Phiên ngoại
Phiên ngoại 1: Cách ăn một trăm trái cà chua.
Gần đây tâm tình của Lâm Dược rất tốt, điều này biểu hiện ở chỗ y thường xuyên nhắc tới một loại thực vật có thể nói là rau quả cũng có thể nói là trái cây.
“Cà chua xào trứng gà nè, thật rất thơm, cộng thêm mì, càng mỹ vị. Cà chua đường cát a, thật rất ngọt, để lạnh một chút, càng ngon. Cà chua phối dưa leo, vừa đỏ vừa xanh, đó chính là nam nữ kết hợp, làm việc không mệt mỏi. Canh cà chua trứng, thật rất sướng miệng, chan vào cơm, mỹ vị đó, cà chua…”
Thường xuyên, Lâm Dược nghiêng đầu nghiêng cổ nhắc tới cách nấu cà chua, sau đó còn thường xuyên lật lật lịch, cố ý kinh ngạc nói, ủa, thì ra hôm nay đã là ngày bao nhiêu rồi à.
Đối với mấy lời này, Caesar luôn làm như không nghe thấy, hoặc là lật báo, lật sách, lướt web, hoặc trực tiếp làm lơ.
Thế là Lâm Dược lại thường xuyên cố ý hảo tâm nói: “Lạc Lạc à, thật ra anh nếu không muốn ăn, cũng có thể không ăn. Hai chúng ta đã là quan hệ gì chứ, tôi còn có thể bức anh hay sao? Nếu không thế này đi, anh chỉ cần tìm một thứ khác đổi cho tôi, một trăm trái cà chua 150g này coi như bỏ đi, dù sao chỉ nói là nể mặt tôi, lại không nói phải công chính phải chụp ảnh kỷ niệm gì.”
“Cậu muốn đổi cái gì?”
“Tôi muốn đổi…” Lâm Dược vốn muốn nói gì đó, nhìn sắc mặt của hắn xong lại đổi giọng: “Ừm, tôi là nói, bất kể làm gì cũng đều phải có kỳ nghỉ mà đúng không. Anh xem, cho dù tôi ở lại, cũng không thể ngày ngày, sáng sáng tối tối đi qua đi lại trước mặt anh đúng không. Tuy tôi đây yêu kiều hơn hoa… vẻ mặt của anh như vậy là sao? Nếu không phải vì tôi có vài phần tư sắc, anh tại sao còn muốn tôi ở lại bên anh?”
“Được rồi, cho dù tôi không yêu kiều như hoa, vậy anh cũng phải thừa nhận anh vui sướng khi thấy tôi chứ, đương nhiên tôi cũng vui vẻ khi thấy anh, nhưng dù có vui vẻ cũng không thể ngày ngày nhìn đúng không? Cũng phải có nghỉ ngơi, khoảng cách chứ, cái này cổ nhân cũng nói, tiểu biệt thắng tân hôn, tôi cảm thấy hai ta cũng nên tất yếu thường xuyên tiểu biệt một phen. Cái này, hai ta mỗi năm tiểu biệt nửa năm thế nào?”
Caesar trực tiếp câm nín.
“Sáu tháng… năm tháng, bốn tháng, ba tháng! Thật sự không thể ít hơn!”
“Cậu đợi đi.”
“Hả?”
“Đợi xem tôi ăn cà chua.”
Caesar nói thế, nhưng không lập tức thực hành, ban đầu Lâm Dược còn thường xuyên quan sát hắn, sau đó thì thường xuyên lải nhải bên tai hắn bài ca cà chua.
Cuối cùng, cuối cùng cũng tới ngày cuối cùng, Lâm Dược liếc mắt nhìn Caesar: “Lạc Lạc, anh chắc không phải tính xù chứ. Thật ra nếu anh thật sự xù tôi cũng không thể làm gì, lúc đó chúng ta không quy định nếu xù nợ thì sẽ thế nào, lại không có người làm chứng, anh nếu thật muốn xù…”
Y đang nói, Caesar đột nhiên đã nâng cằm y lên, Lâm Dược ngạc nhiên, tiếp theo nhảy ra, cảnh giác nhìn hắn: “Anh muốn làm gì?”
“Ừm, hiện tại cũng có chút thịt rồi.”
Tuy so với trước kia vẫn còn kém một chút, nhưng bồi dưỡng nhiều tháng rồi, trên mặt Lâm Dược cũng bắt đầu thấy thịt, khí sắc cũng tốt lên không ít.
Y trừng mắt nhìn Caesar: “Lạc Lạc, chắc không phải anh muốn ăn thịt người đi.”
“Được rồi, nếu đã là ngày cuối cùng rồi, vậy hôm nay tôi ăn là được.”
Lâm Dược theo bản năng cảm thấy không đúng lắm: “Ăn cái gì?’
Caesar nhìn y, hàm ý sâu xa nói: “Cà chua.”
Tuy rằng hắn chuẩn bị thực hiện vụ cá cược, nhưng Lâm Dược lại cảm thấy vụ cược này nếu thật sự không thực hiện cũng không sao. Nếu không đổi được kỳ nghỉ mà y muốn, thì nhìn Caesar ăn một trăm trái cà chua cũng không có bao nhiêu lạc thú.
Nhưng Caesar không nghĩ thế, người ta ngôn từ thẳng thắn nói: “Nếu tôi đã đáp ứng, thì phải làm được.”
Vì biểu thị mình nhất định sẽ làm được, hắn nhốt Lâm Dược trong phòng, Lâm Dược nhảy loi choi, gọi điện cho Carlos yêu cầu cứu giá.
Carlos vốn còn rất khẩn trương, nhưng khi nghe được địa điểm y bị nhốt, không nói hai lời cúp máy. Đắc tội cậu Lâm rất đáng sợ, nhưng đắc tội ông chủ càng đáng sợ. Không thấy cậu Lâm đáng sợ như thế, còn bị ông chủ trấn áp sao?
Lâm Dược hối hận rồi, không biết làm sao, cấp bách nữa, cuối cùng y trấn định.
Khi Caesar mở cửa lần nữa, y mặc một bộ âu phục màu trắng, nhàn nhã ngồi trước bàn làm việc, trong tay là máy chụp hình: “Lạc Lạc, tôi cảm thấy cảnh tượng mang tính lịch sử này vẫn phải chụp lại, cái này về sau nói không chừng có thể lấy ra khiêu chiến kỷ lục Guinness.”
Caesar gật đầu: “Đáng để kỷ niệm.”
Hắn nói xong, bảo người bưng một cái thùng lớn vào.
“Một trăm trái cà chua, mỗi trái đảm bảo không nhẹ hơn 150g, cậu lại đếm đi, ở đây còn có cân, cậu cũng có thể cân một chút.”
Lâm Dược nhìn thùng gỗ, lại nhìn Caesar: “Không cần đâu, tôi tin anh.”
“Tin thật?”
“Tin thiệt.”
Lâm Dược ngoài miệng nói thế, người thì đã đứng lên lùi ra sau, y đã nhìn ra rồi, vẻ mặt Caesar không đúng, tuy mặt Caesar vẫn là gương mặt liệt đó, mắt cũng không biến thành màu xanh, nhưng nếu nói trước đó y chỉ có một chút cảm giác nguy hiểm, thì hiện tại cảm thấy rất nhiều nguy hiểm.
Y vừa lùi, vừa muốn tìm cơ hội chuồn ra, nhưng Caesar làm gì cho y cơ hội, bắt lấy tay y kéo lại, hơn nữa có kinh nghiệm trước đó, lần này tay chân nhanh chóng, bước đầu tiên đã nắm chặt chỗ yếu hại của y.
Lâm Dược cầm máy chụp hình bày vẻ uy hiếp: “Lạc Lạc, anh còn như vậy, tôi sẽ chụp thật đó, chụp xong rồi, tôi còn đăng lên mạng.”
“Chụp kỹ một chút, đừng để sót.”
Miệng nói vậy, tay thì đã linh hoạt kéo dây khóa của y, thò vào trong.
“Lạc Lạc, anh, anh không phải nói muốn ăn cà chua sao?”
“Ừm, đúng, cậu không nói tôi cũng xém quên mất.”
Nói rồi, bắt đầu kéo quần áo của y, Lâm Dược muốn phản kháng, nhưng Caesar chỉ dùng một tay để kéo quần áo y, tay còn lại vẫn nắm chỗ yếu hại của y.
Lâm Dược ngu ngốc, da mặt đủ dày, tâm lý thừa nhận cũng mạnh, nhưng về cơ cấu sinh lý thì y vẫn là một người đàn ông, là đàn ông, thì không thể không để ý cái đó. Chỗ yếu hại bị nắm, y cho dù muốn giãy dụa, cũng phải suy nghĩ kỹ.
Mà một chút suy nghĩ, đã bị Caesar nắm lấy cơ hội, rất nhanh lột bỏ âu phục của y, sau đó lại bắt đầu lột áo sơ mi, nhưng sau khi cởi nút áo sơ mi rồi, Caesar sững người, bên trong Lâm Dược còn một cái áo thun chữ T cổ tròn, bên trong áo chữ T cổ tròn còn có một cái chữ T bó sát.
Caesar cười.
Lâm Dược mặt không đỏ khí không suyễn: “Tôi lạnh.”
“Được, cậu lạnh, lần sau nhớ phải mặc áo bông, vậy càng dày.”
Caesar kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng tay thì không dừng lại, rất nhanh đã đem Lâm Dược lột sạch, đương nhiên, máy chụp hình trong tay cũng đã bị ném sang một bên từ sớm__ Đã đến lúc này rồi, Lâm Dược cũng không trông mong lấy nó làm vũ khí, vì thế cũng không phản kháng.
Chỉ là sau khi thả tay xong, y bắt đầu giày vò Caesar, kéo tai hắn, nhéo mũi hắn, hai chân còn không ngừng đạp nước, ý đồ muốn tạo quấy nhiễu, chỉ là những cái này đều bị Caesar xem như tình thú, giày vò càng hung, cắn một cái lên vai y, lưu lại một vết răng đỏ rồi lại tiếp tục.
Một lát sau, hắn cũng cởi sạch mình, sau đó khiêng Lâm Dược tới trước thùng. Lâm Dược lúc này đã biết hắn muốn làm cái gì rồi, vội nói: “Lạc Lạc, tôi xem như anh đã ăn rồi được không?”
“Đã cược phải chấp nhận thua, tôi nếu đã đáp ứng cậu, thì nhất định phải ăn mới được.”
Nói xong, thì ném y vào trong thùng, một trăm trái cà chua này đều đã qua chọn lựa tỉ mỉ, cái nào cái nấy vỏ mỏng thịt dày, mỗi cái đều chín muốn rục, bảo đảm chỉ cần đè một cái là chảy nước, Lâm Dược có ốm, cũng hơn năm chục kg, bị ném xuống như thế, lập tức nhiễm đỏ hết cả người.
Caesar cũng nhảy vào, sau đó lấy cà chua bôi lên người y, Lâm Dược cũng biết chạy không thoát, sau khi chết tâm thì cũng bắt đầu lấy cà chua xát lên người hắn.
Hai người, tôi một nắm anh một nắm, tôi làm cậu một chút, nước cà chua càng lúc càng nhiều, bầu không khí cũng càng lúc càng mờ ám, đến cuối cùng tiếng thở dốc cũng càng lúc càng lớn.
“Lạc Lạc…”
“Ừ.”
Caesar cắn lỗ tai y đáp, lấy một trái cà chua chỉ còn lại một nửa bôi trét lên hậu huyệt của y.
“Cái này, Khổng tiên sinh nói, thích cái đẹp là bản tính con người, hai ta đều thân thể khỏe mạnh sinh lý khỏe mạnh tâm lý khỏe mạnh, anh muốn làm, tôi, tôi cũng không phản đối…”
“Ừ.”
Tay men càng sâu thêm, Lâm Dược rùng mình một cái, cắn răng nói: “Nhưng vấn đề trên dưới phải nói lại!”
Caesar dừng lại: “Cậu muốn ở mặt trên?”
Lâm Dược bắt đầu run rẩy: “Anh xem anh là đàn ông, tôi cũng là đàn ông. Anh có, tôi cũng có, anh không có, tôi cũng không có, cái này, ai ở dưới đều không tốt đúng không? Vậy cũng nên công bằng phải không?”
“Không cần công bằng, cậu muốn ở mặt trên, tôi sẽ cho cậu ở mặt trên.” Nói rồi, tự mình nằm sấp lên cạnh thùng, “Cậu tới đi.”
Từ tuổi tác mà nói, Caesar không phải là đám nhóc còn trẻ, nhưng đàn ông ba mươi lăm tuổi, có thể nói là đang thời kỳ thành thục. Huống hồ hắn bận thì bận, nhưng rèn luyện thì không hề thiếu, lại thêm ưu thế trời sinh, thân hình hoàn toàn có thể sánh với model.”
Cơ bắp chắc nịch, làn da trơn láng, trên làn da màu cổ đồng, là một tầng nước màu đỏ, dịch cà chua thuận theo lưng trượt xuống, chảy vào giữa mông.
Lâm Dược nuốt nước miếng, tuy y đối với thân thể phái nam không có quá nhiều ảo tưởng, lúc này thấy rồi, cũng có chút mê hoặc.
Y đưa tay ra, sờ lên eo Caesar, Caesar quay đầu qua: “Tôi là lần đầu tiên.”
“A, Lạc Lạc anh vẫn còn là xử nam sao?”
“Mặt sau của tôi vẫn là lần đầu tiên.”
Caesar nghiến răng nghiến lợi, Lâm Dược chớp chớp mắt, lại gật đầu, sau đó khom xuống: “Vậy Lạc Lạc, tôi phải làm thế nào, mở rộng chỗ này trước hả?”
Y nói, rồi cũng lấy chút cà chua cọ vào chỗ đó, Caesar không nói gì, y lê nhẹ một chút, cảm thấy đã xấp xỉ, liền thò một ngón tay vào, thật ra ngay cả cửa đầu tiên cũng đều không vào.
Caesar hừ một tiếng, y lập tức dừng lại, “Lạc Lạc?”
“Cậu tiếp tục.”
Âm thanh mang theo nhẫn nại, Lâm Dược dừng một chút, tiếp tục thò vào trong… nhưng đi được một nửa, thì lại nghe Caesar hừ một tiếng, sau đó y phát hiện ngón tay của mình có hơi đỏ, y đờ người, khả năng rất lớn là dịch cà chua, nhưng… cũng có thể là y làm chảy máu.
“Lạc Lạc?”
“… Không sao.”
Kèm theo câu này, là một tiếng hít khí: “Cậu tiếp tục.”
Lâm Dược do dự rồi do dự, rồi vẫn từ bỏ: “Chuyện này, tôi nghiệp vụ không tinh, không thì, chúng ta để lần sau đi. Đợi tôi xem băng, xem sách, rồi tìm người… ừm, tìm người thì không cần, ý của tôi là nói, tôi cũng phải học tập một chút.”
“Cậu không làm nữa?”
“Không làm nữa.”
“Vậy thì để tôi làm.”
Caesar nói rồi lật người lại, ôm y vào lòng, một tay vuốt ve phía trước, một tay mở rộng phía sau.
“Lạc Lạc!”
“Hiện tại cậu học tập, lần sau sẽ biết phải làm sao rồi.”
Hắn vừa nói vừa càng thêm dùng sức. Lâm Dược nghe thấy có lý, lại thêm quả thật cũng được làm thoải mái, vì thế không phản kháng gì nữa.
“Mặt sau phải làm trơn, đầu tiên là một ngón tay, sau đó là hai ngón, chậm rãi, đừng gấp, mặt sau của đàn ông cũng có chỗ nhạy cảm, phải kiên nhẫn tìm.”
Caesar nói, hai ngón tay đã đi vào trong tìm kiếm. Đã từng có một lần, lần này hắn tìm đương nhiên tiện hơn, khi mò tới một chỗ, thân thể Lâm Dược cứng lại.
“Là chỗ này, chỗ này rất thoải mái đúng không?”
Trước sau đều được chăm sóc, Lâm Dược cũng có chút mơ hồ, cộng thêm y một lòng học tập, nên ừ hai tiếng. Giọng nói thấp trầm khàn khàn, mắt Caesar lập tức thay đổi.
“Mở rộng xong rồi, thì có thể tiến vào.”
Nói xong câu này, thân thể đã dùng lực, đột nhiên đổi thành thứ cực lớn, Lâm Dược nhất thời chịu không nổi. Nhưng Caesar sao cho y chạy?
Lâm Dược bồi dưỡng mất gần ba tháng, hắn cũng nghẹn gần ba tháng, ba tháng nay bọn họ ngày ngày chung giường chung gối, Lâm Dược còn thường xuyên trêu chọc hắn__ Thực sự oan uổng cho Lâm Dược, người ta trước giờ luôn thích ngủ lõa, cũng không phải vì hắn mới cố ý khỏa thân.
Hắn có thể nhịn tới hôm nay đã là cực hạn rồi.
Một tay siết chặt eo y, một tay rất có kỹ xảo vuốt ve thân trước của y, còn không quên chăm sóc hai vật thể hình tròn phía dưới, đương nhiên, hạ thân cũng càng hoạt động khéo léo.
“Phải ma sát điểm khoái cảm đó, chỗ này đừng bỏ qua, chỗ này cũng đừng bỏ qua.”
Thân dưới liên tục đỉnh vào điểm đó, môi lưu lại từng vết tích trước ngực, trên xương quai xanh của y.
“Là người ở mặt trên, phải khiến người ở mặt dưới thoải mái.”
“Ô…”
“Thoải mái không?”
Lâm Dược hồ loạn gật đầu, tuy có một chút cảm giác khác lạ, nhưng y không thể không thừa nhận vô cùng thoải mái.
“Nếu mặt dưới thoải mái rồi, mặt trên có thể làm thêm nhiều lần.”
Lâm Dược cảm thấy câu này có chút không đúng, nhưng y bị làm tới làm lui, thực sự không có sức lực suy nghĩ, vì thế khi Caesar hỏi: “Tôi có thể làm thêm vài lần không?”
Y chỉ biết mù mờ gật đầu.
Thế là tối hôm nay, Lâm Dược bị lật qua lật lại ăn vô số lần, một điểm rõ ràng nhất là, nửa thùng cà chua, đến cuối cùng chỉ còn lại một nửa của một nửa.
Một nửa đó rốt cuộc là bị ăn, hay là biến mất ở bầu trời nào đó không ai biết, có thể xác định là, Lâm Dược nằm sấp trên giường ba ngày.
Sau đó ngày thứ tư, y tìm Caesar yêu cầu phúc lợi của mình. Caesar ngược lại không cự tuyệt, chỉ nói: “Cậu muốn bảo tôi sau này đều ở mặt dưới sao?”
“Lạc Lạc, tôi là một người rất công bằng, tôi chỉ yêu cầu một người một nửa là được rồi.”
“Rất công bằng, nhưng cậu nói một nửa là số lần à, hay là số ngày? Nếu là số lần, thì cậu trước hay là tôi trước? Nếu nói số ngày thì, một ngày tôi làm mười lần, có tính là một lần không?”
Lâm Dược vốn muốn nói, anh làm được mười lần sao? Nhưng nghĩ tới hai trải nghiệm quá khứ, cảm thấy câu này không nói tốt hơn.
“Thế này đi, chúng ta cứ tính số ngày, nhưng chúng ta đều là đàn ông, cứ tính ngày chẵn ngày lẻ cũng có chỗ không tốt đúng không?”
Lâm Dược cảm thấy cũng không có gì không tốt, nhưng thấy ánh mắt Caesar không đúng, liền nuốt vào bụng.
“Thế này đi, chúng ta mỗi tối đấu một ván, ai thắng, người đó ở mặt trên.”
Lâm Dược suy nghĩ một chút, cảm thấy phần thắng của mình tuy không phải rất lớn, nhưng cũng có tỷ lệ bốn phần, gật đầu, lại thêm một điều kiện: “Nhưng bất kể là ai, mỗi ngày cũng chỉ có thể làm một lần.”
Caesar nhìn y một cái, cười gật đầu.
Phiên ngoại 2: Đàn ông thì phải có sự nghiệp của mình
Lâm Dược có công việc không?
Có thể nói có, cũng có thể nói không.
Là một thành viên được chính thức kếp nạp vào trong cá mập, hơn nữa còn thay thế Vịt con xấu xí, bước đầu tiên đã là cao thủ hạng ba mươi ba, cao thủ chính là công việc của y. Chẳng hạn như Vua sư tử, Người khổng lồ, công việc của họ chính là thi đấu là chơi bài.
Đương nhiên, có thể làm tản khách ở một sòng bài nào đó. Nhưng cao thủ đỉnh cao như họ thế này, tự nhiên sẽ không ngày ngày đóng trú, cho nên tản khách giống như một nghề phụ của họ, thỉnh thoảng tới sòng bài lộ mặt một lần, mỗi năm thu một đống tiền.
Lâm Dược là cao thủ, y đương nhiên cũng có thể làm thế, hơn nữa với lý lịch của y, cho dù làm tản khách tại JA, cũng sẽ không có người nói ra nói vào.
Nhưng Lâm Dược lại nói với Caesar thế này: “Lạc Lạc, tôi muốn có sự nghiệp của mình, chuyện chơi bài này chỉ có thể coi như hứng thú, không phải là nghề nghiệp, phải biết, tôi là thiếu niên tiền phong vinh quang, năm đó môn tư tưởng đạo đức, tôi thi được hơn tám mươi điểm!”
“Cậu muốn làm gì?”
Lâm Dược suy nghĩ một chút, trịnh trọng nói: “Tôi muốn tìm trước!”
Đối với chuyện y muốn tìm công việc, Caesar không ý kiến, chỉ cần y không rời khỏi Las Vegas là được.
Thế là, Lâm Dược bước trên con đường tìm việc.
Công việc đầu tiên, là ứng tuyển nhân viên phục vụ trong quán bar, nhưng y vừa mới bước chân vào quán bar đó, đã nhận được đãi ngộ của khách quý, ký tên ký đến nhũn tay, ông chủ hốt hoảng tiếp đãi. Mà sau đó khi nghe yêu cầu của y, gần như muốn phát bệnh tim, sau khi làm rõ y không phải đang đùa, thì liền khóc cha gọi mẹ, cuối cùng như tiễn ôn thần tiễn y ra khỏi cửa.
Y cũng không nhụt chí, tiếp tục đi tìm công việc thứ hai, nhân viên chuyển hàng ở siêu thị, nhưng kết cục không khác gì cái đầu tiên. Sau đó y lại đi ứng tuyển nhân viên tạp vụ ở sân bay, tài xế xe đường dài, thậm chí nhân viên bán hàng của tiệm bánh kem, nhưng nếu không phải người ta không cần y, thì chính là y chịu không nổi tự từ chức.
Đúng, y tự từ chức.
Chẳng hạn công việc ở tiệm bánh kem, đó là ông chủ đầu tiên nguyện ý thu lưu y, y vốn còn rất cao hứng, sau khi trở về, thậm chí nói với Caesar thế này: “Tôi đi bán, cũng tranh thủ học, tương lai không chừng sẽ có thể làm cho anh một miếng, vậy Lạc Lạc, sinh nhật của anh là ngày nào?”
Caesar nghe vậy cười, biểu thị chờ đợi, nhưng ngày hôm sau, Lâm Dược đã biết mình sai rồi. Y không phải tới bán bánh kem, mà là đi làm chiêu bài. Ông chủ đó tối qua đã làm bảng hiệu lớn ở ngoài: “Muốn hưởng thụ cao thủ cá mập đích thân phục vụ không? ‘Kẹo que’ sẽ đưa cho bạn bánh kem đẹp đẽ nhất!”
Mới đầu còn không có gì, nhưng khi ảnh chụp y mặc tạp dề của tiệm bánh kem bị đăng lên mạng, tiệm bánh kem đó xém chút bị chen nổ.
Tất nhiên, Lâm Dược không để ý khách nhiều, y cũng không để ý phải ký tên bao nhiêu lần, nhưng mà đèn chớp cứ nhắm vào y, vậy không thoải mái nữa, hơn nữa khách tới không phải mua bánh kem xong là đi, mà phần nhiều sẽ ở lại đó chụp hình, còn có một vài người muốn cùng y mài giũa kỹ thuật bài.
Làm được ba ngày, Lâm Dược liền từ chức, y nói với Caesar thế này: “Tôi cảm thấy, giá trị làm nhân viên bán hàng của tôi bị phủ nhận.”
Còn về công việc khác, cũng không khác với trước đó bao nhiêu. Tóm lại, không phải người khác không dám dùng y, chính là xem y là chiêu bài, thế là, Lâm Dược buồn bực.
Y buồn bực quấy rối Caesar: “Lạc Lạc, tôi là một người đàn ông, một người đàn ông, tôi phải có sự nghiệp, mà ở đây, tôi không có cơ hội phát triển sự nghiệp. Thế này, tôi là một người không có quá nhiều yêu cầu, mỗi năm có thể làm việc bốn tháng là được rồi, thế này đi, mỗi năm tôi về nhà làm công bốn tháng, sau đó trở về nghỉ ngơi bốn tháng, sau đó chơi bài bốn tháng, anh thấy thế nào?”
Thế nào? Đương nhiên không thế nào, vào buổi tối đưa ra yêu cầu này, y bị Caesar hung hăng giày vò thông suốt, cảnh cáo y, ý niệm nghỉ phép thời gian dài này vẫn bớt nghĩ đi.
Đương nhiên, không cho nghỉ phép, Caesar cũng cho rằng Lâm Dược cần có công việc, hắn không có suy nghĩ sẽ độc chiếm Lâm Dược, cũng không cho rằng Lâm Dược chính là người phụ thuộc hắn.
Nếu Lâm Dược không muốn công việc, hắn đương nhiên không có ý kiến, mà nếu y muốn công việc, hắn cũng không phản đối.
“Cậu có từng nghĩ qua tự lập nghiệp không?”
“Tự lập nghiệp?” Lâm Dược bẻ ngón tay nói: “Tôi không biết tính toán, không biết kinh doanh, xem cổ phiếu không hiểu, không giao dịch được, quan trọng nhất là làm ông chủ mệt lắm, phải suy nghĩ quá nhiều, giống như anh đó, có cho tôi tiền tôi cũng không làm.”
Caesar câm nín, qua một lúc lại nói: “Ở bộ quan hệ xã hội thiếu một phó giám đốc, cậu có muốn thử không?”
Lâm Dược cảm thấy làm việc ở JA không tốt lắm, nhưng hiện tại y nhất thời cũng không tìm được việc thích hợp, nên cũng đồng ý đi thử, chẳng qua y không muốn làm giám đốc: “Tôi đi làm một nhân viên thôi, tương lai tôi làm tốt rồi, lại thăng chức sau.”
Lâm Dược làm tốt hay không sao? Vấn đề này rất phức tạp.
Y làm ở bộ quan hệ xã hội hai tháng, giám đốc bộ quan hệ xã hội sụt 6 kg, cung cấp tiền lệ cho tất cả nam nam nữ nữ muốn giảm béo tại đó một phương pháp không cần kiêng ăn không cần lao động, tự động giảm béo. Đương nhiên, tương ứng vào đó, là khóe mắt của hắn có thêm ba nếp nhăn, tóc bạc đi một mớ. Khiến nhiều người muốn giảm béo thấy hắn mà dừng bước.
Một cô gái nói thế này: “Nếu thật sự giảm béo ra như anh ta, còn không bằng mập, người không biết, sẽ cho rằng già đi mười hai tuổi.”
Nhưng bạn không thể nói y làm không tốt. Bất luận là hoàng thất Ả Rập hay là ông trùm dầu mỏ Nga, đều phê cho y loại ưu, hơn nữa ai ai cũng cho rằng mình nhận được đãi ngộ khách quý tuyệt đối. Còn về những lời đồn nói y động kinh gì đó, trong tưởng tượng của mọi người, cao thủ luôn đặc biệt, huống hồ vị cao thủ này còn là một vị cao thủ tới từ TQ, TQ, nó vẫn là thần bí, ít nhất bọn họ không hiểu, cho nên, cho dù Lâm Dược nói gì, đa số mọi người cũng cho rằng đó là đặc sắc dân tộc.
Tất nhiên, một điều rất quan trọng đó là, thời gian bọn họ tiếp xúc với Lâm Dược không dài, nhiều lắm cũng chỉ là mấy lần, thời gian tích lũy lại tính kỹ cũng không vượt quá hai mươi bốn tiếng, cho nên, cũng như những độc giả chỉ xem báo mà cảm thấy y thú vị, người được y tiếp đãi cũng cảm thấy y rất không tồi.
Lâm Dược cũng cảm thấy công việc này rất tốt, y vốn chuẩn bị làm thêm một thời gian, nhưng một chuyện bất ngờ đã làm rối kế hoạch của y .
Một ngày nào đó hai tháng sau, y tiếp nhận phỏng vấn trực tiếp, cũng chỉ là trả lời một số vấn đề trong tivi, thuận tiện chọc cười, Lâm Dược không bài xích việc này, khi ở trong nước, y thường xuyên thấy danh nhân được phỏng vấn thế này, lại thêm y cũng rất hiếu kỳ với đài truyền hình, cho nên vui vẻ chạy tới.
Kết quả y đi rồi, mà người chủ trì kế hoạch phỏng vấn y lại bị bệnh cấp tính mà lâm thời đổi thành Ike, hai người đều không tính là quen thuộc, nhưng phối hợp cũng vô cùng tốt, phỏng vấn cũng tiến hành vô cùng thuận lợi, hiệu quả phát sóng cũng rất tốt.
Thế là Ike liền động tâm, muốn tìm Lâm Dược tới hợp tác, hắn vốn chỉ là muốn Lâm Dược có thể thỉnh thoảng tới làm khách mời là được, nhưng Lâm Dược vừa nghe có thể đi bình luận, lập tức tình cảm mãnh liệt, bừng bừng phấn khởi chạy qua.
Trước khi đi, y kéo tay giám đốc quan hệ xã hội, luyến tiếc không nỡ nói: “Giám đốc, tôi vốn muốn làm việc cả đời với anh, nhưng tôi cảm thấy làm bình luận viên, càng thể hiện giá trị của tôi hơn.”
Giám đốc quan hệ xã hội đờ người một lúc, lập tức nắm tay y kích động lắc: “Vô cùng chính xác, cậu sinh ra là để đi bình luận!”
Nên nói, giám đốc quan hệ xã hội vô cùng có tầm nhìn xa, Lâm Dược quả thật tỏa sáng rực rỡ trong việc dẫn chương trình, đặc biệt là thi đấu thể thao.
Nên biết một cuộc thi đấu ít cũng tới mấy chục phút, nhiều thì một hai tiếng, chỉ có biến thái như poker mới có thể tới cả ngày, thời gian dài như thế, có thể có được mấy lần cao trào? Mấy lần đặc sắc? Phần lớn là bình thường nhàm chán, do đó toàn bộ phải dựa vào bình luận viên giải nhàm.
Về phương diện này, Lâm Dược có điều kiện trời cho đặc biệt, bất luận là mấy chục phút hay mấy tiếng, y luôn có thể nói không hết, chỉ cần là tiết mục y bình luận, lỗ tai khán giả luôn có thể dùng không nghỉ ngơi.
Hơn nữa, không có gì y không dám nói, người khác sợ đắc tội, sợ tổn hại danh dự, y thì hoàn toàn không có lo nghĩ mặt này, miệng mà mở ra, thì chửi người khắp nơi, bất luận là minh tinh hay cao thủ, người ta đều có thể tìm được đề nói, hơn nữa hình dung khiến bạn giở khóc giở cười.
“A, Eche quả thật là ma quỷ, ai đồng hành cùng anh ta, đều có thể được lĩnh hội uy lực của ma quỷ.”__
Trận đấu này, đội của Eche thua bốn quả!
“Thật là, ai cũng không thể phủ nhận anh ta là người khổng lồ, tuy anh ta chỉ cao có một mét sáu mươi mốt, nhưng, về linh hồn thì anh ta là người khổng lồ.”__
Chiều cao của cao thủ Người khổng lồ quả thật có chút đáng tiếc, hắn vẫn thường tự cười mình là người khổng lồ về tâm hồn, nhưng câu này từ miệng Lâm Dược nói ra thì lại có một vị khác, đặc biệt là sau đó y còn thêm một câu: “Tuy vợ của anh ta cao một mét bảy mươi mốt, nhưng nó càng có thể chứng minh, linh hồn anh ta là người khổng lồ!”
Mỗi ngày Lâm Dược đều tràn đầy tinh thần cùng Ike chạy khắp các nơi của Mỹ, có lúc còn ra nước ngoài để bình luận, khiến rất nhiều danh nhân thống hận, đồng thời độ nổi tiếng của y cũng tăng lên từng ngày, một vài khán giả biểu đạt, chính vì muốn nghe y bình luận, mới tới xem thi đấu.
Công việc này, y hiếm có làm được tám tháng, nhưng cuối cùng vẫn là thất nghiệp. À, lần này không phải y từ chức, mà là bị sa thải, nguyên nhân sa thải cũng không phải là vì 3W không chịu nổi áp lực bên ngoài, trên thực tế, bên ngoài chửi mắng càng dữ, 3W càng vui vẻ.
Đây chính là độ nổi tiếng đó, đây chính là tỷ lệ bình luận đó, đây chính là đô la đó.
3W từ trên xuống dưới đều cho rằng Lâm Dược sẽ tiếp tục làm thế, hơn nữa càng làm càng tốt, nhưng khi các bên đều trù bị, trên dưới mong chờ, Lâm Dược đột nhiên không làm nữa.
Về nguyên do tại sao Lâm Dược không làm nữa, 3W không cho một đáp án chính xác, mà Lâm Dược thì sao, đối diện công chúng, y nói thế này: “Cuộc đời, luôn có lúc không biết làm sao.”
Vì câu nói này, gần như tất cả mọi người đều cho rằng 3W chịu không nổi áp lực, còn có đài truyền hình khác đưa cành ô liu cho Lâm Dược, nhưng y đều không tiếp nhận, mà ba tháng sau, y bắt đầu đăng nhật ký của mình lên mạng, trong đoạn nhật ký đầu tiên y giải thích nguyên nhân tại sao mình lại bị sa thải:
“Tại đây, tôi muốn gửi lời xin lỗi tới ác quỷ, tới Người khổng lồ và tất cả những minh tinh, danh nhân, các chính khách bị hoài nghi, tuy tôi không làm gì cả, nhưng bọn họ quả thật không thể thừa nhận nổi oan uổng không đâu này. Tại sao tôi bị sa thải? Nguyên nhân này rất phức tạp, nói đơn giản, thì như tôi đã nói, một người lực bất tòng tâm, tôi nói sai rồi sao? Lẽ nào người bảy mươi tám tuổi còn có thể tòng tâm? Tuy ông ta đối diện một thiếu nữ mười tám tuổi, nhưng không có nghĩa là ông ta có thể giảm bớt hai mươi tuổi! Bất luận là ai, bảy mươi tám tuổi, thì đều không được nữa. Ông ta được sao? Thật sự được sao? Nếu là thật, vậy tôi bằng lòng chém bộ phận mà ông ta không còn được, còn tôi lại khỏe mạnh để tặng cho ông ta, chỉ là ông ta nguyện ý đánh cược với tôi sao?...”
Tỉnh lược, tỉnh lược, tiếp tục tỉnh lược, thẳng tới cuối trang web, cuối cùng xuất hiện một câu: “Chủ tịch hội đồng quản trị Reid của 3W, ông bằng lòng cược với tôi không?”
…
Nhật ký này vừa được đăng lên, blog của Lâm Dược lập tức được truy cập điên cuồng. Reid vốn là một nhân vật đã nằm ngoài tầm mắt mọi người, thật ra khi Lâm Dược đề cập tới ông trong tiết mục, gần như không ai nghĩ tới Reid này chính là ông ta, mà hiện tại, mọi người bừng tỉnh, tên của ông ta cũng được nâng lên vị trí đầu được tìm kiếm trong một thời gian.
Mà đoạn văn này của Lâm Dược cũng được nhiều tòa soạn đăng tải, còn có nhà xuất bản tìm y muốn viết sách, đối phương chỉ đưa ra một điều kiện: “Mặc kệ anh ta muốn viết gì cũng được, chỉ cần anh ta tiến hành đặt cược tới cùng.”
Lâm Dược cầm hợp đồng, có chút buồn phiền, lại có chút bất đắc dĩ, đương nhiên còn có mấy phần đắc ý nói với Caesar: “Lạc Lạc, đàn ông quả nhiên phải có sự nghiệp của mình, tôi quyết định rồi, từ nay về sau tôi sẽ không làm công cho người ta nữa. Lần này viết xong Reid, tôi sẽ viết Clinton, nếu ông ấy không thích cho tôi viết, tôi cũng có thể đánh cược với ông ấy, còn có Bush và Bin Laden, tuy tôi không hiểu hai người đó lắm, nhưng cũng không sao, tôi có thể đánh cược với họ!”
…
“Lạc Lạc, anh yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không thua. Anh xem Reid cũng không dám cược với tôi, tôi nói ông ta không được, ông ta chính là không được, cho dù được cũng chỉ là ngón tay được. Mà Clinton đó, tôi đánh cược ông ta tuyệt đối không chỉ có một phụ nữ, nếu ông ta dám nói mình từ đầu tới cuối chỉ có một người, tôi sẽ đưa đầu cho ông ta. Bush thì có hơi khó xử, nhưng không sao, tôi chỉ cược ông ta không bắt được Bin Laden, anh xem ông ta đã từ chức mà cũng không bắt được, nửa đời sau tính ra cũng không có hy vọng. Chú Bin Laden tính ra sẽ không lộ mặt, cho nên tôi cũng không cần quản ông ta, thật muốn cược, tôi sẽ cược ông ta không thể đánh sập nhà trắng. Nếu thật đánh sập thì sao? Nó có quan hệ gì tới tôi? Nó chứng minh chủ nghĩa tư bản không được người xem trọng.”
Nói một vòng, cuối cùng y thỏa mãn tổng kết: “Lạc Lạc, cái này về sau chính là sự nghiệp của tôi rồi, tôi có dự cảm, tôi nhất định sẽ không mất cảm xúc!”
Caesar câm nín nhìn cửa sổ, trong lòng đã định sẵn chủ ý, nếu Lâm Dược muốn viết hắn, thì phải kiên quyết cự tuyệt.
Phiên ngoại 3: Mỗi ngày, chúng ta đều đối mặt với quyết đấu.
Đêm trăng tròn, tầng cao nhất JA.
Trần nhà để mở, đốm sáng khắp trời rọi xuống.
Bên bờ hồ bơi, hai người đứng đối diện nhau.
“Lại tới tối rồi.”
Người mặc đồ trắng mở miệng, áo choàng hơi động đậy trong không khí. Đây là một cao thủ, khí chất của y nói cho người khác biết y là một cao thủ, vẻ mặt của y cho người khác biết y là một cao thủ, tư thế đứng của y cho người khác biết y là một cao thủ.
“Hôm nay tôi còn chưa ăn cơm.” Y mở miệng, vẻ mặt vô cùng lạnh nhạt, ánh nhìn hạ xuống, nói như máy: “Chỉ uống nước, ăn một quả táo nặng 200g, ba tiếng trước, tôi bắt đầu quay sang hướng đông hít thở, hiện tại, trong thân thể tôi đã tràn đầy không khí trong lành.”
Người áo đen vẫn không nói gì.
“Tôi tắm rửa thay đồ, từ trong ra ngoài, đều sạch sẽ. Mà anh, từ trong ra ngoài đều là màu đen.” Y ngẩng đầu, nhìn người đối diện, sau đó kiên định phun ra bốn chữ: “Tôi nhất định thắng!”
Người đồ đen cuối cùng mở miệng, hắn phun ra hai chữ: “Tới đi.”
Bàn, là bàn dài đặc chế. Chân bàn gỗ lim, mặt nhung màu xanh.
Ghế, là ghế đặc chế. Mặt ghế lót da bò, bề ngoài hoa lệ, thiết kế khoa học, bảo đảm mỗi một chỗ đều có thể thỏa đáng nhất thích hợp nhất.
Hai người ngồi đối diện, người mặc đồ trắng lấy ra một bộ poker mới tinh: “Hôm qua anh là nhà cái, hôm nay tôi là nhà cái.”
Người đồ đen gật đầu: “Rất công bằng.”
Người áo trắng rút hai con Joker ra, bắt đầu xào bài. Y xào rất nghiêm túc, bài poker trong tay y cứ bay lượn như bướm, thân bài phát ra tiếng lào xào, trong hoàn cảnh trống trải, được phóng đại vô hạn.
Một lần, lại một lần, y xào bài bốn lần, mới đặt poker vào máy.
Đúng, y có thể để xào bài bằng máy, nhưng y cảm thấy, để y tự xào bài sẽ tốt hơn. Đây có lẽ chỉ là về mặt tâm lý, nhưng cũng giống như y tắm rửa thay áo, một vài thay đổi về mặt tâm lý cũng sẽ ảnh hưởng tới trạng thái của y.
Mà trạng thái của y, là quan trọng nhất.
Vì, y chỉ có mười phút! Vì, y có thể chỉ có một cơ hội!
Xào bài xong, tay y đặt lên máy: “Tối qua tôi ở vị trí dealer, hôm nay do anh ngồi.”
Người đồ đen gật đầu, y phát bài riêng.
Một đôi J!
Một con J bích và một con J rô, bài riêng không tồi. Y nhìn người áo đen: “Anh muốn bỏ bài không?”
Người áo đen lắc đầu, y phát ba lá Flop, trong cục diện bài thế này, không có thêm cược, chỉ có theo, hoặc là bỏ bài.
Trong ván đấu thế này, bỏ bài cũng không phải là nhận thua, nhưng bỏ bài sẽ ảnh hưởng tới thành tích, nếu sau đó, hai bên không phân thắng thua, thì sẽ phải xem số lần bỏ bài.
Bên nào bỏ bài nhiều lần hơn sẽ thua.
Ba lá bài chung là: 7 chuồn, 7 bích và J chuồn!
Người áo trắng thầm vui mừng, cù lũ! Y có cù lũ ba con J!
“Bài của tôi rất tốt.” Y mở miệng, “Vô cùng tốt, tôi đề nghị anh bỏ bài, có lẽ lần sau anh sẽ có cơ hội.”
“Có gì khác biệt sao?” Người áo đen nhìn y một cái, hắn biết, nếu mình bỏ ván bài này, thì ván tiếp theo, đối phương sẽ cố hết khả năng tiêu hao thời gian. Bài riêng có hai phút, vòng Flop có hai phút, vòng Turn có hai phút, vòng River lại có hai phút suy nghĩ, cho dù bỏ bớt vòng River, cũng có thể mất tám phút, cũng có nghĩa là, ván này bỏ rồi, gần như đồng nghĩa hắn sẽ thua, “Phát lá thứ tư đi.”
Lá Turn thứ tư xuất hiện, Q cơ!
Người áo trắng nhíu mày, Q! Đây không phải là một con bài to lớn gì, nhưng con bài này xuất hiện đại biểu đối phương có thể có cù lũ ba con Q!
Y nhìn người áo đen một cái, không thấy vẻ vui mừng nào trên gương mặt lạnh nhạt của đối phương, đương nhiên, gương mặt đó, cũng thường xuyên mặt liệt như thế.
Y nhìn chằm chằm bài, cảm giác cho y biết, ván này y sẽ thắng, nhưng, cảm giác thế này đã xuất hiện qua rất nhiều lần rồi, nhưng cuối cùng, vẫn là y thua!
Là cảm giác của y xuất hiện vấn đề sao? Hiển nhiên không phải, vì trong cuộc đấu khác, cảm giác của y, vẫn nắm chắc một cách nhất định. Chỉ có khi đấu với người này, cảm giác của y chỉ đúng được hai lần! Mà hai lần đó, vẫn là trên cuộc đấu công khai!
Loại thi đấu công khai đó đối với người khác rất quan trọng, đối với y mà nói, thì còn lâu mới quan trọng bằng cuộc đấu thế này.
“Còn muốn tiếp tục không?”
Người đàn ông đối diện cười: “Đương nhiên.”
Người áo trắng do dự một chút, y rất hiếm khi do dự, trong cuộc sống thi đấu của y, y gần như không do dự. Mỗi lần y đều biết phải đi thế nào, có nên bỏ bài không, có nên cướp gà không, nhưng hiện tại, y lại do dự.
Bài của y rất tốt, cảm giác của y rất tốt, nhưng, bài tốt thế này, cảm giác thế này không phải lần đầu tiên, nhưng mỗi lần, đối phương đều có bài tốt hơn nữa.
Y có thể bỏ bài ngay lúc này, y biết, đối phương sẽ không cố ý kéo dài thời gian, cũng có nghĩa là, y còn có một cơ hội nữa.
Nhưng, cơ hội tiếp theo sẽ tốt hơn lần này sao? Cù lũ ba con J đã là bài khá lớn rồi!
Y híp mắt lại, phát lá River thứ năm, một con 10 rô!
Hiện tại, bài này có năm khả năng cho ra bài lớn.
Thứ nhất, tứ quý 7.
Thứ hai, cù lũ ba con Q.
Thứ ba, cù lũ ba con J.
Thứ tư, cù lũ ba con 10.
Thứ năm, sảnh!
Trong số này, sảnh là nhỏ nhất, cù lũ ba con J tiếp theo, người áo trắng biết, cao hơn mình, còn có hai loại bài đè được y.
Nhưng, bài đó thật sự sẽ xuất hiện sao? Tỷ lệ ba con Q không tới chín phần trăm, mà tỷ lệ tứ quý 7 càng nhỏ nữa!
Một cơ hội cuối cùng, nếu hiện tại y không bỏ bài, thì phải lấy ván bài này so lớn nhỏ với đối phương.
Y nhìn đối phương chằm chằm, cuối cùng, tay rời khỏi máy, lật bài riêng của mình ra: “Tôi là cù lũ ba con J!”
“Bài rất tốt.” Đối phương mở miệng, sau đó, chậm rãi lật bài của mình lên: “Chỉ là tôi lớn hơn một chút.”
Một con bài được lật lên, Q rô. Một con bài khác được lật lên, Q chuồn!
Hai con Q! Phối hợp với bài chung trên bàn, chính là cù lũ ba con Q!
Người áo trắng trợn mắt nhìn bàn, qua một lúc lâu, mới ngẩng đầu lên: “Tôi thua rồi.”
“Cậu thua rồi.”
“Tôi lại thua rồi.”
“Ừ.”
“Tại sao tôi luôn thua?”
…
“Lạc lạc, tại sao người thua luôn là tôi!”
Lâm Dược, cũng chính là người áo trắng, vén vạt dưới của áo choàng lên, dẫm lên bàn, cực kỳ buồn bực nói: “Tôi đã trai giới rồi, tắm cũng tắm rồi, nhang cũng thắp rồi, tóc cũng chỉnh đốn rồi. Bài poker là tôi đích thân đi siêu thị mua, tôi còn đặc biệt chọn có phong cách TQ, anh xem anh xem, trên đây còn có trúc! Anh nói đi, đều là con cháu Viêm hoàng, tại sao nó không phù hộ cho tôi chứ?”
Caesar, cũng là người áo đen, đứng lên, chỉnh lý áo ngủ một chút, không để ý tới y, quay người đi.
“Lạc Lạc, anh muốn làm gì?”
“Xả nước tắm cho cậu.”
Mặt Lâm Dược nhất thời khổ sở, phản ứng đầu tiên của y, là đi nhìn cửa, nhưng nghĩ nghĩ, hòa thượng chạy không khỏi miếu, hơn nữa, dù sao cũng không phải là lần đầu tiên, y cũng lĩnh hội được khoái cảm rồi, cũng không có gì phải làm mè.
Đương nhiên, nghĩ thì nghĩ vậy, khi Caesar giúp y xả nước tắm xong, mời y bãi giá, y vẫn ôm cổ Caesar, cọ cọ: “Lạc Lạc, người ta đói rồi.”
Caesar mặt không đổi sắc tim không đập nhanh, trực tiếp nói: “Lát nữa đút cậu.”
“Người ta muốn ăn cơm đúng cách.”
Y nói rồi, cắn cắn lỗ tai Caesar, mắt Caesar rũ xuống, ôm y trực tiếp đổi hướng.
“Nè nè, Lạc Lạc, tôi còn chưa tắm đâu!”
“Lát nữa tôi giúp cậu tắm.”
Nói xong ném y lên giường, cả người cũng đè lên, Lâm Dược vừa thấy tránh không thoát, duỗi tay bắt lấy chỗ yếu hại của Caesar.
Chỗ đó của Caesar đã cứng rồi, bị y ma sát vài cái, càng thêm cứng như thép, Lâm Dược vừa chậm rãi rê nhẹ, vừa cắn lỗ tai hắn.
“Lạc Lạc, thứ của anh thật lớn, vừa cứng vừa nóng…”
Caesar không nói gì, động tác thì càng thêm cuồng dã, vừa trêu chọc y, vừa sờ đầu giường.
“Lạc Lạc, tôi vẫn luôn muốn hỏi, nhưng cứ thấy khó mở miệng.” Y ư một tiếng, thở dốc rồi tiếp tục nói: “Chỗ này của anh, là giống người phương đông, hay là giống người phương tây, nếu so với người da đen, hai người ai lớn hơn.”
Caesar cứng người, dừng tại chỗ.
Lâm Dược cũng dừng lại, mở đôi mắt trắng đen rõ ràng nhìn hắn, qua một lúc, mang theo mấy phần đáng thương nói: “Lạc Lạc, tôi thật sự đói rồi.”
Caesar nhẫn nại nhẫn nại nhẫn nại, quay người đi hâm nóng đồ cho y.
Năm phút sau, Lâm Dược vừa ăn mì Ý, vừa cắn miếng dưa leo, trong lúc đó còn uống sữa hoặc uống nước khoáng.
Đồng thời miệng vẫn không quên lải nhải: “Lạc Lạc, tôi nói rồi, cái mỳ quỷ này không ngon lành gì hết. Anh xem, độ dai không đủ, khẩu vị cũng không ngon, nước sốt ấy hả, đỏ lè, tôi nhìn thế nào cũng thấy giống cà chua.”
“Nó chính là cà chua.”
“Tôi biết đây là cà chua, nhưng Lạc Lạc anh không thể không nói ra sao, anh xem, anh vừa nói ra, liền ảnh hưởng tới ẩm thực của tôi nhiều lắm.”
Caesar nhìn y một cái, không nói gì.
Lâm Dược tiếp tục nói: “Lạc Lạc, anh cho tôi biết đi, tại sao mỗi lần đều là tôi thua, như vậy không có đạo lý nha, xét về tỷ lệ, tôi cũng phải thắng một lần chứ.”
“Cậu thật muốn biết.”
Y dùng sức gật đầu.
“Mỗi lần, cậu nắm chắc cỡ nào rằng mình sẽ thắng?”
“Sáu bảy mươi phần trăm, có lúc là tám mươi phần trăm.”
“Vậy thì đúng rồi, mỗi lần tôi đấu với cậu, đều là một trăm phần trăm.”
“Hả?” Lâm Dược sững sờ, lập tức lại nói: “Vậy không đúng nha, tôi vẫn nhắm trúng được hai lần, chính là ván đấu nhập môn đó, lần đấu với Vịt con xấu xí đó, tôi thắng anh hai lần.”
“Ừ, hai lần đó, tôi chỉ có cảm giác năm mươi phần trăm.”
“Vậy tại sao hiện tại anh lại nắm chắc một trăm phần trăm chứ?”
Caesar nhìn y một cái, không nói gì.
“Lạc Lạc, ý của anh đây là nói, nguyện vọng ở mặt trên của tôi không cường liệt sao? Cho nên luôn không thắng nổi anh? Nhưng như vậy không đúng nha, xào bài xong rồi, thì chính là cố định, anh dù có nguyện vọng… lẽ nào nguyện vọng của anh còn có thể ảnh hưởng tới xào bài?” Y dừng lại, tiếp thêm một câu: “Như vậy không phải là huyền ảo quá sao?”
Caesar không để ý tới y, chỉ nói: “Ăn no rồi?”
Lâm Dược không nói gì, y ngồi trên ghế trầm mặc một lúc, sau đó lấy nĩa ăn mì rồi uống sữa, sau đó tự chạy tới nhà vệ sinh đánh răng, sau khi trở về phát hiện Caesar đã thu dọn bàn xong.
“Lạc Lạc, anh thật tốt.”
Y nằm xuống cạnh Caesar, ôm eo hắn, tay bắt đầu trượt lên xuống trên người hắn, đồng thời môi cũng bắt đầu men theo xương quai xanh lưu lại vết tích.
Trước ngực hắn xoay hai vòng: “Lạc Lạc, da anh thật đẹp, vừa chặt vừa trơn.”
…
Bóp bóp eo hắn: “Cơ thịt của anh thật đã, còn chắc nịch nữa.”
…
Sờ tới mặt dưới: “Nơi này của anh cũng rất tốt, lại cứng rồi.”
Caesar cuối cùng cũng có phản ứng, thân thể hắn cứng lại, mà lúc này, Lâm Dược đã ngậm thứ đó vào miệng.
Không phải làm lần đầu tiên, sớm không còn là lính mới ban đầu, ngậm thế nào liếm thế nào lúc nào nên mút đã thành thục rồi, bộ phận ngậm không hết thì còn biết dùng tay mát xa, đồng thời còn không quên chăm sóc luôn hai quả cầu ở sau.
Caesar cho dù luôn khắc chế, lúc này cũng phải thở dốc thô nặng.
Lâm Dược cố gắng mút liếm, cảm giác được thứ trong miệng càng lúc càng lớn, đến cuối cùng chỉ ngậm phần đầu của nó cũng rất tốn sức, chỉ đành nhả ra, nhưng hai tay vẫn ma sát tới lui.
“Lạc Lạc, hiện tại kỹ thuật của tôi không tồi rồi chứ.”
Vừa cắn trước ngực hắn, vừa hàm hồ hỏi, Caesar không đáp, y tiếp tục nỗ lực, một ngón tay trêu chọc qua lại trên chỗ đã tiết ra dịch thể, Caesar trừng y một cái. Lúc này mặt hắn đỏ hồng, ánh mắt tuy vẫn sắc bén, nhưng cũng mang theo hơi nước, Lâm Dược thấy vậy nuốt nước miếng, rồi hôn lên.
Môi lưỡi giao nhau, tách ra, mang theo sợi nước bọt dài dài.
“Lạc Lạc, rốt cuộc có thoải mái hay không.”
Caesar cuối cùng cũng đáp một tiếng, tuy tiếng này rất hàm hồ, nhưng Lâm Dược cũng biết cái này coi như là trả lời, vì thế lại nói: “Lạc Lạc, tôi sau này đều như vậy với anh được không?”
Caesar cười nhìn y một cái, Lâm Dược vội hôn mí mắt hắn, tay càng tăng nhanh tốc độ, cảm giác được thứ trong tay có dấu hiệu bộc phát, y lại đột nhiên dừng tay, cắn tai hắn, thổi hơi vào trong: “Lạc Lạc, tâm tình muốn ở mặt trên của tôi hiện tại là trăm phần trăm, anh nhường tôi một lần đi.”
Caesar cứng người, không phản ứng, Lâm Dược xem như hắn ngầm đồng ý, vội thò tay móc đồ, lúc này, Caesar men tay bóp một cái ở eo y, cú này, như nặng như nhẹ, có hơi đau, còn có hơi tê.
Eo Lâm Dược nhũn xuống, thầm kêu không tốt, chưa kịp phản ứng lại, đã bị Caesar áp xuống người, y vội kêu lên: “Lạc Lạc, anh đồng ý rồi!”
“Một ngày đấu một lần, cậu cũng đồng ý rồi.” Caesar vừa nói, vừa lấy cao bôi trơn mà y vừa mò ra.
Lâm Dược bị đè bên dưới, quay mặt đi, mang theo mấy phần ai oán liếc mắt, “Anh không thể nhường người ta một lần sao?”
Tay Caesar cứng lại, mở miệng: “Thật sự muốn ở mặt trên?”
“Thật.”
“Vậy mang nguyện vọng đó, ngày mai tiếp tục nỗ lực đi!”
Nói xong, làm trơn hoàn tất, đỉnh vào.
Tối nay, Lâm Dược bị giày vò tới giày vò lui, giày vò sang ngày hôm sau lại không thể xuống nổi giường. Khi y tỉnh lại, đã sắp tới trưa, y nhìn đồng hồ, cắn bao gối, gửi tin nhắc cho Caesar: “Lạc Lạc, anh tính toán sai rồi, anh đã ra một lần, thì coi như là xong, anh không thể lại cứng lên bên trong tôi chứ. Còn nữa, tôi cảm thấy anh cần đi xem bác sĩ. Làm gì có ai một lần mà cương tới bốn mươi phút chứ? Anh chắc chắn bị bệnh, phải trị!”
Caesar nhận được tin nhắn, hiếm khi trả lời vài chữ: “Tối nay, tôi đợi cậu.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">