trên cơ bản cũng chỉ là tìm thứ quý nhất để mua. Lại mua thêm bốn bộ vàng* truyền thống, tự nhiên cũng chọn tốt nhất đắc nhất. (Nhẫn, vòng tay, dây chuyền, bông tai)

Cuối cùng, ông mang một bộ trang sức đáng giá cả triệu lên máy bay, con trai ở ngoài xuất sắc như thế, sau này cũng sẽ không cần đồ ông để lại, những thứ này, cũng chính là thứ duy nhất ông có thể làm.

Vừa xuống máy bay, ông đã được Carlos tới đón: “Vô cùng xin lỗi, cậu Lâm không thể đích thân tới đón bác, vì hôn lễ sẽ cử hành sau hai tiếng nữa.”

“Không phải nói còn ba ngày nữa sao?’

Lâm Kiến Thiết giật mình, ông đặc biệt chọn thời gian tới, còn ba ngày, ông có thể nhìn thử con dâu, cùng ăn một bữa cơm, thuận tiện xem hôn lễ chuẩn bị thế nào, một vài chỗ nhỏ nhặt có lẽ ông có thể cho chút ý kiến. Ông biết quan hệ của Lâm Dược và ông không tốt lắm, hiện tại Lâm Dược lại đang bận, ông tới sớm còn làm lỡ chuyện của y.

Sao vốn nói là còn ba ngày, lập tức đổi thành sáng nay? Chênh lệch thời gian, cũng không thể chênh nhiều như thế.

“Cái này, vì ban đầu chọn sai ngày.”

“Sai cái gì?”

“Tôi không rõ lắm, nhưng cậu Lâm nói hôm đó không phải là ngày hoàng đạo may mắn.”

Carlos co giật khóe miệng nói. Nhờ Brian gợi ý, Lâm Dược thật sự tìm tới một công ty hôn lễ, công ty đó vừa nhận được nhiệm vụ này, hưng phấn tới mức tiền cũng không cần, còn biểu đạt nhất định sẽ an bài tiêu chuẩn cao nhất phục vụ tốt nhất, để làm nghiệp vụ này.

Bọn họ thật sự đã làm vậy, từ xe cưới, hoa cưới đều chọn lựa tỉ mỉ, Lâm Dược rất thỏa mãn với thái độ của họ, y thấy mình không giúp được việc gì, cũng chỉ đành làm ông chủ ngồi ngó.

Sau đó công ty hôn lễ nói cái gì, y liền làm cái đó.

Hôn lễ này, là sản phẩm kết hợp của phương đông và tây__ đây là yêu cầu của Lâm Dược.

Cái gọi là kết hợp, chính là bọn họ sẽ tới nhà thờ để cha xứ làm chứng, sau đó phải đến khách sạn ăn tiệc một bữa, bọn họ chuẩn bị âu phục, đồng thời, cũng chuẩn bị đồ cưới của TQ.

Tóm lại chính là một bên phương tây, một bên phương đông.

Vốn tất cả đều rất tốt, vấn đề lại xuất hiện vào ba ngày trước, Lâm Dược tâm huyết dâng trào lại đi tra hoàng lịch, sau đó y phát hiện, ngày mà công ty hôn lễ đưa ra, thích hợp tang lễ thích hợp động thổ, nhưng, không thích hợp kết hôn.

Thế là, vấn đề lớn, trong một tháng này, ngày thích hợp kết hôn nhất, chính là hôm nay.

“Cậu Lâm chắc không phải là cố ý chứ, cậu ta tổ chức trước ngày như thế, rất nhiều phương tiện truyền thông không bắt kịp.” Nghĩ tới đây, Carlos lại cảm thấy rất có khả năng này, nhưng nghĩ tới biểu hiện của Lâm Dược trước đó, hắn lại có chút không dám xác định.

Thời gian quen biết Lâm Dược cũng không ngắn, nhưng hắn vẫn không thể làm rõ, Lâm Dược rốt cuộc thật sự rút gân, hay là đại trí giả ngu.

Nhưng Lâm Kiến Thiết thì không nghĩ nhiều như thế, ông chỉ nghĩ không có người lớn bên cạnh, vẫn là không được, ngay cả chuyện lớn như kết hôn cũng có thể chọn sai ngày!

Gấp rút lên đường, cuối cùng cũng kịp đưa Lâm Kiến Thiết tới địa điểm trước giờ, giao ông cho thủ hạ xong Carlos liền rời khỏi đó, ngày hôm nay, hắn bận rộn vô cùng.

Có người dẫn dắt, vị trí của Lâm Kiến Thiết không tồi, nhưng đứng giữa một đám người phương Tây to con cao lớn, ông vẫn không thấy cái gì, nhưng thấy bầu không khí ở hiện trường rất náo nhiệt rất sôi sục ông cũng thỏa mãn.

Nhiều người như thế tới đây đương nhiên là đại biểu quan hệ của Lâm Dược tốt lắm, mà chuyện vui thế này đương nhiên phải có bầu không khí nhiệt liệt. Ông không biết là, lúc này, cả nước Mỹ đều sôi sục, bầu không khí trong tivi còn nóng hơn. Ike sớm đã gào khản giọng.

Sau chuyện của Lâm Dược, Ike cũng rời khỏi 3W, lúc đó còn bị đào bới một trận, mà hắn chỉ đáp thế này: “Tôi không thể nào làm việc dưới tay một ông chủ như thế.”

Hắn rất nhanh lại được một đài truyền hình khác mời với tiền lương cao, mà lần này, đài truyền hình đó đã lấy được quyền phát sóng ưu tiên.

Do hắn tới bình luận hôn lễ này, còn có người từng lo lắng trạng thái của hắn, mà hiện tại nghe hắn gầm thét như chiêu bài thế kia, mọi người cuối cùng cũng có thể thoải mái__ Có lẽ, đó thật sự chỉ là lời đồn?

“Kẹo que bước ra rồi, hiện tại chúng ta nhìn thấy người mặc lễ phục màu trắng chính là anh ta! Bên cạnh anh ta là đại, là đại đế… là đại đế, đại đế mặc, a, tha thứ cho tôi, tôi không biết anh ta mặc trang phục gì nữa! Có lẽ, đó là phục sức truyền thống của TQ?”

Có khán giả TQ và chuyên gia đặc biệt nghiên cứu văn học TQ đang xem cảnh phát sóng này qua tivi đã nhảy dựng lên: “Đây tuyệt đối không phải là phục sức truyền thống của TQ!”

Đúng, đó không phải là phục sức truyền thống của TQ, nói nó là âu phục, thì nó quá dài. Nói nó là váy, thì kiểu dáng lại không giống.

Đó là một bộ đồ màu đen, gần như chạy tới đùi thì lại tách ra, có lẽ, dùng áo đuôi én hơi dài để hình dung thì khá gần.

Tuy không biết đây là trang phục gì, nhưng tất cả mọi người đều có một cảm giác kỳ cục, đặc biệt là các cao thủ. Đại đế là người nghiêm túc, đại đế là người cứng nhắc, hắn rất ít khi mặc trang phục thoải mái, càng chưa từng mặc trang phục trung tính, trong ký ức của họ, hắn luôn mặc âu phục, cho dù thỉnh thoảng thả lỏng, cũng chỉ là cởi áo khoác bên ngoài, cởi hai nút áo sơ mi mà thôi.

Mà hiện tại, bộ đồ mà hắn đang mặc đại biểu… đương nhiên cho dù mặc y phục như thế, đại đế cũng vẫn nghiêm túc cũng vẫn oai hùng, cũng tuyệt đối không có chút quan hệ nào tới mấy từ kiểu như pê đê đàn bà. Nhưng, loại cảm giác đó của mọi người lại càng thêm đậm.

Không không, bọn họ tuyệt đối không nghĩ nhiều, nhưng, hiện tại đang cử hành hôn lễ, Kẹo que mặc âu phục, mà đại đế… lẽ nào, có lẽ, sẽ không đi…

Tuy đã nghĩ tới khả năng đó, nhưng mỗi người đều cảm thấy, nếu nó là thật, thì thật là, thật là quá đáng sợ.

Mọi người xôn xao, bàn tán, co giật, nghiên cứu….

Mà Lâm Dược, đã cùng Caesar thề dưới người làm chứng, đang đi ra ngoài, khóe mắt Lâm Dược thấy được ba mình, lập tức đi tới trước mặt ông.

“Ba, đây là Caesar, đối tượng kết hôn của con, hai người cũng biết nhau.”

Lâm Kiến Thiết ngẩng đầu lên, nhìn Caesar gần như cao hơn Lâm Dược một cái đầu, ngây như khúc gỗ.

“Xin yên tâm, sau này con sẽ đối xử tốt với Lâm Dược.”

Caesar bảo đảm, Lâm Kiến Thiết vẫn không có phản ứng, mà Lâm Dược và Caesar còn phải vội đi cử hành hôn lễ TQ cũng không có thời gian, chỉ có thể lại lần nữa giao ông cho Carlos.

Hầu như mọi người ở nhà thờ đều đi hết rồi Lâm Kiến Thiết mới hoàn hồn: “Caesar đó, là nữ sao?”

“Không, ông chủ là nam.”

“Lâm Dược cũng là nam.”

“Đúng, chúng tôi đều biết.”

Lâm Kiến Thiết trầm mặc một chút, sau đó run rẩy đi ra ngoài, vừa đi vừa niệm: “Mình phải suy nghĩ, mình phải suy nghĩ.”

Lâm Kiến Thiết đang suy nghĩ trong đau khổ, mà Lâm Dược cũng đang suy nghĩ: “Lạc Lạc, tôi không ngờ anh thật sự mặc.”

“Chấp nhận cược chấp nhận thua.”

Lâm Dược trầm mặc, khi Caesar thay quần áo xong, y liền ôm lấy: “Lạc Lạc, sau này tôi sẽ rất tốt với anh.”

Caesar không nói gì, khóe miệng thì lại cong lên, Lâm Dược lại nói: “Cho dù anh có sở thích mặc đồ nữ, tôi cũng sẽ không xem thường anh!”

“… Tôi không có.”

“Không có cái gì?”

“Không thích mặc đồ nữ!” Nghiến răng nghiến lợi.

Lâm Dược bày vẻ không tán đồng lắc đầu: “Lạc Lạc, hai chúng ta đã kết hôn rồi, anh còn giấu tôi cái gì? Sau này anh ở nhà muốn mặc váy thì mặc váy, muốn đeo…”

Y còn chưa nói xong, đã bị Caesar bịt miệng: “Tôi không có sở thích mặc đồ nữ!”

Lâm Dược gật đầu, Caesar mới buông y ra.

“Là tự anh nói mà, khi anh có quyết tâm một trăm phần trăm thì tuyệt đối sẽ không thua, rút thăm tuy không giống poker Texas, nhưng không phải đều là muốn lấy thứ mình muốn sao? Anh rút thăm đồ nữ, không có sở thích đó thì cũng có khuynh hướng đó…”

Lâm Dược vừa thay đồ vừa lải nhải, tay Caesar cứng lại, hạ quyết tâm, sau này dù có cảm động, cũng tuyệt đối sẽ không mềm lòng nữa.

Phiên ngoại 6: Váy quả nhiên tốt hơn quần.


Hôn lễ vẫn đang tiếp tục, Ike vẫn đang gào thét.

Trời đẹp gió mát mây cũng đẹp, mọi người có thiệp mời đều được xe chuyên dùng đón tới nhà hàng TQ đã đặt sẵn, còn về không có thiệp mời, chẳng hạn phóng viên của nơi nào đó, fans của cao thủ nào đó, tự nhiên sẽ lái xe đuổi theo.

Ngồi trong xe, một đám người xôn xao bàn tán, có người nghe ngóng được Lâm Kiến Thiết là ai, có thảo luận phương tiện truyền thông, đương nhiên, phần nhiều là nghiên cứu vừa rồi đồ mà Caesar mặc là thứ gì? Tại sao lại mặc đồ như thế? Trong đó có hàm nghĩa đặc thù gì không?

Tại sao không mặc âu phục? Thật ra vấn đề này bản thân Caesar cũng từng nghi hoặc, khi hai người chuẩn bị rút thăm, đại đế bị Lâm Dược dẫn dắt tư duy cuối cùng hoàn hồn: “Chúng ta có thể đều mặc âu phục.”

Nhưng Lâm Dược kiên trì, chỉ có thể mặc âu phục một người, y nói với Caesar thế này: “Lạc Lạc, ba tôi nói với tôi, kết hôn chính là phải theo trào lưu, người khác có gì chúng ta cũng phải có đó. Chẳng hạn người khác có nhà, đương nhiên, chúng ta đã có nhà, chỉ là hiện tại nhà này là của anh, cho nên tôi cũng phải mua thêm một căn nhà. Người khác có hoa tươi, chúng ta cũng phải có. Người khác có cô dâu… ừm, tuy chúng ta không có, nhưng cũng phải cố gắng làm sao cho giống người khác.”

Nói xong, y rất thành khẩn nhìn Caesar: “Lạc Lạc, chúng ta phải giống người ta, chúng ta phải tạo nên một gia đình chân chính.”

Y nói rất thành khẩn rất chân thành rất nghiêm túc, sự nghiêm túc này trực tiếp làm mềm lòng Caesar, sau đó, hắn rút trúng thăm đồ nữ.

Mà sau đó, sở dĩ hắn không thật sự mặc váy cưới, đó là vì… làm vậy quá đáng sợ.

Bất cứ ai cũng sẽ nói, dung mạo của Caesar vô cùng xuất sắc, nhưng đó là nói vì hắn là nam, nếu đổi lại là nữ… chúng ta không nói cái khác, chỉ với chiều cao một mét chín mươi mốt đó, đã đủ khiến người ta co giật rồi, hơn nữa toàn thân trên dưới của hắn không có một chỗ nào mềm mại, nếu thật sự mặc váy cưới bước ra, chỉ sợ có thể trở thành ác mộng của tất cả mọi người.

Ngay cả Lâm Dược, cũng cảm thấy tạo hình đó của hắn thật sự không ra sao, vì thế cuối cùng vẫn dùng đồ đuôi én hơi dài thay thế.

Đương nhiên những cái này người khác không biết, bọn họ chỉ đang nghị luận trong lúc tới nhà hàng.

Đây là một thời đại chú trọng đặc sắc, thật ra tại Las Vegas đã rất khó ăn được đồ TQ chính tông, nhưng không có bề trong, bề ngoài lại làm rất tốt, chẳng hạn trang trí của nhà hàng TQ đều vô cùng có vị đạo.

Nhà hàng này cũng thế, toàn bộ gia cụ đều là gỗ, đâu đâu cũng là đèn lồng đỏ, nến vàng, trên cửa sổ còn khắc hoa khắc phượng, người hiểu biết nhìn thấy có thể sẽ giở khóc giở cười, nhưng đối với mấy người nước ngoài không rành rẽ thì đã đủ.

Đặc biệt là các khán giả bình thường xem trước tivi, thì càng cảm thấy vô cùng thú vị, sau đó, Lâm Dược và Caesar xuất hiện, giờ phút này, bất luận là người đang ở hiện trường hay là người đang ở trước tivi đều ngẩn ra.

Hai người đều là đồ đỏ, Lâm Dược mặc võ trang màu đỏ, đúng, chính là loại y phục của các tướng quân cổ đại hay mặc trong phim truyền hình, còn về triều đại nào thì, cho dù là nhà khảo cổ bác học nhất cũng không thể phân biệt nổi.

Mà Caesar lại là một cái trường bào màu đỏ. Cổ áo mở, tay áo gấp, vạt dưới rất rộng, bạn nói đó là váy cũng được, nói là trường bào cũng được.

Xem tới đây, khán giả TQ vừa rồi trở nên hưng phấn, nếu nói trang phục đuôi én vừa rồi còn khiến mọi người nghi hoặc, thì trang phục cổ trang hiện tại, chính là chân tướng chân tướng đó!

“Lâm Dược, giỏi lắm, đáng mặt lắm, đã giành vinh quang cho đàn ông TQ!”

Trước tivi, là tiếng hô như thế.

Người ở hiện trường thì ai cũng miệng mở rộng, bọn họ cho dù trước đó có từng suy đoán cái gì, thì cũng chỉ là suy đoán, nào dám xem là thật, thậm chí cảm thấy suy đoán đó còn có chút không thỏa đáng. Đó là đại đế, đó là hóa thân của những từ không giận mà uy, nghiêm túc cứng nhắc, lạnh lẽo tự kiềm chế và uy vọng, lãnh tĩnh vân vân thật nhiều từ ngữ tương tự. Ai dám thật sự nghĩ rằng hắn, thật sự, người đó, bị người… ừm, hai người yêu nhau, nhưng, quan hệ trên dưới này vẫn khiến mọi người có hơi hỗn loạn.

Mọi người nhìn hai người đi tới trước, mặc phụ trang phiêu dật như thế, đại đế cũng thống trị thiên hạ, nhưng vào trường hợp này, y phục của hắn chỉ khiến mặt người khác phải uốn éo.

Đương nhiên, cũng có cảm giác duy mỹ, sau khi đoạn băng này được truyền ra, rất nhiều cảnh trong đó được tải xuống, sau đó đăng từng cái lên mạng, phía dưới có rất nhiều bình luận hét to thật dễ thương.

“Ủa, sao chỉ có hai bọn họ không có người chủ trì, còn cha mẹ hai bên thì sao?”

Thấy chỉ có hai người bọn họ, có người TQ trước tivi không hiểu, mà lúc này, Lâm Dược đã lấy micro nói: “Hôm nay, là một ngày tốt lành, vào một ngày rất tốt này, tôi và Caesar, đã kết hôn.”



Bên dưới hoàn toàn yên lặng, Lâm Dược đợi một lát, nói: “Ủa? Lẽ nào mọi người cảm thấy hôn lễ của tôi và Caesar không đáng để chúc phúc sao? Tại sao không có người vỗ tay?”

… Tiếng vỗ tay vang lên khắp nơi!

Lâm Dược thỏa mãn, y gật đầu bốn phía: “Cảm ơn, cảm ơn, vô cùng cảm tạ. Vô cùng cảm tạ các vị đã tới đây cùng lời chúc phúc của các vị. Tại đây, tôi xin long trọng giới thiệu một người, anh ta chính là anh Chu! Chúng ta hoan nghênh anh ấy đi!”

Y nói rồi vỗ tay trước, mọi người ngẩn ra rồi cũng vỗ tay theo, nhưng mọi người lại quay nhìn nhau, anh Chu này là ai vậy, nghe có vẻ là người TQ, nhưng sao chưa từng nghe qua vậy, lẽ nào là thân thích của Kẹo que?

Trong tiếng vỗ tay, một người đàn ông trung niên mặc trang phục đầu bếp bị đẩy ra, ông trợn mắt, hai mắt đờ đẫn, rõ ràng còn chưa nằm trong trạng thái.

“Chu sư phụ là bếp trưởng của nhà hàng Hữu Phúc, cũng là mổ chính của tiệc cưới lần này, a, sai rồi, ý của tôi là nói, người nấu ăn chính của bữa tiệc lần này, cũng là ông ấy làm, Chu sư phụ đặc biệt sở trường làm heo sữa, heo sữa ông quay da giòn thịt mềm, thơm ngon ngọt ngào, có thể nói là đệ nhất.”

Lâm Dược giới thiệu, khen ngợi hương vị heo sữa một phen. Mọi người nghe tới chảy nước miếng đồng thời cũng càng thêm nghi hoặc, heo sữa này lẽ nào còn có ý nghĩa đặc biệt gì sao? Có người có chút hiểu biết qua quýt về văn hóa TQ thì nghĩ, lẽ nào lát nữa Kẹo que và đại đế muốn cùng ăn một con heo sữa? Hay là cùng ăn một bộ phận nào đó của con heo sữa?

Lâm Dược lại nói: “Tóm lại, bữa tiệc lần này đáng để chờ đợi, mọi người ăn tận tình uống thỏa sức! Uống thỏa sức, ăn tận tình!”

Nói xong, nhìn Caesar: “Anh có gì muốn bổ sung không?”

Mọi người bên dưới mắt long lanh nhìn Caesar, lúc này, mọi người rất muốn nghe thử đại đế sẽ nói gì. Caesar cũng không khiến mọi người thất vọng, hắn nhìn Lâm Dược: “Cậu nói, muốn tổ chức một hôn lễ hoàn mỹ đúng không?”

Lâm Dược cường điệu: “Không phải hoàn mỹ, mà là phải giống với người khác.”

Caesar gật đầu: “Cho tới trước mắt thì đã xấp xỉ rồi, chỉ còn thiếu một điểm.”

“Thiếu cái gì?”

“Theo như tôi biết, trong hôn lễ TQ, sẽ có một bên mang giày cho một bên.”

Tại đó có người bắt đầu bịt miệng, Lâm Dược chớp chớp mắt muốn nói gì đó, Caesar đã cong lưng xuống, vì để phối hợp với trang phục, chân Lâm Dược mang ủng da, Caesar giúp y mở ra, rồi lại giúp y cài lại. Đèn chớp sáng lên, phóng viên không thể vào mà chỉ có thể trèo lên cửa sổ quan sát liều mạng ấn nút chụp, Ike thì càng la hét điên cuồng trong tivi.

Caesar đứng thẳng lên: “Còn một điểm, bất luận là phương đông hay phương tây, một bên đều sẽ ôm bên còn lại.”

Nói xong, ôm Lâm Dược vào lòng, một tay chống ở sau eo y, một tay ôm chân y lên, trong ánh mắt ngẩn ngơ của mọi người đi ra ngoài, đi tới cửa, lại quay đầu nói: “Các vị tùy ý, nếu cậu ấy đã nói heo sữa ở đây không tồi, thì các vị hãy nếm thử di.”

Lần này nói xong thì đi thật.



Sau khi hắn đi rồi, mọi người mới hoàn hồn lại, sau đó liền như bom nổ oanh một phát, nghị luận, bàn tán, chau đầu ghé tai, nổi bật nhất, vẫn là đủ tiếng thét.

Tuy Lâm Dược lâm thời tổ chức hôn lễ trước ngày, nhưng có thể nói là gần như tất cả cao thủ vẫn đến đủ, trừ bọn họ ra, còn có đại biểu mà Hồng Môn, rồi Jones của JA phái tới, và cả các chủ tịch hội đồng quản trị rồi chủ tịch có quan hệ với JA. Trường hợp này bọn họ đương nhiên không thể tới một mình, bình thường đều mang theo người nhà. Còn có người không chỉ mang theo vợ chồng còn mang theo cả con trai con gái, lúc này, tại đó gần như tất cả nữ giới đều thét lên, còn có người vừa thét vừa thần hồn điên đảo lầm bầm: “Đẹp trai quá khốc quá…”

Lúc này đàn ông tại hiện trường cũng không rảnh ghen tỵ, bọn họ đã bị làm mù đầu toàn bộ, rốt cuộc là chuyện gì đây.

Cái này, đại đế mặc nữ trang, đại đế ôm Kẹo que… rốt cuộc là bọn họ hỗn loạn hay là thế giới này hỗn loạn rồi?

Chỉ có duy nhất một người đàn ông đang tính toán chính là Người khổng lồ, hắn buồn bực nhìn bà xã của mình: “Có gì khốc? Đại đế mặc nữ trang, Kẹo que bị ôm đi.”

Bà xã của Người khổng lồ cũng không rảnh đi an ủi tâm linh có thể đã bị tổn thương của chồng, cô nghĩ cũng không nghĩ nói: “Chỗ nào cũng rất đẹp trai, anh yêu, nếu không anh cũng mặc quần áo như đại đế đi, em mặc y phục như Kẹo que, chúng ta lại cử hành hôn lễ lần nữa, anh mang giày cho em, rồi ôm em ra ngoài.”



Có suy nghĩ này không chỉ mỗi mình bà xã của Người khổng lồ, trong một thời gian rất dài, kiểu hôn lễ TQ này rất được hoan nghênh, công ty hôn lễ mà Lâm Dược tìm tới lúc đó cũng trở nên nổi tiếng, hạng mục kinh điển, chính là sắp xếp bên nam mang giày cho bên nữ rồi ôm bên nữ ra ngoài, điều này khiến rất nhiều người TQ phiền muộn__ Giày của đàn ông không phải mang như thế!

Nhưng ngoài nước ngoài thì không để ý, ngay cả một vài người ABC trưởng thành tại Mỹ cũng cho rằng như thế tốt hơn. À, đương nhiên, trang phục phối hợp trái ngược cho hai bên nam nữ cũng rất được hoan nghênh, chỉ là… chúng ta chỉ có thể nói, không phải mỗi người đàn ông đều có gương mặt như điêu khắc giống Caesar, cũng không phải mỗi người phụ nữ đều dung mạo thanh tú…

Đương nhiên, cái này đều là về sau, lúc này, Lâm Dược bị Caesar ôm ra bên ngoài, bỏ vào trong xe, trở về nhà mới của họ, đó là căn nhà Lâm Dược dùng tiền mình kiếm được tại Las Vegas mua.

Ba phòng hai sảnh, còn có hai ban công, hai mươi bốn giờ có bảo vệ, quản lý kiểu khách sạn, đối với người bình thường mà nói đương nhiên không tồi, đối với Caesar mà nói, tất nhiên là bình thường, nhưng Lâm Dược kiên trì đây là nhà mới của họ, mà nó đương nhiên cũng là nhà mới.

Caesar đặt Lâm Dược lên giường, mở miệng thật dịu dàng: “Bước cuối của kết hôn cũng chính là bước quan trọng nhất, chúng ta tuyệt đối không thể bỏ lỡ, cái này phương đông phương tây đều có, hiện tại chúng ta liền bắt đầu thôi.”

Nói xong, cũng không đợi Lâm Dược mở miệng, đã hôn lấy y, hai tay đồng thời kéo quần song phương, thật ra chủ yếu là kéo của Lâm Dược, còn về hắn… dưới tầng tầng y phục chồng điệp, thật ra chỉ có một cái quần lót, đấy là vì thể hiện sự phiêu dật của trường bào, cũng chính vì thế, khi thay quần áo hắn mới nhanh hơn Lâm Dược.

Mà Lâm Dược cũng không phải quá khó, tuy y mặc là võ trang, nhưng chỉ là bề ngoài giống, thật ra không có áo giáp lớp lớp, thân trên trước sau ngực dùng áo da phụ thêm để tạo cảm giác uy võ, sau đó lại dán miếng bạc lên lòe người, bên dưới cũng phối hợp quần da, vì thế lúc này vừa kéo, cũng liền trượt xuống.

“Lạc Lạc, Lạc Lạc, đợi đã…” Lâm Dược tìm khe hở kêu lên: “Hai ta phải uống rượu hợp cẩn trước…”

“Lát nữa rồi uống…”

Caesar giúp y mở rộng, sau đó nâng chân y lên rồi xỏ xuyên vào: “Nếu cậu muốn thấy tôi mặc váy, bộ đồ này về sau tôi cũng có thể mặc thường xuyên…”

“Mọe, anh mơ tưởng!”

Lâm Dược chửi lớn, Caesar cười, càng dùng sức đỉnh vào.

Cả tối nay, màu đỏ giao nhau, Caesar mặc trường bào giày vò Lâm Dược mặc võ trang hết lần này tới lần khác.

Sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Dược cuối cùng cũng được uống rượu hợp cẩn mà y nói mãi… thật ra nói là rượu hợp cẩn có hơi quá, y uống là rượu gạo nếp ngọt.

Caesar đút y uống từ từ, mở miệng: “Thật ra hai chúng ta vẫn còn thiếu một chút, tôi nhớ trong hôn lễ TQ còn uống canh sớm sinh quý tử.”

Lâm Dược ngẩng đầu, cắn tai hắn, nhúc nhích vài cái mới mở miệng: “Lạc Lạc, người ta có thể sinh con cho anh đó, nhưng anh muốn tôi dùng trứng của ai đây, nếu mà sinh ra rồi, thì là của tôi và cô ta, hay là của anh và cô ta, hoặc là nói của mọi người chúng ta?”

Nói xong, còn ném cho Caesar một ánh mắt ai oán, Caesar run tay, bỏ y lại, cầm chén mặt không biểu tình ra ngoài.

Khi đặt chén trong phòng bếp, Caesar nhớ lại năm đó khi còn ở trong đầu Lâm Dược đã xem qua một vài bộ phim: Kẻ địch càng lúc càng cường đại, vai chính càng lúc càng lợi hại. Rõ ràng vai chính tập trước đối phó một tiểu bình cũng phí sức, mà tập sau lại có thể một mình đấu với tướng quân, đó không phải là tiến hóa không hợp lý, đây là tiềm lực của vai chính, chỉ là lúc đầu chỉ có tiểu binh nên không bộc phát ra.

Hắn đang nghĩ, thì nghe Lâm Dược ở trong phòng la lên: “Lạc Lạc Lạc Lạc, chuyến bay tôi đặt vé lúc chín giờ a, tháng trăng mật của chúng ta a… mấy giờ rồi a a a a a…”

Caesar nhìn cây kim giờ chỉ hướng số mười một, híp mắt lại, gương mặt vẫn luôn cứng ngắc trở nên dịu dàng vô cùng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">