Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Sửu tiểu xà 61-63

Vạn Tượng thiên – 61

Thông báo trước khi mở màn, Vạn Tượng thiên tình tiết mê ly, quái dị khó hiểu, độc giả thận trọng.


Lãnh Tịnh, bạch long không rõ lai lịch, khi còn là quả trứng liền bị phong ấn tại thiên giới cấm địa, vì một hồi thiên giới âm mưu mà được giải phong ấn, rơi xuống Bích Hải Thương Đào, được bạch xà Lãnh Thanh Thanh thu dưỡng.

Hiện tại tuổi tác thực tế là sáu mươi tuổi, không có sở thích bất lương, không có ghi chép tu luyện, không có tiên tịch, yêu tịch, không có nơi ở cố định. Gia đình có hai thành viên, dưỡng phụ Lãnh Thanh Thanh, hạ nhân Bạch Điêu.

Nhìn sơ thì là một con rồng không có gì đặc biệt.

Nhưng mà, chuyện giống như ác mộng luôn sẽ quấn lấy hắn.

Tới nay, hắn vẫn chưa tỉ mỉ suy nghĩ tất cả những thứ đó là tại vì cái gì. Mấy ngày trước, hắn vẫn là một bạch long bình phàm mưu đồ can thiệp vào trò chơi giang hồ, điều này so với những chuyện tiên phàm tư thông thì không tính là gì, nhưng tới nay, nơi hắn đang đứng, sẽ biến thành khởi điểm cho lần tai họa thứ hai của tam giới.

___________

Mười lăm tháng bảy, đêm hạ nóng bức, đêm nay trăng rất tròn, chiếu sáng rực mặt đất, giống như đuốc tỏ. Trước Vận Lai khách điếm, không ai dám động đậy chút nào.

Ma vừa mới bị giết là ma giới tam thái tử, là một kỳ tài mà ba ngàn năm nay ma giới mới có, văn võ song toàn, có hùng tài vĩ lược, ma lực còn vượt qua cả lịch đại ma hoàng, là người sắp trở thành ma hoàng hạ giới không có đối thủ, cũng là cường giả và lãnh tủ ngàn năm nay chưa từng có của ma giới, nếu nói hắn sẽ hoàn thành nhất đại bá nghiệp, thống nhất tam giới, đó cũng không phải là chuyện không có khả năng.

Nếu nói tới chuyện phong lưu văn nhã của ma tam thái tử, thì nói ba ngày ba đêm cũng không hết, từng có thánh tiên thiên giới vì mị lực của hắn mà không tiếc thành ma, cũng có đệ nhất mỹ nhân ma giới đã gục ngã dưới chân hắn, nhưng mà, những người này đều không thể chân chính chiếm giữ trái tim hắn.

Trong đời hắn thứ chân ái cuối cùng, vẫn là một yêu tinh thuần mỹ tên gọi Lãnh Thanh Thanh, rất đáng tiếc, duyên phận này chỉ diễn ra ngắn ngủi không tới một khắc.

Có nói gì cũng vô dụng rồi.

Ma giới tam thái tử, hưởng dương, một ngàn chín trăm tuổi.

Lãnh Tịnh nhìn đống tro bụi bên cạnh, đó từng là ma giới tam thái tử.

Hiện tại ai cũng không dám vọng động, kẻ ngốc như Lãnh Thanh Thanh và kẻ cường đại Lãnh Tịnh cũng không dám động.

Nữ quỷ đó kêu thét chói lai: “Dẫn ta ra ngoài! Dẫn ta rời khỏi Vạn Tượng Lâu này! Ta không muốn lưu lại đây a a a a!”

“Ngươi bình tĩnh chút!” Lãnh Tịnh cuối cùng mở miệng mắng, “Ngươi muốn chúng ta làm sao dẫn ngươi ra ngoài.”

“Đem ta…” Nữ quỷ duỗi tay ra, tựa hồ kiệt lực muốn nắm bắt thứ gì đó giữa không trung, nhưng chỉ có vài thứ nhỏ bé rớt khỏi tay nàng, nữ quỷ đã nhanh chóng co vào trong cửa sổ, giống như có thứ gì đó đang kéo nàng về.

Chẳng qua Lãnh Tịnh lại nhìn được rõ ràng, vừa rồi khi nữ quỷ giết chết ma tam thái tử, thì không dùng pháp thuật yêu ma gì, mà là thoáng chốc vươn dài cánh tay, sau khi đem ma tam vặn nát rồi lại cho nhiệt độ cao thiêu cháy, những hạ nhân khác cũng là chết như thế, trừ hắn ra, hắn chưa từng thấy qua ai có tốc độ như vậy.

Mà sau khi nữ quỷ co về cửa sổ, tất cả cửa sổ đều đóng lại, cảm giác rét run vừa rồi cũng lui như thủy triều, giống như nguy hiểm đã qua rồi. Nhưng mà, những người khác vẫn không dám động, Lãnh Tịnh đi tới dưới cửa sổ, nhặt vật nữ quỷ thả xuống__ một phiến thiết nhỏ loang lổ vết gỉ, trên mặt còn khắc hoa văn kỳ lạ.

Loại hoa văn này, tựa hồ là một loại văn tự. Lãnh Tịnh nhìn nhìn, rồi cất đi.

“Đã không còn nguy hiểm rồi, nữ quỷ đã đi rồi.” Lãnh Tịnh tuyên bố, mọi người mới dám thở phào.

Nhưng làm ăn của Vận Lai khách điếm từ đó rơi xuống ngàn trượng.

Đám Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh cũng bị đuổi đi.

…………………

Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh tạm thời không có chỗ đi, chỉ đành ở nhờ trong nhà người ở ngoại ô, tiểu viện nhà dân không bằng khách điếm hào hoa, Lãnh Tịnh nhìn giường được phủ một lớp rơm rạ liền không còn hứng ngủ, may là Lãnh Thanh Thanh có cứu ra được chút chăn tơ, phủ lên cho hắn, Lãnh Tịnh mới ủy khuất nằm trên giường nghỉ ngơi.

“Ngươi từng thấy qua văn tự trên thiết bài đó không?” Dưới ánh nến, Lãnh Tịnh đưa thiết bài cho Lãnh Thanh Thanh, Bạch Điêu xem.

Hai con nhìn rồi nhìn, cuối cùng đều lắc đầu.

“Nếu có thể biết trên đây viết là ý gì thì tốt rồi, nữ quỷ đó cùng những thần tiên bị dị biến cảm giác thật giống, nhưng nàng tựa hồ bị thứ gì bó buộc.” Lãnh Tịnh nói. “Rốt cuộc là có ý nghĩa gì? Hoa văn này.” Hơn nữa một đoạn của thiết bài có một vòng nhỏ, xem ra là trang sức dùng để đeo trên tay hoặc trên cổ.

“Ta luôn cảm thấy hoa văn này quen mắt.” Lãnh Tịnh lầm bầm tự nói, nhưng lại không nhớ ra là đã từng thấy ở đâu.

“Đừng nghĩ nhiều nữa, ngủ đi. Hôm nay dọa mệt chết rồi.” Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu đều trèo lên giường ngủ.

Lãnh Tịnh nằm bên cạnh Lãnh Thanh Thanh, nhìn y ngọt ngào nhắm mắt lại, bản thân cũng hít sâu một hơi, đột nhiên u u nói: “Cha ngươi nói ngươi là hoàng tử của xà thần tộc, vậy ngươi có còn muốn về xà thần tộc không?’

“… Sớm đã không còn người ta quen nữa rồi.” Lãnh Thanh Thanh trở người, đối lưng với hắn nói. Ngôn ngữ tựa hồ có chút ưu sầu.

“Ngàn sơn vạn thủy, cùng ta cũng chẳng qua thoáng chốc.” Lãnh Tịnh nhàn nhạt nói. “Nơi một người trưởng thành, thật sự sẽ dễ dàng từ bỏ như thế sao?’

“Đi thì lại có ý nghĩa gì. Tự do tự tại như hiện nay, muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười không phải tốt sao?” Lãnh Thanh Thanh phất tay nói.

Lãnh Tịnh trầm mặc một lúc nói: “… Năm đó chúng tiên thiên giới dị biến, những quái vật dị biến xong thì mạnh bao nhiêu, ta không cần nói cha ít nhiều cũng rõ, sức mạnh hỗn đục Khúc Nguyệt dẫn tới, khiến chúng tiên thành cuồng thành ma, mà lúc đầu người tiếp nhận sức mạnh hỗn đục sớm nhất, trừ Chú Ma ra thì là tế tự Bạch Tịnh của xà thần tộc, hắn là hảo hữu của cha, ta nghĩ hắn tự sát trừ lý do bản thân dị biến ra, nhất định có liên quan đến sức mạnh mà hắn đạt được.”

“Tiểu Tịnh ngươi muốn nói gì?” Lãnh Thanh Thanh hỏi.

“Ta là muốn nói, nhìn những thiên tiên dị biến đó, có thể biết được sự đáng sợ của sức mạnh hỗn đục, mà Bạch Tịnh nghe nói có được năng lực dự báo, vậy lực dự báo của hắn nhất định được phóng đại vô hạn, phóng đại tới trình độ nào, ta rất hiếu kỳ, có phải là… có phải là tất cả mọi thứ trong tương lai hắn đều có thể thấy được, vì thế cảm thấy không còn hứng sống nữa? Nếu đã đạt được năng lực dự báo vạn vật, thấu triệt tất cả, vậy thì hành động của ta hiện tại hắn nhất định cũng có thể dự báo, tương lai của ta hắn cũng thấy được, lẽ nào không gợi ý chút nào với ngươi sao?” Lãnh Tịnh nói.

“Gợi ý a…” Lãnh Thanh Thanh tỉ mỉ hồi tưởng, “Lúc đó ta còn nhỏ, nếu nói có gợi ý gì, ta nghĩ đã…”

Lãnh Thanh Thanh nghiêm túc hồi tưởng, trong ấn tượng mơ hồ, Bạch Tịnh thường xuyên sờ đầu y nói: “Khanh hoàng tử sau khi trưởng thành nhất định sẽ có hành động bất phàm.” Mà lúc đó tất cả hoàng tộc đều cho rằng Lãnh Thanh Thanh là một tên ngốc, khẳng định sẽ không có tiền đồ gì. Chính vì chỉ có duy nhất một người khen mình, Lãnh Thanh Thanh liền kiên trì cho rằng Bạch Tịnh là người đối tốt với mình nhất.

“Tựa hồ không có gợi ý gì…” Lãnh Thanh Thanh gãi gãi đầu nói.

“Trong di tích của xà thần tộc đó cũng không lưu lại gợi ý gì sao? Trước khi hắn tự sát không có hành động kỳ lạ nào sao?” Lãnh Tịnh hỏi. Hắn sớm đã rất để ý chuyện này. Giống như sự tương ngộ của hắn và Lãnh Thanh Thanh, đều đã bị một tay Bạch Tịnh này an bài sẵn.

“Hành động kỳ lạ?… A, một đoạn thời gian trước khi Bạch Tịnh đại ca tới thiên giới lần cuối, hắn dạy ta hát! Ta thích hát cũng là bắt đầu từ lúc đó, hắn nói đem chuyện trong lòng mình hát ra là chuyện vô cùng vui vẻ!” Lãnh Thanh Thanh quay đầu qua, đối diện Lãnh Tịnh.

Tại quá khứ xa xôi, Lãnh Thanh Thanh từng là hoàng tử xà thần tộc, mà Bạch Tịnh là tế tự của xà thần tộc, vì ngẫu nhiên có được sức mạnh hỗn đục vượt qua tam giới, có được năng lực dự báo mạnh mẽ, vì cảnh báo tai nạn của thiên giới mà tự sát. Sau đó, xà thần tộc quả nhiên diệt vong, Lãnh Thanh Thanh lại chạy tới Bích Hải Thương Đào cốc, gặp được Lãnh Tịnh vẫn còn là quả trứng.

“Hắn dạy ngươi hát cái gì? Ta nghĩ, hắn tự sát, không chỉ vì cảnh cáo thiên giới, trên thực tế hắn dự báo được cho dù hắn làm như thế cũng vô dụng, mà nguyên nhân chân chính thúc đẩy hắn tự sát là hắn dự báo được chuyện tự sát này sẽ dẫn phát một hệ liệt biến hóa sau đó, nếu hắn không tự sát, đám người Họa Vân tiên sẽ không chú ý tới sự lan tràn của hỗn đục, cũng sẽ không đến cấm địa giải khai phong ấn của ta, ta sẽ không xuất hiện trên đời, cho nên hắn nhất định phải tự sát. Cho nên trước khi hắn chết, hắn nhất định có lời nói với ngươi, để ngươi truyền đạt cho chúng ta vào tương lai xa xôi! Thậm chí, có lẽ vào một khắc nào đó ta sẽ dò hỏi ngươi chuyện này, hắn nhất định cũng dự báo được! Cho nên ngươi nhất định phải nhớ ra!” Lãnh Tịnh nắm vai Lãnh Thanh Thanh nói.

“A… thật hỗn loạn, ta nghĩ đã, khúc ca đầu tiên Bạch Tịnh đại ca dạy là hát thế nào? Ân, ân, hình như là__ Ân, trời ~ tối tối ~ rồi ~ các hài tử ~ đều ~ đứng ở ~~ bên ngoài ~~ không đi ngủ a ~ không đi ngủ ~~~” Lãnh Thanh Thanh ngắt ngứ hát.

Mà lúc này Bạch Điêu bị ồn ngủ không được lại hát tiếp: “Trời ~ tối tối ~~ các hài tử ~~ không ngủ ~~ đứng bên ngoài ~~ trong phòng ~~ tối tối ~ thứ tỷ tỷ cho đừng lấy ~ phía trên cùng ~ có cái gì? ~ Đừng nhìn a đừng nhìn ~”

“Sao ngươi lại biết khúc ca này!” Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh đều kinh ngạc hỏi Bạch Điêu.

“Rất kỳ quái sao? Khi còn nhỏ khúc ca này rất lưu hành tại yêu giới, chúng ta khi chơi trò chơi đều hát cái này!” Bạch Điêu chu miệng, “Cũng giống như phàm nhân khi đá cầu sẽ hát khúc nhi ca lưu hành, cũng không biết có ý nghĩa gì do ai viết, dù sao lúc đó chúng ta đều hát cái này!”

“Đây chính là tin tức hắn muốn truyền đạt cho ta sao? Thông qua nhi ca?!” Lãnh Tịnh khó thể tin nổi, chẳng qua đích thực là phương pháp hay, khúc nhi ca lưu truyền cửa miệng thay thế lời truyền đạt ký ức mơ hồ. Như vậy, phân tích nội dung khúc ca này một chút, nói ‘các hài tử đều đứng ở bên ngoài không vào phòng ngủ’ tức là nói tình cảnh vừa rồi khi ma tam thái tử bị giết, vậy thì ‘thứ tỷ tỷ cho đừng lấy’, Lãnh Tịnh lẩm nhẩm câu này, giơ thiết phiến trong tay lên.

“Vậy thì, ta đã đem thứ ‘tỷ tỷ’ cho theo rồi làm sao đây?” Lãnh Tịnh hỏi hai con kia.

“Đừng hỏi ta, ta một chút cũng không nhớ được Bạch Tịnh đại ca nói gì.” Lãnh Thanh Thanh quay lưng lại, giả ngủ, Bạch Điêu thì sáp lại nói: “Khi các yêu quái chơi thua, thì còn có một khúc nhi ca khác dùng lúc thi hành trừng phạt, thiếu đông gia ngươi muốn nghe không?”

“Đương nhiên.” Lãnh Tịnh nói.

“Phải có điều kiện trao đổi.” Bạch Điêu mở lời.

“Điều kiện gì?”

“Thiếu đông gia, ta… muốn… ta phi thường muốn… phi thường phi thường muốn…” Bạch Điêu run run rẩy rẩy không lưu loát nói.

___

Hôm sau.

“Thì ra Bạch Điêu muốn áo gấm về làng a.” Lãnh Thanh Thanh giả thành hạ nhân của Bạch Điêu dựa vào sừng bạch long nói.

Không sai, hiện tại bọn họ đang đi tới quê hương của Bạch Điêu__ Tuyết Điêu cốc, mà Bạch Điêu lại hưng phấn chắp tay chữ thập, nhìn nơi điêu tộc đời đời thế thế sinh sống, tựa hồ sắp nhẫn không nỗi dục vọng hò hét.

Không ngờ được thiếu đông gia thật sự đáp ứng làm tọa kỵ chuyên thuộc cho mình một ngày! Bạch Điêu mắt long lanh quay đầu nhìn bạch long nằm giữa rừng nghỉ ngơi, vừa nhìn, liền cảm thấy không nhịn được muốn đi nhà xí, nên lập tức lại quay đầu đi.

“Ta trở về rồi ~~~~ ta trở về rồi ~~~ các hài nhi ~~~ các tiểu bằng hữu ~ ra đây gặp lão thái gia a ~~” Bạch Điêu gầm to vào rừng.

Vạn Tượng thiên – 62

“Ngu xuẩn, nơi này sớm đã không phải là địa bàn của điêu tộc rồi.” Một con cầy hương lười biếng uốn éo thân thể mập mạp, ôm trái cây, ném cái liếc mắt tới Bạch Điêu đang hưng phấn hô to.

“Đã qua năm ngàn năm rồi a.” Lãnh Tịnh nằm dưới đất thiết một tiếng nói.

Bạch Điêu giống như bị đổ một chậu nước lạnh lên đầu, ủ rũ chán chường quay đầu lại, đúng a, đã năm ngàn năm rồi, các thân thích bằng hữu năm đó đều không thấy nữa, nếu lúc đó mình không gặp được Lãnh Tịnh, có lẽ hiện tại vẫn là một linh điêu bình thường cùng nhóc tì kia xông pha giang hồ.

Tương ngộ sôi sục nhiệt huyết lúc đầu, hóa thành tưởng niệm kéo dài ngàn năm, thoáng quay đầu, biển cả nương dâu, thế gian đổi dời.

Bạch Điêu lệ nóng lưng tròng ôm đại thụ khóc lớn.

“Hỗn đàn!! Tuyết Điêu cốc vạn tuế!!!!” Bạch Điêu khóc lớn la lên với đại thụ, “Tuyết Điêu cốc vĩnh tồn trong lòng ta!!! Trời phù hộ Tuyết Điêu!!!”

Lãnh Tịnh nói với Lãnh Thanh Thanh: “Không ngờ Bạch Điêu là người luyến gia như thế.”

“Ừ, bình thường nhìn không ra. Thật bi tráng.” Lãnh Thanh Thanh trầm thống nói.

“Bi tráng sao?” Lãnh Tịnh hỏi: “Cha ngươi thật sự không muốn về xà thần tộc xem thử? Nói không chừng hiện tại xà thần tộc đã phát triển to lớn rồi.”

“Ngô… ta… ta không dám về.” Lãnh Thanh Thanh quay lưng nói.

“Đi xem thử đi, giải tỏa cõi lòng, sợ cái gì.” Lãnh Tịnh xúi bẩy, “Đi nha ~ đi nha ~ đi nha ~”

“Được rồi, đi vậy.” Lãnh Thanh Thanh không chịu nổi nhi tử cọ nhất. Thanh Thanh là cha tốt sủng nhi tử mà.

Thế là Lãnh Tịnh gọi Bạch Điêu, ba người chuẩn bị thuận đường đi xem xà thần tộc.

“Bạch Điêu, hát nửa khúc sau của bản nhi ca đó ra đi!” Lãnh Tịnh dùng móng vuốt chọc đầu Bạch Điêu.

“Người ta căn bản chỉ nhớ được nửa khúc đầu… hôm qua là lừa ngươi… 55555!!!” Bạch Điêu khóc lớn.

Đã biết ngươi sẽ như vậy mà. Lãnh Tịnh hừ lạnh một tiếng, sau đó âm hiểm nhìn Lãnh Thanh Thanh một cái, cho nên, đến di chỉ của xà thần tộc khẳng định không sai.

………….

Vô luận mọi người có từng xem qua bản đặc biệt thần bí đã bị xóa chưa, sau đây Ly Miêu ta sẽ dẫn mọi người vén mở câu đố thân phận quá khứ của Lãnh Thanh Thanh.

Đám người Lãnh Tịnh lại lần nữa đi tới di chỉ của xà thần tộc, nơi này cũng giống quê hương của Bạch Điêu, từng phát sinh biến hóa đảo điên trời đất. Di tộc ban đầu của xà thần tộc đã hoàn toàn không thấy, triệt để trở thành phế tích bị bỏ mặc. Xem ra xà thần tộc cuối cùng cũng dứt lòng rời bỏ nơi bi thương tiêu điều này.

“Mọi người đều đi rồi.” Lãnh Thanh Thanh đứng trước phế tích, ngẩn ngơ nói.

“Chúng ta đến cố cư của Bạch Tịnh năm đó xem thử đi.” Lãnh Tịnh kéo Lãnh Thanh Thanh nói.

“Tại sao không đi thăm cố cư của cha?” Lãnh Thanh Thanh liếc mắt nhìn Lãnh Tịnh.

“Vậy trước đi thăm cố cư của lão thái gia là được.” Bạch Điêu hòa giải, nó và Lãnh Thanh Thanh là một đội a ~

Thế là Lãnh Thanh Thanh làm hướng dẫn viên, dẫn Lãnh Tịnh đến nơi ở của hoàng tử mà mình cư trú năm đó. Lúc này đình viện sớm đã đổ sụp, chỉ lưu lại một chút trụ đá và cỏ dại, nhưng Lãnh Thanh Thanh vẫn nhiệt tình giới thiệu: “Nghe rõ nhé, Tiểu Tịnh. Trước đây cha là hoàng tử tài ba nhất của xà thần tộc, được tôn là xà thần hoàng tử có thiên phú ngàn năm có một, năm đó thần tộc khác tới hành lễ với xà thần tộc, đầu tiên luôn là tới hậu viện hoàng tử này hành lễ với cha ngươi là Lãnh Thanh Thanh ta! Cho dù không sống cùng những hoàng tử khác, cha vẫn là người xuất chúng nổi bật nhất, vô luận là pháp lực tỷ thí hay là thơ từ ca phú, cha chưa từng sếp sau người khác! Tiểu Tịnh, ngươi phải lấy cha làm gương!”

“Cùng lời ngươi nói với ta trước kia không giống.” Lãnh Tịnh nói.

“Trước kia ta nhớ sai rồi, hiện tại ta nhớ ra tình trạng thật sự đó__ Ách, tóm lại, ngươi nhớ rõ, cha từng là xà vĩ đại tuyệt không thua kém gì thiên đế!” Lãnh Thanh Thanh ôm tay rất có khí thế gật đầu, “Xà trong mười hai con giáp, chính là cha ta đây dùng nguyên hình để tạo ra, lúc đầu thiên giới còn đặc biệt tới trưng cầu ý kiến của ta đó! Nói muốn đem mì tâm đắc nhất của cha làm thánh thực duy nhất được chỉ định khi khánh điển thần giới, còn muốn xếp xà ở vị trí đầu tiên trong mười hai con giáp, kết quả cha đạo đức phong độ, suy nghĩ tới những con giáp khác nên không có tranh phần cao thấp này. Cho nên, Tiểu Tịnh ngươi phải nỗ lực nga, ra sức trở thành con xà tài ba như cha đây!”

Lãnh Thanh Thanh giáo dục phi thường sảng.

Bạch Điêu và Lãnh Tịnh đều xuỵt xuỵt.

“Xuỵt cái gì mà xuỵt!” Lãnh Thanh Thanh = =, lúc này, quang ảnh bên ngoài bắt đầu biến ảo như lưu thủy, quang ảnh như thoi, cảnh trí xung quanh cũng bắt đầu thay đổi, tường cung rách nát hồi phục lại nguyên dạng tráng lệ ngày xưa, đình viện cũng trở nên mỹ lệ chỉnh tề.

“Đây là trận pháp chiếu hình!” Bạch Điêu kinh hô, “Là ý niệm của người chết chiếu lại! Thảm rồi, thiếu đông gia, chúng ta đi vào quỷ trận rồi! Nơi này oán khí rất nặng!”

“Đó chẳng qua là ký ức sinh tiền của người chết mà thôi, tối nay là đêm trăng tròn, cho nên có loại ảo cảnh này cũng không kỳ quái, chúng ta có thể xem kỹ chuyện phát sinh năm đó.” Lãnh Tịnh nói.

“Tiểu Tịnh, tất cả đều được ngươi tính toán hết rồi! Trận pháp này cũng là ngươi tác động!” Lãnh Thanh Thanh tức giận bừng bừng nói.

Lãnh Tịnh quay lưng nói: “Trận pháp này chẳng qua là đem tình cảnh của ngày nào đó trong quá khứ chiết lọc lại thôi, còn về đó là ngày nào, ta cũng không nói chắc được. Ta chẳng qua là muốn tra rõ chân tướng lời nhắn của Bạch Tịnh mà thôi. Yên tâm, ta sẽ không nhìn trộm chuyện ẩn mật của cha.”

Ngươi nói thì dễ lắm. Lãnh Thanh Thanh sắc mặt lúng túng, mắt thấy tình cảnh xung quanh đang chảy ngược, lại hồi phục đình đài lầu các ngày xưa, mà nơi bọn họ đang đứng cũng biến thành cung điện hoa mỹ, có thể thấy chỗ không xa có một đám người đang vây lại, tựa hồ phát sinh chuyện gì đó.

“Bọn họ đang làm gì?” Lãnh Tịnh và Bạch Điêu đi qua kiểm tra, chỉ thấy rất nhiều tiểu hài hoa phục vây qua một tiểu hài tử đáng thương, cười nhạo nó: “Khanh Khanh là đại ngốc nghếch! Đại ngốc nghếch a đại ngốc nghếch!”

Sắc mặt Lãnh Thanh Thanh biến trắng, vội kéo Lãnh Tịnh: “Nhìn cái gì mà nhìn! Người xem náo nhiệt là kẻ vô vị nhất!”

Bạch Điêu thì lắc đầu nói: “Tiểu hài ở chính giữa sao quen thuộc vậy a?”

Mà đối với sự tồn tại của ba người, xung quanh không ai nhận thấy, phản phất căn bản là không thấy bọn họ. Vì thứ hiện ra trước mặt bọn Lãnh Tịnh, là ảo ảnh của quá khứ.

“55555 ~~” Khanh Khanh bị ăn hiếp không dễ gì mới tách được đám người, trốn sau cột, Lãnh Tịnh và Bạch Điêu đi theo, theo dõi Khanh Khanh này.

“Khanh Khanh mới không ngu ngốc, các ngươi mới ngốc!” Khanh Khanh ngồi xổm trong góc lau nước mắt, len lén nhìn các hoàng tử khác đến ngự thư phòng đọc sách, mà nó trước nay đều không được phép đi.

“Thật là oa nhi đáng thương.” Bạch Điêu ôm vuốt thở than.

Nhưng mà, Khanh Khanh bị ăn hiếp nhân lúc các hoàng tử đều đi học, bản thân liền lén lút chạy tới ngự thiện phòng, thân hình nhỏ bé chui qua cửa sổ. Nhìn trên bàn bày đầy thức ăn đặc việt cho các hoàng tử tài năng hưởng dụng, Khanh Khanh lấy muối được giấu trong túi ra, bỏ vào món ăn của mỗi người, sau đó mới phủi phủi tay, từ cửa sổ chui ra.

“A a! Tiểu tử này thật xấu a!” Bạch Điêu nói.

Sắc mặt Lãnh Thanh Thanh một trận trắng một trận đỏ, tức phì phò đi theo sau lưng họ.

Nói tới hoàng tử Khanh Khanh này a, thật sự là một hài tử xui xẻo. Bị hoàng tử khác ăn hiếp không nói, ngay cả hạ nhân trong cung cũng đều xem thường nó, từ trong nghị luận của cung nữ mới biết, Khanh Khanh hoàng tử là do trắc phi không có địa vị sinh hạ, lại trời sinh ngốc nghếch, không được xà hoàng yêu thích, thế là rơi vào cảnh trở thành nhi đồng bi thảm trong cung. Mẫu mẫu không ái, cữu cữu không thương.

Vị tiểu hoàng tử này từ ngự thiện phòng hành ác đi ra, liền một mình trốn trong vườn hoang ở hậu cung, một mình lấy bao cát, tự chơi tự hát: “Trời tối tối ~ không ngủ ~ thứ tỷ tỷ cho đừng lấy ~~”

“Nó đang hát khúc nhi ca đó!” Lãnh Tịnh và Bạch Điêu bao gồm cả Lãnh Thanh Thanh đều vây quanh Khanh Khanh, toàn thần chuyên chú đợi nó hát tiếp.

“Phía trên cùng ~~ có cái gì ~~ đừng nhìn a đừng nhìn ~~” Khanh Khanh hát rất cao hứng.

Khi mọi người đang cố sức muốn biết nội dung tiếp theo, một cung nữ đột nhiên cắt ngang nó, gọi: “Khanh Khanh hoàng tử ~~ ăn cơm thôi ~~”

Ba người thất vọng chỉ đành đợi Khanh Khanh ăn cơm xong.

Nhưng mà, sau khi Khanh Khanh này ăn cơm xong lại bị người đuổi theo ăn hiếp, cho tới tối cũng không an thân, nên cũng không hát khúc nhi ca chơi nữa.

Lãnh Tịnh thất vọng có thừa, chuẩn bị ngắt trận pháp, ai ngờ trước khi Khanh Khanh ngủ, tại tự tiện chuồn ra khỏi cửa sổ, ba con cảm thấy đây là đầu mối quan trọng, thế là lại lần nữa đuổi theo.

Lần này, Khanh Khanh lén chạy tới đình thảo dược ở phía tây vườn hoang, nơi đó có một gian nhà tranh điêu linh cô độc. Khanh Khanh nằm sấp trước cửa nhà tranh, nhỏ giọng gọi vào trong: “Bạch Tịnh ca ca! Ta tới rồi ~ ngươi có ở nhà không?”

Bạch Tịnh sắp xuất hiện rồi! Bọn Lãnh Tịnh đều khẩn trương đứng bên cạnh Khanh Khanh, mà Lãnh Thanh Thanh lại cảm động ứa lệ nói: “Không ngờ còn có thể gặp được Bạch Tịnh ca ca!”

“Khanh Khanh tới rồi!” Một giọng nói dễ nghe từ trong phòng truyền ra, tiếp theo một thanh niên bạch y mở cửa phòng.

Thanh niên này vô cùng tuấn mỹ, nhìn kỹ dưới chân mày có vài phần tương tự Lãnh Tịnh, hắn chính là Bạch Tịnh trong truyền thuyết, một trong những người mở màn thiên giới động loạn.

………………..

“Bạch Tịnh ca ca, hôm nay vẫn cùng Khanh Khanh chơi chứ?” Khanh Khanh ôm chân hắn hỏi.

Bạch Tịnh cười cười nói: “Ca ca hôm nay có khách tới viếng, cho nên không kể chuyện cho Khanh Khanh nghe được, gói kẹo này cho Khanh Khanh ăn.”

Thế là hắn sờ đầu Khanh Khanh, rồi xua Khanh Khanh đi.

Nhưng mà, khiến Lãnh Tịnh kinh ngạc là hành động sau đó của hắn.

Đợi sau khi Khanh Khanh ly khai, Bạch Tịnh đột nhiên quay người, đối diện Lãnh Tịnh nói: “Cuối cùng gặp mặt rồi, thần long Lãnh Tịnh.”

“Hả?” Hắn chẳng qua là ảo ảnh ký ức của quá khứ thôi, tại sao có thể đối thoại với bọn họ?! Ba người Lãnh Tịnh đều kinh ngạc dữ dội!

“Đừng sợ hãi, ta biết, ba người các ngươi tới rồi, thần long Lãnh Tịnh, Khanh Khanh trưởng thành, còn có cục lông.” Bạch Tịnh cười hi hi nói, “Đáng tiếc, không thể chiêu đãi các ngươi uống trà.”

Lãnh Tịnh híp mắt nói: “Ngươi! Đã đạt được sức mạnh hỗn đục, có năng lực dự báo vượt bậc, cho nên đối với ngươi mà nói cũng chỉ là nói chuyện với không khí, chẳng qua ngươi dự báo được chúng ta ngàn năm sau sẽ tới đây xem xét ảo ảnh ký ức, cho nên lợi dụng năng lực của ngươi, dự báo chính xác vị trí của chúng ta và tuần tự nói chuyện, và theo đó tiến hành đối thoại đúng không?”

“Ai da, không thẹn là thần long, không sai, hiện tại ta đích thật là nói với không khí, chẳng qua tuần tự và nội dung các ngươi nói ta đều đã dự báo được, cho nên tuy trông có vẻ như ta có thể đương trường đối thoại với vác ngươi, thật ra hiện tại ta giống như kẻ ngốc đang tự nói với không khí a!” Bạch Tịnh bất đắc dĩ cười cười nói. Khó trách ánh mắt hắn đều không nhắm đúng vào ba người.

“Thật là năng lực kỳ diệu, nếu ngươi có thể dự báo tất cả mà không tránh được, vậy chẳng phải rất thống khổ sao?” Lãnh Tịnh nói.

“A, ngươi thật là một tiểu long thân thiết, không sai, từ khi ta có được năng lực này, vận mệnh của ta, vận mệnh của những người khác, vận mệnh của thiên giới, đều giống như một cuốn sách cũ đã được xem qua trong đầu ta, nhân sinh trở nên rất vô vị a!” Bạch Tịnh lắc đầu nói.

“Bạch Tịnh ca ca ngươi chưa từng nghĩ qua muốn thay đổi vận mệnh sao?” Lãnh Thanh Thanh hỏi.

Bạch Điêu cười nói: “Ta cũng từng nghĩ qua như thế, nhưng bất luận ta thay đổi thế nào, chuyện chỉ càng trở nên tệ hại, mỗi khi ta muốn tiến hành thay đổi vận mệnh, ta lập tức sẽ biết được hậu quả sau khi thay đổi. Ta muốn thử ngăn cản sự phục hồi của quái vật hỗn đục Khúc Nguyệt, nhưng kết quả đạt được là thiên giới toàn diệt, tam giới sụp đổ. Ta muốn đi cứu Họa Vân tiên, nhưng kết quả đạt được vẫn là cần phải bồi thường ngàn ngàn vạn vạn sinh mạng vô tội, ngay cả Khanh Khanh ngươi cũng khó tránh kiếp nạn. Ta từng thử thay đổi tất cả, cuối cùng phát hiện, chỉ có ta chết rồi, chuyện mới có thể đi trên con đường giải quyết, chỉ có ta chết rồi, chuyện trải qua nhiều mắc xích, thần long mới có thể thức tỉnh, đó tức là ngươi, Lãnh Tịnh.”

“A… tại sao lại…” Lãnh Thanh Thanh mở to miệng, nhất thời nói không nên lời, thì ra Bạch Tịnh ca ca không phải đơn thuần tự sát, mà là vì hoàn thành vận mệnh của mình và Tiểu Tịnh!

“Khanh Khanh ngươi cũng đừng vì ta mà thương tâm, ta đối với cuộc sống đã không còn bất cứ hứng thú nào, vì tất cả những gì hồi hộp ta đều biết cả.” Bạch Tịnh cười khổ, “Thần long ngươi nhất định có lời muốn hỏi ta đi?”

“Hiện tại ta gặp phải Vạn Tượng lâu thần bí, tựa hồ có thể từ chỗ ngươi biết được chút gợi ý.” Lãnh Tịnh nói.

Bạch Tịnh ngồi xuống, trầm mặc một lúc mới nói: “Trước khi nói với ngươi về Vạn Tượng Lâu này, ta không thể không nói với ngươi một chuyện, đó chính là cực hạn dự báo của ta.”

“Dự báo cũng có cực hạn sao?” Đám Lãnh Tịnh hỏi.

Bạch Tịnh gật đầu: “Đương nhiên, năng lực dự báo của ta cũng có cực hạn. Các ngươi đã biết, bao bọc lấy tam giới của chúng ta là sức mạnh hỗn đục vô hạn, đó là vật chất mà thần ma chúng ta không thể nào biết rõ, chẳng hạn như loại hiện tượng xuất hiện trên người ta này, đối với hỗn đục mà nói là chuyện rất dễ dàng thực hiện. Năng lực dự báo của ta không phải do quái vật Khúc Nguyệt sản sinh, là vì hắn xé nát khe nứt hỗn đục, khiến sức mạnh hỗn đục chưa trải qua tẩy rửa, cũng chính là sức mạnh khe nứt mà chúng ta từng nói chảy vào đây, đồng thời bị ta hấp thu mới có được sức mạnh đáng sợ này. Bản thân Khúc Nguyệt chỉ là du đãng trong hỗn đục, nuốt chửng những vật phù du trong các thế giới mà thôi.

Cho dù chỉ dựa vào sức mạnh long thần của ngươi, cũng có thể dễ dàng giải quyết những vật phù du cấp thấp đúng chứ? Nhưng đối với những sinh linh nhỏ bé như con kiến chúng ta đây, Khúc Nguyệt là quái vật đáng sợ từ khi sáng thế tới nay chưa từng xuất hiện.

Nhưng mà, cho dù ta có thể dự báo được tất cả những chuyện đó, ta vẫn có cực hạn, tại thời đại năm ngàn năm sau ngươi đang sống, chính là cực hạn dự báo của ta, ta không thể nào dự báo được bất cứ chuyện gì vượt qua thời đại đó, chỉ ẩn ẩn biết được cái này có liên quan tới “Vạn Tượng”, mà tất cả những gì liên quan tới “Vạn Tượng”, trong dự báo của ta đều là cái bóng mơ hồ, thậm chí khi ta muốn thử dự báo về “Vạn Tượng”, có được chỉ là hai khúc nhi ca.”

“Khúc nhi ca còn lại là gì?” Lãnh Tịnh hỏi.

“Khúc còn lại, ngươi lập tức sẽ biết. Long thần, ta chỉ có thể nói với ngươi tới đây.” Bạch Tịnh hít sâu một hơi, sau đó nhìn sang hướng Lãnh Thanh Thanh nói: “Khanh Khanh, ngươi có thể sống sót thật tốt, ta đã thử qua gần một vạn phương pháp và kế hoạch thay đổi vận mệnh, chỉ có trong vận mệnh hiện tại, ngươi mới còn sống. Tuy ta không thể tiếp tục nhìn thấy được tương lai xa hơn của ngươi, nhưng ta tin ngươi sẽ sống rất hạnh phúc… tóm lại ta sẽ không phải áy náy với thân sinh phụ mẫu đã chết của ngươi rồi. Tạm biệt, Khanh Khanh.”

“Bạch Tịnh ca ca!!” Lãnh Thanh Thanh kích động muốn nhào tới, nhưng chỉ vồ được hư không.

Dương quang bình minh dâng lên, tất cả ảo ảnh quá khứ cũng hóa thành cát bụi, lặng lẽ tan đi.

Vạn Tượng thiên – 63

Thần giới viễn cổ phong vân biến ảo, từ cổ chí kim đã từng có bao nhiêu ái hận tình thù, những áng thơ hùng vĩ động nhân của các thiên thần, cho tới nay vẫn diễn ra không nghỉ. Trước mặt tình thù, tu hành vạn năm có thể bỏ đi, lao tới sinh tử cũng không hối tiếc.

Trong thượng cổ cấm địa vân khí mịt mờ, nằm ở chân trời góc biển, một cuộc quyết chiến cuối cùng của thần linh đang mở màn.

Hắn, con ngươi hàm chứa băng hàn vạn năm, lãnh liệt đứng trong trung tâm lốc xoáy linh khí xung động không ngớt, chiến giáp ngân sắc trên người bị máu tươi nhiễm đỏ, sắc mặt vẫn nhàn định như cũ, chỉ có tiếng thở dài bao hàm vô hạn thương cảm: “Minh Viêm, đã qua ba ngàn năm rồi, ngươi vẫn không thể buông bỏ sự ganh ghét với ta sao?!”

Một hắn khác, thân khoác chiến giáp xích hồng, quanh thân lưu chuyển hỏa khí liệt liệt, khí thế ngang ngược: “Hoàng huynh! Ngươi phải biết ba ngàn năm nay sở cầu của ta là vì cái gì? Năm đó chuyện của Tố Lăng, ngươi có biết chân tướng tại sao? Tố Lăng nàng căn bản là luôn nhìn ngươi! Phụ hoàng hắn… phụ hoàng hắn… tóm lại các ngươi! Ngươi và Trọng Hàm hôm nay đều phải vì sai lầm lúc trước của các ngươi mà trả giá! Hôm nay là lúc giải quyết!”

Thế là khí của hàn băng và khí của hỏa diệm kịch liệt va đụng không nghỉ, sông núi xung quanh đều vì đó mà bị chấn sụp. Hắn bước bước bức gần, hắn bước bước thụt lui.

“Dừng tay!” Trên đám mây nhanh chóng bay tới một tuyệt sắc nam tử mi mục như mưa khói, cầm linh kiếm xông vào giữa trận giao phong của hai người, gầm lên: “Minh Viêm! Băng Khuyết! Các ngươi đều dừng tay! Chuyện năm đó các ngươi đều sai rồi! Tuy Băng Khuyết xác thực có lỗi với Minh Viêm ngươi, nhưng, Băng Khuyết đã vì trả giá mà băng phong ba ngàn năm tuổi! Hiện tại nội đan của hắn chỉ có một nửa! Minh Viêm! Ngươi vẫn muốn hạ sát thủ sao! Ngươi có biết khổ tâm cuối cùng của Quỳnh Ngọc không!!”

“Quỳnh Ngọc đã chết rồi!” Minh Viêm chém ngang một kiếm, nhất thời khiến kẻ đến thổ huyết, hắn điên cuồng la lên: “Ta khổ tâm bố cục ba ngàn năm! Quyết không cho phép các ngươi quấy rầy ta!! Ta phải khởi động trận thượng cổ nghịch thiên! Băng Khuyết! Hoài Tiêu! Các ngươi đều không thể ngăn cản ta! Ta phải giết đến tận chân trời!!”

“Ta không cho phép ngươi động Băng Khuyết!” Người thứ tư từ trời giáng xuống, vẫn là một nam tử ngạo tuyệt thanh y phất phới. Băng Khuyết cười lạnh nói: “Nam Cầm! Ngươi tới làm gì! Ngươi ăn khổ còn chưa đủ hay sao! Ta đã ân đoạn nghĩa tuyệt với ngươi rồi, mối nợ giữa chúng ta đều đã tẩy sạch rồi, ngươi mau về đi, nơi này không liên quan tới ngươi!!”

Nam Cầm cười lạnh: “Ta tới không liên quan ngươi, Băng Khuyết, đây là ta tự nguyện! Muốn trách, thì trách nụ cười không chịu trách nhiệm của ngươi năm đó, muốn trách, thì trách thế sự vô tình!”

Chuyện cũ xa xôi, năm tháng lưu hương, một nụ cười khuynh đảo chúng sinh năm đó, tạo thành mối duyên khó giải hôm nay.

Nói rồi hú dài một tiếng, cầm kiếm lao lên, chỉ thấy chân trời vì sự kích động của hai người mà bùng phát ra ánh sáng kinh diễm, ai biết được sự đau lòng vặn thắt của chiến giả? Ngàn năm ân oán, hóa thành mưa máu đầy trời.

Mắt thấy mấy đại thần đã chiến tới cấm địa cực tây, ở vách thạch trước thiên trận tuyệt động, Nam Cầm đã thụ trọng thương đột nhiên cười ha ha, hắn giơ trường kiếm lên, đột nhiên tự chặt một tay, sau đó chậm rãi quay đầu cười nói với Băng Khuyết: “Ngươi vẫn còn nhớ tam sinh tam thế trước, một thị đồng nho nhỏ tên Lục Trúc chứ?” Sau đó dùng cánh tay đứt của mình làm chìa khóa, chậm rãi mở thạch môn của thiên trận!!

“Nam Cầm ngươi tên hỗn trướng! Ngươi cho là có thể ở trước mặt ta mở nghịch thiên trận giúp đỡ Băng Khuyết sao! Ta không cho phép!!!!” Minh Viêm phi thân lao tới.

“Nam Cầm!” Băng Khuyết cũng phi thân lao tới trước, không bận tâm trọng thương hóa ra chân thân thanh long quấn cắn Minh Viêm, Minh Viêm thì hóa thành xích long trảo hắn tới máu tươi đầm đìa.

Sơ Dao thở dài: “Hỏi thế gian tình là chi… ai, đoạn nghiệt duyên chấn động thiên địa này a!”

Sơn Hàm cười khổ nói: “Nếu có thể liều chết vì tình, ngược lại cũng là một chuyện khoái lạc…” [Ly Miêu cũng không biết những người này tới làm gì, tại sao chốc chốc lại tự dưng xuất hiện mấy tên người, tóm lại, chính là một đống thần tiên đang đánh nhau a…]

(= =||||||, ta cứ tưởng đang xem nhầm truyện đó chứ, chả hiểu mô tê gì.)

Cuối cùng, vẫn là Nam Cầm tự chặt một tay đột nhiên đánh bung nửa cánh cửa thạch của thiên trận, bi tráng cười dài nói: “Băng Khuyết! Ta… không hối… … … … … … … … … … … … … Tại sao!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Các ngươi là ai?!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Tại sao lại ở trong nghịch thiên trận!!!!!!!!!!!! Tại sao lại an nhiên vô sự!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

“Chúng ta là đi đường tắt. Nghe nói chỗ này có thể thông qua địa bàn mới của xà thần tộc.”

“Đúng a, sơn động này liền với di chỉ của xà thần tộc cũ mà.”

“Chúng ta chỉ là đi ngang thôi, thế nào, có ý kiến sao?” Ngoài dự liệu của tất cả mọi người, ba con đứng trong nghịch thiên trận có thể thoáng chốc hóa người thành tro bụi = = nói. Ba con này đương nhiên là vai chính của chúng ta, Lãnh Tịnh, Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu.

“Cũng phải nói lại, các ngươi là ai đây?” Lãnh Tịnh hỏi.

Chỉ thấy ngoài sơn động trừ hai con rồng đang cắn tới ngươi chết ta sống ra, còn có một nam tử đứt tay thổ huyết nằm dưới đất, còn có đám đông đang vây coi.

Động tác của tất cả mọi người đều dừng lại, mục quang đều nhìn sang ba con thế nhưng đang ở trong nghịch thiên trận ăn lẩu.

Tổ ba người cực kỳ sát phong cảnh.

“Ai quy định chỗ này không thể nấu mì chứ…” Lãnh Thanh Thanh chọt ngón tay.

“Các ngươi hỗn đàn! Ta muốn phát động nghịch thiên trận…” Nam Cầm lết sang bên này nói.

“Phát động nghịch thiên trận làm gì?” Lãnh Tịnh dùng muỗng rất thâm trầm khuấy nồi lẩu.

“Triệu hoán… thái cổ thần long… kết thúc bi kịch… ân oán… khiến Băng Khuyết phục hồi… khiến Minh Viêm không bao giờ thương tổn được hắn nữa… khiến chuyện cũ của chúng ta thành tro… khiến chúng ta quên nhau…” Nam Cầm rơi lệ thổ huyết nói.

“…” Tổ ba người Lãnh thị nhìn nhau một cái, dùng tốc độ nhanh nhất ăn hết nồi lẩu, dọn chỗ cho người ta.

Chỉ là đám thần tiên tiếp tục vướng mắc, luôn cảm thấy trong lòng không rõ tư vị, đặc biệt là nhìn pháp trận đồ đã bị dùng làm nơi nấu lẩu, vướng mắc cũng không được thống khoái như vừa rồi.

……………………

“Thật là, ăn lẩu trên đường thôi cũng bị người quấy rầy.” Bạch Điêu ngồi trên Ferrari hình rồng báo oán.

“Lẽ nào không biết giang hồ có câu, xuất môn đừng chọc ba loại người, đoạn tụ, phân đào và long dương sao?” Lãnh Tịnh quay đầu nói, “Chọc bọn họ sẽ chỉ mang tới phiền phức càng lớn mà thôi.”

Thế là ba con tiếp tục bay trên trời cao, tiếp tục truy tìm lời nhắn Bạch Tịnh lưu lại__ khúc còn lại trong hai khúc nhi ca.

“Bạch Tịnh ca ca, tin rằng ngươi nhất định chuyển thế đến nhà người tốt sống cuộc sống hạnh phúc, không bao giờ phải đau khổ như thế nữa.” Lãnh Thanh Thanh ngồi trên lưng rồng chắp tay cầu khấn, còn lấy mì ra tế bái với trời.

Ferrari hình rồng thoáng chốc bay vạn dặm, không qua bao lâu, bọn họ đã trở về bầu trời của vùng trung nguyên, mắt thấy phía dưới chính là nơi ở của phàm nhân. Lãnh Thanh Thanh cảm thấy vừa rồi ăn chưa no, đề nghị đi mua tiểu hạp bánh bao, Bạch Điêu cũng đồng ý, thế là ba con liền bay xuống ngồi trong quán ăn nhỏ.

Lãnh Thanh Thanh muốn một chén mì canh ăn cùng bánh bao, Lãnh Tịnh thì muốn một con cá nướng, đã nhiều năm như thế, thói quen ẩm thực được dưỡng thành ở long cung năm đó vẫn không có bao nhiêu thay đổi.

Lãnh Thanh Thanh thì cạp từng miếng bánh bao ăn vui vẻ. Trong bánh bao có hạt vừng, ăn rất thơm, Lãnh Tịnh nhịn không được thò tay qua, lau đi một hạt vừng bên khóe miệng Lãnh Thanh Thanh, nhìn bộ dáng này của Lãnh Thanh Thanh, trông còn muốn nhỏ hơn mình, Lãnh Tịnh bất tri bất giác nặn nặn cằm y, không biết đôi môi dịu mềm của y khi hôn lên sẽ có vị đạo gì. Hắn dần sinh ra một ý niệm tà ác.

Lãnh Thanh Thanh là người nuôi dưỡng hắn trưởng thành, mà hắn cũng gọi y là cha, nhưng hai người lại không có quan hệ huyết thống nào không phải sao? Nếu phát triển sâu thêm một bước thì sẽ thế nào? Lãnh Tịnh thu tay lại. Lãnh Thanh Thanh lại long lanh nhìn hắn: “Tại sao lại nặn cằm ta?”

“Vì vui.” Lãnh Tịnh nói.

“@¥%¥@!” Lãnh Thanh Thanh tức giận.

“Cha, ngươi cảm thấy ta có phải nên tìm thê tử không?” Lãnh Tịnh cố ý nói.

“Tìm lão bà gì chứ?! Ngươi mới bao lớn? A!? Ngươi muốn lấy về làm đồng dưỡng tức* sao?” Lãnh Thanh Thanh há miệng to như bánh bao, tức phì phò nhìn hắn. (*Vợ được nuôi từ bé)

“Ta cảm thấy cho dù là đồng dưỡng tức, cũng đều không hiền thục đảm đang như cha a…” Lãnh Tịnh cười tà một cái.

“Ngươi điên rồi, hôm nay dám lấy cha ra đùa! Trở về ta cho ngươi buồn nôn chết! Thắt ba nút kết!” Lãnh Thanh Thanh giương nanh múa vuốt uy hiếp.

“Hừ…” Thế là Lãnh Tịnh đem lực chú ý đặt trên con cá nướng trước mặt.

Bạch Điêu giảo hoạt nhích nhích tới cạnh Lãnh Tịnh, ngồi xổm bên con cá nướng cắn bánh, vừa cắn vừa thấp giọng nói: “Thiếu đông gia, ta sớm đã nhìn ra rồi, ngươi đối với ai kia có ý đồ. Hơn mười năm trước ta đã nhìn ra rồi. Không phải lão nô nói, thứ tình cảm này chính là phải chủ động mới tốt, ngươi đợi gia hỏa chỉ biết ngốc ăn ngốc ngủ đó thôi thì sao được.”

“Câm miệng, chuyện này không tới phiên ngươi chen mồm.” Lãnh Tịnh trừng mắt nhìn Lãnh Thanh Thanh đang uống rượu trước mặt, vui sướng như điên kia.

“Không bằng lão nô trợ giúp thúc đẩy cho ngươi? Có cần phải giả tương thân để khiến ai kia ăn dấm một chút không?” Bạch Điêu tiếp tục cười xấu nói.

“Không cần ngươi đa sự.” Lãnh Tịnh nói.

“Miệng thì nói không cần, trong lòng thật ra rất muốn đi! Ân hừ hừ hừ hừ… thiếu đông gia, ngươi cứ đợi mà ăn dấm của lão thái gia đi!” Trong lòng Bạch Điêu nảy ra một kế.

Nhưng mà, còn chưa đợi kế hoạch của Bạch Điêu ủ thành hình, Lãnh Thanh Thanh uống đến mơ mơ hồ hồ đột nhiên hỏi: “Tiểu Tịnh, ngươi có phải là muốn có nương không? Ta luôn cảm thấy có lỗi với ngươi, Tiểu Tịnh, để Tiểu Tịnh chỉ có cha không có nương, là ta không tốt, để Tiểu Tịnh không có được sự quan ái của nương! Cho nên, ta quyết định sẽ tìm cho Tiểu Tịnh một vị nương!!”

Lời vừa nói ra, Lãnh Tịnh và Bạch Điêu đều bị dọa. Lãnh Tịnh vội nói: “Cha, ngươi say rồi, về nhà ngủ đi!”

Nhưng mà, Lãnh Thanh Thanh say rượu trề môi, khóc nói: “5555 ~~~~ Nhưng mà, ta đã đem văn thư điền đầy đủ giao cho bọn họ rồi…”

“Văn thư quỷ gì a, ngươi giao cho ai?” Lãnh Tịnh thật không biết con xà hồ đồ này rốt cuộc đã giấu mình làm qua bao nhiêu chuyện thương thiên hại lý.

“Ta… 55555… ta tham gia vào tương thân hội của yêu giới mấy hôm trước, đã đem văn thư ký xong rồi… bọn họ nói, đối tượng tương thân mấy ngày nữa sẽ tới… lúc đầu ta bị bọn họ khuyên tới mềm lòng… bọn họ nói… hài tử cần phải có nương… nói rất đáng thương, ta bị đả động… 5…” Lãnh Thanh Thanh cúi đầu, sắc mặt đỏ bừng nói.

“Vậy đi rút lại a!” Lãnh Tịnh vỗ bàn nói.

“Không được, đã nói rõ không thể rút lại, người ta nói tân nương tử rất nhanh sẽ ngồi kiệu hoa tới…” Lãnh Thanh Thanh cúi đầu càng thấp.

“Vừa rồi không phải nói là tương thân sao, sao biến thành thành thân rồi?!” Bạch Điêu và Lãnh Tịnh đều giật nảy.

“Ta cũng không biết… sau khi trả tiền cọc vào hội tương thân xong bọn họ liền nói như thế… nói… nói vì tiền cọc ta đưa một lần rất quý trọng, cho nên để ta hưởng thụ đãi ngộ tốt nhất… dạng một lần thành thân…” Lãnh Thanh Thanh nói.

“Rõ ràng là lừa tiền mà, ngươi đem cái gì trả cho họ?” Lãnh Tịnh hỏi.

“Bồn cắm sừng rồng ngươi không cần…” Lãnh Thanh Thanh nhỏ giọng nói.

“Dùng sừng rồng của thiếu chủ thế chấp, ít nhất có thể lấy một ngàn lão bà, lão thái gia thiệt lớn rồi.” Bạch Điêu thở dài nói.

“… Được rồi, đợi sau khi nương tới cửa rồi nói đi.” Lãnh Tịnh hừ lạnh một tiếng, Lãnh Thanh Thanh mới dám thở ra một hơi.

“Ngươi rất đắc ý có phải không?!” Lãnh Tịnh đột nhiên đả kích.

“Không phải!” Lãnh Thanh Thanh lại trở nên khẩn trương.

“Ngươi rõ ràng rất đắc ý! Đồ xà hoa tâm!” Lãnh Tịnh vô cớ chỉ trích.

“Ta một chút cũng không hoa tâm, năm đó hoa yêu của Bích Hải cốc bày tỏ với ta ta cũng không nói gì, còn có hoàng lang đó, còn có…” Lãnh Thanh Thanh đếm ngón tay.

“Ngươi còn có bao nhiêu chuyện văn nhã phong lưu?!” Lãnh Tịnh từ bên bàn dựa lại, bắt đầu triển khai áp bách tinh thần ở cự ly gần đối với Lãnh Thanh Thanh.

Lần đầu tiên Bạch Điêu thấy Lãnh Tịnh tức giận như thế, cười xấu một tiếng, xem ra thiếu đông gia thật sự đã đá đổ bình dấm chua rồi.

…………….

“Viết xuống cho ta, ta muốn làm ký lục để lưu giữ.” Lãnh Tịnh đem giấy nghiên bút mực mới mua đặt trên bàn tiệm cơm, vừa ăn cơm trưa, vừa bảo Lãnh Thanh Thanh đem chuyện bản thân giấu Lãnh Tịnh viết ra hết.

“Ngược đãi lão cha… 5555… đề mục tên gì đây?” Lãnh Thanh Thanh chu miệng nói.

“Tự bạch của ta.” Lãnh Tịnh gõ bàn.

“Được rồi được rồi… tự bạch… của ta…” Lãnh Thanh Thanh bắt đầu ủy khuất viết.

Lãnh Tịnh thở một hơi. Việc buôn bán của quán cơm lúc này bắt đầu tốt lên, bên ngoài có tiếng sáo và trống, thì ra là một đội ngũ nghênh thân đi tới, Lãnh Tịnh liếc mắt nhìn hỏi Lãnh Thanh Thanh: “Là thân sự của ngươi đó sao?”

Lãnh Thanh Thanh ngẩng đầu: “Sao có thể? Nơi này cách chỗ ta tương thân mười vạn tám ngàn dặm đó! Tiểu Tịnh cũng hồ đồ rồi.”

“… Ta chỉ là tùy tiện hỏi thôi.” Lãnh Tịnh cầm ly trà, nhìn ra ngoài cửa, chỉ thấy tân nương ngồi trên kiệu hoa đỏ thắm từ đường đông được nâng sang đường tây, trước mặt là đội ngũ chiêng trống thổi vang, vô cùng náo nhiệt. Rất nhiều tiểu hài vây xem rộn rã đến xin kẹo, vây quanh kiệu hoa vỗ tay hát khúc đồng dao chúc mừng: “Giường nệm đỏ, căn phòng tím, lấy tiểu bài tử của tỷ tỷ, đến phía bắc tìm tỷ tỷ, tỷ tỷ không ở nhà ca ca ở nhà, ca ca mời ta ăn kẹo ~~ kẹo liền muốn ăn bây giờ, ăn tới tối rồi không về nhà nổi ~~ một phiến lớn a một phiến lớn ~~”.

“Đó là nhi ca gì a, thật khó nghe!” Bạch Điêu thiết một tiếng.

“Nhưng mà, ta cảm thấy có chút ý nghĩa.” Lãnh Tịnh cầm tiểu thiết phiến nữ quỷ lưu lại. “Đây chính là khúc nhi ca thứ hai mà Bạch Tịnh nói chúng ta sẽ được nghe! Vậy đây chính là ‘tiểu bài tử tỷ tỷ cho’ trong khúc nhi ca rồi, ý nghĩa của nhi ca, là bảo ta đến phía bắc tìm Vạn Tượng Lâu đó.”

“Nghe thì thật sự là ý nghĩa này, nhưng mà, một phiến lớn cuối cùng là cái gì?” Bạch Điêu kỳ quái nói.

“Ta cũng không biết, một phiến lớn đại biểu ý nghĩa gì.” Lãnh Tịnh lắc đầu, thế là đi qua kéo một tiểu hài lại, hỏi: “Tiểu bằng hữu, ngươi vừa rồi hát một phiến lớn là có ý nghĩa gì?”

Tiểu hài lắc đầu. Tiểu hài bên cạnh tranh nói: “Ta biết ta biết! Là một phiến kẹo lớn!”

Tiểu nhị chạy bàn đi qua góp vui nói: “Khách quan, đây là hồ tiên ca đòi ăn kẹo lúc thành thân ở nơi này, sớm đã có rồi, cũng không biết là ý nghĩa gì, truyền thuyết nói là hồ tiên dạy cho người đương địa hát. Ha ha, ta từ nhỏ cũng từng hát, không có ý nghĩa đặc biệt gì, chỉ là câu nói cát tường!”

“Là hồ tiên dạy mọi người hát…” Lãnh Tịnh như có suy ngẫm, vậy khúc nhi ca này quả nhiên là tới từ yêu giới.

“Tự bạch viết xong rồi…” Lãnh Thanh Thanh lặng lẽ đứng sau lưng bọn họ nói.

“Một phiến lớn, phía bắc…” Lãnh Tịnh và Bạch Điêu đều sờ cằm ngẫm nghĩ.

“Tự bạch viết xong rồi…” Lãnh Thanh Thanh mắt long lanh nói.

“Có ý nghĩa gì đây?” Hai con thâm trầm còn đang suy nghĩ.

“Tự bạch… 555555 ~~! Lãnh Thanh Thanh dậm chân.

……………………..

Trong võ lâm, ký lục có liên quan đến Vạn Tượng Lâu, lấy của Thần Thông Môn là biết được rõ ràng nhất.

Sửu tiểu xà quyết định đêm khuya tra xét tổng bộ Thần Thông Môn, tìm chút đầu mối. Không chỉ như thế, Lãnh Thanh Thanh vì để không phải viết vạn ngôn thư tự bạch thư lần nữa, chủ động yêu cầu đi theo.

“Đừng theo ta.” Lãnh Tịnh ở trong khách điếm mặc lên dạ hành y. “Ngươi sẽ làm bại lộ hành tung của ta.”

“Vậy ngươi không tin ta, lại bắt ta viết cái này cái kia, ta mới không cần. Lại nói, Tiểu Tịnh ngươi ở bên ngoài, lẽ nào không làm chuyện xấu sao?” Lãnh Thanh Thanh chiếu theo cách Bạch Điêu dạy để phân tranh cùng Lãnh Tịnh.

“Ta sẽ làm chuyện xấu gì? Được được được, theo thì theo.” Lãnh Tịnh nhìn Bạch Điêu đang giả chết trên giường một cái, trong lòng thầm hừ lạnh một tiếng.

“Vậy ta cũng đi mặc hắc y.” Lãnh Thanh Thanh cũng đổi lên dạ hành y.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">