Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Sửu tiểu xà 16-18

Chương 16

Tháng chạp rét đậm, Lãnh Tịnh dẫn Lãnh Thanh Thanh đến Thanh Châu một chuyến để xử lý sự vụ giang hồ, thật ra hai người là đi Thanh Châu ngâm ôn tuyền.


Đây là một ngày vô cùng bình thường, trời đổ tuyết, Lãnh Thanh Thanh ngồi trong xe ngựa xa hoa, dựa vào vai nhi tử ngủ gật, mà Lãnh Tịnh thì đang gặm móng, chiếc xe ngựa không nhanh không chậm đi trên đường núi hiểm trở, thoải mái thanh nhàn.

Trong xe đốt lò ấm, hai người đều phủ thảm lông, bất tri bất giác, đều thoải mái tới buồn ngủ, sau đó ngủ luôn.

Lãnh Tịnh nằm thấy ác mộng, lập tức giật mình tỉnh lại, một thân mồ hôi lạnh, nhưng lại không nhớ nội dung trong mơ. Mà Lãnh Thanh Thanh thì đang quấn eo hắn ngủ rất ngon, Lãnh Tịnh nhìn y, cười tà một cái, sau đó lén lút hôn tai y.

Lãnh Thanh Thanh bị quấy nhiễu tỉnh lại, cọ cọ ngực Lãnh Tịnh, ngáp nói: “Tiểu Tịnh, ngươi làm gì… ân… ngứa quá…”

“Không có gì.” Lãnh Tịnh ngồi dậy, vén rèm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, phát hiện đã tới gần Thanh Châu.

Bên ngoài một mảng trắng xóa, rừng cây phủ trắng tuyết đọng. Lãnh Thanh Thanh sáp tới nhìn cảnh tuyết, hưng phấn nói: “Tiểu Tịnh chúng ta xuống đánh trận tuyết đi, được không?’

“Không được.” Lãnh Tịnh ấn y lùi về, mùa đông Lãnh Thanh Thanh đặc biệt dễ buồn ngủ, thường xuyên đang đi đường cũng ngủ, ngã tới sưng to đầu. Cho nên hắn phải thời thời khắc khắc trông coi Lãnh Thanh Thanh.

Khi Lãnh Thanh Thanh lộ ra biểu tình thất vọng, hai người đều không ngờ được chuyện đã phát sinh.

_____ Xe ngựa đột nhiên lắt lư kịch liệt, sau đó nghiêng đổ sang một bên!

“Chuyện gì vậy?” Lãnh Tịnh nghe tiếng ngựa và người đánh xe kêu thảm, trong thoáng chốc, xe ngựa lật tung. Không kịp nghĩ kỹ, Lãnh Tịnh bảo vệ Lãnh Thanh Thanh trong lòng, đợi xe ngựa bình ổn lại mới buông tay. Lúc này cả cái xe đã lộn một vòng, hắn vươn tay đánh nát đỉnh xe mới chui ra được.

 “Này!” Lãnh Tịnh chui ra khỏi xe, thấy người đánh xe nằm gục ở chỗ không xa, nên gọi một tiếng, nhưng người đó không phản ứng gì.

“Tiểu Tịnh, sao rồi?” Lãnh Thanh Thanh thò đầu ra khỏi lòng hắn, không hiểu hỏi.

“Ngươi đợi ở đấy, ta đi xem thử.” Lãnh Tịnh để y đứng cạnh xe ngựa, còn mình thì tới chỗ người đánh xe, kết quả phát hiện con ngựa và người đánh xe đều đã đoạn khí, không chỉ như thế, con ngựa và người đánh xe đều bị thứ gì đó bén nhọn cắt ra làm hai, nhìn thì như nằm sấp trên đất, trên thực tế một nửa thân đã bị văng đến chỗ xa.

Lãnh Tịnh co giật khóe môi, hắn không nhớ trong giang hồ có công phu đáng sợ này. Hắn ngẩng đầu nhìn xung quanh, phát hiện rừng cây xung quanh cũng bị cắt đứt không ít, một mảng phế tích.

Mắt thấy trời sắp tối, Lãnh Tịnh đi tới cạnh Lãnh Thanh Thanh, nói với y bọn họ có lẽ gặp phải thế lực đối địch trong giang hồ tập kích báo thù, bảo Lãnh Thanh Thanh theo sát mình.

Thế là Lãnh Thanh Thanh chỉ đành theo sau Lãnh Tịnh, hai người đi về hướng thành trấn.

Nhưng khi bọn họ càng tiếp cận Thanh Châu, phát hiện tử thi của động vật trên đường càng nhiều, cách chết của những động vật này và người đánh xe kia giống nhau, đều bị thứ sắc bén cắt tới chết, nghi hoặc trong lòng Lãnh Tịnh càng tăng, chiếu theo tình cảnh này xem ra, tựa hồ hung thủ là người không phân nhân súc thực vật,  hành hung cứ như phát cuồng, như vậy rốt cuộc là người thế nào mới có lực phá hoại như thế được?

“Chân long, cái này không giống là người làm!” Con bạch điêu từng được Hàng Tinh trang chủ nuôi dưỡng nhảy ra khỏi lòng Lãnh Thanh Thanh, từ mười năm trước gặp được Lãnh Tịnh, bạch điêu đã bỏ ám phò minh, nhận Lãnh Tịnh làm chủ nhân, theo bên cạnh hắn làm sủng vật. Lãnh Tịnh đặt cho nó cái tên là “Bạch Điêu”.

Đặc điểm của Bạch Điêu này là lải nhải, nhưng nó biết không ít bí mật bát quái của tam giới, thực tế tuổi tác của nó so với Lãnh Tịnh sáu mươi năm tuổi rồng còn già hơn, đã được một trăm hai mươi năm.

“Không phải do người làm, lẽ nào là yêu quái làm sao? Cho dù là yêu quái, sao lại hạ thủ tại thành trấn tập trung phàm nhân? Lẽ nào không sợ thiên giới trách phạt?” Lãnh Tịnh nói.

Bạch Điêu chạy lên vai Lãnh Tịnh, ôm vuốt làm ra vẻ suy nghĩ: “Chân long nói không sai, nhưng tình trạng gần đây không giống vậy nữa. Thiên giới đã có gần mười năm không chen tay vào bất cứ chuyện nào của nhân gian, cho nên hiện tại yêu quái trong nhân gian đều to gan ra, không biết làm ra chuyện ngu xuẩn gì. Ân ân, chuyện này lão nô cho rằng rất đáng nghi!”

“Lão nô?” Lãnh Thanh Thanh đi tới, nắm đuôi Bạch Điêu vẫy vẫy, “Ngươi đều tự xưng lão nô, vậy ta không phải cũng lão sao? A?”

“Lão thái gia tha mạng a ~~” Bạch Điêu kêu chít chít.

“Lão thái gia? Ta có già như thế sao?” Lãnh Thanh Thanh càng thêm bất mãn, cáo trạng với Lãnh Tịnh: “Tiểu Tịnh, con Bạch Điêu này thế nhưng dám nói ta già!”

“Câm miệng. Còn ồn nữa ta ăn các ngươi.” Lãnh Tịnh ném ánh mắt lạnh lẽo qua, bạch xà và bạch điêu đều không dám lên tiếng. Bạch Điêu run rẩy một trận, sau đó chuồn vào trong rừng cây, sau khi ị xong thì cuối cùng cũng thở ra một hơi, nhiều  năm nay, nó đã bị thiếu đông gia Lãnh Tịnh dọa thành tật xấu là đi ngoài theo phản xạ có điều kiện, 555 ~~ thật đáng thương ~

Lãnh Tịnh đang suy nghĩ có cần vào thành không. Hiện tại bọn họ đã đứng ở ngoài thành, tường thành cao cao che mất tầm nhìn.

Cửa thành đóng chặt, đi tiếp vào trong chính là Thanh Châu.

Nhưng mà, tình hình trên đường cho thấy, vết tích bị thứ sắc nhọn cắt qua càng lúc càng nhiều, tựa hồ chính là lấy thành trì này làm trung tâm hình thành.

Giống như có thứ gì quái dị, đang ở sau bức tường thành này. Lãnh Tịnh, Lãnh Thanh Thanh, Bạch Điêu ngửa đầu nhìn thành trì, trong lòng thoảng qua sợ hãi.

“Các ngươi là người muốn vào thành sao? Thật là vận khí tốt, thế nhưng không chết.” Một giọng nói thiếu nữ từ cành cây sau lưng họ truyền tới, bọn họ quay đầu ngẩng nhìn, chỉ thấy một thiếu nữ mặc kình trang tử sắc ôm tay đứng trên cây, ánh mắt rất khinh thường, nàng chỉ vào Lãnh Tịnh nói: “Này, ngươi!”

“??” Lãnh Tịnh nghĩ mình nhận thức nhân sĩ giang hồ, không ngờ lại có nhân vật như thế.

“Ngươi qua đây, đứng đây.” Thiếu nữ chỉ dưới cây nói.

“Ngươi muốn làm gì?” Lãnh Tịnh bảo vệ Lãnh Thanh Thanh ở sau người, hỏi.

Thiếu nữ cười lạnh một tiếng, nhảy xuống, thì ra thân nàng rất lùn, xem ra cũng chẳng qua mới mười bốn mười lăm, nhưng lại như ông cụ non, chỉ hắn nói: “Tiểu bạch long, ngươi không thành thật chờ trên Tiên Sơn, chạy khắp nơi làm gì? Chẳng qua nếu ngươi đã chạy ra, chính là mạng của ngươi không tốt.”

“???” Lãnh Tịnh không hiểu, nhưng vẫn bảo trì trầm mặc, để thiếu nữ tiếp tục nói.

Thiếu nữ nói tiếp: “Chẳng qua đi theo ta, ta sẽ không bạc đãi ngươi. Ngươi ngoan ngoãn qua đây, khi ta thu phục ngươi thì sẽ không hạ thủ nặng tay!”

“Tiểu Tịnh! Đừng qua đó!” Lãnh Thanh Thanh muốn bảo hộ Lãnh Tịnh, kết quả bị Lãnh Tịnh kéo lại, bị hắn dùng kết giới bất động thanh sắc bao trùm không thể động đậy. Lãnh Tịnh trầm mặc bước qua, hỏi: “Ngươi rốt cuộc có ý gì?”

“Ta chính là ý này!!” Thiếu nữ đột nhiên gầm lên, sau đó____________________

Đánh một chưởng lên trán Lãnh Tịnh, sau đó lưu lại trên trán Lãnh Tịnh vết máu chảy xuống từ lòng bàn tay thiếu nữ. Vừa vặn hình thành một phù chú.

Sau đó nàng ta cười ha ha: “Ta cuối cùng thu phục được thần long rồi!! Quá tốt rồi! Từ nay danh hiệu thủ tọa triệu hoán sư chính là Mai Hâm ta!! Ha ha ha ~~~~”

Triệu hoán sư… Lãnh Tịnh co giật khóe môi. Cái gì cũng không nói, lấy từ trong ngực ra một mảnh khăn tơ lau sạch vết máu trên trán, lặng lẽ quay người đi, trở về bên cạnh Lãnh Thanh Thanh xóa bỏ kết giới, nhẹ giọng nói: “Đi thôi, đừng bận tâm ả.”

Thiếu nữ tên Mai Hâm đó thấy hắn muốn đi, tức giận nói: “Bạch long, ngươi là triệu hoán thú của ta! Phải ở bên cạnh ta!”

“Có gì tốt?” Lãnh Tịnh hỏi.

“Nếu ngươi giúp ta hoàn thành đại sự, ta sẽ nghĩ cách cho ngươi trở về Tiên Sơn. Hơn nữa trong thời gian ngươi theo ta, ta sẽ tận lực thỏa mãn yêu cầu của ngươi.” Thiếu nữ nghiêm túc nói.

“Ngươi đợi một chút.” Cuộc thảo luận tư mật của tiểu tổ Lãnh Tịnh, Lãnh Thanh Thanh, Bạch Điêu ba con bắt đầu, cuối cùng đạt được kết luận là: Tiên Sơn có lẽ là một nơi du lịch thám hiểm không tồi, hơn nữa nha đầu này trông có vẻ rất dễ dỗ.

“Được thôi! Ta đáp ứng ngươi.” Lãnh Tịnh cuối cùng lên tiếng.

Thế là dưới thứ được gọi là ‘phù chú’ căn bản chả có bất cứ hiệu lực nào, Lãnh Tịnh mù mờ trở thành triệu hoán thú. Cuối cùng, tiểu tổ không có lý tưởng của Lãnh thị phụ tử tăng thêm thành viên thứ tư__ Lãnh Tịnh, Lãnh Thanh Thanh, Mai Hâm, Bạch Điêu.

Tổ trưởng: Lãnh Tịnh.

Chương 17

Trời tối, tiểu tổ bốn người không có lý tưởng trú lại trong một gian nhà gỗ nhỏ không người ở ngoại thành, chuẩn bị hôm sau vào thành.

Lãnh Tịnh, Lãnh Thanh Thanh, Bạch Điêu đều nhìn Mai Hâm.

Nàng từ khi vào nhà liền bắt đầu bận rộn, dọn dẹp trải lót lại căn phòng đơn giản, lấy trong bao hành trang ra huân hương để điểm, sau đó quỳ một gối với Lãnh Tịnh, hai tay hành lễ cao qua đỉnh đầu, nói: “Long thần, thỉnh nghỉ ngơi đi.”

“Ân ~ ân ~~” Lãnh Tịnh sờ sờ cằm, từ khi sinh ra tới nay lần đầu tiên hắn được đãi ngộ kiểu này, có chút thích thú.

“Tiểu Tịnh mới không phải là long thần, nó là nhi tử của ta!!” Lãnh Thanh Thanh ở một bên bất mãn nói.

Lúc này Mai Hâm mới chú ý tới y, thế là rút một cây đào mộc, hung ác nói: “Hai yêu quái các ngươi thế nhưng dám tiếp cận bạch long! Muốn hại chết hắn sao! Mau dùng dược phấn này tẩy sạch yêu khí trên người rồi mới được trở vào!”

“Không sao, dù sao ta cũng ở cùng bọn họ rất lâu rồi.” Lãnh Tịnh nói, Mai Hâm hừ một tiếng, rồi mới cho Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu tiếp cận Lãnh Tịnh.

Thế là trong sự trọng đãi cao độ của Mai Hâm, sửu tiểu xà trải qua một đêm tốt đẹp tự nhận là đầy cảm giác tự đại.

_____

Đến sáng ngày hôm sau, trời sáng mông lung, cửa thành còn đóng chặt. Mai Hâm từ sớm đã bắt đầu thu thập sương mai tươi mới dâng tới trước mặt sửu tiểu xà, còn quỳ xuống kính dâng cho sửu tiểu xà.

Sửu tiểu xà cười lạnh hắc hắc vài tiếng, nhảy xuống giường, chắp tay sau lưng nói: “Mai Hâm, tại sao ngươi cho rằng ta là thần long chứ? Tộc nhân của ngươi rốt cuộc có lai lịch thế nào?”

Mai Hâm đứng lên, nói: “Ta là người của Thần Khải nhất tộc, tộc chúng ta đời đời nắm vững kỹ năng triệu hoán thần linh thần thú, trong đó người triệu hoán long thần được coi là đứng đầu tộc. Vì mục tiêu này, ta từ khi mười ba tuổi đã ra khỏi Đại Hiệp cốc nơi ở của thị tộc mà lang bạt, tìm kiếm triệu hoán thú cao cấp nhất. Khi ta đến điều tra phong đao kỳ tượng ở nơi này, thì vừa lúc gặp ngươi, tuy ngươi ngoại hình là người, nhưng trên người có long khí, lục lạc ta dùng để kiểm định linh thú cũng phát ra âm thanh bất thường, cho nên ngươi chính là thần long đúng không?”

Lãnh Tịnh chắp tay sau lưng bước qua lại trong phòng, hỏi: “Phong đao kỳ tượng mà ngươi nói, chính là lưỡi đao vô hình có thể cắt chết người phát ra từ trong thành đúng không! Ngươi có thể tra ra nguyên nhân trong đó là gì chứ?”

“Cái này, ta còn chưa kịp tra rõ. Ta chỉ biết cửa thành bị phong đao tập trung cản trở, không thể tiến vào.” Mai Hâm lắc đầu.

“Vậy lục lạc kiểm định linh vật mà ngươi dùng đâu? Cho ta xem thử.” Lãnh Tịnh hỏi.

Mai Hâm lấy một chiếc lục lạc vàng lấp lánh trong lòng ra, lục lạc tiến gần Lãnh Tịnh liền bắt đầu kêu leng keng. Lãnh Tịnh nhìn hai cái, nói: “Ngươi để cái lục lạc này lại gần hai con bên đó thử xem.”

“Di?” Mai Hâm không hiểu, thế là di chuyển lục lạc lại gần Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu còn đang ngủ say, ai biết lục lạc cũng vang lên y vậy.

“A! Sao lại như thế!” Mai Hâm không ngờ lục lạc lại sai lầm, loại yêu quái không nhập lưu như Bạch Điêu cũng xem thành thần thú!

“Nơi này vì có phong đao kỳ tượng, linh trường dị biến, lục lạc này của ngươi sớm đã mất hiệu quả. Cho nên ta không ngại cho ngươi biết, ta không phải thần long, ta sinh ra là thảo long đầm cạn, phụ thân ta chính là yêu xà ngủ trên giường cỏ.” Lãnh Tịnh nói với nàng.

“Cái gì!!” Mai Hâm kinh sợ, sau khi phản ứng lại thì tức giận ném lục lạc xuống đất, hầm hầm nói: “Thì ra ngươi là tạp long long xà tạp giao mà ra! Không ngờ dám mạo nhận long thần! Còn lừa ta lâu như thế! Đáng ghét! Đáng ghét!”

“Hiện tại ngươi tức giận cũng vô dụng, thế này đi, vì báo đáp một đêm khoản đãi của ngươi, chúng ta sẽ dẫn ngươi cùng vào thành. Sau đó ta sẽ cung cấp cho ngươi một việc làm trong sơn trang, cũng cho ngươi vật dụng tìm kiếm thần long. Điều kiện là ngươi kể cho ta nghe nhiều chuyện về Tiên Sơn đó.” Lãnh Tịnh không để Mai Hâm tức giận thêm, sớm đã an bài từng chuyện tiếp theo đó, khiến Mai Hâm không còn gì để nói, chỉ có thể trợn trắng mắt.

Thế là Lãnh Tịnh gọi Lãnh Thanh Thanh dậy, ba người ăn lương khô trong nhà nhỏ, chuẩn bị vào Thanh Châu thành bị phong đao bao vây xem xét.

Sau khi Lãnh Tịnh thiết lập kết giới bảo hộ Lãnh Thanh Thanh quanh căn nhà nhỏ, thì cùng Mai Hâm đi về hướng Thanh Châu thành. Thanh Châu thành bị mây đen bao phủ, trong thành có tiếng gió lốc gào thét đáng sợ, cực kỳ khiếp nhân.

Lãnh Tịnh ỷ mình có vảy rồng hộ thể, đi tới cửa thành trước một bước, đẩy cửa. Không ngờ cửa thành vừa mở ra một khe hở, gió lốc mạnh mẽ đã ập tới, thổi tóc hắn rối mù.

Trong thoáng chốc điện quang hỏa thạch, kết giới trong suốt mà Lãnh Tịnh đã thiết lập quanh hai người phát ra tiếng ma sát chói tai, quả nhiên gió ở nơi này đều là lợi đao vô hình, nếu không phải trước đó Lãnh Tịnh đã phóng kết giới, thì hai người sớm đã bị cắt thành từng miếng.

“Tiểu bạch long, ngươi rất biết tạo kết giới đó!” Mai Hâm tán thưởng một tiếng, hai người tránh qua đợt phong đao đầu tiên, tiến vào đại môn.

Cảnh tượng trong thành khiến bọn họ kinh ngạc.

Trong cửa thành, hoàn toàn không thấy được bất cứ cảnh trí nào, chỉ có gió lốc gió xoáy to nhỏ che phủ trời đất, tối đen nặng nề, láng máng thấy được vết tích của đống hoang tàn, và cỗ gió lốc màu đen lớn nhất đè ép toàn thành.

Lãnh Tịnh chưa từng thấy qua cảnh tượng kỳ dị cỡ này, mở to mắt ra.

“Phong đao thật đáng sợ!” Mai Hâm cũng là lần đầu tiên thấy phong đao gió lốc lớn như thế, kinh thán.

“Cái này rốt cuộc là do đâu hình thành?” Lãnh Tịnh hỏi.

Mai Hâm kéo hắn, vừa men theo kẻ hở nhỏ giữa gió lốc mà đi, vừa giải thích: “Phong đao có lúc là do yêu quái nhả yêu lực mà ra, có lúc là tự nhiên hình thành, Đông Doanh có liềm dụ, chính là nói phong đao này. Nhưng bất luận là phong đao kỳ tượng do yêu quái hay tự nhiên hình thành, uy lực đều rất nhỏ bé, không đủ để tổn thương người. Loại phong đao quy mô cỡ này có thể nói rõ__ Không phải là dự báo thiên địa kịch biến, thì là yêu quái phi thường phi thường phi thường phi thường cường đại đang ở trong trung tâm gió lốc màu đen, hơn nữa thực lực của yêu quái này, có lẽ vượt xa đại thần thiên giới! Nếu thật sự là vậy, thì sẽ là kiếp nạn của nhân gian! Ta nhất định phải nghĩ cách ngăn cản!”

Lãnh Tịnh nhìn nàng, không biết nên nói nàng đầy sự chính nghĩa hay là ngây thơ.

Hai người đội gió mà đi, cuối cùng mới gian nan tiếp cận dần gió lốc màu đen. Lãnh Tịnh ngẩng đầu nhìn, gió lốc này thực sự là to lớn đến mức đè ép thần kinh con người, đáng sợ như cự thú, gào thét như sấm rền.

Dù đã đứng trong kết giới do Lãnh Tịnh thiết lập, bọn họ vẫn bị gió thổi tới mức đứng không vững, xém ngã nhào tới trước, Mai Hâm cố sức rút bảo kiếm tổ truyền ra, dán phù chú lên kiếm, niệm chú ngữ, hét lớn một tiếng: “Đi!” Kiếm đó liền bay đi, lao thẳng vào trong gió lốc.

Không ngờ lại như đá rơi xuống biển, kiếm không còn thấy tông tích nữa.

Mai Hâm ngây người, chỉ đành lấy tiếp một phù chú ra, chuẩn bị lập lại lần nữa.

Lúc này, Lãnh Tịnh phát giác tiếng gió có dị biến, trong lòng xẹt qua một ý niệm: Gió lốc này phát giác chúng ta rồi! Thế là vươn tay kéo Mai Hâm ra sau lưng mình.

Mai Hâm còn chưa kịp phản ứng, đã bị Lãnh Tịnh kéo ra sau lưng hắn, cùng lúc đó, kết giới Lãnh Tịnh thiết lập nháy mắt vỡ nát, thân người Lãnh Tịnh đứng trước chịu lực, bị đánh ngã xuống đất, Mai Hâm tự nhiên cũng bị hắn đè lên.

Tất cả phát sinh vô cùng đột ngột, khi nàng tỉnh táo lại, Lãnh Tịnh đã giãy dụa muốn mở kết giới lần nữa, tóm lại Mai Hâm không bị chút tổn thương nào, chỉ bị kinh sợ.

Nhưng tình trạng của Lãnh Tịnh không giống vậy, khi kết giới bị gió lốc đột nhiên đánh vỡ, toàn thân hắn lộ ra trong đao phong, khi Mai Hâm định thần nhìn hắn, phát hiện toàn thân hắn là vết cắt, trên bạch bào đều là máu.

“Tiểu bạch long!” Mai Hâm há há miệng, mới biết bản thân phạm sai lầm nghiêm trọng. Lãnh Tịnh ra hiệu nàng đừng nói chuyện, bịt miệng nàng kéo về. May mà tốc độ của Lãnh Tịnh rất nhanh, trước khi công kích tiếp theo của cụ phong ập tới thì đã ra khỏi Thanh Châu thành đáng sợ.

Trời đã tối, từ trong Thanh Châu thành thoát hiểm trở về đã mất nửa ngày.

Lãnh Tịnh nằm trên giường gỗ đơn giản, nhắm chặt mắt. Lãnh Thanh Thanh ngồi bên cạnh hắn, khóc thút thít, nhưng không dám khóc ra tiếng sợ ồn tới Lãnh Tịnh, không ngừng lau nước mắt. Mai Hâm đang nấu dược, Bạch Điêu bận giúp quạt lửa.

“Dược nấu xong rồi.” Mai Hâm bưng bát dược nóng ra, Lãnh Thanh Thanh hít hít mũi, nhẹ giọng nói: “Tiểu Tịnh, uống dược đi, cha đút con…”

Lãnh Tịnh lúc này mới mở mắt ra, để Lãnh Thanh Thanh dìu hắn dựa vào đầu giường, sau đó Lãnh Thanh Thanh đút từng muỗng dược có bỏ đường đã thổi nguội vào miệng Lãnh Tịnh.

Mai Hâm áy náy nhìn đôi phụ tử đáng thương, rụt rè nói: “Nếu không ta mang tiểu bạch long về sơn cốc của ta dưỡng thương… thảo dược nơi đó khá đầy đủ… còn có thể…”

“Không cho phép ngươi chạm nhi tử của ta!!” Lãnh Thanh Thanh đột nhiên nổi bão, thái độ hung hăng bảo vệ ổ.

“Ta không phải cố ý…” Mai Hâm không phục chu miệng.

“Đều tại ngươi! Đều tại ngươi hại nhi tử ta bị thương! Ngươi câm miệng đi, đồ xú nữ nhân!” Lãnh Thanh Thanh tức giận.

“Ta đã nói ta không phải cố ý!” Mai Hâm biện giải, cũng đề cao âm thanh.

“Ngươi là cố ý! Ngươi biết rõ Tiểu Tịnh hắn chẳng qua là ấu long tuổi tác nhỏ yếu ớt! Phàm nhân các ngươi nếu ở tuổi này thì còn ở trong lòng cha mẹ bú sữa kìa! Tại sao bảo nhi tử nhà ta đi làm lá chắn cho ngươi! Ngươi xấu xa! Thật âm hiểm! Ngươi đền! Ngươi đền! Ngươi đền cho nhi tử nhà ta!!” Lãnh Thanh Thanh tức giận chửi ầm lên.

“Ta ta… ta… ai biết quái vật đó lợi hại như thế! Ta thật không phải…” Mai Hâm chu miệng muốn khóc.

“Đều trách ngươi! Xú nữ nhân!” Lãnh Thanh Thanh mắng tiếp.

Khi đang tranh cãi tới hăng say__

“Câm miệng hết đi.” Một tiếng quát trầm lạnh, trong căn phòng lập tức an tĩnh.

Lần này ngay cả Mai Hâm cũng cảm thấy bầu không khí đột nhiên ngưng kết, nàng há miệng, nhưng một chút âm thanh cũng không phát ra.

Dưới thân Bạch Điêu đang duy trì động tác quạt lò lửa chậm rãi chảy xuống một dòng nước ấm, nó không cầm được.

“Một chút vết cắt nhỏ nhặt mà thôi.” Lãnh Tịnh ngồi dậy, mặc xong y phục, kéo mớ băng bó mà Lãnh Thanh Thanh quấn quanh hắn như cái bánh chưng xuống.

Mọi người chỉ cảm thấy trước mắt hoa đi, Ferrari hình rồng đã không thấy nữa.

Có lẽ, thời gian để bọn họ phát hiện Ferrari hình rồng cũng không có. Vì khi Ferrari hình rồng tiến vào tốc độ nhanh nhất, thời gian đối với hắn mà nói là đứng yên.

Dưới tốc độ kiểu này, gió cũng đứng yên. Hình thái chân chính của cụ phong cuối cùng cũng hiện ra trước mắt sửu tiểu xà.

Sửu tiểu xà vào thành, lúc này trải qua một buổi chiều, cụ phong đã khuếch tán ra ngoài thành, tường thành không còn lại gì. Nhưng tại thời khắc kỳ diệu mà thời gian dừng lại, hiện ra trước mắt hắn là đóng hoang tàn tĩnh mịch, cát bay đá nhảy đều đứng lại giữa trời, những ngọn đao phong đó, lúc này cũng dừng lại, thì ra là phong kình cường liệt ngưng cố lại mà thôi.

Nhưng mà, không gian vốn nên tuyệt đối tĩnh lặng lại truyền tới âm thanh hồng hộc hồng hộc có quy luật, giống như là quái thú gầm thét.

Lãnh Tịnh tiếp tục đi sâu vào, tới trung tâm cụ phong, đợi khi hắn nhìn rõ nguồn gốc tạo ra âm thanh kỳ quái, thì không kìm được há to miệng.

Trước nay không có bất cứ vật thể nào có thể di động được trong thời gian đứng yên mà hắn tạo ra, nhưng vật thể trước mắt rõ ràng đang dùng nhịp điệu chậm rãi tự xoay giữa không trung, nếu thời gian trở về như cũ, vậy tốc độ tự xoay của vật thể này là rất đáng kinh ngạc, đủ để tạo nên một trận cụ phong đáng sợ. Nhìn thế này, thì vật thể vẫn có thể chuyển động trong thời gian đứng yên, chính là nguồn gốc của gió lốc màu đen!

Nên dùng từ ngữ nào để hình dung vật thể cổ quái này đây? Sửu tiểu xà nhìn vật tự xoay, nhìn từ xa thì như một vòng xoắn ốc, một vòng xoắn ốc do tổ hợp huyết nhục tạo thành, vặn vẹo như khăn tay khi bị vắt, nhưng thứ hình thành trạng thái vắt khô khăn tay này, là một sinh vật còn sống, huyết nhục, nội tạng của nó vì tốc độ tự xoay đáng sợ mà sản sinh ra lực hướng tâm, hình thành một phần xoắn ốc, tất cả khí quan đều xoắn lại với nhau, không biết sinh vật này có phải còn sống không, và tại sao có thể sản sinh ra cụ phong khủng bố như thế.

“Bạch bạch bạch bạch bạch bạch bạch long long long long long…” Khi quái vật xoắn ốc tự xoay đó đang tự xoay đột nhiên phát ra âm thanh, thảm thiết kỳ dị vô cùng, giống như gào rú. Lãnh Tịnh biết hắn phát giác ra mình rồi, nhưng vô số phong đao hình bán nguyệt phát ra từ trên người quái vật xoắn ốc, lúc này cũng trở nên vô cùng chậm chạp, Lãnh Tịnh dễ dàng tránh được.

“Giết giết giết giết giết giết ta ta ta ta ta ta…” Quái vật gầm thét càng lúc càng lớn.

Lãnh Tịnh nhìn nó đã tự xoay vòng tới mức huyết nhục nội tạng phân ly mà vẫn không chết, ý niệm chợt động, nghĩ nếu muốn tiêu diệt quái vật này, trừ khi là khiến nó tan như mây khói, không lưu một chút bã nào.

Khi hắn đang suy nghĩ, tốc độ tự xoay của quái vật càng lúc càng nhanh, mắt thấy thời gian đứng yên đã sắp bắt đầu lưu động trở lại. Sửu tiểu xà quyết định trước để quái vật dừng lại, vì vậy giơ ngón tay dẫn thiên hỏa lôi kích, thoáng chốc đánh lên người quái vật. Quái vật kêu thét càng thêm lợi hại, toàn thân là lửa.

Ngọn lửa màu trắng nhợt bao vây quái vật, loại lửa do Lãnh Tịnh phát ra, nhiệt độ so với lửa trời chân chính còn cao hơn mấy trăm lần, tuy hắn không biết ngọn lửa thế này có thể đạt được lực phá hoại thế nào, nhưng ngọn lửa này đích thật có thể thiêu đốt quái vật, quái vật thống khổ gào thét trong lửa, Lãnh Tịnh ngửi được mùi khét.

Khi hắn thu hồi ngọn lửa, chán nản phát hiện quái vật đã bị thiêu thành một bộ xương khô đen kịt uốn éo. Nhưng vẫn đang xoay chuyển không nghỉ. Rốt cuộc là sức mạnh nào đang chống đỡ cho quái vật xoay chuyển chứ? Lãnh Tịnh liên tưởng đến thạch tượng kỳ quái ở Bích Hải Thương Đào cốc, nó cũng quái dị như vậy.

Suy nghĩ thêm một chút, sửu tiểu xà giơ tay ném những mảnh vỡ phát sáng lấp lánh lên người quái vật, những mảnh vỡ này lập tức dính lên khung xương quái vật, cùng quái vật xoay chuyển. Sau khi làm xong, hắn mới xoay người ra khỏi phế thành, thời gian sau lưng thoáng chốc hồi phục bình thường.

Khi Lãnh Thanh Thanh, Mai Hâm còn đang duy trì trạng thái há miệng, sửu tiểu xà đã trở về giường, lần này  hắn thật sự mệt, ngả đầu liền ngủ__

Những mảnh vỡ phát sáng là vảy rồng của hắn mài nhẵn mà thành, sắc bén vô cùng, mang theo long khí của hắn, nếu để những phiến vảy này cùng quái vật xoay chuyển, rất nhanh sẽ dung làm một thể với quái vật, cuối cùng cắt quái vật thành bụi.

Chương 18

Khi Lãnh Tịnh tỉnh lại, Lãnh Thanh Thanh đang ôm hắn trong lòng cọ a cọ, y hoàn toàn không biết trong thời gian Lãnh Tịnh ngừng thời gian đã làm gì. Mà Mai Hâm lại bị Lãnh Thanh Thanh mắng khóc hết mấy lần, co ro trong góc tường lau nước mắt__ Xà ba ba nổi bão lên thì vẫn rất đáng sợ a!

Lãnh Tịnh ngáp một cái, nằm trên đùi Lãnh Thanh Thanh cắn trái cây Lãnh Thanh Thanh đút tới, từ báo cáo của Bạch Điêu, hắn biết gió lốc đã nhỏ đi rất nhiều, có xu hướng dần ngừng lại.

Sửu tiểu xà sờ cằm, sau đó nói như thể an bài nhiệm vụ: “Ta bị thương, phải tĩnh dưỡng vài ngày. Bạch Điêu nhặt củi, Mai Hâm làm cơm, ngươi [chỉ Lãnh Thanh Thanh] tới xoa bóp cho ta.”

Nói xong nằm ngửa mặt trên giường, trải qua chuỗi ngày dưỡng thương xa xỉ như lão tài chủ.

“Long lười quá…” Mai Hâm rùng mình, cắn răng đi nhóm lửa.

Sửu tiểu xà trải qua chuỗi ngày dưỡng thương biếng nhác trong căn nhà nhỏ. Vì gió lốc chưa dừng, cho nên bốn con cùng trải qua cuộc sống quần cư trong căn nhà nhỏ. Có lúc cùng hàn huyên, có lúc thì chơi trò bài cửu (domino) mà Lãnh Thanh Thanh trong lúc vô ý đã mang tới, mà Lãnh Tịnh thì chỉ lo ngủ. Cuối cùng có một ngày, bầu trời âm u nhiều ngày hiện ra ánh dương quang, gió lốc đã ngừng.

Bọn họ lập tức chạy ra khỏi nhà coi thử, chỉ thấy một thành trì vốn tốt lành, lúc này sớm đã thành một đống đổ nát, trong trung tâm đổ nát có một đạo xoắn ốc phủ bụi lấp lánh phát sáng, vẫn đang chậm rãi chuyển động. Lãnh Tịnh bất giác co giật khóe môi, xem ra quái vật này cho dù bị mài thành bụi phấn, vẫn bảo trì xoay chuyển, thật sự quá ngoan cường.

“Đây chính là trung tâm gió lốc? Không thể nào tin nổi!” Mai Hâm nhìn vòng xoắn ốc đó, cảm thán. Nhưng nàng không dám tùy tiện thò tay tiếp xúc, chỉ dùng đạo cụ Lưu Ảnh kính của mình chụp cảnh tượng này vào trong kính, chuẩn bị giao cho trưởng lão trong tộc coi.

“Ta muốn về tộc một chuyến để báo cáo tình trạng nơi này, các ngươi đi cùng ta chứ?” Mai Hâm thu thập đồ đạt, sau đó hỏi Lãnh Tịnh.

“Gần đây ta vẫn còn chuyện quan trọng. Đợi ta xử lý xong sự vụ giang hồ, tự nhiên sẽ đi tìm ngươi.” Lãnh Tịnh nói.

“Xì, một con tiểu bạch long mà còn xử lý sự vụ giang hồ…” Mai Hâm trề môi, sau đó vươn tay, sờ sờ đầu Lãnh Tịnh so với mình còn cao hơn__

“Tiểu bạch long, ngươi là triệu hoán thú của ta, phải nhớ tới tìm chủ nhân đó nha! Ngươi còn không tới trăm tuổi, phải chú ý bảo trọng thân mình.”

Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu lập tức đóng băng.

Lãnh Tịnh rất phong độ không tính toán với nàng, cứ vậy, trong ánh mắt tẩy lễ của ba người, Mai Hâm thiếu gân não chậm rãi đi xa khỏi tầm mắt của họ.

“Nhi tử à, tiếp theo chúng ta đi đâu?” Lãnh Thanh Thanh hỏi.

Lãnh Tịnh cầm sổ tay lữ hành tự chế của mình xem xét, nói: “Đi Hòa Châu, đi ăn mì cá chép nổi tiếng thiên hạ.”

Chừng khắc sau, bên khe núi ở ngoại ô Hòa Châu, Lãnh Tịnh đang mặc y phục. Lãnh Thanh Thanh và Bạch Điêu ngốc ngốc hít mũi. Thực sự là quá nhanh, bất luận là từ mặt tinh thần hay là thân thể, thực sự khiến người ta không thể chịu nổi. Vì tốc độ bão tố của Lãnh Tịnh, lông toàn thân Bạch Điêu đều xù lên, giống như con nhím. Lãnh Thanh Thanh có kinh nghiệm thì tốt hơn nhiều, y đã biết đội khăn trùm.

Bạch Điêu lông xù chạy tới trước mặt Lãnh Tịnh lấy lòng, xoa vuốt hỏi: “Chân long, ngươi nhất định phải biến về nguyên hình mới có thể phi hành sao? Ta thấy thần tiên khác đều là trực tiếp đằng vân giá vụ đó.”

Lãnh Tịnh hơi nhíu mày, nói: “Đúng nha, trước đây ta chưa từng nghĩ tới vấn đề này. Đích thật là thay y phục tới lui quả rất phiền phức.”

“Đúng thế đúng thế, lần sau chân long đổi sang luyện tập đằng vân giá vụ được không?” Bạch Điêu mơ tưởng có thể ngồi trên mây cao chậm rãi phi hành, không nén được chảy nước miếng.

“Để ta thử.” Lãnh Tịnh lập tức bắt đầu thực nghiệm, hắn hít sâu một hơi, nhắm mắt rất lâu, nhưng qua nửa ngày, chung quy vẫn không rời khỏi mặt đất, mà vẫn đứng nguyên tại chỗ không đúng.

“Khẳng định sẽ không bay lên được, Tiểu Tịnh còn chưa biết đằng vân giá vụ mà.” Lãnh Thanh Thanh tháo khăn quấn xuống.

“Tại sao?”

“Vì nó giống như là đạo lý tiểu hài tử mới sinh ra đã biết bơi mà không biết đi vậy đó. Tiểu Tịnh quá nhỏ tuổi. Biến thành long bay lên là bản năng của hắn, nhưng nếu dùng hình người đằng vân thì phải trưởng thành chút nữa mới được.” Lãnh Thanh Thanh giải thích.

“Ân, không sao.” Lãnh Tịnh nhìn Lãnh Thanh Thanh vẫn luôn xem mình là tiểu hài tử, trong lòng lại lần nữa lập lại chuyện tuổi tác không phải vấn đề.

Tới Hòa Châu đương nhiên không phải chỉ để ăn mì, trên thực tế Lãnh Tịnh muốn xử lý một chút vướng mắc giang hồ ở đây.

Lãnh Tịnh được tôn xưng là võ lâm minh chủ xuất sắc nhất võ lâm trăm năm nay, hắn luôn giữ công chính trong võ lâm, được xem là hóa thân của võ lâm chính nghĩa. Lại thêm hắn tuấn mỹ tiêu sái, tự nhiên trở thành tình nhân đại chúng trong lòng vô số nữ tử, đáng tiếc hắn không có ý lấy thê, hơn nữa hơn mười năm nay không gần nữ sắc, thế là trên giang hồ liền lan truyền lời đồn Lãnh minh chủ thật ra là có đoạn tụ chi phích. Nhưng mà, Lãnh Tịnh đồng dạng cũng không gần nam sắc, khiến lời đồn này rất nhanh đã không đánh mà tan.

Tại một lần võ lâm đại hội, cửu công chúa nữ phẫn nam trang lén chuồn ra khỏi cung đã nhìn trúng Lãnh Tịnh, từ đó ngày nhớ đêm mông mắc luôn bệnh tương tư, không phải Lãnh Tịnh thì không gả, còn phao tin nếu Lãnh Tịnh không đồng ý, nàng liền tự sát. Cửu công chúa được hoàng thượng sủng ái nhất, vì bảo bối nữ nhi, hoàng thượng liền hạ lệnh cưỡng bắt Lãnh Tịnh vào cung bức hôn. Bất đắc dĩ, Lãnh Tịnh mới cùng Lãnh Thanh Thanh chạy khỏi sơn trang, trải qua cuộc sống giang hồ lang bạt tứ phía này.

Hòa Châu là một trọng trấn thương nghiệp thương nhân tụ tập, đường phố náo nhiệt phi phàm. Lãnh Tịnh và Lãnh Thanh Thanh gọi mì ở một sạp nhỏ bên đường, bắt đầu ăn. Ai biết còn chưa ăn được một nửa, đột nhiên có một người xa lạ chỉ vào Lãnh Tịnh kêu: “Chính là hắn! Chính là hắn! Giang dương đại tặc! Người đâu mau tới a!!”

Lãnh Tịnh ngạc nhiên một thoáng, đám người đã lập tức ào tới, không biết là ai báo tin tới quan phủ, sớm đã có nha sai tay cầm hình cụ đuổi tới, kêu lên: “Người bắt được giang dương đại tặc, quan phủ thưởng ngàn lượng bạc!!”

Thế là một đám người thấy tiền mờ mắt đều ào lên, muốn bắt Lãnh Tịnh.

Nhìn trận thế này, Lãnh Tịnh thầm nghĩ: nhất định là cửu công chúa đó bày ra gian kế, đem bức họa của ta làm thành lệnh truy nã phát ra toàn quốc, nếu chạy, còn không biết nàng lại nghĩ ra tai họa gì. Thế là cũng không phản kháng, để mặc bổ khoái bắt mình cùng Lãnh Thanh Thanh. Lãnh Thanh Thanh ngốc ngốc ôm mì của nhi tử, cùng Lãnh Tịnh bị đám bổ khoái áp giải.

Lãnh Thanh Thanh và Lãnh Tịnh bị nhốt trong đại lao âm u ẩm ướt, Lãnh Thanh Thanh chớp chớp mắt ngồi xổm trong góc tường cười quái dị.

Lãnh Tịnh rùng mình, hỏi: “Cha, ngươi cười cái gì?”

“Tiểu Tịnh, ngươi không biết sao? Xà tộc chúng ta thích nhất chính là nơi vừa hẹp vừa tối tăm vừa không lộ gió như thế này ~~ thật hoài niệm a ~~” Lãnh Thanh Thanh ngồi xổm trong góc tường bưng bát mì hạnh phúc nói.

Lãnh Tịnh co giật khóe môi, đứng cách xa y.

“A ~~ quả nhiên có đồng tộc ~~” Lãnh Thanh Thanh lại hưng phấn phát hiện bên đá lát ở góc tường có một con tiểu thổ xà. “Thật có khí tức hương thổ ~ tiểu lão hương, xin chào nha!” Y chào hỏi con thổ xà.

Thổ xà lè lè lưỡi, ý tứ là “Đồ ngốc nhà ngươi.”

“Còn có giun lão hương ~ tây qua trùng lão hương (Armadillidium vulgare) ~~ còn có ~~ kiến ~~~” Lãnh Thanh Thanh yêu thích bắt đầu lải nhải. Lãnh Tịnh khiết phích toàn thân đông cứng.

Kết quả__ Lão bách tính của Hòa Châu, vào buổi chiều một ngày nào đó đột nhiên cảm thấy một cơn địa chấn, kết quả dẫn tới hỗn loạn không lớn không nhỏ.

“Có long khí! Không phải là địa chấn bình thường. Xem ra chân long thiên tử tương lai giá lâm Hòa Châu rồi.” Bên đường có một tú sĩ bạch y bấm ngón tay tính toán, nhíu mày nghiêm túc nói.

“Nga? Túc Ngôn, ngươi thật sự là thần lải nhải.” Bên cạnh hắn là một hoa phục thanh niên, khóe miệng ngậm cười ôm lưng tú sĩ, “Ngươi a, học kỳ môn bát quái gì đó, đã sắp thành con mọt sách rồi.”

Bạch y tú sĩ lại lắc lắc đầu: “Không đúng, chân long thiên tử sao lại đến một nơi như Hòa Châu này chứ?”

Hoa phục nam tử cười nói: “Có lẽ là hắn muốn tìm kiếm ái nhân định mệnh của mình chăng!” Nói rồi không chút vết tích hôn lên mặt tú sĩ, thầm nói: “Túc Ngôn ngươi nói không sai, thái tử đương triều chính là đang ở đây, mà ngươi chính là ái nhân định mệnh của hắn.

Tú sĩ nhíu mày: “Ngươi làm gì, còn là trên đường nữa chứ! Không phải ngươi nói muốn tìm muội muội của ngươi sao?”

“Cửu muội đó của ta là tinh nghịch nhất a, trong nhất thời không tìm được nó đâu, không bằng chúng ta đi tìm nơi nào nghỉ ngơi trước đi!” Thanh niên cười nói.

“Nhìn nụ cười xấu xa của ngươi, nhất định là…” Mặt tú sĩ đỏ lên. Đột nhiên___

Một trận đại địa chấn cường liệt chấn động khiến hai người đứng không vững, song phương ngã ngữa xuống đất, quấn vào nhau.

Thanh niên đột nhiên cảm tạ thân phận chân long thiên tử tương lai này của mình, ha ha, quả nhiên lão thiên cũng chăm sóc cho mình.

Mà trong đại lao, long khí phát ra từ người Lãnh Tịnh khiến giun, kiến, tiểu xà trong mười dặm xung quanh đều bị dọa mất hồn, toàn bộ bỏ chạy sạch!

Lãnh Thanh Thanh chống tường si ngốc nhìn Lãnh Tịnh đang ngồi khoanh chân, cuối cùng kinh hồn táng đảm nói: “Tiểu Tịnh, ngươi làm gì vậy chứ… dọa mọi người chạy hết rồi…”

Lãnh Tịnh ngồi trên đống cỏ nhắm mắt dưỡng thần không ngước mắt lên, bình tĩnh nói: “Ta không làm gì hết, ngươi cũng thấy rồi đó. Ta chỉ ngồi ở đây mà thôi.”

“Nói bậy!” Lãnh Thanh Thanh tận mắt thấy từng tia long khí phát ra xung quanh người hắn, như hỏa diệm nhảy nhót uốn lượn, dường như cảm ứng được khí tức đáng sợ trên người hắn, trùng xà xung quanh đều chạy sạch bách, chuột cũng kết thành đội thành đoàn rời khỏi đại lao ngục giam, mà Bạch Điêu vì không muốn lại đi bậy lần nữa, nên không biết đã trốn tới chỗ nào.

Lãnh Thanh Thanh đột nhiên ý thức được, nhi tử mới sáu mươi tuổi đã vênh váo vậy rồi, nếu trưởng thành nữa, thì làm sao đây chứ?

Cũng giống như tiểu hài tử phàm nhân phải đến học đường tiếp nhận giáo dục vậy, đúng rồi, cũng nên tìm người quản giáo Tiểu Tịnh thôi! Lãnh Thanh Thanh thầm hạ quyết định, phải tìm một sư phụ cho Tiểu Tịnh!!

“Nhi tử ~~” Lãnh Thanh Thanh liền sáp lại, lấy lòng dán sát vào Lãnh Tịnh, “Nhi tử, theo như niên kỷ của yêu quái mà nói, ngươi đã tới tuổi bái sư rồi, đừng chạy lung tung ở nhân gian nữa, cha muốn tìm một sư phụ cho ngươi.”

Lãnh Tịnh nói: “Ta có sư phụ.”

“A gì? Ai là sư phụ của ngươi a?”

“Miêu đầu ưng.” Lãnh Tịnh trả lời.

“Ngươi là nói miêu đầu ưng lão đầu sống trên cây hòe ở Bích Hải Thương Đào cốc trước kia? Tao lão đầu đã đi khắp nơi gieo phân chim đó?” Lãnh Thanh Thanh mặt đầy hắc tuyến, “Miêu đầu ưng đó không thể tính vào! Tuy hắn đích thật từng dạy ngươi một chút. Cha muốn tìm cho ngươi sư phụ tốt hơn! Muốn để Tiểu Tịnh nhận được giáo dục tinh anh không thua gì thái tử thiên giới!”

Lãnh Thanh Thanh tràn đầy lòng tin nói với nhi tử của mình.

“Lão thái gia lẽ nào không biết gần đây môn lộ tu tiên thiên giới đã đóng cửa hơn mười năm rồi sao?” Bạch Điêu không biết từ chỗ nào ăn no uống đủ thức thời xuất hiện. Nó chắp vuốt sau lưng đi từ kẽ hở ra, sau đó vuốt râu nói: “Chẳng qua tại nhân gian đồng dạng có thể tìm được nơi tu tiên không tồi. Sơn cốc của nha đầu Mai Hâm hôm bữa chính là một chỗ linh địa. Ngoài ra còn có thể chọn Đông Hoa sơn cách đây không xa, trên núi có một vị cao nhân tu đạo, nếu bái hắn làm sư, cũng có thể học được tiên thuật diệu pháp.”

“Đúng đó đúng đó! Tiểu Tịnh, xem ra không tồi đâu! Mình chọn một nơi đi xem thử đi?” Lãnh Thanh Thanh mắt lấp lánh nói.

“Nói sau đi.” Lãnh Tịnh tựa hồ không cảm hứng gì với chuyện bái sư.

“Tiểu Tịnh ~~~~~” Lãnh Thanh Thanh tiếp tục mắt lấp lánh, đáng thương vô cùng, nước mắt lưng tròng nhìn Lãnh Thanh Thanh.

Trạng thái đông cứng duy trì sau một khắc…

___

“Huyện lệnh! Ngươi không phải nói bắt được Lãnh Tịnh rồi sao!!” Cửu công chúa tới lao phòng nổi trận lôi đình khi thấy phòng giam trống không, huyện lệnh bên cạnh vâng vâng dạ dạ, đầu đầy mồ hôi lạnh: “Đúng mà, đã bắt được… không biết sao lại không có nữa…”

“Đáng chết!!!! Lãnh Tịnh!!! Bổn công chúa bắt được ngươi nhất định dỡ ngươi ra tám khúc!!!” Cửu công chúa tức tới mức không màn hình tượng hét ầm lên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét


Có muốn để lại dấu ấn không nào. :">